Anh có tin không – Thơ Hoa Mai

Hoa Mai

Anh có tin không 

Khi giọt nước mắt thành thật là thứ ngớ ngẩn nhất trần đời. (Tranh: Lê Phổ)

Khi giọt nước mắt thành thật là thứ ngớ ngẩn nhất trần đời
Tổn thương chạm đáy tầng sâu cô độc.
Nỗi đau nhỏ nhoi
không ai chấp nhận
Nơi chốn trần tục.
Đơn vị tính bằng danh vọng và tiền bạc

Em tối tăm mặt mũi.
Những cú thúc mạnh mẽ
không vì tăng sinh khoái cảm.
Mà đau…
Rất thực
Em phải chảy nước mắt
Những lời nói như ngàn roi quất
Ngộp thở

Khi chiều qua
một cú trượt lơ đễnh
Gãy chân
cả nhà cuống quýt
Em không rơi giọt nước mắt …
Nhưng lại gục ngã vì thế thái nhân tình
Đến khi nào
Có ai khai sáng
Cho em bớt lầm lạc
Nghĩa tình là thứ vô vị nhất trần đời

Không phải nỗi đau từ vết nứt gãy vết thương thể xác
Em che dấu cơn chuột rút bằng nụ cười.
Nỗi đau đến từ nơi mình đã từng sẵn sàng cõng thập tự giá lên đỉnh Gogoltha.
Thôi
Em về
Ru hồn ngủ sớm trong tay áo*

*Ý thơ Du Tử Lê

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT