Cựu Kỵ Binh Vũ Đình Lưu và chiến trận cuối cùng tại Hố Nai

Lâm Hoài Thạch/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Các chi đội của Bộ Chỉ Huy Thiết Đoàn dẫn đầu xuôi về hướng Tây Hố Nai. Chi Đội 1/5 Chiến Xa chống trả, cản hậu hướng Đông và Bắc. Chi Đoàn 2/5 Thiết Kỵ đánh trả hướng Nam. Tất cả giữ vững đội hình vừa giao tranh vừa rút quân.

Khoảng 6 giờ sáng, Đại Úy Vũ Đình Lưu nhìn thấy nhiều chiến xa Cộng Sản Bắc Việt (CSBV) xuất hiện và đang đuổi theo đoàn quân của VNCH. Tình hình lúc này, mặc dù Chi Đoàn 2/5 Thiết Kỵ vẫn còn ba Chiến Xa M41, ba xe M113 trang bị súng 106 ly bắn thẳng, nhưng sẽ không địch lại với nhiều Chiến Xa T54 của CSBV. Và trong lúc này, Chi Đội 1/5 Khinh Kỵ sắp giao tranh với T54, vì cũng sắp đến trong tầm chính xác của Đại Bác 76 ly trên Chiến Xa M41 của CSBV.

Vũ Đình Lưu và vợ tại Stanton, California. (Hình: Vũ Lưu cung cấp)

Mặt trận Hố Nai, Biên Hòa

Đại Úy Lưu liền điều động chi đoàn qua bên phải đường rầy xe lửa để lấy lợi thế về địa hình, và tạo khoảng cách giữa ta và địch cũng như dễ bề xoay xở hơn. Nhờ địa thế này nên chi đoàn tránh được đạn đạo Đại Bác 100 ly của T54 địch trực xạ vào cạnh sườn trái.

Ông Lưu nhớ lại: “Tất cả đều di chuyển về hướng Hố Nai, chỉ tác xạ cầm chừng cho đến khi thấy rõ địch. Không bao lâu Chi Đội 1/5 Khinh Kỵ bị T54 của địch tấn công. Đơn vị tôi cũng bị Bộ Binh CSBV bám sát và tấn công mạnh từ bên kia đường rầy, xa hơn nữa là T54 đang bám theo. Đủ mọi loại súng thi nhau tác xạ, những luồng đạn lửa đan chéo nhau giữa ta và địch. Tình hình trở nên nguy kịch vì Chiến Xa T54 đã bám theo kịp và bắt đầu khai hỏa.”

“Những tiếng rít rợn người của đạn 100 ly, từng cục lửa đỏ hực bay vút qua đội hình của hai chi đoàn và nổ ngay giữa đội hình của thiết đoàn, cộng với súng cối 82 ly của địch đang rót đạn vào đoàn quân. Đại Úy Việt và tôi chỉ biết vừa chống trả với tất cả mọi hỏa lực cơ hữu vừa di chuyển theo hai bên trái và phải Bộ Chỉ Huy Thiết Đoàn đang rút về Hố Nai. Xa xa cách Quốc Lộ 1 khoảng một cây số, nhiều toán lính và dân đang di chuyển về hướng Suối Đỉa,” ông kể thêm.

Đại Úy Lưu nhìn qua quan sát vài anh em Bộ Binh và Kỵ Binh trên xe chỉ huy, họ đang cầu xin một điều gì đó? Xin Trời, Phật ban một phép lạ đến với họ và cho tất cả mọi người đang đối mặt với tử thần trong  cơn nguy biến và tuyệt vọng.

Theo ông Lưu, trong tình thế quá nguy hiểm, tâm linh mỗi người đều dậy lên một niềm hy vọng dựa vào các đấng quyền uy. Riêng ông, đã làm dấu thánh giá cầu xin Đức Chúa Toàn Năng, cầu xin Mẹ Maria đầy ơn phước bao che cho tất cả mọi người lính nơi đây tai qua nạn khỏi. Cầu mong phép nhiệm mầu, quyền năng của đấng tối cao sai khiến và làm thay đổi tình huống cực kỳ nguy hiểm hiện tại.

Vũ Đình Lưu (đứng) cùng gia đình con cháu, Hậu Duệ của Thiết Giáp Binh VNCH. (Hình: Vũ Lưu cung cấp)

Không Quân VNCH đến đánh bom cứu Chi Đoàn 2/5 Thiết Kỵ đang bị địch bao vây

Dòng suy nghĩ chợt tắt khi hệ thống truyền tin, Hỏa Long gọi Đại Úy Lưu và Đại Úy Việt tiếp chuyện. Trong lúc thập tử nhất sinh, ông cho biết có hai phi tuần bom Napalm (Bom xăng đặc) đang bay tới. Họ bớt lo phần nào, cùng lúc họ nhìn thấy những chiếc khu trục hùng hổ bay sà sát xuống mặt đất. Bổng những luồng đạn Đại Bác 20 ly nổ tóe lửa cách các xe bìa chừng 50 mét. Tiếp đến, một dòng thác lửa cuồn cuộn bùng lên sát hông trái đội hình Chi Đoàn. Một đám lửa lớn nữa trải dài bên hông phải của Chi Đội 1/5 Khinh Kỵ.

Ông Lưu nói: “Trong đời binh nghiệp, tôi chưa bao giờ thấy các sĩ quan Không Quân VNCH điều chỉnh thả những quả bom chính xác như thế này, có lẽ các phi công tài ba đã liều lĩnh hạ cánh bay xuống gần mặt đất để ném bom, mà không giữ khoảng cách an toàn như mọi hôm. Tôi tự nhủ rằng, lần sau đừng có đánh bom kiểu này nữa nghe các anh bạn phi công khu trục. Nhưng thật ra sẽ không có một lần sau nào nữa cả. Vì đây là những phi vụ cuối cùng của các anh, hay những quả bom cuối cùng được thả xuống cho cuộc chiến tang thương? Cả hai đều đúng. Tri ân các anh bạn Không quân đã làm thay đổi tình huống nguy khốn của chúng tôi.”

Hai đám lửa lớn trải dài kẹp hai bên trái, phải của hai chi đoàn và bạt mạnh về hướng quan CSBV. Khói lửa mù trời, nghẹt thở. Sức nóng bỏng rát của bom xăng hắt vào mặt mọi người và bao trùm bởi khói đen, vì những quả bom lửa nổ quá gần vị trí. Thật quá nguy hiểm nhưng nhờ “thần lửa” tạo ra một khoảng cách khá xa giữa quân CSBV và các chiến sĩ VNCH, đẩy lùi địch về phía sau và cũng là cơ hội cho các chiến sĩ VNCH thêm tinh thần tiến quân về phía trước.

Tất cả tiếng súng bên ta, bên địch đều ngưng hẳn cùng một lúc. Chưa bao giờ có cái lệnh ngưng bắn cho cả hai bên hiệu quả như lần này. Vì tất cả mọi người đang tham chiến như đang trải quan cơn bão lửa, do các hoa tiêu của Quân Chủng Không Quân VNCH tạo nên, để giải tỏa cho các chiến sĩ Quân Lực VNCH đang bị địch quân kìm hãm.

Chiến Xa M48 của Chi Đoàn 2/5 Thiết Kỵ. (Hình: Vũ Lưu cung cấp)

Ông Lưu kể tiếp: “Sau cơn bão lửa, tôi ngước mắt nhìn lên trời, bốn chiếc khu trục đã cất lên tận trời xanh, xa xa những luồng lửa đạn Thượng Liên 12 ly 8 của địch bắn đuổi theo sau một cách tuyệt vọng. Liền sau đó, Hỏa Long ra lệnh cho tất cả tăng tốc độ tiến về phía trước. Bỏ lại sau lưng một biển lửa mênh mông. Bỏ lại trên vùng đất mang địa danh Trảng Bom hiền hòa những gì tệ hại nhất của trận chiến tàn khốc. Một sự trùng hợp khá bẽ bàng là, Trảng Bom với Hoả Long, trọn nghĩa hơn là bom đạn và lửa khói đang cuồn cuộn thiêu hủy những cây cỏ xanh tươi tại nơi đây, một vùng đất nhỏ hiền hòa trên đất Mẹ Việt Nam yêu dấu.”

Ông tâm tình: “Kết quả trận chiến, chúng tôi bị thiệt hại một Chiến Xa M41, ba M113, một xe M132 (xe phun lửa), và bên địch có ba T54 bị thiệt hại. Ta – Địch, thua huề hay thắng? Đến giờ phút này, tất cả đều không còn thành vấn đề nữa. Chúng tôi chỉ biết nghe theo lệnh trên và phải chiến đấu đến cùng. Bằng chứng là, chúng tôi đã làm chùn bước trước sức tiến quân của một lực lượng CSBV cấp sư đoàn có Chiến Xa Xung Kích và trọng pháo yểm trợ.”

Đại Úy Lưu lại chào tạm biệt thêm một thị trấn của miền Đông đất đỏ đầy máu lửa chiến chinh,Trảng Bom!

Hố Nai, tuyến phòng ngự cuối cùng

12 giờ trưa ngày 29 Tháng Tư, 1975, Bộ Chỉ Huy Thiết Đoàn 5 Kỵ Binh, gồm Chi Đoàn 1/5 Khinh Kỵ và Chi Đoàn 2/5 Thiết Kỵ di chuyển về Hố Nai, Biên Hòa. Tất cả bố trí trên một ngọn đồi thoai thoải thấp phía sau nhà thờ Tân Bắc. Tuyến đầu bây giờ là Liên Đoàn 468 Thủy Quân Lục Chiến (TQLC) phụ trách tại vùng thung lũng Suối Đỉa, cách vị trí Bộ Chỉ Huy Thiết Đoàn 5 Kỵ Binh 2 cây số về hướng Trảng Bom.

Theo lời yêu cầu của Trung Tá Nguyễn Đằng Tống, liên đoàn trưởng Liên Đoàn 468 TQLC. Trung Tá Trần Văn Nô (Hỏa Long) gọi Đại Úy Lưu cùng ông gặp Trung Tá Tống để phối hợp phòng thủ. Ba người họp ở bên hông nhà thờ Tân Bắc, Hố Nai để phối hợp chiến thuật giữa TQLC và Thiết Giáp trong thời gian sắp tới.

Trung Tá Nô và Đại Úy Lưu xuống xe M113 Chỉ Huy, đi bộ đến chiếc xe jeep của Trung Tá Tống. Sau khi chào hỏi và bắt tay với Trung Tá Nô xong, Trung Tá Tống hỏi: “Đại Úy Lưu có đến không Trung Tá Nô?” Đại Úy Lưu liền trả lời nhanh: “Em Lưu nè, anh Tống.”

Hai mắt Trung Tá Tống mở lớn nhìn Đại Úy Lưu kinh ngạc, ôm choàng lấy Đại Úy Lưu, nói:  “Trời! mầy đây hả Lưu?”

Ông Lưu ngậm ngùi chia sẻ: “Khi nghe anh Tống nói, tôi rất cảm động và chợt nhớ là mình chưa kịp rửa mặt nên anh Tống chưa nhận diện ra tôi. Tôi vội nhìn xuống bộ đồ trận đã đổi thành màu đen với bụi, tro lốm đốm bám đầy mình. Tôi đi lại soi mặt vào chiếc kính chiếu hậu của chiếc xe jeep, thì cũng chính tôi cũng không nhận ra mình. Bảng tên trên ngực áo cũng đã mất chữ, te tua quá đỗi! Một chiến sĩ  TQLC đến đưa cho tôi một ‘bình tông’ nước để tôi rửa mặt.”

Sau đó, Trung Tá Nô, Trung Tá Tống và Đại Úy Lưu thả bộ ra đường phố Hố Nai để quan sát tình hình. Nhà dân, phố xá đóng cửa kín mít, hàng quán không còn bày bán một thứ gì cả. Có nhiều anh em Nghĩa Quân, Nhân Dân Tự Vệ trang bị vũ khí chạy ngang, chạy dọc chỉ chỏ lung tung. Ngày trước khu vực này sầm uất buôn bán nhộn nhịp, tấp nập, nhưng hôm nay lại vắng vẻ đìu hiu.

Phù Hiệu Thiết Giáp Binh, QLVNCH. (Hình: Vũ Lưu cung cấp)

Ông Lưu nhớ lại: “Lúc đó, tôi gọi một anh Nghĩa Quân có vẻ là toán trưởng đề hỏi chuyện. Anh ta mặc đồ dân sự tay cầm khẩu súng phóng lựu M79 với hai dây đạn đầu màu vàng (đạn nổ), và một dây đạn chống chiến xa. Trên vai mang một khẩu M16. Anh ta giới thiệu anh là trung đội trưởng Nghĩa Quân đang phân công anh em bố trí phòng thủ. Tôi hỏi anh ta có cần thêm đạn gì không? Anh ta bảo rằng anh em TQLC mới cho đạn M79 chống chiến xa, và một số đạn M16.”

“Đến giờ phút cuối cùng này. Những người Nghĩa Quân chỉ là lực lượng bán quân sự, người lính không có số quân còn vững tay súng để sống chết với quê hương! Thán phục các anh, vì lòng yêu làng, thương xóm, một lòng với đồng bào đã từ bỏ xứ đạo, từ bỏ tất cả để từ miền Bắc di cư vào đây năm 1954. Nay các anh cương quyết gìn giữ xóm đạo, bảo vệ một vùng đất Thánh! Một hình ảnh đẹp, khó quên. Cầu xin Đức Mẹ ban bình an cho các anh,” ông Lưu chia sẻ thêm.

Lợi dụng địa hình để có một chu vi phòng thủ tối ưu, Chín Chiến xa M41 và 3 M113 có gắn Đại Bác bắn thẳng 106 ly Không Giật bố trí quay súng về hướng Đông, chờ Chiến Xa T54 của địch. Tất cả các khẩu đại bác đều nạp đạn chống chiến xa và sẵn sàng nhả đạn. Phía dưới thung lũng của Suối Đĩa các chiến sĩ Mũ Xanh cũng sẵn sàng nghênh chiến. [dt]

(còn tiếp)

Cựu Kỵ Binh Vũ Đình Lưu và trận đánh Hố Nai 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT