LTS: Nhật báo Người Việt mở mục ‘Bạn đọc viết’ nhằm mời gọi quý thân hữu ‘cùng làm báo’ với Người Việt, chia sẻ những rung cảm, ý tưởng, quan niệm, hồi ức, kiến thức, kinh nghiệm,… về đời sống và xã hội. Để tham gia, quý bạn đọc vui lòng gởi email: [email protected]

Chu Minh
Thành phố tôi yêu có những khoảng biển thật đẹp. Tôi yêu biển, yêu nơi mình sinh sống như yêu một người tri kỉ tri âm.
Không riêng gì tôi, những người dân Quy Nhơn đều có một tình yêu đối với biển thật kỳ lạ.
Tôi nhớ năm 2022, năm đó bão đổ bộ vào Quy Nhơn. Sau cơn bão, cây cối bên đường gãy đổ ngổn ngang, có nhiều nhà bị gió cuốn tốc mái nhà. Nhà từ từ dọn, cây cối vườn nhà từ từ dọn, người dân xách xe máy chạy ào ra biển để mà nhìn ngắm. Tôi cũng không ngoại lệ vì thật ra nhà tôi nhỏ, tựa lưng vào vách núi Vũng Chua nên tương đối an toàn. Tôi hòa cùng dòng người chạy ra biển. Biển đục ngầu, từng con sóng ồ ạt vỗ vào bờ cát. Nhìn thấy biển vẫn ở đó tôi cảm thấy bình yên lạ. Tôi cùng nhiều người đi sát xuống mép sóng như để xem biển có bị thương tổn gì không. Nhìn ngắm gương mặt mọi người tôi thấy sự lo lắng, căng thẳng để rồi giãn ra, thở phào nhẹ nhõm. Biển vẫn còn ở đây, nguyên vẹn. Sóng vẫn vỗ bờ, cát vẫn lưu luyến hoà trong vũ điệu muôn đời cùng sóng.
Bình thường sóng chỉ mơn man vỗ nhẹ bờ như bàn tay mẹ dịu dàng ru giấc con thơ. Vậy mà sau bão, biển như giận dữ, đục ngầu, cuồn cuộn sóng. Nhiều người bỏ xe trên bờ xuống tận mép sóng như muốn vỗ về, an ủi biển hãy yên lòng, con người vẫn ở đây. Bên biển.
Biển Quy Nhơn đẹp đến mê muội tâm can con người. Hay vì tôi yêu biển nên thấy tất cả các khoảng biển đều đẹp như thế. Thành phố Quy Nhơn, mặt hướng ra biển, lưng tựa núi. Cái thế vũng chắc đó đã giúp che chắn cho thành phố nhỏ xinh đẹp này luôn bình yên.
Ai cũng bảo vì trên đảo bên Nhơn Hải có tượng đài của người anh hùng kiệt xuất Trần Hưng Đạo đứng uy nghi, một tay chỉ ra biển nên Quy Nhơn luôn bình yên trước mọi thiên tai. Có lẽ đúng như vậy, Quy Nhơn trải qua bao trận bão, các nơi hậu quả nặng nề nhưng Quy Nhơn thì dường như không có thiệt hại gì lớn.
Tôi yêu những buổi chiều bên biển. Chọn một quán cà phê nhỏ cuối đường Xuân Diệu, tôi vừa ngồi nhâm nhi cà phê vừa thả hồn theo những con sóng. Tôi yêu biển nhưng không biết bơi. Vì thế mà với tôi, biển luôn ẩn chứa một điều hấp dẫn kỳ lạ. Dường như con người ta luôn bị hấp dẫn bởi những thứ mình không thể khám phá được đến tận cùng. Có lẽ vậy. Và vì thế tôi yêu biển, một thứ tình yêu khao khát đến tận cùng. Tôi tự hỏi giữa muôn ngàn con sóng kia có con sóng đi lạc, không biết đường về với bờ cát để rồi cứ lặng lẽ mà tan ra giữa đại dương bao la kia không. Đời sóng có như đời người cũng có khi nào lỡ lạc đường để rồi tan biến vào giữa mênh mông!
Tôi có những ngày buồn như cỏ dại lại lang thang tìm về với biển. Lòng tôi dịu lại trước những con sóng ồn ào. Tôi cất nỗi sợ nước, men xuống sát mép sóng, lội sâu xuống biển để cảm nhận chiều sâu nội tâm của mình một cách rõ nhất. Đừng nghĩ tôi chán đời muốn tự tử. Không. Tôi còn yêu lắm cuộc đời này nhưng tôi muốn thả mình vào cái ranh giới mong manh của sự sống để rồi cảm nhận tất cả những nỗi buồn của mình. Thật có đáng không khi ta cứ mãi dằn vặt bản thân vì những chuyện đã qua. Trên đời, ngoài chuyện sống – chết ra thì tất cả đều không quan trọng. Cũng như tôi lúc ngập mình trong làn nước biển chợt nhận ra, khoảng buồn cứ bám riết kia đã bị khoảng biển tẩy sạch tự bao giờ.
Tôi cũng có những ngày vui như nắng, bước chân lại vẫn là tìm về với biển. Những con sóng tràn bờ tung trắng xóa hay chăng sóng cũng thấy vui. Bên bờ cát, từng bông hoa muống biển tím hồng ngan ngát như mời gọi. Tôi chợt nhớ câu thơ trong bài Sóng của nữ sĩ Xuân Quỳnh:
“Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ”
Con người ta ai cũng có ước mơ. Tôi luôn mơ những giấc mơ bình yên bên biển.



















































































