Đừng hát khi lên đồi

LTS: Nhật báo Người Việt mở mục “Độc giả viết” nhằm mời gọi quý độc giả “cùng làm báo” với Người Việt, chia sẻ những rung cảm, ý tưởng, quan niệm, hồi ức, kiến thức, kinh nghiệm,… về đời sống và xã hội. Và, biết đâu, đây là cơ hội cho chúng ta, những độc giả, trở thành tác giả. Để tham gia, quý độc giả vui lòng gởi cho Người Việt qua email: [email protected]. (Bài trong mục này không có nhuận bút)

***

Cứ lên đồi là tôi hát. (Hình: Bạch Diệp)

Ngọc Diệp Trần

Ngoại dặn con gái lên đồi đừng hát, đừng ngủ trưa trong bụi rậm. Tôi không thể nghe lời. Cứ lên đồi là tôi hát. Khi trời chưa rạng, lúc hoàng hôn tím thẫm và mảnh trăng đẹp theo chân về xóm, chúng tôi hát đủ giọng, đủ bè bài này nối bài kia. Tiếng gió hòa hương cây cỏ đưa tiếng hát ngây ngô vang vang như bài ca của những ngọn đồi.

Tôi từng nói với anh, hãy cùng tôi, mang theo tôi một lần ra biển. Bên anh nơi đâu cũng là thiên đường. Sóng vỗ về những khúc ru mê hoặc dịu êm, nhưng anh à, khi xa anh em chỉ tìm thấy bình yên và niềm vui trên những ngọn đồi khô ráo…

Tôi nhớ những ngọn đồi tuổi thơ nơi quê xa, tôi tìm cớ lên đồi nơi quê mới.

Thiên an khi bình minh cũng như những hoàng hôn đẹp đến nao lòng.

Khi những bông xuyến chi còn ướt đẫm lành lạnh sương, mặt trời đã kịp rắc vàng lên những hàng thông như thắp nến. Ban mai trong veo cùng tiếng chim và mùi hương trầm phảng phất. Tôi bước chậm, thật chậm vì sợ khuôn mặt người nắng mang đi mất. Làn khói mỏng mảnh màu xanh lam bay lên từ đan viện, dây nơ hồng cô dâu nào quá hạnh phúc với nụ hôn bỏ quên sau vạt cỏ biêng biếc… Tôi nhớ, nhớ nhiều đến mức rùng mình nhói đau…

Tôi sống đủ lâu chưa sao những ký ức về người vẫn mãi lấp đầy. Những ngày này tôi không thể hát. Sự im lặng sẽ giết chết tôi, chỉ còn những hồi ức. Ta luôn được an ủi vỗ về bởi những hồi ức.

Và hi vọng… vẫn còn ngày mai, khoảng im lặng để nói điều đang dang dở…

Đang kỳ trăng non. Trăng phố không đủ sáng để tôi hứng trên đôi bàn tay gầy guộc. Tôi mơ lên đồi cùng anh với rượu vang và mưa. Có anh tôi sẽ hát. Tôi sẽ nghe anh hát. Anh từng hứa, dù chưa bao giờ tôi nghe trọn bài hát từ anh. Cũng như, chưa bao giờ tôi biết, sau bóng tối màu rêu xanh sẫm và da cam, bên kia ngọn đồi là một ngọn đồi khác, một ngọn đồi khác… Những ngọn đồi tôi vẫn cố leo lên, cố leo khi mơ cũng như khi còn thức…

Huế Tháng Tư, 2018

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT