LTS: Nhật báo Người Việt mở mục ‘Bạn đọc viết’ nhằm mời gọi quý thân hữu ‘cùng làm báo’ với Người Việt, chia sẻ những rung cảm, ý tưởng, quan niệm, hồi ức, kiến thức, kinh nghiệm,… về đời sống và xã hội. Để tham gia, quý bạn đọc vui lòng gởi email: [email protected]
Lê Đình Thắng
Gần ba thập niên, tôi biết Pleiku!
Biết, với đầy ắp sự thương nhớ sáng trong, không chút tơ vương tóc, mắt, môi nào.
Đến mức có quãng thời gian mỗi năm không dưới chục chuyến Pleiku Pleiku Pleiku.

Buổi sớm sương còn là đà, ngồi cafe ở con dốc, co ro vừa đủ để da thịt nhấm nháp cái
lạnh nhè nhẹ, mắt đảo quanh tìm một má đỏ môi hồng thì đột ngột từ chân dốc, một cái
gùi hiện ra. Nhô cao hơn trên đầu gùi là mớ rau dại và mấy trái mướp xanh ngắt. Và,
những bước chân thoăn thoắt dưới làn váy lanh.
Chao ui đẹp. Đẹp choáng váng luôn.
Là lần đầu tiên, tôi bị phố núi đốn gục.
Cái đô thị loại hai loại ba về ngạch truật phân loại, lúc đó còn nhiều con đường đỏ
quạch bazan. Nó nhỏ xíu xiu. Ba bước từ Diệp Kính băng qua chợ là đã thấy hồ Đức
An. Và… hết! Cả một thành phố chỉ có một quán bar nhỏ, lèo tèo dăm người khách.
Chủ bar muốn giữ gìn nó để thương nhớ cái quá vãng vàng son mỗi đêm anh quân lực
Việt Nam Cộng hòa cô sinh viên Văn khoa. Vì, buôn bán thứ xa xỉ những tháng năm đó,
lỗ nhiều hơn lời.
Rảo bộ vòng quanh, dốc, dốc và dốc. Những con dốc vừa đủ thoải, không dựng đứng
cổng trời kiểu tây bắc, cũng không điệu đà kiểu Đà Lạt lạc đà. Trong trẻo. Thiệt thà.
Quán cafe nhỏ nhỏ, gần gũi. Nghe Khánh Ly, Thái Thanh, gật gù. Chị chủ quán như tìm
được thằng khách hạp ý, khuyến mãi thêm cho dĩa hột dưa. Lằng lặng không lời.
Nắng xuyên qua sương. Rồi sương lấp lại nắng. Ấm lên chút. Rồi lại thè thẹ lạnh. Mấy
anh cu sở tại khoe: Một ngày đủ bốn mùa đó!
Mà rồi quan sát. Pleiku đặc thù tới mức, ngồi giữa quán nhậu Saigon, gặp bạn mới,
nghe giọng, thằng tôi hỏi phải ông người Pleiku, thì mười lần trúng tới chín. Cũng chỉ là
nhập cư Đề ga quốc, từ duyên hải miền trung, bắc trung bộ, đồng bằng sông hồng, pha
trộn vô, uống nước Sesan rồi thành ra một chất giọng.
À, Sesan.
Cô bạn nhà thơ trẻ ở Hà Nội có việc nhờ vả, hỏi anh có rảnh? Nói đang bận ngó sông
Sesan và cô cười giòn tan: Ngộ quá cái tên sông, đọc lên nghe như tiếng cười a.
Mà dắt dây. Một người bạn quen dẫn tới một người bạn quen. Rồi cả chục, cả vài chục
người bạn quen. Đủ chức nghiệp, tuổi tác, sở trường sở đoản. Tới mức nhiều lần sau
lên, chén tạc chén thù từ chiếu này sang chiếu khác, mở mắt ra đã thấy lại Saigon.
Anh bạn vong niên, làm cán bộ đầu ngành giáo dục, thơ hay, say là đà nói: Tao tiến sĩ
toán, tiến sĩ thiệt, không phải tiến sĩ giấy!

Thằng cu em, quen nhau qua mấy bài thơ. Té ra là tiến sĩ sinh học. Nói, em vô đảng hồi
sinh viên, mà qua Pháp làm nghiên cứu sinh, mới vở lẽ. Em đốt luôn cái thẻ.
Năm tháng đó, tôi trẻ. Bạn bè trẻ. Lòng dạ mở toang. Chiếu rượu nào cũng bừng bừng
tình người lòng người.
…
Bảy, tám năm rồi mới quay lại. Mưa dầm suốt những ngày ở đó. Bạn cũ không còn
nhiều.
Gặp nhau, nhắc nhiều hơn về cái chết!
Buổi sáng mưa mưa. Tôi đứng trước nhà trọ đốt thuốc. Mà cũng giống năm xưa, chiếc
gùi hiện ra dưới bàn chân thoăn thoắt. Tôi nín thở chờ một xưa cũ.
Nhưng không. Người phụ nữ mang gùi dùng chiếc liềm bới đống rác, lượm mớ phế
phẩm bỏ vô gùi, rồi đưa đôi mắt vô hồn nhìn tôi.
Phố mưa, con đường trước mặt rất rộng, mà thỉnh thoảng vẫn kẹt xe. Nạn nhân mãn
đã lấp đầy, không chừa ra một Pleiku nào.




















































































