Bùi Tín
(Nguồn: VOA)
Đây là câu hỏi đang được đặt ra trên một số mạng tự do trong nước, một câu hỏi lý thú gợi lên nhiều suy tư, ngẫm nghĩ, so sánh giữa lý luận – học thuyết với cuộc sống thực tiễn, trong một thời gian dài.
Để so sánh tôi nhớ lại 69 năm trước tôi đã vào đảng Cộng Sản ra sao. Đó là đầu năm 1946, tôi đi học lớp cán bộ quân chính của quân đội nhân dân năm tuần lễ ở thị trấn Tông, Sơn Tây. Tại đây tôi được tuyên truyền về chủ nghĩa Cộng Sản và về đảng Cộng Sản. Người tuyên truyền để kết nạp tôi là ông Lê Hiến Mai, lúc ấy là chính ủy của nhà trường. Năm 1948, ông được phong thiếu tướng, rồi sau là trung tướng. Ông giác ngộ sớm, bị thực dân Pháp bắt bỏ tù ở Sơn La, suýt nữa bị tử hình. Tên ông do đảng đặt ra thay cho tên trong khai sinh, để sinh hoạt được bí mật, Hiến Mai là nói lái của mái hiên, vì ông có mồm vẩu, hàm răng trên chìa ra ngoài, như một mái hiên nhà vậy. Ông Hiến Mai có giọng nói ấm, nhỏ nhẹ, dễ thuyết phục, chữ ông viết rất đẹp khi viết chữ trên bảng đen, ông vốn là một hương sư, đọc được cả chữ Hán và chữ Pháp. Ngoài những buổi học chính trị chung, nhiều buổi tối nhóm chúng tôi có tám người – gọi là bồi dưỡng đảng viên dự bị – được họp riêng để nghe giảng thêm về chủ nghĩa Cộng Sản. Riêng chiều Thứ Bảy nhóm chúng tôi có ba giờ nghe giảng giải chính trị.
Những buổi giảng vỡ lòng về học thuyết Cộng Sản, về chủ nghĩa Mác đầy hứng thú không thể quên. Qua đó chúng tôi thấy xã hội Cộng Sản quả là thiên đường lý tưởng. Nào là không còn hiện tượng người bóc lột người. Xã hội sống hòa thuận, thân ái, tứ hải giai huynh đệ. Mỗi con người được phát triển khả năng, năng khiếu đạo đức lên tột đỉnh, về sức khỏe, kiến thức nghệ thuật tài năng. Xã hội phồn vinh thừa thãi, nhà không cần hàng rào, đêm không cần đóng cửa. Xã hội chăm lo chu đáo cho từng công dân tuyệt đối bình đẳng. Bảo hiểm xã hội, bảo đảm y tế chất lượng cao cho mọi người. Hết nhà tù, hết quân đội, an ninh, hết chiến tranh, xung đột, hết cả giấy bạc, đồng tiền.
Có hai nấc quá độ lên chủ nghĩa Cộng Sản. Nấc đầu là chủ nghĩa xã hội, với đặc điểm tổ chức xã hội họp lý, bóc lột giảm dần đi đến bị triệt tiêu do pháp luật tiến bộ điều tiết, giáo dục khai phóng, xã hội chăm lo chu đáo mọi mặt đời sống của từng công dân, từng gia đình, chủ nghĩa tập thể phát triển. Phương châm bao trùm là: mỗi người làm theo năng lực, hưởng thụ theo lao động. Nấc sau là từ xã hội chủ nghĩa quá độ lên chủ nghĩa Cộng Sản. Thiên đường hạnh phúc hiện dần ra. Người với người là bạn, là anh em thân ái bình đẳng. Phương châm là: mỗi người làm hết khả năng, hưởng thụ đầy đủ theo nhu cầu. Do của cải dồi dào, dư dật nên mọi nhu cầu hợp lý cho cuộc sống, hệ thống phân phối tiên tiến tinh vi thỏa mãn cho mọi công dân, mọi gia đình. Do khoa học kỹ thuật đạt rất cao nên lao động ít vất vả, ít thời gian, của cải dư thừa. Con người lao động có nhiều thời gian rảnh để giải trí lành mạnh, sáng tác, biểu diễn, thưởng thức nghệ thuật, thể thao, du lịch, vui chơi thăm viếng nhau.
Khi chúng tôi tuyên thệ vào đảng Cộng Sản, chúng tôi đinh ninh rằng sau khi đánh đuổi thực dân Pháp, công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội rồi quá độ lên chủ nghĩa Cộng Sản là điều chắc chắn. Đảng Cộng Sản kết tinh trí tuệ, trí khôn nhân loại sẽ cùng toàn dân xây dựng thiên đường Cộng Sản trên đất nước Việt Nam.
Bản thân tôi bắt đầu băn khoăn nản chí từ ngay sau 30 Tháng Tư, 1975, khi lời hứa hẹn hòa giải – hòa hợp dân tộc của đảng đã bị phản bội, khi đảng bỏ tù hàng chục vạn viên chức, binh sĩ ở miền Nam, là đồng bào ruột thịt của ta cả. Rồi đổi tiền, bắt đi kinh tế mới, cải tạo công thương nghiệp, rồi nạn tham nhũng lan tràn, nền giáo dục trì trệ, nền y tế chữa bệnh bệ rạc, cho nên đến năm 1990 tôi quyết định ở lại Pháp trong một chuyến công du, nghĩ rằng kiến nghị tôi đưa cho ông Trường Chinh đã bị vứt bỏ, vậy thử ra nước ngoài gửi công khai kiến nghị về để bà con ta biết, thức tỉnh và đấu tranh có lẽ là thực tế hơn. “Kiến nghị 12 điểm của một công dân” ra đời từ đó (Tháng Mười Hai, 1990), đánh dấu việc tôi đoạn tuyệt với đảng Cộng Sản, vì đảng Cộng Sản Việt Nam quá cổ hủ giáo điều, lại cá nhân chủ nghĩa đến tột đỉnh, tham nhũng quá độ.
Lý do cơ bản tôi thoát đảng là vì tôi đã sớm bị thuyết phục, cám dỗ bởi lý thuyết trên giấy, qua tưởng tượng của mình để mê say, mê mệt học thuyết Cộng Sản với thiên đường trên trái đất và quê hương, nhưng thực tế trải nghiệm chỉ là con số không. Tôi đã bị vỡ mộng, bị lừa dối một cách cay đắng, có hệ thống.
Cho nên để trả lời cho câu hỏi đảng Cộng Sản hiện nay còn bao nhiêu phần trăm chất Cộng Sản, tôi xin trả lời rằng nó chẳng còn đến một phần trăm nào, một con số không khổng lồ, có thể là con số âm, vì nó đã phản bội và làm ngược lại lý thuyết Cộng Sản ban đầu đầy thiện chí. Nó đã phản bội hoàn toàn triệt để lý tưởng cao đẹp – nhân văn của những nhà sáng tạo ra học thuyết Cộng Sản, phản bội hoàn toàn triệt để lý luận Cộng Sản và bản Điều Lệ Đảng. Nó quên phắt việc xây dựng thiên đường để xây địa ngục. Theo lý thuyết đảng viên lo trước thiên hạ, hưởng thụ sau thiên hạ, nhưng thực tế là trái ngược hoàn toàn.
Xa hơn nữa có thể nói đảng Cộng Sản đã không chỉ phản bội học thuyết Cộng Sản mà nó còn làm ngược lại, thay vì cải tạo chủ nghĩa tư bản như Mác chủ trương, nó còn điên cuồng xây dựng kiểu chủ nghĩa tư bản rừng rú, hoang dại, còn thấp hơn, sa đọa hơn chủ nghĩa tư bản bình thường đến nhiều nấc. Điều này rõ ràng hiển hiện khắp nơi không cần chứng minh. Cho nên chế độ hiện nay phải nói thẳng là quái thai, vô pháp luật, vô đạo đức, vô luân thường, vô nhân quyền, thối nát tận xương tủy, không sửa chữa được nữa. Mọi thay đổi hiện nay là thay mà không đổi, cải tiến thành cải lùi, tệ hơn trước. Bộ Chính Trị nói đến cải cách đợt hai, thay hệ thống, thay đổi mô hình chỉ là lừa mị, làm giả không làm thật.
Hai mươi lăm năm trước trên thế giới còn có gần 20 nước do đảng Cộng Sản lãnh đạo, và gần 200 đảng và nhóm Cộng Sản khắp nơi. Từ khi đảng Cộng Sản Liên Xô tan rã năm 1990, hầu hết – đến 95% – các đảng và nhóm Cộng Sản đã chết, vào nằm trong các nghĩa trang lịch sử, đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ còn là tàn dư của chủ nghĩa Cộng Sản toàn cầu đã bị lịch sử tuyên án và đào thải không chút luyến tiếc, coi như tội phạm diệt chủng, với tượng đài kỷ niệm hơn 100 triệu nhân mạng bị đảng Cộng Sản giết hại trong các nước đảng Cộng Sản cầm quyền.
Đảng Cộng Sản hiện nay đã phản bội chính cái chính cương, mục tiêu, phương châm gốc gác trong sáng của chính những người sáng lập ra đảng, vậy thì nó mang những chất gì? Xin để bạn đọc nhận xét. Có thể là nó đang mang bản chất lừa dối, nói một đằng làm một nẻo, miệng nói chủ nghĩa xã hội nhưng thực hiện một chủ nghĩa cá nhân cực đoan tệ hại nhất, tham quyền tham đất, tham tiền, quay lưng với nhân dân, đè đầu cưỡi cổ nhân dân, còn cho công an đánh đập đàn áp người dân yêu nước, hèn với giặc bành trướng, ác với dân, nó mang bản chất thối nát hơn phong kiến thực dân, ngày càng bị nhân dân vạch trần bản chất ấy, không còn chịu nổi để đấu tranh loại bỏ.
Bộ Chính Trị hiện nay rất lo sợ nhân dân góp ý với các văn kiện Đại Hội XII, nhiều đảng viên đòi phải đổi tên đảng, xóa bỏ danh hiệu Cộng Sản vì Cộng Sản đồng nghĩa với lừa dối có hệ thống, với tội ác. Việc đảng Cộng Sản hiện nay không còn một phần trăm nào chất Cộng Sản, còn mang chất xấu xa tệ hại hơn lý thuyết ban đầu, không phải là lỗi của đông đảo đảng viên ở cơ sở mà là lỗi của Bộ Chính Trị độc đoán quan liêu hư hỏng nặng, của Ban Chấp Hành Trung Ương bị Bộ Chính Trị xỏ mũi dẫn dắt chui sâu vào chủ nghĩa giáo điều cổ lỗ và chủ nghĩa cá nhân tham nhũng vô luân.
Đã có nhiều đảng viên trí thức, nhiều đảng viên là tướng lĩnh, sĩ quan cao cấp của quân đội nhân dân và công an nhân dân xé thẻ đảng, hoặc yêu cầu đảng thay đổi tận gốc cả hệ thống độc đảng toàn trị lỗi thời tệ hại.
Tôi mong toàn đảng nhân đại hội các cấp đọc bài này và cho ý kiến cá nhân của mình. Tôi xin thách gần một trăm tiến sĩ của Học Viện Chính Trị tranh luận công khai về những ý kiến chân thực trên đây.
Số trí thức dỏm trên chỉ viết để làm vừa lòng lãnh đạo, trong khi họ cũng chẳng còn một lý tưởng hay niềm tin Cộng Sản nào. Họ đáng trách và đáng thương khi chỉ hầu hạ, xu nịnh lãnh đạo, đã cùng nhau thoái hóa thê thảm.





































































































































