‘Guardian’ và những chuyện buồn-Tiêu tan niềm hy vọng

Hung Phan (Costa Mesa)



Vì tình nghĩa chị em họ hàng với ông Trương là con ông chú ruột, bà Trinh nhận chăm sóc con của ông Trương từ Việt Nam gửi sang đi học. Cô cháu mới 17 tuổi, nên vẫn cần người giám hộ.



Bà Trinh Pham, sống tại tiểu bang Texas, định cư cùng người chồng Mỹ từ năm 1973, sau đó ông bà ly dị. Bà Trinh một mình nuôi hai con cho đến khi chúng trưởng thành. Hai con của bà đã lập gia đình, ra ở riêng, nên căn nhà trở nên trống vắng. Bà đồng ý cho con của ông Trương sang ở cho ‘vui cửa, vui nhà’. “Nhà còn phòng trống, mà cháu gái ăn uống bao nhiêu!”, bà nghĩ.



Ba Trinh tìm được một trường trung học tư nhân ở gần nhà, lo thủ tục cho cháu nhập học. Sau khi nhận được I-20, bà tức tốc gửi về VN để cô Linh xin visa đi Mỹ. Cô Linh được cấp visa.



Ngày ra phi trường đón cháu, bà Trinh đã rất vui, vì cô cháu xinh đẹp, trắng trẻo, ăn mặc giản dị, lại lễ phép, chào hỏi đàng hoàng, chứ không chỉ ‘say “Hi!”’ như thanh thiếu niên bên này.



Trước đó, bà Trinh cũng đã sửa sang lại căn phòng bỏ trống, thay mới toàn bộ đồ đạc trong phòng, tạo điều kiện tốt nhất, với mong muốn cháu học hành thành tài, nên người, để ba mẹ cháu nở mặt nở mày với họ hàng bên Việt Nam.



Thời gian đầu, cô Linh siêng năng cùng bà Trinh đi chợ, nấu nướng.








Một chợ Việt Nam ở Texas. Hình minh hoạ. Nguồn: vnexpress.net



Tôn trọng chốn riêng tư của cháu gái, bà Trinh không bao giờ vào phòng cô cháu, kể cả khi cháu đi học, lẫn khi cháu có mặt ở nhà.



Thấy cháu chỉ đi học, rồi về nhà, mà ít khi đi chơi, bà Trinh thỉnh thoảng hỏi:”Cháu có bạn bè nhiều không? Nếu thấy buồn, có đứa nào thân cứ mời về nhà chơi. Bác không cấm cản gì, nhưng phải thật thân mới mời về nhé!”



Dù đã nghỉ hưu, nhưng bà Trinh không ngừng hoạt động xã hội. Ngoài thời gian giúp việc trong nhà thờ, bà còn tham gia nhiều chương trình volunteer khác, nên cũng hay vắng nhà. Thấy cô Linh ngoan ngoãn, bà yên tâm, có khi giao nhà cho cháu, mà đi chương trình từ thiện, hoặc đi thăm bạn bè xuyên bang cả tuần mới về.



Năm đầu tiên trôi qua, yên ả. Sang năm thứ hai, cô Linh thủ thỉ:”Bác cho cháu đi làm thêm, kiếm tiền tiêu vặt. Để bác cho hoài thế này, cháu ngại lắm!” Bà Trinh nghĩ: chắc là cháu tìm được một việc gì trong trường, chứ ai dám nhận sinh viên nước ngoài vào làm việc. Mà cũng phải, nó lớn, lại là con gái, có nhiều thứ để tiêu, $200/tháng của mình đâu có đủ cho nhu cầu của cô gái mới lớn.’ Thế là bà đồng ý cho cô Linh đi làm với điều kiện không được xao lãng chuyện học hành.



Thời gian cô Linh đi làm, bà hay thấy cháu hay về khuya, có khi 10 giờ đêm bà vẫn còn phải thức chờ cửa. Lý do cô cháu nêu ra là ‘phải làm over time’. “Ừ, công việc mà, có chịu khó làm thêm việc thì mới được nhận chứ!”, bà Trinh nghĩ vậy, và thấy thương cho cô cháu.



Một hôm ngồi ăn chung, bà Trinh phát hiện thấy đôi móng tay của cô cháu…là lạ, sao nó dài bất thường, mà lại còn vẽ loè loẹt trên đó. Thấy bà nhìn ‘đôi móng’ của mình, cô Linh nhanh nhẹn giải thích:”Mẫu mới nhất đấy bác ạ. Cháu làm thử để khách thấy thích mà làm theo!”



Ôi trời, bà Trinh tá hoả, thì ra cháu bà đi làm nail, chứ có phải làm gì trong trường đâu! Rồi cô tiếp tục phân bua:”Cái móng này là móng giả, bác ạ. Cháu có thích thế đâu, nhưng mình phải làm mẫu, khách thấy làm ra đẹp thì họ mới chịu làm.”






Móng giả. Hình minh họa. Nguồn: flixpod.com



Dù không hài lòng, bà Trinh cũng đành im lặng, nhưng bứt rứt trong người lắm!



Một ngày nọ, sau chuyến đi làm từ thiện 2 ngày, bà Trinh về đến nhà từ 9 giờ tối, nhưng mãi 11 giờ đêm mà vẫn chưa thấy cô cháu về, gọi phone thì không cháu không nghe máy, bà lên phòng cô cháu, lấy chìa khoá dự phòng, mở ra.



Một lần nữa, bà tá hoả. Căn phòng xinh đẹp của con gái bà, vào tay cô cháu gái, nay bị biến thành cái…gì, bà không diễn tả được. Chăn mền, quần áo thì lung tung trên giường. Bàn học không có sách vở, giấy bút mà la liệt nào đồ ăn thức uống dở dang, lotion, đồ trang điểm, vài chai sơn móng,…Một mùi…khó tả xông lên. Bà Trinh nhìn xuống gầm giường, một đống chén dĩa với thức ăn dư thừa đã thiu, ôi, có thứ khô quánh lại. Chịu không nổi, bà đóng sập cửa lại.



Tối hôm ấy bà Trinh không ngủ được. Đã lâu lắm rồi bà không dùng đến viên thuốc ngủ nào, nhưng đêm đó bà phải dùng đến nó, định bụng ngày mai, là thứ bảy, cô Linh nghỉ học, bà sẽ ‘làm cho nó một trận, tới đâu hay tới đó.’



7g sáng hôm sau, bà Trinh thức dậy nhìn ra ngoài, thấy một chiếc xe hơi lạ park trước ngay nhà mình. Cửa phòng cô cháu vẫn im thin thít. Bà tìm chiếc phone, lật đật gọi cho cháu, sợ có chuyện gì xảy ra. Đầu dây bên kia, một giọng còn..ngái ngủ:”Có chuyện gì vậy Bác, cháu đang ngủ ở nhà nè.”



Không còn nể nang gì nữa, bà đập cửa phòng cô Linh. Cửa phòng mở ra, bà nhìn ngay lên giường, giật mình thấy một…đôi chân lạ. Bà Trinh bắt đầu…hoa mắt:



-Đứa nào kia?



-Dạ bạn cháu, nó ngủ nhờ có 1 đêm thôi mà.



-Nó là…con gái…hay…con trai mà…chân cẳng lông lá…thế kia!



-Bác sao vậy? Cháu ngủ chung với con gái, chẳng lẽ cháu là lesbian à!



-Ai cho cháu mang trai về nhà bác, hả?



-Thì bác từng bảo có đứa nào thân thì mời nó về chơi thôi. Thằng này thân nhất với cháu, nó đang thất nghiệp, nhưng được cái là người Mễ quốc tịch Mỹ.



-Người Mễ thì sao?



-Thì nó có quốc tịch, mới bảo lãnh được cho cháu khi chúng cháu lấy nhau. 



-Nhưng cháu mới 18, đang đi học, mà nó lại đang thất nghiệp, chúng mày cưới, lấy gì ăn?



-Ôi giời, Bác lo gì! Ở Mỹ mà, không sợ chết đói đâu, bác ạ!



Đến lúc này, bà Trinh cảm thấy…ù tai, choáng váng.



Bà Trinh đem chuyện kể cho người em. Lúc đầu, ông Trương trách móc bà Trinh:“Chỉ tại chị thôi, sao chị không dạy cháu, để nó giao du với mấy cái thằng Mễ, em ở bên này, có biết gì đâu!”. Nhưng cuối cùng ông Trương cũng thú thật:”Em đưa nó qua đấy học để sau này bảo lãnh cho cả nhà. Giấc mộng của em là thế. Giờ nó kiếm được đứa để ở lại, chị cứ để nó muốn làm gì thì làm.”



Kết cục của câu chuyện này, là cô Linh chuyển ra ngoài, ở chung với ‘thằng bạn thân người Mễ’. Nghe đâu chỉ vài tháng sau, cô Linh lại quen với ‘một thằng bạn thân’ khác. Về phía ông Trương, kể từ ngày con ông ra khỏi nhà người chị, ông xem bà như ‘người dưng nước lã’ vì đã làm ông tiêu tan niềm hy vọng.



Lỗi của ai? Với hai nền văn hoá khác nhau, sự giáo dục khác nhau, và cả mục đích sống khác nhau, không thể đổ lỗi ở phía người nhận nuôi, cũng khó mà trách người gửi con sang Mỹ với mong muốn chúng được học tập ở một đất nước có nền giáo dục tốt đẹp, được sống trong một xã hội văn minh, tiến bộ. 



Thực tế không phải cứ gửi con sang cho họ hàng ở Mỹ chăm sóc là không tốt. Song hai mẩu chuyện trên, ít nhiều cũng là những kinh nghiệm, và giúp những ai đang có ý định nhận con, cháu của người thân từ VN gửi sang nhờ chăm sóc với lý do ‘họ hàng vẫn hơn’ nên suy nghĩ kỹ, đừng để làm ơn có khi mắc oán. Mất lòng trước, được lòng sau!



(Câu chuyện có thật được ‘người trong cuộc’ kể lại. Nhân vật trong bài đã được đổi tên)



LTS: Độc giả có những kinh nghiệm liên quan đến chủ đề này, và muốn chia sẻ, vui lòng gửi vào mục ‘Làm báo cùng Người Việt’, địa chỉ email: [email protected]























Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Cường Quyền và Nhân Sĩ

Chúng ta bắt buộc phải luôn quan ngại (và canh thức) về sinh mệnh của Trần Huỳnh Duy Thức, cùng hàng trăm tù nhân lương tâm khác, đang nằm trong vòng tay của cường quyền và bạo lực!

Khóc Thầm

Họp báo của Tổng Giám đốc Tư pháp Pennsylvania, ông Josh Shapiro, trình bầy kết quả cuộc điều tra của một đại bồi thẩm đoàn (DBTD) về nghi án nhiều tu sĩ hiếp dâm trẻ em, trong lúc giáo hội không chỉ nín thinh, mà còn che giấu trọng tội đó nữa.

Trần Thị Nga bị đánh đập và đe dọa giết chết trong trại giam Gia Trung

Bà Trần Thị Nga (tên trên facebook là Thúy Nga) là một trong số các nhà hoạt động nữ nhiều lần bị đánh đập dã man, thậm chí bị vây đánh bằng gậy sắt đến gẫy chân tay.

Chó cùng cắn giậu

“Tội” của Lê Đình Lượng là đã không chịu câm miệng để mặc cho đảng và nhà nước CSVN mặc sức mua bán lãnh thổ, đè đầu cưỡi cổ người dân.

Lính Miền Nam

Thời gian đã không đứng về phe thắng cuộc, và đã dần hé mở dần chân dung của những người lính miền Nam

Việt Nam có còn cửa ‘đi đêm’ với Slovakia?

Khủng hoảng ngoại giao Slovakia-Việt Nam mở màn tròn một năm sau vào Tháng Tám, 2018, đầy kịch tính và diễn biến sôi động theo từng tuần lễ.

Khát vọng trở về

Họ, trong nhiều hoàn cảnh, ra đi cũng chỉ bất đặng đừng, để đấu tranh cho mục tiêu dân chủ hóa đất mẹ, và cũng là để tìm hướng trở về.

Múa trên những xác người

Trung Cộng đang tổ chức 6 năm ngày thành lập thành phố họ đặt tên là Tam Sa trên đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa. Nghĩa là công khai nhục mạ tập đoàn cầm quyền ở Việt Nam.

Cuộc thẩm vấn cuối cùng

Hôm Thứ Tư, mùng 8 Tháng Tám, 2018, ông Jay Sekulow - một luật sư trong dàn luật sư đông đảo của Tổng Thống Trump - cho biết Bạch Cung đã trả lời lá thư mời tổng thống đến thẩm vấn của công tố viên đặc trách Robert S. Mueller III.

Vài suy nghĩ về ông Giáp

Võ Nguyên Giáp có công gây dựng nên một tập đoàn tội ác nhưng lại ra đi thanh thản và vinh quang, trong khi chính những nạn nhân vô tội của chế độ thì lại hứng chịu thảm trạng bi đát của gia đình để rồi phải ra đi trong uất ức, tủi nhục.