Tâm Việt
Sáng hôm nay, 24 tháng 4, tỉnh dậy tôi vào xem tin trên mạng và đập mắt nhất, làm cho tôi tỉnh hẳn là tấm hình trên BBC Vietnamese lấy từ xuandienhannomblog: Tấm hình cho thấy bộ đội dàn quân ở xa trong ánh sương mờ buổi sáng, chuẩn bị cho chuyện cưỡng chế lấy 72 héc ta đất của dân ba xã Xuân Quang, Phụng Công và Cửu Cao thuộc huyện Văn Giang, Hưng Yên, để cho công ty Việt Hưng (Vihajico) chuyển thành Ecopark, một loại công viên giải trí kiểu Disneyland.
Công an, cảnh sát cơ động, bộ đội được huy động đến huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên hôm 24 tháng 4, để cưỡng chế 70 hecta đất xây dựng khu đô thị Ecopark.

Theo một nhân chứng, ông Kiên, nói với BBC thì: “Sáng nay 4g30 sáng nó đưa công an đến nó giải vây trước. Nó đi dàn hàng ngang, dồn bà con vào đánh đập. Nó ném lựu đạn pháo, xong rồi nó dồn về cánh đồng [xã] Xuân Quang, rồi nó đưa gần 100 cái máy ủi xuống nó càn quét, phá phách vườn cây cối của dân.”
Vẫn theo BBC, “Người dân Văn Giang tự trang bị gậy gộc trong vụ giữ đất [song] bất thành.”
Hãng tin Reuters thì dẫn lời một người tên Tuyên nói: “Nếu họ muốn lấy đất, chúng tôi đề nghị các nhà đầu tư đến nói chuyện trực tiếp với chúng tôi nhưng họ không làm vậy.”
Còn theo AFP, số người dân “bám trụ” để bảo vệ đất trong vụ chống cưỡng chế “lên tới 700 người.”
Tin tức về sự phản đối của dân làng và vụ cưỡng chế chưa xuất hiện trên truyền thông trong nước nhưng một vài bloggers đã về tận nơi để đưa tin. Video từ các trang mạng xã hội cho thấy người dân xuất hiện với số đông, nhiều người đầu đội mũ bảo hiểm, đeo khẩu trang. Một số người mang theo gậy gộc.
Hình ảnh từ video cũng cho thấy cảnh sát chống bạo động với những lá chắn lớn tiến vào khu đất vào sáng 24 tháng 4. Có những lúc họ phải lùi lại khi bị dân làng ném đá, thậm chí cả chai xăng. Nhưng số đông công an và những người mặc thường phục cuối cùng đã áp đảo hàng trăm dân làng.
Vẫn theo ông Kiên, “Chúng tôi ném chai xăng vào họ nhưng không ăn thua gì vì họ có lá chắn. Họ dùng dùi cui đánh chúng tôi. Kể cả khi chúng tôi chạy về làng họ vẫn đuổi theo và đánh tiếp. Họ đã chiếm đất và dùng xe ủi phá hủy mùa màng. Chúng tôi đã thua. Tôi không biết sẽ làm gì tiếp.”
Ông Kiên cũng nói cảnh sát đã ném lựu đạn gây choáng vào dân làng và bắt đi 10 người. Ngoài ra, còn có tin là bà con ở một hai tỉnh, huyện lân cận như Bắc Ninh và Dương Nội cũng tìm cách kéo sang để ủng hộ người dân ở Văn Giang chống lại bạo quyền đang “cướp đất” của dân.
Những liên tưởng đến Nazi và thời Xô Viết
Chúng ta không có những hình ảnh xa xưa để biết khi Pháp sang xâm chiếm VN và cưỡng chiếm đất của dân ta làm nông trại hay vườn cao su, họ có phải điều động đến những lực lượng công an, bộ đội đông đảo đến như dưới thời “CSVN dân chủ hơn vạn triệu lần các nước dân chủ Tây phương” không.
Có điều người Việt chúng ta ngày nay có ít nhất ba triệu đôi mắt mở to trên khắp thế giới và tôi ngờ là không ở đâu, trong các nước Tây phương (hay chỉ cần văn minh như Nhật Bản hay Ðại Hàn thôi), ta lại được chứng kiến những việc làm thô bạo như ở Văn Giang ngày hôm nay.
Ðể có những hình ảnh tương tự, ta chắc phải trở về những năm 1930-40 ở Ðức Quốc xã hay các nước bị Hitler xâm chiếm hoặc khi quân đội Nhật đánh chiếm Nam Kinh (1937) mới có thể có được những hình ảnh kinh hoàng đến như thế. Và cũng như người Do Thái ở Tây Âu ngày đó hay người Miên dưới thời Pol Pot, người dân Việt ngày hôm nay cũng bất lực không kém, họ không thể ngờ được rằng đây là những công an, bộ đội “đồng bào” của họ mà giờ đây sẵn sàng đang tâm giết chết “đồng bào” của mình để phục vụ cho những lợi ích bẩn thỉu của tư bản đỏ cấu kết với tư bản nước ngoài (trường hợp này có lẽ là tư bản Ðại Hàn có cổ phần trong công ty Vihajico).
Có lẽ vì thế mà ta còn thấy rơi rớt một chút lương tâm trong ngay những toán quân đi làm việc cưỡng chế. Theo Blog [Nguyễn] Xuân Diện, một số nhân viên an ninh trẻ đã khóc khi bị cụ bà Lê Hiền Ðức “mắng” họ là “đem súng ống bắn vào dân” và đi “cướp đất của cha mẹ… cho bọn quan chức tham nhũng.”
Sắp đến ngày tàn của chế độ?
Những vụ như Văn Giang hay Tiên Lãng (tức vụ Ðoàn Văn Vươn, tuy ở một quy mô nhỏ hơn) chứng tỏ:
Người dân có thể bị ức hiếp nhưng họ hết sợ rồi. Vì sao? Vì họ biết là lẽ phải ở về phía họ. Rằng không chế độ nào có thể tồn tại được khi nó phải dựa vào bạo lực (triền miên, trải khắp) để “cướp” của dân.
Vấn đề quyền tư hữu ruộng đất là vấn đề sống còn của ít nhất 70-80% dân số Việt Nam, như “Tuyên bố” mới nhất của Khối 8406 (ra ngày 20 tháng 4, 2012) đã khẳng định và cũng như một tác phẩm nổi tiếng mới đây của cựu Thẩm Phán Nguyễn Cao Quyền ở ngoài này chứng minh.
Ðã đến lúc người dân, 90 triệu dân Việt Nam từ Nam chí Bắc và nhất là ở hải ngoại, phải trưởng thành và không còn mù quáng để cho một “chính quyền” bất lực và phản quốc dẫn dắt đi mãi như một đàn bò vào ngõ bế tắc, lệ thuộc ngoại bang (Trung Cộng).
Ðã đến lúc 90 triệu dân VN, như Luật Sư Lê Quốc Quân viết mới đây trên BBC, phải có nhân phẩm và hưởng những quyền tự do căn bản của con người như được Liên Hiệp Quốc và quốc tế công nhận, đặc biệt khi những quyền này đã được minh thị định nghĩa và Hà Nội bắt buộc phải tôn trọng (như trong Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền 1948 và hai Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị cũng như về các Quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa mà Hà nội đã ký kết từ tháng 9, 1982).
Nói cách khác, ta không cần phải đi đâu xa để mà nhìn ra ngày tàn của chế độ ở trong nước trong lúc này. Ta chỉ cần trích dẫn ngay những người chóp bu trong chế độ tàn mạt đó như:
Nguyễn Minh Triết, chủ tịch nước, mới ngày nào đã phải thổ lộ ở Tokyo: “Bỏ Ðiều 4 Hiến Pháp [cho đảng CS độc quyền lãnh đạo đất nước] là tự sát.”
Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, tuy thường được gọi là “Trọng Lú” cũng đã phải tỉnh táo mà nói với Tổng Cục 2 (tức Tổng Cục Tình Báo của Bộ Quốc Phòng Hà Nội) mới hôm 23 tháng 4: Tình hình trong nước và thế giới hiện đang có những “diễn biến khó lường” cũng như đang có các nguy cơ “diễn biến hòa bình,” “tấn công mềm,” “tự chuyển hóa” và thúc đẩy “tự diễn biến” của “các thế lực thù địch.” Thậm chí, ông còn nói Tổng cục 2 cần phải quản lý chặt chẽ cán bộ trong chính Tổng cục để tránh xảy ra tình trạng “người trong đội ngũ mình phản lại mình.”
Nếu đó là những nguy cơ mà Tổng Trọng trông ra ngay trong nội bộ Ðảng, nội bộ quân đội và ngay cả nội bộ của cái tổng cục “con cưng” của chế độ thì ta đâu cần đến “thế lực thù địch” nào. Kẻ thù ngồi ngay sau lưng ngựa đó thôi! Nó có thể đâm sau lưng “ta” một nhát bất cứ lúc nào đó, đồng chí Trọng ạ!



























































































