Trần Thị Nga
(Nguồn: Facebook)
LTS. Tác giả Trần Thị Nga là một người đi lao động ở Ðài Loan, bị môi giới lừa tiền, may được Linh Mục Nguyễn Văn Hùng và nhiều người hảo tâm giúp đỡ nên về được. Nay chính cô đang giúp đỡ người lao động bị lừa, và cũng tham gia biểu tình chống Trung Quốc, nên từ cả hai việc đó cô bị công an làm khó dễ và đe dọa tới cả mạng sống.
Từ hôm qua đến nay mẹ con tôi luôn bị công an rình rập theo dõi. Khoảng 10 giờ sáng hôm qua ngày 29 tháng 6, CA khu vực Ðinh Xuân Thọ mang giấy mời 8g30 ngày 1 tháng 7, 2012 đến CA phường làm việc về đơn kiến nghị của tôi.

Tôi đã từ chối vì ngày 1 tháng 7 là Chủ Nhật, ngày nghỉ của các cơ quan, hẹn lại CA đến 8g30 ngày 4 tháng 7 tôi sẽ có mặt tại CA phường để làm việc.
Sáng nay khi ngủ dậy đưa con đi ăn sáng rồi hai mẹ con ra đường bắt xe đi Hà Nội chơi cuối tuần. Mẹ con tôi đã bị một lực lượng hơn 10 người mặc thường phục bám theo với thái độ hung hãn như muốn ăn tươi nuốt sống mẹ con tôi, trong số đó tôi nhận ra tên Nguyễn Ðức Thống, đại úy phòng PC35 CA Hà Nam, và một người CA Phòng Kinh Tế TP Phủ Lý mà tôi đã quên tên. Chúng được tiếp sức bởi 4 người CSGT mặc sắc phục một người tên Nguyễn Văn Tiến. Mã số: 345-381, một người đi xe máy biển số 90h7. 8656. Chúng luôn áp sát tôi với khoảng cách 50cm đến 1m.
Bất kể tôi đón xe taxi, xe ôm, xe ôtô khác hay xe bus chúng đều chặn lái xe không cho tôi lên xe mà không có lời giải thích. Chúng luôn luôn cầm dùi cui áp sát tôi với vẻ mặt hung hãn, bé Phú con tôi sợ hãi khi nhìn thấy hành động của những tên CSGT cháu đã khóc ré lên làm tôi hoảng sợ. Thấy tình hình bất ổn tôi bế con vào ga Phủ Lý cho cháu bình tâm thì xuất hiện thêm 6 người CSGT vào bao vây cổng ga cùng những kẻ mặc thường phục.
Ðánh liều tôi bế con quay về nhà tới đoạn đường vắng, 2 CSGT một thằng thường phục lao vào, tôi liền bế con quay đầu lại ga. Một lúc sau có mấy người đi bộ theo đường vào nhà Thờ Ðổ của TP Phủ Lý nơi tôi vẫn thường bế con đi lễ, tôi liền đi cùng với họ khi tới cổng nhà thờ tôi rẽ vào nói với thầy và mấy người bảo vệ ở đấy là tôi đang gặp nạn vì những kẻ mặc thường phục và CSGT đang đeo bám với thái độ không bình thường, xin thầy và các chú bảo vệ cho tôi vào nhà thờ cầu nguyện và ngồi chờ những người bạn của tôi đến đón, họ đồng ý. Rồi những người CSGT và những kẻ mặc thường phục kia vào nói với những người bảo vệ như thế nào đấy mà mấy người bảo vệ vào Thánh đường khi mẹ con tôi đang cầu nguyện họ kéo đẩy mẹ con tôi ra ngoài với lý do “mời chị đi ra khỏi nhà thờ có công an họ vào làm lôi thôi liên lụy đến chúng tôi.” Lúc đó tôi đã bật khóc và bảo, “cháu là 1 giáo dân, cháu gặp hoạn nạn cháu có quyền đến nhà thờ cầu nguyện xin Chúa che chở cho mẹ con cháu,” các chú không nghe mà kéo tay đẩy mẹ con tôi ra khỏi Thánh đường. Nói qua nói lại họ đồng ý cho mẹ con tôi ngồi chờ ở phòng bảo vệ chờ người đến đón được một lúc những người CA lại vào nói gì đó họ lập tức kéo tay kéo chân đẩy mẹ con tôi ra khỏi cổng nhà thờ.
Không còn đường nào khác tôi đành bế con đi bộ về nhà với khoảng cách gần 3km bởi sự kèm cặp của những tên CSGT và những kẻ mặc thường phục áp sát, tôi luôn luôn phải đi vào cửa những nhà ven đường. Thấy cảnh một phụ nữ bụng mang dạ chửa bế đứa con nhỏ với vẻ mặt sợ hãi bị kèm cặp bởi những người CSGT và nhiều kẻ thường phục đội mũ lưỡi trai đeo kính đen, mấy thanh niên hiếu kỳ hỏi tôi là tại sao công an và nhiều người bám theo chị như thế? Chị phạm tội gì à? Tôi bảo “mẹ con tôi đến nay chưa hề vi phạm một điều gì kể cả vi phạm hành chính, tôi không hiểu tại sao CA họ lại vi phạm nhân quyền như thế khi kèm cặp mẹ con tôi với thái độ hung hãn như vậy?” Những người thanh niên đó hỏi nhà tôi còn ở xa không? Rồi họ đã đi theo đưa mẹ con tôi về nhà với sự hiếu kỳ.
Những người CSGT và những kẻ thường phục vẫn bám theo khi tôi vào nhà thì họ vào những nhà hàng xóm quanh nhà tôi ngồi canh gác.
Thực sự tôi không hiểu nổi ngành công an tại sao họ lại ác ôn và làm những việc bỉ ổi như thế để đàn áp một người phụ nữ bụng mang dạ chửa với đứa con nhỏ như mẹ con tôi trong khi mẹ con tôi không hề vi phạm pháp luật. Phải chăng khi bước chân vào ngành công an họ đã vứt bỏ toàn bộ cái gọi là đạo đức và nhân tính của một con người?





















































































































