Năm máu lửa

Phạm Chí Dũng (VOA)

Trương Minh Tuấn, bộ trưởng Thông Tin và Truyền Thông đang được cho là “thanh củi” chuẩn bị “tống vào lò.” (Hình: Getty Images)

Không còn là dự cảm hay dự đoán vào cuối năm 2017, mà sự nghiệt ngã đã hóa thân vào năm 2018 một cách lộ hình rõ mồn một: Năm máu lửa.

Chưa đầy một tháng sau Tết Nguyên Đán 2018, đã nổi lên bốn sự kiện và vụ việc lớn trong “chính trị nội bộ” của đảng CSVN: đầu tiên là Chủ Nhiệm Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương Trần Quốc Vượng được Tổng Bí Thư Trọng đặc cách bổ nhiệm làm thường trực Ban Bí Thư và do đó đã vươn lên thành nhân vật “dưới một người, trên vạn người,” quyền lực chỉ sau tổng bí thư; 3 ngày sau đó là chính thường trực Ban Bí Thư Trần Quốc Vượng, thay mặt Tổng Bí Thư Trọng, chỉ đạo xử lý vụ “Mobifone mua AVG”; và cũng chỉ 3 ngày sau là vụ bắt tướng công an Nguyễn Thanh Hóa, chính thức mở màn chiến dịch “cải tổ Bộ Công An.” Cuối cùng nhưng còn lâu mới kết thúc, đó là phiên xử “tập hai Đinh La Thăng” – vụ 800 tỷ của Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam đã không cánh mà bay ở Ngân Hàng Đại Dương.

Chưa kể một chuyên án khác đang âm thầm biến thành đại án mà rất có thể biến diễn thành một trận bắt bớ nhiều quan chức ở Đà Nẵng và cả cấp trung ương trong không bao lâu nữa: vụ Vũ “Nhôm.”

Ông Trọng đã hành động đúng theo “chủ nghĩa nhân văn chống tham nhũng,” hay vắn tắt là “nhân văn trước Tết” của ông khi đề cập vụ “xử nặng nề” Đinh La Thăng sau Tết. Và khi một cái Tết Nguyên Đán lễ lạt cúng khấn và bỉ bôi quan chức đã trôi qua, sẽ chẳng còn “nhân văn” gì nữa.

“Người đốt lò vĩ đại” – một tụng danh mà Đài Tiếng Nói Việt Nam cất tiếng ca ngợi tổng bí thư của giới đảng – đang khuấy đảo mọi thứ sau Tết. Cái lò vụt nóng rực, phả hơi nóng hừng hực lên nhiều gương mặt đờ đẫn như mất hồn đang không biết khi nào sẽ bị tống vào lò.

Chỉ “cải tổ” hay còn “thay máu”?

Hai vụ liên tiếp bắt sĩ quan cao cấp của Bộ Công An – Thượng Tá Tình Báo Công An Phan Văn Anh Vũ (tức đại gia Vũ “Nhôm”) và Thiếu Tướng Nguyễn Thanh Hóa – vào những tháng đầu năm 2018 cho thấy đòn “chống tham nhũng” của Tổng Bí Thư Trọng đang giáng thẳng vào cơ quan bộ vẫn được xem là “bất khả xâm phạm” này.

Bộ Công An – một tổ chức quyền lực hoặc siêu quyền lực – nhưng đang có tướng công an bị bắt và được Tổng Bí Thư Trọng chủ trương công khai cho báo chí và dư luận theo cách “vạch áo cho người xem lưng,” rất có thể sẽ bị ông Trọng tiến hành “thay máu” trong thời gian tới.

Dù vẫn còn giữ vai trò “thanh kiếm và lá chắn bảo vệ đảng,” nhưng Bộ Công An đã lộ ra những dấu hiệu bị giảm sút nghiêm trọng đặc quyền “bất khả xâm phạm,” nếu so sánh thực trạng của cơ quan này với Bộ Quốc Phòng và Tổng Cục 2.

Từ cuối năm 2017, đã lan tỏa tin tức về khả năng ông Nguyễn Phú Trọng đang tính đến khả năng “cải tổ” Bộ Công An Việt Nam. Theo đó, một đề án về sắp xếp lại bộ này đã được chuẩn bị, nhiều tổng cục vốn tồn tại như một cấp trung gian sẽ bị hủy bỏ vai trò của chúng, kéo theo ghế và bổng lộc của nhiều quan chức công an sẽ không còn nữa.

Trong khi đó, Bộ Quốc Phòng của Tướng Ngô Xuân Lịch có vẻ ít được “nhắc nhở” hơn. Khác với ngành công an, Bộ Quốc Phòng tỏ ra thành tâm hơn đôi chút trong việc sắp xếp lại quân đội, đặc biệt là khối kinh tế quốc phòng mà trước đó đã bị rất nhiều tai tiếng.

Sau Tết Nguyên Đán năm 2018, thông tin về đề án “cải tổ Bộ Công An” càng hiện ra rõ hơn cùng lộ trình cụ thể là đề án này có thể được hoàn tất trước Hội Nghị Trung Ương 7 (có thể diễn ra vào Tháng Năm, 2018), để hội nghị này sẽ “chốt” kế hoạch sắp xếp lại Bộ Công An và kế hoạch nhân sự đi kèm, kể cả những nhân sự cao cấp nhất của Bộ Công An.

Trong khi đó, cứ sau mỗi tháng lại hiện thêm những dấu hiệu cho thấy Nguyễn Phú Trọng đã nắm quyền lực một cách thực chất trong việc chỉ đạo Bộ Công An, khác hẳn vai trò mờ nhạt của ông Trọng vào năm 2016 khi ông ta phải “tự tham gia” Thường Vụ Đảng ủy Công An Trung Ương vào Tháng Mười năm đó.

Cũng xuất hiện ngày càng dày hơn những đồn đoán và tin tức chưa kiểm chứng về một vài lãnh đạo cao cấp của Bộ Công An sẽ phải “ra đi” trước hay trong Hội Nghị Trung Ương 7. Cơ sở của tin tức này trở nên có chân đứng hơn khi đồng thời xảy ra ba vụ Phan Văn Anh Vũ, Nguyễn Thanh Hóa và AVG mà ít nhất sẽ liên quan đến trách nhiệm quản lý cán bộ và ký tá của lãnh đạo Bộ Công An.

Việc Thiếu Tướng Nguyễn Thanh Hóa bị bắt ngay sau chỉ đạo của Tổng Bí Thư Trọng và cùng trong ngày 11 Tháng Ba, 2018 đã cho thấy đây là lần thứ hai liên tiếp, ông Trọng thành công với phương châm “việc cần làm ngay,” tức Bộ Công An phải triển khai chỉ đạo của ông Trọng ngay lập tức.

Lần thành công đầu tiên về “việc cần làm ngay” của Tổng Bí Thư Trọng là sự kiện bắt cựu ủy viên Bộ Chính Trị Đinh La Thăng vào ngày 8 Tháng Mười Hai, 2017: sáng họp đảng để chỉ đạo bắt, chiều họp Quốc Hội bãi miễn tư cách đại biểu, và đến chiều muộn thì chính thức thông báo “đã bắt Đinh La Thăng” cho báo chí (nhưng có thể ông Thăng đã bị bắt từ những ngày trước).

Vụ bắt Đinh La Thăng không chỉ là một bằng chứng cho thấy tiền lệ “ủy viên Bộ Chính Trị không thể bị tống giam” đã bị xóa bỏ, mà còn là lần đầu tiên chứng tỏ hiệu ứng quyền lực thực sự của Nguyễn Phú Trọng đối với Bộ Công An – điều mà những đời tổng bí thư gần đây như Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh đã không với tới được.

Đòn đánh mang tính quyết liệt hiếm có của tổng bí thư đảng cầm quyền vào Bộ Công An vào đầu năm 2018 mang một nét gì đó của dĩ vãng 5 năm trước ở Trung Quốc. Vào những năm 2013 và 2014, sau khi đã xử gọn Bạc Hy Lai là bí thư tỉnh Trùng Khánh và là ủy viên Bộ Chính Trị, Tập Cận Bình đã tiến tới hành động “thay máu” Bộ Công An Trung Quốc, với nhân vật tiếp theo Bạc Hy Lai cũng là một ủy viên Bộ Chính Trị – Bộ Trưởng Công An Chu Vĩnh Khang. Chu Vĩnh Khang đã bị bắt, để sau đó Tập Cận Bình chính thức trở thành “bộ trưởng thứ nhất Bộ Công An.”

Nếu một số cựu thần của đảng phát ra cái nhìn “cấp ủy viên Bộ Chính Trị như Đinh La Thăng mà còn bị bắt và xử tù thì cấp tướng có là cái gì,” thì khi cơ quan “thanh kiếm và lá chắn” như Bộ Công An mà còn bị ông Trọng “làm thịt,” thân phận các bộ ngành và tỉnh thành khác chỉ là “con sâu cái kiến.”

Cũng có thể hiểu là nếu cấp ủy viên trung ương chỉ thuộc loại ‘ruồi,” thì cấp ủy viên thường vụ tỉnh thành chỉ nên được xem là “muỗi.”

Liệu có diễn ra một cơn địa chấn “đốt lò” trên diện rộng tên khắp Việt Nam – hiện tượng tương đồng với chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” của Tập Cận Bình và Vương Kỳ Sơn ở Trung Quốc mà đã mang lại kết quả đến 1.3 triệu quan chức bị xử lý kỷ luật hoặc bị “bóc lịch”?

Cơn địa chấn sắp đến

Việc Tổng Bí Thư Trọng bổ nhiệm ông Trần Quốc Vượng làm thường trực Ban Bí Thư kiêm chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương là đầy ẩn ý thâm sâu.

Với cả hai chức vụ song hành trên, ông Trần Quốc Vượng sẽ không còn cần đến động tác Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương làm tờ trình gửi Thường Trực Ban Bí Thư mỗi khi muốn đề xuất kỷ luật quan chức nào như trước đây, mà trong một số trường hợp và có thể nhận được sự cho phép của Tổng Bí Thư Trọng, ông Vượng – trong vai trò thường trực Ban Bí Thư và trên tinh thần “mỗi người làm việc bằng hai,” sẽ “quyết luôn.”

Trước đây, thông thường Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương phải kiểm tra đối tượng quan chức – đảng viên vi phạm, sau đó hoàn thành kết luận kiểm tra rồi làm tờ trình gửi Thường Trực Ban Bí Thư xin ý kiến chỉ đạo, không chỉ với đối tượng thuộc loại “có máu mặt” tức vào hàng ủy viên trung ương hay bộ trưởng, chủ nhiệm ủy ban ngang cấp bộ không phải ủy viên trung ương, mà kể cả đối với các ủy viên thường vụ tỉnh ủy; thành ủy và tỉnh ủy viên lẫn thành ủy viên.

Gần đây đã xuất hiện thông tin chính thức về việc trong năm 2018, Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương của ông Vượng sẽ tiến hành những cuộc kiểm tra đến tận cấp quận, huyện, thay vì chỉ kiểm tra đến cấp tỉnh, thành như trước đây. Theo đó, khối lượng công việc của cơ quan Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương sẽ tăng vọt so với trước, kéo theo một danh sách rất dài các quan chức – đảng viên dự kiến sẽ bị kỷ luật và bị cho “nhập kho.”

Có lẽ đó là một trong những nguồn cơn chính yếu mà đã khiến Tổng Bí Thư Trọng quyết định phân quyền cho Thường Trực Ban Bí Thư Trần Quốc Vượng. Thậm chí, có thể hình dung một cơ chế cởi nới và thông thoáng đến mức là Ban Bí Thư sẽ được “quyết” xử lý kỷ luật không chỉ đối với các quan chức cấp tỉnh, thành mà còn có thể ra thông báo kỷ luật luôn cấp ủy viên trung ương đảng mà không cần xin ý kiến tổng bí thư, hoặc chỉ cần thông báo cho tổng bí thư về vụ việc kỷ luật đó.

Trong thực tế, với cả hai chức vụ song hành vừa thường trực Ban Bí Thư vừa chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương, Trần Quốc Vượng đã vươn lên trở thành nhân vật không chỉ “số 2 trong đảng” mà còn là nhân vật có thực quyền thứ hai trong bộ máy “đảng và nhà nước”, chỉ sau Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng.

Cũng có thể nhìn rõ ý đồ của Nguyễn Phú Trọng muốn đẩy Trần Quốc Vượng trở thành “Vương Kỳ Sơn Việt Nam” để phục vụ đắc lực hơn cho công cuộc được xem là “chống tham nhũng” của ông Trọng.

Vương Kỳ Sơn là ủy viên thường vụ Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Trung Quốc khóa 18, kiêm chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm Tra Kỷ Luật Trung Ương. Từ khi Tập Cận Bình trở thành tổng bí thư vào năm 2012 và chủ tịch nước vào năm 2013, Vương Kỳ Sơn đã chính thức trở thành cánh tay mặt của Tập trên mặt trận “đả hổ diệt ruồi,” trở thành nỗi sợ hãi đến mất ngủ của rất nhiều quan chức tham nhũng. Trong thực tế, Vương Kỳ Sơn được đánh giá là nhân vật quyền lực thứ hai trong đảng, chỉ sau Tập Cận Bình. Nhưng Vương Kỳ Sơn còn qua mặt Tập bằng vào kỷ lục số lần bị ám sát hụt.

Nếu không có gì khác hơn hoặc biến động, về thực chất sẽ là cơ chế “Vượng diệt ruồi muỗi, Trọng diệt hổ” ở Việt Nam.

Chiến dịch “chống tham nhũng” của Nguyễn Phú Trọng cũng vì thế đầy hứa hẹn sôi sục và quay quắt, cùng “cái lò” của ông hứa hẹn tỏa ra hơi nóng khủng khiếp trong năm 2018 này.

Sau Đinh La Thăng, rất có thể sẽ là những cái tên quan trọng khác của giới quan chức – những “khúc củi” vừa khô vừa tươi – bị tống vào “lò.”

Tin xấu đối với các đối thủ chính trị và đối tượng tham nhũng của ông Trọng là vào năm 2018, có lẽ bản “danh sách tử thần” của ông Trọng đang và sẽ ngày càng dài ra, bắt buộc Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương – cơ quan duy nhất được ông Trọng khen ngợi công khai “làm việc gì ra việc nấy” – phải hoạt động hết công suất, và Trần Quốc Vượng – dù muốn hay không – cũng phải trở thành “Vương Kỳ Sơn Việt Nam.”

Còn tin rất xấu là vào đầu năm 2018, Nguyễn Phú Trọng dường như muốn phát đi thông điệp “chống tham nhũng công bằng,” thay cho “chống tham nhũng một bên” trước đây. Nếu trong nửa đầu năm 2018, Bộ Trưởng Thông Tin và Truyền Thông Trương Minh Tuấn – nhân vật từng được ông Trọng sủng ái và chỉ định kiêm phó trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương vào năm 2016 – bị tống vào “lò” trong vụ “Mobifone mua AVG” và do vậy có thể “theo chân” Đinh La Thăng ra tòa, quan điểm “chống tham nhũng cả phe ta” của ông Trọng sẽ bắt đầu được chứng thực và trở nên nỗi kinh hoàng cho tất cả các phe. (Phạm Chí Dũng)

Amazon trở thành công ty giá trị thứ nhì thế giới


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Yêu thương dành cho Mẹ Nấm

Nhân ngày sinh nhật 39 tuổi của blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Cộng động mạng xã hội đã dành nhiều lời chúc mừng, ghi nhớ cũng như bày tỏ sự lo lắng dành cho blogger Mẹ Nấm.

Tôi phải lên tiếng

Nếu hôm nay tôi im lặng, có thể tâm hồn tôi sẽ vĩnh viễn không còn tìm thấy sự bình yên như mình mong muốn và mọi nỗ lực sáng tạo của tôi hoàn toàn vô nghĩa.

Chiến Thuật 2 Nhịp

Hai nhịp là một chiến thuật của Kỵ Binh Việt Nam, nhịp thứ nhất là TẤN CÔNG VŨ BÃO, và nhịp thứ nhì là RÚT LUI THẦN TỐC.

Tử hình Đặng Văn Hiến, công lý đã không đứng về phía người tận khổ (*)

Pháp đình không phải là nơi công lý được thực thi. Công lý đã không đứng về phía người tận khổ.

Kinh tế kiểu Tư Bản và Cộng Sản ở Việt Nam

Xã hội Cộng Sản Việt Nam thời “kinh tế thị trường,” không chỉ đẻ ra những tập đoàn kinh tế của nhà nước, mà còn đẻ ra nhiều công ty tư nhân.

Giáo Sư Trần Ngọc Ninh và ước vọng Duy Tân

Tôi mơ về một nước Việt Nam hòa bình, tân tiến trên nền tảng của những giá trị tinh thần mà lịch sử đã nhồi vào nền văn hiến của nước ta. Cả cuộc đời xã hội của tôi là để đóng góp vào sự ước mong ấy.

Trương Chi: Nhạc và thơ theo vận nước

“Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản. Nhưng tôi là một người Việt Tự Do. Trong tim tôi là lý tưởng Quốc Gia. Và chính nghĩa là chủ trương dân tộc…”

Nhìn về quê Mẹ

Cô em gởi kèm theo một email của cộng đồng người Việt vùng Montreal tổ chức cùng với các hội đoàn người Việt khắp các tiểu bang ở Canada, kêu gọi mọi người Việt tham gia cuộc biểu tình chống lại Luật An Ninh Mạng và Dự Luật Bán Nước.

Giáo Sư Trần Ngọc Ninh và Ước Vọng Duy Tân

Viết về Gs Trần Ngọc Ninh chắc phải cần tới hơn một cuốn sách. Chân dung văn hoá của Gs Trần Ngọc Ninh là một đề tài rất phong phú và hấp dẫn để các bạn trẻ khám phá dấn thân vào.

Đạo diễn Đỗ Minh Tuấn phê phán gắt gao chế độ CSVN

Không còn cảm hứng và ý tưởng để bệnh vực cho ai trong thể chế này, vì từ khi phe đặc khu ủ mưu bán nước từ lâu năm lộ diện ra thúc giục, đàn áp dân.