(Làm sao để) sống vui với bệnh (tiểu đường)


Bác sĩ của bạn


 


Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng


 


Hỏi:


Tôi nghe nói bệnh tiểu đường là bệnh phải uống thuốc suốt đời và có nhiều biến chứng như mù mắt, cưa chân, suy thận vân vân. Ðiều này có đúng không? Nếu đúng như vậy thì nếu bị tiểu đường là “đời tàn trong ngõ hẹp” rồi phải không?


Phải làm sao để tránh các biến chứng trên mà vẫn sống đỡ khổ một chút?


 


Ðáp:


“Mấy điều tâm niệm” của người bệnh (tiểu đường – hay bệnh gì khác)


Bệnh tiểu đường là một bệnh kinh niên, người bệnh cần (và-dĩ nhiên là-nên) học cách “sống chung hòa bình” (và vui vẻ) với nó.


“Sống chung hòa bình” không có nghĩa là bỏ mặc nó, “quên nó đi,” mà là biết nó đòi hỏi ta phải làm những gì, nắm vững những gì cần làm, hiểu tại sao ta phải làm những chuyện đó, để thấy sự cần thiết của những chuyện đó đối với sức khỏe của mình, và do đó có một động cơ nội tại để làm các việc đó một cách tự giác hàng ngày, biến chúng thành những thói quen lành mạnh.


Ngày xưa, bên Tàu có một ông (tên là Vương Dương Minh) đề ra thuyết “tri hành hợp nhất”: Khi biết thực sự, khi thấu hiểu, hành động của chúng ta sẽ tự nhiên thay đổi để thích hợp hơn với tâm thức mới của mình.


Và khi ý thức sự tất yếu của những việc mình cần làm, ta sẽ (biết cách làm sao để) vui và tận hưởng cuộc sống với những điều mà mình muốn tránh cũng không được (luôn tồn tại trong cuộc sống của bất cứ ai).


Giống như có người nói (hình như đúng với sự thật), đại khái là, tự do không phải là muốn làm gì thì làm, mà là ý thức được những giới hạn cần có, và do đó, cảm thấy thoải mái trong các giới hạn đó. (Ví dụ như gặp đèn đỏ thì phải ngừng (một cách vui vẻ), mà vẫn cảm thấy rất tự do (khi ta ý thức được rằng đó là “chuyện dĩ nhiên,”) là một trong nhiều giới hạn cần có giúp cho ta sống với mọi người một cách an toàn, và do đó thỏa mái hơn).


Cũng có ai đó đã nói, đại khái là, nếu không có những cái mà mình thích thì nên (tập để) thích những cái mà mình có, hơn là mãi vọng tưởng những chuyện hão huyền, mà nếu có, cũng chưa chắc gì là thật sự thích hợp với mình.


Sống và tập thưởng thức những điều mà mình cần làm (hơn là những cái mình thích và cứ tưởng là cần, trong khi thực tế rất nhiều khi nó chẳng cần thiết chút nào mà còn có hại cho mình), đó là một trong những bí quyết để sống mạnh khỏe, hiểu theo nghĩa sức khỏe là sự thoải mái (bao giờ cũng tương đối) kể cả về thể chất, tâm thần và xã hội (định nghĩa của Tổ Chức Sức Khỏe Thế Giới).


Ðể “sống vui với bệnh tiểu đường,” những điều chính mà ta cần chú ý để điều chỉnh lối sống của mình là:


-Ðể ý và điều chỉnh cách ăn uống cho thích hợp.


-Tránh thuốc lá.


-Thể dục và vận động thể lực thích hợp.


-Biết cách kiểm tra và kềm chế mức đường trong máu một cách thích hợp bằng thuốc men cũng như thể dục và ăn uống.


-Biết cách phòng và phát hiện sớm các biến chứng của bệnh cũng như tác dụng phụ của thuốc men.


-Hợp tác chặt chẽ và vui vẻ với bác sĩ để kiểm soát bệnh, phòng, phát hiện và chữa sớm các biến chứng.


Cũng như trong đại đa số các bệnh và vấn đề sức khỏe khác, ta chính là trung tâm, là thành phần chính trong việc chữa bệnh, bảo vệ, nâng cao sức khỏe của mình. Bác sĩ, người nhà, các chuyên viên, nhân viên y tế chỉ có thể giúp chúng ta mà thôi. Họ không thể uống thuốc giùm, bỏ thuốc lá giùm, ăn uống đúng cách giùm, tập thể dục giùm, giùm thay cho chính ta.


Vạn sự khởi đầu nan, tuy nhiên, qua khỏi bước đầu hơi khó khăn để làm quen với một “người bạn đời” mới không mấy dễ chịu (và không thể “li dị” được), ta sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.


Rất nhiều người đã làm được điều đó, sống với bệnh một cách thoải mái (vì không muốn và tập thoải mái thì cũng “chẳng làm gì được ai,” chỉ càng làm khổ mình mà thôi.


Mà mục đích của đại đa số chúng ta trong cuộc sống (có phải) là niềm vui, là hạnh phúc, dù gì đi nữa.


Thân mến


Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng


nguyentranhoang.com


(còn tiếp)

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT