Mục này chỉ nhằm giải đáp các thắc mắc về sức khỏe có tính cách tổng quát. Với các vấn đề cụ thể, chi tiết của từng bệnh nhân, xin liên lạc với bác sĩ để được thăm khám trực tiếp. Nhiều thông tin thiết thực và bổ ích khác về sức khỏe cũng được phát trên đài Radio Chuyện Sáng Chủ Nhật ở vùng Orange County, California, vào mỗi sáng Chủ Nhật từ 6 đến 9 giờ, trong chương trình “Câu Chuyện Sức Khỏe Sáng Chủ Nhật.” Nhiều thông tin sức khỏe bổ ích khác cũng có thể tìm thấy trên các website nguyentranhoang.com và radiochuyensangchunhat.com. Quý vị có thể liên lạc bác sĩ qua email: [email protected] hoặc điện thoại (714) 531-7930.
Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng
Các biến dạng nhận thức, suy nghĩ bị méo mó, hay rối loạn nhận thức (cognitive distortions) là những cách suy nghĩ thiên lệch có thể bóp méo nhận thức về thực tại, thường dẫn đến phản ứng cảm xúc tiêu cực, hành vi không hiệu quả và khó khăn trong việc xử lý các thách thức của cuộc sống. Chúng liên quan chặt chẽ đến các vấn đề sức khỏe tâm thần như trầm cảm, lo âu và căng thẳng, mặc dù bất cứ ai cũng có thể trải qua chúng vào những thời điểm khác nhau.
Gán nhãn
Gán nhãn (labeling) là một dạng nhận thức méo mó, trong đó một người gán cho bản thân hoặc người khác một nhãn mác mang tính cố định và tổng quát, dựa trên một hành vi, sự kiện, hoặc đặc điểm cụ thể. Hành vi này thường làm đơn giản hóa quá mức thực tế phức tạp, dẫn đến việc nhìn nhận một cá nhân hoặc sự việc thông qua một lăng kính tiêu cực và phiến diện.
Ví dụ, thay vì thừa nhận mình đã phạm một lỗi nhỏ, một người có thể nghĩ, “Ta là kẻ thất bại.” Tương tự, thay vì xem xét bối cảnh hoặc lý do của một hành vi, ta có thể dán nhãn người khác là “lười biếng” hay “thô lỗ” chỉ dựa trên một lần gặp gỡ không mấy dễ chịu.
Gán nhãn không chỉ làm hạn chế khả năng đánh giá tình huống một cách khách quan mà còn củng cố các nhận thức tiêu cực, ảnh hưởng xấu đến lòng tự trọng, các mối quan hệ và sức khỏe tâm thần. Đây là một dạng tư duy trắng đen (dichotomous thinking), không cho phép nhìn nhận các khía cạnh đa chiều của con người và cuộc sống.
Nguyên nhân của gán nhãn
Gán nhãn là một dạng rối loạn nhận thức phổ biến, và nó bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Các nguyên nhân này thường liên quan đến cách não bộ xử lý thông tin, cảm xúc, và các yếu tố văn hóa, xã hội. Dưới đây là những nguyên nhân chính dẫn đến hành vi gán nhãn:
1. Tư duy đơn giản hóa
Não bộ có xu hướng tìm kiếm các cách nhanh chóng để xử lý và phân loại thông tin. Gán nhãn giúp con người cảm thấy dễ dàng hơn khi đánh giá bản thân hoặc người khác, nhưng lại làm đơn giản hóa quá mức những thực tế phức tạp.
Ví dụ: Khi một người không đạt được mục tiêu ở một thời điểm trong cuộc đời, họ có thể dễ kết luận rằng mình là “kẻ thất bại,” thay vì phân tích các yếu tố như điều kiện khách quan hay sai lầm cụ thể.
“Chiếc bánh xèo cháy”
Tại một góc phố nhỏ ở Westminster, dì Năm có một quán bánh xèo nhỏ, là nơi tụ họp quen thuộc của cộng đồng người Việt. Dì nổi tiếng khéo tay, bánh xèo của dì giòn rụm, vàng ươm, thơm nức mùi nghệ. Nhưng hôm đó, ngày cuối tuần đông khách, dì Năm vô tình làm cháy một mẻ bánh. Chị Hồng, khách quen, ngồi gần bếp càu nhàu: “Dì Năm dạo này nấu ăn tệ quá!”
Nghe vậy, dì Năm bối rối đến đỏ cả mặt. Tối đó, dì tâm sự với cháu gái tên Lan:
“Chắc dì già rồi, tay nghề xuống hẳn. Không biết quán có giữ được khách nữa không…”
Lan cười, nắm tay dì an ủi:
“Dì Năm ơi, một mẻ bánh cháy đâu nói lên tay nghề của dì. Con đi mua bánh mì của tiệm bên đường, họ cũng đôi khi lỡ làm bánh hơi khét, mà vẫn đông khách đấy thôi. Dì nổi tiếng bao năm nay, mọi người yêu mến dì vì không chỉ vì bánh ngon, mà còn vì tấm lòng của dì nữa.”
Nghe Lan nói, dì Năm hiểu ra. Sáng hôm sau, dì mang tặng chị Hồng một phần bánh xèo mới, nói: “Hôm qua dì lỡ tay, mong chị thông cảm. Nhưng dì hứa bánh hôm nay ngon như cũ.”
Chị Hồng ngượng ngùng cười, và quán bánh xèo lại rộn ràng tiếng cười như thường lệ.
2. Lý luận cảm xúc (Emotional Reasoning)
Cảm xúc mạnh mẽ thường được não bộ diễn giải thành sự thật, dẫn đến việc gán nhãn. Khi một người cảm thấy xấu hổ, tức giận, hoặc thất vọng, họ có thể gán nhãn tiêu cực dựa trên cảm giác đó, thay vì xem xét thực tế.
Ví dụ: Khi thất bại trong một buổi trình diễn, cảm giác thất vọng có thể khiến một người nghĩ rằng: “Ta là người dở tệ, không hợp với việc này.”
“Bài hát sai tông”
Linh, một cô gái trẻ sống ở Tustin, yêu ca hát nhưng lại mắc chứng sợ đám đông. Sau nhiều lần tập luyện, cô quyết định tham gia một buổi biểu diễn cộng đồng tại nhà thờ. Đứng trên sân khấu, Linh run đến mức lỡ hát sai tông trong đoạn đầu bài hát. Dưới khán giả, một vài tiếng cười vang lên.
Tối đó, Linh khóc suốt, nói với mẹ: “Con hát dở quá, con chẳng bao giờ nên lên sân khấu nữa!”
Mẹ nhẹ nhàng xoa đầu Linh: “Con hát sai tông, nhưng rồi con lấy lại được nhịp. Ai trong đời mà không có lúc vấp ngã. Họ cười vì bất ngờ, không phải vì chê con đâu. Cái họ nhớ là con đã dũng cảm đứng lên hát hết bài.”
Một tuần sau, Linh thử lại. Lần này, cô tự tin hơn và nhận được tràng vỗ tay lớn nhất buổi tối hôm đó. Cô nhận ra cảm xúc tiêu cực chỉ là thoáng qua, không phải sự thật mãi mãi.
3. Tư Duy Trắng Đen (Dichotomous Thinking)
Gán nhãn cũng thường xuất phát từ tư duy trắng đen – một kiểu suy nghĩ cực đoan, trong đó mọi thứ được chia thành hai nhóm đối lập như “tốt/xấu” hoặc “giỏi/dở.” Cách suy nghĩ này không cho phép con người nhìn nhận các khía cạnh đa chiều của sự việc.
Ví dụ: Khi một người mắc sai lầm nhỏ, trong khi đang “mất tinh thần,” họ có thể nghĩ: “Ta là người vô dụng,” thay vì nhận ra sai lầm chỉ là một phần nhỏ trong tổng thể.
“Chiếc áo trắng bị vấy bẩn”
Ở Huntington Beach, Minh là một học sinh xuất sắc, luôn đạt điểm A. Một ngày nọ, trong kỳ thi toán, Minh bất ngờ làm sai một bài quan trọng và chỉ được điểm B. Về nhà, Minh lầm bầm: “Con ngu quá, cả đời con sẽ thất bại vì sai lầm này!”
Ba Minh lắng nghe, mỉm cười: “Con biết không, ba từng làm đổ cà phê lên chiếc áo trắng mẹ con rất thích. Ba tưởng mẹ sẽ giận lắm, nhưng mẹ chỉ cười và bảo: ‘Giặt lại là sạch thôi mà.’ Một bài kiểm tra sai sót cũng giống như áo bị dơ, đâu có nghĩa là cả tủ quần áo đều dơ đâu con.”
Lời ba nói khiến Minh suy nghĩ. Cậu bắt đầu học cách nhìn cuộc đời không phải chỉ là trắng hay đen, mà còn có nhiều sắc màu khác.





















































































