Luật Sư tại California và Washington. Luật Sư LyLy Nguyễn chuyên về Luật Khánh Tận Chương 7,3 cho cá nhân và cơ sở thương mại, xóa hết các loại nợ, tranh tụng trước Tòa Khánh Tận và khai phá sản hủy bỏ nợ thuế. Về Hoạch Định Tài Sản, Luật Sư LyLy chuyên thảo Di Chúc và Tín Mục (trust), ủy quyền điều hành tất cả tài sản, dặn dò săn sóc y tế khi bất lực và hoạch định kế nghiệp. Về Luật Thuế, Luật Sư LyLy đại diện cho thân chủ trường hợp bị kiểm thuế, xin ngưng tịch thâu tài sản vì thiếu thuế, đại diện biện hộ trước Tòa Án Thuế và điều đình xin giảm nợ thuế. Về Luật Thương Mại, Luật Sư LyLy giúp thành lập công ty và tổ hợp hùn hạp. Ngoài ra, Luật Sư LyLy còn rất giàu kinh nghiệm về thuế lợi tức cá nhân, thuế trả nhân công, thuế mua bán và thuế tài sản ở hai cấp liên bang và tiểu bang. Nếu cần, tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 17151 Newhope Street, Suite 113, Fountain Valley, California 92708. Ðiện thoại: (714)-531-7080. Email: [email protected]; website:www.lylylaw.com
LyLy Nguyễn, ESQ, JD, LLM

Để giúp quí độc giả có ý niệm về sự áp dụng luật ra sao, trước hết chúng tôi xin tóm lược căn bản Luật Khánh Tận trước khi phân tích những điều kiện cần thiết để được khai phá sản. Đây một thủ tục theo luật liên bang Hoa Kỳ do quốc hội tạo ra nhằm mục đích giúp cho các tư nhân hay cơ sở thương mại có cơ hội rũ sạch nợ nần hoặc trả nợ dần dưới sự bảo vệ của chính quyền. Khai phá sản thường được mô tả hoặc là “giải” (“liquidation”) hay “tái tổ chức” (“reorganizations”) tình trạng nợ nần.
Chương 7 của bộ Luật Khánh Tận áp dụng để “giải” nợ như định nghĩa ở trên theo đó tài sản của người khai phá sản sẽ được đem bán (giải quyết) để lấy tiền trả nợ càng nhiều càng tốt, nhưng đồng thời cũng được giữ lại một phần tiền đủ cho người phá sản có phương tiện khởi sự làm lại đời mới. Theo Chương 7 nếu một cá nhân nộp đơn tới tòa xin xóa nợ thì được gọi là “khánh tận cá nhân”, còn một cơ sở thương mại xin giải nợ thì được gọi là “khánh tận thương mại.” Một vụ khai phá sản theo Chương 7 thường kéo dài từ ba tới sáu tháng.
Khai phá sản theo Chương 7 thì một số tài sản cá nhân phải đem bán đi để trả bớt nợ. Bù lại phần lớn các khoản nợ không có thế chấp (tức là nợ không bị buộc một vật gì để bảo đảm) sẽ được xóa bỏ. Người khai vẫn được quyền giữ các tài sản được luật liên bang và tiểu bang liệt kê vào loại “miễn trừ’ (exempt) thí dụ như quần áo, xe cộ hay đồ đạc trang bị nội thất (furniture). Nếu người khai không có nhiều đồ đạc thì có cơ hội được xếp vào loại “miễn trừ” (“exempt”) và vụ khai coi như “vô tài sản” (“no asset” case)
Nếu là nợ cầm thế, thí dụ như nợ tiền vay mua nhà hay xe, khi ký giao kèo vay tiền người mua bằng lòng lấy ngôi nhà hoặc chiếc xe bảo đảm cho món nợ. Trường hợp này người nợ có hai lựa chọn, hoặc để chủ nợ tịch thu nhà hay xe hoặc tiếp tục trả tiền hàng tháng nếu chủ nợ bằng lòng; hoặc trả hết cho chủ nợ một số tiền tương đương trị giá thị trường lúc đó. Không phải bất cứ ai cũng khai được Chương 7. Thí dụ nếu người ấy có tổng số “lợi tức sử dụng được” (disposable income) sau khi trừ đi mọi chi phí có chấp thuận và trừ đi các khoản tiền nợ ưu tiên như tiền cấp dưỡng và nợ thuế hay nợ cầm thế mà tính ra còn nhiều hơn thì sẽ không được khai theo Chương 7. Ngoài ra Luật Khánh Tận không có hiệu lực với vài loại nợ. Dù rằng khai phá sản có thể xóa rất nhiều nợ thí dụ như nợ thẻ tín dụng, nợ bệnh viện và các loại nợ không cầm thế khác, nhưng không thoát được nợ ưu tiên như tiền trợ cấp cho con và vợ cũ hay nợ thuế.
Chương 13 của bộ Luật Khánh Tận áp dụng để “tái tổ chức” giúp đắc lực cho dân tiêu thụ được trả nợ dần trong vòng từ 3 tới 5 năm. Chương 13 dùng cho người có lương bổng (wage earner) bởi vì muốn trả nợ dần thì bắt buộc người nợ phải có nguồn lợi tức chắc chắn để thanh toán một phần nợ. Một điều kiện nữa, muốn xin phá sản theo Chương 13, người khai phải có tổng số nợ cầm thế ít hơn $1,395,875 và nợ không cầm thế ít hơn $465,275. Khi theo Chương 13, người nợ sẽ đề nghị một lịch trình trả nợ rõ ràng và xác nhận làm cách nào thanh toán được trong vòng từ 3 đến 5 năm tới. Số tối thiểu phải trả sẽ tùy theo tiền kiếm được và nợ bao nhiêu, và mỗi chủ nợ không cầm thế đáng lẽ nhận được nếu khai phá sản theo Chương 7. Người nợ cầm thế khai theo Chương 13 sẽ có cơ hội trả bù những tháng còn thiếu để tránh không bị câu xe hoặc tịch thu nhà đất. Người nợ cũng có thể gộp luôn những tháng còn thiếu chưa trả vào chung một lịch trình trả nợ mới.
Ngoài Chương 7 và Chương 13 Luật Khánh Tận còn có Chương 11 và Chương 12. Chương 11 là loại phá sản cho những công ty đang lâm vào tình trạng khủng hoảng có cơ hội chỉnh đốn lại tổ chức và tài chánh. Chương 11 cũng có thể dùng cho cá nhân, tuy nhiên vì lý do thủ tục tốn kém và tốn thì giờ nên thường chỉ áp dụng cho những người có tổng số nợ ra ngoài giới hạn nói trên của Chương 13 hoặc cho những người đang làm chủ nhiều bất động sản như có nhiều nhà đất chẳng hạn.
Chương 12 cũng giống như Chương 13 nhưng đặc biệt dành cho chủ nhân các trại chăn nuôi hay trồng tỉa. Muốn khai phá sản theo chương 12 đương sự phải có ít nhất 80% số nợ xuất xứ từ hoạt động canh tác hay chăn nuôi. Chương 12 có giới hạn khai nợ cao hơn, thích hợp với những nợ lớn do kinh doanh nông trại. Chương này chỉ giúp ích một số ít người hội đủ điều kiện nên không mấy đại chúng. Theo thống kê mỗi năm chỉ có vài trăm vụ khai theo chương 12 trong lúc có hàng ngàn vụ khai theo Chương 13.
Luật Khánh Tận áp dụng đồng đều cho mọi người dân sống trên đất Mỹ nên dĩ nhiên ai cũng có quyền xin phá sản khi bị nợ nần dồn ép vào chân tường không lối thoát. Như đã trình bày ở trên, Chương 7 là một dụng cụ dùng để khai phá sản có mãnh lực rất mạnh để xóa nợ. Tuy nhiên không phải bất cứ ai cũng có thể xin khai theo Chương 7 để rũ sạch nợ được.
Trước hết là những người đủ sức trả nợ dần theo Chương 13, có nghĩa là vẫn còn nguồn lợi tức nhưng không đủ để trả hết như bình thường. Theo Luật Khánh Tận cũ ai muốn khai theo chương nào thì khai ngoại trừ trường hợp bị vị chánh án bác đơn vì xét thấy đương sự có đủ “lợi tức sử dụng được” để trả nợ theo lịch trình ấn định theo Chương 13. Thực ra không có điều luật cứng rắn nào để vị chánh án căn cứ vào đó mà bác đơn mà hoàn toàn do nhận định xét theo yếu tố trong vụ khai và thái độ của chánh án.
Bây giờ Luật Khánh Tận đã có hiệu lực, luật pháp nay đặt ra tiêu chuẩn để tòa quyết định cho phép những người nộp đơn xin khai khánh tận ai sẽ được đặc ân theo Chương 7 mà xóa nợ, và ai phải bắt buộc theo Chương 13 mà trả nợ dần. Những cựu chiến binh bị tàn phế và người bị khủng hoảng nợ nần do buôn bán thua lỗ thì sẽ được xét xử nhanh chóng hơn, còn những trường hợp khác đều phải theo điều kiện qui định như đã trình bầy trong các bài trước, xin tóm lược sau đây:
Theo điều luật, bước đầu tiên để xác định người khai hội đủ điều kiện theo Chương 7 là làm trắc nghiệm so sánh “lợi tức hàng tháng” với lợi tức tiêu chuẩn tùy theo nhân số trong gia đình tại tiểu bang cư trú. Tuy nhiên lợi tức hàng tháng đề cập ở đây không phải là lợi tức người khai kiếm được vào lúc nộp đơn khai phá sản mà là lợi tức trung bình sáu tháng trước ngày khai. Lợi tức này cũng không kể đến tiền trợ cấp an sinh xã hội hay tiền trợ cấp tàn phế nếu có. Đối với nhiều người nhất là với những ai mới bị thất nghiệp mất công ăn việc làm thì mức “lợi tức hàng tháng” này sẽ cao hơn lợi tức thực sự của người ấy lúc khai phá sản.
Sau cuộc trắc nghiệm thứ nhất nói trên, nếu lợi tức ít hơn lợi tức tiêu chuẩn thì người ấy có quyền khai phá sản theo Chương 7. Nếu lợi tức hàng tháng tính ra nhiều hơn lợi tức tiêu chuẩn thì luật bắt phải qua cuộc thi thứ hai gọi là “trắc nghiệm trung bình” (the Means Test). Mục đích của “trắc nghiệm trung bình” là để tính xem người ấy có đủ “lợi tức sử dụng được” sau khi đã trừ đi vài chi phí đã chuẩn y và các khoản nợ bắt buộc khác. Phần tiền còn lại sẽ dùng để trả ít nhất một phần nào những món nợ không thế chấp trong vòng năm (5) năm.
Chi tiết về trắc nghiệm này đã được trình bày trong bài trước.
Ngoài ra còn điều luật không cho ai khai Chương 7 nếu đã từng khai phá sản trong vòng tám năm trước hoặc khai Chương 13 trong vòng sáu năm. Trường hợp sau đây cũng không được khai theo Chương 7 nếu trong vòng 180 ngày trước đã từng bị tòa án bác đơn vì vi phạm án lệnh, hoặc có án tích bị tòa kết tội lừa đảo hay lạm dụng Luật Khánh Tận .
Tòa án còn có thể bác bỏ vụ khai nếu xét thấy có nghi ngờ man khai hay gian lận giấu diếm tài sản và có âm mưu lừa đảo chủ nợ. Những hành vi sau đây được kể là mờ ám và rất dễ bị tòa án nghi ngờ nhất là người khai từng vi phạm trong quá khứ:
- Chuyển dịch tài sản đem gửi bạn bè hay thân nhân cất giấu dùm để tránh tai mắt của chủ nợ và tòa án.
- Mượn nợ để mua những món đồ xa xỉ đắt tiền khi biết không có khả năng trả nổi và còn đang ngập nợ.
- Giấu diếm người hôn phối về tiền bạc hay của cải trong thời gian đang tiến hành thủ tục ly dị.
- Khai gian dối về lợi tức hay nợ nần trong những đơn xin vay tiền hay xin cấp thẻ tín dụng.
Thêm vào đó trong hồ sơ khai phá sản, đương đơn còn phải ký tên với lời tuyên thệ “trừng phạt vì nói dối” (penalty of perjury) xác nhận mọi lời khai trong đơn đều đúng theo sự thật. Nếu đương sự cố tình không khai báo thật thà về tài sản hiện hữu, che giấu những chi tiết liên quan đến tình trạng tài chánh, hoặc dùng số an sinh xã hội giả mạo để giấu tung tích thật của mình, khi tòa án khám phá ra những điều dối trá trên thì đương nhiên vụ khai bị bác bỏ đồng thời đương sự còn bị truy tố hình sự vì tội man trá, lừa bịp.
Kỳ tới chúng tôi trình bày chi tiết và khác biệt trong thủ tục khai phá sản theo Chương 7 và Chương 13. Cũng như thường lệ người viết xin xác nhận nội dung của những loạt bài tìm hiểu luật pháp này chỉ có mục đích sử dụng với tính cách thông tin (information) giúp quí độc giả một vài kiến thức tổng quát về luật pháp Hoa Kỳ mà thôi và không thể coi như liên hệ của luật sư với thân chủ (attorney-client relationship). Do đó nếu có vấn đề liên quan đến luật, quí độc giả vẫn cần thảo luận với một luật sư chuyên môn về trường hợp của quí vị.





















































































