Ðức Tuấn/Người Việt
WESTMINSTER (NV) – Ðêm hội ngộ Tây Ban Cầm Mùa Xuân 2016, với phần trình tấu đặc biệt của danh thủ guitar cổ điển Phùng Tuấn Vũ, kéo dài 2 giờ đồng hồ tối 21 Tháng Năm, tại hội trường nhật báo Người Việt.
Ðồng hồ vừa điểm 7 giờ 30 phút, hai người điều khiển chương trình, nhạc trưởng Thomas Ngô và Uyển Diễm, bước lên sân khấu nói lời chào mừng, khai mạc chương trình.

Guitarist Phùng Tuấn Vũ trên sân khấu. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)
Như ngọn lửa âm ỉ, chỉ cần một ngọn gió thổi qua, lửa đỏ bùng lên… Ngay khi vừa bước ra sân khấu, Phùng Tuấn Vũ, khởi đi từ tiếng đàn dịu, nhẹ, “Tango en Skai,” kiệt tác của Roland Dyens, để rồi từ đó, cảm xúc, cường độ, sự phấn khích, tăng dần, tăng dần.
Chương trình được khéo léo sắp xếp, gồm các tác phẩm kinh điển Âu Châu, xen kẽ các tác phẩm dân ca Việt Nam được chuyển biên cho guitar, và hai tác phẩm Flamenco thuần túy.
Người nghệ sĩ bắt đầu bằng những bước đi cẩn trọng, và chắc, đôi lúc buông nhẹ đàn, rủ tay, có được một chút thư giãn, nhẹ nhàng hơn trong phần trình tấu.
Trả lời câu hỏi: “Sau 12 năm, trở lại biểu diễn, ở những giây phút đầu tiên anh có hồi hộp lắm không?” Ông cho biết: “Ai cũng hồi hộp, nhưng sự hồi hộp thú vị, thú vị vì sao? vì mình biết mình phải vượt qua, và chiến thắng sự hồi hộp đó, để có thể đưa chương trình đi đến chỗ thăng hoa.”
Ông nói thêm: “Thật sự ở mỗi phần biểu diễn, tôi đều có sự lo lắng, chứ không phải bài này hồi hộp, bài kia không… Thế nhưng dường như càng vào cuộc sâu, càng tự tin hơn, và như tôi nói, đối với người nghệ sĩ, cảm xúc từ con tim vẫn luôn là chìa khóa để mình chiến thắng sự hồi hộp.”
Nhạc sĩ Phùng Tuấn Vũ sinh trưởng tại Sài Gòn. Ông đến với danh sư Hoàng Bửu năm lên 9 tuổi: “Năm 9 tuổi, tôi được cha dắt đến gặp thầy Hoàng Bửu, xin thầy nhận làm học trò. Thoạt đầu thầy từ chối vì ông thấy tôi còn nhỏ quá, nhưng bố tôi nói với ông, khoan hãy từ chối, hãy nghe tôi đàn thử 1, 2 bài xem sao, nếu đạt được yêu cầu, thì xin thầy nhận tôi làm học trò, còn không thì từ chối cũng không muộn.”

Hai MC Uyển Diễm và Thomas Ngô. (Hình: Ðức Tuấn/Người Việt)
“Ấy vậy mà sau khi nghe tôi đàn hai bài, thầy Hoàng Bửu nhận tôi ngay. Từ đó thầy dẫn dắt trò từng bước, từng bước đi đến sự thành công. Tôi nhớ, đến năm 13 tuổi, được ông dẫn đi biểu diễn trên đài truyền hình, và sang năm 17 tuổi, tôi bắt đầu sáng tác.”
Nhạc sĩ Phùng Tuấn Vũ, một cựu học sinh Võ Trường Toản 1969-1976, đã nổi tiếng ngay từ trước 1975. Sau 1975, ông tiếp tục hoạt động âm nhạc, mang tiếng đàn guitar giới thiệu khắp nơi. Ðến năm 1999, ông cho ra đời CD “Như Cánh Vạc Bay,” CD guitar cổ điển đầu tiên tại Việt Nam.
Một cựu sinh viên Tây Ban Cầm Cổ Ðiển tại Nhạc Viện Sài Gòn kể lại, ngành học chính của Phùng Tuấn Vũ tại Nhạc Viện là Lý Luận, Sáng Tác, Chỉ Huy. Thế mà, một ngày nọ, Phùng Tuấn Vũ đang rảo bước trong trường thì một nhóm sinh viên chuyên ngành guitar đề nghị anh đánh thử vài bài. Tiếng đàn Phùng Tuấn Vũ đã khiến các sinh viên guitar ngạc nhiên khâm phục.
Ông Sơn Nguyễn, khán giả từng theo dõi nhiều những buổi trình tấu guitar cổ điển tại nhật báo Người Việt, cho biết: “Tôi đã nghe tên của nhạc sĩ Phùng Tuấn Vũ từ lâu, hôm nay mới được dịp chứng kiến ‘mắt thấy tai nghe’ tài năng của ông, quả thật tuyệt diệu quá!”
“Ðêm Phùng Tuấn Vũ” có một “dấu lặng” để tưởng nhớ một bậc đàn anh trong làng guitar cổ điển Việt Nam: Huỳnh Hữu Ðoan. Huỳnh Hữu Ðoan là một trong những người đồng sáng lập Hội Guitar Cổ Ðiển Nam California, là hội tổ chức Ðêm Phùng Tuấn Vũ. Ngày họ Phùng tái ngộ khán giả cũng là ngày đám tang Huỳnh Hữu Ðoan.
Một chiếc ghế danh dự hàng đầu được chọn để trống, bên trên ghi tên của guitarist Huỳnh Hữu Ðoan. Ông Trần Mạnh Ðức, hội trưởng Hội Guitar Cổ Ðiển Nam California, cho biết: “Lúc anh Huỳnh Hữu Ðoan còn nằm trong bệnh viện, chúng tôi đến thăm, anh có hứa sẽ đến tham dự chương trình này, vậy mà không lâu sau anh ra đi. Hôm nay là ngày đám tang anh.”

Gia đình cố nhạc sĩ Huỳnh Hữu Ðoan nhận hoa từ ban tổ chức. (Hình: Ðức Tuấn/Người Việt)
Phía bên cánh trái sân khấu, ngay hàng đầu là 5 chiếc ghế để hàng chữ “Gia đình Huỳnh Hữu Ðoan”; khi bắt đầu phần 2 của chương trình, gia đình cố nghệ sĩ Huỳnh Hữu Ðoan, có cả thân phụ mẫu, vợ, con và anh em của ông hiện diện.
Sau lời giới thiệu đầy xúc động của MC Uyển Diễm về phần tưởng niệm nhạc sĩ Huỳnh Hữu Ðoan, ông Võ Tá Hân đại diện Hội Guitar Nam California, lên sân khấu nói về người nhạc sĩ quá cố.
Từ hàng ghế khán giả, người thân trong gia đình nhạc sĩ Huỳnh Hữu Ðoan không khỏi bùi ngùi, xúc động.
Một phút mặc niệm được cử hành để tưởng nhớ đến người bạn, người thầy và người nghệ sĩ đã “bỏ cuộc chơi.”
Bước vào phần hai, guitarist Phùng Tuấn Vũ gửi đến khán giả một loạt ba tác phẩm dân ca Việt Nam – Lý Chim Quyên, Lý Chim Sáo, Lý Ngựa Ô – được chính ông chuyển soạn cho guitar. Khán giả thích thú với lối chơi mới, cách búng dây, gõ thùng, tạo nên âm thanh của tiếng ngựa chạy trên đường hay khi giữa phần bài nhạc, ông bất ngờ hạ dây, tạo nốt thấp cho âm thanh phù hợp với tiết tấu và âm điệu dân ca.
Sáu tấu khúc cuối cùng thật sự đưa người xem đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, như Nostalgia, Fantasie on “Se Chỉ Luồn Kim,” Koibito-oh (Người Yêu Dấu Ơi!), Punta Y Tacon, Campina Andaluza.
Ðặc biệt ca khúc “Se Chỉ Luồn Kim,” trước khi biểu diễn, Phùng Tuấn Vũ kể lại kỷ niệm giữa ông và nhạc sĩ Huỳnh Hữu Ðoan, vì nhạc sĩ Huỳnh Hữu Ðoan vẫn hay chọn bài này trình diễn trước công chúng. “Se Chỉ Luồn Kim” được Phùng Tuấn Vũ sáng tác hồi thập niên 1980.
Nếu như “Người Yêu Dấu Ơi” là bài hát quen thuộc được giới thưởng ngoạn yêu thích bởi tiết tấu chậm buồn, thì nhạc sĩ Phùng Tuấn Vũ đã khoác lên tác phẩm một chiếc áo khác: Cổ điển, để hóa trang cho ca khúc nổi tiếng ấy, đi theo cây guitar vào hồn khán giả.
Hai tác phẩm cuối, “Punta Y Tacon” và “Campina Andaluza,” đều thuộc thể loại Flamenco, của cùng tác giả Sabicas. Bình luận về hai tác phẩm này, Phùng Tuấn Vũ cho biết: “Trong suốt chương trình, phải nói bài Campina Andaluza là bài tôi ưng ý nhất, vì đó là bài Flamenco rất khó, và tôi đã tốn nhiều thời gian nghiên cứu, tập dượt cho tác phẩm này.”
Ca khúc “My Way” là “encore” của chương trình. Phùng Tuấn Vũ đã giữ bí mật đến phút chót, cho biết ông vừa chuyển soạn xong cho guitar và lần đầu “trình làng” khán giả Quận Cam.






























































