Linh Nguyễn/Người Việt
WESTMINSTER (NV) – Phụ huynh có con em theo học trường Mỹ, nhất là các lớp cấp tiểu học, thường nhận những thông tin và lời mời kêu gọi phụ huynh tham gia các hoạt động của trường. Trên thực tế, người bản xứ đáp ứng những lời kêu gọi này thường nhiều hơn người Việt. Ðây là điểm khác biệt mà phụ huynh chúng ta cần lưu ý để xem có thể tham gia, nếu hoàn cảnh cho phép.

Phụ huynh và học sinh tại một phiên họp của Hội Ðồng Giáo Dục Học Khu Garden Grove. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)
“Tôi tham gia hội phụ huynh đã sáu năm tại trường tiểu học Webber và thấy chúng ta rất cần tham dự các sinh hoạt nơi trường học của các cháu. Mình học hỏi được nhiều và có tiếng nói bảo vệ cho con cái mình hơn,” bà Nancy Nguyễn ở Westminster nói với phóng viên nhật báo Người Việt qua điện thoại.
Một bà mẹ khác tâm sự: “Riêng cá nhân tôi, việc phụ huynh tình nguyện đến trường rất quan trọng vì mình có thể đưa ra ý kiến đúng lúc cho trường hợp riêng của con mình. Con tôi đã qua bậc tiểu học và nếu không có sự can thiệp của tôi thì cháu đã ‘phải’ theo học chương trình GATE rồi,” bà Phương Dương ở Westminster nói.
“Thường thì ai cũng muốn con học chương trình GATE nhưng tôi không muốn vì muốn tránh cho cháu bị quá căng thẳng trong việc học. Một học sinh bình thường có thể làm xong bài tập ở nhà lúc 7 giờ 30 tối thì một học sinh theo chương trình GATE phải làm bài đến 10 giờ đêm mới xong. Tôi hiểu và không muốn con tôi mất thời giờ quá nhiều cho việc học trong giai đoạn niên thiếu. Bây giờ cháu đã xong bậc trung học và vẫn là học sinh giỏi,” bà Phương giải thích.
Bà Phượng Phạm ở Westminster có 5 con. Bà nói: “Tôi không tha thiết đến việc cho con bán kẹo. Tôi bỏ tiền mua luôn rồi ở nhà đem ra ăn từ từ!”
Ngôn ngữ bất đồng gây khó khăn chăng?
Theo bà Nancy, phụ huynh người Việt không tham dự, không hẳn là vì có trở ngại về ngôn ngữ vì “Orange County luôn có gởi thông dịch viên tiếng Việt tại các buổi họp của hội phụ huynh. Mình có thể nói tiếng Việt cũng không sao. Vả lại, phụ huynh còn được quyền vào lớp xem thầy cô giáo dạy con mình ra sao. Xin cũng đừng quên, đôi khi mình cần phải trực tiếp nói chuyện với cả vị hiệu trưởng của trường.”
“Tôi không có trở ngại về tiếng Anh nhưng chỉ không thích đến trường. Học sinh đã có giáo viên và cần gì thì họ gởi thông cáo về nhà là đủ,” bà Julie Lâm cư dân Westminster bày tỏ quan niệm của mình.
Một phụ nữ khác, cô Gina Phạm ở Westminster nói: “Thú thật tôi chỉ đi có vài lần.”
Một học sinh giúp cha mẹ trao thông tin cho Hội Ðồng Giáo Dục Garden Grove.

(Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)
Mỗi khi muốn gặp giáo viên, phụ huynh nên gặp nhân viên văn phòng để lấy hẹn và nói lý do buổi hẹn để giáo viên sắp xếp thời giờ trong lớp. Nên đọc thành tích biểu của con em trước để có thể hỏi những ưu và khuyết điểm của con mình. Phụ huynh có thể đòi xem bài tập và kết quả các kỳ thi của con em.
Xin đừng quên tỏ ra sự sẵn sàng hợp tác của mình bằng cách tự nguyện hỏi quý vị có thể làm được gì để giúp con em mình sửa sai và tiến bộ hơn. Phụ huynh cũng nên nói chuyện với con em rằng quý vị đã hội ý với giáo viên và mọi người đều quan tâm và muốn giúp cho chúng đạt được kết quả tốt đẹp hơn.
Tuy nhiên, dường như có nhiều lý do khác, cũng theo nhận xét của phụ nữ này.
“Có cả ngàn gia đình người Việt có con theo học các trường tiểu học ở Westminster và Garden Grove, nhưng tôi thấy rất ít phụ huynh tham gia. Thật buồn khi tôi nghe có người nói phải được trả tiền thì họ mới đi họp! Không biết họ nói đùa hay nói thật. Cả tháng mới đi họp hơn một tiếng đồng hồ mà có ai đi đâu!” bà tâm sự.
Ông An Lê ở Westminster có vẻ an phận, ông nói: “Con cái đi học ở đây tốn nhiều thời giờ và đủ mệt rồi. Cha mẹ còn mướn người dạy kèm, bắt con học thêm. Tội nghiệp có đứa phải học thêm cuối tuần.”
Ông An kể: “Có cha mẹ thấy con mình thua kém dù một đứa bạn cũng không chịu. Có đứa bị căng thẳng quá, ngủ không đủ. Người trở nên lờ đờ. Tội cho nó!”
Thời giờ không có vì bận đi làm?
Bà Nancy nói thêm: “Ðồng ý là ai cũng bận công ăn việc làm nhưng buổi họp đa số là vào buổi tối. Vợ chồng cũng nên thay phiên nhau đi họp cho biết. Theo kinh nghiệm cá nhân, tôi có hai cháu. Nhờ tình nguyện vào trường mà mình học hỏi được nhiều. Có nhiều việc không cần phải biết tiếng Anh, như giúp sắp xếp bàn ghế, photocopy những thông báo để các em đem về…”
“Tôi cũng đi làm. Vấn đề là mình phải nhận thức được sự quan trọng khi mình bỏ thời gian tiếp xúc trực tiếp với nhà trường. Rất có lợi cho mình và con của mình,” bà Phương Dương nêu ý kiến về sự dấn thân của phụ huynh.
Bà nêu thí dụ: “Chẳng hạn, nhờ đến trường tôi và con tôi cùng ngồi trong một lớp học về dinh dưỡng mỗi tối Thứ Năm ở trường Hayden. Tôi thấy trường để ý đến bệnh béo phì nên họ cho học sinh dùng sữa 1% low fat thay vì 2% low fat như xưa, hay dùng ‘cereal low carb’ thay vì cereal 100%.”
Bà Phương còn kể kinh nghiệm khi thấy trung học Westminster dùng gạo lức chung với gạo trắng. Con bà than phiền gạo lức thì “sượng” và bà đề nghị trường cho ngâm gạo lức qua đêm trước khi nấu chung với gạo trắng để giải quyết vấn đề.
Phụ huynh Việt thiếu sự liên lạc với nhau
“Tôi thấy hiện tượng người Hispanic tham gia nhiều hơn người mình trong những sinh hoạt ở trường mà con tôi theo học. Khi có gì cần, không biết làm sao họ có thể rủ nhau đi rất đông,” bà Nancy nói.
Nếu phụ huynh gặp gỡ, trao đổi kinh nghiệm trong những buổi “Open House” hay “Back to School Night” và giữ mối liên lạc với nhau thì chắc chúng ta cũng có thể gọi nhau, rủ nhau tham dự những buổi họp quan trọng của học khu nơi mình cư ngụ. Chẳng hạn gần đây có những buổi họp bàn của hội đồng giáo dục để cắt giảm ngân sách giáo dục. Có mấy phụ huynh người mình tham dự?
Phụ nữ này tỏ vẻ quan tâm mỗi khi họp hội phụ huynh thì chỉ có một mình bà là người Việt đi họp.
Bà Phương Dương thắc mắc: “Tôi không hiểu sao phụ huynh người Việt đã không đến trường mà khi nào phải đến thì lại muốn những người hay đi họp nhận thêm trách nhiệm.”
“Tôi cảm thấy cô đơn và cảm thấy tiếng nói của mình không mạnh bằng số đông là các phụ huynh người Hispanic hiện diện. Chẳng hạn họp phụ huynh, tôi đề nghị mua thức ăn Việt cho rẻ, lại ngon, nhưng không được mọi người ủng hộ. Cũng may là họ thích món chả giò,” bà Nancy đơn cử một thí dụ.
–-
Liên lạc tác giả: [email protected]



























































































































































