SACRAMENTO, California (NV) – California có quy định mới về việc các vận động viên trẻ thi đấu và luyện tập ở nhiệt độ cao, ảnh hưởng đến các trường học và đội tuyển trên toàn tiểu bang, theo báo mạng CalMatters.
“Football” luôn là một môn thể thao mạo hiểm ở Coachella Valley, nơi nhiệt độ có thể lên tới trên 100 độ F trong nhiều tuần liên tục.

Các quy định này sẽ ảnh hưởng đến hoạt động thể thao của các trung học toàn tiểu bang và mở rộng các biện pháp bảo đảm an toàn mà các trường học vùng sa mạc đã tuân thủ trong nhiều năm, ông Estevan Valencia, giám đốc thể thao tại trung học Palm Desert High, cho biết.
“Chúng tôi đã chơi thể thao hơn 100 năm rồi,” ông nói. “Các huấn luyện viên, cha mẹ, và con cái chúng tôi đều lớn lên trong môi trường này.”
Theo ông, các huấn luyện viên chuyển lịch tập luyện sang sáng sớm hoặc sau khi mặt trời lặn, hoặc họ yêu cầu nghỉ uống nước thường xuyên và theo dõi các vận động viên xem có dấu hiệu căng thẳng do nhiệt như đỏ mặt hoặc chóng mặt hay không.
“Chúng tôi tự làm việc này từ bao lâu nay, bây giờ lại được chỉ thị và giám sát,” ông tiếp.
Liên đoàn California Interscholastic Federation đã lập ra các quy tắc để đáp ứng các tiêu chuẩn được đặt ra trong luật của Dân Biểu Kate Sanchez (Cộng Hòa-Rancho Santa Margarita) bao gồm các phần phía Tây Riverside County.
Đối với ông Rafael Perez, huấn luyện viên việt dã tại trung học Norte Vista High ở Riverside, điều đó có nghĩa là các đường chạy xa của học trò ông bị thống trị.
“Những ngày quá nóng, chúng tôi giới hạn các em ở một không gian nhỏ hơn để họ có thể nghỉ uống nước, thay vì ra ngoài hai dặm và khiến họ gặp vấn đề liên quan đến nhiệt khi họ ở quá xa nơi hỗ trợ,” ông Perez nói.
Luyện tập ở sa mạc
Khi nhiệt độ tăng vọt lên 114 độ F ở Coachella Valley, các huấn luyện viên đã chuyển buổi tập sang thời gian mát mẻ hơn hoặc trong nhà và thận trọng theo dõi cái “wet bulb,” một dụng cụ cầm tay là trọng tâm của các quy tắc mới.
“‘Wet bulb’ giống điện thoại di động chích thuốc kích thích,” ông Valencia nói. “Chúng tôi bật nó lên là biết nhiệt độ, độ ẩm, và gió.”
“Wet bulb” được thiết kế để ước tính tác động của nhiệt trên cơ thể con người, bao gồm chuyển động của không khí, ánh sáng mặt trời và máy làm mát.

Ở độ ẩm cao, số đọc của “wet bulb” bằng hoặc gần nhiệt độ không khí, nhưng trong điều kiện máy sấy, số đo nhiệt độ của nó giảm xuống, ước tính ảnh hưởng của sự bay hơi. Nó được phát minh vào những năm 1950 để bảo vệ quân nhân của Lục Quân và Thủy Quân Lục Chiến tránh bệnh nhiệt và đã được sử dụng trong thể thao từ đó.
“Wet bulb” là một phép đo được chấp nhận rộng rãi hơn về ứng suất nhiệt so với các chỉ số tiêu chuẩn về nhiệt độ không khí hoặc chỉ số nhiệt,” ông Dave Gustafson, giám đốc dịch vụ giáo dục của Học Khu Desert Sands, bao gồm cả trung học Palm Desert High, cho biết. “Đó là một chút thay đổi so với những gì chúng ta đã quen.”
Các quy định mới xuất phát từ những con số này, với những hạn chế ngày càng tăng trong việc luyện tập và thi đấu thể thao ở nhiệt độ “wet bulb” cao hơn.
Ngưỡng nhiệt khác nhau tùy theo từng vùng. Các khu vực ven biển thuộc Vùng 1, với những hạn chế ở nhiệt độ thấp hơn so với các trường ở Vùng 2, hơi sâu trong đất liền. Các khu vực nội địa nóng hơn và khô hơn – có ngưỡng nhiệt cao nhất – là Vùng 3.
Ở ngưỡng nhiệt đầu tiên là 82.2 độ F đối với Vùng 3, huấn luyện viên phải cung cấp thời gian nghỉ uống nước thường xuyên hơn. Ở mức nhiệt kế tiếp, các cầu thủ “football” phải cởi bỏ một số thiết bị bảo hộ. Khi nhiệt độ tăng cao hơn, họ không được mặc bất kỳ đồ bảo hộ nào. Ở mức nhiệt cuối cùng là 92.1 độ F, việc tập luyện ngoài trời bị cấm hoàn toàn.
Điều đó giúp các trường thuộc Vùng 3 có nhiều thời gian hơn để tổ chức các buổi tập trong thời tiết nắng nóng so với các trường khác. Nhưng nhiều ngày đầu mùa thể thao vẫn có nhiệt độ vượt quá giới hạn, có nghĩa là các đội phải dời lịch hoặc tập luyện trong nhà.
“Chúng tôi phải rất uyển chuyển,” ông Valencia nói.
Luật cũng yêu cầu tất cả các trường có hoạt động thể thao liên trường phải lập kế hoạch hành động khẩn cấp trong trường hợp ngừng tim đột ngột, chấn thương, hoặc bệnh do nhiệt.
Học sinh Sanchez, chơi bóng chuyền từ tiểu học đến trung học, đã soạn thảo luật sau khi biết về số lượng chấn thương và tử vong liên quan đến thể thao, ông Griffin Bovee, huấn luyện viên, nói.
Ông trích dẫn một báo cáo của Trung Tâm Quốc Gia Về Chấn Thương Trong Thể Thao cho thấy có 2,878 trường hợp chấn thương hoặc bệnh tật vì thể thao ở trung học và đại học toàn quốc từ năm 1982 đến năm 2020. Đó là khoảng 75 trường hợp chấn thương hoặc bệnh tật thảm khốc mỗi năm, trong đó có hai trường hợp tử vong vì “football” mỗi năm.
“Quá nhiều vận động viên học sinh chết vì say nắng,” ông Bovee nói. “Trung bình mỗi năm có hai người chết khi tập luyện hay thi đua, con số này đối với nữ dân biểu là quá nhiều.”

Ngăn chặn cái chết của vận động viên
Viện Korey Stringer, được thành lập để vinh danh cầu thủ “lineman” của đội Minnesota Vikings chết vì say nắng năm 2001, ủng hộ dự luật của bà Sanchez, cho biết bệnh nhiệt là nguyên nhân phổ biến thứ ba gây tử vong cho các vận động viên học sinh.
Hiện nay, số ca tử vong cao nhất do nhiệt độ trong số vận động viên trung học xảy ra trong môn “football,” nhưng bóng rổ, điền kinh, và chạy việt dã cũng có tỉ lệ tử vong đáng kể.
Đó là lý do khi trời nóng, ông Perez hạn chế học sinh chạy trên đường đua hoặc dọc theo chu vi khuôn viên trường để ông có thể quan sát và tăng gấp đôi số lần nghỉ giải lao.
Các huấn luyện viên cho biết họ cố gắng cân bằng giữa việc tránh cái nóng nguy hiểm và chuẩn bị cho các trận đấu trong thời tiết nắng nóng. Nếu không quen với cái nóng trong luyện tập, họ có thể bị nguy hiểm khi thi đấu.
“Trước đây, khi trời rất nóng, chúng cháu vẫn ra ngoài để thích nghi với nhiệt độ,” em Natalene Ocampo, 15 tuổi, học sinh lớp Mười trung học Norte Vista, nói. “Nhưng nếu trời quá nóng, chúng cháu vào phòng tập tạ.”
Đồng đội của em, Liliana Rubalcalva, mới bắt đầu chạy việt dã, cho biết ngay cả việc tập luyện hạn chế vào buổi chiều cũng là một thử thách sau thói quen chạy đêm một mình của cô.
Mặc dù các chương trình thể thao ở Inland Empire và các khu vực nắng nóng khác của tiểu bang phải đối mặt với nhiệt độ cao hơn so với các khu vực ven biển, các quy định này vẫn có thể khiến họ gặp bất lợi, các huấn luyện viên cho biết.
“Giả sử chúng tôi có một vài tuần cực kỳ nóng và chúng tôi không tập luyện trong tuần mà chơi ‘football’ vào tối Thứ Sáu với một trường ở Orange County có cả tuần tập luyện,” ông Valencia nói. “Nếu không được phép tập luyện, liệu chúng tôi có thể thi đấu an toàn vào tối Thứ Sáu hay không.”
Để công bình, một số huấn luyện viên ở vùng có nhiệt độ cực cao có thể yêu cầu Liên Đoàn Các Trường California lùi mùa thể thao lại vài tuần để tránh nhiệt độ khắc nghiệt của mùa Hè và đầu mùa Thu, ông nói.
Trong khi đó, các huấn luyện viên chọn theo dõi “wet bulb” và tập sớm hơn vào buổi sáng và thi đấu đấu vào buổi tối trễ hơn.
“Tất cả chúng tôi đều yêu thích các trận ‘football’ tối Thứ Sáu, nhưng gần đây chúng tôi phải xem thời gian bắt đầu trễ hơn rất nhiều so với trước đây,” ông Valencia nói. “Nhưng tất cả chỉ để giữ an toàn cho các vận động viên.” (ĐG) [đ.d


































































