Tản Mạn Thơ Văn

 


Người phụ trách: Nhà thơ Chân-Trời-Chân-Mây


 


Vài dòng tiểu sử:


Chân-Trời-Chân-Mây là bút hiệu của Thái Văn Phục. Nhà thơ còn có bút hiệu Thái Dương và Thái Văn.


Sinh đầu thập niên 1940 tại miểu Gia khẩu, Hạnh Thông Xã, Gò Vấp, Gia Ðịnh.


Sĩ quan Pháo Binh QLVNCH và trung thành chế độ VNCH mãi mãi.


Chân-Trời-Chân-Mây trân trọng mời quí bạn yêu tiếng Việt muốn tìm thấy hạnh phúc được làm thơ tiếng Việt xin tham gia, không phân biệt già, trẻ, quốctịch, màu da, tôn giáo, nhân sinh quan (ngoại trừ chủ nghĩa Cộng Sản). Ðặc biệt hoan nghênh bạn Thơ Minnesota.


Thư hoặc bài thơ xin gởi về: Phục văn Thái, 10983 98th Avenue N. Maple Grove, MN 55369. Hoặc Email: Phuc Thai<[email protected]>


 


Nhớ người dưng


 


Mỹ Trinh


 


Từ cái thuở ngày xa đêm nhớ


Ðem mộng về ôm nợ tương tư


Người dưng tim bỗng nát nhừ


Nhớ thương da diết thơ ru kết lời


 


Làm sao biết nụ cười chợt tắt


Chong đèn khuya hiu hắt lòng ta


Người dưng mờ ảo mượt mà


Cho ta mơ ước trăng ngà làm thơ


 


Ơi người dưng bơ phờ điệu nhớ


Ơi người dưng trăn trở vì đâu


Xa nhau giây phút để sầu


Xa nhau khắc khoải bể dâu muôn trùng!


–––––––––––-


 


Ðừng chê con gái


 


Trọng Văn


 


Ðừng lầm tưởng là con gái nó ngốc


Khôn thí mồ, làm bộ giỏi một cây


Chính vì thế con trai bị gạt hoài


Vậy thử hỏi ai khôn và ai dại?


 


Bọn con trai, đứa nào hổng mê gái?


Lỡ thương rồi, chả biết phòng hờ chi


Tuổi mới lớn, tập tành trồng cây si


Bao tình cảm trao đi, khỏi lấy lại


 


Yêu một chiều cũng là thường lắm đấy


Như mấy thằng thi sĩ viết lung tung


Nhiều khi đọc thấy tội nghiệp quá chừng


Cùng hoàn cảnh, nói chung dễ thông cảm.


 


Tin con gái dại khờ? Thôi hổng dám!


Nhìn quý bà xỏ mũi đám đàn ông


Cánh mày râu có thoát khỏi hay không?


Chê con gái, chỉ chê cho sướng miệng!


(21 tháng 9, 2012)


–––––––––––––


 


Số kiếp con trai


 


Ai cũng bảo… con trai đa tình lắm


Chung thủy thường là chuyện chẳng… xảy ra


Yêu một lúc nhiều người không ngán ngẫm


Bởi trời sanh… tim có lắm ngăn mà


 


Ai cũng bảo con trai hời hợt lắm


Có bồ rồi, thấy gái vẫn… không tha


Khi lấy vợ, “ăn cơm” hoài cũng… chán


Nên thường ra… “tiệm phở” để… hít hà


 


Nhưng, ai hiểu làm con trai cũng khổ


Khi bồ buồn phải biết dỗ dành luôn


Khi vợ giận nếu tìm không… đúng chỗ


Nằm sofa, ôi… giấc ngủ sao buồn


 


Yêu một lúc nhiều người đâu có sướng


Mỗi một người phải chiều chuộng khác nhau


Phải chia chác thì giờ ra đưa đón


Phải ga lăng, quà cáp, tốn hầu bao


 


Yêu một lúc nhiều người đau tim lắm


Ðổ bể là… “họ” chắc chắn không tha


Rồi bên kéo, bên ghì, bên dấm dẳng


Gặp cảnh này khí phách cũng… ra ma


 


Nói vậy chứ… một phần hai trái đất


Là con trai, đàn ông rất… “tài ba”


Thử tưởng tượng một ngày mai… bất chợt


Cả thế gian toàn con gái, đàn bà


 


(“Họ” trang điểm cho ai coi đây chứ


Rồi… dịu dàng, rồi thục nữ với ai


Ai giúp “họ”… nên con đàn cháu lủ


Ai chống chèo cùng “họ” đến… tương lai)


 


Ai cũng bảo… nhưng nào ai từ chối


Khi bất ngờ hứng trúng… mũi tên yêu


Làm con gái, con trai chi… cũng tội


Nên hòa nhau – vì cuộc sống, nâng niu…


(21 tháng 9, 2012)


––––––––––––-


 


Thiên Hương… rớt lá thơ bay*


 


 


Hương trôi ngược xuống từ trời,


Cô đơn ngơ ngác phố người vô tâm.


Hương thơm từ cõi xa xăm,


Khổ đau quá khứ bay lầm tương lai!


 


Hương à, chia sẻ là ai,


Tri âm, tri kỷ nhạt phai nắng chiều!


Cô đơn về bến cô liêu,


Tiếng than não nuột rơi nhiều mưa Thu


 


Tự do hay vẫn ngồi tù,


Như ai kêu cứu lộng khu rừng già.


Gió cuồng xoáy lá bay xa,


Bay về cố quận nhớ nhà thương con!


 


Lá bay tưởng mất mà còn,


Chữ ghi trên lá linh hồn bài Thơ.


Tôi đi giữa phố, không chờ,


Lá gieo tâm sự bất ngờ nhói tâm


 


Bao nhiêu dâu biển thăng trầm,


Tôi đi vừa khóc… vừa cầm lá Thơ!


Duyên đâu khéo đến, không chờ,


Cảm ơn Hương nhé… rớt tờ Thơ bay!


 


Thái Văn Chân-Trời-Chân-Mây


Vạn Hồ, Hồng Ân Tịnh Lầu, Maple Grove, 21 tháng 9, 2012


 


* Thiên Hương là cố nhân của nhà thơ Sa Giang TTK, đang du lịch Hoa Kỳ

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT