Vài điều cần nói rõ thêm về lời phát biểu của tôi trong cuộc gặp gỡ báo giới và cộng đồng của Nhật báo Người Việt

 


Trần Phong Vũ


 


Trước khi kết thúc buổi gặp gỡ báo chí và đại diện Cộng Ðồng Nam California chiều Thứ Sáu 13 tháng 7, 2012 của Nhật báo Người Việt để nhìn nhận lỗi lầm và công khai tạ lỗi về sơ sót nghiêm trọng trong việc đăng tải những lời lẽ xúc phạm tới cộng đồng người Việt tị nạn của ông Sơn Hào trên số báo ngày 08 tháng 7, cá nhân tôi đã lên tiếng về hai điểm.


-Thứ nhất, bày tỏ ý kiến riêng về diễn tiến cuộc gặp gỡ.


-Thứ hai, xác định thái độ và lập trường của cá nhân tôi về sự hiện diện không chờ đợi trong cuộc gặp gỡ này của hai khuôn mặt đã công khai thách thức tập thể đồng bào Việt Nam tị nạn cộng sản ở hải ngoại qua hành vi về nước hợp tác với chế độ.


Ðể tránh ngộ nhận có thể xảy ra về những lời truyền tai không đầy đủ, đồng thời để rộng rãi thông tri tới các đồng nghiệp truyền thông và toàn thể đồng bào trong ngoài nước bằng văn bản những gì tôi đã phát biểu trong buổi gặp gỡ kể trên, tôi xin được ghi lại trong bài viết ngắn này với nội dung sau đây.


1. Tôi thành thực nghĩ rằng buổi gặp gỡ chiều 13 tháng 7 đã diễn ra trong tinh thần xây dựng, thành khẩn, thiện chí và hữu ích giữa đôi bên trong nỗ lực tạo bầu không khí thông cảm và liên đới trách nhiệm giữa những thành phần trong cộng đồng Việt Nam tị nạn hải ngoại nhằm yểm trợ hữu hiệu công cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền, nhân phẩm của đồng bào quốc nội.


Sự lên tiếng nhìn nhận lỗi lầm đồng thời công khai xin lỗi cộng đồng, đoạn hứa sửa sai của những thành phần chủ chốt trong nhật báo Người Việt là một điểm son cần được tập thể ghi nhận. Dĩ nhiên, ghi nhận trong những điều kiện sẽ được đề cập ở phần sau.


Mở Người Việt Online sáng hôm Thứ Bảy ngày 14 tháng 7, tôi đọc được trong bài tường thuật của ký giả Hà Giang về buổi gặp gỡ với những lời lẽ: Luật Sư Phan Huy Ðạt, Chủ Nhiệm nhật báo Người Việt, trình bày rằng, sự xuất hiện của lá thư này trên Nhật Báo Người Việt là một “tai nạn” và là một “lỗi lầm nghiêm trọng,” gây nhiều phẫn nộ trong cộng đồng; và đại diện Nhật Báo Người Việt, ông “chân thành xin lỗi đến toàn thể độc giả, các đoàn thể, tổ chức cựu quân, dân, cán chính Việt Nam Cộng Hòa”.


Ở một đoạn kế tiếp trong bài tường thuật, Hà Giang ghi nhận:


Cũng trong lời xin lỗi ấy, Luật Sư Phan Huy Ðạt tái xác định trong cuộc gặp gỡ cộng đồng rằng: Các biện pháp kỷ luật đã được đưa ra. Người chịu trách nhiệm trực tiếp trong việc để lá thư độc giả ấy xuất hiện trên mặt báo, là Phụ Tá Chủ Bút Vũ Quí Hạo Nhiên, phải thôi việc; đồng thời Hội Ðồng Quản Trị đã có khiển trách nghiêm khắc cùng biện pháp chế tài đối với hai người liên đới trách nhiệm, là chủ nhiệm và chủ bút.


Trong những phản biện tiếp theo trong buổi gặp gỡ của các nhà báo và các nhân sĩ trong cộng đồng như các ông Phan Tấn Ngưu, Nguyễn Tấn Lạc, LS Nguyễn Xuân Nghĩa, BS Trần Văn Cảo, nhà báo Khúc Minh, v.v. hầu hết đã có những lý do chính đáng để quy trách nhiệm cho ông Phạm Phú Thiện Giao với tư cách chủ bút, đồng thời trách cứ phản ứng chậm trễ của nhật báo Người Việt. Ðiều này sau đó đã được LS Phan Huy Ðạt lý giải khi ông nhấn mạnh tới căn nguyên khó vượt qua của một cơ cấu được tổ chức theo quy chế “ESOP” (Employees Stocks Ownership Plan) như công ty Người Việt khiến cho những lúc phải quyết định những vấn đề cấp bách như vụ này không thể thực hiện ngay được trong sớm chiều.


Sau khi ghi nhận thiện chí nhận mọi lỗi lầm và công khai xin lỗi của các đại diện cao cấp của Nhật báo Người Việt, trước cử tọa, cá nhân chúng tôi cũng không ngần ngại đề cập tới một ưu điểm khó ai có thể phủ nhận về giá trị những bài được coi là thể hiện lập trường và quan điểm của tờ báo do nhà báo Ngô Nhân Dụng tức GS Ðỗ Quý Toàn phụ trách. Những bài này cũng từng được một vài trang mạng ở quốc nội loan tải, mà theo tôi ít nhiều đã ảnh hưởng tới cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền trong nước.


Vấn đề còn lại tôi cũng đã công khai bày tỏ trong lời phát biểu. Ðó là mối âu lo về một tình trạng xáo trộn, bất ổn liên miên trong cộng đồng, nếu những cuộc bất hòa cứ tiếp tục xảy ra mà căn do dường như thuộc về trách nhiệm của mọi phía khi vì lý do này hay lý do khác, các phe phái không chấp nhận thiện chí của nhau mà tiếp tục phản ứng theo cảm tính, không nghĩ tới quyền lợi chung của cộng đồng, của đất nước.


Theo nhận định chủ quan của cá nhân tôi: Sau cuộc gặp gỡ báo chí và các đại diện cộng đồng chiều Thứ Sáu 13 tháng 7, 2012 của báo Người Việt, chúng ta cần chấp nhận thiện chí hối lỗi, nhận lỗi và biện pháp sửa sai cũng như lời tái minh định lập trường không cộng sản của ban quản trị tờ báo. Dĩ nhiên vấn đề chưa kết thúc ở đây, vì qua những lời phàn nàn công khai của những người hiện diện trong buổi gặp gỡ vừa qua, đây không phải là lần đầu báo Người Việt vấp phạm những lỗi lầm nghiêm trọng. Trong quá khứ, hơn một lần tờ báo đã công khai xúc phạm danh dự và lập trường của tập thể người Việt tị nạn và cũng đã nhiều lần nhận lỗi và xin lỗi!


Vì thế, trong lời phát biểu của tôi, tôi hàm ý nói với Nhật báo Người Việt: “Hơn ai khác, chính quý vị là những người chịu trách nhiệm trực tiếp về những lời nhận lỗi, xin lỗi và cam kết sửa sai”. Trong khi ấy, các thành phần trong cộng đồng, trong đó có các bậc thức giả, các cơ quan truyền thông, sẽ là những trọng tài, những tai mắt để nghe, nhìn, quan sát và lượng giá mọi hành vi của Người Việt.


2. Bước vào hội trường Người Việt chiều Thứ Sáu 13 tháng 7 như một độc giả, một người làm truyền thông văn hóa và hơn hết thảy, một người con của cộng đồng Việt Nam tị nạn, tôi không khỏi ngỡ ngàng khi thấy hiện diện một khuôn mặt chủ chốt của tờ Viet Weekly, tờ báo từng bị cộng đồng tẩy chay qua văn bản lên tiếng của nhiều nhân sĩ, trí thức trong cộng đồng và những cuộc biểu tình phản đối liên tiếp trong nhiều ngày tháng của bà con. Ðó là ông Êcêtơra. Tôi càng ngạc nhiên đến phẫn nộ khi thấy sự xuất hiện tiếp theo của nhân vật mang tên Nguyễn Phương Hùng, người đã công khai từ bỏ cộng đồng tị nạn, lại còn ngang nhiên lạm dụng danh nghĩa những người Việt làm truyền thông ở hải ngoại về nước đầu quân cho chế độ độc tài. (Tưởng cũng cần mở dấu ngoặc ở đây để nhấn mạnh rằng khi những lãnh tụ cỡ thứ trưởng và phó chủ tịch nước phải xếp hàng chụp hình chung với những khuôn mặt rác rưởi kể trên để hô hoán là họ đã được sự hậu thuẫn của giới truyền thông Việt hải ngoại thì rõ ràng là họ đã hoàn toàn thất bại trong chính sách ngoại vận. Sau khi đổ ra biết bao công của để thi hành Nghị quyết 36, Hà Nội đã không tìm đâu ra một vài khuôn mặt tạm coi là sáng sủa ở hải ngoại đề bày hàng!)


Tôi đã kiên nhẫn chờ đến phút chót vẫn không thấy ai, kể cả chủ nhân buổi gặp gỡ là Nhật báo Người Việt, bày tỏ thái độ hoặc đưa ra một lời giải thích. Ðối với tôi, đây là một hiện tượng vừa nghịch lý lại vừa có nguy cơ tạo nên những hỏa mù làm xáo trộn một cộng đồng được coi là đối kháng quyết liệt với chế độ tham tàn, chuyên chính Hà Nội như cộng đồng Việt ở Nam California. Riêng với báo Người Việt, tôi tự hỏi mai ngày liệu sự kiện kể trên có thể trở thành căn nguyên nổ ra một cuộc chống đối mới khi có ai đó nhân việc này quy trách cho tờ báo, dù là quy trách oan uổng?


Thử hỏi còn có gì nghịch lý hơn khi một cuộc gặp gỡ để làm sáng tỏ điều các đoàn thể chống cộng đang sục sôi phản ứng vì nghĩ rằng Nhật báo Người Việt có hành vi tiếp tay cho những tên bồi bút phản bội và bôi nhọ những người quốc gia, nhất là những chiến sĩ VNCH, những nạn nhân trong các nhà tù trá hình trại cải tạo của cộng sản lại có sự hiện diện ngơ ngáo bằng xương bằng thịt của hai kẻ đã từng minh nhiên về nước “chung chăn chung chiếu” với kẻ thù của dân tộc? Ðây không còn là những lời tố cáo vu vơ. Người ta đã được nhìn thấy bằng mắt qua những hình ảnh trên mặt báo, trên các diễn đàn Internet và được nghe, được đọc bằng chính những lời lẽ huênh hoặc qua sản phẩm chữ nghĩa của các đương sự.


Chính vì những băn khoăn thao thức kể trên tôi đã miễn cưỡng phải vượt qua những dè dặt, kể cả sợ hãi, căn bệnh thông thường của con người yếu đuối để công khai cất lên tiếng nói thẳng thắn và chân thật của mình. Giống như mọi người, tôi cũng không khỏi e dè, sợ hãi khi nghĩ tới sự an toàn bản thân của tôi trước những thủ đoạn “ném đá giấu tay” của phường rắn độc, nhất là khi chúng có cả một hậu phương là chế độ Hà Nội tiếp trợ và bao che, bằng tiền bạc và bằng những hành vi tàn bạo không gớm tay.


Nhưng đấy có phải là lý do để im hơi lặng tiếng?


Và khi vạn bất đắc dĩ phải nói lên tiếng nói của mình, tôi hướng tới hai mục tiêu.


Trước hết, để báo Người Việt có cơ hội minh định thái độ, hầu tránh hậu họa.


Thứ hai, để nhân danh cộng đồng tái minh xác lập trường dứt khoát là không chấp nhận những con chiên ghẻ vì miếng cơm thừa, canh cặn đã đầu hàng cộng sản.


Chúng ta đang sống trên một đất nước tự do. Chúng ta tôn trọng tự do của mọi người, kể cả những tên cộng sản và những kẻ theo đóm ăn tàn. Nhưng chúng ta không thể là căn nguyên để cho những phần tử như thế đứng chung trong những sinh hoạt của chúng ta.


Mục tiêu thứ nhất đã tạm thanh thỏa khi nhà báo Ðinh Quang Anh Thái với tư cách phụ tá chủ nhiệm tuyên bố trong cuộc gặp gỡ là Người Việt không hề đạt giấy mời hai nhân vật kể trên.


Mục tiêu thứ hai, tôi muốn nhân phản ứng phẫn nộ này để nói với cộng đồng người Việt tị nạn, trong đó bao gồm những đồng bào ruột thịt, thân tiết của tôi rằng: Chúng ta là những kẻ may mắn đang được sống trên một đất nước tự do và phồn thịnh hàng đầu của thế giới. Chúng ta cần hành xử sao cho xứng đáng với lòng kỳ vọng của 90 triệu đồng bào đang sống lầm than điêu đứng ở quê nhà. Chúng ta cũng cần hành xử như những người tự do, văn minh, hoàn toàn khác với những kẻ man rợ, tuy sống giữa xã hội hôm nay nhưng thực chất không khác gì những loài dã thú man rợ, vô cảm của thời tiền sử.


Vì thế, nhất quyết chúng ta không vọng động, nhất quyết không để cho bất cứ nguyên do nào tạo nên những xào xáo, bất ổn trong tập thể chúng ta. Chúng ta tôn trọng tự do của tất cả mọi người, sẵn sàng cảm thông cho những ai nhận ra lỗi lầm và biết hối lỗi. Nhưng cùng lúc chúng ta phải có đủ bản lãnh, ý chí cương quyết, lòng can đảm, và thái độ sáng suốt để phân biệt bạn thù, dứt khoát cảnh giác trước những hành vi lộn sòng, tráo trở của bọn phản quốc.


 


Một lời minh xác cần thiết:


Trong lời giới thiệu với cử tọa trong buổi gặp gỡ, nhà báo Ðinh Quang Anh Thái đã giới thiệu tôi là chủ bút nguyệt san Diễn Ðàn Giáo Dân. Tôi xin nói lại cho đúng. Kể từ đầu năm nay, vì bước vào tuổi 80 tôi đã từ nhiệm vai trò chủ bút. Tuy nhiên, tôi vẫn còn là một thành viên trong gia đình tờ báo của những người công dân Việt Nam có tín ngưỡng Công Giáo này. Trân trọng.


T.P.V.


Nam California, ngày 14-7-2012



 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT