Kỷ niệm 67 năm bom nguyên tử thả xuống Nhật

 


 


 


 




HIROSHIMA, Nhật – Hôm Thứ Hai, người dân Nhật kỷ niệm 67 năm Mỹ lần đầu tiên thả bom nguyên tử xuống đảo quốc Châu Á này. Ngày 6 Tháng Tám, 1945, Mỹ thả trái bom nguyên tử xuống thành phố Hiroshima, giết chết khoảng 70,000 người và làm hàng chục ngàn người khác chết sau đó vì bị nhiễm phóng xạ nguyên tử. Ba ngày sau, Mỹ thả một trái bom nguyên tử khác xuống thành phố Nagasaki, chấm dứt Thế Chiến II. Trong hình, dân Nhật đốt nhang và cầu nguyện tại đài tưởng niệm “Hiroshima Peace Memorial Parkon” hôm 6 Tháng Tám. (Hình: Buddhika Weerasinghe/Getty Images)

Lướt tin

 


 


Việt Nam


Tìm được hàng loạt tài liệu, thư tịch, sắc phong, châu bản… từ thế kỷ 18 đến thời Vua Bảo Ðại, được công bố trong cuốn kỷ yếu Hoàng Sa, đều chứng minh sự cai quản liên tục của Việt Nam ở quần đảo Hoàng Sa.


 


Sau bữa nhậu cuối tuần, năm thanh niên thành phố Ðồng Hới, Quảng Bình, phóng xe hơi đi chơi với tốc độc cao, xe bị trượt hơn 100 mét, lao xuống bên đường, lật ngửa, làm cả 5 bị thương nặng.


 


Tổng giám đốc công ty cổ phần thủy sản Bình An (Bianfishco), công ty bị mang tiếng có thể quịt nợ nhiều người, cho biết sức khỏe của vợ, nữ “đại gia” Phạm Thị Diệu Hiền, sắp từ Mỹ trở về.


 


Cộng đồng/Ðịa phương


Ông Aaron Kushner, chủ mới kiêm tổng giám đốc công ty Freedom Communications, vừa kiêm luôn chức chủ nhiệm nhật báo The Orange County Register, thay thế ông Ken Brusic, tờ báo cho biết.


 


Cảnh sát Costa Mesa nhờ công chúng giúp tìm thủ phạm đánh chết một người đàn ông 50 tuổi, sống trên đường Whittier Avenue, tối Thứ Bảy.


 


Khoảng 50 người biểu tình phản đối cảnh sát bắn chết người đi bộ từ Sở Cảnh Sát Anaheim đến khu giải trí Disneyland hôm Chủ Nhật, theo sau là 20 cảnh sát viên, nhưng hai bên không đụng độ nhau.


 


Hoa Kỳ


Chủ tịch đảng Cộng Hòa toàn quốc, ông Reince Priebus, gọi TNS Harry Reid (Dân Chủ), lãnh tụ đa số Thượng Viện, là “kẻ nói dối dơ bẩn” vì ông này tố cáo ứng cử viên tổng thống Mitt Romney không đóng thuế.


 


Jared Loughner, nghi can bị tố cáo bắn chết sáu người và bắn bị thương nặng Dân Biểu Gabrielle Giffords ở Tucson, Arizona, hồi năm 2011, sẽ nhận tội tại tòa án vào Thứ Ba này.


 


Thời tiết mát mẻ hôm Chủ Nhật giúp nhân viên cứu hỏa trong việc dập tắt 18 đám cháy khắp tiểu bang Oklahoma, trước đó làm thiệt hại ít nhất 121 ngôi nhà và làm hàng ngàn mẫu đất bị khô hạn.


 


Một người chết và chín người bị thương hôm Chủ Nhật sau khi sét đánh vào một bãi đậu xe phía sau trường đua Pocono Raceway ở Long Pond, Pennsylvania.


 


Hàng chục ngàn con cá các loại bị chết trong các dòng suối vì thời tiết nóng tới hơn 100 độ F ở vùng Trung Tây.


 


Thế giới


Tướng Muhammed Ahmed Faris, phi hành gia Syria từng làm việc trong trạm không gian Mir của Liên Xô cũ năm 1987, vừa đào thoát sang Thổ Nhĩ Kỳ hôm Chủ Nhật.


 


Tay vợt Andy Murray (Anh) vừa phục hận trận chung kết Wimbledon với Roger Federer, sau khi thắng tay vợt người Thụy Sĩ 6-2, 6-1, 6-4, đoạt huy chương vàng Thế Vận Hội London.


 


Ít nhất 16 lính biên phòng Ai Cập bị thiệt mạng trong một vụ tấn công vào trạm cảnh sát ở Rafah, phía Bắc bán đảo Sinai, hôm Chủ Nhật.


 


Pakistan hôm Thứ Bảy chính thức mở đường tiếp liệu, sau khi cho phép 14 xe vận tải chở hàng hóa cung cấp cho lực lượng NATO đi vào Afghanistan cửa khẩu biên giới ở Torkham.


 


Chính quyền lâm thời Libya sẽ trao quyền cho Quốc Hội mới được bầu vào Thứ Tư tới, gần một năm sau ngày chế độ Moamer Gaddafi bị sụp đổ.

Mỹ Tho cấm bán trái cây Trung Quốc

 


 


TIỀN GIANG (NV) Nhà cầm quyền thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang vừa ra một quyết định gây chấn động dư luận: Không được bán trái cây nhập cảng.







Trái cây bày bán ở các chợ miền Tây, phần lớn là hàng Trung Quốc. (Hình: Người Lao Ðộng)


Lệnh này đã làm hàng trăm tiểu thương chợ Cũ tọa lạc tại phường 8, thành phố Mỹ Tho bất bình, cho rằng quyết định này vi phạm qui định của Tổ Chức Thương Mại Quốc Tế WTO.


Theo báo mạng VOV, nhà cầm quyền thành phố Mỹ Tho mới đây đã chi hàng chục tỉ đồng xây sửa và biến chợ Cũ thành một trong những ngôi chợ khang trang bậc nhất ở Mỹ Tho.


Tuy nhiên, lệnh cấm tiểu thương bán trái cây “ngoại nhập” nêu trên mà không giải thích lý do đã khiến dư luận hoang mang.


Một tiểu thương nói rằng họ đã bị “ép buộc một cách quá đáng”. Một người khác thì cho rằng đã nộp đủ lệ phí theo qui định mà không được tự do buôn bán, tự do cạnh tranh là hết sức vô lý.


Trong khi đó, dư luận cũng cho rằng mặc dù không nói đến trái cây Trung Quốc nhưng lệnh của chính quyền thành phố Mỹ Thọ trực tiếp nhắm vào trái cây nhập cảng từ Trung Quốc. Lâu nay, hầu hết các loại trái cây “ngoại” như táo, lê, mận, hồng, đào… được bày bán tại Việt Nam, đặc biệt ở các chợ miền Tây, đều là hàng từ Trung Quốc đưa về.


Cũng theo VOV, thành phố Mỹ Tho chưa đưa ra lời giải thích thỏa đáng về lệnh cấm này.


Không ít cư dân khác thì cảm thấy “hả hê” trước lệnh cấm nói trên, vì cho rằng lệnh này khiến các loại trái cây Trung Quốc chứa đầy hóa chất độc hại không có cơ hội tràn xuống vựa trái cây miền Nam.

Hỏa thiêu thi thể du khách Mỹ chết bí ẩn tại Nha Trang

 


 


NHA TRANG (NV) Mặc dù chưa công bố nguyên nhân dẫn đến cái chết của hai nữ du khách người ngoại quốc tại thành phố Nha Trang, chiều ngày 4 tháng 8, chính quyền tỉnh Khánh Hòa đã bàn giao thi thể của du khách Mỹ để gia đình nạn nhân lo hỏa táng.







Nha Trang hữu tình, nơi hai nữ du khách chọn cái chết đột ngột và đầy bí ẩn. (Hình: Internet)


Báo Tuổi Trẻ cho biết, đại diện gia đình của nữ du khách Mỹ Karin Joy Bowerman, 27 tuổi, đã bay từ tiểu bang Illinois, Hoa Kỳ, đến Nha Trang để nhận xác của cô. Thi thể của Karin Joy Bowerman được đưa vào Sài Gòn hỏa thiêu. Từ đây, tro cốt của Karin Joy Bowerman được đưa thẳng về Mỹ.


Cũng trong ngày 4 tháng 8, đại diện gia đình của nữ du khách quốc tịch Canada chết bí ẩn hai ngày trước cũng đã có mặt tại thành phố Nha Trang. Ðây là một người Canada gốc Việt, tên Cathy Huỳnh, 26 tuổi.


Báo Tuổi Trẻ cho biết, việc giám định pháp y thi thể của cô Cathy Huỳnh cho đến nay vẫn chưa được thực hiện.


Cả hai cô Karin Joy Bowerman và Cathy Huỳnh đến thành phố Nha Trang du lịch vài ngày trước đó, trú ngụ tại một phòng khách sạn ở đường Nguyễn Thiện Thuật.


Cả hai đều đã được tìm thấy bất tỉnh nhân sự tại phòng khách sạn và lần lượt qua đời một cách bí ẩn sau vài tiếng đồng hồ được cấp cứu không thành công tại bệnh viện.


Cho đến nay, nguyên nhân dẫn đến cái chết của hai nữ du khách này vẫn chưa được tiết lộ.

Phó chủ tịch huyện trưng dụng đất công

 


 


Gửi tiền công vào ngân hàng thu siêu lợi nhuận


 


LONG AN (NV) Mượn đất làm đường chuyển vật liệu xây dựng, nay cất nhà xong rồi, ông phó chủ tịch huyện tiếp tục nạp đơn đòi mượn đất làm đường đi.







Trụ sở chính quyền huyện Mộc Hóa bề thế nên ông phó chủ tịch Trần Hoài Bão không thể không làm liều. (Hình: Internet)


Vụ muốn biến đất công thành đất tư của ông phó chủ tịch huyện Mộc Hóa, tỉnh Long An – Trần Hoài Bão – đang gây sự chú ý của dư luận từ nhiều tháng nay.


Báo Tuổi Trẻ trích tuyên bố của ông Ðinh Văn Thế, chi cục trưởng Chi Cục Thú Y Long An, nói rằng ông Trần Hoài Bão vừa xây nhà mới tọa lạc phía sau trụ sở trạm thú y huyện Mộc Hóa. Trong thời gian trên, ông Bão mượn tạm một khoảnh đất trống của trạm thú y làm đường hành lang vận chuyển vật liệu xây dựng và cam kết sẽ trả lại sau khi khánh thành ngôi nhà riêng.


Tuy nhiên, vào tháng 7 vừa qua, thay vì trả lại miếng đất trống cho trạm thú y, ông Bão trực tiếp gửi đơn cho các cán bộ tỉnh Long An yêu cầu được tiếp tục mượn đất để làm đường đi. Ông này giải thích rằng đó là con đường qua lại không chỉ cho gia đình ông mà còn cả 14 gia đình cư dân lân cận.


Tuy nhiên, cũng theo báo Tuổi Trẻ, cuộc khảo sát của một đoàn “kiểm soát liên ngành” lại kết luận rằng khoảnh đất của trạm thú y đã bị biến thành con đường đi lại của riêng gia đình ông Trần Hoài Bão mà thôi.


Một cuộc xung đột giữa ông phó chủ tịch huyện Mộc Hóa và chi cục trưởng Chi Cục Thú Y tỉnh Long An về việc sử dụng miếng đất trống nói trên bắt đầu xảy ra hồi cuối tháng 7 vừa qua. Báo Tuổi Trẻ cho biết trạm thú y huyện Mộc Hóa cho người đem kẽm gai đến định rào miếng đất đã bị sự chống đối quyết liệt của gia đình ông phó chủ tịch.


Báo Tuổi Trẻ cũng cho hay, các cán bộ sở nông nghiệp và phát triển nông thôn cũng đã “nhảy vào vòng chiến” khi cho rằng tỉnh Long An nên bác đơn của ông Trần Hoài Bão đòi “mượn” miếng đất công làm lối đi riêng của nhà mình.


Người ta không hiểu liệu sẽ xảy ra vụ cưỡng chế quyết liệt như trường hợp của ông nông dân Ðoàn Văn Vươn ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng trong vụ này hay không.


Mặt khác mới đây, người ta khám phá ra vụ một công ty ở tỉnh Thanh Hóa đã gửi hàng tỉ đồng tiền lời vào ngân hàng để kiếm lãi, thay vì nộp ngân sách.


Báo Dân Việt trích lời của ông tổng giám đốc công ty khai thác công trình thủy lợi Sông Chu, ông Lê Văn Thủy, nói rằng phải làm như thế mới có quỹ chi phúc lợi cho công nhân.


Cũng theo báo Dân Việt, công ty khai thác công trình thủy lợi Sông Chu là đơn vị nhà nước. Chỉ riêng trong hai năm 2010 và 2011, thay vì đem nộp tiền vào ngân quỹ nhà nước, ông tổng giám đốc quyết định gửi vào ngân hàng để được chi tiền lãi hàng tỉ đồng.

40% thầy cô giáo ở Việt Nam chán nghề dạy

 


 


SÀI GÒN (NV) Bốn mươi phần trăm thầy cô giáo tham dự cuộc hội nghị về việc cải cách giáo dục tại Sài Gòn hôm 2 tháng 8 vừa qua xác nhận rằng họ không còn tha thiết với nghề “gõ đầu trẻ”.







Một cô giáo đang chuẩn bị cho học sinh lớp 1 của cô vào lớp. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)


Báo Tuổi Trẻ cho biết, một số thầy cô giáo đang đứng trên bục giảng ở các trường trung học tại Sài Gòn còn nói rằng “nếu được chọn lại nghề thì sẽ không chọn nghề đi dạy”.


Phúc trình của cuộc hội thảo diễn ra tại trường Ðại Học Sư Phạm Sài Gòn đi tới nhận định rằng việc đào tạo thầy cô giáo tại Việt Nam hiện nay “không hữu hiệu, chồng chéo vì mạnh ai nấy làm”.


Một số diễn giả còn cho biết hiện có quá nhiều thầy cô giáo rất kém về trình độ nghề nghiệp và “không tha thiết với nghề”.


Có diễn giả còn cho rằng nhiều người được tuyển dụng vào ngành sư phạm thời gian qua không đủ trình độ, yếu kém về khả năng giảng dạy.


Cũng như nhiều cuộc hội thảo khác, đặc biệt trong ngành giáo dục, nhiều vấn đề cải cách được đặt ra nhưng rồi cuối cùng cũng bị “xếp xó,” đi dần vào quên lãng.


Báo Tuổi Trẻ còn cho biết mới đây, Sở Giáo Dục Sài Gòn chỉ thị thuộc cấp điều một số thầy cô giáo trung học về dạy tại các trường tiểu học.


Lệnh mới này được cho là biện pháp cấp thời giải quyết tình trạng thiếu giáo viên tiểu học tại các quận huyện của Sài Gòn.

Hà Nội đe dọa, vu cáo người biểu tình yêu nước

 


 


HÀ NỘI (NV) Hệ thống báo đài CSVN vừa đe dọa “nghiêm trị” vừa vu cáo các người biểu tình bày tỏ lòng yêu nước và chống Trung Quốc bá quyền là đi biểu tình được “trả tiền công”.







Hai xe bus chờ sẵn để chở người biểu tình chống Trung Quốc về “nhà lưu trú” Lộc Hà ở huyện Ðông Anh, ngoại thành Hà Nội, ngày 5 Tháng Tám. (Hình: Blog Dan Lam Bao)


Bản tin của Ðài Truyền Hình Hà Nội buổi trưa ngày 5 Tháng Tám vu cáo rằng “Ðáng chú ý là trong cuộc tụ tập sáng nay, quần chúng nhân dân và lực lượng an ninh đã phát hiện và bắt quả tang một số đối tượng đang phát trả tiền công cho những người biểu tình.”


Bản tin này còn cho biết: “Bộ mặt thật cái gọi là biểu tình yêu nước đã bị lộ tẩy.”


Ðoạn video clip của Ðài Truyền Hình Hà Nội về bản tin vừa nêu được phổ biến trên blog Xuân Việt Nam còn cho biết sẽ cung cấp thêm thông tin chi tiết và bằng chứng trong bản tin thời sự lúc 18 giờ 30 cùng ngày.


Tuy nhiên, theo blog Xuân Việt Nam, “trong bản tin sau đó lúc 18 giờ 30 lại không hề cung cấp thêm bằng chứng về việc này. Như vậy, đây là một thông tin xuyên tạc của đài truyền hình Hà Nội nhằm che đậy hành vi đàn áp, bắt bớ của cơ quan công an đối với người biểu yêu nước.”


Trong khi đó, báo Hà Nội Mới viết bài cáo buộc những người đi biểu tình chống Trung Quốc là “tụ tập trái phép, gây mất trật tự công cộng”.


Tờ Hà Nội Mới không vu cáo cho các người đi biểu tình được “phát trả tiền công,” nhưng cáo buộc: “Một bộ phận quần chúng do thiếu thông tin, ngộ nhận tham gia biểu tình tự phát là thể hiện tinh thần yêu nước, trong khi đó số đối tượng chống đối trong và ngoài nước đang ráo riết lợi dụng vấn đề trên để tiến hành các hoạt động chống đảng, nhà nước. Âm mưu, ý đồ của họ là chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân, kích động hằn thù dân tộc chia rẽ quan hệ Việt-Trung, kích động, tập hợp lực lượng gây mất an ninh trật tự và ổn định chính trị đất nước.”


Bài viết của tờ Hà Nội Mới nhân danh nhà cầm quyền cảnh cáo: “Những hành vi nhân danh yêu nước để tụ tập, gây rối cần phải lên án và nghiêm trị…”


Buổi sáng ngày Chủ Nhật, 5 Tháng Tám, một số người dân gồm nhiều thành phần khác nhau đã hưởng ứng lời kêu gọi đi biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội. Một số người cầm biểu ngữ chỉ trích Trung Quốc hoặc tuyên bố các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam.


Theo blogger Người Buôn Gió, lực lượng công an chìm nổi và những người “đeo băng đỏ” đông ít ra cũng khoảng 400 người, đông gấp 10 lần người biểu tình, trong khi các người biểu tình mới bắt đầu tụ tập trong những nhóm nhỏ là đã bị đàn áp và bắt giữ.


Người Buôn Gió nói rằng anh “chạy vài ba phen mới thoát”. Còn những người biểu tình khác thì “bị truy quét mấy đợt liền. Bắt suốt từ lúc đầu ở tượng đài Lý Thái Tổ rồi bắt tiếp ở chỗ Ðiện Lực trông sang, quả cuối cùng bắt gần tháp phun nước chỗ bến tàu điện cũ.”


Một số blogger nói khoảng 38 người bị bắt hoặc đưa về “nhà lưu trú Lộc Hà” ở huyện Ðông Anh, hoặc đưa về cơ quan công an mà tờ Hà Nội Mới nói để “xem xét xử lý” tùy từng trường hợp.


Một số người đã được trả tự do trong ngày.


Theo một blogger, trong số những người được thả buổi chiều cùng ngày có chị Trần Thị Nga. Một Việt kiều Thụy Sĩ tên Nguyễn Văn Ngoan tuy được thả, nhưng đồ đạc, máy móc bị giữ lại.


Ngày 3 Tháng Tám, Thiếu Tướng Công An Nguyễn Ðức Nhanh, thứ trưởng kiêm giám đốc công an Hà Nội, họp báo nói: “Công an thành phố và cấp trên không ai có chủ trương đàn áp, trấn áp và bắt giữ người trong các cuộc biểu tình yêu nước,” theo sự tường thuật của nhiều báo trong nước như Sài Gòn Tiếp Thị, VNExpress, Thanh Niên. Tuy nhiên, sự việc đang diễn ra phù hợp với bài viết của tờ Hà Nội Mới cũng như sự vu cáo của Ðài Truyền Hình Hà Nội chứng tỏ nhà cầm quyền CSVN đang làm ngược lại.

Trung Quốc triệu tập đại diện Mỹ để phản đối tuyên bố về biển Ðông

 


BẮC KINH (NV)Bộ Ngoại Giao Trung Quốc mới đây triệu tập một giới chức cao cấp Tòa Ðại Sứ Mỹ ở Bắc Kinh đến để phản đối các phát biểu của Bộ Ngoại Giao Mỹ liên quan đến tình trạng căng thẳng ngày càng gia tăng ở biển Ðông, trong phản ứng mới nhất liên quan đến vấn đề này giữa hai nước.







Trung Quốc làm lễ chào cờ ở đảo Phú Lâm trong quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam ngày 24 Tháng Bảy, khi ra mắt “HÐND Tam Sa”. Quần đảo Hoàng Sa bị Trung Quốc cướp đoạt sau một trận hải chiến với Hải quân VNCH Tháng Giêng, 1974. (Hình: Tân Hoa Xã)


Trong bản thông cáo đưa ra vào chiều ngày Thứ Bảy, Bộ Ngoại Giao Trung Quốc nói rằng Thứ Trưởng Ngoại Giao Trương Côn Thịnh đã triệu tập Phó Ðại Sứ Mỹ Robert Wang đến để đưa phản ứng nghiêm trọng về vấn đề này.


Bộ Ngoại Giao Mỹ hôm Thứ Sáu ra bản tuyên bố cho hay đang theo dõi sát tình hình ở biển Ðông, coi việc Trung Quốc thiết lập một căn cứ quân sự trên một hòn đảo trong vùng “đi ngược lại các nỗ lực ngoại giao chung nhằm giải quyết các khác biệt và tạo thêm nguy cơ gia tăng căng thẳng trong vùng”.


Bản tuyên bố của Bộ Ngoại Giao Mỹ hàm ý lên án Bắc Kinh là (dựa thế nước lớn, quân đội hùng mạnh) đe dọa các nước nhỏ phía Nam. Vùng biển Ðông đang trở thành ngòi nổ chiến tranh lớn nhất ở Á Châu do việc Trung Quốc tuyên bố 80% vùng biển này là của họ nằm trong mấy cái vạch hình “Lưỡi Bò,” giữa khi đang có nỗ lực của Việt Nam, Philippines và ba quốc gia khác nhằm khai thác tài nguyên thiên nhiên nơi đây.


Bắc Kinh và Washington hiện cũng có những bất đồng ý kiến về nhiều vấn đề, kể cả tỉ giá hối đoái đồng yuan, Tây Tạng và Ðài Loan.


Ông Trương Côn Thịnh nói rằng phát biểu của phía Mỹ “bất kể sự thật, lầm lẫn điều phải và trái, đưa ra tín hiện sai lầm và không giúp gì cho nỗ lực giữa các thành viên liên hệ nhằm duy trì hòa bình và ổn định trong vùng biển Ðông hay khu vực Á Châu Thái Bình Dương”.


Một bản thông cáo khác hôm Thứ Sáu do phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Quốc Tần Cương đưa ra đả kích hành động của Washington là “gửi tín hiệu sai lầm” và cũng lập lại rằng Trung Quốc hoàn toàn có chủ quyền trên toàn vùng biển Ðông và có quyền thành lập cơ quan hành chánh để quản trị khu vực này như đã làm hồi tháng qua.


Tại Hà Nội, báo điện tử Infonet (cơ quan tuyên truyền của Bộ Thông Tin-Truyền Thông CSVN) gọi những lời đả kích và lập luận của Bắc Kinh là “gắp lửa bỏ tay người”.


Ngoài việc đả kích Mỹ xía vào tranh chấp biển Ðông, Bắc Kinh còn vu cáo Hà Nội và Manila là không tôn trọng Bản Tuyên Bố Ứng Xử Biển Ðông (DOC).


Tân Hoa Xã viết trong bài bình luận rằng: “Một số quốc gia nhất định đã không tôn trọng và tuân thủ DOC, liên tục lợi dụng các nguyên tắc và tinh thần của DOC để thực hiện những hành vi khiêu khích. Ðiều này đã tạo ra những sự khó khăn trong khi đàm phán xây dựng Bộ Quy Tắc về Ứng Xử Trên biển Ðông (COC).”


Ngày 5 Tháng Tám, Tân Hoa Xã đưa lời kêu gọi của bà Thứ Trưởng Ngoại Giao Phó Doanh, lập lại lập luận “Biển Ðông không phải là vấn đề giữa ASEAN và Trung Quốc mà chỉ là giữa Trung Quốc và những nước liên quan”. Bà đổ lỗi cho Việt Nam và Philippines đã làm ngược lại cam kết DOC.


Infonet nêu ra nhiều thí dụ chứng tỏ Bắc Kinh “cậy thế làm càn” trên vùng biển Ðông và “liên tục thể hiện thái độ hung hăng và khiêu khích các quốc gia láng giềng khác trên những vùng biển giáp ranh”.


Cùng một ngày với lời tuyên bố của Bộ Ngoại Giao Mỹ đưa ra ngày 2 Tháng Tám, Thượng Viện Hoa Kỳ cũng thông qua một nghị quyết nêu quan điểm giới lập pháp ủng hộ giải pháp giải quyết các tranh chấp chủ quyền biển đảo trên biển Ðông bằng các đàm phán đa phương vì liên quan đến quyền lợi của nhiều nước.


Ngày 3 Tháng Tám, Hội Nghề Cá Trung Ương Việt Nam ra bản tuyên bố gọi hành động Trung Quốc xua hàng chục ngàn tàu đánh cá xuống vùng biển Ðông của Việt Nam để vơ vét hải sản là hành động “xâm lược”.


Một số báo ở Việt Nam đưa tin Hội Nghề Cá phản đối Trung Quốc, nhưng không nêu lời kết án Bắc Kinh “xâm lược”.


Với những diễn biến đang xảy ra, tình hình biển Ðông rất khó dự đoán sẽ theo chiều hướng nào nếu Bắc Kinh vẫn tham lam đòi chiếm gần hết. Không những chiếm các quần đảo và vùng biển Hoàng Sa, Trường Sa (của Việt Nam) và Trung Sa (của Philippines), Trung Quốc lại còn tham lam lấn sâu vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam và Philippines.


Không những chỉ đòi thảo luận tay đôi với từng nước để giải quyết tranh chấp cho dễ lấy thế nước lớn để áp đảo, Bắc Kinh nhiều lần cũng bắn tiếng chống một Bộ Quy Tắc Ứng Xử nếu các nước ASEAN muốn đưa ra vào lúc Bắc Kinh không muốn.

Hồng Thập Tự mở lớp hô hấp nhân tạo bằng tiếng Việt

 


 


 


GARDEN GROVE (NV)Nhóm tình nguyện viên của Hội Hồng Thập Tự Hoa Kỳ (ARC) và Hội American Heart Association (AHA) sẽ tổ chức lớp huấn luyện cấp cứu hô hấp nhân tạo (CPR/Adult & Child) bằng tiếng Việt, từ 10 giờ sáng đến 2 giờ trưa Thứ Bảy, 11 Tháng Tám, tại Westminster Community Services & Recreation, 8200 Westminster Ave., Westminster, CA 92683 (góc với All American Way), điện thoại 714-895-2860.







Nhóm tình nguyện viên Hồng Thập Tự dạy lớp hô hấp nhân tạo. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)


Khi ghi danh, quý vị nhớ ghi lớp số #4000.307, và có thể ghi danh trực tuyến (online) tại www.activenet.active.com/westminster hoặc tại địa chỉ nêu trên.


Học phí tổng cộng cho lớp học là $35, gồm lệ phí lớp $15, và $20 tài liệu. Phải ghi danh và đóng học phí trước. Học viên sau khi hoàn tất sẽ nhận bằng chứng nhận (certificate) của ARC hoặc AHA (có giá trị trong 2 năm).


Mọi thắc mắc về ghi danh, xin email cho Hòa Phạm: [email protected] hay gọi (714) 403-9975 (để lại lời nhắn).

LS Chris Phan cắm bảng ứng cử nghị viên Garden Grove

 


 




GARDEN GROVE (NV) – Luật Sư Chris Phan, cựu thiếu tá Hải Quân Hoa Kỳ, bắt đầu cắm bảng vận động để ứng cử chức nghị viên Garden Grove cuối tuần qua. Trước đó, ông đạp xe đạp đi vận động nhiều nơi trong thành phố. Luật Sư Chris Phan, thuộc đảng Cộng Hòa, cũng từng là chủ tịch sáng lập Hội Quân Nhân Người Mỹ Gốc Việt. Cuộc bầu cử sẽ được tổ chức ngày Thứ Ba, 6 Tháng Mười Một. Trong hình, Luật Sư Chris Phan (thứ nhất từ trái) cùng tình nguyện viên vừa dựng xong một bảng tranh cử. (Hình: Chris Phan cung cấp)

Chống Tàu Diệt Việt Cộng mở hội thảo về biển Ðông

 


 


Nguyên Huy/Người Việt


 


SANTA ANA (NV) Một cuộc hội thảo về một vấn đề mà hầu hết người Việt Nam rất quan ngại, đó là vấn đề tranh chấp biển Ðông trước sự bành trướng hung hãn của Trung Cộng hiện nay, vừa được Nhóm Chống Tàu Diệt Việt Cộng tổ chức tại Trung Tâm Công Giáo Việt Nam, Santa Ana, hôm Thứ Bảy.







Ông Huỳnh Văn Lang (phải) và kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa, hai trong bốn diễn giả của hội thảo. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Bốn diễn giả Vũ Hữu San, Huỳnh Văn Lang, Nguyễn Xuân Nghĩa và Mai Thanh Truyết đã lần lượt thay nhau thuyết trình về bốn phạm vi của vấn đề trong cuộc hội thảo này.


Cả bốn phạm vi của vấn đề tranh chấp biển Ðông đều là những chủ đề vừa rộng lớn lại vừa sâu sắc nên các diễn giả nhiều khi chỉ lướt qua mà không thể đi sâu được vào chi tiết. Rất may là ban tổ chức đã cung cấp cho người tham dự tập tài liệu thuyết trình của họ để sau cuộc hội thảo quan trọng này, mọi người còn có dịp nhìn lại.


Trong phần mở đầu, ông Trần Văn Minh, thay mặt ban tổ chức, nói: “Hiện tại, chúng ta không còn thì giờ để đặt giả định, giả thuyết hay bàn cãi thực chất hành động này của Tàu cộng. Vấn đề của chúng ta không phải là câu hỏi liệu Tàu cộng có âm mưu xâm lược Việt Nam không? Mà là làm cách nào để đối phó với hình thức xâm lược tiệm tiến này.”


Trong ý hướng đó, bốn diễn giả đã thay nhau vạch rõ từng chuyên đề liên quan đến tranh chấp biển Ðông. Cựu Hạm Trưởng Vũ Hữu San, với những bản đồ, biểu đồ vạch rõ từng chi tiết về sự mất biển, mất đảo của Việt Nam chiếu theo Luật Biển Quốc Tế. Ông cũng phân tích cái thế và lực của Hà Nội trong hiện trạng biển Ðông. Hà Nội đã vẽ một bản đồ nộp cho Liên Hiệp Quốc trong đó 3/4 biển Hoàng Sa nằm trong hải phận Trung Quốc; 4/5 biển Trường Sa không còn nằm trong hải phận Việt Nam, nghĩa là 1 triệu cây số vuông biển của Việt Nam không còn nguyên vẹn. Nhìn vào thực trạng Hà Nội, diễn giả nói: “Thực lực của Hà Nội yếu ớt, không tự chủ, muốn dựa dẫm vào nước ngoài, đang mò mẫm mà chưa làm được.”








Quang cảnh buổi hội thảo Tranh Chấp Biển Ðông. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Diễn giả thứ hai là cụ Huỳnh Văn Lang, năm nay đã 90 tuổi, nhưng còn rất minh mẫn tráng kiện. Ông là giám đốc Viện Hối Ðoái thời Ðệ I Cộng Hòa. Cụ Lang kể về lịch sử Trung Hoa, và nhận định rằng: “Từ thời nhà Chu cách đây 4,000 năm qua thời Xuân Thu Chiến Quốc cách đây gần 3,000 năm, qua đời nhà Tần thống nhất Trung Hoa và nhà Hán nối nghiệp cách đây hơn 2,000 năm, dưới triều đại nào Trung Hoa cũng chưa bao giờ thật sự để ý đến biển nằm về hướng Ðông, chỉ tập trung tài nguyên và quân lực để bành trướng về hướng Tây và chống trả Hung nô từ hướng Bắc. Vì thế mà Trung Hoa không bao giờ có một lực lượng hải quân đáng kể, so với Nhật, Mã Lai và cả Việt Nam.”


Vẫn theo diễn giả, chỉ vào thế kỷ 14, dưới thời Hốt Tất Liệt, với mộng đế quốc mới lo về hải quân để xâm chiếm Nhật, Ðài Loan và cả Việt Nam, nhưng đều thất bại.


Lần thứ hai, Trung Hoa dưới triều đại nhà Minh cũng đã tổ chức được một hạm đội hải quân khá vĩ đại để viễn du băng qua các biển Trung Hoa, biển Ðông, cập theo bờ Ấn Ðộ Dương vòng qua Nam Mỹ đến Mexico lên tận tới San Francisco. Nhưng chỉ sau ít lần, hạm đội này phải tan rã vì các vị vua kế nghiệp Minh Thái Tổ ăn chơi bỏ phế.


Nay Cộng Sản Trung Quốc cầm quyền sau thời gian bế quan tỏa cảng thời Mao, Ðặng Tiểu Bình vứt bỏ mọi giáo điều của Mao mà theo kinh tế thị trường đưa Trung Quốc thoát khỏi cảnh chậm tiến nhìn được ra nước ngoài và có được một lực lượng hải quân khá hùng mạnh để phục vụ cho những toan tính chiếm lãnh các vùng biển quanh Trung Quốc.


Diễn giả Huỳnh Văn Lang kết luận: “Ðường lưỡi bò đối với Trung Cộng trước sau lại là một vấn đề sống chết cho kinh tế Trung Cộng. Rất nguy hại cho Việt Nam là đã hơn nửa thế kỷ nay, dân tộc chúng ta đã bị ‘đồng chí’ cai trị và lãnh đạo, nên đồng bào Mít biểu tình chống Trung Cộng mà bị đồng chí Mít giải tán, đánh đập hay bắt bớ, bỏ tù là lẽ đương nhiên.”


Và cụ khẳng định: “Chúng tôi chủ trương Chống Tàu Diệt Việt Cộng là vì thế.”


Diễn giả thứ ba là kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa. Phân tích và diễn giải vấn đề tranh chấp biển Ðông, ông Nghĩa không chỉ đi trong phạm vi chiến lược chính trị mà mở rộng vào lãnh vực chiến lược kinh tế của một đất nước đối mặt với vùng biển của Nga, Nhật và Nam Hàn, đều là những nước có tiềm lực cả về kinh tế lẫn quân sự, thì biển Ðông, vùng biển phía Nam của Trung Quốc chỉ phải đối mặt với các nước nhược tiểu như Philippines, Việt Nam, Brunei, Malaysia. Mà phần biển này lại có một trữ lượng dầu và khí đốt khổng lồ, chưa kể còn là nguồn thủy sản phong phú cho ngư dân trong vùng. Phân tích như vậy rồi diễn giả đề cập đến mục tiêu của Trung Quốc trong việc tranh chấp này. Nhưng để tiến hành một Trung Quốc cường quốc trên biển thì Trung Quốc vẫn không dám mở chiến tranh mà chỉ tiệm tiến bành trướng vì chính ngay trong nội địa, sự bất ổn định giữa các vùng phát triển kinh tế đang là mối lo ngại cho sự an ninh của chế độ.


Bài thuyết trình của kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa đề cập đến nhiều khía cạnh kinh tế của vấn đề tranh chấp biển Ðông. Những khía cạnh kinh tế ấy lại cũng chính là những yếu tố của chính trị và quân sự.


Sau cùng, Tiến Sĩ Mai Thanh Truyết, một trong những người chủ trương Nhóm Chống Tàu Diệt Việt Cộng, lên trình bày về đề tài “Lập trường của người Việt quốc gia trước vấn nạn biển Ðông”.


Sau khi phân tích về tình hình biển Ðông hiện nay với những gì Trung Quốc muốn và đang làm, những gì Cộng Sản Hà Nội đang chạy theo đuôi Trung Quốc, Tiến Sĩ Truyết đề cập đến việc người Việt trong và ngoài nước chúng ta phải làm gì. Diễn giả nêu ra sáu điểm người Việt quốc gia phải thực hiện. Ðó là cần phải lập được thế liên lập với các quốc gia trong vùng biển Ðông để có tiếng nói chung. Trong và ngoài nước tăng cường đấu tranh để tranh thủ sự đồng thuận của thế giới vô hiệu hóa tất cả những gì mà hai chính quyền, hai đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc ký kết, thỏa thuận với nhau. Kêu gọi các công ty quốc tế không hợp tác với Trung Quốc trong việc khai thác ở biển Ðông và hỗ trợ cho cuộc tranh đấu của dân tộc Việt Nam.


Cuối phần thuyết trình, Tiến Sĩ Truyết kết luận: “Buổi hội luận về biển Ðông hôm nay, một lần nữa chúng tôi muốn gióng thêm lên tiếng chuông kêu gọi người Việt ở quốc nội cùng hải ngoại ý thức rằng Cộng Sản Bắc Việt đã đem ‘tình đồng chí của đảng Cộng Sản’ áp dụng chuyên chính vô sản trong suốt 37 năm qua, chẳng lẽ chúng ta không kết được ‘nghĩa đồng bào’ của 86 triệu bà con (không kể 3 triệu đảng viên) và 3 triệu hải ngoại để tẩy trừ những kẻ nội thù của quê hương.”


Buổi hội luận đã kết thúc vào lúc 5 giờ chiều. Hầu hết khách tham dự gần 200 người đều theo dõi cho đến phút chót.


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Nhà tù Mỹ khấm khá nhờ di dân bất hợp pháp

 


 


MIAMI (AP)Nước Mỹ hiện đang giam giữ thành phần di dân bất hợp pháp nhiều hơn bao giờ hết, tạo ra nguồn lợi tức đáng kể cho các công ty tư nhân thầu điều hành các nhà tù, và ngược lại các công ty này cũng chi hàng chục triệu đô la để vận động các nhà lập pháp và đóng góp vào quỹ tranh cử của họ.







Nhân viên an ninh kiểm tra di dân bất hợp pháp trong nhà tù ở Raymondville, Texas. (Hình: Paul J. Richards/AFP/Getty Images)


Chi phí người thọ thuế ở Mỹ phải trả cho việc giam giữ di dân bất hợp pháp sẽ lên đến hơn $2 tỉ trong năm nay, và các công ty này dự trù lợi nhuận của họ sẽ còn tăng cao hơn nữa trong vài năm tới đây, nhờ vào kế hoạch của chính phủ Mỹ nhằm xây thêm các nhà tạm giam để chứa khoảng 400,000 người di dân bất hợp pháp bị bắt mỗi năm.


Sau một thập niên phát triển, hệ thống nhà tù tư nhân rộng lớn này đang hiện diện ở khắp nơi, từ khu ngoại ô Denver cho đến khu kỹ nghệ bên cạnh phi trường Newark ở New Jersey, và phần lớn kỹ nghệ này chỉ do ba công ty nắm giữ.


Tuy nhiên, sự phát triển này sẽ không ngừng lại, dù rằng con số người di dân bất hợp pháp có sút giảm trong vài năm gần đây.


Vào năm 2011, có gần nửa số phòng giam trong hệ thống nhà giam này là của tư nhân, và hầu như không có sự giám sát nào của chính quyền liên bang, so với chỉ 10% một thập niên trước đây.


Trung bình, chi phí giam giữ một người di dân bất hợp pháp trong một đêm, kể cả tiền y tế và lương nhân viên canh gác, vào khoảng $166.


Ðể răn đe thành phần vượt biên giới bất hợp pháp, các công tố viên liên bang đang ngày càng truy tố nhiều người di dân phạm pháp tội hình sự vì liên tục tìm cách vào nước Mỹ mà không có phép.


Ðiều này khiến hàng ngàn người bị kết tội nhập cư bất hợp pháp, cũng như thành phần phạm các tội hình sự nặng nề hơn, được giam trong các nhà tù được xây riêng cho họ.


Cơ Quan Cải Huấn Liên Bang Mỹ đang trả các công ty tư nhân số tiền $5.1 tỉ để giam giữ hơn 23,000 tù nhân hình sự thuộc thành phần di dân bất hợp pháp. (V.Giang)

Chia tay với Michael Phelps

 


 


 


 


Nguyễn Văn Khanh (tường trình từ London, Anh)


 


“Mãi đến tối hôm qua tôi mới nói với mẹ rằng con sẽ giải nghệ kể từ ngày hôm nay”, lực sĩ đang giữ kỷ lục Olympic với 22 chiếc huy chương đủ loại nói với mọi người. Cả phòng im lặng nghe anh nói chuyện, với giọng thật nhẹ nhàng bảo thêm “đêm qua tới 4 giờ sáng tôi mới đi ngủ, cũng chỉ ngủ có đúng 4 tiếng rồi thức dậy và lúc nào trong đầu cũng nghĩ hôm nay là ngày đầu tiên mình không phải làm gì cả”.







Kình ngư Michael Phelps tại cuộc họp báo với chiếc huy chương vàng mới nhất. (Hình: Nguyễn Văn Khanh cung cấp)


Trước mặt anh em nhà báo chúng tôi là kình ngư Michael Phelps, người trong nhiều năm trời một mình làm chủ bể bơi thế giới. Dáng cao và gầy, dưới chân đi đôi giầy quá khổ, anh quyết định mở cuộc họp báo chỉ một ngày sau khi đoạt chiếc huy chương vàng bơi lội cuối cùng ở Olympic London 2012. Trước khi anh xuất hiện, mọi người đều nghe lời đồn đãi nói London sẽ là cuộc thi cuối cùng của anh, và hôm nay chính anh nói điều đó với mọi người.


“Từ ngày đầu mẹ tôi đã hết lòng ủng hộ mọi điều tôi làm, do đó khi nghe tôi bảo mình sẽ giã từ bể bơi, mẹ tôi bảo vậy thì con đóng trang sách cũ lại và mở một chương mới”, anh kể tiếp cho khoảng 600 nhà báo ngồi chật phòng báo chí của Olympic London. “Thật tình tôi chưa biết mình sẽ làm gì, nhưng chắc sẽ có nhiều thì giờ hơn để đi du lịch, sẽ nhận lời tham dự những buổi nói chuyện để động viên giới trẻ, nhất là những người trẻ yêu thể thao, muốn trở thành vận động viên Olympic như ước mơ của tôi lúc bé”.


Câu chuyện của cậu bé sinh trưởng và lớn lên ở thành phố Towson, Maryland, có thể được xem là câu chuyện của huyền thoại. Làm quen với bể bơi khi 7 tuổi “vì được chị em trong nhà khuyến khích”, dẫn cậu đi một tiệm bán quần áo thể thao “mua cho chiếc áo bơi để ủng hộ tinh thần”. Không ai ngờ cậu được chọn vào đội bơi của Hoa Kỳ dự Olympic Sydney 2000 năm mới 15 tuổi, không chiếm được chiếc huy chương, nhưng vào tới chung kết môn bơi bướm 200 mét và về hạng 5.


Một năm sau đó, thế giới thật sự biết đến Michael Phelps khi anh xuất hiện ở đường đua của cuộc thi Bơi Lội Thế Giới tổ chức tại Fukuoka, Nhật, khi anh chiếm huy chương vàng và tạo kỷ lục thế giới ở môn thi 200 mét bơi bướm và 400 mét bơi hỗn hợp. Tất cả những thành tích này anh tạo được lúc mới 16 tuổi, trở thành vận động viên bơi lội trẻ tuổi nhất vừa chiếm huy chương vừa ghi kỷ lục mới cho thế giới.


Thành công tại Nhật chỉ khởi đầu cho một chuỗi thành công của Michael Phelps, đặc biệt sau ngày anh chiếm chiếc huy chương vàng đầu tiên ở Olympic Athen 2004. “Ðó là chiếc huy chương vàng tôi quý nhất, chẳng bao giờ tôi quên chuyện mình thành công ngay ở cuộc tranh tài đầu tiên ở Hy Lạp”, anh vừa cười vừa trả lời câu hỏi của một nhà báo. Sau chiếc huy chương vàng đó là một loạt những chiếc huy chương vàng và kỷ lục thế giới khác, cho đến khi anh quyết định chia tay với thao trường và với khán giả ủng hộ khắp nơi.


“Cứ nghĩ đến chuyện tối hôm qua mình bơi thi lần cuối cùng là tôi như thấy điên. Khi nghe tôi loan báo tin giải nghệ, bạn bè tôi đứa nào cũng bảo đừng cố gắng quá mức, cứ bày tỏ tâm tư riêng, cứ việc khóc nếu thấy cần phải khóc”, anh bặm môi nói với chúng tôi. “Ðến giờ tôi vẫn cố gắng hết sức để đừng khóc, đừng lộ nỗi buồn cho bất cứ ai biết”.


“Tôi đã làm được tất cả những gì mình muốn làm”, anh tiếp tục câu chuyện. “Lúc tôi mới bắt đầu, hầu như bể bơi là của nước Mỹ, nhưng bây giờ mặt hồ đã thuộc về thế giới chứ không phải chỉ của một mình tôi”. Anh nhắc lại chuyện không thể ngờ chứng kiến được hình ảnh vận động viên Trung Quốc phá kỷ lục thế giới ngay tại Olympic London 2012, và lấy làm tiếc khi thua Chad de Clos của Nam Phi ở cuộc thi chung kết 200 mét bơi bướm, là môn sở trường của anh. “Nếu có dịp làm lại, có lẽ đó là cuộc thi mà tôi sẽ tham dự”, vừa nói anh vừa cười và bảo ngay “Tôi nói đùa đấy thôi, tôi sẽ không trở lại bể bơi nữa đâu. Tôi không bao giờ thay đổi quyết định mà tôi vừa thông báo cho các bạn”.


Không trở lại bể bơi thì kình ngư Michael Phelps sẽ làm gì? “Chắc chắn tôi sẽ đi bơi, nhưng hồ bơi của tôi bây giờ là đại dương. Bao nhiêu năm rồi tôi không có dịp đùa nghịch với sóng biển vì ngày nào cũng 6 giờ sáng phải rời nhà chạy đến sân tập, nhảy ùm xuống hồ bơi nước lạnh cóng. Từ hôm nay trở đi tôi không phải dậy sớm như thế nữa, tha hồ đi tắm biển có thể đi đánh golf”.


Ðiều đó có nghĩa là mọi người sẽ không thấy Michael Phelps ở Olympic Rio de Janeiro 2016? “Chắc chắn là không. Tôi tự hứa với mình là sẽ không dự bất cứ cuộc thi nào sau năm 30 tuổi. Tôi chẳng có ý chê bai tuổi 30, mà chỉ đặt ra mục tiêu cho chính mình thôi. Từ bây giờ đến đó còn 3 năm nữa, nhưng tôi nghĩ đã đủ rồi, tôi sẽ không dự bất kỳ cuộc thi nào nữa cả”.


Tôi đưa tay xin đặt câu hỏi, muốn biết điều gì quan trọng nhất mà anh muốn viết trên chương sách mới của một vận động viên lừng danh, rất trẻ, nhưng đã giải nghệ. Liệu đó có phải là chuyện anh sẽ lập gia đình hay có ý định làm huấn luyện viên cho một đội bơi nào đó chăng? Anh cùng với mọi người phá lên cười sau câu hỏi của tôi. Ngẫm nghĩ một lúc, anh trả lời “bây giờ tôi chưa tính gì hết, ngày hôm nay mới là ngày đầu tiên tôi giải nghệ mà”.


Cuộc họp báo của Michael Phelps kết thúc ở đó. Theo yêu cầu của mọi người, anh đứng lại cho các ông phó nhòm làm việc, trên tay cầm chiếc huy chương vàng cuối cùng mà anh mới chiếm được buổi tối hôm trước. Chừng 2 phút sau, anh và các thành viên ban tổ chức Olympic London 2012 rời phòng họp báo bằng chiếc cửa bên hông.

Việt Nam có nên cho tàu chiến Mỹ sử dụng Cam Ranh?

 


 


Ðoàn Hưng Quốc


 


Việt Nam không cho quân đội nước ngoài dùng căn cứ trên lãnh thổ. Nhưng nay Trung Quốc đã ngang nhiên thành hình khu vực hành chính và quân sự nơi biển đảo của mình, liệu Việt Nam có nên xét lại lập trường nói trên hay không?







Ông Leon Panetta, bộ trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ, thăm vịnh Cam Ranh, ngày 3 Tháng Sáu. Ðây là lần đầu tiên một bộ trưởng quốc phòng Mỹ đến Cam Ranh sau khi cuộc chiến Ðông Dương chấm dứt. (Hình: Jim Watson-Pool/Getty Images)


***


Một bài viết mang tựa đề “Quốc phòng Việt-Mỹ: Ðầu tư liên kết chiến lược” được đăng trên mạng của viện nghiên cứu chiến lược The Heritage Foundation [1], và do đài RFA giới thiệu vào ngày 27 Tháng Bảy, [2], trong đó các tác giả liên kết hai sự kiện: Việt Nam không cho phép tàu chiến Hoa Kỳ sử dụng quân cảng Cam Ranh thì Hoa Kỳ cũng không cần thiết bán vũ khí sát thương cho Việt Nam trong lúc này [3].


Vì hai nước không giải quyết được hai vấn đề nói trên, các tác giả đánh giá rằng quan hệ quốc phòng Mỹ-Việt vẫn chưa vượt qua những khác biệt cơ bản. Hợp tác quốc phòng song phương cho dù sẽ tiếp tục phát triển tốt đẹp và không bị cản trở do những bất đồng này, tuy nhiên, phía Hoa Kỳ sẽ chậm bớt tiến trình đến khi giai đoạn chín mùi cho một hướng chiến lược mới thích hợp với cả hai bên.


Hai tiêu đề nói trên dù quan trọng, nhưng vẫn mang tính cách biểu tượng: Phía Hoa Kỳ chắc hẳn sẽ không thiết lập một căn cứ quân sự đồ sộ tại Cam Ranh như trong thời Chiến Tranh Lạnh; về phần Việt Nam, nếu không mua vũ khí của Mỹ thì vẫn buôn bán được với Nga, Ấn Ðộ, Israel… Quyết định của Việt Nam phát sinh từ chủ trương không đi theo bên này hay bên kia giữa hai thế lực Mỹ và Trung Quốc, dùng theo danh từ của bài viết, tức là Việt Nam không theo chính sách ngoại giao “zero-sum” (bên được bên thua) trong mối quan hệ với cả Hoa Kỳ lẫn Trung Quốc.


Phía Mỹ thông hiểu lập trường này vì cả hai nước đều có quyền lợi riêng đối với Trung Quốc cùng các nước Ðông Nam Á. Hoa Kỳ không có lợi ích để lôi kéo Việt Nam về một bên vì điều này sẽ chỉ làm căng thẳng thêm tình hình khu vực. Tuy nhiên, các tác giả nêu lên câu hỏi rằng nếu đã cân bằng giữa Mỹ và Trung Quốc thì Việt Nam không thể để Trung Quốc chi phối lên chính sách ngoại giao của mình đối với Hoa Kỳ.


Khi Bắc Kinh đã ngang nhiên mời gọi khai thác dầu hỏa ngay trong lãnh hải Việt Nam, nâng cấp cơ chế hành chánh và quân sự tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thì tại sao Việt Nam lại không dám hợp tác với nước ngoài để giải tỏa phần nào các thách thức này? Còn nếu nêu lý do vì quá khứ chiến tranh để trì trệ tiến trình nói trên thì giữa hai nước còn nghi kỵ gì nhau sau 12 năm làm việc chung? Từ những câu hỏi này, các tác giả đề nghị Mỹ chậm lại tiến trình hợp tác quân sự cho đến khi hoàn cảnh chín mùi hơn.


Theo ý kiến của người viết, thái độ của Việt Nam có thể thích hợp trong quan hệ phát triển bình thường giữa hai quốc gia, nhưng hoàn cảnh của đất nước hiện đang trong giai đoạn rất khẩn cấp do ý đồ bành trướng nay đã lộ rõ từ phương Bắc. Tình hình đòi hỏi có những quyết định nhanh chóng và dứt khoát nhằm xây dựng các bước đột phá để làm chậm lại đà tiến của đối phương.


Úc, Singapore và Philippines đều đồng ý cho quân đội Mỹ tuy không đóng quân thường trực nhưng được phép luân chuyển qua đất nước của họ, thì Việt Nam cũng nên xem đó, để xét lại lập trường của mình và cho tàu chiến Mỹ sử dụng quân cảng Cam Ranh. Hoa Kỳ đã nói rõ quan điểm không ủng hộ nước nào trong việc tranh chấp chủ quyền biển đảo, nhưng sự hiện diện của hải quân Mỹ sẽ khiến các bên (hay nói rõ ra là Trung Quốc) ngần ngừ trước khi sử dụng vũ lực tại biển Ðông vì súng đạn vô tình, lỡ khi sai trật mục tiêu, tạo ra sự kiện nào đó, sẽ mang lại những hệ lụy vô cùng sâu đậm giữa các cường quốc. Ðồng thời, việc đi lại của tàu chiến Mỹ cũng thể hiện quan điểm chung của Hoa Kỳ và ASEAN về quyền tự do hàng hải trong khu vực.


Ba tác giả của bài viết nhận xét rằng quan hệ quốc phòng Việt-Mỹ dù có nhiều triển vọng sẽ mang đến lợi ích lâu dài cho hai bên, nhưng hiện đang ở mức độ kém xa so với giữa Hoa Kỳ và Philippines (rồi đến Thái Lan và Indonesia). Người viết đặt thêm câu hỏi là trong tình huống phải đối đầu với Trung Quốc, giống như tại bãi đá ngầm Scarborough của Philippines, liệu Việt Nam đã có thế lực cường quốc nào hậu thuẫn hay chưa?


Câu trả lời là Việt Nam cần ngay những quyết định nhanh chóng và đột phá để làm chậm lại các bước lấn lướt từ phương Bắc, vì Việt Nam không có 20-30 năm xây dựng tiến trình quan hệ theo nhịp độ bình thường với một cường quốc đối trọng trong vùng.


 


Chú thích:

[1] U.S.-Vietnam Defense Relations: Investing in Strategic Alignment – by Colonel William Jordan, Lewis Stern and Walter Lohman July 18, 2012.
http://www.heritage.org/research/reports/2012/07/us-vietnam-defense-relations-investing-in-strategic-alignment


[2] Quốc phòng Việt-Mỹ: Ðầu tư liên kết chiến lược – Vũ Hoàng, phóng viên RFA (2012-07-27).
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/us-vn-defense-relations-vh-07272012161219.html


[3] Nguyên văn: “The U.S. and Vietnam are far from a meeting of the minds on the big priorities of American access to bases and lifting of the arms embargo on Vietnam”.

Lịch sự và xã giao khi tiếp khách

Về “Không bao giờ biết cười


 Tôi rất đồng ý với người viết bài này vì đa số người Việt làm business không đặt nặng vấn đề lịch sự và xã giao khi tiếp khách. Nói chi đến nhân viên ngay cả người chủ cũng chưa chắc biết “cười” với khách thì làm sao có vấn đề training một cách chuyên nghiệp được. Tôi xin kể một chuyện xảy ra cho cá nhân tôi. Một lần tôi về California, Orange County để họp mặt với các bạn già mới tìm được nhau sau hơn 30 năm. Một trong những người bạn của tôi đã đưa chúng tôi đến một tiệm bán Cháo Cá (tôi đã quên mất tên, vì cũng không muốn nhớ) để đãi bạn bè cũ. Chúng tôi gọi đồ uống là trà nóng. Sau khi các cô tiếp viên đem tách uống trà ra thì không thấy trở lại bàn chúng tôi nữa, nhưng đếm lại thì thiếu 2 cái tách. Lúc đó tôi thấy một cô đứng bên trong quầy hàng tôi liền cho cô biết là còn thiếu tách. Rất ngạc nhiên là cô đã lớn giọng mà nạt nộ tôi “làm gì mà hối dữ dzậy”. Cô này còn trẻ hơn cả đứa con út của tôi. Tánh tình còn hỗn hào và vô giáo dục như vậy thì không mong gì có những cử chỉ đẹp khác nữa. Tôi đã kể cho bạn tôi là người đang sống ở vùng Little Saigon thì anh cho biết là đó là chuyện thường tình ở đây, tôi lấy làm lạ vì tôi ở xa đến.


Người xưa có câu “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng” nhưng rất tiếc có một số đông người Việt vẫn chưa chịu học hỏi cái hay của xứ người.


Người Lính Già KQ


 


 


Công nhân hầm mỏ Zambia nổi loạn, giết quản đốc Trung Quốc

 


 


LUSAKA (Reuters) Công nhân hầm mỏ Zambia giết một quản đốc và làm bị thương một người khác hôm Thứ Bảy trong cuộc nổi loạn vì tranh chấp tiền lương tại mỏ than Collum, theo Bộ Trưởng Lao Ðộng Fackson Shamenda hôm Chủ Nhật.







Wu Jiu Hua (L) và Xiao Li Shan (C), hai quản đốc Trung Quốc bị tố cáo bắn 12 công nhân ở mỏ Collum, bước ra khỏi một tòa án ở Zambia hồi Tháng Mười Một, 2010. Công nhân mỏ Collum vừa giết một quản đốc Trung Quốc vì tranh chấp tiền lương. (Hình: Eddie Mwanaleza/AFP/Getty Images)


Các công ty Trung Quốc đã đầu tư hơn $1 tỉ vào Zambia, nơi có nhiều mỏ đồng, tuy nhiên, ngày càng có nhiều sự bất mãn của công nhân nơi đây, cáo buộc các công ty Trung Quốc là bạc đãi và bóc lột họ.


Các công nhân ở mỏ Collum, nằm cách thủ đô Lusaka chừng 325 km về phía Nam, tấn công ban giám đốc công ty Trung Quốc khi đòi phải được trả lương theo đúng quy định của chính phủ, đưa ra hồi Tháng Bảy.


Hai năm trước đây, cảnh sát Zambia bắt giữ hai quản đốc Trung Quốc tại mỏ Collum về tội tình nghi mưu sát tiếp theo vụ nổ súng khiến 13 công nhân bị thương trong vụ tranh chấp liên quan đến tiền lương.


Hồi Tháng Bảy, Chủ Tịch Nhà Nước Trung Quốc Hồ Cẩm Ðào loan báo sẽ cho các quốc gia Phi Châu vay $20 tỉ trong ba năm tới, tăng gấp đôi so với con số ba năm trước. (V.Giang)

Nổ súng đền Sikh ở Wisconsin, 7 người chết

 


 


OAK CREEK, Wisconsin (AP) Một người đàn ông nổ súng vào một ngôi đền của người Sikh gần Milwaukee hôm Chủ Nhật, bắn chết sáu người trước khi bị cảnh sát bắn chết, giới chức cảnh sát cho biết.







Cảnh sát với xe bọc thép tiến vào ngôi đền của Sikh ở Oak Creek, Wisconsin, sau khi xảy ra án mạng làm bảy người chết, hôm Chủ Nhật. (Hình: AP Photo/Jeffrey Phelps)


Vụ bắn xảy ra trước 10 giờ 30 phút sáng, khi hàng chục người tập trung tại đền Sikh Temple of Wisconsin để dự lễ. Sau đó, ngôi đền bị cảnh sát mặc trang phục chống khủng bố, đi trên xe bọc thép, có xe cứu thương đi theo, bao vây trong nhiều giờ.


Khi cảnh sát đến nơi, nhiều người vẫn còn tụ tập phía trước ngôi đền, một số người nói chuyện, một số khác dùng điện thoại di động gởi lời nhắn với người bên trong. Một số người nói họ nghe nhiều tiếng súng, số khác nói phụ nữ và trẻ em bị giữ làm con tin.


Tuyên bố ban đầu của cảnh sát là họ không biết có bao nhiêu nạn nhân hoặc nghi can tham gia. Nhưng một lúc sau, sau khi kiểm tra toàn bộ ngôi đền, giới chức an ninh cho biết họ tin rằng chỉ có một nghi can dính líu.


Ông Jatin Der Mangat, 38 tuổi, cư dân Racine, nói chú của ông, giáo sĩ Satwant Singh Kaleka, lãnh đạo ngôi đền, là một trong những người bị bắn. Ông Mangat không biết người chú của mình bị thương nặng hay nhẹ.


“Vụ này thật là căng thẳng. Không ai thật sự biết chuyện gì xảy ra. Chưa bao giờ có chuyện xảy ra như vậy,” ông Mangat nói. Sau đó, ông biết có người chết, và nói: “Tôi cảm thấy vô cùng thất vọng. Ðáng lẽ chuyện này không nên xảy ra ở bất cứ nơi đâu.”


Ông Bradley Wentlandt, cảnh sát trưởng Greenfield, nói rằng nghi can bị cảnh sát viên đến ngôi đền đầu tiên bắn chết. Các đơn vị cảnh sát kiểm tra toàn bộ ngôi đền và phát hiện bốn người chết bên trong và hai người chết bên ngoài, cùng với nghi can.


Cảnh sát vẫn chưa rõ có bao nhiêu người bị thương. Cảnh Sát Trưởng Wentlandt nói rằng ông được cho biết cảnh sát bắn chết nghi can, bị bắn lại và một người khác được đưa vào bệnh viện. Ông cũng nói viên cảnh sát bị bắn nhiều phát, nhưng được giải phẫu và sẽ sống sót.


Phát ngôn viên trung tâm hôn mê nói có ba nạn nhân được chữa trị ở đó, trong đó có cả viên cảnh sát bị bắn.


Ông Wentlandt không cho biết danh tánh nghi can, cũng như lý do xảy ra vụ bắn. Một số cư dân xác nhận người thân của mình.


Ông Sukhwindar Nagr, cư dân Racine, nói ông có gọi điện thoại di động của anh rể, một giáo sĩ của ngôi đền trả lời, cho biết người anh rể bị bắn, cùng với ba giáo sĩ. Vị giáo sĩ cũng nói phụ nữ và trẻ em phải trốn trong tủ của ngôi đền, ông Nagr nói.


Ông Devendar Nagra, 48 tuổi, cư dân Mount Pleasant, nói em gái của ông lúc đó đang ở trong ngôi đền, chuẩn bị bữa ăn, thì vụ bắn súng xảy ra. Ông cho biết em gái ông trốn trong nhà bếp và bị thương.


“Càng lúc càng có nhiều cảnh sát đến nơi,” ông nói. “Tất cả họ đều rút súng trường ra và chạy vào trong tòa nhà.”


LeRon Bridges, 16 tuổi, cư dân Oak Creek, làm việc tại tiệm bowling gần đó nói anh phải chạy trốn trong tủ khi nghe tiếng súng. Sau đó, anh nhìn ra ngoài, thấy cảnh sát đến kiếm chủ của anh.


Anh nói cảnh sát di tản một số người trong ngôi đền, và dùng hai xe bọc thép chở họ đến tá túc tại tiệm bowling. Có tới 50 hoặc 60 người, bao gồm cả cảnh sát và nhân viên cứu hỏa cấp cứu nạn nhân, LeRon Bridges nói.


Ngay sau vụ bắn xảy ra, Tổng Thống Barack Obama đã gọi điện thoại Giám Đốc FBI Bob Muller, Chánh Văn Phòng Toà Bạch Ốc Jack Lew và Cố Vấn An Ninh Quốc Gia John Brennan để cập nhật tình hình. Sau đó, tổng thống gọi điện thoại cho Thống Đốc Wisconsin Scott Walker, Thị Trưởng Oak Creek Steve Scaffidi và đại diện đền Sikh Temple of Wisconsin để chia buồn.


Ðạo Sikh là đạo một thần, được sáng lập tại vùng Nam Á cách đây 500 năm. Ðạo Sikh có khoảng 27 triệu tín đồ khắp thế giới. Người theo đạo không bao giờ cạo hoặc cắt râu. Nam tín đồ thường quấn một cái khăn màu đen trên đầu, gọi là “turban,” và được coi là vật thiêng liêng, để giữ tóc. Còn râu được cột lại, nhét ở dưới cằm.


Có khoảng nửa triệu người theo đạo Sikh sống tại Hoa Kỳ. Số còn lại, đa số sống ở Ấn Ðộ.


Ngôi đền “The Sikh Temple of Wisconsin” được sáng lập năm 1997, lúc đó có 25 gia đình, ở Milwaukee. Ngôi đền ở Oak Creek được xây năm 2006, theo trang web của đền.


Giới đấu tranh dân quyền cho người Sikh cho biết sắc dân này thường bị tấn công và bị thành kiến sau vụ khủng bố 9-1-1 hồi năm 2001. Sikh Coaltion, có văn phòng tại Washington, D.C., cho biết, kể từ sau vụ 9-1-1, có hơn 700 trường hợp người Sikh bị tấn công.


Người theo đạo Sikh không hành đạo giống như người theo Hồi Giáo, tuy nhiên, cách để râu và đeo khăn trên đầu của họ thường làm nhiều người khác nghĩ họ là người Hồi Giáo, nhóm Sikh Coalition nói.


Sở Cảnh Sát New York cho biết họ gia tăng an ninh tại các ngôi đền Sikh để đề phòng, sau vụ bắn súng tại Wisconsin, tình cờ xảy ra đúng hai tuần sau vụ bắn ở một rạp chiếu phim tại Aurora, Colorado, làm 12 người thiệt mạng. (Ð.D.)

Ngày 7 Tháng Tám

 


 


Trịnh Hội (Nguồn: VOA)


 


Ngày 7 Tháng Tám tới đây sẽ có ba người Việt Nam bị đưa ra xét xử. Ba người Việt Nam như tất cả chúng ta. Họ có anh em, có gia đình, bè bạn như chúng ta. Họ thích nói tiếng Việt, nghe nhạc Việt, ăn cơm Việt cũng như chúng ta. Thậm chí họ cũng yêu quê hương, nòi giống như chúng ta.


Nếu không muốn nói là hơn nhiều.


Vì điều khác biệt giữa chúng ta và ba người Việt Nam này là sự tranh đấu quyết liệt của họ cho một tương lai tươi sáng hơn cho đất nước.


Họ dám viết thẳng, viết thật và viết công khai. Về những điều họ nghĩ là có hại hay có lợi cho đất nước. Khác với chúng ta chỉ dám nói một mình, nói quanh quẩn ở nhà, với những người thân quen.


Hoặc chẳng dám nói gì cả.


Hay tệ hơn là a dua theo chỉ thị, viết bài đả kích họ, buộc tội họ, giam giữ họ chỉ vì miếng cơm, manh áo.


Vì vậy nếu phải trách chúng ta không nên chỉ trách những người lãnh đạo ươn hèn, những người chỉ ỷ mình có quyền, có thế đàn áp ba người Việt Nam này. Mà chúng ta cũng cần phải trách những ai đã và đang tiếp tục thực hiện những chính sách khắc nghiệt của đảng Cộng Sản Việt Nam. Bao gồm những ký giả viết bài vu khống họ. Những luật sư nhà nước buộc tội họ. Và những quan tòa chỉ biết cúi đầu lắng nghe chỉ thị mà không dám dùng khả năng và địa vị của mình để giữ cán cân độc lập cho công lý và lẽ phải.


Cả một khối người chỉ biết a dua ỷ thế đông ức hiếp người cô thế. Cả một hệ thống được sử dụng để trừng phạt những ai dám lên tiếng bày tỏ công khai những suy nghĩ của mình. Và đám đông thầm lặng còn lại vì sự sợ hãi co rúm chẳng còn mấy ai dám ủng hộ sự ngay thẳng và lòng chính trực của ba người con Việt Nam này.


Thường ngày tôi rất hãnh diện mình là người Việt Nam. Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình cần phải có thêm tên tiếng Anh để cho người ngoại quốc dễ gọi.


Thế nhưng mỗi khi nghe có người Việt ở đây bị bắt vì tội buôn lậu hay trồng cỏ hoặc gian lận, sự hãnh diện này có đôi phần mai một.


Ðặc biệt hơn mỗi khi nghe được những thông tin như thế này, lòng tôi lại càng chùn xuống. Sự hãnh diện được thay thế đầu tiên là sự chán ngán, buồn bực. Nhưng sau đó là sự tức giận, tự kỷ:


Tại sao tôi không thể làm gì hơn trong hoàn cảnh và khả năng của mình?


Ðể tiếng nói của ba người có thể đi xa hơn. Ðể nhiều người biết rõ hơn về đất nước Việt Nam hiện tại. Và hơn hết, để không còn bà mẹ nào phải tự hủy đốt thân thể mình để minh oan cho đứa con gái. Là chị Tạ Phong Tần. Một trong ba người sẽ bị đưa ra xét xử vào ngày 7 Tháng Tám sắp tới. Cùng với anh Phan Thanh Hải tức blogger Anhbasaigon. Và anh Nguyễn Văn Hải tức blogger Ðiếu Cày sau một thời gian dài bị giam cầm vô hạn định.


Ít nhất ra cuối cùng anh cũng được đem ra xét xử. Tôi đã tự an ủi mình như thế.


Nhưng an ủi hơn là trong những ngày vừa qua ở Việt Nam đã bắt đầu hình thành một phong trào kêu gọi mọi người tham dự phiên tòa này ngay tại Tòa Án Nhân Dân Thành Phố ở địa chỉ 131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, phường Bến Nghé, Quận 1.


Với những lời trần tình sau đây:



Chúng ta đã lỡ hẹn với con tàu yêu nước được khởi hành bởi những Phạm Thanh Nghiên, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải, Phan Thanh Hải, Tạ Phong Tần và nhiều người khác. Nếu tất cả chúng ta cũng như họ thì có lẽ bạn bè ta đã không ngồi tù, vận mệnh của dân tộc đã khác.



Chúng tôi, những người bạn của Ðiếu Cày, Công Lý Sự Thật và Anhbasaigon sẵn sàng chia sẻ với các anh chị ấy và những người yêu nước dũng cảm đang tranh đấu cho độc lập dân tộc và toàn vẹn lãnh thổ hiện nay cái giá phải trả cho lòng yêu nước. Chúng tôi sẵn sàng là con số nhỏ nhoi ban đầu đó.


Và chúng tôi sẽ có mặt.


Ðây không chỉ là một lời kêu gọi mà là lời cam kết.


Chúng tôi sẽ có mặt.


Hãy cùng với chúng tôi vừa là nhân chứng của phiên tòa bỏ tù lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam, vừa là những người bạn đồng hành của những người tù Việt Nam yêu nước. Hãy cùng nhau không còn thấy cái tôi của từng người, nỗi sợ hãi lẻ loi mà chỉ có CHÚNG TA và dáng đứng can đảm của Dân Tộc.



Thì ra tôi đã lầm. Trong đám đông thầm lặng đó sẽ luôn có những trái tim vẫn còn biết thổn thức cho đồng loại. Vẫn còn có những con người dứt khoát không để sự sợ hãi làm tê liệt mọi ý chí của họ. Không thể có mắt mà phải giả mù. Không thể có miệng mà phải giả câm. Và càng không thể có một khối óc mà phải giả ngu, giả mê, giả như không biết.


Lẽ ra tôi phải hãnh diện hơn mới phải. Vì mỗi ngày có thêm nhiều người sẵn sàng bước đi trên con đường Việt Nam, đi tìm công lý.


Ước chi tôi cũng có cơ hội tham dự phiên tòa này. Vì chắc chắn một điều đó sẽ một trong những ngày đáng nhớ nhất trong đời tôi. Và của cả ba người con Việt Nam với một người vừa mất mẹ.


Ghi chú của Người Việt: Bài này tác giả đăng trên blog VOA ngày 1 Tháng Tám, 2012, trước khi có tin Hà Nội lại hoãn phiên tòa mà không nêu lý do.

Hai lính Tân Tây Lan tử trận tại Afghanistan

 


 


CHRISTCHURCH (AFP) Hai quân nhân Tân Tây Lan tử trận và sáu người khác bị thương trong vụ phục kích ở vùng Trung bộ Afghanistan khi họ đến giải vây một đơn vị quân chính phủ Afghanistan, theo lời Thủ Tướng John Key hôm Chủ Nhật.








Ðám tang một binh sĩ Tân Tây Lan thiệt mạng tại Afghanistan. Ðảo quốc này vừa có thêm hai binh sĩ bị thiệt mạng ở Afghanistan. (Hình: Chris Skelton Dom Post Pool/Getty Images)


Tổn thất này nâng tổng số lính Tân Tây Lan thiệt mạng tại Afghanistan kể từ khi gửi quân tham chiến nơi đây lên bảy người. Tuy nhiên, ông Key khẳng định rằng sẽ không thay đổi lịch trình rút quân.


“Ðối với một quốc gia nhỏ như Tân Tây Lan, việc mất bảy quân nhân là một cái giá phải trả lớn lao. Ðiều này cũng cho thấy sự nguy hiểm các quân nhân của chúng ta đang phải đối diện hàng ngày khi đang ra sức tái lập ổn định trong tỉnh trách nhiệm,” ông Key nói.


Các quân nhân này thiệt mạng trong cuộc phục kích hôm Thứ Bảy lúc đang trên đường đi giải vây một đơn vị lính chính phủ Afghanistan bị tấn công gần một ngôi làng thuộc tỉnh Bamiyan.


Các xe bọc thép của lính Tân Tây Lan, thuộc đơn vị Tái Thiết Tỉnh (PRT), bị trúng đạn chống chiến xa và đại liên khiến hai người thiệt mạng và sáu người khác bị thương chỉ trong khoảng 2, 3 phút.


Tân Tây Lan hiện có khoảng 145 lính đồn trú tại Bamiyan và dự trù sẽ rút về nước vào cuối năm 2013. (V.Giang)

Syria kêu gọi Nga viện trợ kinh tế

 


 


MOSCOW (AP) Các giới chức cao cấp Syria vừa kêu gọi Nga viện trợ thêm tài chánh và nhiên liệu, một dấu hiệu cho thấy sự cấm vận của quốc tế đối với chính sách đàn áp người dân của Tổng Thống Bashar Assad đang làm suy yếu chế độ.







Khói đen bốc cao gần ngôi đền Hồi Giáo al-Zafaran ở Homs, sau loạt pháo kích của quân chính phủ Syria. Súng cối bắn vào trại tị nạn Palestine ở Damascus hôm Thứ Sáu khiến ít nhất 20 người chết. (Hình: AP/Shaam News Network)


Trong khi phái đoàn Syria đang thảo luận ở Moscow, một đội tàu chiến của Nga đang tiến đến gần hải cảng Tartus của Syria, vốn là quân cảng duy nhất của Nga bên ngoài lãnh thổ. Bộ trưởng quốc phòng Nga nói rằng một số chiến thuyền vào cảng để lấy thêm đồ tiếp tế.


Phó thủ tướng Syria, ông Qadri Jamil, trưởng phái đoàn gồm nhiều bộ trưởng đi sang Moscow, nói với báo chí hôm Thứ Sáu, rằng họ yêu cầu Nga cho vay tiền để bổ sung vào kho tiền tệ dự trữ, vốn đang cạn kiệt do lệnh cấm vận của quốc tế.


Tại thủ đô Damascus của Syria, hôm Thứ Sáu, đạn súng cối trút xuống một khu chợ đông người trong trại tị nạn của người Palestine, khiến 20 người chết, trong khi phe nổi dậy và quân chính phủ giao tranh gần đó.


Cơ quan thông tấn chính phủ đổ lỗi cho “quân khủng bố đánh thuê,” danh xưng mà chính quyền thường dùng để gọi quân nổi dậy.


Sau vụ pháo kích, dân trong trại tụ tập lại hô khẩu hiệu chống Tổng Thống Assad và ca tụng lực lượng Free Syrian Army của phe nổi dậy. (T.P.)

Tin mới cập nhật