Cựu học sinh Qui Nhơn “tìm về bạn cũ trường xưa”

 


Nguyên Huy/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) – Với chủ đề “Tìm Về Bạn Cũ, Trường Xưa” được ghi lớn trên một tấm băng rôn treo trên sân khấu, khoảng hơn 400 anh chị em cựu học sinh các trường trung học ở Qui Nhơn trước năm 1975 đã có một cuộc họp mặt tưng bừng vào trưa 15 tháng 7 tại nhà hàng Hoàng Sa – Paracel Seafood trên đường Brookhurst, Westminster.



MC Mây Lan thay mặt anh chị em cựu học sinh Liên Trường đến phỏng vấn từng thầy cô về cảm tưởng của các vị trong lần họp mặt này. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Trưởng ban tổ chức, nhà văn Ðặng Phú Phong, sau khi giới thiệu anh chị em trong ban tổ chức đã khai mạc buổi “tìm về” ngỏ lời chào mừng quí thầy cô và toàn thể anh chị em thuộc 19 trường trung học lớn nhỏ tại Qui Nhơn trước năm 1975 có mặt ngày hôm nay.


Tiếp ngay sau đó, các cựu nữ sinh Liên Trường trong những chiếc áo dài đủ màu sắc đã ôm từng bó hoa đến tặng các thầy cô để tỏ trong muôn một tấm lòng tri ân công giáo dục của thầy cô trong bao nhiêu năm trời.


Trong dịp này, một cựu nữ sinh của trường Trinh Vương, cô Thanh Nga được ban tổ chức mời lên đại diện cho các anh chị em Liên Trường Qui Nhơn bày tỏ cảm tưởng. Cô nói: “Hôm nay chúng ta cùng họp mặt nơi đây, tay bắt mặt mừng, hàn huyên tâm sự cho thỏa lòng mong nhớ. Nói vài lời qua phone, sao bằng nhìn tận mắt, bắt tận tay, khèo khuỷu tay, quay đầu gối, đá lông nheo… phải không các bạn và các anh chị.” Lời bày tỏ cảm tưởng của Thanh Nga đầy dí dỏm còn nguyên nét nghịch ngợm của tuổi học trò đã làm cho mọi người tham dự vỗ tay đồng thuận.


Không khí buổi tìm về với nhau của anh chị em Liên Trường Qui Nhơn không phải chỉ đến lúc này mới huyên náo nhộn nhịp. Mà ngay từ trước giờ khai mạc, anh chị em sau khi ghi danh tham dự xong đã đổ túa đi tìm nhau. Tiếng cười, tiếng thăm hỏi rộn ràng không ngớt khiến ban tổ chức đã phải lùi giờ khai mạc đến cả tiếng đồng hồ để cho anh chị em thăm hỏi nhau cho đã chuyện vì đó chẳng phải là mục đích cuộc tổ chức hôm nay sao.



Nhà văn Ðặng Phú Phong, trưởng ban đại diện Liên Trường và trưởng ban tổ chức buổi “Tìm Về Bạn Cũ Trường Xưa”. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Với tâm tình của những trò cũ, MC Mây Lan đã xuống tận bàn các thầy cô đang ngồi để phỏng vấn từng vị. Vị nào cũng tỏ ra rất xúc động trước tấm tình thầy trò và bày tỏ sự quí mến của anh chị em nhất là với ban tổ chức để có được cuộc hội ngộ thật ý nghĩa này.


Theo nhà văn Ðặng Phú Phong thì Qui Nhơn có cả thảy 19 trường trung học lớn nhỏ trong đó có Cường Ðể, Bồ Ðề, Nhân Thảo, Nữ trung học, Lê Lợi, Qui Nhơn Nghĩa Thục, Ðống Ða, Tự Lực, Tân Bình, Tây Sơn, Ðặng Ðức Siêu, Triều Thuận, Sùng Nhơn, Phước Hậu, Trinh Vương, La San, Kỹ Thuật, Sư Phạm… Ông cho biết: “Chúng tôi đã tìm lại đến với nhau cũng khá đông lần nào họp mặt cũng có ít ra là từ 400 đến 600 anh chị em. Hội Liên Trường Qui Nhơn chúng tôi được thành lập từ năm 1999, năm nào chúng tôi cũng có những cuộc gặp gỡ vào đầu hè và ngày Tây Sơn kỷ niệm Ðại Ðế Quang Trung. Chúng tôi gắn bó nhau không chỉ vì bạn cũ, trường xưa mà còn vì dòng máu Quang Trung trong người và miền quê hương Bình Ðịnh.”


Kể về anh chị em cựu học sinh Liên Trường Qui Nhơn, nhà văn Ðặng Phú Phong cho biết ra tới hải ngoại nhiều người đã thành công trong nhiều lãnh vực như Giáo Sư Lê Văn Sính của Ðại Học Tucson, Tiến Sĩ Cát Văn Kim. Về thương mại phải kể đến AA Mini chuyên bán vải vóc mỹ phẩm và nhiều cây viết mới trên các diễn đàn văn học nghệ thuật hải ngoại.


Nhắc đến Liên Trường ở Qui Nhơn, tuổi trẻ Việt Nam lúc bấy giờ đều nói đến trường Sư Phạm Qui Nhơn. Ðược thành lập từ năm 1962, Sư Phạm Qui Nhơn đã đào tạo được hàng ngàn thầy cô giáo thông hiểu chính sách giáo dục của VNCH, khai phóng và nhân bản đóng góp vào việc xây dựng một thế hệ hữu ích cho đất nước và xã hội. Sư Phạm Qui Nhơn đã cung cấp phần lớn thầy cô cho bậc tiểu học và trung học Ðệ I cấp hầu khắp các tỉnh miền Trung trong suốt thời gian miền Nam ở trong chế độ Ðệ I và Ðệ II Cộng Hòa.


___


Liên lạc tác giả: [email protected]

Án mạng tại khu Eden, Virginia: 2 người Việt thiệt mạng

Hà Giang/Người Việt

 

FALLS CHURCH, Virginia (NV) – Khuya Thứ Bảy vừa qua, một vụ nổ súng xảy ra trong bãi đậu xe của trung tâm thương mại Eden, thành phố Falls Church, Virginia, gây tử thương cho một người đàn ông Việt Nam.

Trong khi đang điều tra sự việc, cảnh sát Falls Church khám phá thêm một người đàn ông khác, đã chết vì vết thương do chính mình tự bắn vào mình.

Theo tin của tờ Washington Post, thoạt đầu cảnh sát thông báo là họ đang điều tra “một vụ giết người rồi sau đó tự tử,” nhưng sau đó kết luận là chưa thể quyết đoán chắc chắn là người tự tử chính là kẻ sát nhân, mà phải chờ thêm kết quả giảo nghiệm.

Tiếp xúc với phóng viên nhật báo Người Việt, bà Susan Finarelli, phát ngôn nhân sở cảnh sát Falls Church cho biết một cảnh sát đi tuần ở gần, tạt xe vào trung tâm Eden Center sau vụ nổ súng thì thấy xác của nạn nhân nằm trên bãi đậu xe gần VIP Bistro, cách nhà hàng Việt Star khoảng 90 mét.

Cũng theo lời bà Finarelli, khi cảnh sát Falls Church kéo đến Eden Center để điều tra và truy lùng kẻ sát nhân, thì tìm thấy một người đàn ông khác ngồi chết ở ghế tài xế, do một vết thương tạo ra vì đạn bắn vào người. Cảnh sát tìm thấy trong xe có một khẩu súng, trông tương tự như khẩu súng đã dùng để bắn người ở bãi đậu xe.

“Chưa thể xác quyết 100% người chết trong xe là kẻ sát nhân, và chúng tôi cũng chưa có thêm tin gì mới, ngoài việc đang tiếp xúc với gia đình các nạn nhân và tiến hành điều tra.” Bà Finarelli nói.

Hiện cảnh sát chưa cho biết danh tánh của hai nạn nhân, tuy nhiên theo tờ Washington Post, một số nhân chứng có mặt tại hiện trường cho biết nạn nhân là ông Phan Tài, 51 tuổi, dân cư Annandale, Virginia. Ông Tài là một người chơi đàn bass guitar, làm việc bán thời gian tại nhà hàng Việt Star, đang cùng một đồng nghiệp chơi guitar khác tên là Hải Trần, trên đường đến nhà hàng cho kịp chương trình văn nghệ bắt đầu 10 giờ tối.

Ông Hải kể với tờ Washington Post rằng ông Tài lái xe vào đậu gần nhà hàng Việt Star, vào lúc 9:55PM, và khi bước ra khỏi ghế hành khách, ông nghe tiếng súng nổ.

“Tôi nghe hai tiếng súng, đoàng đoàng, cúi rạp người xuống, rồi sau đó không nghe thấy tiếng súng nào nữa. Sau khi tôi vào trong nhà hàng, thì hai người đàn ông khác bước vào nói có người đang đi lùng bắt Tài.”

Sự kiện súng nổ và hai người chết vừa qua, là một đòn giáng mạnh vào hình ảnh của trung tâm Eden Center, trung tâm thương mại sầm uất của người Mỹ gốc Việt quanh vùng Hoa Thịnh Ðốn, nơi khoảng 80 ngàn người Mỹ gốc Việt đến mua sắm, sinh hoạt và giải trí.

Theo nguồn tin của nhật báo Người Việt, gia đình người tự tử trong xe “có hoàn cảnh tài chánh rất khó khăn,” và đang được một thân hữu huy động sự trợ giúp từ bạn bè.

“Nạn nhân mới về Việt Nam cưới vợ cách đây hơn một năm, và khi trở qua Mỹ thì bị thất nghiệp dài hạn.”

Vẫn theo nguồn tin trên, hiện gia đình của nạn nhân “hết sức sửng sốt, không hiểu tại sao con mình tự tử, và cũng không muốn phát biểu gì”.

Trong khi đó, bà Finarelli bày tỏ với phóng viên Người Việt rằng sở cảnh sát Falls Church biết đây là một vụ án mà cộng đồng người Mỹ gốc Việt rất quan tâm, và hứa sẽ tiếp tục cập nhật khi có thông tin mới.

___

Liên lạc tác giả: [email protected]

Trung Quốc xây nhà giam ‘ngư dân nước ngoài’ ở Hoàng Sa

 


Nơi có nhiều ngư dân Việt bị bắt


 


BẮC KINH (NV) – Một bản tin trên mạng Anh ngữ ‘Military of China’ (Quân Sự Trung Quốc) viết rằng, “Trung Quốc xây dựng trên đảo Phú Lâm (mà họ gọi là Vĩnh Hưng đảo) thuộc quần đảo Hoàng Sa một nhà giam để ‘giam ngư dân ngoại quốc bị bắt giữ.’”



Con tàu đánh cá mang số hiệu QNg- 50003TS của ngư dân Nguyễn Thành Nhất chỉ còn cái xác trở về cảng Sa Kỳ sáng 23 tháng 5, 2012 sau một thời gian cùng các ngư dân bị giam giữ trên đảo Phú Lâm. (Hình: Người Lao Ðộng)


Dù không chính thức nhắc đến Việt Nam, nhưng thời gian qua đa số “ngư dân nước ngoài” bị Trung Quốc bắt tại khu vực này là ngư dân tỉnh Quảng Ngãi, Quảng Nam và Ðà Nẵng của Việt Nam.


Quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam bị Trung Quốc cướp từ năm 1974, nhưng nay vẫn là đơn vị hành chính của thành phố Ðà Nẵng và Việt Nam nhiều lần lên tiếng đòi lại.


Tuy Bắc Kinh không đề cập tới chuyện này trong các bản tin tuyên truyền chính thức, nhưng một bài viết ngày 2 tháng 7, 2012 trên Trung Quốc Nhật Báo đã ‘khoe’ những phát triển nhanh chóng của đảo Vĩnh Hưng ngày nay như: Có bệnh viện 30 giường, một khách sạn 3 tầng, một ngân hàng để phục vụ cho số cư dân chính thức 517 người (trong đó chỉ có 3 phụ nữ). Ðiện, nước máy đầy đủ. Sóng điện thoại di động rất rõ ràng. Một nguồn tin khác thì nói số người thường xuyên có mặt trên đảo này khoảng 2,000 người được hiểu ngầm là lính thuộc quân đội Trung Quốc.


Truyền thông tại Việt Nam cũng nhanh chóng loan báo sự kiện Trung Quốc xây nhà tù giam giữ ngư dân nước ngoài tại Hoàng Sa.


Báo điện tử Giáo Dục Việt Nam ngày 16 tháng 7, 2012 không thấy đưa ra nguồn tin từ đâu nhưng nói rằng “Trung Quốc xây nhà giam trái phép tại Hoàng Sa để giam giữ ngư dân nước ngoài”.


Việc lập nhà tù giam giữ ngư dân ngoại quốc trên đảo Phú Lâm cho thấy là Bắc Kinh leo thang bắt giữ ngư dân Việt Nam khi các tranh chấp chủ quyền biển đảo giữa hai nước ngày một căng thẳng hơn.


Bản tin của báo Giáo Dục Việt Nam cáo buộc “Ðây là một động thái leo thang mới nhằm cản trở hoạt động đánh bắt cá trên vùng biển chủ quyền và ngư trường truyền thống bao đời nay của ngư dân Việt Nam mà Bắc Kinh đưa ra sau tuyên bố sai trái thành lập cái gọi là ‘thành phố Tam Sa’ hôm 21 tháng 6 vừa qua.”


Rất nhiều tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam đánh cá hay lặn bắt hải sản ở khu vực quần đảo Hoàng Sa, đặc biệt là ngư dân Quảng Ngãi và đảo Lý Sơn, đã bị tàu tuần Trung Quốc đâm chìm hoặc bắt về giam đòi tiền chuộc tại đảo Phú Lâm.


Vụ mới nhất xảy ra ngày 6 tháng 6, 2012 khi tàu đánh cá của ông Ðặng Tằm với 12 ngư dân thuộc xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi bị tàu tuần Trung Quốc bắt về đảo Phú Lâm. Hiện không có tin tức gì về số phận của ông Tằm và các ngư dân trên tàu của ông.


Tàu của ông Ðặng Tằm từng bị tàu tuần Trung Quốc rượt đuổi hoặc bắt giữ một số lần trước đây. Khi được thả ra thì bị tịch thu hết hải sản, ngư cụ và trang bị hải hành trị giá hàng trăm triệu đồng. Ngư dân Việt Nam cho biết nhiều lần khi được thả là họ bị lính Trung quốc đánh đập lúc bị bắt và giam giữ.


Khi bắt nhiều tàu một lúc, Trung Quốc dồn ngư dân Việt trên các tàu lên một tàu rồi đuổi về, còn giữ lại những tàu kia.


Trong khi tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam khai thác hải sản gần quần đảo Hoàng Sa mà Việt Nam vẫn khẳng định chủ quyền thì bị tàu tuần Trung Quốc bắt giữ hoặc đâm chìm, rất nhiều tàu đánh cá của Trung Quốc thường xuyên xâm phạm sâu vào các vùng biển của Việt Nam mà không bị trừng phạt.


Báo Sài Gòn Tiếp Thị ngày 16 tháng 7, 2012 cho hay “Ngư trường gần bờ ở Quảng Ngãi ngày càng cạn kiệt, nhưng tàu cá Trung Quốc vẫn tiến vào để càn quét, vơ vét kiểu tận diệt. Với ngư dân Quảng Ngãi và miền Trung, kinh nghiệm đánh bắt có thừa, không thua ngư dân bất cứ nước nào. Thế nhưng, ngư dân Trung Quốc với tàu sắt to, công suất lớn, gấp 3-4 lần, thậm chí cả chục lần so với tàu thuyền ngư dân ta, vì thế, mỗi lần gặp tàu cá Trung Quốc, ngư dân ta đành cuốn lưới chào thua.”


Bài báo này viết tiếp rằng “…Chắc chắn ngư dân Trung Quốc khi gặp tàu ngư dân ta đều thông báo với ngành chức năng của họ biết. Bởi vì ngay sau đó tàu kiểm ngư, hải giám và thậm chí tàu hải quân của Trung Quốc xuất hiện xua đuổi hoặc bắt giữ, đập phá, cướp trắng tàu cá của ngư dân ta. Trong khi đó, trong hàng chục năm qua, nhiều tàu thuyền đánh cá của Trung Quốc xâm phạm sâu vào lãnh hải Việt Nam bị bắt vẫn được ta đối xử nhân đạo”.


Một bản tin khác của tờ SGTT ngày 13 tháng 7, 2012 nói “Theo báo cáo từ các cơ quan chức năng, không chỉ ở vùng biển Quảng Ngãi, mà ngư trường từ tỉnh Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế, thành phố Ðà Nẵng, Quảng Nam… tàu cá Trung Quốc cũng xâm nhập rất nhiều lần. Ðơn cử như đầu tháng 2, biên phòng thành phố Ðà Nẵng phát hiện 30 tàu cá Trung Quốc đang xâm nhập vùng biển miền Trung, cách bờ biển Ðà Nẵng và Thừa Thiên-Huế chỉ khoảng 45 hải lý.”


Một trong những lý do tàu tuần của Việt Nam không dám bắt giữ được nêu ra là “các tàu cá này kết lại thành bè lớn, bảo vệ lẫn nhau hoặc tản ra, chặt lưới, thả vật cản tàu của ngành chức năng truy đuổi”.


Trên thực tế, SGTT nói “đã có nhiều mất mát, bị thương của lực lượng chức năng ta khi đối mặt với tàu cá của Trung Quốc. Cụ thể là bị ngư dân Trung Quốc đâm tàu cá vào, hoặc ép giữa hai tàu khi cán bộ lực lượng chức năng ta tiếp cận và lên tàu kiểm tra, xử lý”. (T.N.)

Ngôn từ và hành động – xảo ngữ bầu cử và thực tế ngoại giao

 


Nguyễn-Xuân Nghĩa


 


Bài này sẽ từ bên trong nhìn lại Hoa Kỳ từ bên ngoài. Nhức đầu lắm!


Hôm Thứ Hai mùng chín, trong cái trớn của việc tái tranh cử, Tổng Thống Barack Obama xém đoạt thêm một giải Nobel, về “Ngôn ngữ Nhiệm màu”, nếu thế giới có một giải thưởng như vậy.


Ông đề nghị triển hạn thêm một năm việc giảm thuế cho thành phần “trung lưu” – các hộ gia đình có lợi tức đồng niên 250 ngàn Mỹ kim trở xuống. Nhưng sẽ vĩnh viễn nâng mức thuế của người giàu hơn – chứ không cho hạ thuế như quy định trong hai đạo luật thuế vụ của vị tiền nhiệm vào các năm 2001 và 2003. Hai đạo luật này sẽ mạn hạn vào cuối năm nên sẽ chịu mức thuế cao hơn từ năm tới. Ðây là một đề nghị có thể gây tranh luận với quan điểm của chính ông vào năm 2009: “Ðiên sao mà tăng thuế giữa cơn suy trầm kinh tế”?


Nhưng chuyện ấy không là đề tài của bài viết.


Ðiều đáng nói là khi trình bày quan điểm của mình, ông Obama đả kích đối lập là “tin rằng thịnh vượng sẽ từ trên đỉnh (từ những người giàu nhất) tỏa xuống, cho nên nếu ta tiêu thêm nhiều ngàn tỷ khi hạ thuế cho những người Mỹ giàu nhất thì việc làm và đà tăng trưởng sẽ bằng cách nào đó bung ra”.


Ngôn ngữ nhiệm màu ở đây là một lý luận kinh tế được gán cho đảng Cộng Hòa, theo đó, thịnh vượng là hiện tượng “lọt sàng xuống nia”, từ trên rỏ xuống, nghĩa là người giàu mà có cơ hội làm giàu hơn nữa thì người nghèo ở dưới sẽ được hưởng! Người viết chưa được thấy một kinh tế gia bình thường nào đưa ra một lý luận như vậy. Trừ phi là những nhà quản lý kinh tế Hà Nội, khi lý luận rằng sự lớn mạnh của các tập đoàn kinh tế nhà nước ở trên sẽ đem lại ơn ích cho mọi doanh nghiệp và người dân ở dưới.


Nói cho nôm na đơn giản, ông Obama đã khéo làm một phép quy chụp để tấn công đối lập. Ðây chỉ là thủ thuật chính trị trong mùa bầu cử. Nhưng phép màu về chữ nghĩa nằm trong chữ “tiêu”.


Tổng thống Mỹ cho là nếu không tăng thuế thì cũng tựa như tiêu mất tiền của ngân sách quốc gia. Trong hoàn cảnh bội chi ngân sách quá nặng hiện nay, người dân sẽ phẫn nộ khi nghe nói là ngân sách sẽ lại “tiêu” thêm nhiều ngàn tỷ. Quý độc giả có thấy sự uyên áo của ngôn ngữ tuyên truyền trong mùa bầu cử hay chăng? Nó cũng xuất sắc như khi chính quyền Obama đề nghị gia tăng công chi – nghĩa là tiêu thêm công quỹ – nhưng gọi đó là “đầu tư”.


Chúng ta sống trong một thế giới đảo điên khi mà nội dung của chữ nghĩa lại xoay ngược, hiện tượng người ta tưởng chỉ thấy trong thế giới cộng sản.


Khi người cộng sản nói đến “xây dựng xã hội chủ nghĩa” – và truyền thông quốc tế dịch lại thành một khái niệm lạc quan và tích cực (socialism building) – thì người dân ở trong cuộc hiểu rằng muốn xây thì phải xóa đã – và chuyện xây dựng đó báo hiệu “cải tạo”. Tóe máu và mất tiền.


Thế giới ngày nay hết nghe nói đến lý luận cộng sản, nhưng dường như hiện tượng ngoa ngụy chữ nghĩa vẫn còn mà cũng chẳng là độc quyền của nước Mỹ trong mùa tranh cử. Với cảm nghĩ bi quan đó, xin hãy lùi về một bước và nhìn lại Hoa Kỳ từ bên ngoài.


Cách hay nhất là theo dõi bước chân của Ngoại Trưởng Hillary Clinton.


***


Hoàn toàn đứng ngoài cuộc tranh cử, Ngoại Trưởng Clinton đã có một cuộc chạy băng đồng, từ mùng 6 đến 17 để thăm viếng tám quốc gia, tham dự gần một chục hội nghị quốc tế, chính thức phát biểu 40 lần chưa kể những cuộc đàm phán tay đôi với lãnh đạo của nhiều nước.


Chỉ theo dõi những sinh hoạt “toàn phương vị” này thì cũng đã là một việc toàn thời. Ðiều ấy mới cho thấy những đa đoan của nước Mỹ trước quá nhiều hồ sơ của thế giới mà cách ăn nói đảo điên trong mùa tranh cử không thể khỏa lấp được.


Trước hết, hôm mùng sáu, Ngoại Trưởng Clinton ghé Pháp không để nói chuyện về Liên Hiệp Âu Châu, đồng Euro hay Minh Ước NATO. Mục tiêu là để vận động quốc tế cùng giải quyết vụ khủng hoảng Syria. Rời Paris, bà bay qua Nhật Bản dự hội nghị viện trợ cho A Phú Hãn, một hồ sơ còn chiến lược hơn cho Hoa Kỳ.


Tại Tokyo, bà Clinton tất nhiên đàm đạo với thủ tướng Nhật về mâu thuẫn Nhật-Hoa liên hệ đến đảo Senkaku mà Trung Quốc gọi là Ðiếu Ngư Ðài và đòi là của mình. Ðịa điểm chiến lược đó do Hoa Kỳ quản lý từ sau Thế Chiến II, đã trao trả lại cho Nhật từ năm 1971 và nay đang là đầu mối tranh chấp Nhật-Hoa khiến Tokyo phải triệu hồi đại sứ về để tham khảo ý kiến.


Tại đây, bà Clinton cũng lại đụng vào chuyện ngôn từ khi chỉnh lại cách gọi của Nhật về các phụ nữ Á Châu bị cưỡng bách phục vụ nhu cầu sinh lý cho binh lính Nhật trong Thế Chiến II. Nhật gọi họ là “úy an phụ” hay “phụ nữ giải khuây” (comfort women), ngoại trưởng Mỹ nói thẳng rằng phải gọi họ là “nô lệ tình dục” (“sex slaves”). Phút nói thật tuyệt vời! Nhất là khi Hoa Kỳ đang sát cánh với đồng minh Nhật Bản về an ninh chiến lược ngoài Ðông hải.


Rời Nhật Bản qua viếng thăm Cộng Hòa Mông Cổ hôm mùng tám, Ngoại Trưởng Clinton đàm đạo với lãnh đạo Ulan Baatar và phát biểu về dân chủ cùng nữ quyền, một đề tài nhạy cảm cho bên kia biên giới, là Nội Mông của Trung Quốc. Xuống Hà Nội hôm sau, bà nói về an ninh và kinh tế, ca tụng sự hợp tác Mỹ-Việt trong một số hợp đồng đầu tư, nhưng cũng nhẹ nhàng nhắc đến nhân quyền và dân chủ. Nhẹ thôi…


Từ Việt Nam bà là ngoại trưởng Mỹ đầu tiên đặt chân lên xứ Lào kể từ 57 năm nay, hôm sau qua tham dự năm hội nghị quốc tế tại Phnom Penh, kể cả hai hội nghị về hạ nguồn sông Mekong, và gặp gỡ lãnh đạo Cam Bốt. Trong ba ngày, Ngoại Trưởng Clinton đã đạt một số thắng lợi với phụ nữ, nhưng Hoa Kỳ gặp thất bại với nhóm ASEAN, Hiệp Hội 10 Quốc Gia Ðông Nam Á. Do áp lực hay sự mua chuộc của Bắc Kinh, chính quyền Phnom Penh gạt hồ sơ an ninh ngoài biển Ðông ra khỏi thông cáo chung và mặc nhiên phá vỡ thế liên kết của các nước Ðông Nam Á trong một trận tuyến hay diễn đàn tập thể đối diện với sức ép của Trung Quốc.


Biến cố này cho thấy một bài toán của Hoa Kỳ: Sau khi đắn đo cân nhắc, nhiều nước Ðông Nam Á có thể hòa giải với Trung Quốc hơn là hòa hợp với Mỹ.


Rời Ðông Á về Trung Ðông, ngoại trưởng Mỹ tới Ai Cập làm nhiệm vụ hòa hợp hòa giải khác: Ðàm đạo với tổng thống tân cử Mohamed Morsi thuộc lực lượng Huynh Ðệ Hồi Giáo và với lãnh tụ thật của Ai Cập là Thống Chế Mohamed Hussein Tantawi, chủ tịch Thượng hội đồng Quân lực. Ðòn bẩy viện trợ của Hoa Kỳ có cân bằng được cái thế đối nghịch lồng trong đối thoại giữa hai thế lực này không? Câu hỏi đầy rắc rối mà ngôn từ không thể giải quyết nổi.


Chỉ vì hôm sau, Ngoại Trưởng Clinton phải bay vào mắt bão là xứ Israel. Hồ sơ nổi cộm tại đây là mối nguy Iran. Bên cạnh còn có mâu thuẫn giữa Israel với chính quyền Palestine. Ðúng lúc đó, một pháo hạm của Hoa Kỳ đã nổ súng ngoài khơi Dubai vì e ngại một vụ tấn công của quân khủng bố, như đã xảy ra cho Chiến hạm Cole ngoài khơi Yemen vào năm 2001…


***


Tổng kết lại, hơn 10 ngày công du của Ngoại Trưởng Hillary Clinton đã đề cập tới một chục đề mục: Syria, A Phú Hãn, dân chủ, nữ quyền, đối thoại với Trung Quốc, hợp tác với Nhật Bản, an ninh Ðông Á, đoàn kết ASEAN, hòa giải tại Ai Cập, gián chỉ Iran, trấn an Israel, ổn định Trung Ðông và bảo vệ quyền lợi Hoa Kỳ trong một khu vực chiến lược. Chuyến đi được Bắc Kinh suy diễn như một nỗ lực liên kết của Mỹ để bao vây Trung Quốc. Nào chỉ có vậy!


Trong khi ấy, đề mục nóng nhất tại Hoa Kỳ vẫn là chuyện bầu cử và nghệ thuật ngôn ngữ để tranh thủ cử tri. Truyền thông chúng ta có quyền chọn, xem đề mục nào mới là ưu tiên…

Andy’s Eulogy


Andy is Matthew’s cousin and helped take care of Matthew when he was younger. The “big brother” mentality seemed to have never left as Andy was right there by Matthew’s side during his last few days in the hospital, still taking care of him and doing everything in his power to keep him comfortable.




A huge showing of people gathered at Holy Spirit Catholic Church to celebrate Matthew’s life yesterday, including family from across the nation, friends from as far back as elementary school, and even people who had a brief encounter with him. As the family and friends were mourning, Andy comforted the entire room with a powerful, uplifting, and touching eulogy.




It was exactly how we all should and will remember Matthew. Here it is…




. . . . . . . . . .




Theres not enough time today for me to talk about all the things that made Matthew so special to me. We grew up together. I was around when he was born.




When he was a baby his sisters and I took care of him while our parents were off at work and everyday we’d fight over who would get to hold him.





 


I could tell you so many stories about the fun we had. How we made him wear his sisters dress for Halloween one year; complete with hair clips and a purse. I could also tell you about the time he and I went out bike riding as kids and he came back with a broken arm. I could also continue to claim that it wasn’t my fault. But since we’re at church I might as well admit that it may have partially kind of been my fault.




We can spend some time discussing all his hairstyles from the fade to the faux hawk to the Vietnamese comb over. I’m not even going to mention the different colors, shades, and hues that he experimented with.




I could ask his high school friends to share stories about his water polo days, his Viet Legit crew, or his HOMECOMING King campaign.




Or we could try to solve the mystery of why he loved that beat down old Honda Accord of his so much.




Better yet maybe some of his college friends could share some stories about his UCLA days BUT again we’re in a church so…you know maybe those stories should come at another time.




You know I could read you all his positive reviews on eBay or recount the stories about his camping out for autographs from his favorite Lakers.




But Matt was so much more than just fun stories.




Special doesn’t come close to describing what type of person Matt was. He was smart, kind, gentle, and talented(if you haven’t seen any of his photography you need to and see how blessed he was). He was thoughtful and generous, and most of all he had the heart of a lion.




But you all ALREADY knew that. That’s why you are all here.




I can guarantee you that there’s not a person here THAT WAS NOT HELPED by Matt in some way. Not a person here THAT HE DIDNT MAKE smile or laugh. Not a single person here that he didn’t inspire. And if you didn’t know Matt you lost out.




Matt was a rarity. IF he ENTERED your life, he CHANGED your life.




 


Like a work of art that EVOKES emotion, a piece of literature that PROVOKES thought, or A WORK of music that TOUCHES your soul and BRINGS you happiness and makes you want to get up and dance, Matt was all of that. Matt was a masterpiece. He was a force. He MADE you want to live life.




His eternal optimism and strength never let you pity him despite all the hardships he endured.


His outlook on life opened your eyes to the simplicity and joys of life that you were overlooking.


His generosity and selflessness inspired you to do more to affect the world around you.


When you were around him HE just made you want to live life to the fullest.




——




His legacy is here today. His legacy is all of us. It’s everyone he inspired.


Because of our love for him his lessons will go on.


 


We WILL slow down and enjoy life.


We WILL look for the beauty around us that he so easily saw through the lens of his camera.


 


We WILL try harder to think beyond ourselves and lend a helping hand when it’s needed. We WILL simply…do more.


We WILL register more people into the bone marrow registry.


We together, with Matt’s story, will save more lives.


 


We will FIGHT ON with Matthew.


We will, as Matt so elegantly stated “be like Kobe”.


You know, perhaps more APPROPRIATELY, I should say we will “be like Matt”.


Because that’s what he would have wanted. That was his goal. We were his purpose.


 


We love you Matthew. We’ll never forget you. Thank you for everything.


Your wonderful wife said it best, “you’ve set the bar really high”.




Rest in peace my little brother.




http://www.teammatthew.org/blogs/


 

Một nửa nước Mỹ hạn hán

 


Triệu Phong/Người Việt


 


HOA KỲ (NV) – Cơn hạn hán tệ hại nhất trong nhiều thập niên đang lan rộng trên nửa diện tích của Hoa Kỳ, và được xem là lớn nhất tính từ năm 1956.



 Tàu thuyền hôm 16 Tháng Bảy, nằm ụ trên hồ chứa nước dự trữ Morse Reservoir nay chỉ là đất khô nứt nẻ ở Nobleville, tiểu bang Indiana. (Hình: AP/Michael Conroy)


So với trước đây, diện tích của lần hạn hán năm nay chỉ kém với các thập niên 1930 và 1950, tuy nhiên thiệt hại về mùa màng sẽ tăng cao nếu không có mưa trong vài ngày tới.


Trung tâm dữ kiện thời tiết quốc gia, National Climatic Data Center, ở Asheville, North Carolina, trong báo cáo hạn hán hằng tháng cho biết, tính đến cuối Tháng Sáu, 55% diện tích toàn quốc bị lâm vào tình trạng từ hạn hán trung bình đến trầm trọng. Tình trạng hạn hán lan rộng trong tháng qua ở miền Tây, vùng Ðại Bình Nguyên Great Plains và Trung Tây Hoa Kỳ, mà Tháng Sáu năm nay được đánh giá là tháng nóng ấm đứng hạng 14 và khô vào hạng 10 từ trước đến nay.


Báo cáo còn cho thấy đất trên bề mặt bị khô cằn, trong khi “mùa màng, đồng cỏ và đất nông trại bị hư hại đến mức chưa từng thấy trong 18 năm qua”.


Số phần trăm đất đai bị ảnh hưởng do hạn hán lớn nhất tính từ năm 1956, khi 58% đất toàn quốc lâm vào tình trạng khô cằn. Tuy nhiên, các chuyên gia cho rằng, thời tiết năm nay dịu hơn so với thời được mệnh danh là Dust Bowl Era của thập niên 1930. Ngoài ra việc đồng áng thời nay có cải tiến nhiều hơn lúc bấy giờ.


 


Khó khăn nông nghiệp


 


Ở Nam tiểu bang Illinois, ông Kenny Brummer, làm nghề nông gần thành phố Waltonville, bị mất trắng 800 mẫu đất trồng bắp, mà ông trồng để nuôi ăn cho 400 con bò và 30,000 con heo. Hiện ông cần kiếm vài trăm ngàn thúng thóc để thay vào đó. Ông Brummer than:


“Bây giờ tôi đào đâu ra cho đủ số bắp đó? Mỗi sáng thức dậy là cái vấn nạn lại hiện ra trong đầu. Hạn hán tệ hại quá, nhưng đối với nông trại này, đó chỉ mới là phân nửa của vấn đề.”


Một phần ba mùa màng trồng bắp trên toàn Hoa Kỳ bị hư hại. Bộ Nông Nghiệp cho biết, tính đến hôm Chủ Nhật, 38% mùa màng trồng bắp ở trong tình trạng tệ đến rất tệ, so với chỉ 30% của một tuần trước đây.


Mark Svoboda, nhà khí tượng học thuộc trung tâm National Drought Mitigation có trụ sở đặt tại Nebraska, nhận xét: “Midwest đang nằm ở tâm điểm của hạn hán.”


 


Mất mùa, giá thực phẩm leo thang


 


Hồi đầu năm nay, Bộ Nông Nghiệp tiên đoán mùa bắp dự trù sẽ thu hoạch được 166 thúng cho mỗi mẫu đất trồng. Nhưng tất cả là một đổ sụp của giới nông dân, vốn dự trù năm nay sẽ là một năm kỷ lục, khi họ gieo trồng bắp trên một diện tích lớn đến 96.4 triệu mẫu.


Bộ Nông Nghiệp dự đoán số thu hoạch sẽ xuống còn 146 thúng cho mỗi mẫu đất trồng và có thể còn tệ hại hơn nếu tình hình không khá hơn. Dù sao, dự phóng này vẫn còn khá hơn so với thu hoạch trung bình 129 thúng của một thập niên trước đây. Trước mức cung eo hẹp, người ta e ngại giá bắp sẽ tăng mạnh, điều này đưa đến giá thực phẩm cung cấp cho người tiêu dùng sẽ cao hơn, đặc biệt là thịt bò gà nói chung.


Báo cáo hôm Thứ Hai căn cứ vào dữ kiện có từ năm 1895, gọi là chỉ số Palmer Drought Index. Các nhà khí tượng học đặt cho cơn khô hạn năm nay là một “cơn hạn chớp nhoáng” vì nó chỉ phát triển trong vài tháng, thay vì trong suốt nhiều mùa hoặc nhiều năm.


Theo Jake Crouch, nhà khí tượng học thuộc trung tâm National Climatic Data Center, hạn hán năm nay cũng giống như hồi thập niên 1950, nhưng không quá trầm trọng như thập niên 1930. Hơn nữa, ngành nông nghiệp đã thay đổi nhiều so với thời kỳ Dust Bowl Era. Việc bảo quản đất đai giúp đất ít bị xói mòn hơn, và hoa màu loại lai giống được dùng ngày nay có sức đề kháng với hạn hán.


Tuy nhiên ông Crouch cho biết, điều quan trọng là phải hiểu rằng hạn hán vẫn đang tiếp tục hoành hành. Ông nói: “Chúng ta không thể biết chắc đại họa này sẽ kéo dài đến bao lâu. Vài tháng sắp đến sẽ là yếu tố quyết định cơn họa này lớn đến mức nào.”


Ở Tây Bắc Kansas, những cánh đồng để trâu bò gặm cỏ và phân nửa mùa màng trồng bắp của ông Brian Baalman trở nên khô cằn. Ông mong ước có chút mưa để cứu lấy những gì còn lại, đồng thời ông lo lắng không biết gì sẽ xảy ra nếu hạn hán tiếp tục kéo dài đến sang năm. Ông buộc miệng:


“Tôi chưa từng thấy thời tiết như thế này trước đây. Ngay cả tiền nhân của tôi họ cũng chưa gặp tình trạng như vậy. Theo tôi chúng ta đang chứng kiến sự kiện của lịch sử.”


 


Chống đỡ


 


Tuần qua, Bộ Trưởng Nông Nghiệp Tom Vilsack công bố kế hoạch giúp đỡ giới nông dân và trại chủ. Một mục tiêu chính được đề ra hầu rút ngắn thời gian để được công nhận là khu vực bị thiên tai. Ðồng thời ông cũng hạ thấp phân lời đối với nợ khẩn cấp dành cho giới nông gia và giảm chi phí để trâu bò của họ có cỏ ăn, hoặc thu thập cỏ tranh từ những nơi dành riêng trong chương trình bảo tồn.


Chính quyền một số tiểu bang cũng nhập cuộc. Ở Wisconsin, Thống Ðốc Scott Walker tuyên bố tình trạng khẩn trương ở 42 quận hạt hồi tuần trước, hầu có thể xúc tiến nhanh việc tạm thời cho phép sử dụng nguồn nước suối hay hồ dành riêng cho việc dẫn thủy nhập điền.


Trong cuộc thăm viếng một trại bắp và đậu nành ở miền Nam tiểu bang Illinois hôm Thứ Hai, Thống Ðốc Pat Quinn loan báo những nông dân bị ảnh hưởng vì hạn hán sẽ được hợp lệ hưởng chương trình vay nợ của tiểu bang, kể cả sự giúp đỡ mà Bộ Nông Nghiệp công bố hồi tuần trước.


Hai phần ba Illinois được liệt kê ở trong tình trạng khô hạn nghiêm trọng, trong khi tiểu bang láng giềng Indiana còn tệ hại hơn, với 70% đất đai bị hạn hán.


___


Liên lạc tác giả: [email protected]

Sự thật về ngày lễ 14 juillet

Về “Pháp kỷ niệm Ngày Phá Ngục Bastille,” báo Người Việt ngày 14 tháng 7


Sự thật về ngày lễ 14 juillet.


Hằng năm vào ngày 14 Tháng Bảy, nước Pháp làm lễ tưng bừng. Nào là diễn binh, duyệt binh, đốt pháo bông, khiêu vũ trong nhà, khiêu vũ ngoài trời… Nhưng không có mấy người – kể cả người Pháp – thấu hiểu ý nghĩa đích thực của ngày Quốc Khánh đó của Tây. Phần đông những người được hỏi, cứ trả lời đại là ngày tưởng niệm công cuộc phá ngục Bastille hồi năm 1789, trong cuộc Cách Mạng Pháp. Sự thực ý nghĩa ngày 14 Tháng Bảy không phải là như vậy. Tưởng cũng nên thấu hiểu toàn bộ tầm vóc lịch sử và chính trị của ngày lịch sử này.


Ðó là ngày lễ bình dân có diễn binh, khiêu vũ, đốt pháo bông khắp nơi. Mà nhứt là nó còn là ngày lễ của chế độ Cộng Hòa, đánh dấu ngày tàn của chế độ quân chủ chuyên chế và sự ra đời của một quốc gia có chủ quyền rồi kế đó một nước Cộng Hòa. Vì lẽ ngày lễ đó bắt nguồn từ lịch sử hình thành của chế độ Cộng Hòa nên có nhiều ý nghĩa.


Ngày 5 Tháng Năm 1789, nhà vua triệu tập Quốc Dân Ðại Hội để trưng cầu dân ý, nhưng nhóm Thứ Dân, đại diện cho tiểu tư sản liền tách ra đề thành lập Quốc Hội Lập Hiến. Ngày 20 Tháng Sáu năm 1789, những đại biểu tuyên thệ đoàn kết nhau cho đến khi nào Hiến Pháp thành hình. Tiếng vang lan ra ngoài quần chúng, dân Paris nổi lên và tiến về Bastille, nhà tù của đất nước, tượng trưng cho tính chuyên chế và sự độc đoán của chế độ cũ.


Việc chiếm ngục tù Bastille ngày 14 Tháng Bảy 1789 có tầm ảnh hưởng lịch sử tiêu biểu. Nó chỉ ra rằng quyền hạn của nhà vua không còn tuyệt đối nữa và quyền lực đó phải thuộc về toàn dân và phải tôn trọng sự phân quyền. Ðối với nhân dân Pháp, việc chiếm ngục Bastille tượng trưng cho tự do, cho sự phấn đấu chống lại mọi hình thức đàn áp. Ngày 14 Tháng Bảy được coi như là lễ Quốc Khánh từ ngày 31 Tháng Giêng 1897, nghĩa là từ khi chế độ Cộng Hòa vĩnh viễn thành hình.


Phan Quân


 


  

“Trận chiến” trên Diễn Ðàn

 


L.S. Ðỗ Thái Nhiên


 


Trên mục diễn đàn của báo Người Việt số ra ngày Chủ Nhật 08 tháng 7, 2012 đột nhiên xuất hiện một bài viết ký tên Sơn Hào. Bài này hết lời ca tụng biến cố 30 tháng 4, 1975 bằng ngôn ngữ ấu trĩ, thô thiển, bóp méo sự thực của lịch sử.


Lập tức trận chiến bùng nổ: Bên này là đông đảo độc giả yêu nước, yêu lẽ phải, căm ghét chế độ bạo quyền Cộng Sản. Bên kia là Ban Lãnh Ðạo báo Người Việt. Thay vì đấm đá lẫn nhau, trận chiến vừa kể diễn ra hết sức đặc biệt: Ðộc giả tấn công Người Việt bằng nhiều lời tiếng khác biệt: Khi thân tình, khi căm ghét; khi khuyên lơn, khi mắng mỏ, khi văn vẻ, khi cộc cằn; khi nhẹ nhàng độ lượng, khi “căm thù muôn năm”…


Ngược lại, Ban Lãnh Ðạo báo Người Việt đã đáp lễ độc giả qua cung cách tôn kính không thể tôn kính hơn, chân thành không thể chân thành hơn. Tất cả những tôn kính và chân thành kia chỉ để phát âm thật rõ ràng hai chữ: “Xin Lỗi”.


Người-Việt-Nam-không-chấp-nhận-Cộng-Sản đang đấu tranh cho dân chủ đa nguyên. Ða nguyên là đa ý kiến, đa tư tưởng… Tuy nhiên đa nguyên rất dễ bị rơi vào tệ trạng đa ốc đảo, tệ trạng quần chúng cấu xé lẫn nhau, xã hội rối loạn, đất nước chia năm xẻ bảy…


Làm thế nào xã hội vừa tôn trọng đa nguyên vừa có khả năng tiến tới đồng thuận để hợp tác và phát triển? Muốn vậy, sinh hoạt dân chủ đa nguyên cần diễn ra trên nền tảng lương hảo. Ða nguyên không là sân chơi bình đẳng giữa thiện và ác. Ða nguyên không chấp nhận kẻ gian manh trà trộn vào đám dân lành để đục phá xã hội. Muốn vậy đa nguyên phải loại bỏ ngay từ đầu, loại bỏ dứt khoát những nguyên của ung thối, nguyên của trộm cắp tham ô, nguyên của các tội ác hình sự, nguyên chống dân chủ nhân quyền, nguyên Cộng Sản độc tài phản quốc… Người phụ trách mục Diễn Ðàn của báo Người Việt đã hiểu sai ý nghĩa của đa nguyên trong dân-chủ-đa-nguyên nên đã cho phép tội ác 30 tháng 4, 1975 được tự do nhảy múa trên sân khấu dân chủ đa nguyên có tên gọi là “Diễn Ðàn Người Việt”.


Ðây là điều lỗi hiển nhiên của báo Người Việt. Ðây là nguyên nhân trọng tâm dẫn đến sự việc được gọi là Trận Chiến Trên Diễn Ðàn.


Nhận biết điều lỗi của mình, ngày 13 tháng 7, 2012 Ban Lãnh Ðạo Báo Người Việt đã tổ chức một buổi gặp gỡ các hội đoàn trong cộng đồng Việt Nam cùng cơ quan truyền thông Việt ngữ để công bố Thư Xin Lỗi Cộng Ðồng về vụ việc tạm gọi là “hồ sơ Sơn Hào 8 tháng 7, 2012”. Một người dầu khó tánh tới đâu cũng không thể phủ nhận tính chất mở cửa, chân thành, tích cực và tôn kính của báo Người Việt trong hành động xin lỗi vừa kể. Ðón nhận lời xin lỗi kia, Ðộc Giả của Người Việt nghĩ gì? Thưa rằng có ba suy nghĩ đáng quan tâm:


1. Ban Biên Tập Báo Người Việt bao gồm những cây bút thượng thặng, chuyên nghiệp và dồi dào kinh nghiêm báo chí. Nếu báo Người Việt tri tình tuyên truyền cho Cộng Sản thì họ có thừa khôn ngoan để KHÔNG sử dụng kiểu viết của Sơn Hào, một kiểu viết của kẻ tâm thần không bình thường, viết chỉ để gây phản tác dụng. Như vậy lỗi của báo Người Việt là lỗi không tri tình.


2. Báo Người Việt không tri tình phạm lỗi. Báo Người Việt không hề vi phạm luật pháp Hoa Kỳ thông qua hồ sơ Sơn Hào. Vì vậy cung cách xin lỗi của Người Việt đối với đồng hương hoàn toàn không do áp lực từ lưỡi kiếm trên tay của Thần Công Lý. Trung tâm của cung cách ứng xử kia chính là quả tim hồng mà báo Người Việt kính tặng đồng hương Việt Nam. Người làm báo, người viết báo hay người đọc báo, tất cả chúng ta đều xuất thân từ thân phận u ám xoáy tim óc của những người tị nạn Cộng Sản Việt Nam.


3. Như đã trình bày ở trên, muốn xã hội dân chủ đa nguyên tiến tới đồng thuận và hợp tác phát triển thì đa nguyên phải lấy dân chủ nhân quyền làm điểm đồng qui, đồng thời phải loại bỏ những nguyên chống dân chủ nhân quyền. Tiến tới điểm đồng qui dân chủ nhân quyền phải là đồng tiến. Phải nhìn nhận lẫn nhau để đồng tiến. Nhìn nhận và đồng tiến mà bài viết này muốn đề cập tới rõ ràng là sự chấp nhận thư xin lỗi của báo Người Việt để báo Người Việt và Ðồng Hương Việt Nam tiếp tục sinh hoạt dân chủ đa nguyên trong quyết tâm loại bỏ những nguyên độc tài tham ô kiểu CSVN.

Chuyện trò với nhạc sĩ Trúc Hồ về ‘Đại nhạc hội Cám Ơn Anh’ kỳ 6

 


 



 


Bài và hình: Huy Phương/Người Việt


 


Hội H.O. Cứu Trợ TPB & QP/VNCH, Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam California, Trung Tâm Asia, đài SBTN và SET, với sự yểm trợ của nhiều hội đoàn, đoàn thể, các cơ quan truyền thông báo chí hải ngoại, sẽ tổ chức Ðại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH” Kỳ 6” tại sân vận động trường trung học Bolsa Grande HS vào ngày Chủ Nhật 12 tháng 08 năm 2012, từ 12:00PM đến 07:00PM, nhằm mục đích gây quỹ giúp thương binh và quả phụ tử sĩ VNCH.


Nhân dịp này chúng tôi đã có cuộc gặp gỡ với nhạc sĩ Trúc Hồ, Trung Tâm Asia, người đã, trong sáu năm nay, tận tụy với công việc tổ chức các buổi đại nhạc hội gây quỹ quy mô từ năm 1996, trong 5 kỳ tổ chức vừa qua, thu được số tiền gần 4 triệu đô la (chưa kể chi phí), để giúp cho các thương binh VNCH ở quê nhà.


 


Nhạc sĩ Trúc Hồ.


 


* Liên hệ giữa người thương binh ở lại và người tị nạn ra đi


 


Huy Phương: Phải nói rằng nếu không có Trung Tâm Asia và đài SBTN thì sẽ không thể nào tổ chức được 5 kỳ gây quỹ quy mô giúp thương binh VNCH trong 6 năm qua. Ðộng lực nào đã thúc đẩy Trúc Hồ cũng như ban giám đốc Trung Tâm Asia, đài SBTN tham gia vào các cuộc gây quỹ này, đem lại hàng triệu đồng để giúp cho các thương binh VNCH đang sống cuộc đời cơ cực ở quê nhà?


N.S.Trúc Hồ: Phần đông chúng ta đến đây là những người tị nạn Cộng Sản, nhờ những người lính mình mới có đủ tư cách tị nạn, đến đây để làm lại cuộc đời từ đầu, đi học, đi làm, có một đời sống tương đối ổn định, lo cho các con các cháu của chúng ta. Chúng ta không thể nào quên được những người lính đã hy sinh một phần thân thể để bảo vệ tự do cho miền Nam Việt Nam, từ đó chúng ta có đủ nền tảng, nguyên nhân, lý do để có tư cách làm người tị nạn chính trị. Chúng ta, có mấy triệu người ở hải ngoại, lúc nào cũng nên nghĩ là chúng ta có một quốc gia mà không có chính phủ, không quân đội nhưng có tầm cỡ về kinh tế, do đó chúng ta có khả năng gây dựng được một ngân khoản như ngân sách của Bộ Cựu Chiến Binh trước năm 1975 để giúp các thương binh, quả phụ, mà sau biến cố tháng 4 năm 1975, không còn ai giúp họ nữa.


Những người Việt Nam tị nạn Cộng Sản phải nghĩ vì đâu, tại sao, nhờ ai mà chúng ta có được căn cước tị nạn, gia đình chúng ta có được ngày hôm nay. Những người thương binh ở lại phải chịu bao nhiêu nỗi thiệt thòi, là những người xứng đáng được những người may mắn hơn, là chúng ta, giúp đỡ, trả ơn theo đúng với đạo lý con người Việt Nam.


Trúc Hồ là một người mới lớn lên sau này, năm 1975 mới có 11 tuổi, nhưng đã thấy, đã nghe những gì xảy ra cho đất nước chúng ta sau tháng 4 năm 1975, và đã chọn con đường vượt biên ra khỏi đất nước để có một cuộc sống tự do, hạnh phúc và để có được quyền làm người. Ðược có cuộc sống ổn định như ngày hôm nay, Trúc Hồ luôn luôn, mang ơn các bác các chú, người lính VNCH, và nhất là ngày nay với các thương binh bất hạnh, nên mong mỏi làm được một điều gì đó, trong khả năng và tấm lòng của mình. Thế hệ của Trúc Hồ không phải đi lính, nhưng phải biết ơn những người lính.


Trong tinh thần đó, trong 5 kỳ nhạc hội gây quỹ vừa qua, Trung Tâm Asia và đài SBTN đã không lấy một số tiền đóng góp nào của quý ân nhân để bồi hoàn cho những tốn phí tổ chức.


Huy Phương: Những cuộc gây quỹ vừa qua, cao nhất là lần thứ hai năm 2008, ban tổ chức thu vào được 1 triệu đồng, những lần khác mỗi năm, chúng ta kiếm được 5, 7 trăm nghìn, những con số đó, theo Trúc Hồ đã đạt được kết quả mong muốn của chúng ta chưa?


N.S. Trúc Hồ: Anh nghĩ sao, mỗi năm hải ngoại tị nạn gửi về trong nước 8 tỉ đồng, mà chúng ta chỉ vận động được bà con đóng góp mỗi năm 5, 7 trăm nghìn cho thương binh VNCH?


Nhiều khi nghe đến con số triệu, chúng ta thấy quá lớn, nhưng so với con số hồ sơ thương binh hiện nay chúng ta đang có (khoảng 20,000- theo số liệu của Hội H.O. Cứu Trợ TPB-QP/VNCH) thì số tiền này không thấm vào đâu, mỗi năm, thương binh nhận chưa đến $100. Số tiền này thật quá ít ỏi, so với đời sống đắt đỏ hiện nay và so với nỗi đau đớn mất mát to lớn của các thương binh, cho nên Trúc Hồ đã nói nhiều lần, đây chỉ có tính cách tượng trưng, mà đồng hương hải ngoại chúng ta cần nỗ lực cứu giúp thêm trong khả năng của mình, để phần nào xoa dịu được nỗi đau của những người thương binh.


Mặc dầu sự đóng góp của hải ngoại có phần khiêm nhường, nhưng có một giá trị tinh thần rất to lớn, vì các thương binh của chúng ta luôn luôn nghĩ bên kia bờ đại dương, rất nhiều đồng bào đã luôn luôn nghĩ đến họ. Ðó là niềm an ủi, tia sáng của lòng nhân ái soi rọi vào cuộc đời tối tăm, vô vọng của họ.


 


* Mỗi gia đình tị nạn bảo trợ cho một thương binh


 


Huy Phương: Ngoài việc tổ chức gây quỹ hàng năm, liệu chúng ta có tìm ra phương thức nào để giúp anh em thương binh bên quê nhà một cách hữu hiệu và rộng lớn hơn không?


N.S.Trúc Hồ: Lâu nay Trúc Hồ có nghĩ đến một phương cách nào đó để chúng ta có thể giúp các thương binh một cách hữu hiệu hơn. Hiện nay tại Mỹ, chúng ta có 80,000 gia đình mua chương trình của đài SBTN, chúng tôi xin tha thiết kêu gọi mỗi gia đình bảo trợ cho một hồ sơ thương binh, con số này đủ lo cho tất cả hồ sơ thương binh chúng ta đang có hiện nay. Trúc Hồ cũng xin kêu gọi mỗi gia đình tị nạn Việt Nam trên khắp thế giới giúp cho một người thương binh, bảo trợ cho họ bằng cách giúp mỗi tháng $10.00, một năm $120. Số tiền này tuy không nhiều, nhưng chắc chắn người thương binh biết rằng có một gia đình đang lo lắng và chăm sóc cho họ. Món quà hằng năm đều đặn, người bảo trợ có thể gửi về vào những ngày lễ Tết chắc chắn sẽ đem lại chút niềm vui cho các gia đình thương binh.


Về tinh thần, chúng ta có thể theo dõi đời sống của người thương binh mình bảo trợ, với việc thăm hỏi (qua những người thân ở Việt Nam), thư từ, điện thoại, để tạo một tình thân an ủi, gần gũi, hiểu biết gia cảnh, cũng như theo dõi tình trạng thương tật một cách xác thực hơn để từ đó có sự giúp đỡ sẽ hữu hiệu hơn. Hai gia đình, người bảo trợ và thương binh sẽ trở thành thân thuộc, tình cảm, điều này an ủi rất nhiều cho những người thương binh hiện nay, một phần đã sống cơ cực, phần khác lại mang mặc cảm là những người bị bỏ rơi sau chiến tranh.


Mặt khác, gia đình người bảo trợ ở hải ngoại có thể chọn lựa theo tình cảm, một thương binh thuộc binh chủng TQLC, BÐQ, một thương binh ở địa phương tỉnh nhà Vĩnh Long hay Quảng Nam, một người có những thương tật mà mà người bảo trợ muốn chọn như mù hai mắt, bại liệt toàn thân, cụt tay chân để giúp đỡ, bảo trợ dài hạn.


Huy Phương: Làm thế nào để tạo sự liên lạc, kết nối giữa gia đình nhận bảo trợ và các thương binh VNCH?


N.S. Trúc Hồ: Hội H.O. Cứu Trợ TPB-QP/VNCH hiện nay đang lưu giữ gần 20,000 hồ sơ thương binh VNCH đã chọn lọc và kiểm tra, kèm theo đầy đủ hình ảnh, chứng từ, sẽ là nơi cung cấp cho đồng bào số hồ sơ thương binh mà đồng bào muốn bảo trợ. Ðài SBTN cũng như các nhật báo hiện nay đang có trang đặc biệt về thương binh VNCH sẽ nhận nhiệm vụ vận động và loan báo danh sách các gia đình bảo trợ. Ðây là chuyện giúp đỡ dài hạn, nếu sau này, gia đình bảo trợ gặp khó khăn muốn chấm dứt hay muốn đổi người mình bảo trợ, Hội H.O. Cứu Trợ TPB-QP/VNCH sẽ giúp quý vị làm việc này.


Gia đình Trúc Hồ sẽ nhận 3 hồ sơ thương binh để bắt đầu giúp đỡ trong tinh thần bảo trợ này và Trúc Hồ tin rằng, mỗi gia đình tị nạn hiện nay ở hải ngoại có thể có khả năng nhận một hai hồ sơ để quan tâm theo dõi, giúp đỡ như là đối với một người thân thuộc, quen biết trong gia đình của mình.


Huy Phương: Xin cám ơn nhạc sĩ Trúc Hồ đã dành cho Nhật báo Người Việt cuộc phỏng vấn bổ ích hôm nay và mong rằng Ðại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH” sắp đến sẽ thành công cũng như chương trình “Mỗi gia đình tị nạn hải ngoại bảo trợ cho một thương binh VNCH” gặt hái được kết quả mỹ mãn.


Ðiện thoại liên lạc với Hội H.O. Cứu Trợ TPB-QP/VNCH: (714) 590-8534; (714) 230-9602.


Liên lạc tác giả: [email protected].


 

Apple sắp đưa ra thị trường iPad Mini

 


SAN JOSE (BusinessWeek) – Máy tính bảng loại nhỏ của Apple, tên gọi iPad Mini, đến nay không còn là vấn đề “nếu có” mà chỉ là “bao giờ có”. Mặc dầu cố Tổng Giám Ðốc Steve Jobs khi đưa ra iPad đã hoàn toàn bác bỏ kiểu màn hình 7 inches nhưng đến nay khổ nhỏ đã trở thành nhu cầu cho sự cạnh tranh.



 


Tờ Wall Street Jounal nói ngày ra mắt iPad Mini sẽ trong tháng 9 và bắt đầu đưa ra thị trường vào tháng 10 hoặc chậm nhất là trước mùa lễ cuối năm.


Màn hình với độ phân giải 1024×768 sẽ trong khoảng 7 đến 8 inches, có lẽ là 7.85 inches, so với iPad hiện nay là 10 inches. Tỷ lệ chiều dài và chiều rộng nếu theo iPad là 4/3, hoặc cũng có thể là 16/9, nhưng ít có khả năng là hình vuông vì sẽ không thuận tiện bỏ túi.


Theo tờ New York Times, giá bán sẽ rẻ hơn nhiều so với New iPad hiện nay từ $499 tới $829 tùy theo loại. Giá cả là yếu tố quyết định trong sự cạnh tranh giữa các hãng điện tử, Nexus 7 của Google chiếm được nhiều khách hàng với giá $199. Amazon Kindle Fire cũng bán $199.


Apple có lẽ không hạ xuống tới mức đó và dự đoán iPad Mini sẽ có thể bán với giá $249 hay $299. Assus chế tạo Google Nexus 7 loại 8-GB tốn $152 bán $199 và loại 16-GB tốn $159 bán $249. Nhưng với Apple có lẽ iPad Mini phải bán từ $299 trở lên mới có lời và như thế cũng đã là rẻ nhiều so với New iPad. (H.C.)

Người Việt bổ nhiệm tân Phụ Tá Chủ Bút

 


WESTMINSTER (NV) – Chủ bút Nhật báo Người Việt, Phạm Phú Thiện Giao, vừa bổ nhiệm phóng viên Hà Giang vào vị trí phụ tá chủ bút. Quyết định có hiệu lực kể từ ngày 16 Tháng Bảy, 2012.



Tân phụ tá chủ bút Nhật báo Người Việt, Hà Giang. (Hình: Người Việt)


Nữ phóng viên Hà Giang tham gia ban biên tập nhật báo Người Việt từ năm 2009, và trước đó là cộng tác viên của đài Á Châu Tự Do.


Trong vai trò phóng viên tại Nhật báo Người Việt, phóng viên Hà Giang đã có nhiều loạt phóng sự chính trị, kinh tế và xã hội được cộng đồng quan tâm.


Hà Giang sang Hoa Kỳ từ năm 1975. Cô tốt nghiệp Cao Học Quản Trị Kinh Doanh năm 1999. Trước khi đi vào lãnh vực báo chí, cô từng làm việc 15 năm trong ngành quản trị xí nghiệp và tài chánh, và có hơn 10 năm kinh nghiệm trong ngành sản xuất nhu liệu điện toán.


Ngoài công việc báo chí và chuyên môn, Hà Giang tham gia tích cực trong các công tác cộng đồng, dạy Việt ngữ cho trẻ em tại Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng, hỗ trợ các tổ chức như Mạng Lưới Nhân Quyền, Southeast Asia Democracy Coalition, trong việc đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam, hướng dẫn computer căn bản cho giới cao niên. (Ð.B.)

Còn đâu, một thời xích lô máy Sài Gòn

 


Trần Tiến Dũng/Người Việt


 


Một hôm, người bạn trẻ tuổi của chúng tôi, hỏi: “Ông này, cái xe gì mà lôi thôi thế này, phải xe công nông kiểu Sài Gòn không hả ông?”



Xích lô máy ở bến chợ Kim Biên, Sài Gòn. Ngày nay vẫn còn ít chiếc xích lô máy cố gắng mưu sinh bằng việc chở hàng hóa. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)


Chúng tôi không ngạc nhiên bởi anh là dân Hà Nội mới vào dạo một vòng Chợ Lớn. Còn chiếc xe anh vừa hỏi đúng là không còn ra hình thù một loại phương tiện giao thông nữa, chiếc xe đang đậu ở một góc đường trước cổng chợ Kim Biên trông giống cái giường sắt di động hơn là giống chiếc xe.


Ðể cà kê với anh bạn Bắc mới, chúng tôi nói: “À, anh biết cựu Tổng Thống Mỹ George W. Bush không. Tiếc là trước năm 1975 ông này đi lính Mỹ lái máy bay, chớ nếu ổng đi lính bộ binh thì chắc có khi ổng cũng đã đặt đít lên chiếc xích lô máy này để dạo chơi Sài Gòn – Chợ Lớn. Xe này được gọi là xe xích lô máy. Cả miền Nam Việt Nam trước đây tỉnh thành nào cũng có xe xích lô đạp nhưng đặc biệt Sài Gòn có thêm xe xích lô máy.”


 


Nhớ xích lô máy


 


Một người bạn khác nay đã ở tuổi trung niên kể: “Tôi nhớ lúc nhỏ từ Chợ Lớn đi Sài Gòn, mỗi lần đi không ham Taxi, không ham xe bus… mà chỉ đòi cha mẹ ngoắc tay kêu xích lô máy. Gia đình đông bốn năm người, con nít thì ngồi dưới sàn xe, người lớn ngồi trên nệm như ghế salon, xe chạy ù ù, qua mặt xe khác vù vù, cả nhà đưa mặt ra hứng gió, tai nghe máy mô tô, tiếng pô xe nổ phình – phịch – bình – bình oai phong hết sẩy.”


Một người bạn già khác lại nói: “Tài tình nhất là cảnh xe xích lô máy đút đít xe phía trước. Má ơi, cứ tưởng là cái cản xe thế nào cũng đụng vào xe hơi, xe gắn máy, nhưng hổng sao hết bởi dân lái xích lô máy thiện nghệ vô cùng.”


Một người lớn tuổi hơn kể. “Trước năm 1975, người Mỹ cả dân sự lẫn quân sự đều thích đi xe xích lô máy, một phần vì lạ, phần nữa là ngồi xe xích lô máy có chút mạo hiểm. Tôi nhớ hoài cái cảnh mấy ông Mỹ hứng thú la hét khi xe xích lô máy chạy nhanh chồm tới thiếu điều muốn đụng đít xe hàng.”


Ở góc độ ký ức đô thị hẳn nhiều người không bao giờ quên hình ảnh xe xích lô máy.


Trong dòng thời gian một ngày của Sài Gòn trước đây, tiếng xe xích lô máy thức giấc sớm nhất. Từ các ngả đường của đô thị, xích lô máy chở những người bạn hàng tỏa đi khắp các chợ với đủ loại thực phẩm, hàng hóa hoặc chở khách tỉnh lên Sài Gòn tấp vào tiệm nước làm ly cà phê xây – chừng, cái bánh bao, tô hủ tíu. Cảnh phố khuya thanh vắng tiếng xe xích lô máy vang lên. Một bà bầu nào đó, một đứa trẻ hoặc người già trở bệnh, một kỹ nữ hay một người lính VNCH nào đó say mèm đang trên đường với xe xích lô máy. Tiếng xe xích lô máy nổ như tiếng ồn ồn của một người đàn ông thân thiện. Người ta nhớ rằng thời đó, mỗi góc chúng cư, mỗi ngõ hẻm, bệnh viện, bến xe đều có những bác ba, chú tư, anh hai xích lô máy túc trực; người ta cũng không quên rằng những bác tài xích lô máy đáng được tôn trọng như một biểu tượng về sự an toàn và sự kịp thời trong những tình huống cần kíp của người Sài Gòn.


Theo tìm hiểu thì xích lô máy xuất hiện ở Sài Gòn vào những năm 1940-1950. Xe do hãng xe Peugeot của Pháp chế tạo. Chiếc xích lô máy ngày xưa với nhiều màu sơn sặc sỡ, xe có thể chở với trọng lượng vài trăm ký lô là bình thường. Người chạy xe xích lô máy thời đó rất cao bồi và tất nhiên được trọng nể hơn người chạy xe xích lô đạp, bởi vì sở hữu được một chiếc xe xích lô máy khoảng gần chục lượng vàng là coi như có một gia tài khấm khá. Thành ra bác tài chạy xe xích lô máy đội nón nỉ, nón cối, đeo kính mát, trông lúc nào cũng phong độ. Ngày xưa xe xích lô máy có bến riêng hẳn hoi. Người người còn nhớ ở cầu Hậu Giang, ở khu Bà Chiểu… có những hãng chuyên cho thuê xe xích lô máy.


Ngày nay với chủ trương cấm lưu thông xe cũ nhằm tạo điều kiện để đưa một loại xấu xí nhất thế giới là xe ba-gác Trung Quốc vào chiếm lĩnh thị trường, thì xe xích lô máy coi như đã chết hẳn. Lúc chúng tôi phát hiện mấy chiếc xe xích lô máy tan nát còn đậu chở hàng ở bến chợ Kim Biên, thiệt tình mà nói trong lòng thấy ngậm ngùi quá. Chúng tôi nhớ đến một người bạn thi sĩ nghèo, ông này tâm sự. “Tôi ngày nào cũng mua vé số, cầu cho trúng, chỉ cần trúng đủ mua một chiếc xe xích lô máy còn zin là được. Cha ơi! Chiều chiều cuối tuần mình chạy xích lô máy chở bạn bè làm vài vòng Sài Gòn để thiên hạ ngày nay biết dân Sài Gòn xưa bảnh như thế nào, sướng phải biết!”


Tất nhiên, nhiều người chia sẻ cái sự sướng với anh thi sĩ về chiếc xe đặc biệt – đặc trưng của một thời Sài Gòn hoa lệ này. Trước những giá trị sống của dân tộc và đất nước bị đảo lộn bị đánh tráo dưới chế độ hiện nay; thôi thì níu kéo làm cuộc mưu sinh và vẻ đẹp trên đường phố của xe xích lô máy.


Nhưng đã là người Sài Gòn thì sao không nhớ xe xích lô máy cho được, sao không nghe tiếng xe xích lô máy vang lên trong ký ức thao thức mỗi đêm.

Người biểu tình Ai Cập ném cà chua vào xe bà Clinton

 


ALEXANDRIA, Egypt (Reuters) – Người biểu tình Ai Cập ném cà chua và giày dép vào đoàn xe của Ngoại Trưởng Mỹ Hillary Rodham Clinton hôm Chủ Nhật trong chuyến viếng thăm đầu tiên của bà ở quốc gia này từ khi tân Tổng Thống Mohammed Mursi lên cầm quyền.



Người biểu tình Ai Cập cầm biểu ngữ phản đối chuyến viếng thăm của Ngoại Trưởng Hillary Clinton đến Cairo hôm 14 Tháng Bảy, 2012. (Hình: BRENDAN SMIALOWSKI/AFP/GettyImages)


Một trái cà chua bay trúng mặt một giới chức Ai Cập, trong khi giày dép và chai nước uống rơi gần các chiếc xe bọc thép chở phái đoàn của bà Clinton tại thành phố cảng Alexandria sau khi bà đọc bài diễn văn về quyền tự do dân chủ.


Một giới chức cao cấp Mỹ nói rằng cả Ngoại Trưởng Clinton lẫn chiếc xe chở bà không hề bị các vật này ném trúng, vốn xảy ra khi các giới chức Mỹ và truyền thông bước tới đoàn xe sau bài diễn văn.


Ðám đông hô lớn “Monica, Monica,” nhắc nhở đến vụ ngoại tình của ông chồng bà, cựu Tổng Thống Bill Clinton, khi còn tại chức. Những người khác trước đó hò hét “Clinton, đi đi” theo lời một giới chức an ninh Ai Cập.


Người ta không rõ thành phần biểu tình thuộc phe nhóm chính trị nào. Các cuộc biểu tình xảy ra thường xuyên ở Ai Cập ngày nay, kể từ sau khi nhà độc tài Hosni Mubarak, một đồng minh lâu năm của Mỹ, bị lật đổ sau các cuộc biểu tình vĩ đại của dân chúng hồi năm ngoái.


Vào tối ngày Thứ Bảy, người biểu tình bên ngoài khách sạn của bà Clinton ở Cairo hô khẩu hiệu đả kích Hồi Giáo, cáo buộc Mỹ là ủng hộ đảng Hồi Giáo Huynh Ðệ lên cầm quyền.


Trong bài diễn văn đọc tại buổi mở cửa lại tòa lãnh sự Mỹ ở Alexandria, bà Clinton nói rằng chính phủ Mỹ không dính dấp tới vấn đề chính trị nội bộ của Ai Cập. (V.Giang)

Thanh trừng trong hàng ngũ lãnh đạo Bắc Hàn

 


SEOUL, South Korea (AP) – Một viên chức quân sự cao cấp hàng đầu ở Bắc Hàn, cũng là người đóng vai trò hướng dẫn cho nhà lãnh đạo trẻ Kim Chính Vân (Kim Jong-Un), đã bị tước hết mọi chức vụ vì “lý do sức khỏe”, theo các cơ quan truyền thông nhà nước Bắc Hàn hôm Thứ Hai, trong loan báo hết sức bất ngờ làm rúng động tận gốc rễ trung tâm quyền lực nơi này.



Hình chụp hồi Tháng Tư 2012, với Tướng Ri Yong-Ho (trái) và tân lãnh tụ Bắc Hàn, Kim Jong-Un (phải). Tướng Yong-Ho bị tước hết mọi chức vụ vì “lý do sức khỏe”. (Hình: Ed Jones/AFP/GettyImages)


Tướng Ri Yong-Ho trông vẫn khỏe mạnh trong các cuộc xuất hiện trước công chúng thời gian gần đây, và việc ông bị mất chức tạo thêm các tin đồn cho rằng Kim Chính Vân thay ông nhằm tạo uy thế cho chính mình sau khi lên giữ chức lãnh đạo bảy tháng trước đây, tiếp nối triều đại cộng sản do ông nội là Kim Nhật Thành lập ra. Chỉ gần một tuần trước đây, người ta còn thấy Ri xuất hiện bên cạnh Kim Chính Vân và không hề có chỉ dấu có bất đồng ý kiến.


Quyết định giải nhiệm Tướng Ri Yong Ho, 69 tuổi, ra khỏi mọi chức vụ chính trị và quân sự được cơ chế quyền lực cao cấp nhất trong đảng Lao Ðộng Bắc Hàn đưa ra trong cuộc họp ngày Chủ Nhật, theo cơ quan thông tấn nhà nước KCNA. Hiện chưa rõ ai sẽ được đưa lên thay thế Ri và bản tin này cũng không cho biết số phận ông ta trong tương lai sẽ ra sao.


Daniel Pinkston, một phân tích gia về Bắc Hàn ở công ty tư vấn International Crisis Group, không tin vào lời giải thích là Tướng Ri bị bệnh, một phần vì ông ta vẫn có vẻ khỏe mạnh thời gian gần đây. Ông cũng cho hay Tướng Ri được thăng thưởng hồi Tháng Chín năm 2010 tại đại hội đảng nhưng không thấy nhắc nhở gì trong Tháng Tư vừa qua, tạo thắc mắc về tương lai của ông.


Ông Pinkston cho rằng đây có thể là lời cảnh cáo cho những ai không tùng phục Kim Chính Vân, dù rằng ngay cá nhân Ri có thể chưa bao giờ có ý định chống lại tân lãnh tụ Bắc Hàn. (V.Giang)

Hoa Kỳ khẳng định ủng hộ Philippines

 


MANILA (AFP) – Tư lệnh quân đội Mỹ tại Thái Bình Dương hôm Thứ Hai tái xác định sự ủng hộ của Mỹ dành cho Philippines, giữa khi có cuộc đối đầu vì tranh chấp chủ quyền biển đảo với Trung Quốc.



Ðô Ðốc Samuel Locklear (phải) và Tướng Jessie Dellosa (trái) của Philippines hôm 16 tháng Sáu, 2012. (Hình: Jay Directo/AFP/GettyImages)


Ðô Ðốc Samuel Locklear gặp Tổng Thống Philippines Benigno Aquino và lên tiếng cho biết Mỹ sẽ giúp canh tân hóa quân đội quốc gia này, bị coi là yếu kém nhất trong vùng Ðông Nam Á, theo lời phát ngôn viên Phủ Tổng Thống Philippines.


Ðô Ðốc Locklear “tái xác định mối quan hệ đã có từ lâu nay giữa Mỹ và Philippines,” theo lời Phát Ngôn Viên Ramon Carandang cho báo chí hay.


Vị đô đốc này cũng “khẳng định quyết tâm của Mỹ nhằm giúp Philippines có được khả năng tự vệ tối thiểu của mình,” theo ông Carandang.


Hai bên cũng thảo luận đại cương tình hình biển Ðông nhưng ông Carandang không cho biết chi tiết.


Philippines, vốn có thỏa ước phòng thủ song phương với Mỹ, đang tìm kiếm sự hậu thuẫn của đồng minh quân sự lớn nhất của mình sau khi đối đầu với Trung Quốc tại đảo đá ngầm Scarborough Shoal ở biển Ðông hồi Tháng Tư vừa qua.


Tướng Locklear cũng gặp bộ trưởng quốc phòng Philippines để thảo luận tình hình chung trong hoàn cảnh có nhiều biến chuyển trong lãnh vực an ninh, theo Bộ Quốc Phòng Mỹ. (V.Giang)

Giao tranh dữ dội giữa thủ đô Syria

 


BEIRUT (AP) – Quân đội chế độ Assad và thành phần nổi dậy hôm Thứ Hai giao tranh dữ dội ngay trong thủ đô Damascus, ngày thứ nhì của cuộc đụng độ mãnh liệt, ở nơi được bảo vệ an ninh nghiêm ngặt nhất Syria.



Cảnh sát Syria kiểm tra hiện trường một xe bom tại Mazzeh, thủ đô Damascus, ngày 13 Tháng Bảy, 2012. (Hình: AFP/GettyImages)


Giao tranh khiến xa lộ nối liền thủ đô với phi trường quốc tế Damascus International Airport ở phía Nam có lúc phải gián đoạn giao thông, điều chưa hề xảy ra từ trước đến nay, theo lời Mustafa Osso, một nhà tranh đấu tại Syra.


“Có vẻ đây là một chiến lược mới nhằm đưa cuộc chiến vào ngay trung tâm thủ đô,” ông Osso cho báo chí hay. “Thủ đô từ trước tới nay vẫn được coi là an toàn. Ðiều này sẽ làm cho chế độ lo lắng.”


Tổ chức nhân quyền Syrian Observatory for Human Rights, có trụ sở đặt tại Anh, và ông Osso đều cho hay giao tranh tập trung vào các khu vực Kfar Souseh, Midan và Tadamon trong thành phố.


Trong vài tháng qua từng có các cuộc giao tranh lẻ tẻ ở Damascus, dù rằng phía quân đội chế độ Bashar Assad hoàn toàn kiểm soát thủ đô. Tuy nhiên nhiều nơi trong khu vực ngoại ô Damascus đã đứng lên chống lại chế độ, khiến quân đội phải đưa ra các biện pháp đàn áp mạnh mẽ.


Các cuộc giao tranh diễn ra trong lúc Ngoại Trưởng Nga Sergey Lavrov hôm Thứ Hai cáo buộc các quốc gia Tây phương tạo áp lực để buộc có một nghị quyết của Hội Ðồng Bảo An cho phép can thiệp bằng võ lực vào Syria.


Ðặc sứ Liên Hiệp Quốc, ông Kofi Annan, dự trù sẽ đến Moscow hôm Thứ Hai để thảo luận vấn đề Syria. (V.Giang)

Phiến quân Taliban giả phụ nữ, đánh đồn cảnh sát

 


Pakistan


 


BANNU (AFP) – Các tay nổ bom tự sát thuộc thành phần phiến quân Taliban, mặc áo burga choàng từ đầu đến chân, tấn công vào một đồn cảnh sát ở Pakistan hôm Thứ Hai gây ra các cuộc chạm súng ở thị trấn Bannu gần cứ địa vùng North Waziristan, nằm về phía Tây Bắc Pakistan, theo giới hữu trách.


Phiến quân tung lựu đạn rồi nổ súng bắn vào tòa nhà, nơi đặt bộ chỉ huy an ninh tình báo địa phương, theo một giới chức cảnh sát cao cấp, ông Nisar Ahmed.


“Một người trong bọn kích hỏa quả bom, trong khi những người kia bị cảnh sát bắn hạ,” ông Ahmed nói. Phía cảnh sát có ba người bị thương.


Ông Ahmed cho biết thêm một số xe cộ cảnh sát và tòa nhà nơi đây bị hư hại.


Ðơn vị phản ứng nhanh của quân đội được cấp thời điều động và trợ giúp cảnh sát mở cuộc tấn công chiếm lại bộ chỉ huy.


Cảnh sát trước đó cho biết có khoảng 5 phiến quân tấn công vào đồn cảnh sát, khiến giới hữu trách phải ra lệnh giới nghiêm khắp thị trấn Bannu, nằm cách thủ đô Islamabad chừng 240 km về phía Tây Nam.


Bannu nằm gần khu bán tự trị North Waziristan, nơi sinh sống của bộ tộc thiểu số và thường được phiến quân dùng làm bàn đạp để mở cuộc tấn công vào Afghanistan. (V.Giang)

Việt Nam chính thức công bố “Luật Biển”

Có hiệu lực từ ngày 1 tháng 1 năm 2013


HÀ NỘI (NV) – Văn phòng chủ tịch nước CSVN vừa họp báo “công bố 7 luật và 2 nghị quyết” đã được Quốc Hội nước này thông qua vào ngày 21 tháng 6, 2012 vừa qua. Trong số đó có “Luật Biển Việt Nam” và luật này sẽ có hiệu lực từ ngày 1 tháng 1, 2013.



Một tàu đánh cá chạy ngược chiều chiếc tàu tuần Hải Giám 310 tại khu vực gần đảo Chữ Thập (Trung Quốc gọi la đảo Vĩnh Thử, chiếm của Việt Nam năm 1988) thuộc quần đảo Trường Sa vào hôm 15 tháng 7, 2012. Bắc Kinh cho 30 tàu đánh cá tới khu vực này trong một chiến dịch khiêu khích Việt Nam. (Hình: Tân Hoa Xã)


Trang mạng ‘chinhphu.vn’ hôm Thứ Hai 16 tháng 7, loan báo như vậy và nói thêm rằng, “lần đầu tiên Việt Nam ‘có một văn bản luật quy định đầy đủ chế độ pháp lý các vùng biển, đảo thuộc chủ quyền và quyền chủ quyền của Việt Nam theo đúng Công ước Luật Biển năm 1982. Ðây là cơ sở pháp lý quan trọng trong việc quản lý, bảo vệ và phát triển kinh tế biển, đảo nước ta.’”


Ðồng thời, theo trang mạng ‘chinhphu.vn’, “khẳng định chủ trương giải quyết các tranh chấp biển, đảo bằng các biện pháp hòa bình, nhà nước ta đã chuyển một thông điệp quan trọng tới toàn thế giới: Việt Nam là một thành viên có trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế, tôn trọng và tuân thủ luật pháp quốc tế, nhất là các điều ước quốc tế mà Việt Nam là thành viên, trong đó có công ước Luật Biển năm 1982, quyết tâm phấn đấu vì hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển ở khu vực và trên thế giới.”


Luật Biển của Việt Nam xác định các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Ðạo luật quy định các “quyền truy đuổi tàu nước ngoài” của các lực lượng Việt Nam khi đi tuần tra “ở trong nội thủy, lãnh hải và các vùng tiếp giáp lãnh hải Việt Nam”.


Quyền này cũng cho phép với các hành vi xâm phạm chủ quyền, quyền tài phán của quốc gia Việt Nam khi bị nước khác “vi phạm trong phạm vi vành đai an toàn và trên các đảo nhân tạo, thiết bị công trình trên biển trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam.”



Tàu đánh cá của tỉnh Hải Nam chạy ngang đảo Chữ Thập (tức Vĩnh Thử) mới từ cảng Tam Á xuống đây trong đoàn 30 chiếc để thách đố phản ứng của Việt Nam. (Hình: Tân Hoa Xã)


Bên cạnh đó, ‘Luật Biển Việt Nam’ quy định 9 điều cấm từ “đe dọa chủ quyền, quốc phòng, an ninh của Việt Nam” đến “khoan đào trái phép, gây ô nhiễm môi trường và cướp biển, cướp có võ trang”.


Khi Quốc Hội CSVN thông qua Luật Biển, nhà cầm quyền Bắc Kinh sau khi ngăn cản không được, đã loan báo thành lập ngay thành phố Tam Sa bao gồm 3 quần đảo trong đó có các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.


Hai ngày sau, Bắc Kinh cho công ty Dầu Khí Hải Dương (CNOOC) ngang nhiên gọi thầu quốc tế dò tìm dầu khí 9 lô ngay trên thềm lục địa và đặc quyền kinh tế của Việt Nam vốn không có vấn đề tranh chấp với nước nào.


Hành động chỉ nhằm khiêu khích Việt Nam khi thông qua Luật Biển mà một số chuyên gia quốc tế tin rằng không có công ty ngoại quốc nào lại muốn chen vào khu vực đặc quyền kinh tế của Việt Nam theo gọi thầu của Trung Quốc.


 


* Bắc Kinh khiêu khích, Hà Nội cấm biểu tình


 


Liên tiếp từ cuối tháng trước đến nay, Bắc Kinh cho các đoàn 4 tàu hải giám xuống tuần tra khiêu khích ở khu vực quần đảo Trường Sa nay lại đưa một đoàn 30 tàu đánh cá xuống đây từ ngày 12 tháng 7, 2012 để khiêu khích tiếp.


Hộ tống cho các tàu đánh cá này là tàu Hải Giám 310, tàu tuần biển tối tân nhất và lớn nhất của Trung Quốc.


Trước các hành vi ngang ngược của Bắc Kinh, người dân tại Việt Nam biểu tình hai Chủ Nhật mùng 1 và mùng 8 tháng 7 vừa qua ở Hà Nội và Sài Gòn.


Hôm Chủ Nhật, 15 tháng 7 năm 2012, đã không có biểu tình chống Trung Quốc vì nhà cầm quyền cho công an tới tận nhà tất cả những người tham gia biểu tình để đe dọa và cấm đoán cũng như canh gác chặt chẽ quanh nhà họ. Luật Sư Lê Quốc Quân và cụ Lê Hiền Ðức còn bị đấu tố ở phường.


Điều oái oăm và ‘Luật Biển Việt Nam’ vừa được Văn Phòng Chủ Tịch nước vừa kỳ ban hành.


Theo blogger Cầu Nhận Tân, nhà cầm quyền địa phương đã mua chuộc tất cả những ai tham gia vào cuộc đấu tố ông Quân, cụ bà Hiền Ðức với số tiền thưởng công mỗi người 100 ngàn đồng, tức 5 đô la, tương đương với số tiền quan chức sở tại nhận “bồi dưỡng” mỗi lần đi họp.


Một video clip trên youtube thấy blogger JB. Nguyễn Hữu Vinh bị một nhóm người đảng đoàn địa phương có công an bảo vệ đã tới nhà ông để khuyến cáo đừng đi biểu tình ngày 15 tháng 7 năm 2012. Ông Vinh đã tranh luận rất mạnh mẽ với đám người này. Trước đây ít ngày, ông đã bị con trai của tổ trưởng tổ dân phố (nhà đối diện) dẫn một nhóm người xông vào nhà đập phá và chém ông gây một số thương tích.


Một số bloggers khác như Nguyễn Hoàng Vi, Huỳnh Thục Vy đã bị công an và an ninh xã hội đen hành hung rất dã man ở Sài Gòn. (T.N.)


 

IMF: Kinh tế thế giới trì trệ vì Châu Âu, Trung Quốc

 


WASHINGTON (AP) – Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF) hôm Thứ Hai hạ thấp mức dự đoán phát triển kinh tế thế giới trong hai năm tới, cảnh cáo rằng cuộc khủng hoảng tài chánh ở Âu Châu và sự trì trệ trong phát triển kinh tế ở Trung Quốc cũng như ở Ấn Ðộ đang làm suy yếu nền kinh tế thế giới.


IMF tiên đoán kinh tế thế giới sẽ tăng trưởng 3.5% năm nay, theo cập nhật gần nhất.


Cơ quan IMF cũng cắt mức dự đoán cho nền kinh tế thế giới năm 2013 xuống còn 3.9% so với con số 4.1% ba tháng trước đây.


Cũng theo IMF, mức tăng trưởng kinh tế Mỹ năm nay sẽ là 2% so với con số 2.1% đưa ra hồi Tháng Tư. Cho năm 2013, IMF dự trù mức tăng trưởng kinh tế Mỹ sẽ là 2.3% so với con số 2.4% đưa ra trước đó.


IMF nói rằng họ đưa ra ước tính này dựa trên hai giả định chính yếu.


Một, là các nhà soạn thảo chính sách ở Âu Châu phải giữ đúng những gì đã hứa hẹn trong cuộc họp thượng đỉnh hồi cuối tháng qua, theo đó khối dùng tiền Euro đồng ý đặt các ngân hàng của mình dưới sự giám sát chung và mở rộng việc dùng quỹ kích thích kinh tế.


Hai, là các nỗ lực mới đây của các ngân hàng trung ương sẽ đạt được kết quả như dự trù.


IMF cho hay “rõ ràng là nguy cơ xảy ra tình trạng suy thoái vẫn còn rất cao”. (V.Giang)
 

Mua hàng trên mạng sẽ phải đóng thuế

 


WASHINGTON (WSJ) – Các thống đốc tiểu bang Mỹ thuộc đảng Cộng Hòa, vì gặp phải tình trạng khó khăn tài chánh trầm trọng, nay sẵn sàng từ bỏ sự chống đối về việc đánh thuế hàng mua qua mạng, một thay đổi quan trọng có thể đưa đến sự chấm dứt việc miễn thuế hàng bán qua Internet.


Các thống đốc có khuynh hướng bảo thủ phía đảng Cộng Hòa nay cùng với các thống đốc phía Dân Chủ đạt thỏa thuận với công ty chuyên bán hàng trên mạng Amazon.com để thu thuế bán hàng cho tiểu bang. Phong trào này trở nên mạnh mẽ hơn khi thống đốc New Jersey, ông Chris Christie, mới đây ký kết thỏa thuận với công ty Amazon để họ tính thuế bán hàng mỗi khi cư dân tiểu bang New Jersey đặt mua qua mạng. Ðổi lại, tiểu bang New Jersey cho công ty Amazon đặt kho phân phối hàng hóa nơi này.


Ông Scott Mason, một phó tổng giám đốc công ty Lowe’s nói rằng “đánh thuế hàng mua qua mạng là công bằng và sẽ giúp nhiều cho tình trạng thiếu hụt ngân sách các tiểu bang hiện nay”.


Công ty Lowe’s nói rằng họ bị thua thiệt về giá cả từ 5% đến 10% so với các công ty chuyên bán hàng trên mạng. (V.Giang)

Tin mới cập nhật