Làng du lịch Cù Lần ở Lạc Dương, Ðà Lạt

 


Trần Tiến Dũng/Người Việt


 


Mỗi du khách chọn đến Ðà Lạt đều hướng đến không gian và khí hậu tuyệt vời của đô thị cao nguyên. Nhưng hiện nay, đô thị cao nguyên được thiên nhiên mát lành bảo bọc trong vòng tay này đang có nguy cơ biến thành một cái hộp khổng lồ. Những ngọn đồi bị cắt phẳng, những hồ nước thơ mộng bị ô nhiễm, đồi núi bị khoét đào lấy quặng thiếc, những khu du lịch với đủ loại dịch vụ ăn chơi nghẹt thở như dưới miền xuôi.







Cổng làng du lịch Cù Lần như một khu trại hướng đạo. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)


Trên chuyến xe đêm đến Ðà Lạt, người ta lại được nghe về những khu du lịch sinh thái to lớn. Có thật là du lịch sinh thái không? Cái chuyện đưa những phương tiện du lịch hiện đại như cáp treo, đu quay, tượng đài… chính là cách cắn xé cảnh quan thiên nhiên. Dùng những phương tiện phục vụ du lịch kệch cỡm, những trò vui chơi thời thượng coppy từ nước ngoài không khác gì đầu độc không gian và khí hậu Ðà Lạt.


Theo lời đồn về khu du lịch làng Cù Lần, chúng tôi tìm đến. Trên con đường quanh co giữa rừng thông nguyên sơ Lạc Dương. Từ trung tâm Ðà Lạt đến làng Cù lần khoảng hai mươi cây số, chúng tôi ai cũng mong muốn được bắt gặp một loại hình du lịch không khoét thủng rừng, không đun nấu khí hậu.


Nằm gọn trong một thung lũng giữa bốn bề đồi thông, từ trên đầu dốc nhìn xuống, ấn tượng đầu tiên chính là từng mái nhà của làng Cù Lần được che phủ thêm một lớp lá thông khô. Theo cách này, phần nào đó Làng Cù Lần muốn giấu mình để không làm phiền thiên nhiên.


Giữa thung lũng là một bãi cỏ xanh mướt, một hồ nước rộng, nhưng quan trọng là bàn tay con người không bày ra những vật phẩm trang trí kệch cỡm. Ði theo lối nhỏ lát đá xuống khu trung tâm làng là gặp cả một rừng hoa kim châm vàng điểm xuyết bằng những đóa hoa tú cầu tím.







Ðội xe Jeep đưa du khách khám phá rừng Lạc Dương-Ðà Lạt. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)


Nhà thơ Nguyễn Tấn Cứ, người gắn bó với nhịp sống Ðà Lạt nói giọng xúc động. “Thấy hoa kim châm nhớ mẹ tôi. Ðà Lạt những năm bao cấp, khổ, món canh, món xào bằng hoa kim châm là niềm vui của người mẹ chăm con.”


Nếu sắc hoa vàng kim châm gợi nhớ đến bữa ăn bình dị thì phòng trưng bày tranh của người chủ làng Cù Lần lại là một bữa tiệc nghệ thuật hội họa đương đại Việt Nam giữa đại ngàn. Những họa sĩ thời danh như Lê Thiết Cương, Nguyễn Thanh Bình… có cảm giác gì khi tranh của họ được bày giữa rừng! Có thể đoán rằng, những họa phẩm tài hoa của họ sẽ như những đứa bé đang hòa nhịp sống nghệ thuật với thiên nhiên, đang mơ cùng giấc mơ với cỏ cây và muôn bướm.


Làng Cù Lần đón khách muốn ở lại qua đêm với rừng, nhìn cách mà ngôi làng du lịch này chuẩn bị những căn nhà nghỉ với vẻ ngoài đơn sơ hòa hợp với cảnh rừng và giấu đi những tiện nghi cao cấp của sinh hoạt cá nhân, chính điều đó tạo ra cho khách cảm giác chỉ cách mấy bước chân là du khách có thể trở lại với vòng tay thiên nhiên tuyệt mỹ, rồi quay về với không gian gia đình ấm cúng.








Nhà nghỉ cho du khách qua đêm giữa núi rừng cao nguyên Ðà Lạt. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)


Người tạo ra làng Cù Lần là một nhạc sĩ, ông Văn Tuấn Anh. Có vẻ ông thích mọi người gọi mình là già làng Cù Lần. Ông cho biết, thung lũng này trước kia là rừng cây cù lần, bà con người dân tộc dùng loại cây này tạo ra những con cù lần bằng thực vật và đó là một trong những sản phẩm thủ công làm quà lưu niệm nổi tiếng nhất Ðà Lạt. Nơi này cũng là nơi sinh sống của loài động vật hoang dã có tên là Cù Lần, loài vật hiền lành và có đôi mắt đẹp nhất thế gian.


Theo ông, mục đích lập làng Cù Lần không phải để du khách thấy một cảnh giả theo kiểu đưa nông thôn về phố, đưa phố thị về rừng. Chỉ cho chúng tôi về những chiếc xe Jeep kiểu quân đội, ông nói: “Ða số du khách đến đây đều muốn ngồi trên những chiếc xe này để làm một vòng cao nguyên hoang dã, người lớn tuổi nhất là Việt kiều thì sống lại với Ðà Lạt xưa, người trẻ tuổi thì hăm hở với những cảm giác mới lạ.”







Thảm hoa kim châm ở làng Cù Lần. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)


Như những du khách khác, chúng tôi cũng làm một tour xe Jeep quanh làng du lịch Cù Lần. Ðiều có ý nghĩa mà chúng tôi cảm nhận từ làng du lịch này chuyện rừng thông, suối vàng được tôn trọng giữ gìn đúng mức. Nhiều người có ý lo ngại khi ông nói về bước tiếp theo của làng Cù Lần là dành riêng một góc rừng thưa để những nhóm người trẻ, những đoàn du khách đông người đến chơi những trò chơi vận động giữa rừng và ngủ lại qua đêm trong lều bạt. Nhưng ông già làng Cù Lần nói, nếu không tạo điều kiện cho những người trẻ tuổi hôm nay về với rừng và không tin họ thì lấy gì giáo dục ý thức tôn trọng thiên nhiên.


Trong chiều ngồi ngắm mưa rừng giữa làng Cù Lần, mỗi thời khắc trôi qua là mỗi thời khắc con người thấm đẫm cái đẹp cao cả của núi rừng. Nếu những thời khắc quí giá này mà con người vẫn để bị quấy rầy công việc qua điện thoại di động hay vướng víu những nhu cầu kích động của nhịp sống thị dân thì quả là đáng thương. Nếu cho rằng làng Cù lần là một góc cô đơn thì không gì tuyệt vời hơn là hãy đến và để cho núi rừng cao nguyên Lang Bian lộng lẫy lấp đầy những khoảng trống lạc lõng.



 

Ngày ‘Nhớ Huế’ cho hàng ngàn dân Huế hải ngoại

 


Nguyên Huy/Người Việt


 


“Ðây là một đại hội cho người dân Huế đã vượt thoát được chế độ cộng sản, những người Huế của tự do đã từng một thời là học sinh của các trường học tại Huế như Quốc Học, Ðồng Khánh, Bồ Ðề, Hàm Nghi đại học Luật, những con người sinh ra, lớn lên với Huế, những quân cán chính VNCH từng có thời gian phục vụ tại Huế…”










Quang cảnh Ðại Hội Nhớ Huế toàn thế giới 2012 tại Mariott Hotel Nam California.


Ðó là lời mở đầu hai buổi họp mặt “Nhớ Huế” của Ðại Hội Toàn Thế Giới năm 2012 của Bác Sĩ Võ Văn Tùng, con chim đầu đàn những buổi tổ chức cho đồng hương Huế, cho Quốc Học, Ðồng Khánh, cho Huế-Thừa Thiên từ mấy chục năm nay.


Năm nay, đối diện với tuổi 80, ông cho biết: “Cá nhân chúng tôi, trước tuổi 80 đang tới, cũng thấy mình không còn đủ sức bươn chải, nên đã hoan hỉ quyết định chấm dứt một số công việc để anh chị em trẻ thay thế như việc phát hành Tuyển Tập Nhớ Huế sau số 19 này.”


Nói về việc tổ chức Ðại hội Nhớ Huế 2012, Bác Sĩ Tùng tâm sự: “Lòng thiết tha đến Huế, đến đồng hương Huế và cũng thể theo lời yêu cầu tha thiết của các vị cao niên Huế trong buổi họp mặt năm ngoái trên Washington DC, anh em chúng tôi đã bỏ thời gian gần cả năm nay để tiến hành công việc tổ chức sao cho hoàn hảo, đáp ứng được yêu cầu của bà con nhất là các vị cao niên, có thể chỉ được nhìn lại Huế thương qua những con người Huế một lần chót. Khó khăn với chúng tôi là việc thuê mướn một nơi họp mặt cho khang trang xứng đáng cho một cuộc họp mặt toàn thế giới như tại Mariott Hotel này. Họ đòi phải bảo đảm có ít nhất là 1,300 khách mới cho mướn Ball Room này. Ký hợp đồng rồi anh em chúng tôi lo sốt vó. Lấy đâu ra 1,300 người đây. Một website được mở ra thì may mắn thay chỉ trong một thời gian ngắn số người ghi danh tham dự đã lên tới trên một ngàn từ Âu Châu đến Úc Châu qua Canada. Tất nhiên là không có Việt Nam vì như chủ trương của đại hội được ban tổ chức đề ra là đại hội này chỉ dành riêng cho người dân Huế ở hải ngoại.”


Giải thích về việc này, nhạc sĩ Hoàng Thi Thao, một thành viên trong ban tổ chức cho biết: “Không phải là có sự phân biệt gì mà chỉ vì cái tâm tình tha hương nói chung mà chỉ có những người dân Huế di tản, vượt thoát trốn chạy cộng sản, đi tìm tự do mới có chung được những mối cảm hoài sâu lắng mà 37 năm qua cứ chất chứa trong lòng.”


Quả đúng như lời nhạc sĩ Hoàng thi Thao nói, hầu hết khách Huế tham dự trong 2 ngày đại hội, một tại nhà hàng Seafood World mà chủ nhân là ông Bửu Lộc, một người Hoàng phái, và một tại Mariott Hotel.


Tại nhà hàng Seafood World vào tối hôm Thứ Tư, 23 tháng 5, hơn 600 đồng hương Huế đã đến tham dự đông chật nhà hàng. Ông Bửu Lộc cho biết, “nhà hàng không thể tiếp nhận được hơn nên số vé bán có hạn và đã hết vé từ nhiều tuần trươc.” Không khí đã diễn ra thật thân mật, chan hòa tình thương nổi nhớ đến độ vào giữa chương trình ca nhạc Huế giúp vui, bà con đã chẳng còn lòng dạ nào thưởng thức mà tràn đi khắp nơi tìm lại những “O” những “Mụ” chưa từng được gặp lại sau ngày tan tác 30 tháng 4 năm ấy.


Tối hôm sau tại Mariott Hotel, không khí ấm cúng thân mật còn được nhân lên nữa với số đồng hương Huế đến tham dự mà ban tổ chức loan báo là 1,500 người. Cả một không gian lớn rộng của Ball Room chính trong khách sạn Mariott Hotel trong thành phố Anaheim đã râm ran tiếng nói, tiếng cười đặc… Huế. Hình như ở buổi gặp gỡ này, người dân Huế trẻ có phải tha hương lâu ngày mà quên đi giọng Huế thì nay cũng cố gắng vận dụng lại cái giọng Huế thương, Huế nhớ gia truyền đã lắng đọng trong máu huyết. Nên, lọt trong không gian này đã phảng phất những hình dáng Ðông Ba, Thiên Mụ, Trường Tiền, những lăng tẩm, những di tích của một thời hoàng cung nhà Nguyễn.


Ðất thần kinh với người dân Huế đến nay vẫn còn trang trọng trong chiếc áo dài của Huế cho dù có phải buôn thúng bán bưng nơi đầu hè phố, cuối chợ Ðông Ba thậm chí cho đến cả giới ăn xin tận cùng xã hội. Cho nên trong Ðại Hội Nhớ Huế này, đã bắt gặp biết bao cô gái Việt của đất thần kinh súng sính trong những bộ quần áo dài truyền thống Huế. Ðó là những chiếc áo dài tay áo không may theo kiểu “raglan,” vạt không quá ngắn trên đầu gối như thời trang trước 1970 ở Sai Gon hay dài lượt thượt như thời trang hiện tại. Cũng không xẻ ngang xẻ dọc, hở rộng bên sườn để lấp ló một phần da gợi cảm. Mà, đó là chiếc áo dài cổ ngắn, thân áo hơi rộng để không bó sát hình người che giấu được cái thân thể ngọc ngà hương trinh. Tấm áo dài truyền thống Huế này còn được điểm xuyết bằng chiếc quần hồng nhã nhặn óng ánh mượt mà tơ tằm quí giá. Lại còn bộ tóc thề, không thả lướt ngang vai mà được chiếc cặp tóc cặp lại buông trễ dưới bờ vai kiêu sa vương giả.


Hỏi một thiếu nữ trong bộ quần áo này, cô Tôn Nữ Diệu Khê có bộ tóc cặp buông lơi cho biết: “Cọ chi mô lạ tề, chị em tui may lậy theo ạo quân của các Mệ như rựa nì.”


Trong suốt buổi họp mặt tại khách sạn Mariott Hotel, ban tổ chức đã thể hiện được sự cố gắng tối đa của mình qua một chương trình văn nghệ về Huế thật phong phú, đa dạng. Những câu hò, điệu hát về Huế thơ, Huế mộng, Huế đau xót Mậu Thân, Huế nhớ nhung tha thiết được đại ban “Áo Chằng” gồm mấy chục cô gái Huế trong đồng phục tím nhạt rưng rưng xúc cảm và các trai Huế chững chạc trong những bộ âu phục tím than thể hiện da diết nỗi niềm về một quê hương cách nửa vòng trái đất. Bao nhiêu bài hát về Huế được những người con Huế trải lòng trên những nốt nhạc, trong những giai điệu vẩn vương sông nước Hương Giang đã được giọng ca Huế Hà Thanh và tuổi trẻ VN hải ngoại gửi hết tấm lòng mình đến bà con Huế khắp nơi trên thế giới đã tụ về đây đêm nay.


Ông Tôn Thất Ðôn, một người dân Huế cư ngụ tại Hà Lan tận miền Bắc Âu tâm tình với chúng tôi: “Cũng về đây nhiều lần rồi nhưng đây là lần đầu tiên được tham dự một đại hội lớn như thế này. Xúc động lắm anh ạ. Bao nhiêu người xưa được gặp lại. Cả một quá khứ buồn vui lẫn lộn đã trở về với tôi đêm nay. Cảm ơn cảm ơn lắm những anh chị em trong ban tổ chức.”










Toàn ban tổ chức ngày Ðại Hội Nhớ Huế 2012.


Vào những ngày trước đại hội, có một dư luận cho rằng ban tổ chức đại hội cũng đạt giấy mời về trong nước cho một số người dân Huế từng liên quan đến tội ác Mậu Thân cho người dân Huế. Chúng tôi có hỏi ban tổ chức thì ban tổ chức khẳng định không có một giấy mời nào được gửi về trong nước. Chúng tôi cũng xin tìm hỏi người đã cho biết tin tức này là ông Liên Thành thì trong một cuộc điện đàm vào sáng ngày thứ ba trước đại hội, ông Liên Thành cho biết “nghe tin đồn như vậy chứ không có chứng cớ gì nên muốn cảnh giác đồng hương. Chính vì những lời cảnh giác này mà họ đã không mời bọn đã gây ra tội ác trong vụ Mậu Thân như Nguyễn Ðắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường.”


Ðại Hội “Nhớ Huế” 2012 đã để lại trong lòng người dân Huế tha hương những xúc động sâu sắc sau 2 ngày hội ngộ thắm thiết và một buổi cùng nhau du ngoạn trên biển Thái Bình Dương để dõi mắt về phía bờ bên kia có một dải đất hình chữ S mà chính giữa là Huế thương, Huế nhớ không thể nào mờ phai được trong lòng người dân Huế.


––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Thống kê như một thế công

 


Thu thập và khai thác thống kê kinh tế cũng là một vấn đề chính trị


 


Nguyễn-Xuân Nghĩa


 


Kỳ này, chúng ta nói đến cái “cặp sốt” đo nhiệt độ kinh tế, trong tay mấy ông lang băm.


Từ nay đến ngày bầu cử tại Hoa Kỳ vào Thứ Ba, mùng 6 tháng 11, chúng ta còn sáu lần được Bộ Lao Ðộng thông báo mỗi Thứ Sáu đầu tiên trong tháng về tình hình lao động tháng trước. Lần tới là Thứ Sáu mùng 1. Khi kinh tế trì trệ và thất nghiệp cao, đây là thống kê có ảnh hưởng nhất, làm thị trường chuyển động và chính trường xôn xao…


Lần trước, thống kê nhân dụng của tháng 4 vừa được công bố Thứ Sáu, mùng 4 tháng 5, thị trường bị động với kết luận bi quan: kinh tế chưa khả quan và có thể lại suy trầm nữa.


Một hậu quả nhãn tiền là dầu thô tụt giá và từ đó tuột hoài, nay chỉ còn mấp mé 90 đô la một thùng.


Giá dầu thô tăng vì hai lý do chính: quân bình cung cầu và an ninh tại nguồn cung cấp. Nếu kinh tế sa sút, số cầu có thể giảm thì giá dầu sẽ giảm, nhưng theo mức độ cao hơn. Thí dụ, số cầu dự đoán là giảm 5% thì giá lại sụt tới 15%, do quy luật gọi là “đàn hồi” co giãn của giá cả. Ðấy chỉ là chuyện kinh tế.


Chuyện chính trị là khi thống kê lao động được công bố, các chính khách bèn diễn giải: tình hình đã khả quan chứ đáng lẽ còn bi đát hơn vì di sản quá tệ của quá khứ. Cũng thế, khi dầu thô lên giá thì đó là tội của các tổ hợp dầu hỏa, khi giá sụt thì đó là nhờ chính sách năng lượng của mình.


Dư luận thì đợi báo chí giải thích mà báo chí có khi… mù nếu không hiểu căn bản về kinh tế.


Từ mấy tháng nay mức thất nghiệp đã giảm từ 8.3 xuống 8.1%, nhưng đấy là tỷ lệ của số người khai là kiếm không ra việc từ sáu tuần nay so với “lực lượng tham gia thị trường lao động” là số người ở tuổi lao động, đã có việc làm hay đang tìm việc. Khi nhiều người nản chí mà khỏi tìm việc nữa thì họ vẫn thất nghiệp: con số thật cao hơn số biểu kiến là 8.1%. Các chính trị gia bám vào đó mà khoe thành tích.


Báo chí có khả năng thì nên giải thích thêm, rằng trong sáu con số khác nhau về thất nghiệp, chỉ số U6 có giá trị hơn vì cho biết về tình hình khiếm dụng, thất nghiệp trá hình, thất nghiệp bán thời, v.v… Nhưng hơi đâu mà họ đào sâu từ U1 đến U6 nếu chính độc giả hay cử tri lại chả quan tâm đến chuyện rắc rối ấy mà chỉ phản ứng theo cảm quan ấn tượng? Sự ơ thờ giải đãi của người dân lại tạo cơ hội cho chính trường và chính quyền lừa mị cả nước.


Vì vậy, ta mới nói đến cái nhiệt kế kinh tế, hay cách khai thác thống kê…


***


Nói chung, nền dân chủ đòi hỏi là hệ thống thu thập thống kê của nhà nước phải trung thực và khả tín chứ không để phục vụ chính quyền. Thế thì tại sao trong vụ khủng hoảng Âu Châu lại có tệ nạn khai gian thống kê của chính quyền Hy Lạp hay Tây Ban Nha? Chuyện ấy có xảy ra và cơ chế hành pháp của Liên Hiệp Âu Châu là Hội Ðồng Âu Châu cũng biết vậy.


Nhưng dù biết thì các công chức hữu trách tại thủ đô Liên Âu ở Bruxelles vẫn lặng lờ bỏ qua khi ở trên không muốn gây thêm vấn đề vì 1) sợ làm thị trường hốt hoảng và vì 2) sẽ phải quyết định về những biện pháp chế tài mà 3) họ biết là vô hiệu!


Chính cơ chế chính trị Âu Châu cũng là một nguyên nhân khủng hoảng vì Liên Âu chưa là tập thể thống nhất về ngân sách và thuế khóa với quyền chế tài và khả năng cưỡng hành. Quốc gia nào cũng tìm lợi riêng trong tiến trình hội nhập kinh tế giữa 27 thành viên và thống nhất tiền tệ giữa 12 nước trong khi vẫn đòi bảo vệ chủ quyền quốc gia về kinh tế tài chánh mà chả ai làm gì được. Vụ thống kê gian dối mới chỉ phản ảnh một phần cái mâu thuẫn xương tủy của Âu Châu.


Xin tạm gác chuyện Âu Châu mà quay về nền kinh tế đứng hạng nhì thế giới là Trung Quốc…


***


Mà cách xếp hạng và đánh giá sức nặng kinh tế của Trung Quốc cũng có vấn đề. Ý thức được vấn đề ấy chính là lãnh đạo của Bắc Kinh, nhưng vì kinh tế cũng là chính trị, họ đành chịu!


Mấy năm trước, họ đành chịu khi Cục Thống Kê Quốc Gia loan báo Tổng sản lượng Nội địa tăng bất ngờ, trong khi nếu cộng lại Tổng sản lượng của 31 tỉnh và thành phố trên toàn quốc thì còn cao hơn nữa! Cùng do một nhà nước lãnh đạo mà người ta có hai con số khác nhau.


Khi toàn cầu còn lao đao về nạn tổng suy trầm 2008-2009, Cục Thống Kê cũng nói tới mức tăng trưởng sản xuất đáng kể, làm Cục Năng Lượng Quốc Tế của Liên Hiệp Quốc ngạc nhiên, vì số cầu về dầu khí của Trung Quốc lại giảm mạnh. Sản xuất nhiều hơn mà tiêu thụ ít dầu hơn? Khi sản lượng kỹ nghệ Trung Quốc tăng vọt thì quốc tế càng giật mình vì cùng lúc đó số điện tiêu thụ lại giảm. Dùng ít điện ít dầu hơn mà vẫn sản xuất nhiều hơn thì chỉ có phép lạ của con trời!


So với cuộc tranh luận tại Hoa Kỳ rằng thất nghiệp có giảm thật hay chăng thì chuyện thực hư của Trung Quốc mới là vĩ đại: trong ba tuần đầu của tháng 5, bốn ngân hàng lớn nhất của xứ này đột ngột đạp thắng tín dụng: mức cho vay giảm đến 99%. Chỉ còn một số là thành số không.


Có không? Ðúng sai thì làm sao biết? Làm sao quản lý được nền kinh tế khi giới hữu trách lại không nắm vững thực tế của kinh tế? Câu nên hỏi là vì sao ba chục năm sau khi cải cách kinh tế, lãnh đạo Trung Quốc vẫn không cải cách được hệ thống thu thập và khai thác thống kê kinh tế cho trung thực hơn?


Câu trả lời vẫn là kinh tế cũng là chính trị!


***


Hơn 50 năm trước, Trung Quốc thời Mao Trạch Ðông có thành tích long trời lở đất của “Bước nhảy vọt vĩ đại.” Sau đó mới biết là từ 1959 đến 1961 đã có 36 triệu người chết đói ngay trong thời bình. Chuyện lạ là lãnh đạo cũng không biết gì về thực trạng của xã hội nên dân mới chết đói mà họ vẫn bình chân như vại.


Chỉ vì từ công xã, quận huyện, lên tới cấp cao nhất của bộ máy cách mạng, người người thi đua báo cáo vượt chỉ tiêu. Lên mỗi cấp lại nống thêm một nấc để lập thành tích dâng đảng. Ở trên cùng, lãnh đạo ngồi uống nước đường trong khi dân chết như ruồi.


Hai chục năm sau trò man rợ này, Ðặng Tiểu Bình tiến hành cải cách, và muốn hiện đại hóa hệ thống thu thập thống kê và tiêu chuẩn hóa cách đo đếm cho khoa học hơn. Kết quả?


Ngày nay về tổ chức, Trung Quốc có hai hệ thống thu thập thông tin song hành. Một là tổ chức hội nhập của Cục Thống Kê Quốc Gia tại Bắc Kinh, có nhân viên ở mọi cấp bên dưới đúc kết con số từ dưới nạp lên để báo cáo về trung ương. Hệ thống kia là của các phủ bộ hay cơ quan có nhiệm vụ thu thập thống kê trong phạm vi chức năng của mình, cũng do cấp dưới trình lên.


Rốt cuộc, hai hệ thống ấy gạn ra hai số khác biệt vì cùng một lý do: nhân sự công quyền được ở trên bổ nhiệm – trừ cấp xã ấp là do dân bầu lên – nên đa số “đầy tớ của nhân dân” đều chịu trách nhiệm với cấp trên, nơi quyết định về chức vụ và bổng lộ. Mỗi cấp lại châm thêm một “hệ số tâng công” nên ở trên cùng đều có báo cáo màu hồng, mà đầy mâu thuẫn.


Họ phải báo cáo để thượng cấp đẹp lòng, chứ không chịu trách nhiệm gì với những người ở dưới – dưới cùng là người dân. Thống kê Trung Quốc chỉ khả tín nếu có cải cách chính trị.


Mà có rồi thì vẫn còn khả năng rủi ro kiểu Âu Châu. Cao nhất thì như Mỹ, với khả năng diễn giải tào lao của chính trường. Vì vậy, thông tin hay phiên dịch của báo chí mới có tầm quan trọng. Xin đợi Thứ Sáu này xem!

Mỹ đứng đầu 8 nước đánh thuế doanh nghiệp nặng nhất

 


NEW YORK – Trong khi nhiều quốc gia kỹ nghệ trên thế giới tìm cách giảm thuế doanh nghiệp để giữ vị thế cạnh tranh trước cơn khủng hoảng kinh tế toàn cầu, Hoa Kỳ lại đi hướng khác.


Gần đây, Mỹ trở thành nước kỹ nghệ có mức thuế đánh vào doanh nghiệp nặng nhất, theo tường thuật của Wall Street Journal.









Logo của Tổ Chức Hợp Tác và Phát Triển Kinh Tế (OECD), gồm 34 quốc gia. (Hình: OECD Berlin)


Trong số 34 nước thuộc Tổ Chức Hợp Tác và Phát Triển Kinh Tế (OECD), tám nước có mức thuế doanh nghiệp vượt mức trung bình 29.3% của cả nhóm, và cả tám đều có tổng sản lượng quốc nội (GDP) lớn. Ðiều này cho thấy các nước lớn tương đối tin tưởng khả năng giữ được sự hoạt động kinh doanh, dù rằng thuế doanh nghiệp của họ cao hơn các nước khác.


Hồi Tháng Ba, Nhật giảm thuế doanh nghiệp xuống còn 38.01%, đẩy Hoa Kỳ lên vị trí quốc gia có mức thuế cao nhất, với 39.2%, theo phân tích gần đây của tổ chức Tax Foundation.


Tám nước đánh thuế doanh nghiệp nặng nhất theo thứ tự từ nhẹ đến nặng như sau:


8. Tây Ban Nha, với GDP $1.48 ngàn tỉ và nợ quốc gia so với GDP 66.1%, có mức thuế doanh nghiệp năm 2012: 30%, trong khi năm 2002 là 35%.


7. Mexico, với GDP $1.65 ngàn tỉ, có mức thuế doanh nghiệp năm 2012: 30%, trong khi năm 2002 là 35%.


6. Úc, với GDP $0.92 ngàn tỉ và nợ quốc gia so với GDP 25.3%, có mức thuế doanh nghiệp năm 2012: 30%, trong khi năm 2002 là 30%.


5. Ðức, với GDP $3.07 ngàn tỉ và nợ quốc gia so với GDP 87.0%, có mức thuế doanh nghiệp năm 2012: 30.2%, trong khi năm 2002 là 38.9%.


4. Bỉ, với GDP $0.41 ngàn tỉ và nợ quốc gia so với GDP 100.7%, có mức thuế doanh nghiệp năm 2012: 34%, trong khi năm 2002 là 40.17%.


3. Pháp, với GDP $2.19 ngàn tỉ và nợ quốc gia so với GDP 94.1%, có mức thuế doanh nghiệp năm 2012: 34.4%, trong khi năm 2002 là 35.43%.


2. Nhật, với GDP $4.30 ngàn tỉ và nợ quốc gia so với GDP 199.7%, có mức thuế doanh nghiệp năm 2012: 38.01%, trong khi năm 2002 là 40.87%.


1. Mỹ, với GDP $14.58 ngàn tỉ và nợ quốc gia so với GDP 93.6%, có mức thuế doanh nghiệp năm 2012: 39.2%, trong khi năm 2002 là 39.3%.


Trong khi thuế doanh nghiệp trung bình của các nước OECD giảm hơn 6% trong thập niên qua, Hoa Kỳ chỉ giảm từ 39.3% xuống 39.2%, đưa Mỹ lên vị trí quốc gia đứng đầu danh sách có mức thuế doanh nghiệp nặng nhất trong các nước kỹ nghệ. Ngoài ra, Mỹ còn là nước duy nhất trong khối OECD hiện đánh thuế vào các công ty kiếm lời được ở ngoại quốc và Hoa Kỳ vẫn tiếp tục là nước có GDP lớn nhất thế giới. (TP)

Vàng Ðen (Kỳ 111)

 





“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.




 


Kỳ 111


 


Nghĩ đến Phong Sương, Mộng Cầm không cảm thấy ghét, chỉ có thù và hận. Cô ta đã giẫm chân mình khi nhẩy vào địa bàn bán vũ khí. Chuyện đó có thể bỏ qua được, vì dầu sao cô ta cũng là người giỏi, đã từng giúp đỡ được nhiều chuyện lớn đáng nói. Riêng chuyện người cung cấp vũ khí bảnh trai, nhiều đàn ông tính, thật đáng yêu, Phong Sương không thể chiếm làm tư hữu, Phong Sương không có quyền làm chuyện đó. Dĩ nhiên Phong Sương phải bước, từ thân xác lẫn hình ảnh, ra khỏi đời người đàn ông đó.


Bệnh yêu đã khiến Mộng Cầm có những tưởng tượng quanh hình ảnh đầu tiên của Phong tại nhà cô Lụa. Sừng sững nơi ngưỡng cửa, phong trần như tên gọi, tay áo xắn cao khỏi khuỷu tay để lộ hai cánh tay sạm nắng, không gân guốc như những tên lực sĩ vai u, thịt bắp, nhưng thật rắn rỏi. Bộ ria mép không chải chuốt tạo cho người đàn ông đó một cái gì đó thật nam tính, trái hẳn với những bộ ria mép của những tên đĩ đực. Chao ôi, còn đôi mắt. Ðôi mắt vui sáng nhìn thật thẳng, không chớp, không loạn thần làm Mộng Cầm luống cuống thật vu vơ, những muốn dùng tay che đôi ngực trần vì chiếc váy hở cổ, hôm đó, chừng hơi quá trễ. Nhưng chúng chỉ xoáy sâu vào đôi mắt của Mộng Cầm để rung mạnh trái tim. Vì vậy, bản năng tự vệ đã khiến Mộng Cầm muốn che đôi ngực trần, những sợ trái tim sẽ vỡ tung.


Bệnh yêu cũng không cấm Mộng Cầm mơ mộng. Bước chân đầu tiên của người đàn ông đó khi bước vào ngưỡng cửa nhà cô Lụa đã giẫm đè lên bóng của mình. Chiếc bóng vô sự, nhưng trái tim đã bị trầy tức thì.


Vết thương càng ngày càng lan rộng, nung đỏ cả trái tim. Không biết trong đời còn cái gì ấm hơn được giọng nói của người đó. Gần như ngày nào, kể từ lúc gặp Phong lần đầu, Mộng Cầm cũng mơ mộng được tiếng nói nồng ấm của người đàn ông đó thì thầm bên tai với những lời yêu đương, âu yếm. Mộng Cầm còn mơ được nép đầu bên vai người ấy, được cánh tay người ấy khoác vai dìu đi giữa một con đường ngập lá thu vàng của Hoa Thịnh Ðốn, hay dạo phố xuân tại một tỉnh nhỏ nào đó nơi quê nhà.


Mộng Cầm còn mơ, còn mơ nhiều hơn thế nữa. Nhưng không phải mơ mộng nào cũng hiền lành như nhau. Chen lẫn những lần hiền lành, Mộng Cầm cũng có những lúc mơ mộng đến những hình ảnh thật độc ác. Nạn nhân đóng vai chính trong những cuốn phim ngắn độc ác đó, không ai ngoài Phong Sương cùng những người liên hệ chung quanh, dĩ nhiên Phong không có mặt trong những mộng mơ tệ hại đó.


Buổi tối hôm Phong Sương đề nghị việc mua bán vũ khí, Mộng Cầm đã biết được ngay mớ vũ khí ấy đến từ kho vũ khí khổng lồ, do bại quân Mỹ để lại tại miền Nam Việt Nam. Lượng vũ khí lớn này cũng gây trở ngại không ít cho Mộng Cầm.


Gần hai chục năm càn quét dữ dội tại Ðông Nam Á, Mộng Cầm mới đẩy bật hoàn toàn thế lực cùng uy tín của Sam Cummings, vua súng đạn của thế giới, rồi đặt bản doanh chính tại Viên Chắn lẫn Chiang Mai, nhưng vẫn không thể nào chặt đứt được nguồn cung cấp súng đạn lẻ tẻ từ Việt Nam. Ðám buôn lậu của Việt Nam quả khó nhai, dai dẳng. Chặt hết đám này, chúng nhào ra đám khác. Không sợ đất trời. Mộng Cầm đành chào thua, nhắm mắt cho chúng qua những cú nhỏ. Dù nhiều lúc trà dư, tửu hậu với Lone Star, cả hai đều tự hào về những thành quả đạt được. Cả hai đã từ từ đẩy bật Sam Cummings ra khỏi cái ngai vàng vua súng đạn của hắn. Ðịa bàn cùng những vùng ảnh hưởng của hắn bị liếm dần như vết dầu loang.


Cuối cùng vua súng đạn của Ðệ Nhị Thế Chiến, cùng của những thập niên 60, 70 đã phải co cụm, rút về đến bờ sông Potomac của Virginia để tử thủ cứ địa sau cùng của hắn: Bảo tàng viện tư về súng đạn Sam Cummings.


Giờ đây, đám buôn lậu súng đạn dai dẳng đó lại được cầm đầu bởi Phong. Chúng lại dám đi thẳng đến Khun Sa với một lượng vũ khí khá lớn. Trung ương đã nhẩy nhổm khi biết cả trăm lừa, ngựa tụ tập ở Mã Hồng Sơn. Từ đó bặt luôn tin tức của Diana Mộng Cầm không một lý do.


Trung ương có biết đâu rằng, Mộng Cầm đã yêu. Vì người đàn ông này, Mộng Cầm sẽ đạp lên hết tất cả mọi chông gai của cuộc đời để có được người đó. Phong Sương, cái gai đầu tiên vô cùng lớn để phải nhổ tức thời. Sau đó sẽ phải trả lời hoặc đối phó với Hoa Thịnh Ðốn. Mộng Cầm đã từ chối tiếp nhận mọi chỉ thị của Lone Star. Sẵn sàng chấp nhận tất cả mọi hậu quả dù có tệ hại đến đâu.


Vì yêu, Mộng Cầm đã chọn một con đường. Con đường ấy lại quá xa.


Cửa ngỏ của đủ mọi dịch vụ, từ thượng vàng đến hạ cám. Chiang Mai mở cửa cho những du khách hiền lành với trái tim đầy ắp những tò mò cũng có, nhưng lôi kéo cũng không ít những gã giang hồ da trắng, du thử, du thực từ những phương trời xa như Âu, Mỹ, Úc Châu. Nam lẫn nữ, chúng đổ dồn về, với những chiếc ba lô làm hành trang duy nhất, lang thang đó đây kiếm chút cháo cặn, cơm thừa.


Bất ngờ nổi tiếng một cách nhanh chóng, không vì cái đẹp của chính nó, Chiang Mai đã được cả thế giới biết đến vì nó chính là cánh cửa hẹp để bước vào thiên đàng hạ giới. Cánh cửa tuy hẹp, nhưng thế giới bên ngoài đã phá tung nó, để từ đó ma túy được trải ra khắp quả địa cầu. Bạch phiến được gắn đôi chân để hiện diện khắp các hang cùng, ngõ hẻm của Mỹ quốc.


Ðám bọt bèo Âu, Mỹ đã lúc nhúc như dòi, bọ tại cửa ngỏ Chiang Mai. Ðể với vài đồng đô rách, chúng mong thỏa mãn tối đa cái “tôi” ty tiện của chúng qua những lượng ma túy rẻ mạt, hưởng thụ gần như công khai. Hồng ngọc, lam ngọc đầy rẫy ngoài chợ trời, giá nào cũng có, nhưng chắc chắn rẻ gấp năm, mười lần giá bán tại Âu, Mỹ.

Ông Nguyễn Văn Quyết

 

Syria: Hơn 100 người bị giết ở Houla

 


BEIRUT (AP) – Syria bác bỏ tố cáo là quân lực họ tàn sát hàng trăm thường dân kể cả phụ nữ và trẻ em, nhưng Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc sau một buổi họp khẩn cấp lên án chính quyền nước này pháo kích vào khu dân cư.


Nhiều nước trên thế giới đồng loạt lên án chính quyền Tổng Thống Bashar Assad trong vụ giết hại hơn 100 người ở Houla, sự kiện đẫm máu nhất trong 15 tháng nổi dậy ở Syria, nhưng giữa các cường quốc có sự bất đồng về việc quy trách nhiệm cho phía chính quyền.



Hình ảnh do người dân chụp và cung cấp cho đài truyền hình Shaam News Network cho thấy tử thi nạn nhân sau vụ tàn sát ở Houla, Syria. Chính quyền Syria bác bỏ tố cáo quân lực họ đã gây ra vụ giết người này và quy trách nhiệm cho “hàng trăm người võ trang” đã tấn công đồn lính trong vùng. Hội Ðồng Bảo An lên án vụ tàn sát này, sự kiện đẫm máu nhất trong 15 tháng nổi dậy ở Syria. (Hình: AP Photo/Shaam News Network)


Hội Ðồng Bảo An trong một văn bản báo chí gửi ra hôm Chủ Nhật “lên án một cách mạnh mẽ nhất” vụ tàn sát ở Houla. Văn bản này tố cáo quân lực chính phủ Syria pháo kích và đem xe tăng bắn vào khu nhà ở của người dân. Văn bản cũng lên án những vụ giết người “bằng cách bắn cận chỗ và bằng bạo lực nặng nề” – nhưng riêng trong chuyện này thì văn bản tránh không nói ai chịu trách nhiệm.


Hội Ðồng Bảo An lên án những hành vi vi phạm luật quốc tế và những lời hứa hẹn của Syria trước đây với Liên Hiệp Quốc, và nói “những kẻ gây ra bạo lực sẽ phải chịu trách nhiệm” và yêu cầu đoàn quan sát viên tại Syria và Tổng Thư Ký Ban Ki-moon điều tra và báo cáo lại cho Hội Ðồng Bảo An.


Anh và Pháp muốn nêu trách nhiệm trực tiếp cho Syria, nhưng Nga yêu cầu họp khẩn cấp để nghe tường trình của Tướng Robert Mood, chỉ huy trưởng đoàn quan sát viên.


Video của người dân quay và đưa lên mạng cho thấy hàng mấy chục tử thi của nạn nhân, nhiều người là trẻ em, được xếp thành hàng thẳng thắn với vết thương và máu chảy. Một video khác cho thấy tử thi này được quấn vải trắng và đặt vào mộ tập thể rộng mênh mông.


Tướng Mood nói với Hội Ðồng Bảo An là đoàn quan sát viên tại chỗ ước lượng có 108 người bị giết ở Houla, trong đó có 49 trẻ em và 34 phụ nữ.


Người dân Houla nói quân đội nã pháo vào làng và xông vào đánh nhau với phiến quân địa phương, sau khi người dân biểu tình hôm Thứ Sáu. Một số người nói sau đó chính quyền cho côn đồ tràn vào, bắn hạ đàn ông trên đường phố và vào nhà đâm chết phụ nữ và trẻ em.


Tuy nhiên, chính quyền Syria bác bỏ cáo buộc này và tường thuật một câu chuyện khác hẳn.


Nói với báo chí ở Damascus, Ngoại Trưởng Jihad Makdissi nói quân đội Syria đang ở trong căn cứ khi họ bị “hàng trăm người võ trang nặng nề” tấn công, dẫn đến trận đánh kéo dài 9 tiếng khiến 3 quân nhân bị chết và 16 bị thương.


Lính Syria phản công tại chỗ, nhưng không hề rời khỏi căn cứ, Ngoại Trưởng Makdissi nói.


“Không xe tăng hay trọng pháo nào của Syria vào đến nơi vụ tàn sát xảy ra,” ông nói. “Lực lượng an ninh không rời chỗ của họ vì họ đang trong tư thế tự vệ.”


Ông quy trách nhiệm vụ tàn sát cho những tay võ trang này, và tố cáo báo chí cũng như các viên chức phương Tây phun ra “một cơn bão dối trá” để có thể can thiệp vào nội bộ Syria.


Makdissi không cung cấp hình ảnh hay video và cũng không ước lượng số người chết ở Houla. Ông nói chính phủ đã lập một ủy ban điều tra và sẽ chia sẻ kết quả này cho Ðặc Sứ Liên Hiệp Quốc Kofi Anan.


Ðoàn quan sát viên Liên Hiệp Quốc công bố video quay ngày hôm sau vụ tàn sát, cho thấy đoàn này gặp gỡ phiến quân địa phương và quan sát người dân thu thập xác chết đem chôn. Video này cũng cho thấy hai chiếc xe thiết giáp bị phá hủy, cho thấy sức kháng cự của phiến quân cũng mạnh hơn là họ thú nhận.


Trước phiên họp kín của Hội Ðồng Bảo An, phó đại sứ Nga tại Liên Hiệp Quốc Alexander Pankin nói với báo chí rằng, “có nhiều cơ sở để tin rằng đa số nạn nhân bị giết là bị chém, bị cắt bằng dao, hoặc bị bắn ngay sát người.”


Tuy nhiên, ông nói thêm, “Chúng ta phải xác định xem có phải chính quyền Syria đã làm chuyện này trước khi có thể đồng ý được.”


Văn bản báo chí của Hội Ðồng Bảo An là một văn bản không thuộc hồ sơ chính thức của Hội Ðồng Bảo An. Tuy nhiên, ngay cả một văn bản báo chí cũng phải được toàn bộ 15 thành viên đồng ý, nên được xem là phản ảnh quan điểm của Hội Ðồng Bảo An.

Cầu Golden Gate kỷ niệm 75 năm

 

SAN FRANCISCO (AP) – Một chiếc tàu cứu hỏa bơm nước phun lên trời hôm Chủ Nhật trong lễ mừng kỷ niệm 75 năm khánh thành cây cầu Golden Gate ở San Francisco.

 Buổi lễ kỷ niệm còn có cuộc diễn hành thuyền cổ và bắn pháo bông vào buổi tối. (Hình: AP Photo/Noah Berger)

Morong, Bataan

 

Ði và học

 

 

 

Trịnh Hội

(Nguồn: VOA)

 

Ðối với trên 400,000 người Việt tỵ nạn hiện đang định cư trên khắp 5 châu, chắc có lẽ phần lớn vẫn còn nhớ đến hai cái tên này: Morong, Bataan. Vì đây từng là một trong hai trại tỵ nạn lớn nhất ở Phi Luật Tân trong suốt hai thập niên.

Tác giả trước cổng chùa Vạn Hạnh, dựng tại Bataan.

Từ đầu thập niên 1980 cho đến giữa thập niên 1990 khi những người Việt tỵ nạn cuối cùng ở trại Bataan được chuyển về trại Palawan, chấm dứt hành trình tìm đường vượt biển của người Việt tỵ nạn sang Phi.

Hôm thi đấu xong cả nhà vẫn ở lại Subic chơi cả ngày. Ðến hôm sau trên đường về nhà mọi người mới quyết định ghé vào thăm trại Bataan cách khu cảng Subic chỉ trên dưới 10 cây số. Tính ra thì thấy tôi cũng hên thật vì từ trước đến nay, mặc dù tôi đã ở Phi trên 10 năm, nhưng tôi lại chưa bao giờ có dịp ghé vào thăm khu trại này. Một khu trại mà chỉ cần nghe qua tên hay thấy tấm hình của chiếc cổng chùa Vạn Hạnh nay đã bị bỏ hoang mà tôi vừa chụp lại đăng trên trang mạng Facebook là vô số người đã cho biết họ vẫn còn nhớ rõ khu nào, kể ra ở đâu họ từng sinh hoạt, chung sống trước khi đi định cư ở Úc, ở Mỹ.

Nhưng điều mà làm cho tôi ngạc nhiên nhất sau khi bước vào cổng trại là cho đến nay một số khu di tích như nhà thờ, chùa cũ và đền thờ quốc tổ vẫn được giữ gìn rất kỹ lưỡng, trân trọng. Kể cả chiếc tàu vượt biển năm xưa từng được đặt ở ngay giữa trại nay vẫn tiếp tục được trùng tu và đặt bên trong khu nhà bảo tàng với đầy đủ các hình ảnh, chi tiết của một thời tỵ nạn Bataan.

Không những thế một số nhà hảo tâm người Phi còn cho xây lại khu di tích nhà thờ nơi Ðức Giáo Hoàng John Paul II từng ghé qua thăm những người Việt tỵ nạn đầu tiên ở trại Bataan vào năm 1981. Ðiều này hơn hẳn trại tỵ nạn Palawan ở cực Nam nước Phi nơi hiện nay không còn nhiều di tích để lại. Cũng như các trại khác ở Hồng Kông, Thái Lan.

Bước vào khu vực chùa Vạn Hạnh nay đã bị bỏ hoang, cảnh vật đầu tiên đập vào mắt tôi là tượng đứng của Phật Bà Quan Âm to cao, nhìn thẳng về phía cổng chùa. Và sau lưng tượng là cả một thung lũng rộng lớn chảy dài cho đến cuối rặng núi ở phía xa. Với dòng suối lớn cắt dọc ngang theo thung lũng mà tôi tin chắc rằng có rất nhiều người, rất nhiều đã từng đứng nơi tôi đang đứng để hồi tưởng lại quãng đường gian khổ mà họ đã vừa bước qua. Ðể cảm nhận và ghi nhớ câu nói cho đến nay vẫn còn được khắc ghi trên tảng đá nằm cạnh:

 

Never forget this:

The bones of countless people lie on the sea-bed.

People who bought freedom, just like you but who were not successful.

Freedom is a priceless treasure. Understand it. And guard it well;

Do not abuse it. Or waste it.

 

Ðừng bao giờ quên điều này:

Những nắm xương tàn của biết bao người đang nằm dưới đáy biển.

Những người đã mua tự do, cũng như bạn, nhưng họ đã không thành công

Tự do là một bảo vật vô giá.

Hãy cảm nhận nó. Cố bảo vệ nó.

Ðừng lạm dụng nó. Hay hoang phí.

 

Ðối với đa số người Việt tỵ nạn được nhận cho đi định cư ở Mỹ trong suốt thời gian này, phần lớn mọi người đều được chuyển vào trại Bataan (từ các trại tỵ nạn khác ở Ðông Nam Á) trung bình khoảng 6 tháng để được học sơ qua về con người và văn hóa của nước Mỹ (acculturation). Vì vậy có thể nói hầu hết những ai sang Mỹ giữa thập niên 1980 và 1990 từ các trại tỵ nạn ở Hồng Kông, Mã Lai, v.v… đều đã có dịp sinh sống ở các khu 5, khu 7 nơi cổng chùa Vạn Hạnh và đền thờ quốc tổ vẫn còn được giữ nguyên cho đến nay.

Ðấy là chưa kể đến nhóm con lai và gia đình của họ mà tôi biết là khoảng gần 100,000 người đã được nhận qua chương trình nhân đạo đặc biệt được gọi là Amerasian Homecoming Act kể từ năm 1989. Họ cũng đã phải trải qua một thời gian khá dài ở trại tỵ nạn Bataan.

Nếu có dịp tôi mong là các bạn đọc, bất kể là các bạn đã có từng sống qua ở Bataan hay không, hiện đang ở Mỹ hay ở Việt Nam, sẽ tìm đến nơi này. Vì chắc chắn một điều là sau khi rời khỏi trại để trở về với cuộc sống thường nhật, các bạn sẽ hiểu rõ hơn về di sản của những người Việt tỵ nạn hiện đang sinh sống khắp năm châu. Họ đã phải trải qua những khó khăn nào, trăn trở với các hệ lụy trong suốt hơn ba thập niên qua ra sao, v.v… tất cả đều có thể trả lời một cách gián tiếp qua những hình ảnh, di tích của những tháng ngày tỵ nạn không nhà, không cửa.

Ðây cũng có thể là lý do tại sao vẫn có một số người Phi muốn gìn giữ những trải nghiệm của một thời của một giống dân mà so ra họ không có nhiều điểm tương đồng, trong lịch sử cũng như văn hóa đất nước.

Thế nhưng, có phải chăng họ mới là người muốn tìm hiểu thêm và trân trọng những giá trị nhân bản đề cao sự tương trợ, khát khao tự do, dân chủ? Vì trong quyển sách lưu niệm chữ ký của những người ghé vào thăm trại trong thời gian vừa qua, tôi chỉ thấy toàn là tên họ của những người ngoại quốc. Tuyệt nhiên không có được một cái tên Việt Nam.

Mặc dù có gần nửa triệu người Việt đã từng lưu lạc đến nơi này.

Cộng đồng Hồi Giáo phẫn nộ vì bị cảnh sát New York do thám

 


TRENTON, N.J. (AP) – Giới lãnh đạo Hồi Giáo ở New Jersey nói họ rất phẫn nộ vì bộ trưởng Tư Pháp tiểu bang cho rằng cảnh sát New York không phạm luật khi do thám các giáo đường, cơ sở thương mại, và những nhóm sinh viên Hồi Giáo.









Ðạo Trưởng Hồi Giáo Mustafa El-Amin, trái, và luật sư, cùng những đại diện cộng đồng Hồi Giáo, trả lời câu hỏi của các phóng viên sau cuộc họp với bộ trưởng Tư Pháp New Jersey hôm Thứ Năm, về vấn đề cảnh sát New York do thám dân Hồi Giáo. (Hình: AP/Mel Evans)


Nhiều nhà lãnh đạo các giáo đường tham dự cuộc họp tuần qua với Bộ Trưởng Jeffrey S Chiesa, nói là họ kinh ngạc vì ông bộ trưởng không coi là vi phạm pháp luật và nhân quyền những hành động dò xét vô lý mà theo họ chỉ căn cứ trên gốc gác tôn giáo.


Cảnh sát chìm và mật báo viên thu hình, nghe lén các quán cà phê Hồi Giáo, theo dõi những buổi thuyết pháp dù chưa có bằng chứng phạm tội hình sự. Thống Ðốc Chris Christie cũng chấp thuận những hoạt động như vậy và ông chỉ quan tâm đến vấn đề cảnh sát New York có thông báo cho New Jersey biết những gì họ làm hay không. Bộ Trưởng Tư Pháp Chiesa giải thích là New Jersey không có luật cấm cơ quan an ninh tiểu bang khác hoạt động trong tiểu bang mình.


Tuy nhiên thị trưởng Newark, ông Cory Booker, và các viên chức hàng đầu FBI ở New Jersey, chỉ trích chiến thuật này.


Cảnh sát trưởng New York City, ông Raymond Kelly, mới đây đã có một cuộc họp với nhiều cơ quan an ninh các thành phố New Jersey để phối hợp hành động. Thị trưởng New York City, ông Michael Bloomberg nói rằng cảnh sát New York có thể thu thập tình báo ở bất cứ nơi đâu nếu là cần thiết để bảo đảm an ninh cho dân chúng.


Ðạo Trưởng Hồi Giáo Mustapha El-Amin ở Newark đồng ý về nhu cầu an ninh và tình báo, nhưng muốn rằng hành động của nhân viên công lực phải có lý do cụ thể. Ông nói: “Chúng tôi không tán thành cách làm việc của họ. Người Hồi Giáo chúng tôi cảm thấy luật pháp và dân quyền bị vi phạm, chỉ bởi vì chúng tôi là Hồi Giáo.” (HC)

Tuyến Trần: Hơn 20 năm làm thiện nguyện giúp người nghèo



‘Sống trên đời phải biết cho đi một chút gì’


Ngọc Lan/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) – “Từ đầu tôi đã là người homeless nên tôi biết thân phận người homeless. Tôi hiểu cái lạnh làm mình không ngủ được, cái đói làm mình không ngủ được. Tôi cũng biết mình đã vui như thế nào khi có người đến thăm lúc còn ở trên đảo hoang, dù họ không cho tôi bất cứ cái gì nhưng họ khiến tôi nghĩ rằng vẫn còn có người nghĩ đến tôi.”









Ông Tuyến Trần, người hơn 20 năm cung cấp bữa ăn cho người vô gia cư tại quận Cam, “sống trên đời phải có một chút gì cho đi. Một chút đó chính là cái mình cố gắng.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Khởi đi từ những suy nghĩ đơn giản như vậy mà ông Tuyến Trần cùng các bạn bè, đồng sự của mình đã bền bỉ hơn 30 năm qua trong công việc cung cấp sách báo cho người dân ở trại tị nạn hàng tháng và thức ăn miễn phí cho người vô gia cư tại khu Civic Center vào mỗi chiều Thứ Ba và Thứ Năm hàng tuần.


Không chỉ vậy, từ 3 năm nay, sau khi người vợ thân yêu qua đời, mỗi tuần ông còn đến bệnh viện UCI để làm thiện nguyện công việc an ủi, động viên tinh thần, cầu nguyện giúp cho những bệnh nhân cô độc tìm lại được niềm tin vào cuộc sống.


Tìm hiểu câu chuyện của ông Tuyến Trần cũng chính là dịp để mỗi người chiêm nghiệm thêm về quan niệm nhân sinh “Sống là phải cho đi.”


 


Từ câu chuyện những ngày trên đảo hoang


 


Tuyến Trần là một người đàn ông trên dưới 70 tuổi, có dáng dấp cao ráo, mái đầu bạc trắng và một gương mặt thân thiện.


“Tôi vượt biên năm 1976. Lúc đó chưa có trại tị nạn, nên tôi sống như một người ‘homeless’ ở Indonesia khoảng một năm. Họ cho tôi ở nhưng không cho tôi đồ ăn. Vì cách của họ là muốn đuổi tôi đi. Thành ra từ đầu tôi đã là người ‘homeless’ nên tôi biết thân phận của người homeless.” Bằng giọng nói trầm, rõ từng tiếng, ông Tuyến bắt đầu những hồi ức về cuộc đời mình.


Theo lời ông Tuyến, thuyền ông đến một hòn đảo nhỏ ở Indonesia. “Họ đồng ý cho chúng tôi ở lại, nhưng không cung cấp thức ăn và canh chừng chúng tôi 24/24. Chúng tôi chỉ có thể sống trên thuyền và trên hòn đảo đó mà thôi.”


Ðể có thể sống còn, ông Tuyến dùng thuốc tây đổi cho người địa phương để lấy gạo và thức ăn, nước uống.


“Những người dân đó cũng nghèo lắm nhưng họ đã giúp tôi, sẵn sàng cho tôi ngọn rau, củ mì, sẵn sàng đổi cho tôi mấy viên thuốc lấy con cá, lấy tí gạo để tôi có thể sống qua gần 6 tháng, trước khi có sự giúp đỡ từ một hội thánh ở Ðức.” Người đàn ông nói trong lúc những hai bàn tay đan nhau trước mặt, nhớ lại một đoạn đời đã qua.


Ngoài sự thiếu thốn về vật chất, những ngày tháng ở đảo, ông Tuyến Trần còn thấu hiểu hơn ai hết sự trống vắng về tinh thần.


Ông tiếp tục câu chuyện, “Tôi còn nhớ khi tôi nhận được lá thư của một người nào đó gửi đến thì tất cả mọi người đều chia nhau đọc lá thư đó, vì ai cũng muốn chia sẻ tin tức, muốn đọc được chữ Việt Nam.”


Không chỉ vậy, người thuyền nhân năm xưa còn nhớ “có một người đến thăm lúc tôi ở hoang đảo.”


“Cho dù người này không cho tôi cái gì, nhưng tôi cảm động vì nghĩ mình ở trong xó rừng đảo hoang như vậy mà cũng có người tốt quá tới thăm mình. Ðiều đó giúp tôi tin rằng cuộc đời này dù có như thế nào chăng nữa cũng có những người nghĩ đến mình, cũng có những người tốt nhớ tới mình.”


Từ những tâm tư đó, sau khi đặt chân tới Mỹ không bao lâu, người đàn ông mang nặng những suy nghĩ đầy tính nhân bản này đã cùng bạn bè bắt tay ngay vào công việc giúp đỡ tinh thần cho những người vượt biên còn đang ở các trại tị nạn.


 


Từ sách báo cho các trại tị nạn đến bữa ăn cho người vô gia cư


 


Thấu hiểu sự thiếu thốn về mặt tinh thần là như thế nào, ông Tuyến Trần cùng bạn bè bắt tay vào thực hiện “chiến dịch gửi tặng sách báo cho đồng bào vượt biển” từ năm 1979 đến tận năm 1991 mới chấm dứt “do các trai tị nạn đóng cửa.”


Ông Tuyến cho biết, “Tụi tôi làm tờ nguyệt san Ðường Sống và in sách học tiếng Anh, tiếng Pháp, mỗi lần cũng đến mấy mươi ngày bản copy để gửi sang 9 nước Ðông Nam Á. Sách thì tụi tui gửi sang Hải Quân Hoa Kỳ để họ chuyển đến các trại tị nạn giùm. Còn báo thì tụi tôi tự gửi lấy.”


Chi phí cho việc in ấn sách báo và gửi đi cho đồng bào vượt biên được chắt cóp từ “việc đi nhặt ống lon, báo cũ” với sự chung tay của các giáo dân từ các thánh đường quanh vùng Orange County.


Sau hơn 10 năm thực hiện, công việc tặng sách báo này chấm dứt khi các trại tị nạn đóng cửa. Thế nhưng tấm lòng mẫn cảm với những cảnh đời không may dường như chẳng bao giờ khép lại trong con người ông.


Ông Tuyến kể tiếp:


“Sau khi hết làm việc gửi sách báo, có một ngày tôi xem tivi, cũng là mùa Ðông năm 91, tôi thấy người ‘homeless’ sao khổ quá! Tôi nhớ lại thân phận tôi lúc ở trại tị nạn. Tôi nghĩ chắc cần phải làm cái gì.”


Vậy là ông bàn với vợ, khởi đầu cho một công việc thiện nguyện mà nhiều người Việt Nam sau này cũng noi theo: cung cấp bữa ăn cho người vô gia cư.


Thoạt đầu vợ chồng ông chỉ xin được “donut” và cà phê mang ra mời mấy chục người homeless vào buổi tối, nơi góc đường Walnut và First.


Ông lại trăn trở khi “thấy họ tội nghiệp và đáng thương quá, chỉ ăn ‘donut’ thôi thì làm sao mà ngủ được.”


Vậy là “vợ chồng tôi đi chợ, đọc báo và cắt những ‘coupons,’ hễ người ta giảm giá cái gì thì mua cái nấy, như nuôi, thịt hộp hay những loại bánh gì mình có thể làm được thì mua về làm. Bà vợ tôi cứ nấu hai, ba chậu to đem ra mời người ta. Tôi nghĩ họ ăn như vậy mới no.”









Những người vô gia cư nhận phần ăn miễn phí do nhóm của ông Tuyến Nguyễn phục vụ tại Civic Center vào chiều Thứ Ba và Thứ Năm hằng tuần. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Cứ vậy vợ chồng ông, cùng với sự giúp đỡ của một số bạn bè, cứ âm thầm làm công việc “cho ăn” khoảng 40 đến 60 người mỗi tuần tại góc đường Walnut và First trong khoảng thời gian 2, 3 năm, trước khi chuyển đến khu vực Civic Center, nhường địa điểm kia lại cho một nhóm Việt Nam khác cũng muốn thực hiện việc làm có ý nghĩa này.


Từ ngày đó, như đã thành lệ, hằng tuần cứ vào chiều Thứ Năm, sau khi đi làm ra, ông Tuyến chạy về nhà chở những nồi thức ăn vợ ông đã nấu sẵn cho khoảng 200 phần, mang ra góc đường Civic Center để phục vụ bữa ăn miễn phí cho những người vô gia cư sống quanh khu vực đó, mà phần đông là người bản xứ, rất hiếm có người gốc Việt.


“Tôi nghĩ đây không phải là cho, mà chỉ là làm cho đời sống tinh thần người ta được an ủi, làm cho người ta thấy trong một xã hội đầy rẫy những tranh đua như vậy mà cũng có những người nghĩ đến người ta.” Ông Tuyến nói về công việc mình đã và đang làm trong một suy nghĩ giản dị như thế.


Việc mang chút lòng của mình ra san sẻ với những người cơ nhỡ, gặp khó khăn, là chuyện không ít người làm, nhất là vào những dịp lễ Tết. Nhưng để có thể bền bỉ làm công việc này, như ông Tuyến Nguyễn và người vợ quá cố, cùng những bạn bè thân quen của ông đã làm, đều đặn hằng tuần, từ hơn 20 năm qua, không phải là điều ai cũng theo đuổi được.


“Ðiều gì khiến ông có đủ tinh thần và sự kiên trì để thực hiện việc làm mang tính thiện nguyện này trong suốt ngần ấy năm?” Tôi nêu câu hỏi.


Ông Tuyến nghĩ ngợi vài giây trước khi trả lời:


“Có những ông già bà cả không có tiền bạc gì cả nhưng mỗi lần thấy tôi ra thì họ cũng cố đưa cho tôi 1, 2 đồng bảo ‘Cầm lấy đi để mua đồ ăn cho những người khác.’ Những cử chỉ như vậy làm mình lên tinh thần. Bởi mình thấy có người trân trọng công việc của mình.”


“Thêm một điểm nữa làm tôi nghĩ đến là cộng đồng Việt Nam phải có san sẻ với người ta lúc họ cùng khốn, bởi người ta đã giúp mình lúc ban đầu, lúc mình cùng khốn, thì bây giờ mình cũng san sẻ với người ta một chút. Tôi nghĩ như vậy nên tôi cố tôi làm.” Ông chậm rãi nói tiếp.


 


Những kỷ niệm vui buồn qua những bữa ăn mang đến cho người ‘homeless’


 


Trong bất kỳ công việc gì, khi người ta đã nặng lòng với nó, xem nó là một phần trong đời sống của mình, không thể khác, thì bao giờ người ta cũng tìm được nhiều kỷ niệm, nhiều niềm vui, để từ đó mà họ có thể tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn.


Ông Tuyến Trần cũng không ngoại lệ.


Một cặp vợ chồng lấy nhau ngay trên vỉa hè. Ðể rồi vài năm sau trở lại giúp ông, người đàn ông trong đám cưới năm nào đã cho rằng, “Ðây không phải là hè phố mà là Thánh đường.”


Một người phụ nữ homeless muốn được giúp công việc rót nước trong ngày phát thức ăn chỉ với hy vọng “ông cho tôi vài chục cents mua ice cream ăn, vì hôm nay là ngày sinh nhật tôi.”


Một đứa bé 15, 16 tuổi ra xếp hàng thay bố lấy thức ăn vì “chân bố tôi bị thương” và bị vợ đuổi ra đường, cho ông niềm xúc cảm về tình thương của cô bé đối với người cha bất hạnh của mình.


Một người đàn bà homeless bị xe lửa cán chết vì chạy vào đường ray cứu con chó, đã được những người homeless cùng nhau đốt nến cầu nguyện cho, bởi sự luyến tiếc và quý mến mà mọi người đã dành cho người đàn bà vô gia cư này…


Những câu chuyện như vậy, những kỷ niệm như vậy đã khiến người đàn ông này nhớ, khiến ông suy nghĩ, trăn trở về cuộc đời, về con người, nhiều hơn là việc chỉ đưa một bữa ăn đến cho những người chọn lề đường, góc phố làm chốn nương thân trong cảnh túng cùng.


Ông nói, “Có lần tôi hỏi những bạn trẻ làm chung rằng nếu có những người không phải homeless cũng ra ăn luôn thì làm sao? Mấy em bảo ‘thôi bác, mình ra đây là muốn đưa tình thương đến mọi người. Cho nên nếu họ đã đến xếp hàng thì kệ cứ để người ta ăn, mình không đặt vấn đề homeless hay không homeless.”


Ðồng lòng cùng nhau như vậy, nên không ai còn phân biệt đâu là homeless, đâu không là homeless, một khi họ có mặt đứng trong hàng, tức họ cần có cái ăn, cần có tình thương.


Tuy nhiên, “tinh thần người bản xứ ở đây rất đáng tự trọng” cũng là điều khiến ông Tuyến suy tư.


Ông kể, “Trước đây tôi hay nói rằng ai không phải homeless thì vẫn được ăn nếu tôi còn thức ăn, nhưng phải nhường cho người homeless ăn trước. Nghe vậy nhiều người tự động ra xếp hàng phía sau. Hay nhiều lúc tôi cho những phần quà như kem đánh răng, bàn chải, xà bông, thấy người nào ngồi tôi cũng đưa, thì có nhiều người bảo ‘tôi có rồi, ông giữ lại đưa cho người khác.’ Những điều như vậy giúp tôi tiếp tục đi tới mặc dù có rất nhiều khó khăn.”


Một kỷ niệm cũng đáng nhớ của ông là vào “một năm thời tiết rất lạnh,” “Khoảng 2 giờ sáng tôi thấy quá lạnh, mà trong nhà tôi lại có rất nhiều chăn. Thế là tôi đem chăn đi đắp cho những người homeless lúc giữa đêm như vậy. Tôi đắp một thời gian như vậy, cho tới hết mùa Ðông.”


Câu chuyện “người đàn ông mang chăn đi đắp cho người vô gia cư lúc đêm khuya” được kể ra từ người này qua người kia nghe như “chuyện hoang đường.” Thế nhưng “công ty Hyatt Hotel nghe chuyện đó và họ gọi cho tôi.”


Thế là người đàn ông viết nên câu chuyện thần thoại đắp chăn trong đêm được công ty Hyatt Hotel tặng cho “610 cái chăn rất dày và đẹp” để ông tiếp tục mang đi tặng lại những người bất hạnh.


 


“Sự cho đi là điều quan trọng”


 


Ông Tuyến Trần chia sẻ bằng giọng tâm tình:


“Có những lần tôi chạy xe mang thức ăn đến, chưa kịp đậu lại, tôi đã nhìn thấy người ta đói quá phải lục thùng rác lấy tí đồ ăn thừa bỏ vào miệng. Nhìn cảnh đó, tôi thấy nếu mình có đầy đồ ăn đây mà mình không mang ra thì mình có điều gì bất ổn rồi. Tôi cố làm là vì lý do có những người cần như vậy. Cuộc đời có nhiều đau khổ, mình làm thì ít ra mình cũng nâng đỡ ít nhất một người.”


Tôi hỏi, “Từ công việc đã làm, ông nhìn về con người, nhìn về cuộc sống như thế nào?”


“Tôi nghĩ người ta nhìn tôi nhiều hơn là tôi nhìn người ta.” Ông trả lời.


Tại sao?


Ông giải thích, “Vì lúc ở trại tị nạn, những người gần tôi cũng là những người nghèo lắm, nhưng họ giúp tôi, họ sẵn sàng cho tôi ngọn rau, củ mì, sẵn sàng đổi cho tôi mấy viên thuốc lấy con cá, lấy tí gạo. Thì đấy là những người đã nhìn tôi. Từ cái nhìn của những người đó, đưa sang cho tôi một cách nhìn đối với người khác. Tôi học được ở người khác cách đối xử với con người, và giờ tôi cũng chỉ thực hiện việc nối dài tình thương đó thôi.”


Ngoài công việc cung cấp bữa ăn cho người vô gia cư, từ 3 năm nay, sau khi người vợ thân yêu qua đời, mỗi tuần ông còn đến bệnh viện UCI để làm thiện nguyện công việc an ủi, động viên tinh thần, cầu nguyện giúp cho những bệnh nhân cô độc tìm được niềm tin vào cuộc sống.










Ông Tuyến Nguyễn (bìa phải): “Sự cho đi là điều quan trọng.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


“Tôi nhớ mãi câu của ông Winston Churchill, ‘we make a living by what we get, but we make a life by what we give.’ Và tôi tự nhủ sống trên đời phải có một chút gì cho đi. Một chút đó chính là cái mình cố gắng.”


“Sự cho đi là điều quan trọng.” Người đàn ông có mái tóc trắng xóa, và nụ cười ấm áp nói, trong lúc đôi mắt chứa đầy những yêu thương đang hướng nhìn về hàng người homeless xếp hàng dài dằng dặc chờ nhận những đĩa thức ăn đầy ăm ắp.


Gió chiều Tháng Năm thổi bay những cánh phượng tím rụng đầy một góc Civic Center, mang theo trong nó những nụ cười thân thiện lẫn hàm ơn của cả người cho lẫn người nhận, những ân tình của cuộc đời, chứa chan.


––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Nhà con bí thư tỉnh ủy Hải Dương: Làm 100 năm chưa chắc có


 

Tư Ngộ

 

HẢI DƯƠNG (NV) – Khu “vườn thượng uyển” đang xây dựng dở dang mà con trai ông bí thư tỉnh ủy tỉnh Hải Dương nhận là của mình được ước tính trị giá nhiều tỉ đồng. Nếu đúng là vậy, ông ta phải vắt “trí tuệ” và nhịn ăn tiêu cả trăm năm mới có.

Với mức lương công chức hiện tại của ông Tùng thì việc sở hữu cơ ngơi như thế này là điều hơi bất thường. (Hình: Phụ Nữ Today)

Dư luận vẫn đang “băn khoăn” về cái “biệt điện” đang được xây dựng suốt năm qua mà ông Bùi Thanh Tùng, 32 tuổi, trả lời báo điện tử nhận là của ông. Ông có được cái dinh thự và vườn cảnh “sinh thái” xây dựng đồ sộ, công phu, tốn kém với hồ nước, giả sơn, cổ thụ đó bằng khả năng cá nhân.

“Ông Tùng cũng phân trần rằng, số tiền mà ông có được để bỏ ra xây dựng ngôi nhà tọa lạc trên khu đất hơn 4,000m2 này là tiền mồ hôi, nước mắt, xuất phát từ trí tuệ, vận động cá nhân chứ không phải là dựa dẫm vào bất kỳ ai, vào mối quan hệ nào.” báo VietnamNet ngày 24 tháng 5, 2012 thuật lời ông Bùi Thanh Tùng.

Dịp này, ông phủ nhận mấy gốc cổ thụ trong vườn là “cây sưa,” một loại cây được các đại gia ở Việt Nam săn lùng.

“Tôi khẳng định trong vườn nhà mình không có gỗ sưa, mà chỉ có cây hương vườn. Nếu sai, tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật. Khi cơ quan chức năng vào cuộc, sẽ làm sáng tỏ được ngay đó là loại gỗ gì,” ông Tùng nói với nhà báo.

Thật ra, theo một tài liệu được VietnamNet trưng ra, cây “hương vườn” chỉ là tên khác của “cây sưa” ở miền Trung, tùy theo vùng miền.

Báo Phụ Nữ Today ngày 27 tháng 5, 2012 làm vài con tính giản dị để chứng minh rằng ông Bùi Thanh Tùng, trong cương vị “trưởng phòng” của Sở Lao Ðộng tỉnh Hải Dương, phải làm suốt 100 năm, nhịn ăn nhịn tiêu tất cả, chưa chắc đã có nổi số tiền để xây cái “vườn thượng uyển sinh thái” ở thôn Ðồng Tân, huyện Ninh Giang.

Khu nhà đang xây dựng của ông Bùi Thanh Quyến ở thôn Ðông Tân, xã Ninh Thành, Ninh Giang, Hải Dương. (Hình: GDVN)

Ông Bùi Thanh Tùng bắt đầu được “cơ cấu” vào Sở Lao Ðộng-Thương Binh-Xã Hội từ năm 2002, tức cách đây 10 năm. Không có tin tức ông bắt đầu với chức vụ gì, chỉ thấy ông được thăng chức từ phó phòng lên trưởng phòng An Toàn Lao Ðộng vào ngày 11 tháng 4, 2012.

Lương căn bản của một trưởng phòng LD-TB-XH là 1,050,000 đồng nhân với hệ số 2.34. Công với phụ cấp trưởng phòng 0.3 và các khoản phụ cấp khác, mỗi tháng ông ta chỉ được khoảng 3 triệu đồng. Với nhiều thứ linh tinh khác, ông ta một năm được lĩnh khoảng 40 triệu đồng. Suốt 10 năm trời (giả sử tính đổ đồng số tiền nhiều hơn lên cho gọn) ở Sở LÐ-TB-XH Hải Dương, ăn chay (cũng không ăn) và nằm đất, ông ta cũng chỉ có được 400 triệu đồng.

Cái tài sản với dinh thự xây dựng chạm trổ tinh vi và vườn “sinh thái” đó ước tính khoảng 4 tới 5 tỉ đồng. Vậy ông Bùi Thanh Tùng cần ít nhất 100 năm mới có nổi tiền mà làm. Bởi vậy, người ta đặt nghi vấn cái dinh thự ở thôn Ðông Tân đứng tên ông quan trẻ Bùi Thanh Tùng chỉ là cái bình phong.

Bùi Thanh Tùng (trái) nhận quyết định bổ nhiệm làm trưởng phòng An Toàn Lao Ðộng tại Sở Lao Ðộng tỉnh Hải Dương ngày 11 tháng 4, 2012. (Hình: Phụ Nữ Today)

Khi hình ảnh khu “vườn thượng uyển” được tung lên mặt báo khiến dư luận sôi nổi và nói là của ông Bí thư Tỉnh ủy Bùi Thanh Quyến, ông đã phủ nhận. Người dân địa phương thì quả quyết đó là cơ ngơi của ông Quyến. Không những vậy, ông còn là chủ của hai tòa nhà lầu ở Hải Dương cũng rất hoành tráng.

Là bí thư tỉnh ủy, ông Quyến còn là “đại biểu nhân dân” của tỉnh hải Dương nữa.

Nói tóm, cộng cả lương bổng của cả hai bố con ông Bùi Thanh Quyến (cho là của ông Quyến gấp 3 lần con) hơn nửa thế kỷ cũng không thể đủ để xây dựng cái dinh thự “khủng” như thế nếu không phải là tiền tham nhũng mà ông Quyến có được nhờ cái ghế bí thư tỉnh ủy.

39 thợ Việt lậu bị Trung Quốc trục xuất


AN HUY (NV) –
Ngày 26 tháng 5, ba mươi chín người Việt Nam làm việc “chui” và sống “lậu” tại tỉnh An Huy đã bị nhân viên thẩm quyền của Trung Quốc áp giải đến cơ quan biên phòng của nước này.

Hình minh họa của báo SCMP đối chiếu lương trả cho công nhân Trung Quốc cao hơn so với công nhân lậu người Việt nên nhiều hãng xưởng TQ thích mướn người Việt lậu. (Hình: SCMP)

Ðây là những người thợ Việt Nam – di dân lậu làm việc cho công ty sản phẩm kim loại Huề Thành tại thành phố Vu Hồ bị phát giác hồi đầu tháng này. Tân Hoa Xã dẫn lời người đứng đầu phòng ngoại vụ của Sở An Ninh Công Cộng thành phố Vu Hồ là Hồ Trường Âm xác nhận nguồn tin này.

Ông này cho biết có hai phụ nữ trong số 39 di dân lậu người Việt Nam đã được tuyển mộ đến làm việc tại một xưởng đúc của công ty nói trên. Ông Hồ Trường Âm cũng nói đa số họ thuộc độ tuổi dưới 22. Tất cả đều đã bị áp giải đến trạm canh phòng biên giới thuộc vùng tự trị Quảng Tây Choang sát biên giới Việt-Trung. Hồ Trường Âm cũng nói giám đốc điều hành công ty nói trên đã bị cảnh sát địa phương bắt giữ.

Cũng theo Tân Hoa Xã, các nhà máy Trung Quốc tuyển mộ công nhân lậu từ các quốc gia láng giềng đến Trung Quốc làm việc với đồng lương rẻ mạt vì lương của thợ địa phương hiện đang tăng vọt. Ông này cho rằng công nhân lậu đe dọa sự ổn định xã hội của Trung Quốc.

Một tháng trước đây, Thứ Trưởng An Ninh Công Cộng Dương Hoàn Ninh cam kết sẽ siết chặt việc tuyển mộ di dân lậu đến làm việc và sinh sống tại Trung Quốc. Ông này cho biết các biện pháp ngăn chận nạn di dân lậu tràn sang Trung Quốc bằng cách cải tiến chính sách cấp hộ chiếu, tăng cường kiểm soát biên giới, trục xuất di dân lậu về nước và thành lập nhiều vùng cưỡng bức trú ngụ dành cho di dân lậu.

Hồi giữa tuần này, chính quyền Bắc Kinh đã mở cuộc bố ráp di dân lậu băng qua biên giới, trú ngụ và làm việc tại đây với lý do “duy trì an ninh công cộng trong vùng.”

Ðược biết thêm, hôm 20 tháng 3 vừa qua, cảnh sát biên giới ở phía Nam tỉnh Quảng Ðông, Hoa Lục đã trục xuất 115 di dân lậu Việt Nam tìm việc làm. Nguồn tin lực lượng quốc phòng tỉnh Quảng Ðông nói số di dân lậu này gồm 88 nam và 27 nữ bị bắt đã lén lút vượt biên giới tiến vào vùng tự trị Quảng Tây Choang ba ngày trước đó. Tất cả đều trong độ tuổi từ 17 đến 28 tìm sang Trung Quốc để tìm kiếm cơ hội việc làm.

Cảnh sát cũng bắt 6 tài xế người Trung Quốc dự phần vào việc đưa di dân Việt Nam nhập cư chui.

Nhiều lý do thúc đẩy các công ty Trung quốc thuê mướn di dân lậu thay vì mướn người địa phương. Rất nhiều loại việc cực nhọc, nguy hiểm mà lương thấp người Trung quốc chê không làm. Thêm nữa, luật lao động của Trung quốc buộc phải trả gấp đôi hay gấp 3 lần cho những giờ làm phụ trội. Mướn di dân lậu sẽ tha hồ ép lương thấp bên dưới cả lương tối thiểu, không trả phụ trội, và muốn đuổi lúc nào cũng được, không bị ràng buộc bởi luật lệ.

Khỏe thành tàn tật vì mê massage

 


 


SÀI GÒN (NV) – Trung bình mỗi năm có ít nhất 5 người được đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy cứu chữa vì bệnh… mê massage. Ðó là nhận định của khoa Ngoại Thần Kinh bệnh viện này.


Vietnam Net cho biết, trường hợp mới nhất xảy ra hôm 22 tháng 5 vừa qua. Nạn nhân là ông Trần Văn N. 53 tuổi, cư dân quận Tân Bình, Sài Gòn bị liệt cả hai chân đến nỗi không đi đứng được chỉ vì thường xuyên đi massage.


Bác Sĩ Nguyễn Ngọc Khang, phó trưởng khoa Ngoại Thần Kinh bệnh viện Chợ Rẫy, người trực tiếp điều trị bệnh ông N. quả quyết rằng cứ vài tháng lại có một-hai người được đưa vào bệnh viện để chữa trị “di chứng” của những lần đi massage “xoa bóp chữa bệnh.” Bác Sĩ Khang cũng cho rằng còn nhiều người khác nữa không dám đến bệnh viện điều trị vì e ngại.


Bác Sĩ Khang kể lại trường hợp của ông N. và nói rằng ông N. đã được nhân viên massage dùng chân nhấn các đốt sống. Khi thấy đau, ông N. mới yêu cầu nhân viên massage dừng lại và tự động bỏ về nhà. Chỉ bốn tiếng đồng hồ sau thì hai chân của ông N. bị yếu hẳn, sau đó thì ông không đi đứng được nữa.


Theo các bác sĩ bệnh viện Chợ Rẫy, ông N. bị “chèn ép ở tủy xương ngực” và bị tụ máu ở màng cứng từ đốt sống số 6 đến đốt sống số 10.


Ông N. đã được mổ cắt bỏ hai cung của hai đốt sống và lấy máu bầm tụ. Ðến nay, ông N. đã thoát khỏi nguy cơ tàn phế. Ông có thể cử động được hai chân trở lại và hiện còn tiếp tục chữa bệnh tại trung tâm y tế ở gần nhà.


Một nạn nhân khác của nạn “mê massage” là một cư dân quận 5, Sài Gòn khoảng 40 tuổi. Ông này bị “giãn dây chằng cổ và tổn thương khớp đốt sống ngực” mà lỗi hoàn toàn thuộc về nhân viên massage.


Bác Sĩ Khang chỉ trích việc nhân viên massage dùng ngón chân nhấn vào khớp nối giữa các đốt sống để làm giãn dây chằng, mang lại cảm giác dễ chịu cho khách hàng. Theo ông, động tác đó là phản khoa học.


Bác Sĩ Khang hô hào người dân đừng để nhân viên massage giẫm lên lưng và cũng không nên bảo trẻ em chạy nhảy trên lưng của mình. Theo ông, điều đó có thể làm tổn thương cột sống và biến người khỏe mạnh thành kẻ tật nguyền.


Bác Sĩ Nguyễn Văn Thắng của bệnh viện Chấn Thương Chỉnh Hình tại Sài Gòn nói: “Giẫm lưng không đúng cách có thể làm hai mấu gai đốt sống dập lên nhau, nát mô mềm, vỡ mạch máu, làm tổn thương dây thần kinh.” Theo ông, người được massage kiểu phản khoa học nói trên có thể bị liệt tạm thời nếu bị nhẹ và nếu bị đứt ngang tủy sống thì coi như sẽ lâm vào tình trạng liệt suốt đời.

Cá mập dài 2m mắc lưới sát bờ Quy Nhơn


BÌNH ÐỊNH (NV) –
Một con cá mập trắng dài gần hai mét, nặng khoảng 80kg “sa lưới” ngư dân ở vùng sát bờ biển Qui Nhơn, Bình Ðịnh sáng ngày 27 tháng 5. Ðây là vụ cá mập bị mắc lưới ngư phủ Qui Nhơn mới nhất nhưng không phải vụ đầu tiên từ đầu năm đến nay.

Cá mập trắng mắc lưới ngư dân tại Qui Nhơn. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

Ngư phủ câu được con cá mập trắng khá lớn này là ông Nguyễn Thanh Hải 36 tuổi, cư dân thành phố Qui Nhơn. Ông Hải cho biết đã thả lưới bắt cua và ghẹ tại bãi tắm Hoàng Hậu, phường Ghềnh Ráng, cách bờ khoảng 200m nhưng lại bắt được cá mập.

Báo Tuổi Trẻ cho biết, trong hai năm 2009 và 2010, hơn 10 du khách tắm biển bị cá mập tấn công tại bãi biển Ghềnh Ráng. Các vụ cá mập cắn người chỉ dừng khi Viện Hải Dương Học Nha Trang phối hợp với một số tổ chức khác thả lưới câu để bẫy cá mập tại vùng biển Qui Nhơn hồi đầu năm 2011. Từ đó đến nay, ít nhất hàng chục con cá mập trắng đã bị mắc lưới ngư phủ Qui Nhơn.

Báo Tuổi Trẻ dẫn lời ông Nguyễn Văn Nhẫn 55 tuổi, ngư dân nhiều năm kinh nghiệm nói đó là loại cá mập dữ tợn mới xuất hiện trong vùng từ ba năm trở lại đây.

Báo Tuổi Trẻ cũng cho biết, mới hôm 5 tháng 3 vừa qua, một ngư dân Qui Nhơn cũng đã bắt được 3 con cá mập, nặng trên 100kg tại vùng biển thuộc xã đảo Nhơn Châu, Cù Lao Xanh. Ngư dân này tên Nguyễn Văn Lại cho biết, trong vòng ba năm trở lại đây, năm nào ông cũng câu được ít nhất 20 con cá mập con.

Ông Lại cũng xác nhận đó là loài cá dữ thỉnh thoảng vào bờ tấn công du khách. Khi sa lưới ngư dân, các chú cá mập này trở thành loại thương phẩm có giá bán khoảng 100,000 đồng, tương đương 5 đô mỗi kg.

Tàu ngư dân Qui Nhơn bắt được 3 cá mập trắng. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

Báo Tuổi Trẻ còn cho biết thêm, từ tháng 4 năm nay, Viện Hải Dương Học Nha Trang đã thực hiện một số đề tài nghiên cứu việc ngăn chận cá mập tiến vào bờ tấn công du khách ở biển Qui Nhơn.

Theo kế hoạch này, chính quyền Qui Nhơn sẽ lắp đặt các lồng lưới sắt và dùng lưới chắn kín chặn cá mập tiến vào bãi tắm cắn người.

Cựu xã đội trưởng giết cha mẹ chủ tịch xã rồi tự sát

 

LÂM ÐỒNG (NV) – Bị cha mẹ chủ tịch xã chỉ trích việc đắp đập ngăn nước, cựu xã đội trưởng dùng súng bắn chết hết cả hai rồi tẩu thoát. Sau năm ngày lẩn lút trong rừng sâu, sáng ngày 26 tháng 5, hung thủ đã tự kết liễu đời mình bằng một phát súng lục.

Cựu xã đội trưởng giết người rồi tự sát. (Hình: VNExpress)

Theo báo mạng VNExpress, hung thủ tên Ngô Xuân Thượng, cựu xã đội trưởng xã Hòa Bắc, huyện Di Linh, tỉnh Lâm Ðồng.

Trước đó, ông Thượng định xây một đập chặn dòng suối đưa nước vào ao nhà xài riêng cho gia đình mình. Tuy nhiên, ông Thượng không thực hiện được dự tính vì sự ngăn cản của ông Nguyễn Cao Ðà và bà Ðoàn Thị Tâm, cùng 76 tuổi. Hai cụ ông, cụ bà này là song thân của ông Nguyễn Quốc Ðịnh, chủ tịch xã Hòa Bắc. Cả hai cho rằng việc đắp đập sẽ làm ảnh hưởng đến vườn cà phê nhà họ nên nhất định cản ngăn. Tiếng nói của cha mẹ của chủ tịch xã khiến ông Thượng đành thúc thủ.

Theo VNExpress, để tâm thù hận vì sự ngăn cản này, chiều ngày 23 tháng 5, ông Thượng đến tận nhà bắn chết cả hai vợ chồng ông Ðà.

Sau khi hành động xong, ông Thượng vất lại khẩu súng còn ba viên đạn trong nòng, bỏ trốn biệt dạng.

Hai ngày sau, ngày 25 tháng 5, chính quyền huyện Di Linh huy động khoảng 200 người truy lùng sát thủ bị nghi đang lẩn trốn trong rừng.

Tuy nhiên, suốt 5 ngày qua, cuộc lùng kiếm không có kết quả. Ông Thượng vẫn biệt tăm. Một số nhân chứng nói rằng ông Thượng từng là cán bộ quản lý rừng xã Hòa Bắc và huyện Di Linh nên tránh né tài tình các cuộc lùng soát của chính quyền. Ông Thượng cũng đã lãnh án tù 10 năm về tội giết người và mới mãn hạn tù được hai năm nay.

Cuộc điều tra cũng cho biết, ông Thượng đã nã tổng cộng 4 phát súng vào vợ chồng ông Nguyễn Cao Ðà khiến cả hai gục chết liền tại chỗ.

Sáng 26 tháng 5, người dân xã Hòa Bắc nghe một tiếng súng nổ vang từ xa.

Cũng theo cuộc điều tra, đó là tiếng súng mà ông Ngô Xuân Thượng dùng để tự kết liễu đời mình sau 5 ngày lẩn lút trong rừng sâu.

Thiếu an toàn, nhiều trạm xăng cháy

 

SÀI GÒN (NV) – Hai vụ cháy xảy ra nội trong tháng 5 khiến chính quyền cộng sản Việt Nam phải lên tiếng báo động về tình trạng hoạt động cẩu thả tại các trạm xăng.

Cháy trạm xăng ở huyện Bù Ðốp. (Hình: Báo Thanh Niên)

Vụ hỏa hoạn xảy ra chiều ngày 21 tháng 5 tại tiệm sửa xe sát trạm xăng ở đường Nguyễn Oanh, quận Gò Vấp mới đây đã làm một trẻ em thiệt mạng.

Theo báo Thanh Niên, tài xế xe bồn bơm xăng vào hầm đã sơ suất để xăng rỉ chảy dài sang tiệm sửa xe bên cạnh lúc đó lố nhố người đứng đụt mưa.

Cuộc điều tra ban đầu dự đoán rằng có người đụt mưa hút thuốc và ném mẫu tàn xuống đất gây ra tiếng nổ long trời lở đất. Lửa bùng cháy tiệm sửa xe và nhà kho là nơi trú ngụ của bà Nguyễn Thị Lựu cùng hai bé trai, trong đó có con ruột của bà tên Vũ Mạnh Duy 4 tuổi.

Lúc hoảng loạn, bà Lựu bồng đứa nhỏ chạy ra ngoài, bỏ lại bé Duy đang say ngủ và chết cháy trong đống lửa.

Trước đó, chiều ngày 10 tháng 5, trạm xăng Thảo Lan ở huyện Bù Ðăng, tỉnh Bình Phước cũng phát hỏa đột ngột làm hai phụ nữ tên Ðào Thị Nhị 50 tuổi và Nguyễn Thị Hương 38 tuổi bị phỏng nặng. Bà Nhị là vợ và bà Hương là em dâu của ông chủ trạm xăng được đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy cứu chữa.

Người ta đang điều tra nguyên nhân vụ cháy.

Báo Thanh Niên cho biết, vụ cháy sát trạm xăng Gò Vấp xảy ra ngay sau khi chính quyền Sài Gòn kết thúc đợt kiểm soát tình trạng an toàn tại các trạm xăng dầu ở thành phố này. Phúc trình của đợt kiểm soát này nói rằng phần lớn các trạm xăng không bảo đảm “hành lang an toàn,” đặc biệt trong khi các xe bồn bơm xăng vào hầm. Phần lớn trạm xăng được xây dựng sát đường giao thông đông đảo xe cộ qua lại, hoặc nằm giữa khu dân cư cũng là nguyên nhân đe dọa sinh mạng người dân.

Cháy tiệm sửa xe cạnh trạm xăng ở Gò Vấp. (Hình: Báo Thanh Niên)

Phúc trình này còn nói rằng tình trạng cháy nổ có thể xảy ra bất cứ lúc nào, đặc biệt lúc xe bồn bơm xăng vào hầm chứa tại các trạm xăng. Một số nhân chứng cho biết đông đảo người đi và đến trạm trong lúc xe bồn bơm xăng là tác nhân gây hỏa hoạn.

Dư luận thì cho rằng đó là đợt kiểm soát để… kiểm soát, cho nên ngay sau đó xảy ra liền vụ cháy tại trạm xăng ở Gò Vấp làm chết người.

Cần Thơ: Hai mẹ con khỏa thân để chống cưỡng chế đất

 


CẦN THƠ (NV) – Tuyệt vọng, cùng đường, không biết phải làm gì hơn để đòi lại được lô đất bị nhà cầm quyền cưỡng chế, hai mẹ con nông dân đã tới cản trở các người xây dựng dự án “Khu dân cư Hưng Phú” ở quận Cái Răng (Cần Thơ) với thân thể trần truồng không một mảnh vải che thân.










Hai phụ nữ không mặc gì đang giằng co với bảo vệ. (Hình: Người Ðưa Tin)


Theo tin của báo điện tử Người Ðưa Tin hôm Thứ Bảy, bà Phạm Thị Lài, 52 tuổi, ngụ ở phường Hưng Thạnh và con gái là Hồ Nguyên Thủy, 33 tuổi, tới cản trở hoạt động xây dựng mà họ cả quyết đã bị công ty này chiếm đoạt một cách thiếu minh bạch.


Theo Người Ðưa Tin, hai mẹ con bà Lài “đã bị đám vệ sĩ lôi trên cát, bãi cỏ và các đống vật liệu trong tình trạng khỏa thân dưới cái nắng gay gắt.”


Kể với báo Người Ðưa Tin, bà Lài nghẹn lời: “Ðất này gia đình tôi bỏ tiền mua để cất nhà sinh sống mấy chục năm. CIC 8 tự đưa giá rồi ép chúng tôi nhận tiền mà không cho chúng tôi quyền được thỏa thuận mua bán. UBND quận Cái Răng dùng lực lượng CA cưỡng chế đất giao cho CIC 8. Chồng tôi sức yếu thế cô, uất ức quá nên đã một lần uống thuốc sâu tự tử để phản đối. Giờ mẹ con tôi biết làm gì ngoài việc lột đồ, chịu nhục để phản đối?!”


Theo tìm hiểu của báo trên, giá bồi hoàn do phía nhà đầu tư CIC 8 đưa ra bị nhiều người dân trong khu vực phản đối, vì theo chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ, những dự án kêu gọi nhà đầu tư và thuộc dạng dự án kinh doanh sinh lợi, thì phía chủ đầu tư phải tiến hành tự thỏa thuận giá bồi thường thiệt hại với người dân.


Ðiều này cho thấy nhà cầm quyền địa phương đã lạm dụng quyền lực để cướp đất của dân, ăn chia với nhà đầu tư.


Gia đình nhà bà Lài bị cưỡng chế 3 lần. Hiện giá đất mà CIC 8 đang chào bán ngay tại vị trí đất của hộ bà Lài là hơn 5 triệu đồng/m2. Trong khi theo bà Lài, Cty này chỉ bồi thường cho gia đình bà chỉ 500,000 đồng/m2 và cũng không được bố trí tái định cư.

Syria không tiếp phụ tá đặc sứ Kofi Annan

 

CAIRO (AP) – Một viên chức cao cấp Liên Ðoàn Ả Rập cho hay Syria từ chối không cấp chiếu khán cho một phụ tá của đặc sứ Kofi Annan đến Damascus.

Viên chức này nói rằng phía Syria nói rõ quyết định của họ không cấp chiếu khán cho cựu ngoại trưởng Palestine Nasser al-Kidwa không phải vì lý do cá nhân nhưng để chứng tỏ là không muốn thảo luận với Liên Ðoàn Ả Rập.

Ông Annan dự trù sẽ đến Damascus hôm Thứ Hai. Liên Ðoàn Ả Rập đề cử ông Al-Kidwa làm phụ tá của ông Annan hồi Tháng Ba vừa qua.

Syria, nơi gần 10,000 người thiệt mạng kể từ khi có cuộc nổi dậy của dân chúng chống lại chế độ độc tài của Tổng Thống Bashar Assad hồi năm ngoái, nói rằng Liên Ðoàn Ả Rập nay trở thành công cụ của các quốc gia Tây Phương.

Cũng hôm Chủ Nhật, chính quyền Syria lên tiếng bác bỏ tố cáo cho rằng lính chính phủ đã pháo kích vào một số làng mạc, làm thiệt mạng hơn 90 người, trong số có hàng chục trẻ nhỏ. Phía Damascus nói rằng các vụ tàn sát này là do “hàng trăm kẻ võ trang hùng hậu” gây ra và cũng từng tấn công quân chính phủ trong khu vực.

Cuộc tấn công của quân đội Syria vào Houla, một khu vực nằm về phía Tây Bắc của thành phố Homs, được coi là đẫm máu nhất trong cuộc nổi dậy kéo dài đã 15 tháng qua. Liên Hiệp Quốc cho hay có khoảng 32 trẻ em dưới 10 tuổi bị thiệt mạng. Liên Hiệp Quốc và các tổ chức quốc tế khác đã ra thông cáo cho rằng chính quyền Syria phải chịu trách nhiệm về việc này. (V.Giang)

Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê ra mắt


Ðỗ Dzũng/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) – Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê sẽ chính thức ra đời qua một thánh lễ tạ ơn và một buổi tiệc ra mắt ban điều hành hội vào ngày Chủ Nhật, 3 Tháng Sáu.









Ba linh mục linh hướng Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê, từ trái, Nguyễn Ngọc Sơn, Phạm Ngọc Tuấn, Phạm Ngọc Quang và ông hội trưởng, Bác Sĩ Ðoàn Văn Phước. (Hình Dân Huỳnh/Người Việt)


Thánh lễ sẽ được cử hành vào lúc 5 giờ 30 chiều tại nhà thờ Westminster (Blessed Sacrament Church), 14072 S. Olive St., Westminster, CA 92683. Buổi tiệc sẽ được tổ chức vào lúc 7 giờ tối tại nhà hàng Paracel Seafood, 15583 Brookhurst St., Westminster, CA 92683.


Mục đích của hội là cùng nhau loan báo Tin Mừng của Chúa cho thế giới.


Tiếp xúc với nhật báo Người Việt, Linh Mục Phạm Ngọc Tuấn, chánh xứ giáo xứ Westminster và là linh hướng của hội, nói: “Mục đích của Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê là cổ vũ cho hội viên trở nên chứng nhân Tin Mừng sống động của Ðức Giêsu Kitô và hỗ trợ các tác viên Tin Mừng trong sứ mạng loan báo Tin Mừng cho mọi người Việt Nam.”


“Bản thân tôi ngày xưa không biết Chúa, bây giờ biết niềm vui này tôi không thể giữ được, không thể ích kỷ,” Linh Mục Phạm Ngọc Tuấn, một người từng ngoại đạo trước khi trở thành linh mục, nói thêm. “Khi trúng số, người ta thường la lớn. Còn tôi, khi biết Chúa, còn hơn trúng số nữa. Niềm vui đến với con người rồi đi, khi người ta nằm xuống. Nhưng niềm vui con cái Chúa tồn tại muôn đời.”


Một điều đáng ngạc nhiên ở đây là sáng kiến thành lập Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê không phải xuất phát từ những tu sĩ.


Linh Mục Nguyễn Ngọc Sơn, thư ký thường trực Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam và cũng là một linh mục linh hướng khác của hội, chia sẻ: “Ðiểm đặc biệt trong vấn đề thành lập hội ở đây là sáng kiến của anh em tín hữu phối hợp với Cha Tuấn. Và sáng kiến này phù hợp với thời đại và hoàn cảnh hiện nay, vì Tháng Mười năm nay có hội nghị Thượng Hội Ðồng Giám Mục ở Roma, với mục đích loan báo Tin Mừng.”


Linh Mục Sơn cho biết thêm, trong thời gian qua, công tác loan báo Tin Mừng chưa đạt kết quả tốt.


“Ví dụ, năm 1960, số tín hữu Công Giáo rao giảng Tin Mừng trên toàn thế giới là 18.2%. Ðến năm 2010, số tín hữu này còn 17.4%. Tín hữu loan báo Tin Mừng tại các quốc gia Công Giáo cũng giảm,” Linh Mục Nguyễn Ngọc Sơn nói.


Theo linh mục, năm 1885, số người theo đạo Công Giáo tại Việt Nam chiếm 7% dân số. Sau 127 năm, con số này vẫn là 7%, “và có thể còn thấp hơn nữa. Vì thế, loan báo Tin Mừng là công việc cấp thiết.”


“Dù rằng chúng ta có nhiều linh mục hơn, nhiều giáo dân hơn, nhưng tỉ lệ này cho thấy chưa ổn định,” Linh Mục Sơn nói thêm.


Linh Mục Phạm Ngọc Quang, thuộc Giáo Phận Kontum và là linh mục linh hướng thứ ba của hội, chia sẻ kinh nghiệm rao giảng Tin Mừng tại các vùng người dân mới theo đạo.


“Là một người đạo gốc, khi sống chung với người dân tộc, mới thấy họ cảm nhận Tin Mừng như thế nào,” Linh Mục Quang nói. “Khi họ biết được Thiên Chúa, họ đi rao giảng Tin Mừng, và họ cũng muốn trao đổi kinh nghiệm với mình.”


Hơn nữa, theo Linh Mục Quang, với tình hình xã hội ngày nay, khi chủ nghĩa cá nhân ngày càng lớn, trong thế giới toàn cầu hóa, nhiều người chỉ biết sống cho riêng mình, mất nền tảng xã hội, nhiều giáo xứ rời rạc.


“Vì thế, rao giảng Tin Mừng là một điều cấp thiết để xây dựng giáo hội. Thành ra, hội được thành lập để loan báo Tin Mừng mạnh mẽ và rõ rệt hơn,” Linh Mục Phạm Ngọc Quang nói thêm.


Không những thế, loan báo Tin Mừng còn là cách đưa con người đến việc làm tốt.


Bác Sĩ Ðoàn Văn Phước, hội trưởng Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê, nói: “Khi thành lập hội, chúng tôi suy nghĩ ‘Tại sao Kitô hữu chỉ đi nhà thờ? Tại sao không chú trọng truyền giáo?’ Chúng ta có thể loan báo Tin Mừng qua đàm đạo, cầu nguyện, với sự cố vấn của các cha, nhất là năm nay là Năm Ðức Tin, là năm mà mọi người tham gia truyền giáo. Công việc này không giới hạn ở tu sĩ, mà là công việc của giáo dân.”


Ông Phước cũng cho biết, trước mắt, hội lập nhóm nhỏ, rồi từ từ phát triển, hy vọng ngày càng lớn hơn sau này.


Hai linh mục Nguyễn Ngọc Sơn và Phạm Ngọc Quang cho biết sẽ sang Mỹ thường xuyên, soạn bài giảng để làm Tin Mừng sống động, để thu hút nhiều người tham gia, qua các khóa tập huấn, qua Internet.


Ðể làm thành viên của hội, theo Linh Mục Phạm Ngọc Tuấn, không nhất thiết phải đóng tiền, mà “quan trọng hơn hết là lối sống và việc làm, thực hiện lời Chúa, chia sẻ trong gia đình, nơi làm việc, và làm theo lời Chúa.”


“Làm sao cho mọi người ý thức hơn cuộc sống qua Tin Mừng của Chúa, nhất là trong cuộc sống hàng ngày,” linh mục chánh xứ Westminster nói.


Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê là một hội bất vụ lợi, được liên bang Hoa Kỳ công nhận, với quy chế miễn trừ thuế khi đóng góp, số 45-41719.


Ngoài ba linh mục linh hướng, Ban Thường Trực hội còn bao gồm các ông bà Vicentê Ðoàn Văn Phước, Thêrêsa Vũ Thị Loan, Martha Nguyễn Thị Mỹ Hạnh và Thêrêsa Bùi Minh Tâm.


Mọi chi tiết về Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê, xin vào trang web www.hoitruyengiao.net.


Mọi đóng góp xin ghi: Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê, và gởi về địa chỉ: PO Box 2207, Westminster, CA 92684.


Ðể tham dự buổi tiệc vào lúc 7 giờ tối Chủ Nhật, 3 Tháng Sáu, xin gọi điện thoại phúc đáp trước ngày 30 Tháng Năm với các vị Ðoàn Văn Phước (714-651-6861), Nguyễn Công Tạo (714-414-2169), Lê Văn Chiếm (714-839-5621) và Nguyễn Thị Mỹ Hạnh (714-334-8264).


 


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Tin mới cập nhật