
TT Trump kêu gọi các thống đốc mở lại trường học
WASHINGTON, DC (NV) — Tổng Thống Donald Trump đã kêu gọi một số thống đốc tiểu bang Mỹ hãy xét tới việc mở cửa lại trường học cho phần còn lại của niên khóa này, trong cuộc thảo luận qua điện thoại hôm Thứ Hai, 27 Tháng Tư, dù rằng các khuyến cáo của chính phủ Mỹ về vấn đề này lại nói khác.
Bản tin của The Hill cho hay, trong cuộc điện đàm, ông Trump nói một số thống đốc nên “xem xét kỹ càng” việc mở lại trường học và “nên sớm khởi sự”, trong khi cũng nói rằng “tình trạng sức khỏe của các trẻ nhỏ rất tốt” trong thời gian có dịch bệnh này, theo đoạn ghi âm mà ABC News có được.
“Một số quý vị nên khởi sự nghĩ tới việc mở lại trường học. Vì có nhiều người muốn mở lại trường học. Đây không phải là một vấn đề quá lớn. Tình trạng sức khỏe của trẻ nhỏ rất tốt trong thảm họa mà tất cả chúng ta đang trải qua. Nay có nhiều người đang nghĩ tới việc mở lại trường học,” theo lời Tổng Thống Trump trong đoạn ghi âm mà ABC News có được.
Ông Trump trong cuộc họp báo hôm Thứ Hai, nói rõ thêm là “Hiện chẳng còn nhiều thời gian trước khi niên khóa này chấm dứt. Nhưng tôi nghĩ chúng ta sẽ thấy nhiều trường mở cửa lại, cho dù chỉ trong một thời gian rất ngắn.”
“Tôi nghĩ đây sẽ là điều tốt. Vì như quý vị thấy, trong các thành phần bị con virus này tấn công, người trẻ xem ra có vẻ rất được khỏe mạnh. Do vậy, tôi biết là có nhiều thống đốc chưa sẵn sàng để mở cửa tiểu bang của họ, nhưng sẵn sàng để mở lại hệ thống trường học,” cũng theo lời Tổng Thống Trump.
Các hướng dẫn do chính Tòa Bạch Ốc đưa ra mới đây, liên quan đến việc mở lại nền kinh tế của các tiểu bang, đã đề nghị rằng trường học tiếp tục đóng cửa cho tới khi sang giai đoạn hai, nghĩa là sau khi một số các doanh nghiệp và nơi công cộng đã mở lại. (V.Giang) (đ.d.)
Tử tù Hồ Duy Hải sẽ được xử ‘giám đốc thẩm’ tuần tới
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Tử tù Hồ Duy Hải có thể có cơ hội thoát chết khi được xử “giám đốc thẩm” vào tuần tới sau nhiều áp lực của dư luận, theo một số báo đưa tin hôm Thứ Ba 28 Tháng Tư.
Ngày 6 Tháng Năm tới đây, Tòa Án Tối Cao Việt Nam sẽ đem vụ Hồ Duy Hải ra xử.
Tử tù này sinh năm 1985, bị kết án tử hình, từng chuẩn bị lôi đi hành quyết vì cáo buộc giết hai nữ nhân viên bưu điện Cầu Voi ở ấp 5, xã Nhị Thành, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An, buổi tối ngày 13 Tháng Giêng, 2008.
Qua hai lần xử sơ thẩm rồi phúc thẩm, các tòa án CSVN ở Long An rồi Sài Gòn đều y án tử hình dù Hồ Duy Hải phủ nhận lời nhận tội khi bị ép cung.
Ông Hải khai tại tòa là phải nhận tội vì bị điều tra viên tra tấn dã man không chịu đựng nổi nên nhận bừa để ra tòa phản cung. Các luật sư qua các phiên tòa cũng đều chứng minh cán bộ điều tra, kiểm sát viên, và có thể cả thẩm phán, thông đồng với nhau, cố tình làm ngược lại sự thật, lấy Hồ Duy Hải thế mạng cho nghi can sát nhân.
Theo tờ Tuổi Trẻ ngày 5 Tháng Bảy, 2017, nhiều lần, một trong những luật sư của ông Hải là ông Trần Hồng Phong và bà mẹ Nguyễn Thị Loan đề nghị các cơ quan tố tụng làm rõ việc hồ sơ của vụ án có dấu hiệu bị công an và viện kiểm sát tỉnh Long An ngụy tạo.
Thí dụ, “hồ sơ rút bỏ kết luận giám định dấu vân tay và diễn giải sai lệch kết quả giám định dấu vân tay, tự ý sửa, thay đổi kết quả nhận dạng về chiếc xe máy của nhân chứng, thay đổi lời khai về kích thước con dao dùng để cắt cổ nạn nhân. Cơ quan điều tra cũng rút khỏi hồ sơ những tình tiết liên quan đến một nhân chứng đặc biệt quan trọng trong vụ án…”

Tờ Tuổi Trẻ thuật theo đơn tố cáo của luật sư là “sau khi Hồ Duy Hải bị bắt tạm giam, cơ quan điều tra đã trưng cầu giám định bốn tang vật gồm dấu vân tay, lông tóc, máu, và than tro. Tuy nhiên, cơ quan điều tra chỉ sử dụng duy nhất một trong bốn kết quả giám định của Viện Khoa Học Hình Sự kết luận về “than tro” thu được tại nhà ông Hải. Thế nhưng, phần sử dụng này lại cắt bỏ phần nội dung quan trọng nhất: “Không đủ yếu tố kết luận có thành phần các nguyên liệu làm ra dây thắt lưng, quần áo và simcard. Trong khi đó, các kết luận giám định còn lại (máu, lông, tóc) thể hiện không có sự liên quan đến ông Hồ Duy Hải thì không được đưa vào.”
Trước đó, trong bản tin ngày 29 Tháng Năm, 2017, tờ Tuổi Trẻ kể lại theo đơn kêu oan rằng: “Trong vụ án Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Nghị là người có liên quan và vai trò đặc biệt quan trọng. Trên thực tế, Nguyễn Văn Nghị là người yêu của nạn nhân Nguyễn Thị Ánh Hồng (thể hiện trong lời khai của anh Cao Hoàng Tuấn Anh). Trong đêm xảy ra vụ án, Nguyễn Văn Nghị có ghé vào bưu điện Cầu Voi và có lời khai nhìn thấy một thanh niên trong bưu điện tối 13 Tháng Giêng, 2008. Sau đó Nguyễn Văn Nghị bị bắt. Cơ quan điều tra từng tạm giữ và lấy lời khai của Nguyễn Văn Nghị. Thế nhưng sau đó Nguyễn Văn Nghị không được đưa vào danh sách “nhân chứng.”
“Toàn bộ thông tin, tài liệu liên quan đến Nguyễn Văn Nghị đều bị rút khỏi hồ sơ vụ án. Vì sao không cho Nguyễn Văn Nghị nhận dạng Hồ Duy Hải? Vì sao không giám định vân tay của Nguyễn Văn Nghị? Đây là những điều rất bất thường,” Luật Sư Trần Hồng Phong đặt câu hỏi, được tờ Tuổi Trẻ dẫn lại.
Các thẩm phán từ cấp sơ thẩm đến phúc thẩm, ngoài bản khẩu cung nhận tội mà Hồ Duy Hải phủ nhận trong các phiên xử, các chứng cứ đều không có gì chứng minh được ông là thủ phạm và đầy những sai sót tư pháp mà vẫn cứ tuyên án tử hình.
Bà Nguyễn Thị Loan, mẹ ông Hải, suốt gần 20 năm trời đã cầm đơn kêu oan cho con đi gõ cửa tất cả các cơ quan cao nhất của chế độ cũng như các lãnh tụ cao nhất của chế độ. Nhiều ngày bà cầm biểu ngữ đứng trên đường phố Hà Nội kêu gọi mọi người chú ý đến trường hợp oan khuất của con trai bà, bất kể thời tiết.
Trước sự phản đối mạnh mẽ của dư luận trong nước và quốc tế cũng như Quốc Hội, năm 2014, ông Trương Tấn Sang, khi đó là chủ tịch nước, ra lệnh tạm dừng thi hành án tử hình đối với Hồ Duy Hải. Ngày 22 Tháng Mười Một, 2019, Viện Kiểm Sát Tối Cao kháng nghị giám đốc thẩm vụ án, sau khi nhận được đề nghị xem xét giải quyết bảo đảm đúng pháp luật vụ án từ ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư chủ tịch nước, vào Tháng Bảy, 2019. (TN) (đ.d.)
Hơn 700 người Iran chết vì uống cồn methanol để diệt COVID-19
TEHRAN, Iran (AP) — Một giới chức chính phủ Iran hôm Thứ Hai, 27 Tháng Tư, nói rằng có hơn 700 người thiệt mạng tại quốc gia này vì uống chất cồn methanol để diệt virus COVID-19.
Con số này cao hơn số do Bộ Y Tế Iran đưa ra trước đó.
Ông Hossein Hassanian, một cố vấn Bộ Y Tế, nói đây là vì một số nạn nhân chết bên ngoài bệnh viện.
“Có khoảng 200 người chết trước khi được chở vào bệnh viện,” theo lời ông Hassanian nói với hãng thông tấn AP.
Tình trạng nhiễm độc vì chất cồn đã tăng vọt gấp 10 lần tại Iran trong năm qua, theo một báo cáo của chính phủ đưa ra hồi đầu Tháng Tư, trong khi đại dịch COVID-19 đang hoành hành ở quốc gia này.
Cơ quan giảo nghiệm quốc gia nói rằng có 728 người chết vì ngộ độc chất cồn trong thời gian từ 20 Tháng Hai tới 7 Tháng Tư.
Bên cạnh đó, phát ngôn viên Bộ Y Tế Iran, Kianoush Jahanpour, nói có 525 người chết vì uống cồn methanol kể từ ngày 20 Tháng Hai tới nay, theo bản tin của truyền hình nhà nước Iran hôm Thứ hai.
Ông Jahanpour cũng nói có tất cả 5,011 người bị ngộ độc do cồn methanol ở Iran.
Cũng theo ông Jahanpour thì có khoảng 90 người bị mù hay hư mắt vì ngộ độc chất cồn này.
Tuy nhiên, ông Hassanian nói số người bị mù vì cồn methanol có thể còn cao hơn nữa.
Iran hiện có tình trạng lây nhiễm COVID-19 trầm trọng nhất tại Trung Đông, với ít nhất 5,806 người chết và hơn 91,000 ca bệnh.
Methanol là chất không mùi vị, có thể làm hư não cũng như nội tạng. Các triệu chứng ngộ độc methanol gồm đau ngực, buồn nôn, tim đập mạnh, mờ mắt và có thể bị hôn mê.
Chính phủ Iran ra lệnh cho các nhà sản xuất methanol phải cho thêm phẩm màu để dân chúng dễ nhận ra. (V.Giang) (đ.d.)
Thêm Facebooker bị án tù vì ‘chống nhà nước’ CSVN
VINH, Việt Nam (NV) – Việt Nam vừa bỏ tù thêm một thanh niên 24 tuổi ở Nghệ An chỉ vì anh mở trang Facebook viết bài hay chia sẻ thông tin, bình luận thời sự “xúc phạm lãnh đạo đảng, nhà nước.”
Trong khi nhiều nước ASEAN trả tự do cho hàng ngàn tù nhân theo lời kêu gọi của Liên Hiệp Quốc khi đại dịch COVID-19 hoành hành khắp nơi trên thế giới, chế độ CSVN không những không thả ai mà còn bắt thêm người, kết án tù thêm nhiều người mấy ngày gần đây.
Hôm Thứ Ba 28 Tháng Tư, tòa án tại tỉnh Nghệ An kết án 5 năm tù đối với anh Phan Công Hải, 24 tuổi, cư dân xã Nghi Diên, huyện Nghi Lộc. Anh bị vu cho tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước” Cộng Sản độc tài và cực kỳ tham nhũng tại Việt Nam.
Facebooker Phan Công Hải bị cho là “có tư tưởng cực đoan, thường xuyên kết giao với các đối tượng phản động, chống đối,” tức là những người vận động nhân quyền, kêu gọi dân chủ hóa đất nước. Anh bị cáo buộc “đăng tải các video về hoạt động cá nhân nhưng có lồng ghép các bài hát xuyên tạc sự thật lịch sử, xuyên tạc chính sách đối nội, đối ngoại của đất nước,” theo cách tuyên truyền một chiều của nhà cầm quyền CSVN.
Anh Phan Công Hải bị kể tội dùng trang Facebook Hung Manh hoặc đăng tải lại các hình ảnh, bài viết trên các trang Facebook của một số người khác “có nội dung xuyên tạc bản chất của đảng, nhà nước, người làm việc trong cơ quan nhà nước; kích động tư tưởng, hành động chống đối, oán ghét, căm thù chính quyền, xúc phạm lãnh đạo đảng, nhà nước, gây hoang mang trong nhân dân.”

Theo tài liệu của công an tỉnh Nghệ An, anh Hải bị nhà cầm quyền địa phương khởi tố từ Tháng Tư, 2019 nhưng anh trốn qua Thái Lan. Ít tháng sau anh quay về nước thì bị bắt ngày 19 Tháng Mười Một, 2019, nay bị lôi ra kết án.
Từ đầu năm nay đến ngày 28 Tháng Tư, ít nhất, chính quyền CSVN bắt 9 Facebooker, vu cho họ các tội khác nhau như “Tuyên truyền chống nhà nước”, “Hoạt động nhằm lật đổ…” hay “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ…” với các bản án tù dài hạn, tối đa có thể đến tử hình.
Mới ngày Thứ Hai, 27 Tháng Tư, Facebooker Chung Hoàng Chương ở Cần Thơ bị kết án 18 tháng tù vì “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ…” khi phổ biến lại các thông tin của người khác truyền nhaun, hình ảnh nhà cầm quyền đàn áp đẫm máu dân xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, hồi đầu năm, rúng động dư luận thế giới.
Ngày 25 Tháng Tư, ông Lê Ngọc Thành ở An Giang bị bắt, và bị vu cho tội “Hoạt động nhằm lật đổ…” Trước đó hai ngày, họ bắt nhà thơ Trần Đức Thạch ở Nghệ An cũng với cái tội “Hoạt động nhằm lật đổ…” dù ông chỉ ngồi nhà chia sẻ thông tin, lời bình luận thời sự của những người khác. Trước đó, tòa án tỉnh Nghệ An xử y án 11 năm tù và 5 năm quản chế đối với thày giáo dạy nhạc Nguyễn Năng Tĩnh vì “Tuyên truyền chống nhà nước…”
Hiến pháp CSVN công nhận công dân có đầy đủ các quyền tự do căn bản gồm cả tự do thông tin, báo chí, tự do hội họp, biểu tình, tuy nhiên, chế độ này lại “đẻ” ra những luật hình sự với các điều luật mơ hồ để bỏ tù người ta.
Không riêng gì các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế, Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc cũng đã nhiều lần lên án Việt Nam vi phạm các cam kết quốc tế về nhân quyền. (TN) (đ.d.)
Nguyên Sa và Tình Ca Ngô Thụy Miên
Ngô Thụy Miên
Tin nhà thơ Nguyên Sa mất đến với tôi thật đột ngột! Sáng nay một người bạn gọi vào sở hỏi tôi:”Ông có biết nhà thơ Nguyên Sa vừa qua đời chưa?” Tôi bàng hoàng, thẩn thờ một chút mặc dù đã được biết tình trạng sức khoẻ của ông mấy năm gần đây. Chúng tôi trao đổi vài ba câu chuyện. Tôi cám ơn bạn rồi thầm nói với mình:
“Thôi, cái thời tuổi trẻ mộng mơ, yêu đương nồng nàn ngày nào đã thực sự không còn nữa. Không còn nữa những lụa là mưa nắng Sàigòn, cũng không còn nữa Paris, người tình và giòng sông Seine với những vòng tay ôm, những môi hôn vội vả… Người đạo diễn đã bỏ cuộc chơi, bọn tài tử chúng tôi ở lại còn gì để bàn chuyện thu phong, còn gì để làm dáng với đời, làm điệu với người!”…
Ngoài trời những giọt mưa vẫn tiếp tục rơi đều trên khung cửa kính. Buổi chiều về nhà, bạn bè dưới Cali gọi lên báo tin. Bỏ điện thoại xuống, tôi ra vườn sau nhà. Nhìn những cánh hoa anh đào đang rụng bay theo gió, chợt thấy lạnh, và nỗi buồn ập đến khiến tôi choáng váng. Buổi tối anh Nguyễn Mạnh Trinh gọi lên nhờ tôi đóng góp một bài để đăng trong tuyển tập anh dự định in trong những ngày sắp tới. Tôi hứa sẽ viết một chút về những bản nhạc đã phổ từ thơ ông.

Tôi không rõ nhà thơ Nguyên Sa từ Pháp trở về Việt Nam từ năm nào, chỉ biết cùng với nhà thơ Cung Trầm Tưởng, ông đã đem Paris về cho bọn trẻ chúng tôi. Một Paris với hè phố Saint Michel, với sông Seine, tháp Eiffel, những cặp tình nhân, giáo đường sương mù… Cùng một lúc ông đã mang nắng Sàigòn, lụa Hà Đông và đâu đó bóng dáng Hà Nội vào thi ca Việt Nam của chúng ta một cách thân thiết nhẹ nhàng.
Nhiều người hỏi tôi có quen biết hay có họ hàng với nhà thơ? Như tôi đã nói, chúng tôi không có liên hệ gì ngoài sự cảm thông của hai con người cùng yêu nghệ thuật. Nói rõ hơn, tôi chỉ là một trong hàng triệu người yêu quí thơ ông, một người may mắn có thể gửi lời biết ơn giòng thơ tuyệt vời của ông qua những nốt nhạc giản dị, chân tình.
Cuối năm 1969, khi một số tình khúc của tôi đã được phổ biến rộng rãi trên các đài phát thanh, cũng như trong những đêm sinh hoạt văn nghệ được tổ chức tại nhiều trung tâm văn hoá, hay các giảng đường đại học. Tôi đến với thơ Nguyên Sa, không từ một chọn lựa, mà vì tôi đã nhìn thấy mình trong thơ của ông, đã nghe những rung động thầm kín nhất của tuổi trẻ mình được ông tạo lên bằng những lời thơ ngọt ngào tình tứ, tươi mát. Cũng như bao nhiêu anh em thanh niên sinh viên học sinh của thập niên 60, tôi yêu và thuộc không ít thơ của ông. Nói đến Áo Lụa Hà Đông, có lẽ chúng ta mấy ai không biết:
Nắng Sàigòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông.
Cá nhân tôi khi đọc bài thơ đã chú ý ngay 4 câu:
Em chợt đến, chợt đi anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại.
Lời thơ man mác buồn, đã vỗ về, chia xẻ tâm tư tôi ngày tháng đó. Lang thang Sàigòn một ngày nắng nhẹ, giòng nhạc lan man trong đầu óc: “Rê Đô Rê, Sol Sib Sib Rê Rê, Sol Sol La, Sol Sib Rê Rê La…”, tôi đã hoàn tất phần điệp khúc được viết theo cung Rê thứ để thích hợp với hồn thơ. Khi phổ hai phần đầu, và cuối, tôi đã gặp khó khăn với hai câu:
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
và
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng
vì vần trắc của chữ “trắng” đã không thích hợp với dòng nhạc chuyển tiếp cần âm bảng. Sau hơn một tuần loay hoay tìm kiếm, cuối cùng tôi đã phải dùng một phương pháp phổ thơ cũ: nhạc lại lời thơ ở câu trên để chuyển ý nhạc trở về phần hai, cũng như đoạn cuối của bản nhạc:
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng.
Anh vẫn nhớ em ngồi đây, tóc ngắn
Để tạo ấn tượng nuối tiếc cho người nghe, khi kết thúc bản nhạc, tôi đã thêm câu:
Anh vẫn yêu màu áo ấy, em ơi
Với giòng nhạc đi lên, chuyển từ Sol thứ qua Sib, La, và chấm dứt bằng Rê trưởng.
Cuối năm 1970, trong một đêm nhạc tình ca tại trường đại học Khoa Học, tôi đã giới thiệu bài hát tới các bạn trẻ của tôi. Sau đó bản nhạc đã được phổ biến thường xuyên qua các chương trình nhạc do tôi và nhạc sĩ Trường Sa thực hiện trên đài phát thanh Quân Đội, cũng như trong các đêm nhạc do bạn bè chúng tôi tổ chức tại Sàigòn. Ngoài ra trong năm 1970, tôi cũng đã viết “Tình Khúc Tháng Sáu” phổ theo ý thơ bài “Tháng Sáu Trời Mưa” của Nguyên Sa. Mãi đến năm 1984 tôi mới phổ bài “Tháng Sáu Trời Mưa” của ông.
Những năm 60, 70, bọn trẻ chúng tôi dù trưởng thành trong khói lửa chiến tranh, có ai không mơ một ngày được đặt chân đến Paris, được cùng người yêu dạo chơi phố phường Paris, hay lang thang bên bờ sông Seine nhớ đến một cuộc tình… Paris như một lời kêu gọi, một nơi chốn tìm về cõi tình yêu. Từ những mộng ước đó, bản nhạc thứ hai tôi phổ từ thơ Nguyên Sa đã thành hình. Có những bài thơ khi muốn phổ nhạc, người nhạc sĩ phải tìm điệu nhạc để chuyên chở ý thơ, hoặc phải thay đổi lời thơ để nhập vào ý nhạc… Riêng “Paris Có Gì Lạ Không Em” khi đọc lên tôi đã nghe phảng phất tiếng phong cầm rộn rã của nhịp 3 luân vũ. Trên phím dương cầm, dòng nhạc dồn dập, chạy dài trên 10 đầu ngón tay, tôi đã hoàn tất phổ bài thơ trong một ngày đầu xuân năm 1971.
Cung Đô trưởng mở đầu nhịp nhàng:
Paris có gì lạ không em
Mai anh về, em có còn ngoan…
Tôi thích nhất câu:
Là áo sương mù hay áo em
Từ cung Đô trưởng đổi chuyển qua La thứ để vào phần điệp khúc:
Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây…
Khi Hoàng Phúc bạn tôi hát bài này lần đầu tiên, đã nói “bài này phải để chị Thái Thanh hát mới được”. Đúng như lời Phúc nói, sau này chị Thái Thanh đã thử bài này. Để thêm một chút Paris, chị đã hát:
La la la la la la
La la la la la la
khi kết thúc bản nhạc.
Sau “Áo Lụa Hà Đông” và “Paris Có Gì Lạ Không Em”, tôi đã phổ tiếp “Tuổi 13”. Cũng như “Nắng Sàigòn anh đi mà chợt mát. Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông”, “Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc, Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường” là 2 câu thơ được bọn trẻ chúng tôi thuộc nằm lòng ngày đó. Tôi yêu cái ý thơ hồn nhiên, lời thơ trong sáng. Đọc bài thơ thấy hồn lâng lâng, như đang nhớ nhung, hẹn hò, đang đợi chờ, mơ ước. Ý nhạc đến thật nhanh:
Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng
Mưa tôi trả về bong bóng vỡ đầy tay…
Tôi đã vào đề với những nốt nhạc cao của cung Đô trưởng để diễn tả cái thắc mắc ngày mưa ngày nắng của mình. Khi chuyển qua điệp khúc tôi nhạc lại câu “Tôi phải van lơn ngoan nhé đừng ngờ…” 2 lần như một lời trấn an người tình nhỏ và kết thúc tôi nhạc lại câu “Nên đến trăm lần, nhất định mình chưa yêu” như một câu hỏi cho chính lòng mình. Tôi vẫn nghĩ bản nhạc với những niêm luật gò bó đã không thể nói lên hết được ý thơ của tác giả. Chỉ hy vọng bản nhạc đã không làm giảm giá trị của bài thơ.
Đầu năm 1974, khi quyết định cùng một nhóm bạn thực hiện cuốn băng Tình ca Ngô Thụy Miên, tôi đã đến gặp nhà thơ để xin phép thử 3 bản nhạc. Lần đầu tiên nói chuyện để lại ít nhiều kỷ niệm. Nhà thơ rất giản dị, dáng dấp xuề xòa. Ông rất vui khi biết tôi phổ thơ ông, và hỏi tôi sẽ nhờ ai hát? Tôi nói nhạc sĩ Văn Phụng viết hòa” âm, ca sĩ Duy Trác hát “Áo Lụa Hà Đông”, Thái Thanh hát 2 bài “Paris Có Gì Lạ Không Em”, “Tuổi 13”. Và từ đó, Áo Lụa Hà Đông, Paris Có Gì Lạ Không Em , Tuổi 13, đã trở thành một phần đời nhạc Ngô Thụy Miên.
Năm 1980 khi tôi đặt chân đến Cali, người đầu tiên tôi liên lạc để hỏi thăm tin tức sinh hoạt văn nghệ của cộng đồng chúng ta ở hải ngoại là nhà thơ Nguyên Sa. Ông có cho tôi biết về sự ưu ái của thính giả dành cho bài “Áo Lụa Hà Đông”, cũng như cuốn băng Tình ca Ngô Thụy Miên. Năm sau đó tôi đã rời Cali để lên miền Tây Bắc. Ông vẫn thỉnh thoảng liên lạc bằng điện thoại với tôi, và gửi lên tôi những bài thơ mới viết về sau.
”
Trong những tháng ngày đầu ở Cali, mặc dù bận rộn với đời sống mới, tôi vẫn tiếp tục sáng tác. Cùng với Em Còn Nhớ Mùa Xuân”, “Bản Tình Ca Cho Em”, “Dốc Mơ”… Tôi đã phổ bài thơ “Paris” của Nguyên Sa:
Mai tôi đi chắc Paris sẽ buồn, Paris sẽ nhìn theo…
với tôi Paris lúc đó chính là Sàigòn, Sàigòn của những nỗi nhớ muộn màng, Sàigòn của những mất mát không nguôi. Ý nhạc không tuổi trẻ như Tuổi 13, hồn nhạc không dịu dàng như Áo Lụa Hà Đông. Tôi đã mượn thơ ông để gửi gắm tâm sự mình. Tôi biết khi tôi đi Sàigòn đã buồn, và Sàigòn đã nhìn theo.
Năm 1981, sau khi về cư ngụ tại thành phố Seattle, trong nỗi nhớ nhung con đường, những hàng quán thân quen của Sàigòn ngày nào, cùng với ám ảnh thương yêu về Áo Lụa Hà Đông, về Paris của một thời, tôi đã viết bài “Nắng Paris Nắng Sàigòn”:
Tôi đi giữa trời Paris mà nhớ thương Sàigòn
Nắng Sàigòn hôm nao dìu bước chân em
Qua phố phường vào quán chợ thân quen…
Tôi nghĩ đây là một kết hợp đẹp của một phần đời nhạc Ngô Thụy Miên và thơ Nguyên Sa.
Năm 1986, nhà thơ gọi lên tôi và nói sẽ thực hiện một cuốn cassette gồm một số bản nhạc phổ thơ mới của ông. Tôi gửi xuống ông “Tháng Giêng Và Anh”, đã được Hải Ly hát, và sau đó là Vũ Khanh, Ý Lan, Khánh Hà… Ông rất thích bài hát này. Tiếc là bản nhạc đã không được phổ biến rộng rãi như ý ông muốn.
Đầu năm 1997, tôi về Cali ra mắt cuốn CD Riêng Một Góc Trời, trong đó có bài “Cần Thiết” phổ từ thơ ông do Thanh Hà hát. Gần đến phút cuối chương trình, tôi được biết có ông đến tham dự. Rất tiếc tôi đã không thể đến gặp ông để chào hỏi, cũng như ngỏ một lời cảm ơn.
Năm ngoái khi anh chị Duy Trác qua Seattle thăm bạn bè, chúng tôi đã có dịp gặp lại nhau. Anh em hàn huyên tâm sự, và anh tặng tôi một cuốn cassette có chương trình phát thanh giới thiệu chủ đề Thơ Nhạc Nguyên Sa/Ngô Thụy Miên do anh thực hiện tại Houston Texas. Trong chương trình này anh Duy Trác có nhắc lại:
Thi sĩ Nguyên Sa đã có lần nói rằng bài thơ “Áo Lụa Hà Đông” của ông có một số mệnh rất đặc biệt. Khi bài thơ được nhạc sĩ Ngô Thụy Miên phổ thành ca khúc, và ca sĩ Duy Trác trình bày, thì từ đó cái tên “Áo Lụa Hà Đông” đã gắn chặt tên tuổi của 3 người, thi sĩ, nhạc sĩ và ca sĩ. Nó đã trở thành một định mệnh. Mặc dù đây không phải là bài thơ hay nhất của Nguyên Sa, cũng như không phải là ca khúc tuyệt tác nhất của Ngô Thụy Miên, cũng như không phải là bài hát mà ca sĩ Duy Trác trình bày thành công nhất.
Một lần nào đó tôi đã nói “trong nhạc Ngô Thụy Miên, thơ Nguyên Sa có một chỗ đứng rất đặc biệt..” Vâng, trong nhạc tôi ý thơ ông bàng bạc khắp nơi, đâu đó thấp thoáng một chút nắng Sàigòn, một chút lụa Hà Đông, đâu đó bâng khuâng một chút trời Paris và người yêu rất nhỏ… Định mệnh đã cho tôi được đọc thơ Nguyên Sa, được nghe tiếng hát Duy Trác, được thưởng thức hòa âm của Văn Phụng, để ngày hôm nay, và mãi mãi sau này, dù các anh còn ở đây, hay đã đi rồi, tôi vẫn xin được gửi lời cám ơn chân thành nhất của một người viết nhạc tình ca đến các anh. Xin lần cuối gửi lời cầu chúc nhà thơ một chuyến đi xa về nơi an lành, vĩnh cữu.
Ngô Thụy Miên
4/1998
Biên Phòng Mỹ tăng cường tuần tiễu bằng ngựa dọc bờ biển San Diego
SAN DIEGO, California (NV) – Những người ra bãi biển thời gian tới đây ở vùng San Diego, California, có thể nhìn thấy nhiều nhân viên Biên Phòng cỡi ngựa tuần tiễu hơn, do cơ quan Quan Thuế và Biên Phòng (CBP) tăng cường hiện diện dọc theo bờ biển, nhằm ngăn chặn tình trạng đưa người và ma túy vào Mỹ bất hợp pháp bằng đường biển.
Theo bản tin của tờ báo địa phương San Diego Union-Tribune, tuy các giới chức công lực liên bang không cung cấp chi tiết về số ngựa được sử dụng để tuần tiễu trong khu vực, một phát ngôn viên của Biên Phòng nói rằng bất cứ bờ biển nào trong quận hạt San Diego cũng đều là nơi lực lượng kỵ mã có thể hoạt động.
Một giới chức Biên Phòng, ông Jeff Stephenson, nói rằng: “Chúng tôi đã có các toán cỡi ngựa tuần tiễu từ nhiều năm nay. Sự khác biệt trong thời gian tới là họ sẽ thấy xuất hiện trong các khu vực không thấy có họ trước đây, nhất là ở dọc theo khu vực bờ biển.”
Theo ông Stephenson thì các nhân viên Biên Phòng sẽ thảo luận với giới chức địa phương và tiểu bang khi đặt kế hoạch tuần tiễu. Ông nói rằng các toán tuần tiễu này sẽ thấy ở mọi nơi, từ biên giới cho tới Oceanside.

“Khu vực chúng tôi có thẩm quyền hoạt động là ở khắp nơi trên lãnh thổ Mỹ. Không có gì ngăn cản chúng tôi hoạt động trong bất cứ vùng bờ biển hoặc nơi nào khác,” cũng theo giới chức Biên Phòng Stephenson.
Ngoài việc ngăn chặn đưa người và ma túy vào Mỹ bất hợp pháp, các nỗ lực của Biên Phòng cũng nhằm giảm thiểu việc đưa thêm trường hợp bệnh do COVID-19 vào các cộng đồng ở vùng Nam California.
Ông Stephenson nói rằng bất cứ ai bị nhiễm COVID-19 và vào Mỹ bất hợp pháp đều sẽ được điều trị trong phòng cấp cứu bệnh viện và tạo thêm gánh nặng cho dịch vụ y tế khẩn cấp trong thời đại dịch.
Ở khu vực San Diego, thời gian này cũng là lúc có nhiều vụ xâm nhập bằng đường biển từ Mexico.
Trong sáu tháng đầu của tài khóa này, vốn khởi sự từ ngày 1 Tháng Mười năm ngoái, đã có 129 vụ xâm nhập bằng đường biển, khiến 485 người bị bắt, với 6,642 pound ma túy bị tịch thu.
Trong cả tài khóa trước, các nhân viên Biên Phòng chỉ ghi nhận có 194 vụ xâm nhập và 660 người bị bắt, với hơn 19,000 pound ma túy bị tịch thu.
Theo ông Stephenson, các nhân viên Biên Phòng cỡi ngựa sẽ vào được khu vực hiểm trở, khó vào được bằng phương tiện cơ giới, không ảnh hưởng nhiều tới môi trường. Việc cỡi ngựa cũng khiến thành phần đưa người bất hợp pháp dễ nhìn thấy họ từ xa, tạo hiệu quả răn đe. (V.Giang) (đ.d.)
Việt Nam hay Mỹ, chọn nơi đâu?
LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
Mình gặp chồng khi du học. Anh là người Mỹ, cưới mình đàng hoàng, đám cưới có cha mẹ và anh chị em bên chồng bay về quê mình, tận miền Tây dự đám cưới theo đúng phong tục Việt Nam.
Cưới xong được hơn một năm thì mình có thai. Ba mẹ chồng mua nhà cho, mỗi tháng chồng trả ba mẹ $700 hoặc $800 cho có lệ, cái chính là tập có trách nhiệm, không ỷ lại vào cha mẹ khá giả, văn hóa Mỹ là vậy. Mình sinh con xong vì chưa đủ thời gian có quốc tịch bảo lãnh cha mẹ ruột qua Mỹ, nên gia đình rất đơn chiếc. Mình tự chăm sóc con không có ai đỡ đần, thời tiết thì lạnh khiến mình nhớ cha mẹ, bà con và bạn bè. Mình muốn quay về sống nơi chốn đầy kỷ niệm ấy. Khi con gần hai tuổi thì mình quyết định về Việt Nam sống và làm việc để bớt trầm cảm do cuộc sống buồn chán ở Mỹ.
Quay về Việt Nam mình xin việc cho hai vợ chồng ở một công ty nước ngoài. Nhà bên Mỹ thì cho thuê. Mình rước ba mẹ dưới quê lên Sài Gòn sống chung trong căn hộ cao cấp ở Phú Mỹ Hưng, con học trường quốc tế trong khu Phú Mỹ Hưng luôn.
Mọi thứ đều gần và tiện lợi, đủ đồ ăn Việt, khí hậu ấm áp khiến mình vui vẻ hơn. Thu nhập của vợ chồng cũng tầm $3,000, $4,000 nhờ hai vợ chồng đều có bằng cấp. Mặc dù cả hai chỉ làm bán thời gian vì vẫn chưa được nhận vào full time, nhưng mức lương như vậy là như full time văn phòng bên Mỹ.
Trong thời gian sống ở Việt Nam, mình cứ băn khoăn giữa chuyện ở Việt Nam và về lại Mỹ.
Nếu ở Việt Nam thì vì làm việc bán thời gian, nên vợ chồng có nhiều thời gian với nhau hơn. Mình cũng có thời gian dành cho cha mẹ nay đã già yếu, bù lại những năm xa cách.
Nhưng có một điều khiến mình lo lắng là ở Việt Nam thì chồng bị lôi cuốn vào những thói hư tật xấu như đi uống bia thường xuyên với đồng nghiệp. Trong khi bên Mỹ, chồng không dám đi ra ngoài ăn uống nhiều vì giá cả rất cao và cũng không ai rảnh để hẹn hò nhậu nhẹt.
Về lại Mỹ, thì mình cũng không lo xa cha mẹ, vì cha mẹ mình sắp phỏng vấn, chắc cũng có giấy đi Mỹ nay mai.
Nhà bên Mỹ thì rộng rãi, chồng mình sẽ có không gian riêng nhiều hơn, so với căn hộ chật chội lại phải sống chung với ba mẹ vợ. Con mình thì có môi trường sạch sẽ. Nhưng đổi lại mình phải đi làm rất là cực và nhất là cái lạnh làm mình sợ hãi. Cuộc sống không nhàn nhã như làm việc ở Việt Nam.
Tiểu bang mình ở lại rất lạnh, nên cũng sợ ba mẹ già chịu không nổi, ngay cả chính mình cũng bị trầm cảm mỗi khi mùa Đông lạnh lẽo đến. Mình có đề nghị với chồng đi tiểu bang khác sống thì anh không chịu, cho rằng các tiểu bang ấm ở Mỹ giá nhà rất cao và ít việc làm.
Cha mẹ chồng thì trông ngóng mình dẫn cháu về vì là cháu duy nhất, nhưng cha mẹ chồng cũng hay xen chuyện riêng của vợ chồng mình khiến mình và anh hay cãi nhau.
Mình cảm thấy như đang bị bế tắc. Điều mình mong muốn là sống ở tiểu bang ấm trên đất Mỹ cùng cha mẹ mình và chồng con chung một nhà, nhưng chồng không chịu chuyển đi tiểu bang khác, thà về Việt Nam sống thì ổng chịu, thật vô lý! Nên mình nhiều khi muốn ly thân để được tự do sống ở đâu mình muốn, nhưng hiện tại đã có con nên cũng khó xử. Chồng thì đối xử với mình cũng tốt chỉ có tính hơi nóng và khó chịu, kỹ lưỡng và cứng đầu không chịu nghe theo ý mình. Nhưng đổi lại khi thấy mình buồn hay ưu tư thì anh hiểu ngay và làm đủ mọi cách cho mình vui.
Xin quý độc giả cho mình lời khuyên, là:
1-Nên quay về bên Mỹ chịu lạnh?
2-Ly dị chồng rồi đi tiểu bang khác sống với cha mẹ ruột và con?
3-Tiếp tục ở lại Việt Nam? (Ngọc Túy)
*Góp ý của độc giả
-Tuấn
Thư cô Ngọc Túy viết, “Cứng đầu không chịu nghe theo ý mình…” mà suốt từ đầu thư đến cuối thư, thì người chồng của cô chứng minh ngược lại điều cô nhận xét về anh ta.
Đầu tiên nhé, anh ta thuyết phục cả gia đình, bố mẹ anh chị em mua vé bay về tận vùng quê hẻo lánh để cưới cô, theo đủ lễ nghi, phong tục Việt Nam. Theo tôi hiểu thì chắc anh ấy phải khăn đống áo dài, phải quỳ lạy gia tiên, có khi còn phải quỳ lạy sống cha mẹ của cô để tạ ơn nuôi dưỡng cô nên người, thật là hiếm có một nhà trai người Mỹ như thế! Đến khi rước cô qua Mỹ, thì gia đình chồng mua nhà cho vợ chồng cô. Mới qua, cô đã lo bảo lãnh cha mẹ mình, chồng cô đã đồng ý để cô bảo lãnh. Rồi mỗi mùa Đông đến, cô than buồn, lạnh, trầm cảm thì chồng cô bỏ hết cha mẹ, anh chị em, nhà cửa, phong tục, tập quán, thói quen để về Việt Nam sống với cô, lại còn để cô mang cha mẹ lên ở chung. Cô có biết đó là điều tối kỵ của tất cả các người chồng, không phân biệt người Việt hay Mỹ, không ai muốn ở chung với cha mẹ vợ, nhất là trong một căn hộ nhỏ, chung đụng là điều tối kỵ.
Thưa cô, tôi thấy chồng cô thật là ngoan, cô muốn gì được nấy, mà toàn muốn những điều quá đáng. Thế mà cô còn chưa vừa lòng, còn than là có ông chồng không nghe lời! Cô có biết cô có phước lắm không? Cô có biết mình may mắn lắm không? Cô nhìn chung quanh, bao phụ nữ có chồng trai gái, đánh đập, cờ bạc, rượu chè. Hãy nhìn chung quanh để thấy mình quá hạnh phúc. Tôi không tin khi ly hôn, cô kiếm một người chồng tốt hơn người chồng hiện tại. Suy nghĩ kỹ đi cô Ngọc Túy, hãy biết đủ. Hãy cùng chồng thảo luận, đặt lên bàn cân giữa đi và ở lại Việt Nam, đi hay ở đều có cái xấu và tốt. Ở lại thì tốt cho cô nhiều hơn cho chồng, cho con. Cô cứ suy nghĩ, mình có thời gian mà, thật chính chắn trước khi quyết định, và một điều tôi khuyên cô là: “Sống là sống với, tức là hãy nghĩ đến những người mình sống với, chứ đừng nghĩ đến bản thân nhiều quá.” Thân ái chào cô, chúc cô may mắn và sáng suốt.
-Cô Lài
Hiện cô sống tại Việt Nam, người mình khi nào cũng thấy cỏ bên nhà hàng xóm xanh hơn. Cháu ạ, niềm ước ao lớn nhất của cô là được ra nước ngoài, nước nào cũng được, không nhất thiết là phải Mỹ quốc. Cô không hiểu vì sao cháu đang sống đầy đủ sung sướng ở nước ngoài lại chui nhủi về cái xứ bụi bặm, tràn đầy bất công. Biết rằng đó là quê hương của mình, nhưng khái niệm quê hương xa vời và phung phí quá cháu. Cháu chỉ vì mùa Đông lạnh lẽo mà bỏ về thì thật là quá khờ khạo. Cháu làm như mọi người chết hết khi mùa Đông đến, ở đâu cũng sẽ quen đấy. Khi cháu đem chồng con về Việt Nam, đồng nghĩa với việc cháu đã lôi chồng con cháu nhấn vào bùn, rồi họ sẽ lần lần nhuốm bùn cháu ạ. Chưa chi mà chồng cháu đã nhậu nhẹt, bạn bè rồi đó.
– GY
Phụ nữ mà thoát ra khỏi Việt Nam là phải tạ ơn trời đất. Đàn ông ở Việt Nam hễ có tí tiền là mèo chuột, đánh vợ như ăn cơm bữa. Em mà ly hôn thì con cái thế nào, vậy là lỡ dở cuộc đời. Ở Mỹ cái gì cũng có luật lệ, đánh vợ là ngồi khám, ngoại tình là ly dị, trả trợ cấp trừ thẳng vào lương. Phụ nữ kiếm tiền dễ dàng, không cần dựa dẫm đàn ông, nếu bề ngoài coi được chút là lấy chồng cái rột, nên đàn ông có tiền mà có vợ thì không câu được ai. Tóm lại là nên ở Mỹ, lạnh vài năm cơ thể mình sẽ quen, sẽ thấy Việt Nam nóng nảy, dơ bẩn. Nếu muốn đổi qua tiểu bang ấm như Cali, Florida, Arizona… thì apply job. Đừng tranh cãi nữa, cứ im lặng tìm việc, có là đi được rồi, chồng sẽ đi theo thôi (đừng hăm dọa nhé, cứ than lạnh). Tin tôi đi, người ta dù có thành công cỡ nào, nhưng gia đình không hạnh phúc, chấp nối, con anh con em, chán lắm.
-ABC
Tình hình của cô Ngọc Túy đúng là khó xử nếu cô hỏi độc giả cho lời khuyên. Ở Mỹ hay ở Việt Nam, lựa chọn nào cũng có cái cô phải hy sinh. Tùy theo cô mà giải quyết theo cái nặng nhẹ của mình chứ nếu hỏi người khác thì có người sẽ chọn Việt Nam, người sẽ chọn Mỹ. Cuối cùng cô vẫn dậm chân tại chỗ như là chưa từng đem nó ra hỏi người khác. Tôi nghĩ cô nên ngồi xuống, vạch ra hẳn hòi trên tờ giấy cho mình thấy rõ hơn là nếu ở Việt Nam thì nó lợi chỗ nào, nó hại chỗ nào, ở Mỹ thì nó hại chỗ nào nó lợi chỗ nào, rồi đắn đo cẩn thận trước khi chọn. Vấn đề này nó ảnh hưởng tới gia đình cô sau này, cô nên tự quyết định là tốt nhất.
Tôi không đồng ý vì vấn đề này mà cô nghĩ tới chuyện ly hôn để sống theo ý mình muốn. Đó là cách suy nghĩ rất trẻ con. Nếu cô cứ nghĩ cái kiểu này thì cả đời cô sẽ không ở với ông nào được lâu.
*Vấn đề mới:

Thưa cô, chồng cháu mới mất, lo đám tang cho chồng, giải quyết nhiều vấn đề gia đình chồng, nhà cửa, con cái, nợ nần… cháu đuối sức!
Cháu đuối sức, vì chồng cháu mất quá đột ngột và cháu không ngờ có quá nhiều việc phải đối đầu, giải quyết. Tuy nhiên, như một câu nói vui ở Việt Nam hiện nay, “từ từ rồi cháo cũng nhừ.” Cháo cũng đang nhừ thật. Nhưng mới đây nồi cháo biến thành bánh chưng để trong tủ lạnh, nghĩa là nếp không nhừ mà nó bị sống lại, thưa cô.
Ngoài những thư từ, tin nhắn, điện thoại chia buồn, cháu nhận một email lạ. Email chỉ vài lời, nội dung rất nhã nhặn, lễ phép, chừng mực, xin được một lần đến nhà thăm cháu và thắp nhang trên bàn thờ chồng cháu. Gửi kèm theo email là hình một bé trai rất dễ thương, khoảng ba, bốn tuổi. Hình chụp cháu bé ngồi trên ghế bành, với bàn tay giơ lên như đang vẫy chào. Ai chụp tấm hình chắc có ý, vì nhìn vào hình là mình chú ý ngay đến bàn tay của bé, với ngón tay út bị dị tật. Thật ra tấm hình cũng không có gì đặc biệt, nếu không đập vào mắt người xem ngón tay dị tật của bé, mà chẳng người mẹ nào muốn bé đưa bàn tay ra khoe dị tật của mình.
Thưa cô, nhìn hình tim cháu thót lại, vì bàn tay của cháu bé có một dị tật khá đặc biệt, nó giống y chang bàn tay của chồng cháu, cũng là bên tay trái có dị tật bẩm sinh.
Cháu nghĩ không thể nào bỗng dưng người ta gửi cho cháu tấm hình chụp bé trong một tư thế đặc biệt như vậy? Cháu suy nghĩ rất lao lung, cháu lục lạo trí nhớ coi thử mình có nghe một lần nào chồng nhắc đến tên người viết thư. Cháu lục lại thư từ trong email của chồng, mà may quá trước khi mất anh không kịp close email. Cháu lục từ Inbox, Send, Trash… nghĩa là không chỗ nào cháu không vào. Cháu không tìm ra bất cứ một tin tức lạ nào. Ngay cả đống receipt chồng cháu để riêng trong cái hộp, cũng không thấy anh ấy mua vật gì đáng nghi, check cũng không thấy ký tiền cho ai.
Cháu thật sự hoang mang, lá thư rất nhã nhặn, hỏi xin một điều cũng bình thường trong hoàn cảnh hiện nay của cháu. Có thêm một chi tiết nữa cháu quên nói là, em bé trong hình tên là Huy, cái tên mà chồng cháu muốn đặt cho con, nếu cháu có thêm một con trai nữa.
Thế là thế nào thưa cô, đến giờ, hai tuần đã trôi qua tính từ khi cháu nhận được thư. Phần cháu cũng muốn cứ để cho người ta đến nhà thắp nhang, thăm nom gì đó tùy ý. Nhưng lại nhiều phần cháu muốn lơ đi để coi như mình điếc, mù, không suy nghĩ gì hết cho khỏe, không tạo thêm cơ hội để phiền muộn có cớ bủa vây cháu trong lúc này. Nhưng mà cháu cứ bị ám ảnh cái bàn tay dị tật của một bé trai tên Huy kia. Cháu phải làm sao thưa cô? (Hảo)
Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quý độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác. Thư từ gửi về: “Biết Tỏ Cùng Ai,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683, hoặc email: [email protected]
Giới thiệu thơ CH – Mara Cô Rô Na
Mara Cô Rô Na
Mara Cô Rô Na
Mara Cô Rô Na
Xa ta ra, xa ta ra
Tránh ta ra, chừa ta ra
Xa bà ra, xa ông ra,
Xa con ta, xa cháu ta
Xin tránh xa
Thân nhân ta
Tăng thân ta
Láng giềng ta
Và luôn cả
Kẻ không nhà
Hãy đi xa, xa thiệt xa
Xin buông tha trái đất ta
Xin buông tha chủng loại ta
Chúng ta đang
nhìn lại trời, nhìn lại đất
nhìn lại ta, thấy lỗi ta
“So far”…
Ta đã sai, ta đã sai!
Ta sẽ sửa,
Sửa lỗi ta – sửa lỗi ta
Bảo vệ trời, bảo vệ đất
Bảo vệ cây, bảo vệ rừng
Bớt tiêu dùng, bớt phí phạm
Bớt sân hận, bớt tham lam
Bớt đố kỵ, bớt si mê
Xin Cô Vi
Hãy thứ tha, hãy thứ tha
Tránh ra xa, tránh ra xa
Cho loài người
bớt sợ hãi
đỡ bệnh khổ
Biết học hỏi
Để biết thương,
để biết sống
Biết giúp ích
Biết hòa ái
với đồng loại
Biết bảo vệ
và trân quý trái đất ta…
Hãy đi xa,
Hãy rời xa
Tha cho cõi Ta Bà
Ma ra Cô rô Na
CH
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt
trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả
mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,”
14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.













