Bà Đôminicô Ngô Văn Bích

Bà Madalena Nguyễn Thị Chuyển

Ông Henry Hưng Lê

Bác Sĩ Thành Quang Lân

Một chính quyền gian manh (1/2)

Nói một đàng làm một nẻo….Qua vụ Đồng Tâm tại miền Bắc Việt Nam, một lần nữa khẳng định được bản chất của nhà cầm quyền Cộng sản. Ông cha ta dạy rằng “ Người không liêm thì cái gì cũng lấy. Người không sĩ thì cái gì cũng có thể làm”. Hành vi của nhà cầm quyền Hà Nội, cho thấy bản chất của một chính quyền “ Vô Liêm Sĩ”. Dân Việt phải ghi nhớ nằm lòng câu “ Đừng nghe những gì Cộng Sản nói mà hãy nhìn những gì Cộng Sản làm” may ra mới khỏi mắc lừa phường gian manh.

Một chính quyền gian manh (2/2)

Nói một đàng làm một nẻo….Qua vụ Đồng Tâm tại miền Bắc Việt Nam, một lần nữa khẳng định được bản chất của nhà cầm quyền Cộng sản. Ông cha ta dạy rằng “ Người không liêm thì cái gì cũng lấy. Người không sĩ thì cái gì cũng có thể làm”. Hành vi của nhà cầm quyền Hà Nội, cho thấy bản chất của một chính quyền “ Vô Liêm Sĩ”. Dân Việt phải ghi nhớ nằm lòng câu “ Đừng nghe những gì Cộng Sản nói mà hãy nhìn những gì Cộng Sản làm” may ra mới khỏi mắc lừa phường gian manh.

Thượng nghị sĩ đảng Dân Chủ tổ chức họp báo về Trumpcare

Đảng Dân chủ Hoa Kỳ đã có một cuộc họp báo về tác động của Trumpcare đối với tầng lớp trung lưu tại đền Capitol, Washington, DC vào ngày 27 tháng 6 năm 2017.
Các thượng nghị sĩ Thượng viện của Đảng Dân chủ đang trưng lên các bức ảnh của những người sẽ mất bảo hiểm y tế theo hóa đơn chăm sóc sức khoẻ của đảng viên đảng Cộng hòa.
Chủ tịch đảng Dân chủ Hoa Kỳ Chuck Schumer, đảng Dân chủ của New York, nói chuyện cùng với các Thượng nghị sĩ Dân chủ.
Thượng nghị sĩ Tammy Baldwin, Lãnh đạo đảng Dân chủ Wisconsin, cùng với Chuck Schumer, Dân biểu New York cùng với những người ủng hộ lên án tác động của Trumpcare.
Thượng nghị sĩ Tammy Baldwin phát biểu trong khi Đảng Dân chủ Thượng viện đang giơ cao những tấm ảnh của những người sẽ mất bảo hiểm y tế của họ theo dự luật chăm sóc sức khoẻ của đảng Cộng hòa.
Thượng Viện Hoa Kỳ hôm Thứ Ba đã quyết định hoãn bỏ phiếu cho dự luật bảo hiểm y tế nhằm thay thế Obamacare, cho tới sau ngày Lễ Độc Lập, 4 Tháng Bảy, vì không đủ số phiếu để thông qua, theo giới truyền thông có mặt tại Washington, DC cho biết.( Hình ảnh : Getty Images )

 

Cảnh sát trưởng Orange County quyết định không tái ứng cử

ORANGE COUNTY, California (NV) – Cảnh sát trưởng Orange County, bà Sandra Hutchens, hôm Thứ Ba cho biết bà quyết định nghỉ hưu và sẽ không tái ứng cử vào năm tới.

Ông Lane Lagaret, phát ngôn viên Sở Cảnh Sát Orange County, cho biết chuyện này qua một thông báo do bà viết, đăng trên Twitter của ông.

“Cho tới cuối nhiệm kỳ này thì tôi đã làm việc trong ngành công lực 40 năm, trong đó có hơn 10 năm làm cảnh sát trưởng. Tôi quyết định không tái tranh cử và kết thúc vai trò cảnh sát trưởng vào Tháng Giêng, 2019. Tôi vẫn tiếp tục vai trò cảnh sát trưởng trong thời gian một năm rưỡi sắp tới và sẽ làm việc cùng nhân viên tại đây để bảo đảm an toàn cho cộng đồng,” bà Hutchens viết.

Tuyên bố không tái tranh cử của bà Hutchens được đưa ra trong lúc Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ tố cáo cảnh sát Orange County giấu diếm tang chứng và sử dụng tù nhân để lấy lời khai của tù nhân khác một cách bất hợp pháp, theo đài phát thanh KPCC, một chi nhánh của đài NPR, cho biết.

Ngoài ra, cơ quan công lực do bà lãnh đạo bị Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ chỉ trích nặng nề sau vụ ba tù nhân vượt ngục và bỏ trốn trong một tuần hồi năm ngoái.

Liên Đoàn Bảo Vệ Dân Quyền Mỹ (ACLU) cũng tố cáo Sở Cảnh Sát Orange County sử dụng thông tin trái phép khi điều tra, ngược đãi tù nhân, và không bảo đảm vệ sinh cho tù nhân trong tù.

Bà Hutchens được bổ nhiệm làm cảnh sát trưởng hồi năm 2008 sau khi ông Michael Carona, cảnh sát trưởng lúc đó, bị tù vì tội tham nhũng.

Sau đó, bà thắng cử năm 2010 và năm 2014. (Kh.L.)

Dự luật y tế Thượng Viện khiếm thêm 22 triệu người không bảo hiểm

Tháng ngày Mộc Hóa

Hậu Cứ Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 9 Bộ Binh, được dời từ Sadec về Vĩnh Long khoảng giữa năm 1972. Đây là doanh trại do quân đội HK chuyển giao lại nên rộng lớn, tuy nhà cửa đa phần là loại tiền chế nhưng so với Sadec thì có phần bề thế hơn vì dù sao thì ít nhất một Bộ Tư Lệnh cấp Sư Đoàn cũng phải như vậy. Còn như ở Sadec thì quá nhỏ hẹp, không đủ chỗ cho các phòng ban chớ đừng nói chi đến các các đơn vị trực thuộc. Sadec lại là tỉnh nhỏ, trước đây chỉ là quận lỵ của tỉnh Kiến Phong, không có vị trí chiến lược quan trọng như Vĩnh Long. Không hiểu sao lúc đầu thành lập Sư Đoàn dời từ miền Trung về, Bộ Tổng Tham Mưu lại chọn Sadec là hậu cứ cho Sư Đoàn mà chỉ có một Trung Đoàn 16 trực thuộc trú đóng tại Long Hồ, Vĩnh Long.

Cũng kể từ thời gian 1972 này, cả bốn Tiểu Đoàn Pháo Binh của Sư Đoàn đều đồn trú tại Vĩnh Long. Ngoài ra, còn có một Thiết Đoàn 2 kỵ Binh, và các Tiểu Đoàn cơ hữu như Quân Y, Tiếp Vận, Truyền Tin, Công Binh… Riêng Trung đoàn 15 vẫn ở tại Sadec, và Trung đoàn 14 BB tại Vĩnh Bình.

Tuy hậu cứ tại Vĩnh Long, nhưng các đơn vị từ cấp Tiểu Đoàn đến Trung Đoàn đều có các tiền cứ là nơi đặt Bộ Chỉ Huy Hành quân ở khắp các nơi khác nhau trên lãnh thổ Miền Tây, tùy theo tình hình hành quân. Riêng Sư Đoàn có Bộ Tư Lệnh Hành Quân, bản doanh tại Biệt Khu 44 cũ, gọi là Trại Quang Trung ngay thị xã Cao Lãnh, Kiến Phong và một Bộ Chỉ Huy nhẹ tại Mộc Hóa, Kiến Tường. Do đó, quân số cơ hữu của BTLSĐ phải chia ra một cảnh ba quê. Tại hậu cứ Vĩnh Long chỉ còn thành phần trừ bị ứng chiến và trực gác. Tại BCH Tiền Phương Cao Lãnh thì đầy đủ các phòng, ban. Tại BCH nhẹ Mộc Hóa chỉ có các sĩ quan đại diện với quân số khiêm nhường, nhưng kể tử cuối năm 1973 và đầu năm 1974 do tình hình chiến trường vùng biên giới sôi động nên BCH nhẹ tại Mộc Hóa lại trở thành chính và ngay cả Tư Lệnh Sư Đoàn là Chuẩn Tướng Huỳnh Văn Lạc cũng ngày đêm hiện diện tại đây.

Chuẩn Tướng Lạc đang là Tham Mưu Trưởng Quân Đoàn IV thì về thay thế Thiếu Tướng Trần Bá Di. Tướng Di về QĐIV phụ trách Tư Lệnh Phó Quân Đoàn. Ngay những thời gian đầu về nhậm chức Tư Lệnh Sư Đoàn 9 BB, Tướng Lạc thường xuyên cho thực tập báo động ban đêm tại hậu cứ Vĩnh Long, BTL/TP Cao Lãnh cũng như tại BCH nhẹ Mộc Hóa. Tại Mộc Hóa ông chỉ thị quân nhân các cấp phải làm hầm trú ẩn xung quanh doanh trại bằng bao cát và thùng đạn pháo binh. Khi có lệnh báo động thì tất cả mọi người đều phải chạy ra hầm trú ẩn sẵn sàng trong tư thế tác chiến. Cũng nên biết, Tướng Lạc năm 1963, từng là Thiếu Tá trong Liên Minh Phòng Vệ Phủ Tổng Thống và ông đã cùng với các sĩ quan và binh sĩ đảm trách phòng thủ Dinh Gia Long trong biến cố ngày 1 Tháng Mười Một năm 1963.

Mộc Hóa là tỉnh lỵ của tỉnh Kiến Tường, nằm sâu trong vùng sát biên giới xứ Chùa Tháp nên Cộng quân luôn quấy nhiễu. Tỉnh Kiến Tường được lập ra dưới thời đệ nhất cộng hòa và quy tụ nhiều người Bắc di cư. Tỉnh có nguồn lợi không nhiều nhưng vị trí chiến lược thì thật là quan trọng. Thông thương bằng đường bộ duy nhất là con lộ nối liền Mộc Hóa – Cai lậy trên quốc lộ 4. Cũng chính vì vậy nên CQ luôn tìm cách phá rối con lộ này bằng những hình thức đắp mô, gài mìn xe đò, đặt chất nổ giật sập cầu cống… Cũng con lộ này chạy qua một vùng có tên Ấp Bắc mà trong những năm tháng lao tù của CS, chúng tôi đã nhiều lần phải bị “lên lớp” nghe rêu rao về cái gọi là “chiến thắng Ấp Bắc” của chúng. Từ ngày có BTL nhẹ của SĐ9BB tại Mộc Hóa thì Sư Đoàn đã cho nhiều đơn vị trấn giữ tại những địa điểm quan trọng trên trục lộ giao thông này nên tình hình an ninh có phần tương đối hơn trước. Dù vậy không vận vẫn là phương tiện quan trọng nhất trong việc chuyển quân và tiếp tế cho tỉnh lỵ Mộc Hóa. Miền Tây trong dân gian thường có câu truyền miệng “nhất Kiến nhì Chương.” Kiến đây là Kiến Hòa, Kiến Phong, Kiến Tường và Chương là Chương Thiện, ngụ ý là những tỉnh có tình hình an ninh kém và Quân Đội Quốc Gia phải mất công khó khăn mới bình định, gìn giữ an ninh được. Riêng tỉnh Kiến Tường những năm 1973-1974 phải nói là tỉnh địa đầu tuyến lửa miền tây. Tỉnh lỵ Mộc Hóa thường xuyên bị uy hiếp quấy rối bằng pháo kích. Nếu đem so sánh thì Mộc Hóa về diện tích chắc cũng chỉ tương đương với An Lộc mà thôi. Còn những vùng xa thì địch quân chuyển quân và vũ khí ngày đêm. Lực lượng Sư Đoàn 9BB đã nhiều lần khám phá những hầm chôn dấu vũ khí khỗng lồ trong vùng Tháp Mười thuộc hai tỉnh Kiến Phong và Kiến Tường. Theo CT Lạc cho biết tại Long Khốt, Kiến Tường, không ảnh chụp được những xác chiến xa của chúng. Tin này được báo về Bộ Tổng Tham Mưu. Chả vậy mà có lần những hảng thông tấn của Mỹ ở Sài Gòn đã mò xuống đây và đòi đi chụp hình những chiến xa bị phá hủy ấy cho được. Dĩ nhiên là yêu cầu của họ không thể thỏa mãn vì tình hình an ninh của vùng đang giao tranh nên không thể đưa họ vào tận nơi. Hơn nữa, thành phần báo chí này đa số không phải phe diều hâu, nên có khi họ tuyên truyền ngược lại rất bất lợi cho Quân Đội Quốc Gia.

Dù tình hình như vậy, tháng ngày Mộc Hóa đối với tôi vẫn êm đềm bình thường trôi qua lặng lẽ. Ngoài những đêm trực Trung Tâm Hành Quân hay dẫn anh em đi nằm tiền đồn ra thì vẫn không có gì đáng kể, ngoại trừ một vài lần pháo kích ban đêm, đạn réo qua mái nhà chẳng gây thiệt hại nào. Nói là đi tiền đồn cho oai chớ thật ra là mỗi chiều tối dẫn trung đội ứng chiến đi ngủ đêm ngoài doanh trại, thường là trường học nhằm khi hữu sự thì dễ bề hành động. Toán ngoài vũ khí cá nhân cũng có một cây đại liên M60, một máy truyền tin. Cây đại liên thì đặt trên cao ốc. Sau khi HSQ thường vụ phân chia canh gác xong thì mạnh ai nấy ngủ. Sáng ra kiểm điểm quân số rồi về lại BTL. Phải nói CT Lạc là một vị chỉ huy rất tinh tế cũng như hiểu biết và dự đoán trước được những sự kiện sẽ xảy ra. Bởi vậy khi về giữ chức Tư Lệnh SĐ9BB, ông luôn luôn bắt các SQ,HSQ và Binh Sĩ thuộc Phòng Ban Tham Mưu phải sẵn sàng luôn ứng biến với mọi tình thế bất ngờ có thể xảy ra. Sĩ Quan Tham Mưu, ngoài làm việc ban ngày, ban dêm phải luân phiên trực Trung Tâm Hành Quân và dẫn toán ứng chiến. Quân nhân các cấp, hàng tuần hàng tháng đều phải đi thực tập tác xạ ở Trung Tâm Huấn Luyện SĐ. Có lần trực TTHQ một mình bên máy truyền tin rè rè êm ái, mà tình hình cũng yên tĩnh vô sự và mặc dù đèn điện sáng trưng nhưng mệt và buồn ngủ nên tôi đã chợp mắt không biết bao lâu. Khi giật mình mở mắt ra đã thấy Tướng Lạc đứng bên cạnh bao giờ. Chắc ông biết tôi ngủ gục nhưng ông đã không trách phạt một lời nào.

Ngày 9 Tháng Ba năm 1975, trong một chuyến công tác cùng phòng Tổng Thanh Tra SĐ, có cả Đại Tá Chánh Thanh Tra đi cùng, chúng tôi chừng mười sĩ quan từ Mộc Hóa theo tỉnh lộ Mộc Hóa – Cai Lậy thanh tra các đơn vị nằm dọc trên trục lộ này. Buổi chiều, sau khi đoàn xe rời một căn cứ hỏa lực của pháo binh thì được căn cứ này bắn yểm trợ dọc theo hai bên đường. Đạn đại liên nổ dòn dã với những tia lửa vút nhanh trông thật đẹp mắt như đưa tiễn và cũng hổ trợ tinh thần đoàn xe. Tám giờ tối thì chúng tôi đến quân lỵ Ấp Bắc, hay còn gọi là Bình Thạnh Thôn. Vì đã liên lạc báo trước với chi khu nên đoàn được thiếu tá quận trưởng cho nghỉ đêm tại đây. Bảy giờ sáng thức dậy, tôi một mình xuống sông gần đó rửa mặt đánh răng. Bờ sông ngay dưới chân cầu nước trong và mát. Xong đâu đấy, khi tôi vừa quay lưng bước lên bờ được chừng chục bước thì bỗng một tiếng “Ầm” lớn rung chuyển mặt dất sau lưng. Có tiếng la lớn “pháo kích.” Tôi quay nhìn lại thì cây cầu sắt cao bắc ngang sông đã biến mất. Không gian im lặng không một tiếng nổ thứ hai. Thì ra đó là CQ đã cho đặt chất nổ phá sập cây cầu này. Chúng tôi vào chi khu, từ giã và cám ơn Thiếu Tá quận trưởng. Ra ngoài chuẩn bị lên đường đi tiếp, thấy dưới sông chỗ chiếc cầu sập xuất hiện nhiều chiếc xuồng nhỏ hối hả qua lại. Chả là dân chúng đổ xô ra bắt cá đang nổi lềnh bềnh vì sức ép của chất nổ. Trên không đang lượn qua lượn lại một chiếc trực thãng, có phù hiệu số 9. Chuẩn Tướng Tư Lệnh SĐ9BB đã bay đến thị sát kịp thời. Phố quận vẫn sinh hoạt bình thường như không có gì xảy ra. Bà vợ Th Tá quận trưởng đang ngồi xe Jeep có tài xế lái, mặc áo dài trên đường đến nhà thờ làm lễ. Hôm đó đúng là ngày Chủ Nhật, 9 Tháng Ba. Buổi trưa chúng tôi phải ngừng lại tại một xã nhỏ cũng có khu phố chợ với một số hàng quán vì được tin quãng đường gần Cai Lậy bị đắp mô, đang chờ Công binh phá mô mở đường. Vì quá trưa, chợ nhóm sớm nên hàng quán cũng vắng vẻ gần như đóng cửa. Chúng tôi phải vào một nhà dân gần chợ nhờ nấu cơm cho ăn và xin trả tiền. Chủ nhà vui vẻ nấu cơm với hột vịt chiên mà thôi. Như vậy cũng quá tốt rồi. Cơm nước xong, tiếp tục lên đường. Khi gần đến chỗ đắp mô thì xe phải ngừng lại không đi tiếp được. Viên Thiếu Úy Sĩ Quan Địa Phương Quân chỉ huy đơn vị an ninh gần đấy, đề nghị chỉ còn cách bỏ xe và tài xế ở đây. Khi đường thông thương sẽ đi sau. Còn chúng tôi được viên Thiếu Úy dẫn đi tắt vòng xuống dưới bờ ruộng qua khỏi khúc này sang bên kia sẽ có xe đò ra ra Cai Lậy. Chúng tôi đành phải chấp nhận giải pháp này. Đi lòng vòng cũng gần tiếng dồng hồ vừa gần tới được phía bên kia thì “Vút Vù,” một trái đạn bay qua đầu nổ tung trong lùm cây xa xa. Trên đường lộ, có vài chiếc quân xa của Công Binh đang tới lui sửa đường thì lại một tiếng “Rầm” lớn khô khóc. Một trái đạn khác từ bờ kinh bên kia vút qua trúng vào thành xe, nhưng xe và người không hề hấn gì. Có tiếng la lớn “VC.” Tôi nhìn qua bờ kinh trước mặt chưa tới 100 thước, có nấy bóng người mặc quần áo đen, ôm súng đạn đang lủi vào bụi cây khuất dạng. Tôi rút khẩu Colt 45 ra cầm tay, bắn vu vơ theo dù biết chẳng đâu vào đâu cùng lúc với vài tràng M16 của toán Công Binh phụ họa.

Sau lần ấy, tôi về hậu cứ Vĩnh Long được ba tuần. Trong ba tuần định mạng này, bao nhiêu tin tức dồn dập bất lợi cho VNCH: 12 tháng 3 mất Ban Mê Thuột. 17 tháng 3 Kontum. 19 tháng 3 đến lượt Pleiku, Phú Bổn, Quảng Trị. 20-3 Bình Long. 24-3 Quảng Ngãi. 26-3 Huế. 27-3 Quảng Nam, Quảng Đức. 28-3 Lâm Đồng. 29-3 Đà Nẵng.

Ngày 1 Tháng Tư, tôi trở lên Mộc Hóa lại bằng trực thăng từ Cao lãnh. Đường thủy tắc ráng Cao Lãnh Mỹ An kẹt, mất an ninh. Vợ tôi không vào nhiệm sở dạy học được. Sau khi tôi đi rồi vợ tôi lại về Sadec ở với Má. Ngày 2 Tháng Tư được tin mất Nha Trang là nơi tôi trưởng thành cùng với Thầy Mẹ và các em tôi. Không tin tức gia đình. Ngày 4 Tháng Tư mất Đà Lạt. Tôi được phép của Tr Tá TMP về Cao Lãnh để đi Sài Gòn cùng vợ tôi đang mang bầu đứa con đầu lòng dò hỏi tin tức gia đình. Chủ Nhật 6 Tháng Tư, đang trên đường Lê Lợi Sài Gòn, thì Lê Văn Chính, anh bạn ngày trước học chung trường Võ Tánh, Nha Trang, ở đâu chạy chiếc Honda dame trờ tới. Mừng quá, tưởng có tin tức Nha Trang, nhưng anh vừa từ Lâm Đồng chạy xuống sau khi mất tỉnh này. Anh đang là Sĩ Quan của chi khu Lạc Dương trên đó. Anh đang là Sĩ Quan của chi khu Lạc Dương trên đó. Thất vọng, vợ chồng tôi lại trở về Sadec và qua hôm sau tôi lên lại Mộc Hóa. Chiều Chủ Nhật, 13 Tháng Tư, tôi mang một cuốn film truyền hình âm bản mới quay xong về Cần Thơ cũng bằng trực thăng, để ban truyền hình Quân Đoàn rửa trước khi đem chiếu trên đài Truyền Hình Cần Thơ. Xong xuôi, tôi vào Hội Quán Sĩ Quan trình Sự Vụ Lệnh xin ngủ trọ. Tắm rửa xong, lên giường nghỉ ngơi chưa kịp ngủ, chợt có tiếng chân người chạy xôn xao rầm rập, rồi tiếng đạn nổ lung tung đâu đó trong thành phố. Ngoài đường phố xe hụ còi chạy inh ỏi không biết chuyện gì xảy ra cùng với tiếng người la “VC về.” Tôi nhỏm dậy, mặc quần áo đi giày, không quên dắt theo khẩu Colt 45. Cùng vài người nữa, chúng tôi leo lên đài quan sát và cũng là vọng gác của hội quán nhìn về phía bến cầu bac Cần Thơ theo dõi mấy chiếc trực thăng gunship của Không Quân đang nhào lên nhào xuống xả hàng loạt đạn xẹt lửa sáng rực bầu trời trong ánh hỏa châu. Chừng tiếng đồng hồ sau thì tình hình trở lại yên tĩnh. Chúng tôi xuống vọng gác về phòng ngủ lại. Sáng hôm sau, tôi liên lạc TTHQ Sư Đoàn xem có chuyến trực thăng về Mộc Hóa nhưng không có. Đường bộ thì bac Cần Thơ không chạy vì đêm qua, CQ đặt pháo từ nơi nào đó thuộc quân Bình Minh gần cầu bac pháo vào thành phố Cần Thơ. Do đó tôi phải dùng xe đò đi đường Cần Thơ-Lấp Vò để về lại Sadec. Từ đây, qua ngày hôm sau, tôi mới lên Cao Lãnh và bay vào Mộc Hóa. Cuốn phim ấy có được rửa và có được phát hình không thì không rõ vì không còn thời gian để hỏi.

Ở Mộc Hóa chưa được mấy ngày thì lại được lệnh về Vĩnh Long. Đồng thời toàn bộ Bộ chỉ huy tiền phương tại Mộc Hóa cùng với Tư Lệnh Sư Đoàn đều đã di chuyển về Mỹ Tho. Ngày 21 Tháng Tư, tôi đi Mỹ Tho lên trình diện BTL/SĐ. Ngày Thứ Ba 22 Tháng Tư, TT Thiệu từ chức, tôi có thu toàn bài diễn văn từ chức của Ông và ra Ty Thông Tin Mỹ Tho mượn thêm một cuốn nữa tính làm tài liệu. (Khuya 30 Tháng Tư, người HSQ mang máy ghi âm và băng nhựa về đến cầu bac Mỹ Thuận thì bị tụi VC chận đường tịch thu cả máy lẫn băng casset). Ngày 26 Tháng Tư, tôi đi cùng Trung Tá TMP về Vĩnh Long bằng xe jeep do ông lái, tôi ngồi kế bên. Người HSQ tài xế thủ cây M16 ngồi băng sau. Ra đến Ngã Ba Trung Lương, tôi thấy tay Tùy Viên Mỹ của cơ quan DAO, trong bộ thường phục cũng tự tay lái một chiếc jeep dân sự, có lẽ đang trên dường về Sài Gòn. Tôi có linh cảm người Mỹ đã bỏ đi nhưng không nói ra. Quốc lộ 4, xe cộ vẫn xuôi ngược bình thường không có vẻ gì là chiến tranh đang đến cả. Truung Tá TMP kể với tôi về việc Trung Tướng Nguyễn Vĩnh Nghi bị bắt ngoài Phan Rang và lên đài phát thanh VC kêu gọi binh lính VNCH đầu hàng. Lúc bấy giờ tôi vẫn nghĩ rằng VNCH không thể nào mất được. Ngay cả khi Tổng Thống Trần Văn Hương đọc diễn văn trong uất nghẹn bàn giao cho Dương Văn Minh, tôi cũng vẫn nghĩ như vậy. Nào ai ngờ chưa đầy hai mươi bốn giờ đồng sau, tình hình đã xoay chuyển nhanh quá sức tưởng tượng. Tối 28 VC pháo kích vào phi trường Vĩnh Long, hậu cứ BTL, nhưng không thiệt hại nào vì bị pháo binh SĐ9 trả đũa tức thì. Tôi cầm chiếc radio nhỏ ra ngồi ngoài trời theo dõi tình hình. Sài Gòn xôn xao thay đổi tổng tham mưu trưởng liên tục. Sáng 30 Tháng Tư, Dương Văn Minh ra lệnh buông súng. Nguyên ngày cấm trại trăm phần trăm. Không có lệnh lạc gì từ BTL SĐ ở Mỹ Tho cũng như Quân Đoàn. Một vài chiếc trực thăng lượn trên bầu trời thật thấp. Phi hành đoàn dơ tay vẫy vẫy nhưng không đáp xuống. Các Phòng Ban đang thủ tiêu giấy tờ tài liệu. Đêm 30 Tháng Tư không ngủ. Sáng sớm 1 Tháng Năm, dân chúng đổ xô vào hôi của. Cổng BTL tự động bỏ ngỏ từ lúc nào không lính gác. Tôi thay đồ dân sự, bỏ lại vũ khí súng đạn trên bàn cùng với mọi người, trong đó có cả phi hành đoàn của chiếc Xich-Na vừa đáp xuống hôm qua khi bay từ Sóc Trăng lên. Vì hết nhiên liệu nên phải hạ cánh ở đây. Tôi chạy chiếc xe gắn máy Honda ra đường trước cổng BTLSĐ. Trong bóng mờ của một ngày chưa kịp sáng rõ, tôi thấy ĐT chánh thanh tra SĐ cũng trong bộ đồ dân sự, tay xách môt chiếc cặp táp đang đi bộ cùng vài người về phía thành phố Vĩnh Long. Về tới Sadec, mới vào nhà, vợ tôi mừng mừng tủi tủi thấy tôi về bình an, thì vợ Đại Úy Thu ở cùng xóm đến hỏi có biết tin tức gì chồng chị không. Tôi trả lời tôi rời Mộc Hóa từ mấy hôm trước nên không biết tin tức gì về anh Thu cả. Khi BTL/TP SĐ dời về Mỹ Tho thì Đại Úy Thu là trưởng toán TTHQ vẫn ở lại Mộc Hóa. Mắt chị đỏ hoe. Xa rồi những tháng ngày ngắn ngủi Mộc Hóa nhưng vẫn mong có một ngày trở lại.

(Hoa Kỳ, Tháng Tư, 2017) 

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 27 tháng 6 năm 2017

Gấm hoa, dòng quốc sử

(tha thiết gởi về quê hương và dân tộc Việt Nam, mọi lứa tuổi)

Này, anh hỡi, có nghe hồn nước gọi
Lời đau thương cấp bách đến vô cùng ?
Nước nhắn ta rằng Tổ Quốc dẫu chung
Nhưng trách nhiệm mỗi người, riêng, phải có !

Trách nhiệm ấy là an vui trăm họ
Là trùng tu, bảo vệ mảnh sơn hà
Để biên cương, nòi giống được thăng hoa
Chung nhịp bước, đồng hành cùng thế giới

Nếu chẳng may, sinh nhằm thời tăm tối
Hoặc phải khi đầy mọt nước sâu dân
Thì chớ ươn hèn, vuốt mặt, an thân
Mà quật khởi, gọi nhau cùng đứng dậy

Kìa, hùng sử bốn nghìn năm còn đấy
Hưng Đạo, Ngô Quyền, Lê Lợi, Quang Trung
Cô Bắc, Cô Giang, Bà Triệu, Bà Trưng
Khi nước biến đã can cường gánh vác

Nay sông núi rơi vào tay Cộng Sản
Nước hóa nhà tù, dân tộc đau thương
Chế độ phi nhân, nghiến nát luân thường
Khai thác cả từ trẻ em, phụ nữ

Ta không thể đứng nhìn.Vì danh dự
Vì quê hương, ta hỡi, đứng lên nào!
Chớ để hùng tâm, dũng chí hư hao
Mà vùng dậy, dựng công bằng, lẽ phải!

Ta hèn yếu, người cưỡi đầu ta mãi
Các cấp công nhân đã đứng lên rồi
Hỡi trai hùng, gái đảm, tiếp tay thôi…
Chung sức lại đòi cho ta QUYỀN SỐNG!

Ngày nào Việt Nam không còn bóng cộng
Thì ba miền đất nước mới an vui
Hỡi Việt Nam, người mau tiếp theo người
Đây là lúc gấm hoa, dòng quốc sử

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 27 tháng 6 năm 2017

Ca sĩ Beyonce sinh con và giành nhiều giải thưởng lớn cùng lúc

HOLLYWOOD, California (NV) – Theo trang Billboard, nữ ca sĩ Beyonce và nam rapper Jay-Z vừa rời khỏi bệnh viện cùng hai bé mới sinh vào tuần trước để về căn hộ mà cả hai trả $400,000 hằng tháng tại Malibu, California.

Cũng theo trang này, một nhân viên địa ốc xác nhận với tạp chí People rằng cặp vợ chồng này mướn căn villa 10 phòng ngủ với 14 phòng tắm vào đầu tháng này và cả hai sẽ ở đây cho đến khi tìm được một căn hộ ưng ý tại Los Angeles.

Nhưng ngoài mang hai cháu bé mới sinh về nhà vào cuối tuần qua, nữ ca sĩ Beyonce còn mang về nhiều giải thưởng khi cô giành năm giải trên bảy hạng mục được đề cử tại BET Awards vào tối Chủ Nhật vừa qua. Trong những giải thưởng nhận được, tiêu biểu nhất là “Nữ nghệ sĩ R7B và Pop của năm” và “Album của năm.”

Tuy không thể tham gia sự kiện, nhưng người đại diện của cô Chloe x Halle có mặt tại sự kiện để nhận giải thưởng Coca-Cola Viewer’s Choice Award cho ca khúc “Sorry” và đọc bức thư cám ơn do chính nữ ca sĩ Beyonce viết. (Kh.L.)

 

Mời độc giả xem phóng sự “Họa sĩ Ann Phong và lớp hội họa cùng bằng hữu”

Bắt hai sếp quản trị về đất đai huyện Phú Quốc

KIÊN GIANG, Việt Nam (NV) – Giám đốc và phó giám đốc Văn Phòng Ghi Danh Đất Đai huyện Phú Quốc bị bắt giam do “có liên quan đến vụ một nữ kế toán của đơn vị này bị cáo buộc tội tham ô tài sản đã bị bắt cách đây ba tháng.”

Ngày 27 Tháng Sáu, ông Phạm Trung Thành, người phát ngôn công an tỉnh Kiên Giang, xác nhận cơ quan điều tra đã khởi tố và bắt tạm giam ông Trần Văn Hoàng, giám đốc, và ông Trần Đăng Kiên, phó giám đốc chi nhánh Văn Phòng Ghi Danh Đất Đai huyện Phú Quốc, về tội “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng,” theo báo điện tử Dân Trí.

Trước khi bị bắt, hai ông được mời từ huyện Phú Quốc vào thành phố Rạch Giá làm việc và bị giữ lại. Sau đó, chiều 26 Tháng Sáu, công an dẫn ngược hai ông về cơ quan ở huyện Phú Quốc để chứng kiến việc khám xét nơi ở và làm việc.

Theo báo Tuổi Trẻ, ông Hoàng và ông Kiên bị tạm giam do có liên quan tới vụ bà Phạm Thị Ngọc Ánh (36 tuổi), kế toán trưởng chi nhánh văn phòng này, về tội “Tham ô tài sản.”

Cách đây ba tháng, bà Ánh đã bị tạm giam để điều tra. Theo kết luận của thanh tra huyện Phú Quốc, bà Ánh chiếm đoạt hơn 2 tỷ đồng tiền liên quan đến hồ sơ đất đai từ năm 2013 đến 2015. Trong đó, có trường hợp thu 10.7 triệu đồng, nhưng bà Ánh đã “mạnh tay” sửa phiếu thu thành 700,000 đồng để tham ô 10 triệu đồng chênh lệch “tiêu xài cá nhân.”

Báo Tuổi Trẻ cho hay, chi nhánh Văn Phòng Ghi Danh Đất Đai huyện Phú Quốc trước đây trực thuộc Phòng Tài Nguyên-Môi Trường Phú Quốc, sau này mới điều chỉnh trở thành chi nhánh trực thuộc Sở Tài Nguyên-Môi Trường tỉnh Kiên Giang. (Tr.N)

Thanh tra tài sản giám đốc Sở Tài Nguyên Môi Trường Yên Bái

Rừng Đạ Tẻh bị tàn phá nghiêm trọng

LÂM ĐỒNG, Việt Nam (NV) – Cả ngàn cây rừng lớn nhỏ ở xã Quảng Trị, huyện Đạ Tẻh, bị lâm tặc đốn hạ trái phép, nhưng cơ quan chức năng vẫn chưa bắt được người vi phạm.

Ngày 27 Tháng Sáu, ông Đinh Quang Trung, trưởng công an huyện Đạ Tẻh, cho biết: “Vụ phá rừng được phát hiện vào ngày 8 Tháng Sáu. Qua thống kê bước đầu, có tới gần 7 hécta rừng thuộc sự quản trị, bảo vệ của công ty Lâm Nghiệp Đạ Tẻh bị lâm tặc triệt phá. Số lượng gỗ bị đốn hạ tại hiện trường là hơn 1,400 cây gỗ lớn, nhỏ các loại, với khối lượng hơn 440 khối.”

“Đến hiện tại, cơ quan điều tra vẫn chưa xác định được ai đã triệt hạ khu rừng này. Hiện, vụ việc đã được công an huyện chuyển hồ sơ để công an tỉnh Lâm Đồng thụ lý, tiếp tục tiến hành điều tra, khám nghiệm lại hiện trường để củng cố hồ sơ, khởi tố vụ án,” ông Trung nói thêm.

Theo mô tả của báo Thanh Niên, từ trung tâm huyện Đạ Tẻh, phải mất hơn ba tiếng đồng hồ đi xe máy (quấn xích vào bánh) mới đến được xã Quảng Trị, nơi rừng bị tàn phá. Gần 7 hécta trên ba quả đồi rừng tự nhiên bị lâm tặc “cạo trọc.” Cả ngàn cây gỗ bị đốn hạ nằm la liệt, có cả những cây gỗ to với đường kính gần cả mét.

Vị trí rừng bị triệt hạ nằm cách chốt bảo vệ rừng Tôn K’Long khoảng 1.5 cây số theo đường chim bay. Tuy nhiên, một người dân địa phương dẫn đường cho biết: “Rừng ở đây ‘kiến’ chui không lọt, chứ ‘voi’ thì chui lọt thường xuyên. Các anh cứ tự vào sẽ rõ.”

Ông Nguyễn Bá Khai, giám đốc công ty Lâm Nghiệp Đạ Tẻh, cho biết khu vực rừng bị triệt hạ nằm trong tổng diện tích rừng gần 3,900 hécta rừng tự nhiên tại Tôn K’Long do công ty chịu trách nhiệm quản trị, bảo vệ. “Hiện khu vực này công ty đã giao khoán cho 13 gia đình đồng bào dân tộc thiểu số tại thị trấn Đạ Tẻh nhận khoán quản trị, bảo vệ,” ông nói.

Trong khi đó, cũng như các quan chức chính quyền ở Việt Nam, ông Bùi Văn Hùng, chủ tịch huyện Đạ Tẻh, nói: “Đây là vụ phá rừng hết sức nghiêm trọng, huyện sẽ chỉ đạo các cơ quan chức năng vào cuộc làm đến nơi, đến chốn. Sau khi có kết quả điều tra, huyện kiên quyết sẽ xử lý nghiêm các tổ chức, cá nhân liên quan.” (Tr.N)

Quân đội lạm quyền phá đất phi trường Tân Sơn Nhất

Năm căn nhà ở Sài Gòn đổ ập xuống sông lúc nửa đêm

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Nửa đêm, năm căn nhà của người dân ở huyện Nhà Bè, cùng nhiều tài sản đã bị “Hà Bá” lôi xuống sông Rạch Giồng-Kinh Lộ, khiến hàng trăm người hoảng hốt tháo chạy.

Theo báo điện tử Dân Việt, đến sáng 27 Tháng Sáu, hiện trường năm nhà dân bị sụp xuống sông ở xã Hiệp Phước, huyện Nhà Bè, Sài Gòn, đã được cơ quan chức năng phong tỏa. Chính quyền địa phương cũng đã bố trí cho gần 30 người bị mất nhà nơi ở tạm để ổn định cuộc sống.

Trước đó, khuya 26 Tháng Sáu, nhiều người dân sống sát mép sông Rạch Giồng-Kinh Lộ đang say ngủ bỗng giật mình tỉnh giấc khi nghe nhiều tiếng động phía sau nhà. Ngay lập tức, tất cả hô hoán người thân rồi đồng loạt tháo chạy ra khỏi nhà trước khi phần sau của năm căn nhà cùng nhiều đồ đạc bị nước cuốn trôi, mái tôn sập xuống mép sông.

“Khi nghe tiếng động, nghĩ ngay là sạt lở, tôi đã chủ động kêu la rồi chỉ kịp dắt chiếc xe máy ra ngoài, còn tất cả tài sản bị nhấn chìm xuống lòng sông,” bà Tống Thị Mộng Trinh, một trong những hộ dân bị sụp mất nhà, kể lại.

Ông Lê Thành Đồng (42 tuổi) thẫn thờ nhìn căn nhà trọ mình thành một phần của lòng sông. Nhà sập hoàn toàn, tài sản chìm sâu dưới nước. Trong đêm, nghe tiếng “rắc, rắc” tưởng có trộm nên ông mở cửa ra xem. Bất ngờ ông nhìn thấy nhà hàng xóm đổ nhào xuống sông, ông vội đánh thức hai cô con gái đang ngủ cùng chạy ra ngoài rồi chỉ kịp quay lại dắt hai chiếc xe máy.

“Nó xảy ra chỉ trong tích tắc, tôi trở tay không kịp. May mà lúc đó tôi còn thức chứ nếu ngủ thì cả ba cha con đã ‘tiêu’ hết. Toàn bộ tài sản, quần áo đã bị rơi hết xuống sông, tôi chỉ còn mỗi cái quần đùi mặc trong người,” ông nói với báo điện tử Zing.

Các gia đình bị thiệt hại khác cũng chỉ đưa được người thân ra ngoài an toàn, còn lại tài sản, vật dụng trong gia đình bị chìm dưới dòng nước chảy xiết trong đêm tối.

Ông Đỗ Minh Toàn, chủ tịch xã Hiệp Phước, cho biết có năm hộ dân với tổng gần 30 người bị ảnh hưởng. Sau khi sự việc xảy ra, chính quyền đi khảo sát thì phát hiện thêm ba căn nhà khác có nguy cơ bị sạt lở.

“Tất cả các gia đình này chúng tôi đều đã di dời người, tài sản ra khu vực an toàn. Về kế hoạch lâu dài, chúng tôi khảo sát một khu đất khác để người dân tái định cư,” ông nói.

Cũng theo ông, hiện ở xã Hiệp Phước có sáu điểm có nguy cơ sạt lở, ảnh hưởng đến 215 gia đình. Khu vực bốn nhà dân sụp xuống sông là một trong sáu điểm trên và nằm trong dự án xây dựng bờ kè chống sạt lở của chính quyền Sài Gòn. (Tr.N)

Quân đội lạm quyền phá đất phi trường Tân Sơn Nhất

Dân xã Đồng Tâm khó thoát tù tội

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Dù được chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội cam kết “không khởi tố” vì bắt quan chức làm con tin nhưng dân xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, khó tránh khỏi tù tội.

“Chế độ của chúng ta mà bắt giữ công an mấy chục người làm sao có chuyện như vậy. Cái tội giữ người trái phép đó phải được điều tra xử lý nghiêm túc, cũng như tội phá hoại tài sản. Tôi đã nói trước khi xử lý người dân sai trái quá khích này thì xử lý ngay những cán bộ đã lạm dụng, đã vô trách nhiệm, đã làm sai ở xã đó.”

Đó là lời của Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc trong buổi tiếp xúc với cử tri tại Hải Phòng hôm Thứ Hai, 26 Tháng Sáu, nói dân xã Đồng Tâm sẽ bị “điều tra, xử lý nghiêm túc” sau khi xử các quan chức tại địa phương tội lạm dụng chức quyền để “ăn đất” dẫn đến chống đối gây rúng động dư luận hồi Tháng Tư vừa qua. Video clip này phổ biến trên trang mạng điện tử báo Pháp Luật TP.HCM đưa lại clip bản tin của đài truyền hình Việt Nam.

Ông Phúc, cấp trên của ông Nguyễn Đức Chung, chủ tịch thành phố Hà Nội, xác định sẽ không bỏ qua tội bắt viên chức cán bộ nhà nước làm con tin và phá hư hại xe của công an.

Ngày 13 Tháng Sáu vừa qua, cảnh sát điều tra của công an thành phố Hà Nội đã “ra quyết định khởi tố điều tra vụ án hình sự” về vụ việc xảy ra tại thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, ngày 15 Tháng Tư.

Báo đài trong nước đồng loạt đưa tin khởi tố vụ án “nhằm điều tra làm rõ các hành vi bắt giữ người trái pháp luật theo Điều 123 và hành vi hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản theo Điều 143 Bộ Luật Hình Sự.” Cả dân Đồng Tâm cũng như dư luận xã hội đều sửng sốt và phẫn nộ khi thấy tin như vậy.

Dân xã Đồng Tâm trương cả khẩu hiệu “Toàn thể nhân dân xã Đồng Tâm luôn luôn tin tưởng vào đường lối và chính sách của đảng và nhà nước” khi thả cảnh sát cơ động, cán bộ chiều 22 Tháng Tư sau cam kết “không truy tố hình sự” của Chủ Tịch Thành Phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

Vào ngày 15 Tháng Tư, một lực lượng đông đảo cán bộ, công an, cảnh sát cơ động của huyện Mỹ Đức kéo đến xã Đồng Tâm gài bẫy bắt bốn người dân địa phương mà họ cho là cầm đầu cuộc chống đối “thu hồi đất quốc phòng” mà dân nói sai luật, có các chứng cứ đầy đủ. Tức giận vì vụ bắt người không hề có giấy tờ lệnh lạt theo đúng thủ tục pháp lý, dân làng đã bắt 38 người gồm cả nhiều quan chức các ngành của huyện Mỹ Đức và gần 20 cảnh sát cơ động, nhốt làm con tin ở nhà văn hóa của xã.

Dân xã Đồng Tâm đã khiếu kiện suốt nhiều năm về vụ thu hồi gần 60 hécta đất mà họ có giấy tờ chứng minh là đất nông nghiệp thuộc quyền sử dụng hợp pháp của dân, nằm ngoài đất “quốc phòng” vốn được “quy hoạch” làm sân bay nhưng rồi bỏ hoang vì không khả thi. Bất chấp khiếu kiện, công ty viễn thông Viettel (của Bộ Quốc Phòng) tới san ủi để khai thác làm dự án xây cất bán lấy tiền thì bị dân địa phương ngăn cản, dẫn tới cưỡng chế.

Sau nhiều đe dọa, cho cả xã hội đen khủng bố, áp lực, rồi dụ dỗ không kết quả và người dân cương quyết không chịu thả các người đang bị bắt làm con tin, ngày 22 Tháng Tư, ông Nguyễn Đức Chung, phải tới thôn Hoành họp với 50 đại diện của xã Đồng Tâm.

Kết quả của cuộc họp, ông Chung ký cam kết và lăn tay “không truy cứu hình sự” vụ bắt 38 cán bộ, cảnh sát cơ động và thanh tra toàn diện vụ thu hồi đất trong 45 ngày để làm rõ đúng sai theo đòi hỏi của người dân. Bản cam kết viết tay có chữ ký của ông được phổ biến rộng rãi trên báo chí nhà nước ngay ngày hôm đó.

“Tôi cam đoan với bà con sẽ không truy cứu hình sự bà con trong thời gian này, sẽ đợi sức khỏe cụ Kình bình phục, trở về quê để người dân yên tâm.” Báo chí đăng nguyên văn lời tuyên bố của ông trong cuộc họp với dân.

Từ cam kết này, dân xã Đồng Tâm đã thả hết tất cả những người bị họ tạm giữ nhưng được hầu hạ đãi đằng cơm nước chỗ ngủ đầy đủ như khách.

Sau quyết định khởi tố của công an Hà Nội, bây giờ, qua lời của Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc, vụ hành tội dân xã Đồng Tâm không phải từ quyết định của thành phố mà của cấp cao hơn. Lời cam kết của chủ tịch thành phố Hà Nội trở thành tờ giấy lộn.

Trong khi vụ việc diễn ra, dân xã Đồng Tâm trương cả khẩu hiệu viết “Toàn thể nhân dân xã Đồng Tâm luôn luôn tin tưởng vào đường lối và chính sách của đảng và nhà nước.” Nhiều Facebooker bình luận là “Đã sáng mắt sáng lòng chưa?”

Báo chí cho hay cuộc thanh tra đất tranh chấp ở Đồng Tâm đã xong nhưng chưa thấy phổ biến cho biết ra sao. Khi điều đình với dân xã Đồng Tâm, ông Nguyễn Đức Chung đã tuyên bố ông sẽ tới đó công bố kết luận thanh tra cho mọi người biết.

Nếu bị truy tố theo điều 123 của Luật Hình Sự về “Tội bắt, giữ hoặc giam người trái pháp luật” dân xã Đồng Tâm có thể bị phạt đến 10 năm tù. Còn tội danh “Hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản” mà “có tổ chức” còn có thể bị phạt đến tù chung thân chứ không nhẹ. (TN)

Thanh tra tài sản giám đốc Sở Tài Nguyên Môi Trường Yên Bái

Bản tường trình viết tay công an Yên Bái gài bẫy nhà báo là thật

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Bản tường trình viết tay của sinh viên thực tập báo chí đi cùng nhà báo Lê Duy Phong kể lại vụ công an Yên Bái dàn dựng gài bẫy để bắt người là có thật và đúng sự thật.

“Chính xác đó là bản tường trình của bạn sinh viên đi cùng chồng tôi. Bản tường trình được bạn này viết sau khi trở về từ Yên Bái và gặp tôi, tôi đã yêu cầu bạn ấy tường trình lại toàn bộ sự việc đã xảy ra.”

Đó là lời của bà Nguyễn Quỳnh Nga, vợ ông Lê Duy Phong, trưởng Ban Công Tác Bạn Đọc của báo điện tử Giáo Dục Việt Nam, nói với báo điện tử Dân Việt hôm Thứ Hai, 26 Tháng Sáu, về bản tường trình tường thuật chi tiết những gì xảy ra trong bữa ăn trưa ngày 22 Tháng Sáu của cô nữ sinh viên thực tập đi theo học nghề từ chồng của bà.

Nữ sinh viên này cũng bị bắt cùng với ông Phong nhưng sau đó được thả ra và quay về Hà Nội. Cô đã đến gặp bà Nga kể lại sự việc và viết bản tường trình mà mọi người thấy trên Facebook và được chuyển đi nhanh chóng.

Như nội dung của bản tường trình, nhà báo Lê Duy Phong, 32 tuổi, đã nhất định từ chối số tiền của người tự nhận là doanh nhân vốn là cựu công an mà ông chỉ gặp trong bữa ăn trưa qua sự giới thiệu của một người bạn cũ. Khi số tiền được ấn vào túi của ông thì công an ập vào nói bắt quả tang nhà báo ăn hối lộ.

Điều này xác nhận công an thành phố Yên Bái đã chuẩn bị vụ gài bẫy, đưa ông Phong vào tròng, kể cả việc đánh số trước hàng số “seri” trên số tiền “tang vật.”

Ngày 26 Tháng Sáu, Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Công An thành phố Yên Bái ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với ông Phong và thực hiện lệnh bắt tạm giam bốn tháng. Ông bị khởi tố về tội “Lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản,” theo quy định tại Điều 280 Bộ Luật Hình Sự, mà bản án có thể đến 13 năm tù.

Dư luận xã hội giận dữ vì nhìn thấy vụ bắt giữ và khởi tố nhà báo qua trò dàn dựng rất lộ liễu. Bà Nga cho hay bà đã mời luật sư cho chồng, báo điện tử Giáo Dục Việt Nam cũng nói thuê luật sư cho ông. Nhiều luật sư nghe tin vụ việc cũng xin được tình nguyện đứng ra bảo vệ quyền lợi pháp lý cho ông.

Biệt thự lớn đang dần hoàn thiện của ông Đặng Trần Chiêu, giám đốc Công An tỉnh Yên Bái. (Hình: Báo Thời Đại)

Trong cuộc phỏng vấn với báo điện tử Dân Việt, ông Nguyễn Tiến Bình – tổng biên tập báo – xác nhận có bản tường trình viết tay và cũng đã đề nghị Bộ Công An đứng ra điều tra để vụ án được khách quan. Nếu để công an thành phố Yên Bái điều tra thì chẳng lẽ họ lại nhìn nhận họ làm sai? Phủ bênh phủ, huyện bênh huyện sẽ “thiệt thòi” cho người bị cáo buộc.

Trong một bản tin, báo Dân Việt thuật lại tin từ một nguồn tin cho biết “Sau khi nghe đại diện công an tỉnh Yên Bái cáo cáo về vụ án bắt nhà báo Lê Duy Phong vào ngày 22 Tháng Sáu, Thượng Tướng Lê Quý Vương – thứ trưởng Bộ Công An – đã chỉ đạo lực lượng công an Yên Bái tiến hành điều tra đúng luật, khách quan.”

Nói cách khác, Bộ Công An từ chối lời yêu cầu của báo Giáo Dục Việt Nam và còn cho rằng “mức độ của hành vi phạm tội, nơi xảy ra tội phạm thuộc thẩm quyền công an thành phố Yên Bái điều tra chứ chưa phải là công an tỉnh Yên Bái,” gián tiếp nói rằng như thế là “khách quan.”

Ông Phong là tác giả của hai bản tin điều tra về “biệt phủ” đồ sộ của giám đốc công an tỉnh Yên Bái và giám đốc Sở Tài Nguyên-Môi Trường tỉnh, trong đó giám đốc sở này là em ruột của bí thư tỉnh ủy Yên Bái.

Hiện thanh tra của Thanh Tra Chính Phủ đã “công bố quyết định thanh tra về tài sản của gia đình em trai bí thư tỉnh Yên Bái – ông Phạm Sỹ Quý, giám đốc Sở Tài Nguyên-Môi Trường” để xem “quần thể biệt phủ” của ông chiếm dụng đất của thành phố, biến đổi quyền sử dụng có phải do từ tình nghĩa chị em mà được biệt đãi trái luật, tiền xây dựng từ đâu mà có.

Cũng đang có lời kêu gọi của ông Vũ Quốc Hùng, nguyên phó chủ nhiệm thường trực Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương của đảng CSVN, điều tra cả “biệt phủ” của giám đốc công an tỉnh Yên Bái là Thiếu Tướng Đặng Trần Chiêu.

Dư luận xã hội tại Việt Nam thì cho là công an tỉnh Yên Bái gài bẫy bắt nhà báo Lê Duy Phong là vừa trả thù cho các bài phóng sự điều tra đụng chạm đến tướng công an Đặng Trần Chiêu và em trai bà bí thư tỉnh ủy Phạm Thị Thanh Trà, đồng thời để “bịt miệng” báo chí. (TN)

Thanh tra tài sản giám đốc Sở Tài Nguyên Môi Trường Yên Bái

Con buôn 

“Sĩ nông công thương bốn nghề
 Chỉ nghề thương mại mới xuê cửa nhà”
(Ca dao tục ngữ)

Từ xưa, người ta đã nhận ra giá trị của nghề buôn bán. Buôn bán hay mua bán là một trong những hình thái sinh hoạt văn minh tiến bộ đầu tiên của nhân loại. Nó biểu thị mối quan hệ giữa người với người trong xã hội. Nó bắt đầu giai đoạn loài người thoát khỏi lối sống bó hẹp tự túc tự cấp, để bước sang giai đoạn trao đổi, giao lưu số phẩm vật kiếm được dôi ra, dùng không hết. Nó cũng thúc đẩy sự gia tăng nhu cầu của cuộc sống, làm cho cuộc sống trở nên phong phú hơn, tốt đẹp hơn. Đó là một trong bốn ngành sinh hoạt cơ bản của xã hội: sản xuất nông nghiệp, sản xuất công nghiệp (bao gồm cả tiểu , thủ công nghiệp), nghề làm quan (và đi lính), và nghề buôn bán.

Buôn bán là cái cầu nối các ngành nghề kia. Sản phẩm tạo ra trong xã hội được luân chuyển, phân phối từ nơi này đến nơi khác, giữa khu vực sản xuất này với khu vực sản xuất khác. Nó điều hòa mức cung cầu giữa các khu vực. Buôn bán, như vậy, tự nó không phải là một cái gì xấu xa. Người buôn bán có góp công đáp ứng nhu cầu của xã hội, nên họ được trả công bằng lợi nhuận do món hàng luân chuyển mang lại.

Nhưng dần dần những kẻ buôn bán lợi dụng sự chênh lệch trong nhu cầu giữa nơi này với nơi khác để thi hành những thủ đoạn bất chính nhằm thu lời nhiều hơn những gì họ đáng được hưởng. Từ đó nẩy sinh các kiểu “buôn gian bán lận,” đầu cơ tích trữ, tạo tình trạng khan hiếm giả tạo, đẩy giá cả lên để kiếm thêm lời. Lợi dụng sự thiếu thông tin để bắt chẹt lường gạt người tiêu dùng. Tất cả những thủ đoạn gian trá nhằm kiếm nhiều tiền làm giàu nhanh hơn khiến lâu dần nghề buôn bán hay doanh thương trở thành một nghề bị mang tiếng là bất lương trong một số thể chế xã hội, như xã hội Cộng Sản. Nếu người ta chỉ “buôn chín, bán mười,” ăn lời một phân thì có gì đáng nói. Nhưng nhiều kẻ buôn năm bán mười. Thậm chí buôn một bán mười, “nhất bản vạn lợi.” Nên mới tạo ra hình ảnh xấu trong nghề buôn. Người buôn bán mới bị miệt thị là một thứ “con,” con buôn.

Trong chế độ tư bản, tự do kinh doanh, vấn đề giá cả được ấn định bởi luật cung cầu. Nhưng nhà buôn vẫn có xu hướng tu tập lại trong từng khu vực để dễ bề kiểm soát giá cả, sự lên xuống của thị trường. Nên “buôn có bạn, bán có phường.” Rõ rệt nhất là khi xưa, tại Hà Nội có 36 phố phường, mỗi phố chuyên bán một thứ mặt hàng, như phố hàng cót chuyên bán cót và những sản phẩm cùng loại. Phố hàng bún, hàng buồm, hàng bông, v.v…

Trong Nam, ở Sài Gòn cũng có tình trạng tương tự: những cửa hàng sản xuất và mua bán giày dép tập trung nhiều trên đường Lê Thánh Tôn, muốn mua một chiếc xe gắn máy thì đến đường Gia Long (nay đổi thành Lý Tự Trọng) mà lựa. Hàng kim khí điện máy thì ra Huỳnh Thức Kháng. Mỗi phố “chuyên trị” một mặt hàng. Ai muốn mua những thứ ấy cứ đến đó mà mua. Giá cả trong các cửa hàng chênh lệch nhau tương đối ít, tùy theo mẫu mã, phẩm chất hay thương hiệu của nhà sản xuất, chứ không chênh lệch nhiều. Điều này tiện cho người mua, ít sợ mua lầm, mua hớ. Ngay cả mặt hàng “buôn hương bán phấn” của giới “chị em ta” cũng thường gom vào một khu vực. Như ở Hà Nội xưa có phố Khâm Thiên. Sài Gòn có Khu Vườn Lài, xóm Bình Khang. Các khu vực ngã năm, ngã ba, v.v… Chứ không tràn lan như bây giờ.

Việc buôn bán có đủ quy mô từ nhỏ đến lớn. Nhỏ thì có thành phần “Buôn gánh bán bưng,” “buôn thúng bán mẹt.” Thời chiến tranh đất nước chia hai, ngoài Bắc, do chủ trương loại bỏ buôn bán của nhà cầm quyền Cộng Sản, nên hoạt động “buôn thúng, bán mẹt” rất thịnh hành. Nó là hình thái “chiến tranh du kích” trong buôn bán. Kẻ bán chỉ cần lèo tèo vài ba mặt hàng trên một cái mẹt là đủ điều hành cả một “cửa hàng” phía sau, cung cấp từ cây kim sợi chỉ, cục pin cho đến gói mì chính (bột ngọt). Thậm chí có khi cả một cái đầu máy may. Mặc dầu bị chính quyền lên án gắt gao. Nhưng ở chỗ kín đáo, các hoạt động mua bán như vậy vẫn nhộn nhịp diễn ra. Vì nó thỏa mãn nhu cầu của xã hội, trong khi hệ thống phân phối “chính quy” của nhà nước thông qua các cửa hàng quốc doanh không thỏa mãn được, vì nặng tính quan liêu áp đặt, không đáp ứng đúng và đủ nhu cầu người dân.

Xã hội miền Bắc trong giai đoạn đó, không có hoạt động buôn bán (ít ra cũng trên danh nghĩa chính thức), mà chỉ có danh từ “thu mua” (do nhà nước chủ động). Tiếng là mua, nhưng thực chất nhà nước thu gom các sản phẩm do các tổ chức làm ra, để “phân phối” hay “cung cấp” trở lại cho dân, cũng thông qua các tổ chức như hợp tác xã tiêu thụ, cửa hàng cung cấp, hay cung ứng. Giá cả các thứ đều hoàn toàn do nhà nước quy định. Thực tế, trong xã hội miền Bắc vẫn tồn tại hình thái sinh hoạt buôn bán, bất chấp bị răn đe, cấm đoán. Vẫn có chợ búa, dưới hình thức các “chợ chui” “chợ chạy,” “chợ chồm hổm.” Những người hoạt động trong các loại chợ như vậy bị gán cho cái tên là “con phe,” bọn “phe phẩy.”

Trên nguyên tắc, bọn phe phẩy, con phe bị chính quyền đặt ra ngoài vòng pháp luật, bị xã hội khinh rẻ. Họ bị coi như thành phần bất hảo, loại ký sinh trùng ăn bám xã hội. Nhưng phải nhìn nhận, chính những “con phe” góp phần không nhỏ vào việc duy trì ổn định xã hội bằng các hoạt động luân chuyển hàng hóa. Nó giải quyết một phần nhu cầu tiêu dùng của xã hội bằng sự nhanh nhạy của các con phe. Chẳng hạn, một gia đình định tổ chức đám cưới, đám hỏi cho con, cần khoảng nửa ký lô mì chính (bột ngọt), vài ký măng khô, mươi ký thịt heo, dăm bảy con gà nếu cứ trông chờ vào thủ tục làm đơn, xin duyệt để được “nhượng” theo tiêu chuẩn thì không biết đến đời nào mới có. Mà có có cũng chưa chắc đã được thứ ngon lành như ý muốn. Nhưng hệ thống chợ chui, chợ đen sẽ sẵn sàng cung cấp đủ mọi thứ đúng ngày ấn định. Và toàn những thứ đạt “chất lượng” tùy theo số tiền bỏ ra. Tóm lại, “tiền nào của nấy” đúng theo tiêu chí của thị trường tự do. Đối với nhà nước, đó vẫn là một hình thức vi phạm luật lệ xã hội, trắng trợn nhổ toẹt vào hệ thống phân phối nhà nước. Nhưng ngoài những thành phần cốt cán cai trị ra, quần chúng nhân dân mặc nhiên chấp nhận, và tiếp tay.

Không ai muốn tố cáo những hoạt động “tiêu cực” đó. Vì biết sẽ có những lúc chính mình cần đến những hoạt động như vậy để giải quyết cấp thời nhanh gọn, êm ái những nhu cầu của mình. Sau năm 75, khi tìm hiểu những sinh hoạt tại miền Bắc, người ta khám phá ra, nhiều bà mẹ nhờ giỏi giang trong hoạt động buôn bán phe phẩy mà giữ vững được gia đình, có tiền lo lót, để con trai khỏi thi hành nghĩa vụ quân sự, đi B (vô Nam) chết mất xác. Hoạt động buôn chui, bán chạy tồn tại được nhờ sự tin cậy của quần chúng vào uy tín làm ăn của các con phe. Giới phe phẩy phải tuyệt đối giữ chữ tín mới sống còn được. Trong khi chính trong hệ thống phân phối, cung cấp của cửa hàng quốc doanh lại đầy dẫy những tiêu cực, phe đảng, quen biết thần thế để giành cái tốt cái rẻ về cho gia đình họ hàng của nhân viên cán bộ điều hành. Còn các sản phẩm xấu, kém chất lượng, hư thì đùn ra cho “nhân dân”

Sau khi thống nhất đất nước bằng bạo lực. Mặc dù trên danh nghĩa, miền Bắc xã hội chủ nghĩa đã giải phóng miền Nam. Nhưng trên thực tế, đó mới chính là khởi đầu của công cuộc giải phóng khác mà miền Nam sẽ từng bước khiến cho người dân miền Bắc mở mắt ra. Từ tất cả các mặt của xã hội, miền Nam đã dần dần giải phóng miền Bắc khỏi sự u mê, tù hãm. Từ cách ăn ở lịch sự, tiếp xử trong xã hội, đến các sinh hoạt văn hóa, văn nghệ. Riêng về hoạt động kinh tế, mặc cho nhà nước đe nẹt, kềm hãm, miền Nam vẫn âm ỉ, nhưng kiên trì dũng mãnh, giải phóng miền Bắc khỏi bộ máy quốc doanh đang xiết chặt mọi hoạt động kinh tế, từ sản xuất sang phân phối đến tiêu thụ.

Hoạt động “phe phẩy” (thực chất là tư doanh) chẳng những không bị tiêu diệt, mà như cá từ ao nhỏ sang hồ lớn, phát triển mạnh mẽ. Chỉ chưa đầy mười năm kể từ khi “giải phóng,” toàn bộ đất nước bùng lên cơn sốt kinh doanh. Người người buôn bán, nhà nhà buôn bán. Bán chui bán chạy phát triển trên hè phố. Công an tràn ra phố “đánh dẹp” người buôn bán khắp nơi. Nhưng dân buôn bán như Phạm Nhan, chặt cái đầu này nó mọc ra cái đầu khác. Riết rồi công an cũng đành bó tay chịu thua. Chợ búa mở ra khắp nơi. Ở Sàigon, nhiều quãng đường ngay trong các khu dân cư bị chặn hai đầu để mở chợ. Điển hình là khu chợ phụ tùng xe đạp Tân Thành ở Chợ lớn. Các chợ đã có sẵn, người ta xây thêm, mở rộng. Tất cả những nhà mặt tiền của các con đường dù lớn hay nhỏ cũng đều trở thành những cửa hàng buôn bán. “Nhà mặt tiền” là một trong những tiêu chuẩn để cho một căn nhà trở nên có giá. Đến nỗi nhiều khi người ta có cảm tưởng “người bán nhiều hơn người mua.”

Các hoạt động như “buôn đầu chợ, bán cuối chợ,” “buôn gian bán lận,” “bán nước bọt” được gom chung vào một tên gọi “Chạy mánh.”

Hệ thống kinh doanh của nhà nước cũng tiến được một bước. Không còn các “cửa hàng cung cấp” nữa. Mà trở thành những “hợp tác xã tiêu thụ.” Nhưng hệ thống kinh doanh nhà nước càng ngày càng teo lại, do cung cách điều hành quan liêu, khệnh khạng, cửa quyền của cán bộ. Hệ thống quốc doanh chỉ còn bắt nạt được khu vực nông nghiệp, với lối “mua như ăn cướp, bán như cho.” Trên thực tế, nhà nước “ăn cướp” thì nhiều, “cho” rất ít. Các cơ quan quốc doanh “buôn tranh, bán cướp,” nhưng vẫn không lại thị trường tư doanh. Bởi cán bộ quốc doanh lười biếng, thiếu tinh thần trách nhiệm, cha chung không ai khóc. Nhưng lại tham lam nhũng lạm ăn bớt ăn xén, ăn cắp của công làm của riêng, khiến buôn bán chỉ có lỗ, ít khi lời. Tệ nạn tham ô phát triển đục ruỗng các cơ chế kinh doanh nhà nước.

Ba mươi năm sau khi chiếm được miền Nam, và hai mươi năm gọi là mở cửa đối mới, người Cộng Sản hiện nay đưa đất nước lâm vào tình trạng hầu như tất cả mọi mối quan hệ trong xã hội đều dựa trên quan hệ buôn bán. Cán bộ các cấp, các ngành đều trở thành con buôn.

Trước hết là “buôn quan bán tước.” Người ta buôn bán từ cấp quan to, đến quan nhỏ. Muốn nắm một cục, một sở, người ta có thể bỏ ra từ dăm bảy chục ngàn đô la, cho đến vài ba trăm ngàn đô la để mua chức vụ đó. Các chức vụ cỡ trưởng ty, trưởng phòng trong các cơ quan cũng đều phải mua bằng “cây.” Việc bổ nhiệm các chức vụ nhà nước dựa trên nguyên tắc “Nhất thân, nhì tiền.” Trước hết, các chức vụ béo bở giành cho con cháu trong nhà, họ hàng đã. Sau đó mới “bán” ra ngoài. Một bác sĩ tốt nghiệp ra trường muốn phục vụ tại một bệnh viện lớn ở thành phố, anh ta phải chung từ dăm ba chục cây cho tới cả trăm cây vàng. Không có tiền mua chỗ, cứ việc lên các “bản,” các “buôn” mà hành nghề. Trước đó, ngay từ khi mới thi vào trường Y, họ (sinh viên) đã phải bỏ tiền vàng ra mua chỗ học. Có người mua tất phải có người bán. Người đứng ra bán các chỗ ngồi béo bở ấy thường các ông to trong Bộ chính trị hay Trung ương đảng, hoặc vợ con của họ. Trong nội bộ các ngành thì do các cán bộ “tổ chức” bán. Khi đã ngồi yên ở vị trí rồi, những kẻ “mua quan” đó bắt đầu tham nhũng để lấy lại số vốn anh ta đã bỏ ra. Tiện tay anh ta vơ vét thêm để kiếm lời. Tệ nạn tham nhũng nảy sinh từ khâu “mua quan bán tước.”

Ngay trong lãnh vực học đường cũng xảy ra các hoạt động buôn bán bằng cấp. Bằng gian bằng giả loạn cào cào. Cán bộ cấp cao, để tránh tiếng dốt, đua nhau bỏ tiền ra mua bằng. Cỡ giám đốc sở phải mua được cái bằng cử nhân, hay thạc sĩ về treo ở phòng khách. Chức cao hơn thì mua bằng tiến sĩ cho tương xứng với địa vị. Cho nên trong một thời gian ngắn, số bằng cấp thạc sĩ, tiến sĩ được phát ra tăng vọt. Các trường đại học “sản xuất” bằng cấp như người ta sản xuất mì ăn liền bán cho cán bộ.

Ở cấp chóp bu của chế độ, nhà nước “buôn dân, bán nước.” Tệ nạn buôn người, từ đàn bà con gái ra nước ngoài làm vợ người tàn tật đến làm điếm, cho đến buôn trẻ con sang Cambodia bán cho các động. Báo chí trong nước loan tin hàng ngày. Bao nhiêu thiên phóng sự điều tra vạch trần thảm cảnh của các nạn nhân. Báo chí đưa lên mặt báo tên tuổi các tổ chức, các tập đoàn tội phạm. Nhưng tình hình vẫn không được cải thiện. Các cơ quan nhà nước có trách nhiệm chắc chắn không phải đợi đến khi báo chí phanh phui mới biết. Mà họ phải biết rất rõ từ lâu. Nhưng các cơ quan chức năng vẫn giải quyết qua loa hời hợt, cho có lệ, như kẻ đi bên cạnh cuộc đời. Như thể họ không có trách nhiệm gì về những thảm nạn ấy.

Vì sao? Bởi chính các cơ quan nhà nước cũng có dính dáng đến các cá nhân và cơ sở đứng ra tổ chức các đường dây buôn người ấy. Chính các cá nhân, tổ chức phạm pháp ấy được các phe phái trong đảng bao che cho hoạt động. Ai dám bắt? Hoặc bắt rồi, có bàn tay nào đó từ trên can thiệp, cũng phải thả. Cho nên, đảng CSVN, khi tuyên bố giữ vững an ninh chính trị chỉ có nghĩa là họ giữ vững sự cai trị của đảng mà thôi. Ngoài ra các tội phạm khác mặc tình phát triển. Điều đó khá rõ ràng. Bởi, ai cũng biết, chỉ cần một vài cá nhân nói xấu chế độ dù ở đâu nhà cầm quyền cũng biết, cũng nghe thấy. Vậy mà những tổ chức tội ác buôn người ấy hoạt động công khai ì xèo từ năm này sang năm khác lẽ nào chẳng cơ quan nào biết. Chẳng cơ quan nào dẹp được. Là tại sao?

Phải chi công an cũng hăng say “săn đuổi, trấn áp” bọn con buôn buôn người kia y như khi họ làm với các người đòi hỏi dân chủ, thì có đâu tệ nạn buôn người cứ tồn tại năm này sang năm khác, làm nhục quốc thể, đau lòng người dân.

Song song với hành động bán một phần lãnh thổ cho ngoại bang, nhà nước CS tiến hành các hoạt động buôn bán dân để kiếm lợi. Người dân bị bán đi khắp thế giới làm cu li, làm đầy tớ, ô sin. Đàn bà con nít bị bán làm nô lệ tình dục. Báo chí của đảng, của nhà nước loan tin hàng ngày. Nhưng nhà nước vẫn làm như chuyện của ai. Cái gì tốt là do đảng làm. Cái gì xấu là do kẻ địch phá. Trước đây, có câu ca dao:

Mất mùa là tại thiên tai,
Được mùa là tại thiên tài đảng ta

Hiện nay cũng vậy. Tất cả những hiện tượng suy đồi, phi nhân, phi đạo đức trong xã hội, đảng đều “bán cái” đổ thừa cho người khác. Mặc dù đảng một mình chễm trệ ngồi trên ghế lãnh đạo đất nước bao nhiêu năm nay.

Khi người dân tố tham nhũng, một ông tướng công an, tiếp dân bảo dân phải tố đích danh ai tham nhũng chứ không được nói chung chung “chính quyền tham nhũng.” Theo ý ông kẹ công an nọ thì chỉ có cá nhân tham nhũng, chứ không có viên chức nhà nước tham nhũng. Trong khi đó cái “cá nhân” ấy nếu không là đảng viên, không ở trong chính quyền thì lấy tư cách gì để tham nhũng. Cái kiểu lý luận cù nhầy này trách nào chẳng làm sao giải quyết được biết bao nhiêu tệ nạn trong xã hội.

Trong giới quan lại trong nước thời nay, do gây quá nhiều tội ác, nên nhiều kẻ rất sợ trời đất trừng phạt. Sợ tội trời. Nhưng vẫn đàn áp các tôn giáo chính thống như Phật, Chúa, Tin lành. Nên họ phải cầu cứu đến các thế lực đen trong thế giới siêu hình. Từ đó đưa đến tình trạng “buôn thần bán thánh.” Đền miễu mọc lên khắp nơi. Thờ đủ các loại thần, thánh, mẫu nọ mẫu kia để cầu mong sự che chở. Thậm chí báo chí trong nước đưa tin ở cả trụ sở một bộ nọ, ông bộ trưởng cho lập hẳn một “phòng dâng hương” để các viên chức trong bộ cúng kiến lo lót thần thánh, “cầu an” cho bộ. Khi người ta không còn tin vào các tín ngưỡng chính thống, người ta phải trông cậy vào các thế lực đen vô hình. Cán bộ đảng viên không có tín ngưỡng tôn giáo, nhưng càng ngày càng mê tín tin vào một lớp những ông thần bà thánh mới do họ tạo ra.

Hôm mới đây, có dịp nói chuyện với một kẻ giàu có trong nước đem con sang Mỹ chữa bệnh, người viết nghe anh ta nói đến một kiểu buôn bán mới đang rất thịnh hành trong nước: “Buôn bán cơ chế.” Anh ta giải thích hình thức buôn bán này là “Nắm chắc cơ chế, trong đó có quy hoạch nhà nước về các vùng đất sẽ phát triển. Đem tiền đi mua những lô đất đó với giá rẻ mạt. Để chỉ vài năm sau, khi quy hoạch đến, những vùng đất rẻ thối đó sẽ trở nên những khu đất lót vàng.” Việc mua bán cơ chế dĩ nhiên chỉ diễn ra ở cấp cao. Kẻ bán ít ra cũng ở cỡ ủy viên Bộ chính trị, Ủy viên trung ương đảng trở lên.

Ai là khách mua? Tất nhiên bất cứ ai có tiền, có đầu óc nhạy bén, sẽ là những kẻ mua được. Và họ sẽ trở thành các đại gia, cùng với đảng chia nhau những miếng ngon béo bở của đất nước. Còn đám dân đen sẽ suốt đời chỉ là món hàng cho người ta mua qua bán lại mà thôi.

Xưa Lã Bất Vi là gã con buôn thuộc hàng thượng thặng. Gã hỏi cha về kế kinh doanh. Làm sao để kiếm ra lời thập bội.

Hỏi: “Ra sức cày ruộng thì lời được mấy phân?” Cha bảo, nếu bội thu, được mươi phân.

Lại hỏi: “Buôn châu báu thì được mấy phân?” Cha bảo, làm giỏi thì được trăm phân.

“Nếu đầu tư vào con người, giúp làm lên vương vị, cai quản thiên hạ thì được mấy phân?” Cha mắng là đồ không tưởng.

Nhưng Lã Bất Vi là kẻ tinh ranh, có mắt tinh đời và gặp thời thế. Nên gửi tinh, hiến vợ, mà lập nên nhà Tần. Với Tần Thủy Hoàng lưu danh bạo chúa.

Nay thì thời thế có khác, chuyện mua quan bán tước chỉ còn là chuyện nhỏ. Chuyện buôn dân bán nước mới là chuyện thời đại. Chuyện buôn dân thì đảng ta đã làm từ nhiều năm suốt trong hai thời “kháng chiến chống Pháp rồi chống Mỹ” nay đã lộ mặt không còn kiếm chác gì được nữa nên để bọn “Việt kiều”các nơi “kế tục sự nghiệp.” Việt kiều lớn nhỏ đua nhau nhân danh này nọ về xin miếng cơm thừa canh cặn. Còn “đảng ta” thì đang quyết tâm bán biển bán nước cho giặc phương Bắc để giữ vững cái ghế đè đầu cưỡi cổ dân ta.

Than ôi! Đất nước biết bao giờ mới thóat được quốc nạn này.

Đảng Dân Chủ chưa thức dậy

Sau nửa năm choáng váng vì bất ngờ thất bại trong cuộc chạy đua ghế tổng thống, đảng Dân Chủ vẫn chưa thức dậy! Tại Georgia, ứng cử viên Dân Chủ Jon Ossoff thua bà Karen Handel là một tiếng chuông báo thức. Họ nghĩ khi chưa tới 40% dân chúng hoan nghênh Tổng Thống Donald Trump, hy vọng dân Georgia sẽ bày tỏ nỗi bất mãn của họ bằng lá phiếu. Sau cùng, bà Handel vẫn chiếm trên 51% số phiếu. Dân biểu Tim Ryan, tiểu bang Ohio, nói thẳng: Trump thắng, chúng ta thua, tỉ số bốn – không!

Kết luận: Sang năm 2018 đảng Dân Chủ không thể chỉ vận động tranh cử nhờ những nhược điểm của chính quyền Trump, mà phải tìm hiểu tại sao chính họ chưa thu hút đủ số cử tri để thắng. Một nguyên do là những lỗ hổng trong đường lối, chính sách của chính họ.

Lầm lẫn đầu tiên của đảng Dân Chủ tại Georgia là đã chọn đơn vị 6 làm trận thử thách tiêu biểu mở màn cho cuộc tranh cử quốc hội chắc chắn sôi nổi năm 2018. Trung ương đảng Dân Chủ và các ban vận động đã nỗ lực giúp Ossoff khiến cho trận đấu này càng có tính chất biểu tượng. Nghĩa là nếu thất bại thì càng thua nặng hơn.

Theo binh pháp, việc chọn chiến địa tranh hùng quan trọng hàng đầu. Đảng Dân Chủ đã sai lầm, vì đơn vị 6 Georgia là một thành trì kiên cố, trong gần 40 năm vẫn tiên tục bầu các dân biểu Cộng Hòa. Ông Newt Gingrich đã chiếm căn cứ địa này từ năm 1978, trong lúc Tổng Thống Jimmy Carter, Dân Chủ, còn đang ngồi ở Tòa Bạch Ốc. Năm ngoái, ông Tom Price đã thắng cử tại đó với 23% số phiếu cao hơn đối thủ; năm nay phải bầu lại vì ông Price lên làm bộ trưởng Y Tế. Ông Ossoff chỉ thua với 4% số phiếu cũng may mắn lắm rồi; ông thu được 10,000 phiếu cao hơn số phiếu mà cử tri đơn vị 6 đã bỏ cho cựu Tổng Thống Obama năm 2012.

Nhưng cuộc vận động của ông Ossoff còn cho thấy một nhược điểm căn bản nằm trong thông điệp của đảng Dân Chủ gửi tới các cử tri, nhất là tại một tiểu bang bảo thủ ở miền Nam nước Mỹ như Georgia.

Ông Ossoff mới 30 tuổi. Tuổi trung bình của các dân biểu đảng Dân Chủ hiện nay cao hơn 60, họ già hơn các dân biểu Cộng Hòa trong Hạ viện. Ossoff là tiêu biểu cho thành phần những đảng viên Dân Chủ hoạt động hăng hái nhất: Trẻ tuổi, trình độ đại học, tư tưởng cấp tiến. Nhưng điểm đặc biệt là những người này không chịu ảnh hưởng sâu xa của tín ngưỡng. Thái độ, tư tưởng, ý kiến của họ được xây dựng trên những quan niệm thế tục, không do các tôn giáo đào tạo.

Trong cả cuộc vận động tranh cử dài bốn tháng, ông Ossoff không bao giờ nhắc đến tôn giáo của mình – ông theo Do Thái Giáo. Ông không tìm cách chinh phục các cử tri miền Nam, đặc biệt là những người da đen và gốc Latino, là thành phần có đời sống tâm linh sâu xa. Ông Bernie Sanders, 76 tuổi, cũng gốc Do Thái, vẫn còn giữ được ảnh hưởng của tôn giáo. Năm ngoái khi giành vai trò ứng cử viên tổng thống Dân Chủ, ông đã lôi cuốn nhiều người Thiên Chúa Giáo. Nhờ ông biết dùng ngôn ngữ của Thánh Kinh trong lúc cổ động cho công bằng xã hội, nêu cao bổn phận nâng đỡ những người kinh tế yếu kém.

Nhưng Jon Ossoff giống như các đảng viên Dân Chủ trẻ tuổi tích cực khác, từ khi lớn lên vẫn được giáo dục theo các giá trị mới hoàn toàn thế tục, không nhuốm mầu tín ngưỡng. Họ đã tách ra khỏi một truyền thống mà đảng Dân Chủ vẫn nuôi dưỡng hàng thế kỷ, khi đảng này vẫn chiếm đa số ở nông thôn miền Nam nước Mỹ còn đảng Cộng Hòa đại diện cho các khu công nghiệp ở phía Bắc. Hai đảng chỉ đổi chỗ từ nửa thế kỷ trước, thời những người như Dân biểu Newt Gingrit rồi Tổng thống Ronald Reagan tranh cử và xoay ngược tình thế.

Trước đó, Tổng Thống Franklin D. Roosevelt đưa ra chương trình An Sinh Xã Hội (social security) và những chính sách nâng đỡ người thất nghiệp, cũng như thời Tổng Thống Lyndon B. Johnson bắt đầu các chương trình Y Tế Cho Người Già (Medicare) và cho người nghèo (Medicai, hoặc Medical), họ đều biện hộ bằng đức Bác ái của Thiên Chúa giáo. Mục Sư Martin Luther King Jr., người lãnh đạo phong trào đòi dân quyền, cũng sử dụng ngôn ngữ của Kinh Thánh. Anh em gia đình Kennedy cũng là những người Công Giáo đi lễ thường xuyên. Tổng Thống Jimmy Carter là một trại chủ tiêu biểu cho tín đồ giáo phái Baptist miền Nam, từng giúp lễ trong nhà thờ và dậy lớp giáo lý ngày Chủ Nhật. Barack Obama cũng có phong cách của một nhà truyền giáo khi nói năng nhờ đã dự lễ thường xuyên tại nhà thờ Giáo Hội African-American ở Chicago.

Thế hệ các người lãnh đạo trẻ trong đảng Dân Chủ dang xa dần truyền thống đó, và họ đang gây ảnh hưởng mạnh ngay trong nội bộ đảng. Họ không nói ngôn ngữ của các tôn giáo, mà chỉ đề cao các lý tưởng xã hội có tính chất thế tục. Những người này có thể làm cho ảnh hưởng của đảng Dân Chủ giảm bớt vì không thể tác động vào các thành phần cử tri mà đảng Dân Chủ đang cố chinh phục: người Mỹ gốc Phi Châu và gốc Nam Mỹ.

Những người Mỹ da đen và gốc Latino đều rất mộ đạo. Tập thể người Mỹ gốc Phi Châu được đào tạo trong các giáo hội, 81% giữ đạo mà phần lớn là những giáo hội Tin Lành. Người gốc Latino đa số theo Công Giáo, 76% đi nhà thờ. Cách suy nghĩ, lựa chọn của hai lớp cử tri này chịu ảnh hưởng rất mạnh của tín ngưỡng. Trong khi đó chỉ có 47% người Mỹ da trắng với trình độ đại học còn giữ tôn giáo.

Khi biết như vậy, chúng ta có thể hiểu một lý do lớn khiến những người như ông Ossoff đã thất bại ở một tiểu bang miền Nam. Những chính trị gia trẻ này không thu hút được những cử tri vốn là nổng cốt của đảng họ. Khi nào những người da đen và gốc Latino thích ngồi nhà, không đi bỏ phiếu, thì các ứng cử viên Dân Chủ sẽ còn thất bại.

Đảng Dân Chủ sẽ mắc bẫy nếu chỉ lo tấn công vào một vài “thành trì bỏ trống” mà quên các trận địa quan trọng hơn. Họ không thể chỉ nêu ra các nhược điểm của ông Donald Trump để thu hút cử tri. Họ phải chấm dứt khai thác chuyện bộ tham mưu của ông Trump liên hệ với tình báo Nga. Vì sau cùng, dù cuộc điều tra tiến hành ra sao cũng không thể đủ lý do để đàn hạch ông Trump. Họ phải thoát ra khỏi nỗi ám ảnh về Tổng Thống Trump mà chú tâm đến những vấn đề thiết yếu của nước Mỹ. Sang năm 2018 và tới năm 2020, các cử tri bỏ phiếu sẽ phán xét về thành tích của chính phủ Trump và đảng Cộng Hòa, chứ không quan tâm đến đời tư, gia đình, về con người và ngôn ngữ của ông tổng thống. Điều này đã thấy rõ từ tháng Mười Một năm 2016. Đến lúc đảng Dân Chủ phải thức dậy!

Dự luật y tế Thượng Viện khiếm thêm 22 triệu người không bảo hiểm

TNS Janet Nguyễn phản đối phái đoàn Quốc Hội CSVN thăm California

SACRAMENTO, California (NV) – Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn kêu gọi cộng đồng người Mỹ gốc Việt cùng bà phản đối chuyến viếng thăm sắp tới của phái đoàn Quốc Hội CSVN đến Quốc Hội California, thông cáo báo chí của văn phòng vị nữ dân cử gốc Việt này đưa ra hôm Thứ Ba, 27 Tháng Sáu, cho biết.

Bà Janet Nguyễn cho biết, phái đoàn sẽ do ông Vũ Hồng Thanh, chủ nhiệm Ủy Ban Kinh Tế Quốc Hội Việt Nam, dẫn đầu, và sẽ thăm quốc hội tiểu bang tại Sacramento vào ngày Thứ Hai, 3 Tháng Bảy.

Theo thông cáo, ngay sau khi biết chuyến thăm này, Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn đã gởi một lá thư phản đối, trong đó bao gồm một bản báo cáo năm 2016-2017 của tổ chức Ân Xá Quốc Tế, tới Thượng Nghị Sĩ Kevin de Leon, thường vụ của Thượng Viện, để bày tỏ sự phẫn nộ của bà, và yêu cầu ông hủy bỏ chuyến viếng thăm, đồng thời yêu cầu ông bảo đảm là lá cờ của CSVN không được xuất hiện trong phòng họp khoáng đại Thượng Viện.

Và để bày tỏ mạnh mẽ hơn quan tâm của mình, bà Janet cũng gởi thư tới Thống Đốc Jerry Brown và Chủ Tịch Hạ Viện Anthony Rendon, yêu cầu họ từ chối bất cứ yêu cầu nào của phái đoàn CSVN muốn đến thăm.

“Là một người xuất thân từ một gia đình bị chính quyền Cộng Sản trả thù, và với vai trò là một đại diện của cộng đồng người Mỹ gốc Việt, tôi cảm thấy bị xúc phạm khi phái đoàn Quốc Hội CSVN định đến gặp các đại diện của tiểu bang,” Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn được trích lời phát biểu. “Quốc Hội là cánh tay nối dài của đảng CSVN, là nơi dự thảo các đạo luật và bổ nhiệm các cán bộ thường xuyên đàn áp các quyền của người dân Việt Nam. Cộng đồng chúng ta phải mạnh mẽ vạch trần sự thật của chính quyền đàn áp người dân này và ảnh hưởng của họ đối với cộng đồng người Mỹ gốc Việt và cựu quân nhân tại California.”

Để bổ sung cho lá thư phản đối, Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn kêu gọi người dân khắp California xác định sự xúc phạm của chuyến viếng thăm này đối với cộng đồng người Mỹ gốc Việt, bằng cách ký thỉnh nguyện thư, yêu cầu Thượng Nghị Sĩ Kevin de Leon hủy bỏ sự kiện này.

“Điều quan trọng là chúng ta phải ký càng nhiều chữ ký càng tốt để các đồng viện của tôi có thể hiểu mức độ của vấn đề này đối với cộng đồng người Mỹ gốc Việt,” bà Janet Nguyễn được trích lời kêu gọi.

Để ký thỉnh nguyện thư này, xin vào trang web: http://www.petitioncalifornia.com/petition/stand-in-opposition-to-vietnams-visiting-delegation. (Đ.D.)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 27 tháng 6 năm 2017

‘Ngày Đà Lạt’ tại Little Saigon

GARDEN GROVE, California (NV) – “Ngày Đà Lạt” là tên gọi của buổi picnic Hè do Hội Thân Hữu Đà Lạt Nam California vừa tổ chức vào trưa Chủ Nhật, 25 Tháng Sáu, tại Garden Grove Park, Garden Grove.

Bà Nguyễn Ngọc Tịnh, hội trưởng, nói với nhật báo Người Việt: “Hàng năm, vào những ngày cuối của Tháng Sáu, hội có tổ chức ‘Ngày Đà Lạt’ để bà con nào không có dịp gặp nhau vào mùa Tết thì sẽ gặp nhau trong mùa Hè này. Đặc biệt lần này, có nhiều đồng hương từ những tiểu bang khác và bên Âu Châu cũng về tham dự.”

“Mục đích chính của buổi tổ chức là kết hợp những người đã từng sinh sống tại Đà Lạt; từng đến viếng Đà Lạt và những người yêu mến Đà Lạt có dịp gặp lại để kết chặt tình thân, sau những năm xa quê hương, xa không khí trong lành cùng những thắng cảnh đẹp ẩn hiện nhiều mộng mơ của xứ hoa đào Đà Lạt,” hội trưởng nói thêm.

Theo ban tổ chức, thông thường, hội chuẩn bị khoảng 200 phần ăn cho những đồng hương đến tham dự, nhưng lần này có đến 300 phần.

Khoảng 10 giờ sáng, đồng hương đã tề tựu rất đông, trong lúc các thành viên trong ban tổ chức vẫn còn lo những công việc làm cần thiết trong các ban: trang trí; âm thanh; văn nghệ; ẩm thực,… Mỗi người một nhiệm vụ, tuy hơi tất bật, nhưng chan hòa những nụ cười thân thương để buổi tổ chức được chu toàn.

Nắng của những ngày đầu Hè cũng bắt đầu chói chang.

Ngoài những món ăn mà ban ẩm thực bày biện trên dãy bàn dài như cơm chiên, mì xào, gỏi, heo quay, xôi, bánh mì… thỉnh thoảng có vài đồng hương cũng mang đến yểm trợ cho ban tổ chức vài thức ăn khác.

Sau nghi thức khai mạc, trong lời chào mừng tất cả mọi người, hội trưởng nói: “Vì người Đà Lạt rất tôn kính những vị cao tuổi, nên trong chương trình hôm nay có phần đặc biệt là lễ chúc thọ và phát quà lưu niệm cho các vị bô lão.”

Ban văn nghệ và các bô lão đồng hát bài “Việt Nam, Việt Nam.” (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Chương trình văn nghệ được bắt đầu với bài “Việt Nam, Việt Nam” của cố nhạc sĩ Phạm Duy, do toàn ban văn nghệ đồng ca.

Ban tổ chức mời đồng hương dùng bữa cơm trưa và thưởng thức chương trình văn nghệ tiếp tục, với những tiếng hát của đồng hương Đà Lạt và thân hữu đóng góp.

Theo ban tổ chức, Đà Lạt là một tỉnh nhỏ thuộc cao nguyên Trung Phần, nhưng có rất nhiều trường học và các trung tâm huấn luyện. Vì thế, các đồng hương Đà Lạt đến tham dự ngoài mang bảng tên của mình, ban tổ chức còn yêu cầu họ ghi thêm tên trường của mình học ngày xưa.

Được biết, sau năm 1954, nhiều người ở các tỉnh phía Bắc và miền Trung đến Đà Lạt lập nghiệp, nên số trường lớp được mở ra ngày càng nhiều hơn, từ vườn trẻ, mẫu giáo, tiểu học đến đại học, công lập cũng như tư thục.

Trước 1975, các trường trung học ở Đà Lạt gồm có Bùi Thị Xuân, Hưng Đạo, Hùng Vương, Quang Trung, Việt Anh, Văn Học, Bồ Đề, Trí Đức, Thụ Nhân, Couvent des Oiseaux, Adran, Thiên Hương, Minh Đức, Vinh Sơn, Thánh Phao Lồ;…

Các trường đại học như: Viện Đại Học Đà Lạt, Trường Quốc Gia Hành Chánh, Trường Chính Trị Kinh Doanh…

Về quân sự, có các trường: Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, Đại Học Chiến Tranh Chính Trị, Trường Chỉ Huy và Tham Mưu,… Khi nhắc đến những trường này, bà Ngọc Tịnh tâm tình: “Con gái Đà Lạt rất lãng mạn, nhưng khi thương người nào thì thương hết lòng, cho nên, khi gặp được những chàng sinh viên sĩ quan của Trường Võ Bị Đà Lạt cũng như Đại Học Chiến Tranh Chánh Trị,… thì có nhiều cô đã mến thương những chàng trai này, vì họ vừa có trình độ trí thức và vừa thể hiện sự kiêu hùng của nam nhi trong thời chiến.”

Ông Trần Đắc, cư dân Westminster, định cư tại Hoa Kỳ 1993, theo diện HO 17, cho biết, ông theo gia đình di cư vào sống tại Đà Lạt lúc còn nhỏ, khi lớn lên ông là học sinh của trung học Hưng Đạo, ông kể: “Lúc còn ở Đà Lạt, nhà của tôi trên đường Đào Duy Từ ở cuối Dốc Nhà Bò, gần một con suối có một tiệm tạp hóa có một cô gái trông rất xinh. Lúc đó tôi mới 13 tuổi thôi, không biết vì tính lãng mạn hay vì tình cảm đặc biệt nào đó mà tôi lại ‘để ý’ và thích ngắm nhìn cô ta và cô ta cũng có chút cảm tình với tôi sau những lần tôi đến mua hàng hóa và trò chuyện với cô.”

Ông kể thêm: “Rồi sau đó, tôi đi nhập ngũ vào Khóa 3/68 SVSQ Trừ Bị Thủ Đức. Sau khi ra trường, tôi có về Đà Lạt để thăm lại ngôi trường xưa cùng bè bạn, và nhất là muốn gặp lại người con gái mình yêu thích ngày nào. Lúc đó tôi cũng khoảng tuổi 20 và nàng cũng khoảng 19. Nhưng, tôi không gặp được nàng nữa vì theo bè bạn kể lại, nàng đã có người yêu là một chàng sinh viên sĩ quan của Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt.”

Các thành viên trong ban tổ chức “Ngày Đà Lạt.” (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Bà Tina Trần, cư dân Anaheim, định cư tại Hoa Kỳ hơn sáu năm, trước năm 1975, bà là nhân viên của Air Vietnam, bà tâm sự: “Tuy tôi không được sinh ra ở Đà Lạt, nhưng ngày xưa tôi rất thích những thắng cảnh thơ mộng của xứ này, cũng vì thế, tôi đã có chồng là người Đà Lạt. Hiện giờ, tôi và chồng tôi đã chia tay, nhưng những kỷ niệm về thành phố Đà Lạt tôi vẫn còn nhớ, vì thế, hôm nay tôi mới đến tham dự buổi hội ngộ này để tìm lại chút hương vị của những ngày cũ.”

Bà tâm tình: “Đà Lạt, những thắng cảnh thơ mộng đã chất chứa bao nhiêu mối tình êm đẹp như nét đẹp của Thác Cam Ly, Hồ Xuân Hương, Thung Lũng Tình Yêu, Đồi Cù, Đồi Mộng Mơ,… và cũng có những mối tình đầy mộng mơ, ray rứt như nét buồn của Hồ Than Thở, Đồi Thông Hai Mộ. Và, thâm tình đồng hương Đà Lạt vẫn còn muôn thuở.”

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 27 tháng 6 năm 2017

Tin mới cập nhật