Mỹ cho hay sẽ gửi thêm khoảng 3,500 quân sang Afghanistan nhằm đẩy mạnh việc yểm trợ cho quân đội nước này. Bộ Trưởng Quốc Phòng Jim Mattis và Tham Mưu Trưởng Liên Quân Joseph Dunford mở cuộc họp kín với các thành viên của Quốc Hội về vấn đề chiến lược trong khu vực của Tổng Thống Trump.
Cựu lãnh đạo tập đoàn dầu khí khai nhận hối lộ triệu đô trong đại án Oceanbank
Cựu Phó Tổng Giám Đốc Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam khai nhận 20 tỷ đồng “tiền chăm sóc” từ cựu Tổng Giám Đốc Ngân Hàng Oceanbank là ông Nguyễn Xuân Sơn.
Liệu Dự Luật RAISE có giúp ích cho Hoa Kỳ?
Một bản thông cáo do Tòa Bạch Ốc đưa ra hôm 2 Tháng Tám cho biết Tổng Thống Donald Trump tán thành dự luật cải tổ chính sách di dân do hai thượng nghị sĩ Cộng Hòa, Tom Cotton (Arkansas) và David Perdue (Georgia) bảo trợ.
Ông Cotton và ông Perdue nói rằng Dự Luật RAISE (Reforming American Immigration for Strong Employment) nhằm cải tổ chính sách di dân với mục tiêu tăng cường hiệu quả làm việc của người Mỹ.
RAISE dùng một hệ thống trắc nghiệm tương tự như Canada và Úc đã áp dụng để lượng định giá trị của di dân.
Nhưng theo tờ New York Times, dẫn nhận định của kinh tế gia Ernie Tedeschi, bài trắc nghiệm này khá khó khăn, và chỉ có 2% công dân Mỹ trên 18 tuổi có thể đạt được 30 điểm để vượt qua. Hệ thống trắc nghiệm của RAISE thay thế những định chuẩn về di dân từ thời chính quyền Johnson trong thập niên 1960 và như thế trong tương lai sẽ rất ít di dân được nhận vào Mỹ.
Tiêu chuẩn đánh giá mới căn cứ trên nhiều yếu tố bao gồm tuổi tác, trình độ Anh ngữ, mức học vấn, khả năng thu nhập, và tiềm lực làm việc. Sau đây là một số những chi tiết như biết được cho đến nay:
-Tuổi tác: Ðược điểm tối đa 10 đối với những người ở lứa tuổi 26 tới 30, kém điểm nếu nhỏ tuổi hơn hay lớn tuổi hơn; và 0 điểm nếu trên 50 tuổi.
-Trình độ Anh ngữ căn cứ vào thành tích cao qua các kỳ thi trắc nghiệm TOEFL hay ILETS, và hầu hết công dân Mỹ sẽ chỉ có điểm tối đa 12.
-Học vấn: Ðiểm tối đa 13 cho những ai có bằng cấp tiến sĩ hay chuyên môn trong lãnh vực STEM (khoa học, kỹ thuật, cơ khí, toán học). Chỉ khoảng 1% công dân Mỹ ở hạng này, trình độ tốt nghiệp đại học được 6 điểm.
-Thu nhập: Khác với hệ thống đánh giá của Canada và Úc, RAISE chú trọng đến thu nhập cao. Ðược điểm tối đa 13 đối với những ai có công việc hưởng lương bằng 300% thu nhập trung bình tại tiểu bang mà di dân muốn tới.
-Thành tích đặc biệt: Ðược 25 điểm nếu có giải thưởng Nobel hay một giải tương đương về lãnh vực khoa học hay khoa học xã hội, huy chương Thế Vận Hội chỉ được 15 điểm.
-Ðầu tư: Ðược 6 điểm đối với những ai có đầu tư $1.35 triệu ở Mỹ trên 3 năm, 12 điểm nếu đầu tư $1.8 triệu, nhưng phải với “vai trò hoạt động tích cực trong đầu tư ấy.” Quy định này nhằm tránh dùng việc di trú vào âm mưu rửa tiền.
Tuy nhiên, một điều kiện căn bản cần biết là các di dân vượt qua trắc nghiệm chưa phải là chắc chắn được quyền nhập cư. RAISE quy định giới hạn chấp nhận 140,000 di dân mỗi năm trong đó chỉ 50,000 thường trú nhân là dân tị nạn.
Vượt lên trên những điều kiện kỹ thuật, RAISE là sự thay đổi hoàn toàn quan điểm về di dân trong lịch sử nước Mỹ. Hai thượng nghị sĩ chủ trương nói rằng dự luật này giúp nước Mỹ có một chính sách di dân hướng về kinh tế, khác với luật hiện nay, hầu hết là trên căn bản nhân đạo.
Theo tài liệu của Viện Chính Sách Di Dân, trong năm 2015, có 64% những người được cấp thẻ xanh (thường trú) là do gia đình hay thân nhân bảo lãnh, chỉ có 14% là do các chủ nhân công ty xí nghiệp bảo lãnh. Thành phần còn lại là dân tị nạn hoặc rút thăm.
Bản thông cáo của Tòa Bạch Ốc nói rằng hệ thống cũ từ nửa thế kỷ trước đã lỗi thời và không đem đến cho nước Mỹ những di dân xứng đáng. Trong số di dân đến Mỹ, cứ 15 người mới có một người có khả năng chuyên môn. Tổng Thống Trump ủng hộ RAISE vì sẽ giảm bớt số di dân kém hoặc hoàn toàn không có nghề nghiệp chuyên môn, nhằm bảo vệ và nâng cao thu nhập cho công nhân Mỹ.
Tuy nhiên, vẫn còn nhiều tranh cãi là cách trắc nghiệm quả thực có hiệu quả cung ứng được một lực lượng lao động đầy đủ khả năng hơn không, nhập cư và nhân dụng là hai vấn đề khác nhau. Không có gì bảo đảm là những công nhân có tay nghề sẽ được sử dụng đúng với chuyên môn của họ. Còn nếu trắc nghiệm căn cứ vào nhu cầu việc làm để nhận di dân thì những người này sẽ bị quá trói buộc với chủ nhân, mất khả năng thương lượng về lương bổng và điều kiện làm việc.
Theo dự trù, RAISE sẽ được đưa ra Quốc Hội thảo luận và biểu quyết vào Tháng Hai năm tới.
S.T.T.D. Tưởng Năng Tiến: Bao dung và đểu giả
Tạp Chí Luật Khoa mời gọi độc giả tham gia chủ đề “Thế Nào Là Một Quốc Gia Đáng Sống,” và đã nhận được nhiều bài viết thú vị.
Khoan dung không chỉ là một phẩm hạnh của cá nhân, mà còn là một tính chất của cộng đồng và trách nhiệm của một quốc gia. – Lê Nguyễn Duy Hậu
-Lê Quang Dũng: “Nơi quốc gia có đạo đức.”
-Châu Tiểu Lan: “Nơi mọi nghề nghiệp đều có chỗ đứng đúng đắn trong xã hội.”
-Đức Việt: “Nơi người dân có thể tự bảo vệ mình.”
-Hân Bụi: “…nơi mà những người dân sống ở đó không ai muốn ra đi, từ bỏ nơi chôn nhau cắt rốn của mình.”
-Lê Nguyễn Duy Hậu: “Cần có nhiều yếu tố để một quốc gia trở nên đáng sống, nhưng yếu tố quan trọng nhất có lẽ là lòng khoan dung.”
Quan niệm thượng dẫn về “lòng khoan dung” khiến tôi nhớ đến một bài viết ngắn ngủi nhưng rất cảm động của tác giả Xuân Thọ về tình nghĩa thầy trò, và đức bao dung:
“Tôi có rất nhiều thầy cô giáo cũ ở CHDC Đức (đều từ 70 đến 80 tuổi), đã về hưu từ ngày nước Đức thống nhất, nhưng vẫn có cuộc sống yên lành… Năm 2006 và năm 2011 tôi có mời một số anh chị em bạn học cũ từ Việt Nam sang Đức chơi (có thể có người đang đọc bài này). Cả hai lần chúng tôi đều kéo nhau về trường cũ, bỏ tiền ra làm một bữa liên hoan, có cả âm nhạc Việt Nam, mời toàn bộ các thầy cô đến dự. Họ rất mừng và nói:“Các học sinh Đức cũ không ai nhớ đến chúng tôi, nhưng người Việt các anh chị quả là rất ơn nghĩa, 40 năm rồi vẫn nhớ đến chúng tôi.”
Nhờ chúng tôi tổ chức họp mặt họ mới có dịp gặp nhau, vì trường cũ đã giải tán và nội bộ của họ có nhiều vấn đề: mất đoàn kết, thù hận nhau, do chính quá khứ của đảng SED để lại, nên họ không bao giờ chủ động gặp nhau.
Trong số phận của các thầy cô, tôi chỉ xin kể hai sự việc:
1-Bà Magdalena M. vốn là một bà giáo rất đẹp gái, tóc bạch kim, cao ráo, dáng rất sang, dạy kỹ thuật truyền tin. Sau 40 năm gặp lại bà vẫn như vậy và lái xe BMW mui trần đến dự liên hoan. Trước kia tôi không quan tâm đến cuộc sống của bà, nay thấy bà nổi bật lên giữa các vị giáo già nua thanh đạm. Bà bảo: Lương hưu giáo viên của bà thì tạm đủ, nhưng ông chồng bà là đại tá không quân Quân Đội Nhân Dân Quốc Gia CHDC Đức. Sau khi thống nhất ông được lương hưu tương đương như ông quan năm Tây Đức nên khá lắm! Bà buồn là ông mới mất và nay bà chỉ còn sống bằng lương hưu của bà và một phần lương hưu bà góa của ông (Witwenrente).
Bà M. than phiền với tôi là: So với ông đại tá ở phía Tây Đức thì cái tỷ lệ lương hưu để lại cho bà góa có ít hơn.
Tôi không biết điều bà M. nói đúng hay sai, nhưng tôi an ủi bà: Ngày trước ông nhà chỉ lo mỗi việc là tiêu diệt người ta, sau này người ta trả lương hưu hậu như vậy, lúc ông qua đời, bà còn được lương bà góa của ông nhà thì chắc là sự bất công không bằng đồng bào tôi ở Sài Gòn đã chịu, họ không những không có lương hưu mà còn phải đi cải tạo, có người chết mất cả xác.
Bà M. không phản đối điều tôi nói và trầm ngâm hẳn. Từ đó đến nay, bà vẫn hay gửi email trao đổi chuyện chính trị với tôi.
2-Ông bà Joseph và Gundela GL. là hai người tôi coi như bố mẹ nuôi. Bọn con trai, mấy thằng Erwin, Peter, Michael vẫn chơi bóng đá với đám thanh niên Việt Nam chúng tôi, con bé Martina suốt ngày quấn quít với các bạn gái Việt. Suốt mấy chục năm xa cách tôi vẫn thư từ cho bà. Đùng một cái, từ năm 1990, sau thống nhất đất nước Đức, tôi mất liên lạc với bà. Tôi dò hỏi các thầy cô cũ thì biết cả hai ông bà từng là mật vụ chìm cho STASI (An Ninh CHDC Đức) nên khi chế độ sụp đổ, mọi việc vỡ lở, ông bà xấu hổ quá, đưa cả gia đình đi xa.
Từ khi sang Đức, tôi cất công tìm tung tích của ông bà, vì tôi vẫn nhớ đến tình cảm của họ đối với đám thanh niên Việt chúng tôi khi xưa. Là người Việt Nam, tôi thừa hiểu cái bi kịch “cá chìm” mà hàng triệu người Đông Đức hồi đó phải gánh chịu, dù là nạn nhân hay là thủ phạm. Đối với tôi tình cảm con người là trên hết.
Nhờ có Internet và hệ thống sổ điện thoại điện tử, tôi đã tìm được gia đình ông bà GL. Ông bà có một căn nhà nhỏ trên đảo Usedom, nằm trên biển Baltic, gần Ba Lan. Ông bà rút vào cuộc sống ẩn dật để tránh mọi quan hệ với bạn bè, đồng nghiệp cũ. Câu con cả Erwin làm giám đốc trung tâm điều dưỡng trên đảo và vẫn chăm nom ông bà. Ông bà cảm động lắm và nói là họ đã mất hết bạn bè người Đức, nhưng may mà tôi đã đến với họ.
Điều làm ông bà ân hận nhất là cái “sổ hưu.” Vì là nhân viên mật vụ STASI nên ông bà có quyền cao chức trọng hơn các đồng nghiệp khác trong trường, mặc dù họ có trình độ hơn ông bà. Nhờ vậy ngày nay ông bà lĩnh lương hưu cao hơn họ, những nạn nhân của ông bà.”
Xuân Thọ (20.12.2012 Cologne)
Đông và Tây Đức thống nhất năm 1990. Mối liên hệ tình cảm cá nhân của dân chúng hai miền đất nước (có thể) vẫn còn năm điều/ba chuyện bất bình hay “lấn cấn” nhưng ở khía cạnh luật pháp, và trên bình diện quốc gia thì mọi người đều bình đẳng – bất kể họ thuộc bên nào.
Việt Nam thì không thế. Tuy “Nam/Bắc hoà lời ca” sớm hơn nước Đức đến 15 năm nhưng chính cách xuyên suốt của chính phủ hiện hành vẫn hoàn toàn nhất quán trong việc phân biệt đối xử giữa kẻ thắng và người thua.
“The winner takes all.” Kẻ thua thì thua trắng và mất hết, kể cả cái tên gọi như Sài Gòn hay chính quyền miền Nam. Hơn 40 năm sau, dư luận mới thoáng chút “râm ran” khi nghe những nhà sử học của bên thắng cuộc “thống nhất bỏ tên gọi ngụy quyền” cho bên thua cuộc – theo tường trình của phóng viên Lan Hương (RFA) vào hôm 21 Tháng Tám.
Chúng tôi cũng có dịp trao đổi với PGS.TS Trần Đức Cường, nguyên viện trưởng Viện Sử Học, hiện là chủ tịch Hội Khoa Học Lịch Sử Việt Nam, đồng thời là tổng chủ biên bộ sách Lịch Sử Việt Nam này.
PGS.TS Trần Đức Cường cho chúng tôi biết lý do các nhà sử học thống nhất bỏ tên gọi ngụy quyền đối với chế độ Việt Nam Cộng Hòa:
“Bản chất chính quyền Sài Gòn và quân đội Sài Gòn theo chúng tôi không có gì thay đổi cả. Đấy là một chính quyền được dựng lên từ đô la và vũ khí, thực hiện chiến lược toàn cầu của Mỹ, ngăn chặn chủ nghĩa Cộng Sản lan xuống vùng Đông Nam Á, đồng thời chia cắt đất nước Việt Nam một cách lâu dài, biến miền Nam thành thuộc địa kiểu mới và căn cứ quân sự của Mỹ. Điều đó không có gì nghi ngờ cả.”
“Thứ hai, quân đội Sài Gòn thực chất được Mỹ trang bị hoàn toàn và quan trọng hơn là thực hiện mưu đồ của Mỹ. Đó cũng là một đội quân đi đánh thuê. Thực chất các nhà sử học không có một đánh giá nào khác so với thời gian trước đây.”
“Nhưng về cách gọi, chúng tôi nghĩ rằng trong một văn bản khoa học, mình gọi trung tính vẫn hơn là ngụy quân, ngụy quyền. Bởi vì cách gọi này mang tính biểu cảm, miệt thị cho nên chúng tôi gọi là quân đội Sài Gòn và chính quyền Sài Gòn.”
Liên quan đến sự kiện này, bản tin (hôm 28 Tháng Tám) của trang Tiếng Dân có đoạn như sau:
Bộ sách Lịch Sử Việt Nam: Vũ Như Cẩn!
Bài trên báo Tiền Phong: Bộ sách ‘Lịch sử Việt Nam’ có gì ồn ào? Nhà sử học Dương Trung Quốc cho biết: “Chỉ là cuốn sách của viện sử thôi, có gì mà ồn ào, giời ạ!” Nhưng ông cũng nói về bộ sách mới tái bản: “Có gì mới đâu.”
Nhà nghiên cứu Dương Quốc Đông, Viện Sử Học, cho biết, đây là bộ sử tái bản, không có gì mới.
GS.TSKH Vũ Minh Giang, phó chủ tịch Hội Khoa Học Lịch Sử Việt Nam, xác nhận:“Bộ sử được viết lâu rồi. Nhiều người chưa đọc tưởng cuốn này trình bày kỹ lắm, không có gì đâu, thoáng tí thôi. Do cách diễn đạt khi họp báo thôi…”
Nhà sử học Lê Văn Lan cho biết, bộ sử này có tiếng vang là do thủ thuật tuyên truyền.
Trước đó hai ngày, trang Dân Luận có bài viết của tác giả Nguyễn Thị Bích Ngà, với tựa là “Về bộ sách lịch sử Việt Nam: Vẫn là sử đểu!” Sử đểu cũng như sự bao dung đểu cáng (hay đều giả) chả lừa gạt được ai, đã đành; nó còn đẩy xa thêm tiến trình hoà giải của cả một dân tộc mà nhân tâm vốn đã ly tán từ lâu!
Võ Kim Cự bị kỷ luật vì Formosa nhưng nhận vị trí ‘lãnh đạo’ mới
HÀ NỘI (NV) – Truyền thông Việt Nam cho hay ông Võ Kim Cự, quan chức liên quan vụ Formosa vừa nhận vị trí phó Ban Chỉ Ðạo Ðổi Mới Hợp Tác Xã dù tháng trước bị “xóa tư cách” cựu chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân Hà Tĩnh.
Võ Kim Cự từng là bí thư, chủ tịch đoàn Liên Minh HTX Việt Nam nhiệm (kỳ 2015-2020), cựu bí thư Tỉnh Ủy, cựu chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh.
Thời gian qua, đảng CSVN đưa ra các hình thức kỷ luật rồi bổ nhiệm đối với ông Cự khiến dư luận bàn tán rôm rả, đặc biệt là trước hình thức kỷ luật kỳ quái dành cho ông ta.
Hồi Tháng Tám, ông Cự bị “xóa tư cách” cựu phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân Hà Tĩnh nhiệm kỳ 2005-2010 và cựu chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân Hà Tĩnh nhiệm kỳ 2010-2015.
Trước đó, ông Cự bị “cách” một loạt chức vụ mà ông ta nắm giữ trong thời gian làm lãnh đạo Hà Tĩnh, cụ thể là những vai trò liên quan đến dự án Formosa Hà Tĩnh. Ông cũng phải xin thôi làm đại biểu Quốc Hội khóa 14 “vì lý do sức khỏe.”
Nay báo Việt Nam đưa tin ông Cự được bổ nhiệm làm phó Ban Chỉ Ðạo Ðổi Mới Hợp Tác Xã, một chức danh gần như “hữu danh vô thực,” vì mô hình hợp tác xã gắn liền với thời bao cấp và nay chỉ tồn tại lay lắt tại một số tỉnh thành ở Việt Nam.
Cùng chung bộ sậu với ông Cự trong Ban Chỉ Ðạo Ðổi Mới Hợp Tác Xã là Phó Thủ Tướng Vương Ðình Huệ (trưởng ban), và hai đồng phó ban là Bộ Trưởng Kế Hoạch-Ðầu Tư Nguyễn Chí Dũng, Bộ Trưởng Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Nguyễn Xuân Cường.
Ban này được ghi nhận lập ra nhằm “đề xuất với Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc về các chủ trương, chính sách và giải pháp chiến lược nhằm đổi mới, phát triển kinh tế tập thể, hợp tác xã.”
Ông Cự được báo Người Lao Ðộng dẫn lời về “nỗi trăn trở” của ông ta: “Tôi rất băn khoăn nhiều xã, thậm chí không ít huyện không có hợp tác xã nào, kể cả huyện đồng bằng, chứng tỏ lãnh đạo cấp ủy chính quyền rất ít quan tâm.”
Hôm 7 Tháng Chín, nhà báo Hoàng Linh ở Sài Gòn viết trên Facebook: “Toàn dân xin được kỷ luật như ông Cự. Kỷ luật bằng cách cách các chức vụ cũ trong quá khứ, giữ nguyên chức vụ hiện tại, rồi lại phong cho chức mới như trường hợp ông Võ Kim Cự đúng là thế gian có một không hai. Cười rụng mẹ nó mấy cái răng mới trồng.”
Cùng ngày, Luật Sư Phạm Hoài Nam viết: “Sau khi bị Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc cách các chức vụ thời hàn vi, người ta cứ nghĩ rằng ông Cự sẽ bị xử lý, ai dè ông ta lại leo cao hơn. Ta nói ở Việt Nam mà không có Facebook thì dân đen sẽ bị ức chế mà chết thôi, đúng là ‘chó cứ sủa và đoàn người cứ đi.’”
Trước đó, khi có tin ông Cự bị “xóa tư cách” cựu chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân Hà Tĩnh vì “những vi phạm liên quan đến dự án Formosa Hà Tĩnh gây ra sự cố môi trường rất nghiêm trọng tại bốn tỉnh miền Trung năm 2016”, nhà hoạt động xã hội Nguyễn Anh Tuấn nói: “Tôi thấy hình thức kỷ luật ‘xóa tư cách’ đối với ông Võ Kim Cự không dựa trên căn cứ pháp lý và nghe buồn cười.”
Theo ông Tuấn, hình thức kỷ luật này không tương xứng với những hậu quả của vụ Formosa được xác định là “ảnh hưởng đến sinh kế của hàng triệu người dân và gây tổn hại môi sinh mà hàng chục năm tới có khi cũng chưa giải quyết xong.”
“Tôi chưa thấy có dấu hiệu nào ông Cự hoặc những quan chức sai phạm vụ Formosa sẽ bị truy tố,” ông Tuấn nói.
Hồi Tháng Tám, nhà báo tự do Bạch Hoàn bình luận trên Facebook: “Không thể nào có chuyện cách vài chức vụ trong quá khứ là xong như trường hợp của ông Võ Kim Cự. Với những sai phạm của ông ta, nơi phải đến là nhà giam lạnh lẽo, là một bản án đúng người đúng tội, chứ không thể vẫn tiếp tục mũ cao áo dài chốn quan trường, hưởng vinh hoa phú quý, vẻ mặt vênh vênh tự đắc.”
Trước ông Cự, hồi Tháng Giêng, Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội Việt Nam cũng từng xóa tư cách cựu bộ trưởng Công Thương nhiệm kỳ 2011-2016 đối với ông Vũ Huy Hoàng.
Theo một cựu quan chức Quốc Hội ở thời điểm đó, có lẽ “đây là lần đầu tiên” hình thức kỷ luật này được áp dụng tại Việt Nam. (T.K.)
California thiếu trầm trọng nhân công xây nhà và sửa đường
(Ocregister.com) – Quả là hợp lý khi cho rằng California cần phải xây dựng thêm hàng ngàn chỗ ở mới để đủ cung cấp chỗ ở cho các công dân đang đổ xô tới tiểu bang ngày càng nhiều.
Và quả là đáng phục khi các nhà lập pháp của tiểu bang có can đảm tăng thuế xăng và lệ phí đăng bộ xe để có tiền trả cho những công trình sửa chữa đường sá rất cần thiết.
Nhưng một câu hỏi lớn được đặt ra: Ai sẽ xây dựng những thứ này?
Một trở ngại đã được thảo luận trong việc cải thiện số lượng nhà ở và các hệ thống chuyên chở của tiểu bang là sự thiếu hụt công nhân trong ngành xây dựng. Các dự án hiện nay đã gặp phải những trì hoãn vì những thiếu hụt về nhân sự, và các dự án xây dựng lớn về nhà ở và đường sá hiện giờ còn xa mới tiến gần tới giai đoạn hoàn thành.
Người ta không thể giải thích sự thiếu hụt nhân công như một thí dụ về sự bất lực của chính phủ hoặc liên kết chuyện đó với một chủ trương chính trị bị thất bại hoặc sử dụng nó để ép buộc những người láng giềng phải chấp nhận thêm sự phát triển địa phương. Ðiều chính yếu là số cung thiếu hụt trầm trọng so với số cầu, giữa lúc sự bất ổn của kỹ nghệ làm cho nhiều công nhân tương lai xa lánh.
Tình trạng đó xấu đến mức nào? Một cuộc khảo sát mới đây của Hiệp Hội Nhà Thầu Mỹ cho thấy 62% các chủ nhân xây dựng được thăm dò ở California nói rằng họ đang gặp khó khăn trong vấn đề tuyển dụng các công nhân lành nghề làm việc theo giờ, với 27% nói họ dự đoán những khó khăn trong việc thuê mướn sẽ gia tăng. Ðiều đó phù hợp với các kết quả trên toàn quốc: 70% thấy rằng việc thuê mướn khó khăn, với 24% nghĩ rằng tình trạng sẽ còn trở nên tệ hại hơn.
Theo báo cáo của các giám đốc được thăm dò, các công nhân xây dựng thiếu hụt hàng đầu tại California là những người lắp đặt, lao động chân tay, thợ mộc, và thợ điện. Và cũng nên lưu ý: việc dẹp trừ các công nhân không có giấy tờ hợp pháp – một sự sụt giảm đáng kể về nhân viên xây dựng, sẽ không giúp ích cho sự thiếu hụt này.
Hơn nữa, không phải là giới lãnh đạo xây dựng đã không làm việc tích cực để trám các toán nhân viên của họ sau khi đã khai thác họ trong vụ sụp đổ địa ốc tệ hại một thập niên trước đây.
Các con số thống kê trong việc tuyển dụng của tiểu bang cho thấy California có 826,000 công nhân xây dựng đang làm việc vào mùa Hè này. Con số đó coi như tăng 280,000 so với thời kỳ suy sụp của năm 2011, tức tăng vọt tới 51%.
Ðúng, chúng ta không quay trở lại những mức phát đạt giả tạo của thị trường địa ốc, nhưng không ai nói rằng đó là một sự so sánh lành mạnh. Số người hưởng lương ngày nay là 118,000, thấp hơn mức cao lịch sử vào năm 2006, tuy nhiên, người ta có thể nói mà không sợ sai lầm rằng những công nhân vắng mặt đó đã tìm được một nghề mới hoặc đang xây dựng ở nơi nào khác.
Tỉ lệ thất nghiệp trên toàn quốc đối với những người mới đây đã được tuyển dụng trong ngành xây dựng là 4.5%, tốt hơn nhiều so với mức 21% vào cao điểm của thời kỳ suy thoái.
Các công nhân xây dựng ở California có lương hàng năm trung bình là $64,483 vào năm ngoái. Ðó là một thị trường đi lên đối với những công nhân này trong một thời đại trong đó các chủ nhân thuộc những kỹ nghệ khác đang bỏ qua những vụ tăng lương. Lương xây dựng tăng 3.6% trong một năm, tăng 18% kể từ khi cuộc suy thoái chấm dứt, và tăng 54% kể từ năm 2001.
Những chi phiếu trả lương hậu hĩnh đó làm cho nhà cửa mới đắt hơn, khiến quá nhiều người phàn nàn. Và giới hữu trách đang soạn thảo ngân sách cho những vụ sửa chữa xa lộ cũng nên lưu ý tới phí tổn lao động đang tăng vọt.
Không có đủ nhân viên xây dựng, tình trạng thiếu hụt nhà ở và cầu đường đang suy sụp tại California sẽ không được sửa chữa. (N.N)
Bị gạt đưa sang Châu Phi, ông Việt Nam sống bằng nghề bán chả giò
DAKAR, Senegal (NV) – Được một người bạn hứa cho công việc tại một “quán ăn Pháp,” tin lời, một ông Việt Nam tên Dương đi theo người này, nhưng bị đưa sang Châu Phi. Để tồn tại, ông Dương phải bán chả giò kiếm sống qua ngày tại Senegal ở Châu Phi, theo ký giả Kyle Lê viết trên báo mạng Huffington Post.
Tác giả bài báo không cho biết họ của ông Dương.
Nhưng do trao đổi không rõ ràng, ông Dương tưởng mình được “sang Pháp,” hóa ra quán ăn này nằm ở Ivory Coast, vùng Bắc Châu Phi.
Sau khi làm việc tại đây được một năm thì quốc gia này có nội chiến nên ông Dương phải theo dòng người tị nạn chuyển qua Senegal sinh sống, dù không muốn chút nào.
Sau một thời gian sinh sống, ông học được ngôn ngữ bản xứ bằng cách “nói đại.” May thay, ông xin được việc rửa chén tại một nhà hàng có người chủ là một bà người Pháp gốc Việt. Người này vui vẻ nhận ông vì ông làm không lương mà chỉ xin bà một chỗ để ngủ.
Không lâu sau, người phụ nữ này quyết định quay về Pháp và hứa để lại cho ông cái tủ lạnh để ông kiếm sống. Sau đó, không biết vì lý do gì, bà không để lại cái tủ lạnh.
Tuy nhiên, bà để lại cho ông một thứ đáng giá hơn, đó là công thức làm món chả giò.
Trải qua bao nhiêu gian truân khi chẳng có gì trong tay, ông Dương phải tự mò mẫm kiếm sống. Ông bán chả giò trên lề đường một thời gian, rồi xin cảnh sát địa phương cho mở một quán nhỏ để buôn bán.
Theo lời ông Dương kể lại với ký giả Kyle Lê, ông không còn sống tới thời điểm này nếu không có được sự rộng lượng của người dân nơi đây, thế nên ông không ngần ngại chia sẻ một số gia vị nấu ăn khi vài người hàng xóm qua xin.
Trong thời gian sống tại đây, ông cũng nhiều lần quay trở về Việt Nam. Ông có một người vợ và một người con gái tại quê nhà.
Nhiều người nghĩ rằng, quyết định đơn giản nhất đối với ông là nên quay về Việt Nam sống cùng gia đình.
Tuy nhiên, đối với ông, vấn đề không đơn giản như thế, vì ông đã gầy dựng được một cuộc sống tại Châu Phi và những gì tại Việt Nam dường như quá xa lạ với ông.
Dù cuộc sống nay ổng định hơn trước và có nhiều bạn bè tại Senegal, nhưng theo ký giả Kyle Lê, ông Dương vẫn cảm thấy cô đơn.
Gia đình và người thân của ông tại Việt Nam vẫn chưa hiểu được toàn bộ cuộc sống của ông ở nước ngoài. Họ chỉ đơn giản nghĩ rằng, ông đang làm việc tại hải ngoại và gởi tiền về cho người thân tại quê nhà.
Thế là họ khuyên ông đừng quay về vì ông vẫn gửi tiền về giúp gia đình tại Việt Nam sinh sống, dù rằng trong lòng ông rất muốn quay về quê hương, theo bài báo.
Trong video được đăng trên Youtube, ông Dương nói: “Tôi ép tôi ở đây. Chứ tôi không muốn ở đây. Từng tuổi này rồi, từng trải qua cái đắng cái cay nên giờ tôi mệt mỏi rồi.”
Trong đoạn video, khi được ký giả hỏi tại sao không về Việt Nam, ông Dương chia sẻ: “Có sự nghiệp rồi, bỏ đi uổng. Đang buôn bán, làm ăn được, chẳng lẻ mình bỏ thì uổng. Chứ tôi cũng muốn về Việt Nam.”
Ký giả và ông Dương nói chuyện cùng nhau rất lâu, bàn về những điểm thuận lợi và không thuận lợi nếu ông tiếp tục sống tại Senegal hay quay về Việt Nam cùng gia đình. Cả hai nói về hạnh phúc trong cuộc sống, giá trị của đồng tiền, và cuộc sống xa gia đình.
Ông Dương cho biết, ông rất vui mỗi khi có người Việt Nam qua thăm và nghe câu chuyện của ông sau khi ông trải qua nhiều đắng cay trong cuộc sống. (Kh.L.)
Hàng ngàn chủ nhà bị lụt ở Houston có thể được hoãn trả nợ
(CNBC) – Các cư dân trong những vùng bị ngập lụt ở Houston vì cơn bão Harvey đang tập trung vào việc sống còn và tìm một nơi để trú ngụ, không phải là tìm cách trả các hóa đơn hàng tháng hoặc trả nợ thế chấp đối với những căn nhà có thể đã bị phá hủy của họ.
Ðó là lý do tại sao Fannie Mae, Freddie Mac và Cơ Quan Gia Cư Liên Bang, những tổ chức hiện đang yểm trợ đa số lớn lao các món thế chấp, loan báo rằng họ sẽ đề nghị cho những người vay trong vùng Houston được hoãn trả nợ trong ít nhất 90 ngày, và có thể, trong vài trường hợp, kéo dài thời kỳ đó tới một năm.
Ðiều đó có nghĩa những người vay tiền sẽ không phải trả tiền nhà hàng tháng và không phải chịu tiền phạt nào. Tuy nhiên, tiền lời cũng vẫn tiếp tục tích tụ. Ðề nghị có tính cách chắp vá tạm thời, không phải là một sự chữa trị.
Thật khó biết chính xác những chủ nhà ở Houston sẽ thấy gì một khi nước lụt rút đi – liệu căn nhà của họ có thể làm cho khô ráo trở lại, làm sạch và làm cho nó có thể ở được một cách nhanh chóng hay không, hoặc liệu vài căn nhà sẽ bị coi như thiệt hại hoàn toàn. Với lượng nước mưa kỷ lục, có thể nhiều căn nhà rơi vào tình trạng thứ nhì.
Bản chất chưa từng thấy của một thiên tai như Harvey làm cho những so sánh lẫn tiên đoán khó khăn nhưng không phải là không thực hiện được. Trận cuồng phong Katrina, với mức độ ngập lụt trầm trọng của nó, có thể là sự so sánh tốt nhất đối với những người đang tìm cách đo lường những gì sẽ xảy ra với nhà cửa và những món nợ thế chấp.
Trong vùng Houston và những vùng bị trận cuồng phong Harvey tàn phá ở chung quanh, có hơn gấp đôi các bất động sản nợ tiền thế chấp với kết toán tiền nợ chính gần gấp bốn so với các quận ở Louisiana và Mississippi đã bị ảnh hưởng bởi trận cuồng phong Katrina vào năm 2005. Nếu hậu quả tương tự đối với nhà ở, hơn 75,000 người vay tiền ở Houston có thể không có khả năng thanh toán tiền thế chấp hàng tháng trong hai tháng tới đây, và 45,000 người vay tiền có thể không trả nợ các món vay của họ trong bốn tháng tới, theo Dịch Vụ Tài Chánh Black Knight.
Những người vay tiền ở Houston hiện làm chủ trị giá căn nhà của họ nhiều hơn so với những chủ nhà bị bão Katrina, bởi vì Mississippi và Louisiana sử dụng những món thế chấp với tiền trả trước thấp hơn vào năm 2005. Thị trường thế chấp ngày nay khó khăn hơn nhiều, và những người vay tiền thường phải bỏ tiền túi ra nhiều hơn. Trong năm 2005, khoảng 20% người vay trong những vùng bị bão Katrina làm chủ chưa tới 10% trị giá nhà của họ (sau khi trừ đi tiền thế chấp còn nợ). Tại Houston ngày nay, số người đó chỉ lên tới 4%, điều sẽ giúp họ có thêm lý do để ở lại, nhưng không chắc chắn như vậy.
Sự kiện giản dị là không ai có thể tiên đoán những gì người vay tiền sẽ làm cho tới khi sự hư hại được lượng định và phân loại. Ðó là một trận lụt, một thiên tai, hay một hành vi của Thượng Ðế? Mọi thuật ngữ này trong kỹ nghệ bảo hiểm đều được giải thích bằng tiền. Nước ngấm qua nền nhà được bảo hiểm che chở khác với gió thổi bay một cửa sổ và nước vào nhà qua cửa sổ.
Hiệp Hội Ngân Hàng Thế Chấp đã được đặt trong tình trạng sẵn sàng ứng phó, đang gởi những bản liệt kê sự kiện cho người vay tiền, gởi các dữ kiện về các món vay cho chính phủ Trump. Nhưng không thể biết liệu các chủ nhà sẽ cần bao nhiêu tiền để sửa chữa hoặc xây dựng lại, điều sẽ quyết định liệu họ ở lại căn nhà của họ hay bỏ đi. Cũng không thể xác định các dịch vụ thế chấp sẽ trả tiền các nhà đầu tư như thế nào, nếu những người vay ngưng trả nợ.
Nhận được những lời giải đáp cho những câu hỏi đó sẽ là một tiến trình rất dài. Bộ Phát Triển Gia Cư và Ðô Thị (HUD) đã loan báo các giải pháp thu hồi tiền cho vay cũng như việc tài trợ có thể được cung cấp, nhưng sự tài trợ đó đi tới các tiểu bang và thành phố, không trực tiếp tới các chủ nhà. Dù vậy khoản tiền đó sẽ mất nhiều tháng mới nhận được, nếu không muốn nói là nhiều năm, theo lời ông Brian Sullivan, một phát ngôn viên của HUD. (N.N.)
Đa số nhà trong khu vực dễ có lụt ở Florida không được bảo hiểm
Một cuộc phân tích của hãng thông tấn AP cho thấy có sự sút giảm về số nhà bảo hiểm thiệt hại do lụt gây ra trên khắp tiểu bang Florida, kể cả những nơi dễ gặp thiệt hại nhất khi thủy triều dâng cao vì bão.
Facebook thu quảng cáo chính trị của Nga hồi bầu cử 2016
Facebook vừa khai với các điều tra viên Quốc Hội vào ngày hôm qua rằng họ từng thu tiền quảng cáo chính trị trong thời gian bầu cử tổng thống năm 2016, từ một tổ chức ngầm của Nga, mà đối tượng là cử tri Hoa Kỳ.
Ba nhà máy gây ô nhiễm bủa vây khu dân cư ở Quảng Nam
Hơn trăm hộ dân và một trường tiểu học ở xã Tam Nghĩa, huyện Núi Thành, nhiều năm nay phải sống chung với ô nhiễm bụi độc từ khí thải của ba nhà máy nằm giữa khu dân cư.
‘Đại án’ Oceanbank: Cựu lãnh đạo Tập Đoàn Dầu Khí nhận triệu đô ‘tiền chăm sóc’
HÀ NỘI (NV) – Cựu Phó Tổng Giám Đốc Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam khai nhận 20 tỷ đồng, tức $1 triệu “tiền chăm sóc” từ Nguyễn Xuân Sơn, cựu Tổng Giám Đốc Ngân Hàng Oceanbank, theo truyền thông Việt Nam.
Hôm 1 Tháng Chín, ông Ninh Văn Quỳnh, cựu Kế Toán Trưởng, Phó Tổng Giám Đốc Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam (PetroVietnam) bị bắt giam và khởi tố để điều tra về cáo buộc ‘Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.’
Ông Quỳnh được xác định liên quan đến những sai phạm trong “đại án” Oceanbank.
Lâu nay, những đồn đoán liên quan đến các khoản hối lộ cả triệu đô la của quan chức Việt Nam xuất hiện nhiều trên mạng xã hội nhưng lần đầu tiên có một trường hợp được công khai chi tiết tại tòa về các khoản nhận và chi tiêu lên đến cả triệu đôla.
Tại phiên tòa hôm 7 Tháng Chín, ông Quỳnh được báo Zing ghi nhận “thay đổi lời khai liên tục”.
“Lúc đầu, ông Quỳnh khai nhận 2 tỷ đồng, sau đó nâng lên 4 – 5 tỷ đồng. Tuy nhiên, sau các phần đối chất với bị cáo Nguyễn Xuân Sơn, ông Quỳnh thừa nhận tổng số tiền từ ông Sơn khoảng 20 tỷ đồng từ năm 2009 đến tháng 12 năm 2013.”
“Ông Ninh Văn Quỳnh nói 3 tỷ đồng từ khoản tiền trên được dùng mua nhà, 800 triệu đồng mua ôtô, cho hai con đi du học hết 4.5 tỷ đồng. Số còn lại hơn 9 tỷ đồng trong sổ tiết kiệm đã bị cơ quan điều tra thu giữ.”
Tại sao ngân hàng Oceanbank phải chi “tiền chăm sóc” lên đến triệu đô cho quan chức PetroVietnam?
Báo Dân Trí tường thuật lời của ông Sơn tại tòa: “Ông Quỳnh và PetroVietnam có trợ giúp rất tốt nên trước đây bị cáo không khai nhưng giờ bị truy tố tội tham ô nên bị cáo muốn trình bày sự thật. Số tiền đó là câu chuyện thực tế của doanh nghiệp, mình hoạt động hiệu quả thì phải nhớ tới khách hàng.”
Ông Ninh Văn Quỳnh không phải là người duy nhất nhận tiền tỷ hối lộ trong vụ Oceanbank. Trước đó, các khoản chi “tiền chăm sóc” của ngân hàng này được ghi nhận lên đến 246 tỷ đồng, tương đương $12 triệu.
Tại tòa hôm 31 Tháng Tám, ông Sơn “không khai cụ thể ai nhận tiền, song nhận mọi trách nhiệm, nói đã chi hết, giúp OceanBank hoạt động hiệu quả”, báo VnExpress tường thuật.
Báo Tuổi Trẻ ở thời điểm đó nói ông Sơn khai “không thể liệt kê tên những người đã nhận tiền vì đạo lý dân tộc”.
Do ông Quỳnh đóng vai trò Kế Toán Trưởng, tay hòm chìa khóa của PetroVietnam nên nhân vật được chờ đợi sắp tới sẽ phải “lộ diện” trong vụ này là ông Đinh La Thăng, Chủ Tịch Hội Đồng Thành Viên PetroVietnam giai đoạn 2009-2011 “có không ít dự án đến nay thua lỗ lớn, bị cơ quan chức năng chỉ ra nhiều sai phạm”, báo Zing cho hay.
Tuy vậy, luật sư Phùng Thanh Sơn ở Sài Gòn bình luận trên Facebook về khả năng ông Thăng bị quy trách nhiệm trong vụ OceanBank: “Việc góp vốn vượt tỷ lệ quy định không đương nhiên và không phải là nguyên nhân làm mất vốn. Nguyên nhân làm mất vốn nằm ở việc quản lý và điều hành hoạt động của ngân hàng. Luật hạn chế tỷ lệ vốn góp của cổ đông trong tổ chức tín dụng là để tránh việc cổ đông lớn thao túng hoạt động ngân hàng làm ảnh hưởng đến cổ đông nhỏ, tính lành mạnh của thị trường tài chính. Do đó, nếu việc PetroVietnam quyết định góp vốn vào OceanBank tuân thủ đúng quy định theo điều lệ, quy chế nội bộ của PetroVietnam và quy định về quản lý vốn nhà nước tại các doanh nghiệp nhà nước thì không thể quy trách nhiệm ông Thăng liên quan đến vụ thất thoát 800 tỷ đồng.” (T.K.)
Dân số lão hóa sẽ khiến Á Châu ‘già trước khi giàu’
SEOUL, Nam Hàn (NV) – Giám đốc Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF) hôm Thứ Năm lên tiếng cảnh báo rằng tình trạng dân số lão hóa ở các quốc gia lớn vùng Á Châu sẽ khiến sự phát triển kinh tế của họ bị trì trệ, kêu gọi các nhà soạn thảo chính sách phải nhanh chóng có biện pháp đáp ứng với tình hình này.
Kết quả các cuộc nghiên cứu cho thấy dân số Á Châu đang lão hóa nhanh chóng hơn bất cứ nơi nào khác trên thế giới, với Nhật Bản được tiên đoán sẽ trở thành quốc gia “cực kỳ lão hóa-ultra-aged” trên thế giới.
Điều này có nghĩa là 28% dân số trong nước ở tuổi 65 hay cao hơn. Trong khi đó khoảng 1/5 dân số Nam Hàn sẽ ở tuổi 65 hay cao hơn vào năm 2030.
Các quốc gia nhanh chóng lão hóa ở Á Châu, gồm cả Trung Quốc, Nhật, Nam Hàn và Thái Lan, “sẽ có lực lượng lao động nhỏ hơn trong tương lai và có thể đưa đến sự sút giảm sản lượng kinh tế,” theo giám đốc IMF, bà Christine Lagarde trong một hội nghị ở Seoul.
Trung Quốc và Nhật là hai cường quốc kinh tế lớn hàng thứ nhì và thứ ba của thế giới, do đó sự trì trệ phát triển ở hai quốc gia này sẽ có ảnh hưởng đến các quốc gia khác.
Bà Lagarde ước tính là mức phát triển tổng sản lượng nội địa thường niên ở các quốc gia này có thể xuống khoảng 1%.
Cũng trong cuộc họp hôm Thứ Năm, Thống Đốc Ngân Hàng Quốc Gia Nam Hàn, Lee Ju-Yeol, cũng kêu gọi có biện pháp nâng cao sinh suất và tạo thêm công ăn việc làm cho phụ nữ cũng như người cao niên.
Một bản báo cáo của IMF đưa ra hồi đầu năm nay cũng cảnh báo rằng nếu không giải quyết được vấn đề lão hóa dân số, một số quốc gia Á Châu sẽ lâm vào hoàn cảnh “già trước khi giàu.” (V.Giang)
200 tiệm Gap và Banana Republic sẽ đóng cửa
NEW YORK, New York (NV) – Công ty Gap Inc. sẽ đóng cửa 200 tiệm Gap và Banana Republic của họ trong thời gian ba năm tới, theo thông báo của công ty hôm Thứ Tư.
Bản tin của CNN cho hay việc đóng cửa này ảnh hưởng tới 10% tổng số tiệm Gap và Banana Republic của công ty, sau mấy năm có số thương vụ sút giảm.
Công ty Gap Inc. không cho biết chi tiết về các tiệm sẽ phải đóng cửa.
Tuy số khách hàng đến tiệm Gap và Banana Republic ngày càng ít hơn, công ty cho hay có số bán mạnh mẽ tại các tiệm Old Navy và Athleta.
Do đó, công ty dự trù sẽ mở ra thêm các 270 tiệm này, cùng lúc đóng cửa Gap và Banana Republic.
“Trong hai năm qua, chúng tôi đạt được nhiều tiến triển về cách hoạt động,” theo lời tổng giám đốc điều hành, ông Art Peck, cho hay trong bản thông cáo gửi tới báo chí. “Nay với phần lớn nền tảng đã chuẩn bị xong, chúng tôi nay nhắm tới việc phát triển thương vụ.”
Công ty Gap Inc. dự trù số bán của Old Navy sẽ vượt quá mức $10 tỉ trong vài năm tới, theo MarketWatch.
Các công ty bán lẻ lớn ở Mỹ đang gặp mối đe dọa phá sản, vì người dân Mỹ thay đổi cách mua sắm, chú trọng nhiều hơn vào việc mua qua mạng và cũng có ít người đến các thương xá.
Hồi đầu năm nay, công ty Sears Holdings đóng 150 tiệm Sears và Kmart của mình. (V.Giang)
Hoa Kỳ gửi thêm 3,500 quân sang Afghanistan
WASHINGTON DC (NV) – Hoa Kỳ hôm Thứ Tư cho hay sẽ gửi thêm khoảng 3,500 quân sang Afghanistan nhằm đẩy mạnh việc yểm trợ cho quân đội nước này.
Theo Reuters, tiết lộ của các giới chức giấu tên được đưa ra vào lúc Bộ Trưởng Quốc Phòng Jim Mattis và Tham Mưu Trưởng Liên Quân Joseph Dunford mở cuộc họp kín với các thành viên của Quốc Hội về vấn đề chiến lược trong khu vực của Tổng Thống Donald Trump.
Nếu con số này được xác nhận thì tổng số quân Mỹ hiện diện ở Afghanistan sẽ lên đến khoảng 14,500.
Sau một tháng xét duyệt về chính sách Afghanistan, Tổng Thống Trump hồi tuần trước hứa gia tăng chiến dịch chống lại phiến quân Taliban.
Tuần trước, Tướng Mattis nói rằng ông có ký lệnh gửi thêm quân sang Afghanistan nhưng không nói cụ thể là bao nhiêu mà chỉ thêm rằng ông cần phải tường trình với Quốc Hội trước đã.
Các giới chức Hoa Kỳ trong suốt nhiều tháng cho Reuters biết rằng ông Trump cho phép Tướng Mattis toàn quyền đưa thêm khoảng 4,000 quân đến Afghanistan.
Quân đội Mỹ có mặt ở Afghanistan lúc cao điểm vào năm 2011 lên đến 100,000.
Một số giới chức Hoa Kỳ tỏ ra hoài nghi, rằng việc đưa thêm quân như vậy có lợi ích nào không vì mọi con số có thể chấp nhận được vẫn không đủ để thay đổi được hiện trạng ở Afghanistan, chưa nói đến việc tạo được sự ổn định và an ninh.
Tính đến nay đã có hơn 2,300 binh sĩ Mỹ tử trận và hơn 17,000 bị thương trong cuộc chiến ở Afghanistan. (TP)
Florida: Đa số nhà trong khu vực dễ bị lụt không mua bảo hiểm
FORT LAUDERDALE, Florida (AP) – Trong khi bão Irma đang rầm rộ kéo đến Florida, một cuộc phân tích của hãng thông tấn AP cho thấy có sự sút giảm lớn lao về số nhà bảo hiểm thiệt hại do lụt gây ra trên khắp tiểu bang này, kể cả những nơi dễ gặp thiệt hại nhất khi thủy triều dâng cao vì bão.
Trong năm năm qua, số nhà tại tiểu bang Florida có bảo hiểm lụt đã giảm khoảng 15%, theo các dữ kiện của cơ quan liên bang điều hành tình trạng khẩn cấp (FEMA).
Các chủ nhà ở Florida vẫn là nơi mua nhiều bảo hiểm lụt hơn bất cứ tiểu bang nào khác, vào khoảng 1.7 triệu giao kèo, cho số tài sản trị giá khoảng $42 tỉ, nhưng phần lớn các cư dân trong vùng dễ gặp nguy hiểm do lụt lại không mua bảo hiểm.
Với chiều dài bờ biển lên tới 1,350 dặm (khoảng 2,172 cây số), tiểu bang Florida có chừng 2.5 triệu căn nhà trong khu vực nguy hiểm, cao gấp ba lần hơn các tiểu bang khác, theo ước tính của FEMA. Tuy vậy, ở 38 quận dọc theo bờ biển Florida, chỉ có 42% các căn nhà này được bảo hiểm.
Mức bảo hiểm lụt nói chung cho các căn nhà trong khu vực nguy hiểm ở Florida chỉ khoảng 41%. Fannie Mae quy định những công ty cho vay tiền mua nhà phải đòi hỏi chủ nhà phải mua bảo hiểm này thì mới được vay các món nợ có sự bảo đảm của chính phủ liên bang, tuy nhiên có 59% số nhà này không mua bảo hiểm lụt.
Giá bảo hiểm lụt hàng năm vào khoảng từ $4,200 ở khu Horseshoe Beach, thị trấn có 169 dân ở vùng bờ biển Vịnh Mexico, nơi số người mua bảo hiểm giảm 78% từ năm 2012, tới giá khoảng $200 tại một số thành phố. Phần lớn số tiền mua bảo hiểm lụt vào khoảng từ $300 đến $500.
Ở các quận tại Florida hiện đang có lệnh di tản vì bão Irma, như Collier, Broward, Monroe và Miami-Dade, có chừng 1.3 triệu căn nhà được coi là trong vùng dễ gặp nguy hiểm do lụt, chỉ có 34.3% là có bảo hiểm lụt. (V.Giang)
Mỹ muốn cấm Bắc Hàn xuất cảng hàng dệt và nhập cảng dầu
NEW YORK CITY, New York (NV) – Hoa Kỳ muốn Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc áp đặt lệnh cấm Bắc Hàn nhập cảng dầu hỏa, cấm xuất cảng hàng dệt và cấm các nước mướn công nhân xứ cộng sản này.
Theo bản dự thảo nghị quyết, Mỹ cũng yêu cầu phong tỏa tài sản của Kim Jong-un, kể cả cấm nhà lãnh đạo này của Bắc Hàn du hành ra ngoại quốc.
Đại Sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc Nikki Haley nói, bà muốn 15 thành viên của hội đồng biểu quyết vào Thứ Hai tới. Tuy nhiên, Đại Sứ Nga ở Liên Hiệp Quốc Vassily Nebenzia cho rằng điều đó có thể còn “hơi sớm.”
Chưa rõ bản dự thảo nghị quyết này có được phía Trung Quốc ủng hộ hay không.
Một nghị quyết để được thông qua, cần được chín phiếu thuận và không phiếu phủ quyết nào của một trong năm nước như Hoa Kỳ, Nga, Trung Quốc, Anh hoặc Pháp.
Theo dữ kiện Nam Hàn và Liên Hiệp Quốc thu thập được, Trung Quốc cung cấp hầu hết dầu thô cho Bắc Hàn, khoảng nửa triệu tấn mỗi năm, kể cả 200,000 tấn phó sản của dầu hỏa.
Nghị quyết cũng cấm nhập cảng vào Bắc Hàn các sản phẩm xăng tinh chế và khí thiên nhiên hóa lỏng.
Lệnh cấm vận trước đây duy trì mức hiện tại số công nhân Bắc Hàn làm việc ở ngoại quốc nhưng dự thảo nghị quyết mới cấm hoàn toàn việc các nước mướn lao động Bắc Hàn. Giới ngoại giao ước tính có từ 60,000 đến 100,000 người Bắc Hàn đang làm việc ở nước ngoài, phần lớn ở Trung Quốc và Nga. (TP)






