Ốc đắng mà chấm mẻ chua

“Thiên hạ” đến là lạ đời, mở miệng ra thì “kêu” đắng, “kêu” cay, nhưng cứ đâm đầu vô mấy chỗ cay, đắng đó, cản hổng được. Nhiều khi cản nhiều quá còn bị “đe dọa” ngược trở lại. Tỷ như mấy “hia” uống rượu, bạn bè ai hổng mời là hổng chịu, tự ái dồn đống dồn cục, nghỉ chơi luôn mấy thằng bạn “uống không mời.”

Vậy mà uống xong rồi thì than thở: “Tỉ tê gợi tới niềm tâm sự/ Cúi mặt soi gương chén rượu đầy/ Bốn mắt nhuộm chung màu lữ thứ/ Đôi lòng hòa một vị chua cay,” “Chén rượu tha hương, trời: đắng lắm/Trăm hờn nghìn giận một mùa đông” (Nguyễn Bính), hay là “Đã phai rồi màu tím ban đầu/ Ly rượu cuối còn dư vị đắng” (Phan Vũ), “Trăng của nhà ai trăng một phương/ Nơi đây rượu đắng mưa đêm trường” (Vũ Hoàng Chương), “Thôi nhé đêm nay trời trở gió/ Có cơn bão nhỏ rớt đâu đây/ Ta nghe rượu đắng lời tâm sự/ Mai mốt em về ta vẫn say”(Yên Lang)…

Cái việc rượu đắng của mấy “hia” sẽ chẳng liên quan gì đến tôi nếu như thứ tôi sắp kể ra đây không có chữ đắng “đính kèm.” Mà thứ này cũng thuộc loại “độc cô cầu bại” chỉ quê tôi mới có, nhờ vị đắng mà nó mới “bất bại,” không có vị đắng là trở thành “đại bại,” đồ bỏ không ai ngó tới luôn á! Đó chính là con ốc đắng.

Ốc đắng lớn nhất cũng chỉ bằng ngón tay người lớn (chưa được ngón tay cái nữa), màu đen đen xỉn xỉn giống như tất cả các loại ốc đồng, cái đuôi nhọn nhọn. Ốc đắng sống tự nhiên khắp nơi không cần nuôi, có rất nhiều ở dưới ao hồ, kênh rạch, đồng ruộng, mương, đìa… vùng sông nước miền Tây Nam bộ, chỗ nào có nước ngọt là chỗ đó có ốc đắng sinh sống. Bắt ốc đắng rất dễ, không cần chài, lưới, vó, câu gì hết. Cứ chặt một tàu lá dừa, bẻ một nhánh cây nào dài dài, rậm rạp một chút thả xuống ao. Qua hôm sau kéo tàu lá dừa, nhánh cây lên, ốc đắng bu đầy trên đó, gỡ nó ra bỏ vô được một thau đầy khoảng hai ký lô. Muốn có nhiều ốc thì cắm nhiều tàu lá dừa, và ao phải rộng mới được. Ao nhỏ quá làm gì có nhiều ốc mà thả nhiều lá cho mệt. Bây giờ ở chợ quê tôi ốc đắng có bán rất nhiều, nhà ở thành phố không có ao đìa gì, muốn ăn ốc đắng cứ ra chợ mà mua.

Ốc đắng sau khi bắt về thường dính ngoài vỏ nhiều bùn đất, rong rêu nên phải làm sạch sẽ bằng cách đổ ốc vô thau, chắt nước vo gạo vô ngâm ốc vài giờ đồng hồ cho ốc nhả hết sình bùn bên trong con ốc ra, nhớ lấy cái rổ úp lại rồi dằn cục gạch lên nếu không nó bò ra ngoài hết, sau đó rửa ốc lại bằng nước lã cho thiệt sạch.

Không cần rườm rà, cầu kỳ, ốc đắng có thể làm ra các món rất ngon như: gỏi ốc đắng trộn bắp chuối, chả ốc đắng,ốc đắng luộc chấm nước nước mắm chanh sả ớt hay chấm cơm mẻ sả ớt, ốc đắng kho sả ớt, ốc đắng kho dừa.

Làm món kho thì để ăn với cơm, làm món luộc thì để nhậu. Muốn luộc ốc rất dễ, cứ bỏ ốc vô nồi rồi đổ nước xăm xắp, cho thêm mấy nắm lá ổi hay sả nguyên cây dập dập cột lại lót dưới đáy nồi là xong. Nấu cho nước sôi lên chừng mười phút, canh chừng đừng để nước sôi trào ra ngoài, hớt bọt cho sạch, thấy ốc tróc cái mài trên miệng ra là tắt lửa, nhắc xuống. Đổ ốc luộc xong ra rổ cho ráo nước, nếu không đổ ra ốc bị nong nước, bị nhớt ăn không ngon.

Nếu thích ăn với nước mắm chanh ớt thì lựa nước mắm ngon mà làm. Ăn kèm với rau cải sống. Riêng tôi thích ốc đắng luộc chấm cơm mẻ hơn. Ốc vừa đổ ra rổ nóng hôi hổi, lấy cái gai bưởi hay cái tăm xỉa răng bằng tre có đầu nhọn mà khều con ốc ra, ăn không bỏ sót thứ gì. Có những con ốc đang có trứng trong bụng, bỏ vô miệng nhai nghe giòn giòn, sần sật, rồn rột vỏ ốc non cũng ngon lắm. Không ai ăn ốc đắng luộc với muối tiêu chanh bao giờ, thứ này nó làm mất vị ngọt của ốc và làm cho có cảm giác ốc đắng thêm.

Cách làm cơm mẻ để chấm ốc đắng luộc cũng giống y như làm cơm mẻ ăn thịt trâu luộc vậy. Múc cơm mẻ ra cho vô cái tô bự, lấy cái dá tán đều cho cơm mẻ mịn ra. Sả ớt bằm nhuyễn trộn vô, cho thêm vô một chút muối, chút bột ngọt, chút đường, trộn đều lên. Tự mình nếm thử thấy mùi vị vừa miệng mình là được, không cần phải cứng nhắc theo một công thức nào.

Tất nhiên là có thể làm các món ốc đắng xào sả ớt, xào me hay kho dừa, nhưng mà tôi không thích mấy món rườm rà mất thời gian đó. Nó lại có quá nhiều gia vị mùi nồng, thành ra nấu lên xong mất hết mùi ốc hương đồng cỏ nội, không thấy ngon nữa. Ăn vô có cảm giác mình đang thưởng thức gia vị, chớ không phải thưởng cái vị ngon giản dị của con ốc đắng.

Có người còn màu mè hơn, lể con ốc ra rồi cuốn bánh tráng với bún, rau sống chấm nước mắm như gỏi cuốn. Ăn như vậy cũng được, nhưng mà lúc đó con ốc nguội ngắt nguội ngơ rồi còn gì là ốc nữa. Nói chung là mấy món nhà quê này, càng bày vẽ chế biến màu mè bao nhiêu thì càng dở tệ bấy nhiêu.

Con ốc đắng đã không lớn, lể ra khỏi vỏ con ốc còn nhỏ hơn, cỡ chừng đầu ngón tay út. Phải ăn ngay lập tức lúc ốc mới luộc xong, còn hôi hổi quện với một miếng cơm mẻ sả ớt, nhai trong miệng vừa thơm vừa giòn, mùi sả, mùi thơm của cơm mẻ, vị ngòn ngọt của đường, hơi mằn mặn của muối, cộng với cái vị đăng đắng ngọt giòn của ốc, ngấm vô đến tận óc o chớ chẳng phải chơi.

Cái vị hơi đăng đắng của con ốc làm cho người nào đã ăn một lần là ghiền luôn nó, bởi nó đắng mà ngọt, kiểu như người ta nói “khổ tận cam lai” vậy đó. Giờ là lúc kết hợp cái đắng của ốc với cái đắng của đế mắt mèo nè. Lể con ốc ra trên đầu cây tăm, quệt một miếng cô chén cơm mẻ sả ớt cho vô miệng nhai, nhấp thêm một miếng “cay cay” thì “nhất túy giải thiên sầu.” Ê a thêm mấy câu “Nhắp chén rượu cay nhai con ốc đắng/ Dạ thương người giỏi giắn đảm đang” hay ca Võ Đông Sơ – Bạch Thu Hà ầm ĩ.

Nhớ ông cậu (của người ta) ở kế bên nhà, mỗi lần ăn món này ông cậu trang trọng trải chiếu ra giữa nhà, dọn mâm chén xong, khoái chí lấy cái song loan ra để một bên rồi nghêu ngao: “Cây trứng cá có bao nhiêu lá/ Hai đứa mình có bấy nhiêu tình/ Đếm cây có mấy lá xanh/ Tim anh có bấy nhiêu hình của em… Mấy năm qua cây trứng cá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt còn em đã đổi dạ thay… lòng. Anh không trách em sao vội lấy chồng. Vì kẻ ra đi có bao giờ trở lại, lúc khói hờn ngùn ngụt khắp giang sơn…,” tới đây ông cậu lấy nguyên năm ngón tay đập cho cái song loan nó kêu cái cóc. Người ta ngồi trên ghế cao chơi song loan đạp bằng chưn, riêng ông cậu mắc ngồi chèm bẹp trên chiếc chiếu trải dưới đất nên đâu có đạp chưn được, thành ra phải dụng chiêu “ngũ trảo công” thôi. Ông cậu giờ này chắc đã “phiêu diêu miền cực lạc” từ lâu lắc rồi. Nhưng mà mỗi lần nghe ai ca bên chiếu rượu thì tôi lại nhớ đến ổng với cái song loan.

Lâu lâu ôn cố tri tân, tức cảnh sinh sự, tôi cũng có thơ rằng: Ốc đắng mà chấm mẻ chua/ Tuy nhìn không đẹp nhưng mùa khống ban (tức là “mua không bán,” đã dọn mâm ra tới đó rồi thì ngu sao bán).

Niềm mơ ước rất thú vị của nhạc sĩ Lam Phương ở tuổi 80

Vay tiền chữa bệnh, vẫn tặng lại tiền cho bệnh nhân nghèo

Đôi vợ chồng công nhân nghèo, anh Bùi Tấn Linh và chị Trần Thị Ly, đều 20 tuổi, ở phường Phước Mỹ, quận Sơn Trà, thành phố Đà Nẵng, dù vay tiền chữa bệnh, nhưng vẫn tặng lại tiền từ thiện cho bệnh nhân nghèo. Được biết, vào đầu tháng Sáu, 2017, anh Linh bị nổi hạch lớn ở cổ và các bác sĩ tại Bệnh viện Đà Nẵng chẩn đoán anh bị viêm màng não mủ, phải điều trị bằng kháng sinh liều cao.

Vay tiền chữa bệnh, vẫn tặng lại tiền cho bệnh nhân nghèo

ĐÀ NẴNG, Việt Nam (NV) – Đôi vợ chồng công nhân nghèo, anh Bùi Tấn Linh và chị Trần Thị Ly, đều 20 tuổi, ở phường Phước Mỹ, quận Sơn Trà, thành phố Đà Nẵng, dù vay tiền chữa bệnh, nhưng vẫn tặng lại tiền từ thiện cho bệnh nhân nghèo.

Trước đó, hồi đầu Tháng Sáu, anh Linh bị nổi hạch lớn ở cổ, phải vào viện khám bệnh. Sau khi xét nghiệm, bác sĩ bệnh viện Đà Nẵng chẩn đoán anh bị viêm màng não mủ, phải điều trị bằng kháng sinh liều cao.

Ngặt nỗi, anh Linh không có bảo hiểm y tế, trong khi chi phí thuốc men và giường bệnh mỗi ngày tốn hơn 1.5 triệu đồng (khoảng $70). Do anh Linh là lao động chính của gia đình, nên cảnh nhà vốn dĩ thiếu trước hụt sau lại càng thêm khốn khó.

Chị Ly cũng phải bỏ công việc làm mướn, lương gần 3 triệu đồng (khoảng $130), để vừa nuôi chồng, vừa chăm con nhỏ mới 10 tháng tuổi. Thấy vợ chật vật xoay xở với gánh nợ trên vai, anh Linh nuốt nước mắt xin ra viện và từ chối quá trình điều trị với tổng chi phí lên đến gần 50 triệu đồng (khoảng $2,200).

Nói với báo Thanh Niên, bà Nguyễn Thị Hồng Minh, bác sĩ khoa Y Học Nhiệt Đới, bệnh viện Đà Nẵng, cho biết liệu trình điều trị của anh Linh phải kéo dài khoảng 30 ngày liên tục. “Nếu điều trị gián đoạn, bệnh sẽ diễn tiến xấu và nguy hiểm đến tính mạng,” bà nói.

Giữa những ngày tận cùng khốn khó, đôi vợ chồng công nhân nghèo quyết định vay tiền để chữa bệnh. “Người thân hai bên gia đình đều nghèo, nên cũng không giúp được gì nhiều. Mới nằm viện vài ngày mà chi phí đã gần 20 triệu đồng, cùng đường tôi phải đi vay nóng với lãi suất cao để cứu chồng,” chị Ly nghẹn ngào nói.

Câu chuyện được báo chí hay tin đăng tải đã thu hút sự quan tâm, chia sẻ của nhiều người. Đến ngày 26 Tháng Sáu, chị Ly cho biết, gia đình đã nhận được hơn 200 triệu đồng (khoảng $8,800) từ sự hỗ trợ của nhiều người để chữa bệnh cho chồng.

Hiện tại, sức khỏe anh Linh đã hồi phục, có thể xuất viện. Mặc dù còn rất khó khăn, song vợ chồng anh quyết định thông qua bệnh viện Đà Nẵng, tặng lại 40 triệu đồng (khoảng $1,800) cho bệnh nhân nghèo đang điều trị tại đây như là cách tri ân mọi người đã giúp đỡ mình. (Tr.N)

Người dân Hồng Kong biểu tình đòi dân chủ trước ngày kỷ niệm 20 năm giao trả cho Trung Quốc

Sài Gòn có ‘đường sủi cảo’

SÀI GÒN (NV) – Từ đường Nguyễn Chí Thanh, quận 11 (xưa là đường Trần Hoàng Quân) quẹo vô đường Hà Tôn Quyền là con đường ngày nay được dân Sài Gòn – Chợ Lớn mệnh danh là “con đường sủi cảo.” Vì trên con đường này, với đa số tiệm ăn của người Hoa, với nhiều món ngon phổ biến, nhưng món ăn chủ yếu của các quán vẫn là món sủi cảo.

Món sủi cảo “chân truyền” thường gồm ba thành phần cơ bản, là: Sủi cảo, nước lèo (xương heo hầm) và rau cải xanh (loại cải ngọt).

Nhưng khi sủi cảo du nhập vô vùng đất phương Nam, bao gồm vùng Chợ Lớn xưa, thì sủi cảo đã được biến tấu khá “huê dạng,” cho phù hợp với tính cách con người, và thổ nhưỡng một vùng đất.

Tới bất kỳ tiệm sủi cảo nào nằm trên đường Hà Tôn Quyền, người ăn có thể kêu một tô sủi cảo không – tức sủi cảo “chân truyền” gồm ba thành tố đã nêu ở trên. Tiếng Hoa họ kêu là “sủi cảo chạp.”

Thông thường thì người Việt thích kêu tô sủi cảo thập cẩm (nó bao gồm nhiều thứ khác, cộng với rau cải và dĩ nhiên là không thể thiếu… sủi cảo). Tiếng Hoa kêu sủi cảo thập cẩm là “sủi cảo sập.” “Sập” trong tiếng Quảng Đông, tức là “thập” trong tiếng Hán – Việt.

Những quán sủi-cảo của người Hoa liền kề nhau trên đường Hà Tôn Quyền. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Sủi cảo thập cẩm, ngoài cải xanh, sủi cảo thì còn có thêm tôm tươi (đã lột vỏ), da heo chiên (phồng), cá viên và mấy miếng mực (khô). Đặc biệt, mực khô ở đây không hẳn giống như… khô mực. Là vì, miếng khô mực đã được ngâm như thế nào đó, trong một chất gì (mà không quán nào chịu tiết lộ bí kíp). Làm cho miếng mực trương dầy lên, nhai giòn giòn sừng sực (giống như mực… tươi) mà không thấy vị tanh.

Mấy miếng mực trong tô sủi cảo thập cẩm làm chúng tôi nhớ lại. Một lần đi ăn hủ tiếu của người Hoa trong Chợ Lớn. Ngoài những gia vị nêm nếm bình thường như một tô hủ tiếu thường có, thì ở đây họ còn bỏ vô mấy miếng râu bạch tuộc, có màu nâu – xám. Cho vô miệng nhai, thì thấy vị dai mà giòn nghe sần sật, lại còn nghe mùi hơi tanh nữa. Hỏi thăm, chủ quán người Hoa cho biết, món bạch tuộc này không luộc, không nướng mà lại… muối. Chính vì muối nên có thể để dành dùng lâu được.

Là dân lâu năm chinh chiến trên chiến trường… rượu đế, không ít lần phải đụng độ với những món mồi nhậu “kỳ quái” trong dân gian. Nhưng thú thực, món bạch tuộc muối, cũng như món mực trong tô sủi cảo, không phải là món dễ nuốt với người Việt, nếu không quen. Nhất là với quý bà, quý cô ít có dịp… giang hồ đây đó. Nên tốt nhất không đụng đũa tới, hay yêu cầu đầu bếp đừng cho vô tô sủi cảo để khỏi… mất hứng.

Sủi cảo, cũng như há cảo là những món ăn mùng ngày đoàn viên, như dịp lễ Tết rất được người Hoa ưa dùng. Sủi cảo khác há cảo ở chỗ là dùng chung với nước lèo. Về hình thức thì tô sủi cảo khá giống với hoành thánh, cũng dùng vỏ bột mì bọc nhân, nhưng miếng sủi cảo lớn hơn miếng hoành thánh, và nhân của sủi cảo thì ngoài thịt heo bằm(giống hoành thánh) còn có thêm một con tôm tươi lột vỏ bọc chung với thịt heo bằm.

Bí kíp của tô sủi cảo ngon là thanh và đơn giản. Do vậy, dân sành ăn thường thích kêu sủi cảo chạp thay vì sủi cảo thập cẩm. Một đầu bếp người Hoa cho biết, lúc trước để cho ra một nồi nước lèo thanh và ngon ngoài xương ống heo hầm, người Hoa còn nêm thêm một lượng nước nấm (đã được tinh chế riêng). Nhưng sau này vì lợi nhuận, nhiều quán chỉ nêm thêm bột ngọt và đường mà người sành ăn có thể nhận ra.

Càng về khuya thì con đường sủi cảo Hà Tôn Quyền càng đông khách. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Xương ống,thịt heo, rau cải, tôm… ngon và tươi, chưa đủ. Vì trong sủi cảo, nhất là sủi cảo thập cẩm (món được thực khách ngày nay ưa dùng nhất) còn có cá viên. Cá viên muốn ngon phải dùng cá thác lác tươi, nhưng vì lợi nhuận có những quán đã pha tạp, hay hoặc dùng cá Nàng Hai (còn kêu là cá thác lác cườm). Hai loại cá này khác nhau, giống như gà ta và gà công nghiệp.

Một trong những bí kíp cho món sủi cảo chạp, là thêm vô tô sủi cảo một vài giọt dầu mè, trước khi chan nước lèo nóng vô. Có một vài quan sủi cảo còn đặc chế ra một hũ “nước nêm” riêng, để cho vô tô trước khi chan nước lèo nóng. Hũ nước nêm này gồm nước tương cùng những gia vị bí mật… mà người ngoài không ai được biết.

Chúng tôi cũng biết là một số quán Phở ngon, cũng đặc chế một hũ nước nêm riêng để cho vô tô Phở làm “dậy” lên vị Phở. Nước nêm này gồm nước mắm và những gia vị… bí truyền, tạo thành thương hiệu Phở của quán.

Trò chuyện với một bà chủ người Hoa đã có trên 20 năm mở quán sủi cảo trên đường Hà Tôn Quyền, thì được biết sau 1975, gia đình bà làm nghề ráp xe đạp để bán. Phía trong con đường Hà Tôn Quyền là khu chợ sắt (vẫn còn phát triển đến ngày nay). Đến những năm 90, nghề ráp – bán xe đạp không mấy còn có ăn. Giữa thập niên 90, một vài quán của người Hoa bắt đầu bán mì – sủi cảo. Dần dần khu sủi cảo hà Tôn Quyền hình thành hẳn một con đường mang tên sủi cảo như ngày nay.

Sủi cảo Hà Tôn Quyền mở cửa bán từ 12 giờ trưa cho tới tận đêm. Giờ cao điểm, đông khách nhất là từ 7 giờ tối cho tới 10 giờ đêm, khách Hoa, khách Việt dập dìu tạo thành một vẻ sầm uất, vui mắt cho một khu phố ẩm thực.

Người Sài Gòn xưa, lưu truyền câu nói :”Ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật, đi xe… Huê Kỳ.” Không biết, qua thời gian, hiện tại câu nói trên còn đúng được bao nhiêu phần trăm?

Niềm mơ ước rất thú vị của nhạc sĩ Lam Phương ở tuổi 80

Đập vỡ kính xe Lexus trộm 5 tỷ đồng ở Sài Gòn

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Một ông ở quận 9, trình báo sau khi rút tiền từ ngân hàng bỏ trong xe hơi đậu trước quán cà phê thì bị kẻ gian đập vỡ kính lấy mất 5 tỷ đồng (khoảng $220,000).

Theo tin báo Tiền Phong, ngày 28 Tháng Sáu, công an quận Thủ Đức cho biết đang phối hợp với các đơn vị nghiệp vụ xác minh việc trình báo mất 5 tỷ đồng của ông P.H. (40 tuổi), ngụ quận 9.

Theo trình báo, chiều 27 Tháng Sáu, sau khi rút số tiền trên từ một ngân hàng ở quận 9, ông H. bỏ tiền bên ghế phụ trong xe hơi Lexus và lái xe đến đậu trước một quán cà phê ở phường Linh Trung, quận Thủ Đức, ngồi uống nước cùng bạn.

Khoảng 30 phút sau, ông thấy có một thanh niên đến gần xe nên ra kiểm tra. Ra đến nơi, ông phát hiện kính bên phải của chiếc xe bị vỡ, bọc tiền 5 tỷ đồng đã bị lấy mất. Ngay sau đó, ông đến công an phường Linh Trung trình báo và vụ việc được báo lên công an quận Thủ Đức.

Nhiều nhân chứng cho biết, có một thanh niên chạy xe máy dùng vật cứng đập bể cửa kính trước bên phải rồi thò tay lấy trộm bọc tiền. Phát hiện vụ việc, nhiều người đã hô hoán nhau truy đuổi nhưng kẻ trộm đã nhanh chân tẩu thoát.

Theo báo điện tử Dân Trí, do số tiền ông H. khai báo bị mất trộm quá lớn nên công an quận Thủ Đức phải nhờ công an thành phố Sài Gòn phối hợp điều tra. Ngoài khám nghiệm hiện trường, ghi lời khai nhân chứng, công an sẽ trích xuất camera an ninh xung quanh khu vực để truy xét. (Tr.N)

Vay tiền chữa bệnh, vẫn tặng tiền cho bệnh nhân nghèo

Không ngưng khai thác cát, đồng bằng Sông Cửu Long sẽ tiếp tục sạt lở

CẦN THƠ, Việt Nam (NV) – Đồng bằng sông Cửu Long đang bị biến dạng do sạt lở nghiêm trọng cả ở bờ sông lẫn bờ biển, song hoạt động khai thác cát chưa ngưng, dù đó là nguyên nhân chính dẫn tới thảm họa.

Ông Lê Anh Tuấn, viện phó Viện Nghiên Cứu Biến Đổi Khí Hậu của trường Đại Học Cần Thơ, mới lên tiếng cảnh báo thêm một lần nữa rằng, dưới đáy sông Mekong (đến Việt Nam thì tách thành hai nhánh là sông Tiền và sông Hậu trước khi đổ ra biển) có rất nhiều hố có vai trò như những điểm trữ sỏi cát. Nếu tiếp tục khai thác cát, các hố này sẽ sâu hơn và sạt lở sẽ càng ngày càng nghiêm trọng.

Theo tường thuật của tờ Tuổi Trẻ, tại hội thảo bàn về nông nghiệp trong bối cảnh lũ và phù sa ở đồng bằng sông Cửu Long không còn như trước, diễn ra ở trường Đại Học An Giang, ông Tuấn nói thêm, khai thác cát không chỉ làm sạt lở gia tăng mà còn làm nhiều loại thủy sản đặc biệt như cá hô, cá tra dầu, cá heo nước ngọt… mất nơi trú ẩn.

Đáng ngại là hoạt động khai thác cát diễn ra ồ ạt trên diện rộng trong bối cảnh cát, sỏi, phù sa từ thượng nguồn đổ về hạ du sông Mekong giảm liên tục. Trong 20 năm vừa qua, tổng lượng chất rắn lơ lửng trong nước, góp phần bồi đắp châu thổ sông Mekong đoạn chảy qua Việt Nam đã giảm 46% so với trước.

Cách nay 10 ngày, Hội Thủy Lợi Việt Nam từng đưa ra cảnh báo tương tự tại một hội thảo bàn về lũ lụt, ngập úng và sạt lở đất ở đồng bằng sông Cửu Long, diễn ra ở Sài Gòn.

Theo các chuyên gia thì sạt lở diễn ra một cách bất thường trên toàn bộ đồng bằng sông Cửu Long. Chẳng hạn đoạn sông Tiền chảy ngang tỉnh Đồng Tháp có chiều dài khoảng 123 cây số thì sạt lở xảy ra tại 101 cây số bờ sông. Trong 11 năm từ 2005 đến 2016, nước cuốn trôi 300 hécta bờ sông Tiền, gây ra thiệt hại khoảng 320 tỷ đồng (khoảng $1.4 triệu).

Sông Hậu cũng đang trong tình trạng tương tự, đặc biệt là tại đoạn sông Hậu chảy ngang tỉnh An Giang. Sạt lở không chỉ diễn ra ở bờ hai nhánh chính của sông Mekong đoạn chảy qua Việt Nam mà còn xuất hiện ở các kênh rạch thuộc các tỉnh Cần Thơ, Vĩnh Long, bờ biển thuộc các tỉnh Bến Tre, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Kiên Giang, Cà Mau.

Hồi trung tuần Tháng Năm, Bộ Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn loan báo, tại đồng bằng sông Cửu Long có 393 điểm sạt lở nặng, tổng chiều dài là 581 cây số bờ sông, bờ biển. Về mức độ nghiêm trọng, đối với bờ biển, nặng nhất là Cà Mau (có 109 cây số liên tục sạt lở chưa thể ngăn chặn), kế đó là Tiền Giang (77 cây số), Trà Vinh (74 cây số), đối với bờ sông, An Giang dẫn đầu về mức độ nghiêm trọng (có 51 điểm sạt lở trên chiều dài 69 cây số).

Cũng đến thời điểm vừa kể, bộ này mới chính thức nhìn nhận nguyên nhân vốn đã được các chuyên gia cảnh báo từ lâu. Sạt lở nghiêm trọng là vì (1) các kế hoạch phát triển hạ tầng thiếu viễn kiến, (2) khai thác cát quá mức, (3) khai thác nước ngầm quá mức, (4) khai thác rừng ven biển quá mức. Những yếu tố này làm cả cả bề mặt kênh, rạch, bờ sông, bờ biển lẫn bị cấu trúc địa tầng bị biến dạng, cộng thêm với yếu tố đồng bằng sông Cửu Long bị mất cân bằng về bùn, cát nên sạt lở diễn ra tràn lan.

Cần nhắc lại rằng, theo một thống kê do Tổng Cục Hải Quan thực hiện, chỉ trong ba năm, từ 2007 đến 2009, chính quyền Việt Nam đã cho phép moi 24 triệu khối cát từ hệ thống sông rạch của đồng bằng sông Cửu Long để xuất cảng.

Do dân chúng và các chuyên gia phản ứng dữ dội, chính quyền quyết định ngưng moi cát từ hệ thống sông rạch để xuất cảng nhưng lại cấp giấy phép tận thu “cát nhiễm mặn” (cát biển) ở các “dự án khai thông luồng lạch” để bù vào. Chỉ từ 2013 đến cuối năm 2016, Việt Nam đã xuất cảng 43 triệu khối “cát nhiễm mặn” sang Singapore và công quỹ gần như không thu được đồng nào.

Đáng chú ý là dù khai thác cát khiến bờ sông, bờ biển bị sạt lở nghiêm trọng, song chính quyền nhiều địa phương ở đồng bằng sông Cửu Long vẫn tiếp tục cho một số doanh nghiệp khai thác cát để cung cấp trong nội địa.

Theo báo Tuổi Trẻ, hồi hạ tuần Tháng Năm vừa qua, dân chúng các xã Phú Thành, huyện Trà Ôn và Mỹ Hòa, thị xã Bình Minh, cùng thuộc tỉnh Vĩnh Long đã tập hợp xuồng, ghe, gom góp tiền bạc để mua xăng dầu, thực phẩm, cắt cử người trực, ngăn hợp tác xã khai thác cát Tân Bình Minh múc cát tại đoạn sông Hậu chạy ngang khu vực này.

Hợp tác xã này do ông Trần Vĩnh Hạ, cựu phó chủ tịch huyện Bình Minh (nay là thị xã Bình Minh) điều hành. Hoạt động của hợp tác xã này đã làm hàng trăm công đất ở cồn Công sụp xuống sông, vườn tược, ao cá, thậm chí các con đê nhằm ngăn sạt lở do dân chúng tự bồi đắp cũng bị xóa sổ.

Năm ngoái, do phản ứng của dân chúng và tác động của báo giới, hợp tác xã này tạm ngưng hoạt động nhưng đến ngày 27 Tháng Năm vừa qua thì được phép hoạt động trở lại.

Chỉ đến khi mâu thuẫn giữa hai bên (dân chúng địa phương và hợp tác xã) lên tới đỉnh – có thể đổ máu, chính quyền tỉnh Vĩnh Long mới yêu cầu hợp tác xã tạm ngưng hoạt động thêm một lần nữa.

Ngày 28 Tháng Sáu, tiếp xúc với cử tri thành phố Cần Thơ, bà Nguyễn Thị Kim Ngân, chủ tịch Quốc Hội, chính thức tuyên bố chỉ cấm khai thác cát trái phép chứ không cấm khai thác cát! (G.Đ)

Vay tiền chữa bệnh, vẫn tặng tiền cho bệnh nhân nghèo

Hiện tượng Mộng Vân trong nghệ thuật cải lương

Thầy tuồng Mộng Vân vừa viết tuồng, vừa làm bầu gánh hát “Mộng Vân,” oanh liệt vào những năm của thập niên 1930-1940. Ông là bậc thầy của những danh ca cổ nhạc lừng danh như Năm Nghĩa, Bảy Cao, Út Trà Ôn, Ba Khuê… Những tài danh này từng cộng tác học hỏi dưới bảng hiệu Mộng Vân.

Mộng Vân sinh năm 1910 và mất 1950. Trong 16 năm hoạt động nghệ thuật, ông đã sáng tác gần 70 kịch bản. Phải nói là cường độ trong sáng tạo nghệ thuật của Mộng Vân ít ai dám bì.

Do hoạt động thời Pháp thuộc, vấn đề kiểm duyệt tuồng tích khó khăn. Phần lớn tác phẩm của Mộng Vân đều màu sắc, hương xa, kiếm hiệp, nhưng đồng thời lồng vào đó nội dung tình tự, tự hào dân tộc, hoặc ca ngợi cái đẹp của đạo lý Việt Nam, ca ngợi lòng yêu nước…

Phong cách nghệ thuật của Mộng Vân được thể hiện một cách xuyên suốt từ kịch bản cho đến vở diễn, do chính ông dựng. Những cái cần được khép kín để giữ gìn bản sắc dân tộc, vốn có của sân khấu cải lương thì ông giữ đúng. Những gì được phép mở ra để không ngừng tiếp thu cái mới Mộng Vân rất bạo tay.

Mộng Vân là người đầu tiên mở bung nhịp bản “Dạ Cổ Hoài Lang” của nhạc sĩ Sáu Lầu từ nhịp hai mở ra nhịp bốn, với bài “Bá Lý Hề,” được phổ biến trong phong trào đờn ca tài tử. Và sau đó “Dạ Cổ Hoài Lang” được mở ra đến nhịp 8, từ nhịp 8 lơi, mở dần ra đến nhịp 16 và từ đó mang tên vọng cổ cho đến nay.

Nhạc của Mộng Vân gồm có hai loại: Nhạc trữ tình và nhạc gây tình huống. Riêng loại nhạc gây tình huống phải nói là đặc sản của Mộng Vân.

Sân khấu Mộng Vân là sân khấu chuyên về phong cách nghệ thuật hương xa, kiếm hiệp… khác hẳn phong cách đẹp và thật của Năm Châu. Những tác giả theo trường phái Mộng Vân được biết là khá đông như, Vân Sinh (bầu Sinh), Năm Nghĩa, Bảy Cao…

Những nghệ sĩ thuộc trường phái Mộng Vân về vai diễn các loại. Chẳng hạn, nghệ sĩ hài, có những nghệ sĩ đã nổi tiếng như Tư Rọm, Hề Lập… hoặc kép độc có Tư Phúc, Trường Xuân…

Mộng Vân có lối viết tuồng riêng biệt mà nhiều gánh rất thích sử dụng tuồng của ông. Ông viết theo lối “đo ni đóng giày.”

Trước tiên ông quan sát lực lượng diễn viên, coi thanh sắc đào kép chánh, khả năng biểu diễn rồi mới hạ bút viết. Do đó, mỗi vai tuồng phát ra đều phù hợp với diện mạo và tính tình sẵn có của diễn viên.

Đào chánh Kim Anh của gánh hát Mộng Vân. (Hình: Ngành Mai sưu tập)

Mộng Vân lại là người có tính “địa phương.” Phải là tài tử hoặc người ở xứ sở Bạc Liêu mới được ông nâng đỡ, điều này thấy rõ trong nhiều trường hợp.

Lúc ông viết tuồng cho đoàn Hề Lập, kép chánh đang nổi danh là Thanh Tao, anh này đã từng đóng cặp với cô đào Năm Phỉ lúc kép Tư Út đã ra đi. Mộng Vân viết vở tuồng “Lửa Lòng Thiếu Phụ,” để cho Thanh Tao đóng chung với đào Mai Búp.

Ông đã biết tài nghệ của Thanh Tao nhưng hiềm vì anh kép này chưa chịu cúi mình làm đệ tử nên khi Năm Nghĩa gia nhập đoàn thì Thanh Tao liền bị xuống cấp trong một loạt tuồng của Mộng Vân, từ đoàn Hề Lập sang qua đoàn Chấn Hưng. Có một lẽ rất dễ hiểu vì Năm Nghĩa là người của tỉnh Bạc Liêu.

Liên tiếp trong ba vở tuồng “Hồng Long Quái Khách,” mọi người đều thấy rõ ý đồ của Mộng Vân. Năm Nghĩa đóng vai Hồng Long thiệt tên là Liên Trọng Hòa đều có mặt cả ba đêm biểu diễn. Thanh Tao được phân vai Hồng Long 3 tức là Hồng Long giả chỉ có việc ca mấy câu vọng cổ hối hận vì hành động bất chánh của mình! Riêng về vai Hồng Long 2 do Năm Giao đóng thì lại có chỗ diễn xuất.

Đến vở “Trái Tim Không Máu” ở sân khấu Chấn Hưng, Thanh Tao được thủ vai chánh đàng hoàng nhưng vì là người mang trái tim không máu chẳng có tình cảm gì cả, dựng lên để làm nên cho hai vai khác là Năm Nghĩa và Bảy Cao ca diễn.

Đến như Ba Khuê, một kép hát chỉ có hơi ca ở mức trung bình, sắc vóc kém cỏi vừa to con lại vừa mặt thịt… Vậy mà khi được Mộng Vân “đo ni đóng giày,” ông viết riêng cho Ba Khuê vở tuồng “Thái Tử Lưng Gù.”

Ba Khuê đã lùn, sắc vóc cục mịch lại càng phải hóa trang cho xấu xí hơn, độn một cục bứu trên lưng, hóa trang cho mặt nổi u nần, để rồi ca vọng cổ thật mùi, nói lên nỗi lòng bi thiết, ai ai cũng mến thương. Nhờ vậy mà Ba Khuê được khán giả mến mộ và nổi danh luôn sau vở hát đó. Soạn giả như thế, tài năng thủ thuật cao đẳng như thế làm sao không ăn khách và nổi danh cả một thời.

Cuộc đời ngắn ngủi của Mộng Vân đã để lại cho đời khoảng 70 vở cải lương, 30 bài bản cổ nhạc canh tân. Đáng trân trọng là ông đã khởi xướng một “trường phái” sân khấu, là người đầu tiên sáng tác một loạt những bài bản “canh tân” làm giàn cho âm nhạc cải lương… mà xưa nay công chúng ít biết đến.

Một “trường phái” sân khấu nói riêng, hay một trào lưu nghệ thuật nói chung muốn được thừa nhận, phải hội đủ bốn tiêu chuẩn: Tác phẩm, phong cách nghệ thuật, lực lương và tổ chức bảo đảm phong cách.

Về “hiện tượng Mộng Vân,” tác giả Bảy Cao, Thanh Cao học trò của Mộng Vân từng kể những kỷ niệm, những việc làm của người thầy mình.

Cuộc đời, tác phẩm và những cống hiến của tác giả, nhạc sĩ Mộng Vân vẫn cần tiếp tục nghiên cứu để có được một chân dung hoàn chỉnh về Mộng Vân. Hơn thế, qua đó mọi người sẽ rút ra được những kinh nghiệm về quản trị và tổ chức sân khấu…

Mộng Vân mất năm 1950, con của ông là bầu Ba Tẹt cùng vợ là đào chánh Kim Anh tiếp tục điều khiển gánh hát Mộng Vân cho đến 1952 thì rã gánh. Kim Anh về hát cho đoàn Thanh Minh của Năm Nghĩa.

Niềm mơ ước rất thú vị của nhạc sĩ Lam Phương ở tuổi 80

1960, một năm ba tạp chí văn học ra đời

Năm 1960 có tới ba tạp chí văn học nghệ thuật cùng xuất bản ở Sài Gòn, trong đó hai tờ mới ra lần đầu là Hiện Đại và Thế Kỷ Hai Mươi, còn tờ Sáng Tạo tục bản ra bộ mới số 1, sau khoảng chín tháng ngưng bặt không thông báo sau khi bộ cũ ra được liên tục 31 số.

Trong một năm 1960 có tới ba tạp chí xuất hiện, ba người chủ trương đều có tên tuổi: Hiện Đại của Nguyên Sa, Thế Kỷ Hai Mươi của Trần Hồng Châu tức Giáo Sư Nguyễn Khắc Hoạch – khoa trưởng Văn Khoa Sài Gòn, và Sáng Tạo của Mai Thảo.

Năm ấy hẳn có những điều đáng tìm hiểu. Hay ít nhất thử đặt ba tờ tạp chí ấy bên nhau, hay ít nhất so sánh ba tờ ấy ở địa hạt này hay ở phương diện nọ, người tò mò có thể tìm ra những điều đáng suy ngẫm.

Tháng Tư, 1960: Hiện Đại ra mắt số 1.

Tháng Bảy, 1960: Thế Kỷ Hai Mươi ra mắt số 1.

Tháng Bảy, 1960: Sáng Tạo bộ mới ra mắt số 1.

Ba tờ tạp chí xuất hiện cách nhau chỉ có ba tháng từ Tháng Tư đến Tháng Bảy trong cùng một năm! Nếu ta kể thêm tạp chí văn học thứ tư là tờ Văn Nghệ, ra mắt số 1 vào Tháng Hai, 1961, cách mấy tờ trên khoảng bảy tháng, ta có thể nói không sai: “Trong vòng bảy tám tháng, bốn tờ tạp chí văn học nghệ thuật tên tuổi của miền Nam Việt Nam đều cũng hiện diện.” Người chủ trương tờ tạp chí thư tư là nhà văn Lý Hoàng Phong. Sự việc trên như thế nào?

Chúng ta bắt đầu tìm hiểu. Về năm 1960 và về Sài Gòn tôi đã viết: “1960 – Sài Gòn, thủ đô văn hóa miền Nam… nơi đó có đến ba bốn viện đại học lớn, những trường quốc gia âm nhạc và kịch nghệ, nơi đặt trụ sở các trung tâm văn hóa Đông Tây (Hoa Kỳ, Pháp, Đức…), nơi hằng tuần có những cuộc diễn thuyết và triển lãm nghệ thuật, nơi hằng ngày có trên 10 tờ nhật báo xuất bản.”

“Sài Gòn chính xác hơn là nơi đã xuất hiện những trào lưu học thuật chính dòng, nối nguồn từ di sản văn hóa dân tộc, tồn tại lâu dài, và xuất hiện hay du nhập những trường phái văn nghệ ảnh hưởng trong cả nước mãi mãi. Sài Gòn là thủ đô văn hóa Việt Nam nửa sau thế kỷ hai mươi, điểm cao nhất của văn chương báo chí là năm 1960, chính năm này có tới năm bảy tờ báo cùng xuất bản hay tục bản liên tiếp…”

Về người chủ trương Hiện Đại và bộ biên tập: “Nguyên Sa có mặt trên Sáng Tạo bộ cũ từ cuối thập niên 1950 nhưng mãi đến 1960 mới đứng ra chủ trương tờ Hiện Đại, hai số đầu của Hiện Đại giống như Sáng Tạo bộ cũ, kể cả tên tuổi tác giả in ngoài bìa: dẫn đầu là Mai Thảo, Mặc Đỗ, Thanh Tâm Tuyền, chỉ khác ở chỗ có thêm nhóm các giáo sư Nguyễn Duy Diễn, Lữ Hồ, Lê Xuân Khoa, Lý Quốc Sỉnh, Thuần Phong, Lưu Trung Khảo… và phần trị sự có ít ra là hai người: Thanh Nam, Thái Thủy.”

Người chủ trương Hiện Đại là một nhà giáo, một nhà thơ, người chủ trương Thế Kỷ Hai Mươi cũng thế, Giáo Sư Nguyễn Khắc Hoạch khi làm thơ ký là Trần Hồng Châu.

Tờ Thế Kỷ Hai Mươi xuất hiện từ Tháng Bảy, nổi bật về mặt vật chất: báo in khổ lớn, lại là tờ báo văn học có trả lương hằng tháng cho một họa sĩ kiêm thư ký tòa soạn. Báo này trả 500 đồng nhuận bút cho một bài thơ, 2,000 hoặc 3,000 cho một truyện ngắn. Thế Kỷ tràn trề minh họa của Ngọc Dũng, văn và thơ đều có tranh vẽ kèm theo.

Về mặt biên khảo, tờ báo quy tụ những tên tuổi trong giới khoa bảng, người ta thấy ngay trong số 1 có bài “Vụ Án Kiều” của Thanh Lãng, “Tìm Hiểu Tác Phẩm Văn Nghệ” của Nguyễn Văn Trung, “Đối Tượng của Văn Học Sử” của Nguyễn Sỹ Tế.

Tới số 3 có bài “Sáng Tạo Văn Nghệ” của Giáo Sư Nguyễn Đăng Thục, thêm “Văn Nghệ Hiện Sinh” của Nguyễn Văn Trung. Phần sáng tác có đủ các tác giả của Sáng Tạo bộ cũ như Doãn Quốc Sỹ, Cung Trầm Tưởng, Kiêm Minh, Trần Lê Nguyễn, Duy Thanh, và thêm Kiêm Minh, Phạm Duy…

Sáng Tạo số 1 bộ mới chấm dứt thời kỳ dung hòa của 31 số bộ cũ. Hai ba cuộc thảo luận bàn tròn của Sáng Tạo 1960 gây sôi nổi dư luận bời những phát biểu gay gắt của Thanh Tâm Tuyền chẳng hạn.

Cuộc thảo luận thứ nhất chủ đề là “Nhân Vật Trong Tiểu Thuyết,” các nhà văn tham dự hoàn toàn là các tác giả nòng cốt của Sáng tạo: Doãn Quốc Sỹ, Duy Thanh, Mai Thảo, Nguyễn Sỹ Tế, Thanh Tâm Tuyền, Trần Thanh Hiệp, Tô Thùy Yên, Thái Tuấn.”

Bìa tạp chí Hiện Đại. (Hình: Viên Linh cung cấp)

Tới số hai nhóm Sáng Tạo tổ chức nói chuyện về chủ đề “Nói Chuyện về Thơ Bây Giờ” với sự tham dự của bộ biên thập, chỉ thêm nhà biên khảo Lê Huy Oanh.

Tới số ba cuộc thảo luận bàn tròn có chủ đề “Ngôn Ngữ Mới Trong Hội Họa,” nhưng tới cuộc thảo luân bàn tròn thứ tư chủ đề “Nhìn Lại Văn Nghệ Tiền Chiến ở Việt Nam” mới thực sự gây sôi nổi dư luận. Có những câu tuyên bố nảy lửa, dù muốn dù không đã gây xúc phạm tới một vài nhà văn nhà thơ trước 1945 lúc ấy đang còn hiện diện ở miền Nam, chẳng hạn Nhất Linh, Đỗ Đức Thu. Dưới đây là vài trích dẫn của người viết bài này:

-Thanh Tâm Tuyền: “Nói ngay lập tức: Nghệ thuật tiền chiến ở Việt Nam là nghệ thuật thành hình bằng sự tiếp nhận ảnh hưởng Tây phương và chấm dứt ở biến cố lịch sử 1945… Riêng với tôi, tôi nói không ngượng ngập: số lớn những tác phẩm ấy tôi đều đọc hồi còn học tiểu học… Xét theo quan điểm người làm nghệ thuật hôm nay, nghệ thuật tiền chiến chỉ có giá trị của một thời kỳ tập sự làm quen với kỹ thuật mới du nhập từ Tây phương. Trong địa hạt văn chương thì là sự trau dồi từ ngữ và cú pháp mới. Nghĩa là hoàn toàn ngôn ngữ. Còn tất cả những gì thật là nghệ thuật thì đều ấu trĩ.”

-Mai Thảo (chủ nhiệm Sáng Tạo): “Cái thiếu căn bản của nghệ thuật tiền chiến theo tôi, là nó không có được những công trình nghệ thuật đáng kể, những tác phẩm lớn. Lấy Tự Lực Văn Đoàn làm thí dụ: Ta có thể nhận rằng họ đã thực hiện được những tiến bộ ở phạm vi báo chí (Phong Hóa, Ngày Nay…) và chỉ ở phạm vi này mà thôi.”

Sau bốn cuộc Thảo Luận Bàn Tròn, Sáng Tạo chỉ còn xuất bản thêm ba số nữa, tới số 7 là đóng cửa hẳn. Số 1 ra vào Tháng Bảy, 1960, nhưng số 7 chỉ xuất hiện vào Tháng Chín, 1961, nghĩa là phải hai tháng mới có một số. Nhưng tờ tạp chí đã thực hiện được những gì nhóm Mai Thảo, Thanh Tâm Tuyền, Duy Thanh, Thái Tuấn… muốn thực hiện: chuyển hướng văn học nghệ thuật từ tiền chiến qua hậu chiến, hướng về cuộc tân tạo nghệ thuật Việt Nam.

Năm 1960 kết thúc được hai tháng thì tạp chí văn học nghệ thuật thứ tư xuất hiện, đó là tờ Văn Nghệ của Lý Hoàng Phong. Tờ báo này sống tới năm 1963 với gần 30 số báo, quy tụ hầu hết những tác giả trẻ từng xuất hiện trên ba tờ Hiện Đại, Thế Kỷ Hai Mươi và Sáng Tạo. Đó là chuyện khác sẽ có dịp được nói đến.

Để tìm một kết luận cho năm 1960 và ba tờ tạp chí nói ở trên, thật là khó, bởi kết luận, hay nhận định về sự phồn thịnh của sinh hoạt văn nghệ miền Nam, đặc biệt trong năm 1960, cần sự thảo luận của nhiều người và nhiều ngành khác nhau, mặc dù người viết bài này có bài vở đăng cả trên ba tạp chí đó, nội trong năm ấy.

Xin đề nghị một cái nhìn: Hãy suy nghĩ về sinh hoạt văn hóa chung của miền Nam (trích dẫn theo Đoàn Thêm), chỉ trong năm 1960 mà thôi. (Bài tới có thể chúng tôi sẽ duyệt lại các sinh hoạt những năm trước đó).

-15 Tháng Giêng, 1960: Tổng Thống Ngô Đình Diệm thăm Đài Loan năm ngày, trong có phái đoàn văn hóa.

-19 Tháng Giêng, 1960: Hà Nội đem xử vụ Nhân Văn Giai Phẩm có văn nghệ sĩ bị tù chung thân khổ sai, nhiều người bị tù nặng nhẹ khác.

-15 Tháng Hai, 1960: Ở Sài Gòn xuất hiện kiểu mũ mới cho phụ nữ.

-3 Tháng Ba, 1960: Một phái đoàn phụ nữ Miến Điện qua Sài Gòn dự lễ Hai Bà Trưng.

-31 Tháng Ba, 1960: Triển lãm Hội Họa Mùa Xuân Canh Tý, ba họa sĩ được trao giải nhất nhì ba ngày bế mạc: Văn Đen, Phạm Đăng Tín, Nguyễn Trung.

-13 Tháng Năm, 1960: Sài Gòn tổ chức Đại Hội Văn Nghệ chống Cộng Sản.

-3 Tháng Bảy, 1960: Thành lập Câu Lạc Bộ Văn Hóa tại đường Tự Do để văn nghệ sĩ có chỗ hội họp.

-9 Tháng Chín, 1960: Nhà thơ Léopole Senghor được dân bầu làm Tổng Thống Sénégal.

-28 Tháng Chín, 1960: Một làng đại học được thành lập ở Thủ Đức.

Niềm mơ ước rất thú vị của nhạc sĩ Lam Phương ở tuổi 80

Cho đổ cả triệu mét khối bùn thải gần khu bảo tồn biển ở Bình Thuận

BÌNH THUẬN, Việt Nam (NV) – Bộ Tài Nguyên-Môi Trường vừa cấp phép cho công ty điện lực Vĩnh Tân 1 của Trung Quốc được nhận chìm gần 1 triệu mét khối bùn thải ra vùng biển Vĩnh Tân, huyện Tuy Phong, bất chấp cảnh báo ô nhiễm từ các nhà khoa học.

Nhiều nhà khoa học, các tổ chức bảo vệ môi trường đã khá bất ngờ khi nhận được thông tin này bởi vì khu vực nhận chìm bùn khá gần với khu bảo tồn biển Hòn Cau, một trong 16 khu bảo tồn biển của cả nước.

Ngày 28 Tháng Sáu, báo Pháp Luật TP.HCM dẫn tin từ Bộ Tài Nguyên-Môi Trường cho biết, ông Nguyễn Linh Ngọc, thứ trưởng bộ này, đã ký giấy phép chấp thuận cho công ty điện lực Vĩnh Tân 1 nhận chìm gần 1 triệu mét khối bùn, cát ra vùng biển thuộc xã Vĩnh Tân, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận, trên diện tích khoảng 30 hécta mặt nước biển, độ sâu không quá 30 mét.

Nhiều nhà khoa học, các tổ chức bảo vệ môi trường cho biết đây là nơi có quần thể san hô nguyên thủy dài hơn 2 cây số với gần 234 loại san hô và các rạn ngầm là bãi đẻ của ba loài tôm hùm bông, tôm hùm đỏ và tôm hùm xanh.

Nơi đây còn có sự hiện diện của trên 34 loài thủy sinh vật quý hiếm nằm trong danh mục có nguy cơ tuyệt chủng và là bãi đẻ của rùa biển, đồi mồi… Việc cho đổ lượng bùn sau nạo vét xuống vùng biển này sẽ đe dọa trực tiếp đến quần thể san hô và tác động hiệu ứng tràn của biển rất lớn.

Giấy phép nêu rõ: “Vật, chất được phép nhận chìm phải bảo đảm không chứa chất phóng xạ, chất độc, chất thải nguy hại vượt quy chuẩn an toàn bức xạ, vượt quy chuẩn kỹ thuật môi trường,” có hiệu lực đến ngày 30 Tháng Mười.

Theo báo Thanh Niên, đây là khối lượng bùn, cát sau nạo vét vũng quay tàu và khu bến chuyên dùng, phục vụ cho việc xây dựng nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 1; trong đó có 20% bùn, 80% cát, vỏ sò, cát pha, cát kết phong hóa, sét, bùn trầm tích…

Theo báo Tuổi Trẻ, đến tối cùng ngày, bộ này cho biết việc nhận chìm chỉ cho phép tiến hành từng bước với sự quan trắc, giám sát chặt chẽ phẩm chất môi trường biển trong suốt quá trình thực hiện. Bộ này cũng khẳng định, dừng nhận chìm bùn thải nếu chỉ số nước biển vượt quy định. (Tr.N)

Nhà cầm quyền Huế đập phá Thánh Giá ở tu viện Thiên An

Ăn trứng luộc có dòi, hàng trăm công nhân Bình Dương nhập viện

BÌNH DƯƠNG, Việt Nam (NV) – Sau bữa ăn trưa trong công ty, hàng trăm công nhân tại khu công nghiệp Bàu Bàng, xã Lai Uyên, huyện Bàu Bàng, bị nôn ói, khó thở phải nhập viện cấp cứu.

Đến 5 giờ 30 phút chiều 28 Tháng Sáu, gần 200 công nhân công ty T.O.P Outdoor Vina, chuyên may dù của Nam Hàn, ở huyện Bàu Bàng, tỉnh Bình Dương, vẫn đang được cấp cứu tại các cơ sở y tế quanh khu vực do ngộ độc thực phẩm, theo báo Tuổi Trẻ.

Các công nhân cho biết, khoảng 11 giờ 30 phút sáng cùng ngày, công nhân ăn cơm trong công ty với các món trứng luộc, bò xào, canh rau ngót. Khi đó, nhiều người phát hiện trong trứng luộc có dòi nên đã phản ảnh với công ty.

Khoảng một tiếng sau, hàng trăm người đồng loạt có dấu hiệu mệt mỏi, khó thở, nôn ói, ngất xỉu. Số công nhân ngay sau đó được đi cấp cứu tại các bệnh viện lân cận.

Bệnh viện Đa Khoa Mỹ Phước, thị xã Bến Cát, cho biết đến chiều tối cùng ngày, hàng chục công nhân vẫn chưa thể về nhà do sức khỏe yếu.

Tương tự, tại Phòng Khám Đa Khoa Ngân Hà, huyện Bàu Bàng, vẫn còn hàng trăm công nhân nằm tại phòng khám để theo dõi sức khỏe. Đa số số công nhân này đều có có dấu hiệu mệt mỏi, buồn nôn. (Tr.N)

Huế: Nhà cầm quyền đập phá thánh giá ở Đan Viện Thiên An

HUẾ, Việt Nam (NV) – Sáng 28 Tháng Sáu, nhà cầm quyền thành phố Huế đưa hơn 100 người gồm các cán bộ và phụ nữ đến đập phá và triệt hạ thánh giá bên trong khuôn viên Đan Viện Thiên An.

Facebooker Tuấn Anh cho hay: “Một nhóm người tự xưng danh nhân dân đi thực thi công lý dưới sự chỉ đạo của một nhóm người tự xưng là cán bộ nhà nước (là những người đeo khẩu trang đội mũ bảo hiểm và một số người khác) kéo nhau đến Đan Viện Thiên An-Huế đánh đập hành hung các thầy đồng thời đòi cưa, đạp nát thánh giá Chúa được dựng trong khuôn viên và phần đất của Đan Viện Thiên An…”

Nổi bật lên là một số người phụ nữ đeo khẩu trang ra sức chửi bới và miệt thị các thầy Đan Viên. Một trong số đó đã nói rằng: “Chúng tôi nhân danh pháp luật đến đây thực thi công lý, làm việc phải có pháp luật chớ, cớ sao các ngươi chống người thi hành công vụ ở đây.” Facebooker này tường thuật.

Cây thánh giá sau khi bị đạp đổ. (Hình: Facebook Tuấn Anh)

Phản ứng trước hành động này, các tu sĩ Thiên An đã chạy đến ôm lấy cây thánh giá và cương quyết không để người của giới chức trách hạ xuống, bởi đây là biểu tượng thiêng liêng của Kitô Giáo.

Để bảo vệ thánh giá, nhiều tu sĩ Thiên An bị hành hung “bầm tím mặt” bởi một số cán bộ và phụ nữ. Theo niềm tin của người Công Giáo, việc đánh đập các tu sĩ, linh mục là mắc tội phạm thánh.

Đan Viện Thiên An là điểm nóng trong thời gian gần đây, bởi giới chức trách Huế đang tìm cách chiếm phần đất hơn 107 hécta mà đan viện khẳng định có chủ quyền và đủ chứng cứ pháp lý, ở thị xã Hương Thủy, Thừa Thiên Huế.

Tượng Chúa Giêsu trên thánh giá sau khi bị người của giới chức trách Huế tháo xuống. (Hình: Tin Mừng Cho Người Nghèo)

Cây thánh giá có tượng Chúa Giêsu bị hạ xuống nói trên, là cây thánh giá đã bị người của giới chức trách đập vỡ tượng trước đó.

Trang “Tin Mừng Cho Người Nghèo” cho hay, “hôm 16 Tháng Sáu vừa qua, Đức Tổng Giám Mục Giáo Phận Huế Giuse Nguyễn Chí Linh, đồng thời là chủ tịch Hội Đồng Giám Mục đã đến viếng cây thánh giá này khi thăm Đan Viện Thiên An.” (KN)

Nhà cầm quyền Huế đập phá Thánh Giá ở tu viện Thiên An

Người dân Hồng Kông biểu tình đòi dân chủ trước ngày kỷ niệm 20 năm giao trả cho Trung Quốc

HỒNG KÔNG (NV) – Cảnh sát Hồng Kông hôm Thứ Tư bắt giữ người biểu tình đòi tự do dân chủ nơi này, gồm cả những người tràn lên một đài kỷ niệm việc Anh giao trả vùng đất này lại cho Trung Quốc, một ngày trước khi Chủ Tịch Nhà Nước Trung Quốc Tập Cận Bình đến để chủ tọa các buổi lễ chào mừng.

Hồng Kông đánh dấu ngày giao trả 1 Tháng Bảy, 1997 vào ngày Thứ Bảy tuần này, trong khi có các lời kêu gọi phải cho dân chúng nơi đây có được tự do dân chủ cùng là sự lo ngại về can dự ngày càng chặt chẽ và công khai của chính quyền Bắc Kinh, bất chấp thỏa thuận “một quốc gia, hai hệ thống” ký kết với Anh khi giao trả, theo bản tin hãng thông tấn Reuters.

Toàn thể Hồng Kông hiện đặt trong tình trạng bố phòng nghiêm ngặt, nhân viên an ninh có mặt khắp nơi, trước khi ông Tập Cận Bình đến nơi này hôm Thứ Năm.

Có khoảng 30 người biểu tình, gồm cả nhà lãnh đạo tranh đấu trẻ Joshua Wong, kéo đến đài kỷ niệm và trương một biểu ngữ màu đen, có hàng chữ đòi cho Hồng Kông được dân chủ hoàn toàn và trả tự do vô điều kiện cho nhà tranh đấu Lưu Hiểu Ba, người từng đoạt giải Nobel Hòa Bình, vừa được phát giác là có bệnh ung thư gan giai đoạn cuối.

Người biểu tình hô khẩu hiệu “Phải có dân chủ ngay lúc này. Thả Lưu Hiểu Ba” và “Chúng tôi không muốn Tập Cận Bình, chúng tôi muốn Lưu Hiểu Ba.”

Cảnh sát tiến vào bắt giữ tất cả những người này, lấy lý do là phá hoại trật tự công cộng.

Vào ngày Thứ Bảy này sẽ có cuộc biểu tình thường niên để đòi dân chủ vào dịp kỷ niệm ngày Hồng Kông được Anh giao trả cho Trung Quốc. (V.Giang)

Đức Giáo Hoàng Francis tăng cường quân sự mới vào hàng Hồng Y của Vatican

Cấp phép đổ cả triệu khối bùn thải xuống biển Bình Thuận

Bộ Tài nguyên môi trường vừa cấp phép cho công ty điện lực Vĩnh Tân 1, được phép đổ gần 1 triệu khối bùn thải ra vùng biển Vĩnh Tân, huyện Tuy Phong, bất chấp cảnh báo ô nhiễm từ các nhà khoa học.Nhiều khoa học gia và các tổ chức bảo vệ môi trường khá bất ngờ khi nhận được thông tin này bởi khu vực thả chất thải khá gần với Khu bảo tồn biển Hòn Cau, một trong 16 khu bảo tồn biển quốc gia.

Bác Sĩ Võ Văn Tùng

Đức Giáo Hoàng Francis tăng cường nhân sự mới vào hàng Hồng Y của Vatican

VATICAN (NV) – Đức Giáo Hoàng Francis hôm Thứ Tư tấn phong năm hồng y mới trong buổi lễ ở Vatican, tuy đậm nét truyền thống lâu đời nhưng cũng cho thấy viễn kiến của ngài về việc hình thành hàng giáo phẩm cho thế kỷ 21.

Có bốn trong số năm hồng y thuộc các quốc gia cho đến nay chưa hề có ai đạt được cấp này: El Salvador, Lào, Mali, và Thụy Điển. Hồng y thứ năm là người Tây Ban Nha, theo bản tin của hãng thông tấn AFP.

Trong bài thuyết giảng, Đức Giáo Hoàng Francis nói với các tân hồng y rằng họ nên coi mình là người phục vụ cho những kẻ khốn cùng nhất, và chớ để bị danh xưng truyền thống lâu nay rằng hồng y là “Hoàng Tử của Giáo Hội” đánh lừa.

Đức Giáo Hoàng Francis nhắn nhủ rằng thế giới mà họ đang thấy trước mặt là “những con người vô tội phải chịu cảnh khổ và chết vì là nạn nhân của chiến cuộc và khủng bố; của các hình thức nô lệ tiếp tục vi phạm nhân phẩm con người, ngay cả trong thời đại của nhân quyền; các trại tị nạn mà nhiều lúc giống như địa ngục hơn là nơi thanh tẩy; và việc loại bỏ có hệ thống tất cả mọi thứ bị coi là không còn sự hữu dụng, kể cả con người,” bản tin AFP cho biết.

Các chuyên gia về Tòa Thánh Vatican cho rằng sự chọn lựa mới nhất của Đức Giáo Hoàng Francis phản ánh ước muốn của ngài là vươn tới tận vòng ngoài của cộng đồng Giáo Hội Công Giáo trên toàn thế giới, một điều ngài vẫn thường nói tới.

Có ba trong số các tân hồng y đến thuộc những quốc gia nơi tín đồ Công Giáo chỉ chiếm một phần nhỏ của dân số nơi đó.

Việc bổ nhiệm này cũng gia tăng số hồng y sẽ góp phần chọn lựa Đức Giáo Hoàng tương lai, lên 121 vị, trong số này có 49 vị được tấn phong kể từ khi Đức Giáo Hoàng Francis nhậm chức vào Tháng Ba, 2013, theo AFP. (V.Giang)

Bắc Hàn muốn tử hình cựu tổng thống Nam Hàn

Bắc Hàn muốn tử hình cựu tổng thống Nam Hàn

Bắc Hàn tuyên án tử hình cựu tổng thống Park Geun-hye và cựu giám đốc tình báo Lê Byung-ho của Hàn Quốc với cáo buộc âm mưu ám sát ông Kim Jong-un.Theo hãng thông tấn nhà nước KCNA của Bắc Hàn cho biết: “Chúng tôi tuyên bố với trong và ngoài nước rằng, sẽ áp đặt án tử hình với kẻ phản bội Park Geun-hye và cựu giám đốc tình báo Lee Byung-ho vì đã lập ra âm mưu tàn ác để làm tổn thương lãnh đạo tối cao Triều Tiên.

Nhiều quốc gia bị tấn công mạng và nhiễm virus tống tiền

Theo đài VOA loan tin, một cuộc tấn công mạng toàn cầu vào hôm thứ Tư đã làm gián đoạn các hoạt động tại cảng container lớn nhất Ấn Độ, gây khó khăn cho chính phủ và doanh nghiệp đã từng bị ‘mã độc tống tiền’ tấn công, lấy cắp dữ liệu và đòi các nạn nhân trả tiền để tháo mã độc.

Nhà cầm quyền Huế đập phá Thánh Giá ở tu viện Thiên An

HUẾ – Sáng 28 Tháng Sáu 2017, nhà cầm quyền thành phố Huế đưa hơn 100 người gồm các cán bộ và phụ nữ đến đập phá và triệt hạ Thánh Giá bên trong khuôn viên Đan viện Thiên An.
Đan viện Thiên An là điểm nóng trong thời gian gần đây, bởi giới chức trách Huế đang tìm cách chiếm phần đất hơn 107 hécta mà đan viện khẳng định có chủ quyền và đủ chứng cứ pháp lý, ở thị xã Hương Thủy, Thừa Thiên Huế.
Để bảo vệ Thánh Giá, nhiều tu sĩ Thiên An bị hành hung “bầm tím mặt” bởi một số cán bộ và phụ nữ.
Nguồn: Facebook Tuấn Anh

Súp bắp cua chay

Chương trình chuyên về ẩm thực mỗi Thứ Tư hằng tuần, với sự góp mặt của chị Nicky Trần, chuyên viên dạy nấu các món chay ngon, bổ, khỏe.
Món ăn tuần này: Súp bắp cua chay
Nguyên liệu:
Bắp trái
Cà rốt
Hành tây trắng
Tỏi
Bột năng
Hành ngò lá
Tàu hủ ky
Nấm tuyết
Nấm King mushroom
Gia vị: đường phèn, muối, bột nấm (bột nêm), dầu hành phi
Liên hệ đặt tiệc chay với Nicky Trần qua số điện thoại (714) 487 7852 hoặc email [email protected]

Điểm tin buổi sáng ngày 28 tháng 6 năm 2017

-Hàng trăm công nhân Bình Dương cấp cứu do ngộ độc thực phẩm
-Đập vỡ kính xe Lexus trộm 5 tỷ đồng giữa Sài Gòn
-TT Trump sẽ dự Ngày Quốc Khánh Pháp tại Paris
-Venezuela: Tòa Án Tối cao bị trực thăng tấn công
-Bắc Hàn bác đề nghị Olympic của Nam Hàn

Tin mới cập nhật