Nông dân trồng dưa ở Gia Lai bị giang hồ tống tiền, ‘xin đểu’

GIA LAI (NV) – Nhiều nhóm giang hồ đến tận ruộng dưa hấu của người dân ở Gia Lai, đòi bảo kê, “xin đểu”, nếu không cho chúng sẽ kiếm chuyện gây sự, cấm thương lái vào mua.

Ngày 15 Tháng Hai, nhiều người dân và thương lái từ miền Trung tới tỉnh Gia Lai thuê đất trồng và thu mua dưa hấu phản ánh với báo chí về việc bị các nhóm côn đồ, giang hồ quấy rối, “xin đểu”.

Báo Người Lao Động ngày 16 Tháng Hai, dẫn lời ông Lê Văn Lệ, quê Bình Định, thuê đất trồng dưa tại xã Ia Broái, huyện Ia Pa cho biết, do mưa lũ cuối năm 2016, ruộng dưa hấu của ông bị hư hết, phải làm đất trồng lại nên hiện mới chỉ thu hoạch xong lứa đầu tiên. Mặc dù phải đầu tư nhiều lần, tốn nhiều công sức nhưng dưa bán được giá cao so với năm trước nên cũng an ủi.

Tuy nhiên, những ngày qua có nhiều tên côn đồ say xỉn tới gây gổ, kiếm chuyện moi tiền “xin đểu”. Chưa hết, đến khi thu hoạch dưa các nhóm giang hồ lại đòi “bảo kê”. Thậm chí, một số còn đến hỏi mua với giá rẻ để bán lại cho thương lái với giá cao.

“Đống dưa đáng giá 10 triệu họ mua nhưng chỉ trả tiền 3-4 triệu đồng, còn thì lại nợ. Mà họ nợ thì không biết khi nào mới đòi được. Nhiều lần họ hỏi mua nhưng tôi lấy đủ lý do từ chối bán. Song, trong lứa dưa đầu khi tôi bán cho thương lái đã bị họ đến gây gổ, cản trở không cho đưa xe vào ruộng chở dưa, phải năn nỉ lắm mới được. Đang lo họ đến nữa không biết phải làm sao”, ông Lệ lo lắng nói.

Ông Nguyễn Tấn Tài, quê Bình Định cho biết thêm, ông đã nhiều năm thuê đất trồng dưa ở nhiều nơi trong tỉnh Gia Lai, quen lắm rồi nhưng vẫn bị thương lái ép giá. Nguyên nhân là để bù vào tiền phải “chung chi” từ 3-5 triệu đồng cho các nhóm côn đồ để được thoải mái ra vào mua hàng.

“Khi phải chung chi như vậy, thương lái phải giảm giá mua. Cuối cùng, coi như chúng tôi phải chung chi mới bán được dưa mà bao mồ hôi công sức mới làm ra được”, ông Tài than thở.

Bắc Kinh đòi Hà Nội xin lỗi vì một du khách bị đánh

Nói với phóng viên báo Người Lao động, bà Lê Thị Ngọc, một thương lái chuyên thu mua dưa ở Gia Lai cho biết, nếu không chung tiền, bọn côn đồ không cho xe vào chuyển dưa đi. “Có hôm, tôi đang chuẩn bị mua dưa của người dân thì bị chúng tới hỏi xin tiền nhưng tôi không cho. Nhưng tới khi xe vào chuẩn bị bốc dưa lên thì chúng mang theo một bó mã tấu chặn lại, không cho vào. Sợ quá, tôi lấy 3 triệu đồng đưa ra cho êm chuyện nhưng chúng đòi 5 triệu đồng mới bỏ qua”, bà Ngọc kể và cho biết vì làm ăn lâu dài, sợ trả thù nên không dám báo công an bởi thân phận người tố cáo không được bảo đảm. (Tr.N)

Bao che các ‘nhân tài’ trong ngành giáo dục

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Giới lãnh đạo chính quyền Việt Nam vẫn huy động nỗ lực của “hệ thống chính trị” để bảo vệ sự lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của đảng CSVN. Gần đây, “hệ thống chính trị” được huy động vào nhiều chuyện khác, ví dụ… thu thuế!

“Hệ thống chính trị” còn được huy động để bảo vệ một số cá nhân và những nỗ lực nhằm bảo vệ cho bằng được những cá nhân ấy khiến người ta buộc phải tin rằng, tất yếu họ phải là những “nhân tài.”

Bất chấp sự căm phẫn của công chúng và những chỉ trích kịch liệt của báo giới, “hệ thống chính trị” Việt Nam vẫn tìm đủ mọi cách để bảo vệ các “nhân tài” của ngành giáo dục.

Tin mới nhất liên quan đến “scandal” xảy ra ở trường tiểu học Nam Trung Yên, tọa lạc ở quận Cầu Giấy, thành phố Hà Nội, là có thể bà Tạ Thị Bích Ngọc, hiệu trưởng trường này, sẽ bị… chuyển đi trường khác.

Hồi Tháng Mười Hai năm ngoái, cha mẹ một học sinh lớp hai của trường này yêu cầu công an và ngành giáo dục điều tra về tai nạn đối với con của họ hôm 1 Tháng Mười Hai.
Đứa trẻ này bị gãy xương đùi phải, nhưng vì vết thương rất nặng nên phải mổ, đặt nẹp, bắt vít cố định chỗ gãy.

Lúc đầu, ban giám hiệu trường bảo với cha mẹ nạn nhân rằng bé bị ngã gãy chân khi chạy chơi trong sân trường nhưng căn cứ vào thương tích, các bác sĩ khẳng định, vết gãy là do ngoại lực tác động rất mạnh đến đùi.

Sau khi nạn nhân và nhiều bạn học của bé kể rằng, bé bị một chiếc taxi chở bà Tạ Thị Bích Ngọc đụng phải trong sân trường, trường phát phiếu khảo sát và sử dụng kết quả khảo sát: 100% giáo viên và học sinh khẳng định cho không có xe hơi ra vào trường trong giờ học và giờ ra chơi.

Lối hành xử đó khiến cha mẹ nạn nhân hết sức bất bình, họ không nêu thắc mắc như trước mà đòi phải điều tra, xác định trách nhiệm để chuyện này không xảy ra với bất kỳ đứa trẻ nào nữa.

Báo giới nhập cuộc, gần đây, bà Ngọc thừa nhận, hôm học sinh của bà bị gãy xương đùi, bà có dùng taxi. Taxi có chạy vào trường và bà không biết taxi có đụng đứa trẻ hay không. Còn chuyện phát phiếu khảo sát để phủ nhận nguyên nhân tai nạn là do taxi chở bà gây ra thì do nhân viên của bà đề ra.

Bà Ngọc không chỉ dính dáng đến một “scandal.” Năm 2006, bà từng dính tới một vụ khác khi làm hiệu trưởng trường tiểu học Nguyễn Khả Trạc, cũng tọa lạc tại quận Cầu Giấy.

Hồi đó, do sức ép của công luận, thanh tra quận Cầu Giấy phải tiến hành thanh tra chuyện thu chi tài chính của trường. Sau đó, thanh tra thừa nhận, bà Ngọc đã chỉ đạo ăn chặn khoảng 40% tiền ăn cả của 400 học sinh bán trú lẫn giáo viên để có tiền chi tiêu theo ý mình. Chưa kể, trong quá trình điều hành trường Nguyễn Khả Trạc, bà Ngọc còn yêu cầu các giáo viên trong trường phải làm đồ cúng để mang đến trường cùng bà cúng bái vào các dịp lễ, Tết.

Vào thời điểm vừa kể, bà Nguyễn Thị Vân Khanh, phó chủ tịch kiêm chủ tịch Hội Đồng Kỷ Luật quận Cầu Giấy, bảo với báo giới rằng, “scandal” này khiến “cả quận xấu hổ.” Vì “cả quận xấu hổ” nhưng có thể do bà Ngọc là một “nhân tài” khó tìm được người thay thế nên chính quyền chỉ kỷ luật bằng cách điều bà Ngọc qua làm hiệu trưởng trường Tiểu học Nam Trung Yên!

Khoan đề cập tới những ngành khác, chỉ riêng ngành giáo dục đã có vô số “nhân tài” như bà Ngọc.

Tháng trước, Phòng Giáo Dục thị xã Ba Đồn, tỉnh Quảng Bình, vừa cho ông Nguyễn Minh Khai, hiệu trưởng trường tiểu học Cồn Sẻ, tạm nghỉ để điều tra việc ông làm một phụ huynh bị thương.

Hôm 16 Tháng Giêng, một số phụ huynh đã vây ông Khai để chất vấn nhiều chuyện. Ông Khai rút dao ra dọa phụ huynh, và trong khi vung dao để giải tán đám đông, ông làm một phụ huynh bị đứt tay.

Việt Nam bắt 21 người đi kiện Formosa

Từ Tháng Mười Một năm ngoái đến nay, trường tiểu học Cồn Sẻ trở thành một trong những ngôi trường nổi tiếng nhất Việt Nam vì có hàng chục học sinh đã tốt nghiệp tiểu học hoặc đang học lớp ba, lớp bốn, lớp năm nhưng chưa biết đọc, biết viết.

Phụ huynh của những đứa trẻ này cho biết, họ đã nhiều lần xin cho con học lại lớp đã học nhưng ông Khai cương quyết từ chối vì sợ ảnh hưởng đến thành tích cả của trường lẫn của ông.
Sau đó thì xảy ra sự kiện 400 học sinh của trường bỏ học để phản đối tình trạng lạm thu quá mức.

Ông Khai làm hiệu trưởng trường này suốt 25 năm vừa qua và theo nhiều người thạo tin thì ông sẽ rời trường để đến làm hiệu trưởng một trường tiểu học khác. (G.Đ.)

Texas: Chính quyền ra tòa vì tù nhân chết trong tù quá nóng

AUSTIN, Texas (NV) – Một quan tòa liên bang đưa ra phán quyết buộc hệ thống cải huấn và các giới chức Texas phải ra tòa để đối mặt với một vụ kiện dân sự về cái chết của một tù nhân bên trong một nhà tù quá nóng, tờ Houston Chronicle loan tin.

Phán quyết này được coi là lời khiển trách nặng nề giới hữu trách khám đường sau khi có trên 20 phạm nhân chết vì sức nóng tại các nhà tù trong tiểu bang từ những năm gần đây.

Trong phán quyết của mình, Chánh Án Keith Ellison, người từng đích thân đến thanh tra một nhà tù vào mùa Hè vừa qua, viện dẫn nhiệt độ có khi lên tới 150 độ F được ghi lại tại nhà tù Hutchin State Jail gần Dallas, nơi tù nhân Larry Gene McColllun, 58 tuổi, cư dân Bellmead, ngã quỵ và chết trong đợt nóng bức hồi năm 2011.

Sức nóng bên trong các phòng giam tại nhà tù này càng thêm dữ dội vì các cửa sổ bị dán kín, thiếu quạt máy, thiếu các tiếp liệu giải nhiệt và thiếu cả phương tiện y tế cấp cứu, vẫn theo kết luận của vị chánh án.

Ðơn kiện chống cơ quan cải huấn Texas, do góa phụ và hai người con của ông McCollum đệ nạp, là vụ mới nhất trong nhiều vụ kiện cấp liên bang liên quan tới cái chết của nhiều tù nhân vì sức nóng quá độ trong các nhà tù ở Texas.

Hôm Thứ Ba, các giới chức khám đường cho biết họ sẽ kháng cáo phán quyết này. (V.P.)

Điều hành đường dây mại dâm Bắc California, bị tù bốn năm

Little Saigon: Sẽ biểu tình hỗ trợ tinh thần ngư dân Nghệ An khiếu kiện

WESTMINSTER, California (NV) – Một cuộc biểu tình hỗ trợ tinh thần người dân ở huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An, đi khiếu kiện đòi bồi thường trong vụ Formosa gây ô nhiễm môi trường sẽ được Cộng Ðồng Việt Nam Nam California và Hội Anh Em Yêu Nước tổ chức vào lúc 6 giờ chiều Thứ Năm, 16 Tháng Hai, trong khuôn viên bãi đậu xe Lee’s Sanwiches, góc Bolsa và Moran, Westminster, thông cáo báo chí của hai tổ chức này cho biết.

“Sự kiện vừa xảy ra, trong đó có hàng ngàn ngư dân thuộc ba xã ở huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, và người dân giáo xứ Song Ngọc tay không chân đất đi bộ suốt con đường từ Nghệ An đến Hà Tĩnh để nộp đơn khiếu kiện Formosa đã gặp phải sự ngăn cản thô bạo của nhà cầm quyền CSVN. Cảnh sát giao thông, công an mặc sắc phục, và nhóm xã hội đen, đã xông tới đánh đập ngư dân đến đổ máu để đoàn người khiếu kiện phải thoái lui,” thông cáo viết.

Vẫn theo thông cáo, “đồng bào khiếu kiện với rừng cờ ngũ sắc trên tay, khẩu hiệu bảo vệ môi trường ‘Hãy Giúp Chúng Tôi Kiện Formosa’ giương cao tiếp tục tiến bước. Họ là biểu tượng của khát vọng công lý, là hình ảnh những con cá không chấp nhận nằm phơi bụng trắng, phải vượt vũ hóa rồng.”

Thông cáo kêu gọi: “Người Việt hải ngoại không thể làm ngơ trước sự đàn áp dân lành đến đổ máu của công an CSVN. Chúng ta, những người Việt hải ngoại, hãy sát cánh kêu gọi nhau tới lúc phải nói lên tiếng nói của lương tri, đòi hỏi CSVN phải trả ‘nhân quyền’ cho đồng bào Việt Nam.”

Vì thế, “Hội Ðồng Ðại Diện Cộng Ðồng Việt Nam Nam California và Hội Anh Em Yêu Nước kính mời xin kính mời quý vị lãnh đạo các tôn giáo, quý thân hào, nhân sĩ, các đoàn thể, và đồng hương các giới cùng xuống đường hỗ trợ tinh thần đòi khát vọng công lý, khiếu kiện Formosa của ngư dân Việt Nam vào ngày giờ và địa điểm nêu trên.”

“Sự tham gia đông đảo của quý vị sẽ là một hình ảnh lịch sử thắm tình dân tộc hải ngoại – quốc nội đoàn kết vùng lên đòi công lý và nhân quyền cho đồng bào quốc nội và cũng là hành động biểu lộ tình đoàn kết trong cộng đồng người Việt tại Nam California,” thông cáo kết luận.

Các đoàn thể yểm trợ bao gồm Việt Nam Quốc Dân Ðảng, Ðại Việt Quốc Dân đảng, Liên Minh Dân Chủ Việt Nam, đảng Tân Ðại Việt, Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Nam California, Lực Lượng Quân Dân VNCH, Hội Ðồng Ðoàn Kết Người Việt Quốc Gia, Thanh Niên Phó Ðức Chính, Ðồng Hương Quảng Nam Ðà Nẵng, Hội Phụ Nữ Người Việt Quốc Gia, Hội Bà Triệu, và Hội Cao Niên Á Mỹ. (Ð.D.)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 15 tháng 2 năm 2017

Sư Cô Hoa Liên chia sẻ bữa cơm cho người kém may mắn

WESTMINSTER, California (NV) – Sáng Thứ Bảy, 11 Tháng Hai, hình ảnh khá thân quen của một sư cô, trong tấm áo vàng, lui cui sắp đặt từng khay thức ăn, từng chiếc áo ấm, và những khuôn mặt, ánh mắt đợi chờ của những người kém may mắn, tập trung tại khu vực kinh doanh, phía trước quán Cơm Chay Từ Thiện, và phía sau tượng Ðức Thánh Trần trên đường Bolsa, Westminster, nói lên tấm lòng chia sẻ của những người may mắn cho những người không may mắn.

Sư Cô Hoa Liên là người trong bao nhiêu năm qua thường mang đến những bữa cơm, chia sẻ áo quần, chăn mền trong những ngày mùa Ðông giá rét cho những người kém may mắn tại khu Little Saigon.

Ông Tâm Nguyễn cho biết nhờ đọc trên báo mới biết mà đến đây. Ông phải đi hai chặng xe buýt từ Santa Ana, và phải nhanh kịp mang thực phẩm về cho những bạn già khác đang chờ.

Ông nói: “Xin cảm ơn những tấm lòng vàng, còn nghĩ đến những thân phận nhỏ nhoi của những người kém may mắn.”

Anh Hải Trần, cư dân Garden Grove, đi xe đạp đến. Anh cho biết ngoài phần của mình, anh còn nhận giùm vài phần thực phẩm nữa cho những người khác không có phương tiện di chuyển. Anh cho biết có thể đạp xe đến đây là mừng lắm rồi, biết là mình còn sức khỏe, vài năm nữa không biết còn đạp xe được nữa không!

Với sự phụ giúp của đồng hương, mỗi người một ít, người góp công kẻ góp của, bữa cơm với những thực phẩm chay tinh khiết được đích thân Sư Cô Hoa Liên đứng nấu, trao cho mỗi người một phần ăn gồm những món ăn đủ dinh dưỡng, có bánh và trái cây tráng miệng, có cả nước uống, và một ít tiền mặt.

Ngoài ra, còn có những đồng hương khác phụ trách việc quyên góp quần áo, chăn mền, tuy còn ít nhưng cũng tạm ấm lòng cho người kém may mắn, những người không gia đình, nhất là những khi Ðông về, hoặc lúc cô đơn trong những dịp lễ, Tết.

Sư Cô Hoa Liên (bìa phải) và những thiện nguyện viên chuẩn bị bữa cơm từ thiện. (Hình: Văn Lan/Người Việt)
Sư Cô Hoa Liên (bìa phải) và những thiện nguyện viên chuẩn bị bữa cơm từ thiện. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Sinh viên Long Nguyễn là người tình nguyện tích cực nhất trong chương trình bữa cơm từ thiện, từ việc phụ giúp, xếp đặt và phân phối những phần quà. Ngoài ra, anh còn đóng góp $200 mỗi tháng để phụ giúp. Anh cho biết với số tiền nhỏ bé, cầu mong được đóng góp chút duyên lành trong cuộc đời này, xin góp phần giải trừ bớt những bất hạnh còn đầy dẫy trên thế gian.

Sư Cô Hoa Liên, người chủ xướng chương trình “Từ Thiện Tấm Lòng Chia Sẻ,” cho biết bắt đầu từ năm 2011, cứ mỗi tháng một lần, vào ngày Thứ Bảy của tuần thứ hai hàng tháng, khu vực trước quán cơm chay từ thiện trong khu vực này là nơi quen thuộc của những người không có gia đình, đến nhận những phần thức ăn chay, những bộ quần áo ấm, chăn mền. Hiện nay, chương trình còn hạn chế về mọi mặt, chỉ đủ sức lo cho cho 30 người hàng tháng, hy vọng trong tương lai sẽ có thêm nhiều sự góp sức của đồng hương.

Mỗi lần phát cơm từ thiện, sư cô cậy nhờ đăng báo. Khi phát hành, mua vài chục tờ, đến các địa điểm có người vô gia cư, phát cho họ biết ngày giờ để đến nhận quà.

Sư Cô Hoa Liên lúc trước khi còn cư ngụ tại Tổ Ðình Minh Ðăng Quang, Santa Ana, ngoài việc tu tập, cũng còn chút ít thì giờ lo cho bữa cơm này. Bây giờ chuyển về khu mobile home Costa Mesa, phải đi xa hơn mà chỗ ở không thuận tiện cho việc nấu nướng với số lượng thức ăn cho nhiều người, rất bất tiện. Sư cô mong cho đến cuối năm nay, hết hợp đồng nhà ở, sẽ kiếm một chỗ gần, tiện hơn, cho cả việc nấu nướng và chuyên chở quà tặng.

Chỉ vào chiếc SUV nhỏ bé, sư cô cho biết mỗi lần chuyên chở quà tặng về Bolsa, giống như một chiếc xe vận tải vậy, chật cứng không còn thấy gì cả!

Chương trình lúc mới khởi xướng, được tổ chức cho nhiều người vô gia cư tại Westminster, hoặc tại khu chợ ABC, chợ Mỹ Thuận, nhiều nhất là ở Santa Ana với 200 phần quà mỗi lần. Sau này, tuổi ngày càng già yếu, Sư Cô Hoa Liên chỉ đủ sức lo tại khu Bolsa này thôi.

Ngoài ra, nếu sư cô có dịp thì về Hàm Tân, góp sức xây nhà tình thương, nuôi những trẻ mồ côi, và người già neo đơn không nơi nương tựa. Nhưng cũng chỉ ở Việt Nam được nhiều lắm là hai tuần thôi, còn phải về lại Mỹ để tiếp tục công việc tại đây.

Lúc ở Việt Nam, Sư Cô Hoa Liên lập tịnh thất Liên Hoa, ở khu kinh tế mới thuộc huyện Hàm Tân, tỉnh Phan Thiết. Do một duyên lành, năm 2009, cố Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Giác Nhiên, pháp chủ Hệ Phái Tăng Già Khất Sĩ Thế Giới, khi về Việt Nam tuyển chọn tu sĩ, giới thiệu sư cô qua Mỹ tu học. Hòa thượng chọn sư cô, một trong những tu sĩ thuộc hệ phái khất sĩ, ở một nơi nghèo nàn hẻo lánh, đưa qua Mỹ theo diện phục vụ tôn giáo cộng đồng. Từ chỗ đó, sư cô thấy mình có được phước báu để quyết tâm tu học, và nhất là thực hành theo lời Phật dạy, mà việc từ thiện là một hạnh bố thí hàng đầu của người con Phật.

Sư Cô cho biết người tu không có tài sản gì để cứu giúp những hoàn cảnh khốn khó cả, chỉ có tấm lòng chia sẻ với người vô gia cư thôi, do đó chương trình có tên “Từ Thiện Tấm Lòng Chia Sẻ” là như vậy.

Mọi đóng góp cho việc từ thiện, xin liên lạc: (714) 653-0434, (714) 675-2556.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 15 tháng 2 năm 2017

Nga triển khai hỏa tiễn bình phi, vi phạm thỏa hiệp nguyên tử

WASHINGTON, DC (NV) – Tổng Thống Donald Trump đang gặp nhiều chuyện rắc rối – cố vấn an ninh quốc gia từ nhiệm, tòa án phán quyết ngưng sắc lệnh về di trú, bộ trưởng lao động được chỉ định xin rút lui – nay lại thêm một thách thức khác là vụ Nga vi phạm thỏa hiệp về phát triển vũ khí nguyên tử.

Theo nhật báo The New York Times, một giới chức cao cấp Bộ Quốc Phòng Mỹ cho biết Nga bí mật triển khai một kiểu hỏa tiễn bình phi mới, vi phạm hiệp định Nga-Mỹ năm 1987, cấm hỏa tiễn tầm trung đặt trên đất liền.

Hỏa tiễn bình phi (cruise missile) là loại hỏa tiễn điều khiển hầu hết bay trong bầu khí quyển với vận tốc cố định và có khả năng đánh trúng mục tiêu với độ chính xác cao.

Năm 2014, Mỹ rất quan tâm và đưa ra lời cảnh cáo khi Nga phát triển trái phép kiểu hỏa tiễn này, nhưng chính quyền Obama trấn an dân chúng lúc đó là mới chỉ thử nghiệm.

Hỏa tiễn SSC-X-8, theo tên gọi của Mỹ, có tầm xa 300 dặm và mang được đầu đạn nguyên tử.

Hiện nay, Nga có hai tiểu đoàn hỏa tiễn bình phi như thế và hỏa tiễn không còn mang danh số X nghĩa là ở giai đoạn thử nghiệm nữa.

Những hỏa tiễn SSC-8 di động sẽ là mối đe dọa nghiêm trọng cho các nước NATO, tùy thuộc trong tương lai, bao nhiêu hệ thống được triển khai và tại đâu.

Tháng Mười Hai, 1987, Tổng Thống Ronald Reagan và Tổng Bí Thư Mikhail Gorbachev ký thỏa hiệp INF giới hạn hỏa tiễn tầm trung. Hai nước đồng ý phá hủy 2,692 hỏa tiễn, trong số này, có hỏa tiễn SS-20 của Liên Xô và Pershing II của Mỹ đặt tại Châu Âu.

Ðến nay, Tổng Thống Vladimir Putin của Nga phàn nàn là “hầu như tất cả các nước lân bang với chúng tôi đều trang bị những hệ thống vũ khí mới,” và từ năm 2008, Nga bắt đầu phát triển loại hỏa tiễn bình phi.

Ấn Độ đưa 104 vệ tinh vào quỹ đạo trong một lần phóng

Chính quyền Donald Trump chưa xác định chính sách về vũ khi nguyên tử và không cho biết sẽ ứng phó với chuyện này ra sao.

Ông Mark Toner, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Mỹ, tuyên bố: “Chúng tôi không bình luận về các tin tình báo,” nhưng nói thêm: “Mỹ quan tâm sâu sắc về sự vi phạm của Nga và mong muốn Nga tuân thủ hiệp định đã ký kết.” (HC)

Chính quyền liên bang cấp ngân khoản tu sửa đập Oroville

SAVRAMENTO, California (AP) – Thống Ðốc Jerry Brown cho biết chính quyền liên bang đã chấp thuận ngân khoản tài trợ việc tái thiết các thiệt hại tại con đập ở miền Bắc California sau những ngày mưa bão cùng giúp đỡ các nạn nhân lũ lụt.

Hôm Thứ Ba, Thống Ðốc Brown cho biết Cơ Quan Ðối Phó Tình Trạng Khẩn Cấp (FEMA) đã thỏa mãn lời yêu cầu trợ giúp do văn phòng của ông đưa lên. Tuần trước, ông Brown yêu cầu tổng thống tuyên bố tình trạng thiên tai tại California để tiểu bang có thể nhận được trợ giúp liên bang sau đợt mưa bão hồi Tháng Giêng, từng gây lũ lụt, bùn lở, mất điện, và hư hại hạ tầng cơ sở trên khắp tiểu bang.

Vị thống đốc cũng ngỏ lời cảm ơn FEMA hành động mau lẹ, nói rằng tài trợ của liên bang sẽ chóng được đưa đến những nơi nào cần đến.

Trước đó trong ngày, ông Sean Spicer, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc, cho biết Tổng Thống Donald Trump đang “theo dõi sát” cuộc khủng hoảng an ninh chung do đập Oroville gây ra. (V.P.)

Điều hành đường dây mại dâm Bắc California, bị tù bốn năm

Mexico chuẩn bị trả đũa Mỹ bằng việc ngưng nhập cảng bắp

MEXICO CITY, Mexico (NV) – Thượng Nghị Sĩ Armando Rios Piter, chủ tịch Ủy Ban Ngoại Giao Thượng Viện Mexico, cho biết trong tuần này, ông sẽ đưa ra một dự luật đề nghị Mexico mua bắp của Brazil và Argentna, thay vì nhập cảng từ Mỹ, theo tin CNN.

Ðây là dấu hiệu cụ thể đầu tiên đáp trả những đe dọa của Tổng Thống Donald Trump đối với Mexico.

Ông Piter, một người tham gia cuộc biểu tình tại Mexico City hôm Chủ Nhật chống ông Trump, nói với phóng viên CNN rằng: “Ðây là một phương cách tốt để nước Mỹ hiểu rằng quan hệ đối nghịch có hậu quả của nó,” và ông hy vọng Washington sẽ thay đổi.

Bắp là thực phẩm thông dụng trong các hàng ăn và quầy hàng bên đường phố Mexico, nơi đâu người ta cũng thấy món taco làm bằng bắp.

Mỹ là nước sản xuất bắp nhiều nhất thế giới và Mexico là khách hàng tiêu thụ lớn bậc nhất.

Năm 1995, khi bắt đầu thi hành Hiệp Ước Tự Do Mậu Dịch Bắc Mỹ (NAFTA), Mexico mua bắp của Mỹ trị giá $391.

Tới năm 2014 con số này là $2.4 tỷ.

Như vậy, nếu Mexico không mua bắp nữa, thì giới nông gia Mỹ sẽ chịu tác động nặng nề.

Tổng Thống Donald Trump muốn thương lượng lại hiệp định NAFTA giữa Mỹ, Canada, Mexico, muốn Mexico trả một phần phí tổn trong việc xây bức tường biên giới, và đe dọa đánh thuế trừng phạt 20% đến 35% các hàng hóa Mexico nhập cảng vào Mỹ.

Bộ trưởng quốc phòng James Mattis khẳng định Mỹ duy trì hợp tác NATO

Hiện nay, các bên đồng ý việc tái thương lượng NAFTA sẽ khởi đầu vào Tháng Năm, sau giai đoạn 90 ngày nghiên cứu.

Nhưng ông Trump còn cảnh báo là nếu kết quả thương thuyết không được như mong muốn, Mỹ sẽ rút khỏi NAFTA.

Ông Ildefonso Guajardo, bộ trưởng Kinh Tế Mexico, nói rằng quốc gia ông sẵn sàng trả đũa tức khắc mọi đe dọa của Mỹ. (HC)

Cháu Maria Vũ Ngọc Linh

10568439-PU14-Chau MARIA VU N...

Đức Cha Phaolô Nguyễn Văn Hòa

10568601-CP14- DUC CHA NGUYEN...

Bà Maria Đặng Tuyết Lệ

10568647-PU14-Ba DANG TUYET L...

Bác Quả Phụ Đỗ Đình Tá

10568602-PU14-Bac DO DINH TA.eps

Ông Anphôngsô Huỳnh Minh Phụng

10567556-CP12P -OngHuynhMinhP...

Ông Anphôngsô Huỳnh Minh Phụng

10567725-PU14-OngHuynhMinhPhu...

Sinh viên OCC quay lén giáo sư chống TT Trump không được đến trường

COSTA MESA, California (NV) – Đại học Orange Coast College (OCC) ở Costa Mesa vừa đình chỉ việc học của sinh viên Caleb O’Neil, 19 tuổi, bởi vì anh lén quay video một giáo sư trong lúc bà nói những lời chống đối Tổng Thống Donald Trump, theo nhật báo Orange County Register (OCR).

Nhà trường buộc anh Caleb O’Neil phải nghỉ hết mùa học này và mùa Hè. Song song đó, anh phải viết một lá thư xin lỗi và 3 trang tự kiểm, vì anh vi phạm nội qui đại học khi quay video người khác trong khuôn viên nhà trường mà không có sự đồng ý của người đó.

Bà Victoria Lugo, khoa trưởng tạm thời, viết trong một lá thư cho O’Neil: “Tôi hy vọng rằng với kinh nghiệm này, em sẽ suy nghĩ chín chắn cho những việc làm của mình trong tương lai,” theo OCR.

Sai phạm của sinh viên Caleb O’Neil là hồi Tháng Mười Hai, 2016, anh đã lén quay video khi giáo sư của mình có lời chống đối cuộc tranh cử của ông Trump rồi đưa lên mạng.

Lúc ấy, trong lúc giảng dạy, bà Olga Perez Stable Cox, giáo sư tâm lý học, nói với sinh viên là cuộc bầu cử của ông Donald Trump là “một hành động khủng bố.”

Sau khi sinh viên Caleb O’Neil tung đoạn phim lên mạng, nhà trường nhận được nhiều email cả phàn nàn lẫn ủng hộ việc này.

Tuy nhiên, sự việc trở nên trầm trọng, sau khi bà Cox nhận được email có hình căn nhà của bà.

“Có người gởi email hình chụp nhà bà, với địa chỉ,” ông Rob Schneiderman, chủ tịch nghiệp đoàn giáo chức Local 1911, nói với OCR.

Sau đó, bà phải tạm thời rời khỏi tiểu bang vì những lời dăm dọa này, theo OCR.

Ông Schneiderman mô tả bà Cox là người “gốc Tây Ban Nha, đồng tình luyến ái sống tại Orange County.”

Theo, OCR, ông William Becker, luật sư đại diện anh O’Neil, nói rằng hình phạt này là quá đáng và vi phạm pháp lý đối với anh, và anh sẽ kháng án và sẽ tiếp tục đi học trong lúc chờ kết quả.

Ông Becker, giám đốc Freedom X, một cơ quan chuyên bênh vực tự do tôn giáo và ngôn luận, nói tiếp: “Đây là sự tấn công của phe khuynh tả trong học đường để bảo vệ quyền lợi của những giáo sư cấp tiến của họ, trong lúc học sinh phe bảo thủ phải trả giá.”

Ông Dennis Harkins, hiệu trưởng đại học OCC, từng tuyên bố rằng ban giám đốc sẽ điều tra coi điều Giáo Sư Cox nói có thích hợp trong phạm vi giảng dạy của bà không. Kết quả cuộc điều tra này chưa rõ.

Ông Doug Bennett, phát ngôn viên đại học OCC, trong tuần này nói trường sẽ không bình luận về nhân sự và không muốn nói về những gì liên quan đến sinh viên, vì quyền riêng tư của họ.

Sinh viên Joshua Recalde-Martinez, một trong ba sinh viên khác, cùng đứng đầu câu lạc bộ College Republicans tại trường, hiệp hội gởi đoạn video lên mạng, nói họ nhận được thông tin cho hay không có chứng cớ gì để buộc tội họ.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 15 tháng 2 năm 2017

Anh nói: “Tôi rất bực khi họ (nhà trường) áp đặt biện pháp quá đáng như vậy với anh O’Neil, nhất là khi một sinh viên muốn thu thập tài liệu để dẫn chứng rằng anh bị giảng viên để ý và quyền sinh viên của anh bị xâm phạm.”

Trong một cuộc phỏng vấn với OCR tháng rồi, bà Cox nói lời bà nói với sinh viên chỉ để an ủi những người không hài lòng về cuộc bầu cử của ông Trump và cho họ chỗ dựa.

Là người đồng tính gốc Latino, bà Cox rất sợ kết quả cuộc bầu cử ông Trump.

Ông Rob Schneiderman nói ông hài lòng khi thấy có người lãnh hậu quả và chịu trách nhiệm cho việc này.

Tuy nhiên, ông thêm: “Trong trường hợp này, không ai thắng cả.” (ĐG)

Ở hiền gặp lành, chuyện khó tin nhưng có thật tại Orange County

PLACENTIA, California (NV) – Ông Bob Hoffman, 65 tuổi, quản lý điều hành tại Long Beach, là người có từ tâm. Nhờ đó, chuyện xảy đến cho ông, tưởng là xui xẻo, lại mang đến một kết cuộc có hậu.

Biết vợ mình, bà Linda, 68 tuổi, ước ao được đi nghỉ mát ở Ý, ông Bob đã âm thầm ky cóp suốt sáu năm trời, dành dụm từ năm 2011 và có được $8,000, theo nhật báo Orange County Register (OCR).

Vài tuần trước, một người bà con của ông cầu khẩn, xin ông cứu giúp vì cả gia đình họ, có cả con nít, đang bị trục xuất khỏi căn hộ họ đang ở. Cầm lòng chẳng đặng, ông Bob quyết định sẽ lấy toàn bộ số tiền $8,000 này để giúp người bà con này.

Thứ Hai tuần rồi, ông ra nhà băng rút $8,000 về định sẽ đưa cho người bà con. Sợ mất, ông bỏ số tiền vào phong bì rồi nhét túi áo sơ-mi màu cam.

Đêm ấy, bà Linda nói với ông Bob rằng sáng hôm sau, bà sẽ cho Goodwill ở Placentia một ít quần áo cũ. Vốn thích giúp người khác, ông Bob vơ một số quần áo trong tủ rồi đem ra xe giúp vợ mà không hề hay biết mình đã lấy luôn cái áo màu cam có $8,000 trong túi, vẫn theo OCR.

Hai hôm sau, ông Bob mới xực nhớ ra chuyện này. Lúc ấy, ông đi làm về, lấy thêm $100 trong ngân hàng cho người bà con.

Về nhà, ông vội vã hỏi vợ thì chưng hửng, khi biết rằng bà đã đem hết quần áo cho Goodwill từ hai hôm trước rồi.

Hai vợ chồng chạy ra Goodwill, mọi người cùng đổ xô lùng xục khắp tiệm cả giờ đồng hồ.

Họ thấy quần áo của ông Bob, nhưng không thấy cái áo màu cam, báo OCR cho hay.

Bà Linda nói: “Ông Bob là người cứng rắn. Nhưng ông đã khóc. Ông chưa hề khóc từ khi đám tang cha mẹ ông.”

Đêm ấy dài lê thê bất tận.

Sáng Thứ Sáu, mới 7 giờ 30, điện thoại nhà ông reo. Ông Bob đã đi làm. Một người đàn bà tên Caitlin Mulvihill báo rằng bà tìm được cái áo màu cam.

Bà Linda gọi ngay cho ông Bob ở sở làm.

Tan sở, ông Bob đưa bà Linda đến Goodwill ngay. Thật may mắn, ông đã nhận được đầy đủ $8,000.

Ông nói: “Tôi rất kính phục sự lương thiện và lòng chính trực của nhân viên Goodwill. Họ có thể giấu tiền của tôi một cách dễ dàng.”

Bà Linda muốn tặng tiền thưởng, nhưng Goodwill dứt khoát không nhận. Sau cùng, họ đồng ý cho vợ chồng ông Bob mua pizza đãi nhân viên Goodwill, theo báo OCR.

Khi tạo ra nhân tốt, cái quả cũng sẽ tốt.

Tuần rồi, ông Bob được người bà con cho hay là họ đã xoay sở được rồi, không cần tiền của ông nữa.

Ông gởi tiền ngay vào ngân hàng. (ĐG)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 15 tháng 2 năm 2017

Ðứng Thẳng Làm Người (Kỳ 128)

1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam

Phòng giam trại Bố Lá này phía trên, bên hông có một ô cửa vuông cỡ sáu tấc, có song sắt, cách mặt đất khoảng hai mét rưỡi. Phía ngoài vách tường chỗ ô vuông đó nó xây cái bục xi măng cao khoảng sáu tấc cho tụi công an tuần tra leo lên đó đứng nhìn vô thì có thể nhìn thấy mọi hoạt động trong phòng giam cả tầng dưới, tầng trên cùng một lúc.

Cái tầng dưới tôi đang ở ban đêm không có ánh sáng đèn, tối mò mò một chút ánh sáng từ cái bóng điện nhỏ xíu ngay cầu thang tầng trên chiếu xuống. Buổi tối, sau khi ăn cơm xong chừng một giờ đồng hồ, tôi đọc ba chuỗi kinh rồi đi ngủ. Tôi cầm chuỗi Mân Côi trên tay, cứ đi từ cửa phòng đến cuối phòng rồi quay lại, vừa đi vừa đọc, coi như mình tập thể dục nhẹ, mà không phải ngồi một chỗ cho muỗi cắn.

Có lần tôi đang đọc kinh thì nghe tiếng hỏi:

– Chị đang làm gì vậy?

Tôi quay ra tìm, nhìn lên cái lỗ vuông đó thì thấy thằng công an tuần tra đứng nhìn tôi từ trên cái lỗ vuông đó. Tôi trả lời:

– Tôi đang đọc kinh.

– Chị đạo gì? – Nó hỏi tiếp.

– Công Giáo. – Tôi nói.

– Tôi có thể nói chuyện với chị một chút được không? – Nó hỏi.

– Ðược. – Tôi trả lời. – Có gì muốn nói cứ nói đi, không cần phải ngại đâu. Ai tử tế với tôi thì tôi cũng tử tế lại thôi.

– Quy định tôi làm tuần tra thì chỉ tuần tra thôi, không được nói chuyện với phạm nhân trong phòng. Nhưng mà tôi tò mò quá, muốn biết. – Nó nói.

Tôi nhìn lên, qua ánh sáng lờ mờ thấy nó đeo bảng tên Nguyễn Văn Tuấn, khoảng hơn hai mươi tuổi, cấp hàm trung sĩ. Tôi nói:

– Cán bộ Tuấn muốn hỏi gì cứ hỏi, cái gì tôi trả lời được tôi sẽ trả lời, tôi với cán bộ Tuấn đâu có gì phải thù hằn nhau đâu mà sợ.

– Tôi nghe mấy người ở ngoài nói chị có nhiều bằng cấp lắm, hồi trước chị toàn công tác ở các đơn vị mũi nhọn ngành công an có đúng không? Là những đơn vị nào vậy? – Nguyễn Văn Tuấn hỏi.

– Ðúng vậy. – Tôi trả lời. – Tôi đã từng làm cảnh sát điều tra, cảnh sát khu vực, cảnh sát hình sự, an ninh điều tra. Tôi cũng phối hợp công tác với rất nhiều đơn vị nghiệp vụ khác như kỹ thuật hình sự, kỹ thuật nghiệp vụ 2, giao thông, pháp y. Nói chung là còn nữa, nhưng không nhiều bằng mấy chỗ vừa kể.

– Tôi biết những đơn vị đó không giỏi không làm được. Hồi trước chắc chị học giỏi lắm. Tại sao chị nghỉ làm? – Nguyễn Văn Tuấn hỏi.

– Tôi còn viết báo. Mà người ta không thích tôi viết báo, vậy thôi. – Tôi nói.

– Sao kỳ vậy? – Nguyễn Văn Tuấn hỏi.

– Ðó là quyền của tôi, tại sao tôi lại không được quyền viết những điều mà tôi thấy đó là sự thật. Tôi không chấp nhận làm một thứ công cụ cho người khác. – Tôi nói.

– Chị theo đạo Công Giáo từ lúc nào vậy? Chị thấy đạo Công Giáo có gì hay mà chị theo? – Nguyễn Văn Tuấn hỏi.

– Tôi mới rửa tội từ Tháng Sáu năm 2009 thôi. Tất nhiên là hay tôi mới theo chớ. Tôi già từng tuổi này, lại có trình độ giỏi như cán bộ biết, người khác muốn dụ tôi dễ lắm sao? – Tôi nói.

– Ờ hé! Chị nói đúng. Hồi đó chị học trường nào vậy? Chị làm được bao nhiêu năm rồi? Khi chị thôi làm cấp hàm chị là gì? – Nguyễn Văn Tuấn hỏi tiếp.

– Tôi học Ðại Học Luật, cao cấp lý luận chính trị Má -Lê, lớp đào tạo luật sư là chính, còn những khóa học ngắn hạn thì nhiều. Tôi công tác trong ngành công an hơn mười năm, năm 2001 tôi đã mang hàm đại úy, cho nên cỡ tuổi tôi mà giờ này mới đại úy là đồ bỏ, làm quản lý du lịch một thời gian rồi mới nghỉ luôn đi làm báo. Tôi cũng có mười mấy năm tuổi đảng đó. – Tôi nói.

– Chị công tác thời gian cũng lâu, tại sao chị không theo đuổi đến cùng? – Nguyễn Văn Tuấn hỏi.

– Phải, tôi làm việc thời gian cũng lâu. Cái mà tôi có được trong suốt thời gian ấy là kiến thức, sự hiểu biết, ngoài ra không có gì hết. Ngày tôi còn đi học và bắt đầu làm việc, tôi nghĩ rằng tôi có thể đem lại công lý, công bằng cho người dân. Nhưng sau đó thì tôi hiểu, làm gì có công bằng, công lý, tôi không thể đem lại công bằng cho người khác khi chính bản thân tôi còn không có sự công bằng. Những người như tôi phải làm việc như trâu bò, để những đứa dốt nát chữ không đầy cái lá tre nhưng là con ông cháu cha ngồi trên đầu trên cổ hưởng lợi, đứa dốt hơn mình làm lãnh đạo mình, cái đó tôi không chịu được. Bọn họ toàn lừa bịp, dối trá, những điều tôi học ở trường ngày trước thấy chúng nó đều làm ngược lại, chúng nó chỉ lo tham nhũng, hốt bạc, phe cánh, chẳng có vì dân vì nước con mẹ gì hết. Cứ tưởng là công bằng lắm, chính trực lắm, chỉ cần chịu khổ một thời gian thì dân giàu nước mạnh, cố gắng để xây dựng nước mình tiến lên. Giờ hiểu ra toàn nói láo hết, chỉ có bọn chóp bu chúng nó giàu thôi, dân thì tàn mạt, cán bộ cấp thấp như tôi cũng tàn mạt. Khi cần có năm trăm ngàn đồng thôi không biết vay mượn ai, không ai dám cho mình mượn, sợ mình không có tiền trả, tình nghĩa cái chó gì mà lưu luyến. – Tôi nói.

Bức tường Mỹ-Mexico gợi lại ký ức đau buồn của bức tường Berlin

Có lẽ chưa nơi nào mà việc ông Trump muốn xây một bức tường với Mexico gợi cho người ta những ký ức không vui nhiều bằng tại Berlin. Những ký ức đó đã là động lực dẫn đến việc tuần trước hàng ngàn người dân Berlin tụ tập dưới trời lạnh băng giá tại Khải Hoàn Môn khổng lồ Brandenburg Gate, nơi mà bức tường Berlin được dựng trước đây, để phản đối dự án xây bức tường dọc theo biên giới với Mexico của ông Trump cũng như là quyết định nay bị tòa án tạm hoãn thi hành cấm công dân thuộc bảy nước đa số là Hồi Giáo nhập cảnh vào nước Mỹ.

“Chúng tôi đã có một bức tường tại đây, chia Berlin ra làm đôi. Chúng tôi biết những bức tường nó chia rẽ người ta đến mức nào,” một người biểu tình nói với phóng viên tờ Christian Science Monitor trong lúc đám biểu tình vừa đi vừa ca trên đường tiến tới tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ.

Dựa trên kinh nghiệm lịch sử của mình với bức tường đã nằm sừng sững trong suốt 28 năm tại Berlin, nhiều người Ðức thấy những lời nói của ông Trump về một bức tường như vậy thật là khó chịu. Ðứng trước một phong trào dân túy cực hữu đang gia tăng tại Ðức và nhiều nơi khác ở Châu Âu cũng như là những hàng rào tương tự được dựng lên tại nhiều nơi để ngăn chặn làn sóng di dân, họ cảm thấy chúng biểu tượng cho một sự đóng cửa tổng quát đối với những văn hóa và tư tưởng mới.

“Tường tạo ra sự cô lập và kỳ thị,” đó là nhận định của đô trưởng Berlin, ông Michael Muller, sau khi ông Trump đưa ra sắc lệnh xây bức tường cách ly với Mexico chỉ chưa đầy một tuần sau khi nhậm chức. Và ông viết thêm, “Vào lúc này, vào lúc mở đầu của thế kỷ thứ 21, chúng ta không thể chỉ đơn giản từ chối không chấp nhận nó khi mà tất cả những kinh nghiệm lịch sử của chúng ta bị bỏ không thèm ngó đến bởi dân tộc mà nhờ họ chúng ta có tự do, dân tộc Mỹ.”

Theo giám đốc tổ chức thiện nguyện Berlin Wall Foundation Axel Klausmeier thì một trong những bài học lớn nhất mà người ta học được từ bức tường Berlin là “không một bức tường nào có thể kéo dài một cách vĩnh cửu.” Bức tường có thể cho một giải đáp ngắn hạn nhưng về lâu về dài không hữu hiệu gì trong việc ngăn chặn nhưng người di dân nếu họ muốn đến. Và ông Klausmeier đưa ra một lời mời sẽ dẫn ông Trump đi tham quan bức tường Berlin mà nay chỉ còn lại vài mảnh dọc theo thành phố Berlin trong trường hợp ông Trump quyết định có đến thủ đô của nước Ðức. Ông Klausmeier nói: “Có thể rằng ông ta sẽ bị hấp dẫn bởi mô hình lịch sử này.”

Tuy nhiên Joerg Forbrid, một nhà nghiên cứu cao cấp về Trung và Ðông Âu cho viện nghiên cứu German Marshall Fund cảnh cáo rằng không nên quá lạm dụng sự so sánh lịch sử giữa bức tường Berlin và bức tường mà ông Trump dự tính xây dọc theo biên giới Mexico: một cái để ngăn chặn người ta trốn ra và một cái để giữ không cho người ta vào. Mặc dù vậy theo ông Forbrid, bức tường Berlin là một bằng chứng mạnh mẽ cho thấy sự vô hiệu của những bức tường như vậy trong việc hoàn thành mục tiêu người ta muốn, nhất là nếu đứng trước những đối kháng mạnh mẽ. Theo ông Forbrig, “Những người nào nhất định muốn thoát ra thì sẽ tìm thấy đường tuy rằng nhiều khi với những nguy cơ rất lớn. Ước muốn của con người muốn vượt qua sự ngăn cách nhân tạo thì mạnh hơn và lớn hơn bất kỳ một thứ bê tông nào mà người ta có thể tạo ra.”

Và ông cũng đặt vấn đề là làm sao một bức tường dọc theo biên giới với Mexico có thể ngăn chặn việc di dân bất hợp pháp khi mà theo Twe Research Center có đến 50% những người di dân bất hợp pháp nhập cảnh Mỹ qua con đường hợp pháp tỷ như các chiếu khán du học hoặc là du lịch.

Theo ông Jochen Staadt, giáo sư về sử nước Ðức tại viện đại học Berlin Tự Do (Free University Berlin): “Một bức tường không ngăn chặn được người ta muốn tự do, muốn có một cuộc sống tốt hơn và tìm cách có một đời sống mới tại một nơi mà người ta nghĩ là tốt hơn quê hương mình.”

Giáo Sư Staadt chỉ ra các sinh viên của trường đại học ông đã giúp như thế nào những người dân Ðông Ðức tìm cách ra khỏi Ðông Berlin trong những ngày đầu khi bức tường mới được xây, chẳng hạn giúp họ “lấy thông hành Thụy Sĩ hoặc là đào đường hầm.”

Trung Quốc xây nhà máy nhiệt điện gây ô nhiễm tại Bình Thuận

Bức tường ông Trump định xây là tăng thêm vào số 652 dặm hàng rào kẽm gai vốn đã chạy dọc theo biên giới với Mexico và chắc chắn cũng sẽ gặp phải những chống đối gay gắt tương tự.

Bức tường mà ông Trump muốn xây chỉ là triệu chứng của một hiện tượng trong đó người ta nghĩ rằng đóng cửa xã hội mình sẽ giúp cho người ta giải tỏa được cảm giác bị đè bẹp bởi sự cởi mở dẫn đến việc du nhập tràn ngập những con người, tư tưởng, và tôn giáo mới vào trong xã hội mình. Ðây là một hiện tượng không chỉ thuần túy xảy ra tại Mỹ. Thành ra theo Giáo Sư Forbrig: “Phong trào chống Hồi Giáo tại Ðức, Brexit tại Anh hay là Front National tại Pháp, tất cả cũng chẳng khác gì với những gì ông Trump vẫn nói và nay đang làm. Nó đều là xung động cô lập hóa. Tường và lệnh cấm nhập cảnh chỉ là những triệu chứng của một căn bệnh xã hội chung.”

New York: Các dược phòng chống kiểm soát giá thuốc

ALBANY, New York (NV) – Hệ thống các nhà bào chế thuốc tại Hoa Kỳ đang vận động giới lập pháp New York bác bỏ kế hoạch kềm chế không cho giá thuốc tăng vọt do Thống Ðốc Andrew Cuomo đưa ra, tờ New York Daily News loan tin.

Tổ Hợp Nghiên Cứu và Bào Chế Dược Phẩm Hoa Kỳ vào hôm Thứ Tư khởi sự vận động các nhà lập pháp tiểu bang New York bác bỏ kế hoạch của ông Cuomo, lập luận rằng kế hoạch đó đe dọa tiến trình nghiên cứu và bào chế các dược phẩm tốt hơn cho bệnh nhân.

Chiến dịch vận động này sẽ bao gồm các quảng cáo trên mạng và một loạt các cuộc vận động trên toàn tiểu bang để thúc giục dân New York yêu cầu các nhà lập pháp bác bỏ dự luật kiểm soát giá thuốc ngay tại Quốc Hội tiểu bang.

Các dược phòng còn tố cáo rằng kế hoạch của vị thống đốc chẳng những không đem lại kết quả tốt đẹp nào mà còn đẩy giá thuốc lên cao hơn và ngăn chặn việc phát minh các thứ thuốc mới cần thiết cho việc cứu mạng con người.

Chiến dịch này cũng thúc giục giới lập pháp New York đưa ra “các giải pháp thật sự cho người bệnh” thay vì trông cậy vào sáng kiến của chính quyền Cuomo. (V.P.)

Điều hành đường dây mại dâm Bắc California, bị tù bốn năm

Không còn khổ đau

Trong gần ba thập niên làm công việc trả lời thư độc giả/thính giả, tôi được cơ hội gặp gỡ trực diện với khoảng trên dưới 30 phụ nữ, một thanh niên tuổi dưới 30, ba ông trung niên tuổi từ ngoài 40 đến gần 50, ba ông ở ngưỡng cửa tuổi đời xưa nay hiếm, ngoài 70. Câu chuyện của quý vị nam giới có nội dung khác nhau, làm họ bận tâm tìm giải pháp hoặc chấn chỉnh/thay đổi, hoặc bắt đầu/nối lại, thậm chí chấm dứt một tình huống bất như ý nào đó. Thái độ giống nhau ở những vị này là tuy họ có ít nhiều bối rối, khổ tâm nhưng tuyệt đối tinh thần họ khá vững vàng, không bị suy sụp. Trái lại, với các cô, các bà ở nhiều độ tuổi, nội dung câu chuyện họ chia sẻ không khác nhau và thái độ của họ hầu như cũng chỉ là một tuy mức độ và hình thức có gia giảm. Nói cách khác, họ là hiện thân buồn thảm của nỗi đau đến từ người đàn ông là chồng hay người tình, đa phần, hoặc không thủy chung hoặc bội bạc.

Những điều mắt thấy, tai nghe lập đi lập lại nhiều lần như điệp khúc của một bài hát cũ khiến có lúc tôi đã nghĩ trái tim người phụ nữ là một cấu tạo vật lý không thay đổi, bất biến trong lồng ngực của họ dù trải qua hàng trăm năm vật đổi sao dời và người phụ nữ về nhiều phương diện, được xem là họ đã đi hia bảy dặm cùng với những tiến hóa thần kỳ của xã hội. Nếu có thay đổi chút nào thì chỉ là ứng xử bề ngoài của họ được trí tuệ tương tác với lợi thế thời đại dành cho họ như một thứ thể diện hay một thứ quyền năng tự vệ. Tôi tin là phụ nữ vẫn khóc một mình ngay cả khi mối hận lòng cho họ sức mạnh bài binh bố trận để hủy diệt kẻ bạc tình.

Năm tôi chừng 10 tuổi, một buổi chiều nắng vừa tắt, tôi đang chạy chơi trong vườn, quần áo, mặt mũi lem luốc bụi đất và mồ hôi thì nghe tiếng mẹ gọi ầm ỹ từ căn bếp ám khói. Giọng bà hổn hển: “Con lên gác, bảo bà khách về đi vì sắp đến giờ cơm của thầy rồi!” Tôi ngây thơ, vội vàng làm theo lời mẹ nhưng chạm phải ánh mắt sắc như dao của bà khách ngồi đối diện bố có đôi lông mày vòng nguyệt thật đẹp trên khuôn mặt chữ điền mịn màng, tôi hơi sợ, bèn nhanh trí đổi lời mẹ dặn: “Thưa thầy, dọn cơm được chưa ạ?” Bố tôi từ tốn trả lời, dịu dàng khác hẳn mọi khi: “Thầy có khách, con bảo cô S. làm thêm vài món, xong thì bưng lên.” Tôi trở xuống, vào bếp, đã thấy đôi mắt mẹ nhìn tôi, chờ đợi. Tôi lập lại lời bố, chưa hết câu thì giật bắn mình thấy mẹ tôi phang mạnh vào tường thanh củi đang cháy dở trên tay bà, miệng lầu bầu: “Làm thêm món này! Làm thêm món này!” Ðầu óc non nớt cho tôi biết thế là có chuyện gì nghiêm trọng rồi nhưng vì mẹ đang tức giận, tôi lủi nhanh ra vườn. Một chốc, mẹ không gọi mà ra vườn tìm tôi, lần này bà chỉ bảo: “Con lên gác xem bà khách về chưa?” Bà khách vẫn chưa về. Mẹ tôi dập bếp, không thổi nấu gì nữa mà loay hoay, bực dọc ra mặt. Tôi nghe mẹ lầu bầu tiếp: “Tối rồi mà không về là thế nào? Thứ đồ mặt trơ.” Mẹ còn bắt tôi lên lầu thám thính vài lần nữa trước khi tôi thấy bà vãi một nắm muối hột vào cái bếp đang đỏ lửa. Chắc mẹ làm phép nên khi những hạt muối hết nổ lép bép trong bếp thì bà khách xuống lầu, đi tha thướt ra cổng trong bóng chiều đã nhọ mặt người. Bà khách của bố trông sang trọng và đẹp hơn mẹ tôi vạn lần. Tôi hỏi ông quản gia: “Ông Tuyển ơi, bà khách của bố cháu là ai, ông có biết không?” Ông cười, đôi mắt toét viền đỏ hấp háy: “Cô trẻ con, hỏi chuyện người lớn làm gì? Bà ấy là bạn cũ của cụ đấy!” Câu chuyện ngày ấy ngưng ở chỗ này nhưng tôi không quên mà mãi ghi nhớ nó trong đầu.

Sau này khi khôn lớn, nhớ lại chuyện cũ, tôi mới hình dung được là mẹ tôi… ghen. Trí nhớ tôi ghi đậm hình ảnh bà đôi mắt thất thần, lam lũ trong chiếc áo cánh vải trắng ám mùi hành tỏi, quay quắt đi tìm tôi trong khu vườn rộng với nỗi lo âu, thổn thức buồn tủi trong trái tim không khác gì trái tim của bất cứ phụ nữ sang/hèn nào trên mặt đất này. Chả thế mà thi hào Nguyễn Du đã đặt vào miệng Hoạn Thư lời trần tình cho tính đanh ác, nanh nọc của nàng trong vị thế người vợ cả biết chồng có tình riêng: “Ghen tuông thì cũng người ta thường tình.”

Tất cả các bà vợ hay người tình đều nhân danh tình yêu mà ghen. Tôi hơi ngờ ngợ điều này vì bản chất của tình yêu là niềm vui, là hiến tặng và tan chảy trong nhau, không có chỗ cho ép uổng và thù hận. Ngay cả một bà mẹ có bổn phận bảo vệ gia đình vì sự an vui của con cái, mục tiêu càng không phải là sở hữu người chồng và đẩy con cái vào hoàn cảnh thiếu cha hay thiếu mẹ. Trường hợp mẹ tôi, suy từ thực tế, tôi biết chắc giữa cha mẹ tôi, trong mọi thời điểm cuộc đời của cả hai, không bao giờ có cái tình nên thơ, lãng mạn dưới bất cứ hình thức nào mà thế gian gọi là tình yêu. Ðể thèm khát. Ðể tiếc nuối. Ðể đòi quyền sở hữu. Ðể cay đắng ghen tuông với người khác một điều gì bà thực sự không hề có để mà mất. Thế nhưng hình ảnh mẹ tôi quay quắt đến tội nghiệp trong cái buổi chiều mùa hè oi bức ngày tôi còn bé, chưa đủ trí khôn để hiểu biết thế giới đa đoan của người lớn, rõ ràng là do ghen tuông. Vậy thì cảm xúc buồn bã ấy bởi đâu? Tôi tiếc đã không còn mẹ ở tuổi này để ôm bà trong tay và hỏi nguồn cơn.

Theo sách vở nghiên cứu, trong các nguyên nhân gây ra trạng thái ghen tuông, có trường hợp tôi nghĩ giải thích được cho mẹ, đó là mặc cảm tự ti, bị coi nhẹ. Tuy nhiên, nghịch lý vẫn đặt ra ở thời của mẹ tôi, khi người đàn bà làm vợ người đàn ông có vai vế trong xã hội không những luôn ở vị thế thấp hơn chồng trong thứ bậc gia đình mà còn lấy làm vinh hạnh được ngồi ở chỗ của họ. Vây, đây không phải là lý cớ khiến mẹ tôi ghen tuông.

Vẫn theo sách vở nghiên cứu, ghen tuông còn đến từ ý nghĩ bị chia sẻ những gì vốn được xem là thiêng liêng, cao quý, từng chỉ chia sẻ trong riêng tư giữa hai vợ chồng hay hai người tình, gây ra cho nửa kia cảm giác bị phản bội, bị xúc phạm, bị ăn cắp, thậm chí bị tước đoạt, làm nảy sinh ghen tuông. Áp dụng trường hợp này vào mẹ tôi cũng trật lất.

Thế mà mẹ tôi quả thực có ghen. Vẫn ghen.

Sống gần hết đời mình, đọc, biết, hiểu, ngay cả bản thân trải nghiệm, tôi xót xa thương mẹ và cả một thế hệ các phụ nữ như mẹ. Tôi cũng chủ quan kết luận rằng ghen tuông thuần là do bản năng và vì do bản năng, tự nó có sức mạnh khó kềm hãm. Tuy nhiên, đã gọi là bản năng ắt có thể dùng lý trí để trấn áp. Cho nên, ghen tuông còn được xếp loại đẳng cấp. Phụ nữ trí thức ghen kín đáo, thâm trầm, thanh lịch. Phụ nữ bình thường ghen ầm ỹ, theo sự thúc đẩy của bản năng. Bên cạnh lý trí/trình độ, phong tục, tập quán xã hội cũng là nguồn lực giúp kiểm soát cảm xúc ghen tuông, vừa tích cực vừa tiêu cực tùy thuộc bối cảnh trong đó sự việc đưa tới ghen tuông xảy ra.

Bạn bè, chị em, đồng nghiệp ghen giống nhau vì bắt chước, vì nghe thấy/nhìn thấy hay được xúi bẩy làm theo, thậm chí có cả việc đánh ghen hộ. Ồn ào, huyên náo có thể qua đi, kể cả những hư hao nó để lại. Nhưng ghen mà không thổ lộ, mà cất giữ cho riêng mình là loại ghen cực độc, như ung thư ngấm ngầm hủy hoại sinh lực người bệnh.

Khoảng năm 2005, lúc tôi còn làm việc cho đài phát thanh VNCR trên đường Moran, một buổi trưa có một bà đến tìm tôi. Từ đó tới nay, hình ảnh bà còn mãi trong ký ức tôi với câu hỏi thật tha thiết: “Bây giờ chị ở đâu? Vì sao chị không trở lại gặp tôi như đã hứa? Chị có khá hơn không? Tôi hy vọng sau lần chúng ta nói chuyện (đúng hơn là chị nghe tôi nói) chị đã đủ sức mang vác gánh nặng của mình và không cần tôi nữa?” Kinh nghiệm cho tôi biết người trong cuộc khi ra khỏi cơn bối rối thường ngại ngùng, không muốn đối diện lần nữa với nhân chứng của một hoàn cảnh họ hối tiếc phải chi đừng xảy ra.

Chị bước vào, khuôn mặt nhợt nhạt, tóc không gội, không chải, quần áo xộc xệch. Chị cầm cái ví con lép kẹp ở tay, một chiếc dép đi ở chân bị đứt quai, buộc tạm bằng dây thun, đôi mắt buồn ném ra xung quanh ánh nhìn rụt rè, ngơ ngác. Quan sát kỹ, tôi đoán chị chừng ngoài 40 tuy sự bơ thờ, không săn sóc mình, không trang điểm, dáng vẻ tiều tụy với hai vai xuôi, bước đi chậm, khiến chị trông qua như một người già. Ngồi trong phòng khách của đài, chị khóc rấm rứt, nói không ra hơi, tiếng còn, tiếng mất, đại khái chị bị người phối ngẫu có tình riêng bạc đãi. Những bức tranh phụ rẫy có nội dung/hình thức giống nhau nhưng bức tranh ngay trước mắt tôi lúc đó âm u quá, thê thiết quá, đầy thương cảm. Tôi cầm tay chị, đưa chị vào phòng vệ sinh phía sau, xin chị vui lòng soi mình vào gương rồi hỏi chị: “Chị ơi, chị có nhận ra chị trong gương không? Chị có thương được người phụ nữ như chị đang thấy đấy không? Người ta làm khổ chị đã đành nhưng sao chị nỡ tự đày đọa mình đến thế? Chị về nhà, tắm gội sạch sẽ, thơm tho. Ra phố chải tóc, làm móng chân, móng tay, mua quần áo mới, dép mới, làm đẹp mình giùm tôi. Chị phải tự bằng lòng mình trước, phải cảm thấy yêu thương chính mình trước khi mong muốn làm động lòng người bên cạnh, như bông hoa nở tự nhiên, đẹp lấy nó, tỏa hương thơm nơi nó hiện diện và quyến rũ. Công việc và con cái là hai nguồn hỗ trợ có sức mạnh giúp chị đứng lên, vững chãi trong cuộc sống. Chị làm được đến đâu, tốt đến đó và vui lòng trở lại đây cho tôi vui cùng rồi tính tiếp, chị nhé!”

Cùng với thiên chức làm vợ, làm mẹ, tạo hóa ban cho người phụ nữ những tiềm năng sống còn tuyệt vời, chỉ cần các chị bình tâm trước mọi biến cố, đừng hốt hoảng, đừng tuyệt vọng, đừng mong chờ ai hay cái gì khác mà tĩnh lặng nhìn sâu chính nội tâm mình, thắp sáng bóng tối bằng suy nghĩ trong trẻo, bằng cảm thông vị tha, bằng thấu suốt lẽ đời hết mưa rồi sẽ nắng, các chị sẽ tìm được bình an, sẽ thấy hạnh phúc dễ hơn khổ đau, sẽ chấm dứt mọi bi kịch, sẽ tự chữa lành những thương tổn bất luận đến từ nguyên nhân nào, trong đó, thường xuyên nhất từ trái tim đong đưa của các đấng mày râu.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 15 tháng 2 năm 2017

Tin mới cập nhật