Nhượng Tống, thế hệ 20 hồi 1925

Ngoài việc dịch gần hết “lục tài tử” của văn học Trung Hoa, ngoài cuốn tiểu thuyết tình cảm thời mới lớn Lan Hữu, Nhượng Tống còn là người đồng thành lập Nam Ðồng Thư Xã với anh em Phạm Tuấn Tài chủ trương giáo dục thanh niên ý thức trách nhiệm đối với đất nước – một đất nước còn đang dưới ách đô hộ của Pháp – cho nên ảnh hưởng của ông lan rộng, sâu bền, khác hẳn ảnh hưởng giai đoạn của chính trị. Các sách mà ông đã xuất bản là Gương Thiếu Niên, Gương Thành Bại, Trưng Vương Diễn Nghĩa, Dân Tộc Chủ Nghĩa. Thư xã của ông bị đóng cửa khi Việt Nam Quốc Dân Ðảng thành lập năm 1927. Vụ ám sát ông năm 1949 trên đường phố Hà Nội là một án mạng văn hóa. Nạn nhân không chỉ là một người, nạn nhân là một thế hệ càng ngày càng kém văn hóa vì bạo lực đã giết hại biết bao nhân tài xây dựng văn hóa Việt Nam trong thế kỷ XX?

Nhà văn Nhượng Tống sinh năm 1905 hay lẻ 6, khi khuất bóng trên đời ông mới 43 hay 44 tuổi, khi hoạt động bên cạnh Nguyễn Khắc Nhu (Sứ Nhu), Nguyễn Thái Học, Hồ Văn Mịch, ông 21 tuổi, kém các đàn anh có 3 hoặc 4 tuổi. Trong bài phỏng vấn Nhượng Tống đăng trên tạp chí Tri Tân, Nhượng Tống cho biết như thế: “Tôi năm đó [khoảng 1927] kém anh Học ba tuổi, mới có 21, là người bé nhất.”

Nhắc lại cuộc nổi dậy ở Yên Bái xảy ra ngày 10 Tháng Hai 1930, nhưng thất bại, các yếu nhân QDÐ bị hành hình ngày 17 Tháng Sáu cùng năm và cuộc phỏng vấn Nhượng Tống thuật lại trong bài này in ra Tháng Năm 1945 (*), 15 năm sau ngày trọng đại. Mười lăm năm sau biến cố lịch sử mà bản thân có góp phần, mặc dù bị tù tội cấm cố, trí nhớ của nhà văn Nhượng Tống với tuổi 43 hẳn còn sắc bén, rất đáng để chúng ta tin đây là một tài liệu quí giá. Có mấy sự việc chúng tôi trích ra tạm đặt dưới những tiêu đề nhỏ. 

Tổ chức

Nhượng Tống trả lời câu hỏi của báo Tri Tân:

– Chúng tôi đã tổ chức đảng chia làm 4 bậc: trung ương đảng bộ, kỳ bộ, tỉnh bộ và chi bộ. Trung ương có 8 ban: ban tài chính, ban tuyên truyền, ban tổ chức, ban binh bị, ban giám sát, ban trinh thám, ban giao thông và ban ám sát. Dưới trung ương đảng bộ là kỳ bộ. Tất cả có 3 kỳ: Trung, Nam, Bắc. Từ tỉnh bộ trở xuống chỉ có 4 ban: tuyên truyền, tổ chức, tài chính và giám sát.

Mỗi chi bộ có 19 đảng viên vì giạo [dạo] đó có lệ cấm không được hội họp quá 19 người. Nói là 19 nhưng nhiều khi mỗi chi bộ không đủ con số đó. Mỗi khi họp ở đâu thì do ban tổ chức tìm nơi và quyết định rồi mệnh lệnh sẽ do các đảng viên truyền đi, đảng viên ấy ở trong bộ giao thông. Trong trung ương đảng bộ, anh Nguyễn Khắc Nhu tức Sứ Nhu làm chủ tịch, còn anh Nguyễn Thái Học thì là phó chủ tịch. Ðến 1929 đảng chúng tôi chia làm hai ban: ban lập pháp và ban chấp hành. Ban lập pháp thì anh Sứ Nhu đứng đầu. Ban chấp hành thì anh Nguyễn Thế Nghiệp.

-Ðảng tổ chức như vậy chắc cũng có nguồn lợi tức gì để chi tiêu các khoản?

-Tiền của đảng một phần là do các đảng viên đóng, mỗi người mỗi tháng hai hào. Những người đi làm công sở mà có lương tháng thì phải góp hàng tháng hai mươi phần trăm số lương. Các nhà nông công, thương, phải nộp hàng năm hai mươi phần trăm số lợi tức. Ngoài ra đảng lại mở cuộc lạc quyên trong các đồng chí. Nhiều anh em đã giúp đảng hàng vạn!

Biết rõ về cách tổ chức, tôi bèn hỏi tới chương trình của Việt Nam Quốc Dân Ðảng thì ông Nhượng Tống liền đứng lên đi tản bộ trong phòng như có vẻ suy nghĩ. Rồi ông thư thả nói:

-Chương trình của đảng có 4 thời kỳ: phôi thai, dự bị, phá hoại tức cách mệnh với người Pháp, và kiến thiết. Chúng tôi chưa làm xong cái chương trình ấy thì đã bị vỡ và bị người Pháp thẳng tay đàn áp. Chúng tôi mới tới thời kỳ thứ ba. Còn thời kỳ thứ tư là kiến thiết quốc gia theo chương trình khi ấy là lập nước Việt Nam ta thành một nước cộng hòa xã hội. 

Văn chương cách mệnh

-Ngoài các sách của Nam Ðồng thư xã, Việt Nam Quốc Dân Ðảng có còn các bài văn nào trong thời kỳ tuyên truyền chăng?

-Khi Việt Nam Quốc Dân Ðảng thành lập thì vừa là lúc Nam Ðồng thư xã bị người Pháp bắt đóng cửa. Các sách đã xuất bản như Gương Thiếu Niên, Gương Thành Bại, Trưng Vương diễn nghĩa, Tôn Dật Tiên, Dân Tộc Chủ Nghĩa, Dân Sinh Chủ Nghĩa phần nhiều bị cấm và tan nát cả.

Tôi hồi đó có làm cuốn “Cách mệnh tiên thanh,” trong đó kể người Pháp 32 tội! Sách in giấu không cho nhà đương cục biết.

-Nghe nói trong sách ấy có một bài cách mệnh ca, ông còn nhớ xin cho biết.

-Tôi chỉ còn nhớ có tám câu đầu là:

“Lửa đế quốc thiêu tàn sáu giống
Sóng cường quyền vỗ động năm châu
Nước đến chân, lửa đốt đầu
Khói tanh sặc sụa hơi sầu mê man
Giống mạnh những moi gan móc mắt
Loài yếu cam sấp mặt cúi mày,
Thảm nào quá thảm lúc này
Nhục nào hơn nhục ngày rày nữa đâu!”

và mấy câu cuối:

“Xin đứng dậy cùng lên tiếng hát
Gọi hồn mê hét quát gió mây
Nằm da uống máu có ngày
Xông tên đột đạn phen này mới xong,
Cùng dấn bước xin cùng dấn bước
Gây binh đao gây cuộc binh đao
Phất cờ đào, đổ máu đào,
Nam đồng bào, nữ đồng bào tiến lên!”

Ngoài mấy câu đó tôi còn nhớ trong có một bài quốc ca:

“Một lời đồng tâm liều thân vì nước
Góp chung máu đào quyết rửa thù chung
Con đường quang vinh vui chân cùng bước
Chết đáng chết trên trần thế mấy anh hùng?

Chết đáng chết trên trần thế mấy anh hùng?
Cùng loài sài lang, thề chẳng đội trời chung
Sống ra không thẹn cùng non sông!
Chết đi không hổ cùng cha ông
Nào anh em đồng chí!
Xin tiến lên cùng!
Lắp súng, anh em tiền quân!
Tuốt gươm, anh em tiền phong!
Tuốt gươm, lắp súng,
Tiến lên! Tiến lên! Ta phấn đấu tới cùng!”

Cuộc tổng khởi nghĩa

– Sau việc bắt bớ năm 1929, chúng tôi, những người còn lại định tổ chức cuộc khởi nghĩa ở toàn hạt Bắc Kỳ các bạn tôi chú ý nhất là Hà Nội. Vì vậy ở trường bay Bạch Mai chúng tôi có tới hơn 30 người là đồng chí và trong đạo quân thứ 4 và thứ 9, có hơn ba trăm hạ sĩ quan là đảng viên. Nhưng sau cuộc phản bạn của đội Dương, các võ trang đồng chí đều bị bắt và bị cách chức. Ðảng có phái người đi trừng trị, đội Dương bị giết hụt và bố đội Dương là giáo Du thì bị giết ở đầu Hàng Ðậu. Thành ra khi khởi nghĩa chỉ đánh được có Yên Báy [hay Bái], còn ở Hà Nội chỉ ném được có mấy quả bom. Trong khi ấy ở Hải Dương, Bắc Ninh, Kiến An, Thái Bình, Phả Lại, Hưng Hóa, Vĩnh Bảo, Phụ Dực đều có nội biến. Những nơi này các đảng viên cũng bị đàn áp và tan tác cả. Sau vụ Yên Báy, lần đầu 13 người lên máy chém, trong đó có Ngô Hải Hoàng, Nguyễn Thanh Thuyết, Nguyễn Thái Học, Phó Ðức Chính, v.v…; lần thứ nhì hơn 30 người, tất cả hơn 50 người bị thiệt mạng! Ngoài ra gần 3,000 người bị đầy sang Inini (**), và ra Côn Ðảo!

-Thế ông bị bắt vào hồi nào?

-Về phần tôi, năm 1929 bị kết án năm năm cấm cố (détention), năm năm biệt xứ, không được đến các thành phố lớn!

-Hiện giờ trong đảng ai làm đảng trưởng?

-Chúng tôi không hề có đảng trưởng. Quyền tối cao trong đảng trước kia là ở người chủ tịch Trung ương đảng bộ mà nay thì ở thường vụ ủy viên hội.”

Cuộc phỏng vấn kéo dài đã gần hai tiếng đồng hồ. Chia tay từ giã giữa lúc màn tối bao phủ vạn vật, tôi tự nhủ, nếu còn người Pháp ở đây lẽ ra tên tôi cũng đã bị liệt vào bảng tình nghi và biết đâu một tên ma tà đã chả theo rõi [dõi] bóng tôi để dò la hành động. Vì tôi đã dám công nhiên nói chuyện với một cựu chính trị phạm và đặt chân vào một đảng bộ của Việt Nam Quốc Dân Ðảng! (Phạm Mạnh Phan)

———–
Chú thích

[*] Bài phỏng vấn nhà văn Nhượng Tống, yếu nhân của Việt Nam Quốc Dân Ðảng, do ông Phạm Mạnh Phan thực hiện, đăng trên tạp chí Tri Tân ở Hà Nội vào năm 1945, và đăng lần thứ hai, 72 năm sau trên tạp chí Khởi Hành vào năm 2017, do sưu tầm của thư ký tòa soạn Nguyễn Tà Cúc. Chú thích trong ngoặc vuông và hình ảnh của Viên Linh.

[**] Inini là địa danh khu “nhà lao An Nam” (Le bagne des annamites) tại Nam Mỹ, xưa quen gọi là Guiana thuộc Pháp. Nhà lao nằm trong khu rừng sâu nước độc Amazon thuộc quận hạt Monstinery-Tonnegrande, 45 dặm cách thủ phủ Cayenne, French Guiana. Tài liệu trong phụ lục [do Lê Hoành Sơn viết] in trong cuốn “Từ Yên Bái đến các ngục thất Hỏa Lò, Côn Nôn, Guy-An” của Hoàng Văn Ðào, Sống Mới Sài Gòn 1957, Việt Quốc, 2010.

Luật xét nhập cảnh trước sẽ tăng quyền hạn cho viên chức biên phòng Mỹ

CANADA – Dự luật C-23, Luật xét nhập cảnh trước (Pre-clearance) nhằm mở rộng hợp tác biên giới giữa Mỹ và Canada sẽ cung cấp cho các viên chức kiểm soát biên giới Mỹ tại Canada thêm nhiều quyền lực mới, bao gồm cả việc có thể từ chối không cho thường trú nhân tái nhập cảnh vào Canada.

Theo một dự luật do chính phủ Tự Do đề nghị, các viên chức Biên Phòng Hoa Kỳ sẽ được quyền để đặt câu hỏi và thậm chí có thể bắt giữ công dân Canada trên đất Canada.

Các chuyên gia pháp lý nhận xét rằng Bill C-23, được bộ trưởng Bộ An Ninh Công Cộng, ông Ralph Goodale, giới thiệu và có triển vọng được Quốc Hội chấp thuận cũng có thể làm suy yếu vị thế của thường trú nhân Canada vì đe dọa đến quyền tự động trở về Canada của họ.

Luật xét nhập cảnh trước cho phép du khách Canada đi Hoa Kỳ được làm thủ tục xuất nhập cảnh tại một cửa khẩu ngay khi còn ở trên lãnh thổ Canada.

Ông Michael Greene, một luật sư di trú tại Calgary, cho biết C-23 sẽ tước mất quyền tự động được trở về Canada, một quyền quan trọng trong luật hiện hành.

Ông Greene nói, “Theo luật hiện hành, người Canada đi Hoa Kỳ thông qua khu vực xét nhập cảnh trước (trên đất Canada) có thể nói, họ không thích cách bị chất vấn, và chọn không đi thăm đất nước Mỹ của bạn nữa.” Sau đó, người ấy có thể bỏ ra ngoài văn phòng làm giấy tờ xuất nhập cảnh.

Nhưng, theo dự luật mới, họ có thể bị giữ lại, buộc phải trả lời các câu hỏi của viên chức biên giới Hoa Kỳ.

Bộ trưởng quốc phòng James Mattis khẳng định Mỹ duy trì hợp tác NATO

Tám phi trường Canada sẽ được áp dụng luật xét nhập cảnh trước và mở rộng thêm hai phi trường nữa vào cuối năm nay. Thủ tục này cũng được áp dụng tại Cảng Vancouver, nhà ga xe lửa Vancouver và trên một số tuyến đường phà nối tỉnh bang British of Columbia với Washington. (L.Q.T.)

Chuyện làng văn nghệ: Tình bạn giữa hai nhà thơ họ Phùng

Cuối năm 1972, Phùng Quán báo cho tôi, Phùng Cung được tha và đã về đến Hà Nội, hiện đang có mặt ở nhà, chúng mình đến thăm anh ấy ngay đi. Hôm ấy tôi bận họp chưa đi được. Quán và tôi có nhiều kỷ niệm với Phùng Cung, tôi nhớ nhất kỷ niệm này: chỉ sau mười lăm phút Phùng Cung bị bắt, tôi và Quán có mặt ở nhà anh ấy. Cũng là chuyện tình cờ. Hôm đó tôi đến Trần Dần, mượn tập bản thảo tiểu thuyết Người chân đất anh vừa dịch. Trần Dần bảo, Phùng Cung đang cầm đọc, cậu xuống đó mà lấy. Tiện đường, tôi ghé Phùng Quán rủ anh cùng đi. Quán gật đầu và dắt xe đạp ra đường. Ðến trước cổng nhà Phùng Cung, 135 Mai Hắc Ðế Hà Nội, thằng bé con Phùng Cung hơn hai tuổi hớn hở ra vẻ thích thú bảo bố cháu đi rồi. Phùng Quán mau miệng hỏi, đi bằng gì hở Hề? (Cả nhà gọi cháu là Hề, tên thật Phùng Hà Phủ). Thằng Hề mừng rỡ toe toét cười, bố cháu đi bằng ôtô. Phùng Quán bảo tôi, chết rồi Ðài ơi, Phùng Cung bị bắt, nếu đi bộ tức là loanh quanh ở các quán nước chè năm xu gần nhà, đi xe đạp là đến cơ quan (lúc đó Phùng Cung làm ở Hội Nhà Văn), đi ôtô là công an bắt, chứ chẳng có cơ quan nào đến rước một anh nhân viên đi bằng ôtô. Phùng Quán lo lắng: hôm nay bắt Phùng Cung, vài hôm nữa bắt tao, bây giờ, tao về Nghi Tàm sắp xếp đồ đạc, còn mày liệu hồn, trở về tòa soạn ngay, lấy công lệnh đi viết bài một tỉnh thật xa, Lạng Sơn, Cao Bằng gì đó, xớ rớ ở Hà Nội bị bắt cả lũ. Tao làm gì mà người ta bắt? Quán cười như mếu: may mà Nhân Văn đóng cửa sớm, không thì cái chuyện ngắn thằng gù của mày đã đăng vào số 7. Chuyện này in ra thì mày no đòn! Tôi cãi, Nhân Văn đóng cửa là thiệt thòi cho tao. Mày tính, tao in bao nhiêu chuyện ngắn và thơ trên các báo có ai biết đến đâu, chỉ cần một truyện ngắn in trên Nhân Văn là vua biết mặt chúa biết tên. Sướng lắm ! Phùng Quán nói thêm: khốn nạn chứ sướng gì, gương anh em nhân văn sờ sờ ra đó, chưa tởn à! Phùng Quán tỏ ra hốt hoảng thực sự làm tôi đau lòng… Mới đó mà đã mười hai năm… Quán rủ tôi đến thăm Phùng Cung ngay cũng là cách chơi, hai thằng tôi phải là người đến thăm Phùng Cung đầu tiên, chứ không phải là những người khác. Bận họp không đi ngay được, thật lòng tôi rất tiếc. Quán bảo, thôi để hôm khác vậy, bây giờ mày có đồng nào, cân tem gạo nào, đưa cho tao. Tí nữa tao đi một vòng Hà Nội quyên góp anh em bạn bè, cứu đói cho Phùng Cung. Mấy năm Phùng Cung đi tù, vợ và hai đứa con anh ấy sống vất vả lắm, bây giờ thêm một miệng ăn, không hộ khẩu, không sổ gạo… xoay xở sao đây. Mấy ngày sau rỗi việc, tôi đến rủ Quán, Quán lại bận không đi được (lúc này Quán là cán bộ ở Bộ Văn Hóa). Tôi đành đến nhà Phùng Cung một mình. Ngồi bên ly rượu nhạt, Phùng Cung cho biết, Phùng Quán đã đến nhà anh mấy lần, lần nào cũng biếu tem gạo và chút đỉnh tiền còm. Tôi biết, gạo và tiền là Quán thu gom từ tấm lòng nhân ái của bạn bè chứ Quán thì làm gì có. Cung bảo, Quán dặn tớ trước mắt là phải lo hộ khẩu để có sổ gạo. Nghe lời Quán, tớ đã lên công an tiểu khu (cấp phường hiện nay) nộp giấy tạm tha của trại giam. Phùng Cung cười – cái cười méo xệch – tạm tha chứ chưa phải tha hẳn, ai cũng thế chứ không riêng gì tớ đâu, cậu đừng ngạc nhiên. Tàn cuộc rượu với mấy hột lạc rang, dẫn tôi ra khỏi cổng, Phùng Cung bảo, số tiền và tem gạo Quán đưa mấy lần cũng đủ cho tớ ăn hai tháng, tớ đã dặn Quán đừng quyên góp nữa làm phiền anh em bè bạn, cậu có gặp Quán nhắc lại với Quán điều này giùm mình.

Lúc này cháu Hề cũng đã mười lăm tuổi, trên cháu là một người anh vừa chớm ở tuổi thanh niên. Cả hai còn đi học đang sức ăn sức lớn, một mình chị Ngô Kim Thoa (vợ Phùng Cung) xoay xở ra sao đây cho bốn miệng ăn, đó là điều lo nhất của Quán. Quán nói với anh em bạn bè là xúm lại, ra tay lo cho Phùng Cung công ăn việc làm. Gặp ai Quán cũng giục họ. Có lần Xuân Trung, nhà thơ ít tuổi, ngất ngưởng nhất trong đám bạn bè, lắc đầu bảo tôi, lần nào gặp mình, ông Quán đều nhắc nhở lo việc làm cho ông Cung, làm như ông Quán không biết mình đang thất nghiệp, rồi Xuân Trung hạ một câu: nói vậy thôi, mình phục ông Quán ở cái tình bạn bè, cư xử với bạn như anh em ruột thịt, đời này những người như thế hiếm lắm! Tôi biết Xuân Trung, nghèo rớt mồng tơi cũng vun vén được mấy cân tem gạo đưa cho Quán. Nhà thơ Doãn Trang gặp tôi lần nào cũng bảo, tao nể Phùng Quán không phải ở chỗ giúp đỡ vật chất mà là kính nể ở tấm lòng của Phùng Quán với một người bạn văn chương vừa mới ra tù. Doãn Trang nói chắc nịch: nhất định họ vẫn còn theo dõi Phùng Cung chứ đời nào lơi lỏng… Phùng Quán là loại người gan cóc tía mới thường xuyên đi lại thăm hỏi và giúp đỡ Phùng Cung như thế, bỗng Doãn Trang giơ hai tay lên trời nói lớn, xin lạy Phùng Quán ba lạy. Tôi cười, nước mình chưa hết sĩ phu đâu mà nhặng xị lên, thiên hạ người ta cười vào mũi cho đấy, có tiền có tem gạo mau mau đưa cho Quán! Doãn Trang bảo, tao góp mấy lần rồi, Phùng Quán cho biết mày là thằng đóng góp ít nhất, Phùng Quán bảo thế, có đúng không? Tao nửa tin nửa ngờ. Hay là Phùng Quán bịa ra để khích anh em, dân Huế thâm lắm!

Tôi nói lại với Phùng Quán những điều Doãn Trang bình luận. Phùng Quán tớp một ngụm rượu, khà một tiếng: bây giờ là 1973 chứ không phải 1961, lãnh đạo đã nghĩ khác, ngành công an đổi mới nhiều, đội ngũ công an lúc này, nghiệp vụ thông thạo hơn trước, không như những năm 1960, họ theo dõi anh Cung làm gì. Mày biết không, nhiều thằng bạn trước ở bộ đội với tao, chuyển ngành sang công an từ ngày hòa bình lập lại, vừa rồi chúng nó đến tận nhà biếu Phùng Cung tem gạo và chút tiền nhờ tao chuyển. Tao nhận ra chúng nó thật lòng trong cách cho và cách trò chuyện. Doãn Trang là đứa lạc hậu với thời cuộc. Mình tin một ngày không xa người ta sẽ khôi phục lại danh dự cho nhóm nhân văn, trong đó có Phùng Cung. Cao hứng Phùng Quán đọc câu thơ anh làm cách đây gần 20 năm: chế độ ta hôm nay dân chủ cộng hòa/ ngày mai xã hội chủ nghĩa/ xa hơn nữa là đại đồng cộng sản/trạm chế độ đảng ta vạch sẵn/ Ðường phải đi bão táp chông gai/ Khẩu hiệu về đến nơi, Ðảng, người nghèo, quốc tế ca và cờ đỏ… Niềm tin của Quán chẳng biết có truyền được sang ai không, ít nhất truyền được cho tôi và mấy thằng bạn một thời nông nổi.

Cuộc sống của Phùng Cung dần dà mát mặt, anh có sổ gạo, phiếu vải, phiếu dầu,… song vẫn cần sự quan tâm của Quán và bè bạn. Chúng tôi đều nghĩ thế. Quán bảo tôi, anh sẽ liên hệ với một số dịch giả để giúp Phùng Cung dịch sách từ nguyên bản tiếng Pháp. Tôi nói lại với Phùng Cung điều đó, Cung từ tốn: tớ không có bằng tú tài như Hoàng Cầm, Trần Dần nhưng có bằng thành chung, cũng dịch được với điều kiện có quyển từ điển, tốt nhất là quyển từ điển của Ðào Duy Anh. Nói là làm, Quán đến Trần Dần hỏi xem Dần đang dịch gì có thể nhường cho Cung vài chương được không. Dần bảo, mỗi quyển tiểu thuyết tiếng Pháp định chuyển ngữ, NXB thường đưa cho vài người dịch thử một chương, họ bằng lòng ai nhất thì giao cho người đó dịch toàn bộ, hiện nay tớ không có dịch quyển nào cả, nhưng để đó hỏi mấy thằng bạn đang dịch sách cho mấy NXB, để chúng nhường Cung dịch vài chương kiếm chút tiền, trình độ tiếng Pháp của Cung đâu đến nỗi tồi, nó là người rất giỏi tiếng Việt, tiếng Việt của nó bậc thầy, tớ vẫn ghi trong sổ tay đây, và tớ sẽ đi hỏi mượn từ điển Pháp-Việt cho nó. Quán yên tâm… Những ngày đó, nhiều người không biết việc này, Phùng Cung miệt mài làm thơ và sửa chữa thơ anh làm trong nhà giam. Người đầu tiên được đọc thơ Phùng Cung và làm biên tập cho tập thơ chính là Phùng Quán. Quán đưa thơ Phùng Cung chép tay cho tôi đọc. Tôi sửng sốt trước tài năng thơ Phùng Cung mà xưa nay tôi vẫn nghĩ anh chỉ là người viết văn xuôi. Trước lúc đưa cho NXB Văn Hóa bản thảo tập thơ Xem Ðêm của Phùng Cung, Phùng Quán đã bỏ đi quá nhiều bài đến nỗi tôi phải kêu lên: dao của Quán sắc quá! nên để lại vài bài thơ Phùng Cung viết trong tù. Tôi kể lại với Phùng Cung điều này, Cung cười: Phùng Quán xưa nay vốn là người kiên định lập trường, nó loại bỏ đi như thế cũng được. Bài học mười hai năm tù của tớ là bài học cay đắng về sự không biết nhân nhượng! Nếu biết nhân nhượng một chút, chắc số phận đã khác rồi… Phùng Cung có lần bảo tôi, thơ Phùng Quán cứ tràng giang đại hải, đọc ở quảng trường cho đám đông nghe, tớ đã nhiều lần trao đổi với nó nên lặp ý, lặp tứ ngắn gọn. Tưởng là Quán giận, không ngờ Quán không bỏ ngoài tai, cân nhắc những điều mình trao đổi, sửa lại tập thơ về cây cỏ đã làm trong những ngày mình đang “dạo chơi” trên rừng núi Tây Bắc, Việt Bắc. Tập thơ xưng tụng cây cỏ, nhiều bài hay lắm như bài Trường Ca Cây Cà, Vạn Niên Thanh, Cây Xương Rồng,… hóa ra Quán là người rất phục thiện.

Những năm đầu thập niên 90, Quán thường đưa thơ Phùng Cung đến các tòa soạn hết lời ngợi khen thơ Phùng Cung đề nghị họ in. Thơ Phùng Cung hay thực sự, vả lại nể Phùng Quán, nhiều báo in thơ Phùng Cung, vợ con anh có thêm thu nhập để cải thiện đời sống. Lúc này Phùng Cung, cũng như Phùng Quán đã có lương hưu. Về việc Phùng Cung có lương hưu xin các bạn đọc quyển “Chiều Chiều” của Tô Hoài sẽ rõ ngọn ngành, Tô Hoài viết rất hóm, đọc vừa thương thân phận Phùng Cung vừa cười ra nước mắt, tôi kể ra nữa thì thừa. Tôi từ Sài Gòn ra Hà Nội, Phùng Quán rủ tôi lên Phùng Cung chơi (lúc này gia đình anh đã chuyển về làng Ngọc Hà) nhân thể đưa Phùng Cung ít tiền nhuận bút và tiền Lê Huy Quang vừa cho Quán mấy chục ngàn để mua rượu. Quán bảo: Lê Huy Quang vừa vẽ áp phích hay dựng cảnh cho vở kịch nào đó, Quán bảo tôi đưa hết cho Phùng Cung, dù sao tao cũng có đồng ra đồng vào hơn Phùng Cung! Vừa đến nhà, nghe tiếng chị Thoa từ bếp nói vọng ra: nói với chú ấy (người thu tiền điện) là cho khất vài hôm hoặc tháng sau thu một thể, chứ nhà không còn đồng nào. Quán reo lên từ ngoài ngõ: có tiền đây rồi, dư sức trả tiền điện, rồi ngoảnh sang hỏi anh thâu ngân bao nhiêu tiền. Anh ấy bảo ba mươi tám đồng sáu hào, Quán rút ba mươi chín đồng và bảo không phải thối lại. Phùng Cung ngạc nhiên, tiền đâu mà Quán có nhiều thế. Quán cười: tiền của anh đấy, nhuận bút báo Nông Nghiệp in thơ anh, vừa nói Quán vừa đưa tờ báo cho Phùng Cung, họ đăng ba bài, ban đầu trả hai mươi đồng, thấy thơ anh ngắn người làm nhuận bút tưởng là một bài, tôi phải bảo đây là ba bài họ liền trả sáu mươi đồng, tôi đưa nhuận bút cho anh cộng thêm tiền Lê Huy Quang cho tôi, tất cả là hơn một trăm, anh cầm lấy mà tiêu dần.

Một hôm Phùng Quán bảo tôi, nhà nước cử Lê Hoài Nguyên, nhà thơ, công tác bên A25 đến thông báo cho tớ biết sẽ nâng lương hưu cho tớ và Phùng Cung lên chuyên viên 1, theo cậu có nên nhận không? Tôi bảo từ cán sự 1 lên chuyên viên 1 thêm được mấy chục nghìn, không nhỏ đâu. Cái quý giá, từ nay cậu và Phùng Cung được nâng lên loại cán bộ trung cấp, ốm đau nằm bệnh viện Việt Xô. Lộc nước thì nhận chứ từ chối là không nên! Chắc trong đầu cậu nghĩ mình sẽ phản đối chứ gì, tớ bây giờ không cực đoan như ngày trước đâu.

Những năm đầu thập kỷ 90 tôi ở Sài Gòn có điện thoại, muốn liên lạc với Quán, chào thua, vì Quán cho biết ở Hà Nội, muốn mắc một điện thoại bàn phải có hơn ba triệu, đào đâu ra số tiền lớn thế này, đành liên lạc với nhau bằng thư gửi qua bưu điện. Chậm như rùa, đành vậy, biết làm sao được. Một hôm, tôi nhận được bưu phẩm của Quán, mở ra đó là chín truyện ngắn và kèm theo lá thư của Phùng Cung. Quán và Cung đề nghị tôi tìm cách xuất bản. Nan giải quá! Cách đây mấy năm, tôi xuất tiền túi ra in cho Phùng Quán truyện dài “Chép Còm” và in cho nhà văn Vũ Hạnh cuốn sách dịch về thời thơ ấu của vua hề Sác lô. Từ đó Phùng Quán hay giới thiệu với bạn bè tôi là đầu nậu sách, có thể in cho bất cứ ai. Ngây thơ quá Quán ơi! Tôi đọc truyện của Phùng Cung thấy sinh động, đã đưa mấy NXB sẵn sàng hợp tác với họ để in, nghĩa là tôi xuất tiền túi và tự phát hành. Anh Nguyễn Hữu Ðang viết một lời giới thiệu về thơ và truyện ngắn Phùng Cung rất xúc động để in vào trang đầu cuốn sách. Tôi tính toán kỹ việc phát hành để truyện ngắn Phùng Cung ra đời mà không bị lỗ, ít nhất cũng thu hồi được vốn. Buồn quá, không NXB nào chịu cấp giấy phép, tôi biết họ còn ngại tác giả “Con Ngựa Già” của Chúa Trịnh, đăng trên báo nhân văn dù đổi mới đã mấy năm rồi, anh em trong nhóm nhân văn đều đã có sách, văn xuôi, thơ… trình làng. Dịp may đến bất ngờ, cháu Phùng Hà Phủ lúc này đã ngoài ba mươi, chuyển vào Sài Gòn công tác ở ngành địa chất, tôi bảo với cháu, đánh máy lại bản thảo của bố thu vào một cái đĩa hoặc USB, có dịp sang nước ngoài thì cầm theo, nhờ bên đó in cho. May mắn đến bất ngờ, cháu Phủ đi công tác Canada, một bà bác sĩ tốt bụng, quí mến và thương cảm Phùng Cung đã liên hệ với một NXB ở Mỹ và tập truyện ngắn của Phùng Cung được ra mắt bạn đọc nước ngoài. NXB đã trả cho chị Thoa $1,500 tiền nhuận bút, chị khoe với tôi bằng giọng thương mến, cảm động, trước tấm lòng bạn bè phương xa và trong nước.

Sau 1975, tôi chuyển vào Sài Gòn sinh sống. Năm nào tôi cũng có mặt ở Hà Nội một vài lần. Năm 1995, Phùng Quán đưa cho tôi xem giấy phép của NXB Văn hóa cấp cho tập thơ “Xem Ðêm” của Phùng Cung. Quán hỏi tôi hết bao nhiêu tiền in được quyển này. Là một người có chút hiểu biết giá cả các loại giấy, giá công in,… tôi bảo nếu in 1,000 cuốn phải có ít nhất 3 triệu đồng. Lật lên lật xuống bản thảo, Quán hỏi nếu in 500 cuốn sẽ là triệu rưỡi à? Không thể chia đôi đơn giản như cậu nói. In nhiều giá rẻ, in càng ít giá thành càng cao. Phùng Cung chắc không có đồng nào, vận động ai đóng góp bây giờ. Phùng Quán bảo, tao đã có cách, sẽ bỏ ra sáu tháng xuyên Việt, đọc thơ và quyên tiền cho Phùng Cung! Tôi cãi: thơ Phùng Cung súc tích, ngắn gọn, chỉ ngồi chiếu rượu đọc cho nhau nghe, nhấm nháp thơ, thấm dần, chứ không thể ra sân vận động, bến xe, bến tàu như mày đã từng đọc để quyên tiền cho người nghèo mấy năm trước đây, hay mày lại chỉ đọc thơ mày. Hớp một ngụm rượu Quán bảo, đọc thơ tao và thơ Phùng Cung, dĩ nhiên trước khi đọc thơ Phùng Cung tao sẽ giải thích ngọn nguồn, người nghe sẽ thấu hiểu và xúc động trước thân phận thơ Phùng Cung. Ví dụ đọc bài Trà: Quất mãi nước sôi/ trà đau nát bã/ không đổi giọng Tân Cương hoặc bài Bèo của anh Cung: lênh đênh muôn dặm nước non/ dạt vào ao cạn vẫn còn lênh đênh không cần giải thích, người nghe hiểu ngay thông điệp của những bài thơ ngắn gọn một cách độc đáo ấy…

Tôi vào Sài Gòn ít lâu thì nhận được thư Phùng Quán báo tin, anh Nguyễn Hữu Ðang đã rút hết tiền tiết kiệm anh ky cóp mấy năm nay cho Phùng Cung in thơ. Trong tập Trăng Hoàng Cung (1996) Phùng Quán viết rất xúc động về điều này. Cuối năm 1995, Phùng Cung gửi vào cho tôi 200 cuốn Xem Ðêm nhờ phát hành hộ. Giúp anh là nghĩa vụ của tôi. Tôi cầm sách đi bán dạo, cô giáo Trân ở trường Cao Ðẳng Sư Phạm mua cho 30 cuốn, các thầy các cô người ít nhất mua một cuốn, phần lớn mua từ ba cuốn trở lên. PGS TS Trần Hữu Tá cũng phát hành giúp (sách Phùng Cung gửi riêng cho THT), gom về được mấy trăm nghìn đồng đưa cho tôi nhờ chuyển ra Hà Nội. Nếu nhớ không nhầm, tôi đã đưa cho cháu Phùng Hà Phủ, một triệu ba trăm ngàn đồng để cháu chuyển cho bố mẹ. Lại vẫn Phùng Quán viết thư cho tôi, tiền bán sách Xem Ðêm từ khắp nơi gom lại đủ để hoàn trả cho anh Nguyễn Hữu Ðang. Anh Ðang không nhận mà bảo, cứ để số tiền làm một cái quỹ giúp văn thi sĩ nghèo lúc cần đến,…

Trong bữa cơm ở nhà Phùng Quán, cô giáo Bội Trâm (vợ Phùng Quán) thủ thỉ: “Ông Ðài ạ, người ta hay nói về việc anh Quán giúp anh Cung, thực ra anh Cung giúp anh Quán rất nhiều. Anh Cung thường đọc rất kỹ những bài thơ của anh Quán, góp ý để thơ anh Quán không dài dòng như những bài độc tấu hồi đi biểu diễn với anh Thanh Tịnh. Và bát canh bí tôm khô hôm nay là cây nhà lá vườn của anh Cung cầm đến cho. Bát canh phiếu mẫu đấy!”

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 15 tháng 2 năm 2017

Tôi cười: “Bát cơm phiếu mẫu bà lại ‘biên tập’ thành bát canh, vui thật.”

Hai nhà thơ họ Phùng, một người sinh ra ở Vĩnh Yên, một người sinh ra ở Huế đã cư xử với nhau hơn cả anh em ruột thịt. Hai người đã về với ông bà gần 20 năm nay, Phùng Quán không được nhìn một loạt tác phẩm của anh xuất bản sau khi anh mất, Phùng Cung cũng không được nhìn thấy tập thơ Xem Ðêm NXB Hội Nhà Văn và công ty văn hóa Nhã Nam tái bản 2012 gần như đầy đủ thơ của Phùng Cung trong tù và ngoài đời. Tập thơ đã được Hội Nhà Văn Hà Nội tặng giải thưởng cùng với tập tiểu thuyết “Những Ngã Tư và Những Cột Ðèn” của Trần Dần. Lời tiên đoán của Phùng Quán mấy chục năm về trước đã thành sự thật: rồi nhà nước sẽ khôi phục danh dự cho nhóm nhân văn (câu này Quán nói cuối năm 1973). Tôi hy vọng tập truyện ngắn của Phùng Cung in ở Mỹ sẽ được in lại ở Việt Nam như tập tiểu thuyết Trăng Hoàng Cung của Phùng Quán in ở Mỹ đã được NXB trong nước in lại.

Bạn bè tới nhà tôi chơi, đều đến bàn thờ có di ảnh Phùng Cung, Phùng Quán thắp cho các anh một nén tâm nhang, báo tin vui cho hai thi sĩ họ Phùng là nhiều anh trong nhóm nhân văn đã được tặng nhiều giải thưởng.

Hai nhà thơ họ Phùng ơi, những gì các anh tiên đoán đã thành sự thật.

Liên Âu chấp thuận hiệp thương quan trọng với Canada

BRUSSELS – Hôm nay Thứ Tư, 15 Tháng Hai, Quốc Hội Liên Âu đã bỏ phiếu chấp thuận một thỏa thuận thương mại quan trọng với Canada.

Hiệp Ðịnh CETA – Hiệp Ðịnh Kinh Tế Và Thương Mại Toàn Diện được hình thành để kết hợp thị trường 35 triệu dân Canada với 500 triệu dân Châu Âu.

Sau ba giờ tranh luận vào hôm Thứ Tư và nhiều năm đàm phán trước đó, cơ quan lập pháp Liên Âu phê duyệt thỏa thuận với 408/254 phiếu, 33 phiếu trắng.

Việc phê chuẩn này mở đường cho trên 90% điều khoản có thể được đưa vào thực hiện trong vòng vài tháng, trong khi phần còn lại sẽ phải được sự phê chuẩn của từng nước thành viên Liên Hiệp Châu Âu.

Cuộc bỏ phiếu được đưa ra khi các phe dân túy ở Châu Âu và Tổng Thống Trump ở Mỹ phá hỏng TPP – một thỏa thuận thương mại với các quốc gia Thái Bình Dương và thả nổi ý tưởng về thuế nhập cảnh.

Cuộc bỏ phiếu cũng diễn ra một ngày trước khi Thủ Tướng Justin Trudeau dự kiến sẽ đến Châu Âu để chào mừng cuộc bỏ phiếu và thúc đẩy giá trị tự do thương mại trong khung cảnh ngày càng nhiều sự thù địch, chống đối từ chủ nghĩa dân túy.

Thủ Tướng Trudeau sẽ đọc một thông điệp ủng hộ thương mại tự do trước Nghị Viện Liên Âu tại Strasbourg vào Thứ Năm và các nhà lãnh đạo kinh doanh hàng đầu một ngày sau đó tại Ðức. (L.Q.T.)

Ấn Độ đưa 104 vệ tinh vào quỹ đạo trong một lần phóng

Ấn Độ đưa 104 vệ tinh vào quỹ đạo trong một lần phóng

Vào hôm Thứ Tư, Ấn Độ đã thành công trong việc đưa 104 vệ tinh vào quỹ đạo trong một lần phóng. Đây là thành tựu mới nhất cho cơ quan không gian này.

Điều hành đường dây mại dâm Bắc California, bị tù bốn năm

Một người đàn ông ở thành phố San Mateo, phía Bắc tiểu bang California vừa bị công tố viện liên bang tuyên án gần bốn năm tù vì từng điều hành một đường dây mại dâm khắp vùng Bay Area, đưa phụ nữ từ ngoại quốc vào làm việc trong các nhà chứa hôm.

Trung Quốc xây nhà máy nhiệt điện gây ô nhiễm tại Bình Thuận

Để nhà thầu Trung Quốc thiết kế, xây dựng và thi công ẩu, một bãi đất rộng 58 ha ở Nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 1 trở thành điểm gây ô nhiễm không khí trầm trọng. Truyền thông Việt Nam đưa tin, vào ngày 14 Tháng Hai, ông Đỗ Văn Thái là phó giám đốc Sở Tài nguyên môi trường tỉnh Bình Thuận xác nhận việc Nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 1, xã Vĩnh Tân, huyện Tuy Phong, do nhà thầu Trung Quốc thiết kế, đang thi công bãi xỉ than gây khói bụi, ô nhiễm môi trường “khá nghiêm trọng” do không thực hiện đúng với đánh giá tác động môi trường (ĐTM) đã được duyệt.

Vườn rau Tòa Bạch Ốc của Michelle Obama sẽ được Melania Trump giữ lại

WASHINGTON, DC (AP) – Nữ phát ngôn viên Stephanie Winston Wolkoff của Ðệ Nhất Phu Nhân Melania Trump cho biết vườn hồng và vườn rau ở Tòa Bạch Ốc sẽ tiếp tục được lưu giữ.

Vườn rau do bà Michelle Obama lập ra ở Tòa Bạch Ốc năm 2009 trong khuôn khổ kế hoạch do bà đề xướng mang tên “Let’s Move” nhằm cổ vũ trẻ em dùng thực phẩm lành mạnh và tập thể dục để ngăn ngừa tình trạng mập phì.

Mỗi năm vườn rau có diện tích 2,800 square-foot sản xuất được hàng trăm pound rau quả như khoai tây, cà chua, cà rốt, brocolli, rau cải,… một phần để gia đình Obama tiêu thụ hay đãi khách và phần khác chia cho các nhà lân cận.

Mùa Xuân năm ngoái, ít tháng trước khi rời khỏi Tòa Bạch Ốc, bà Michelle Obama tỏ bày hy vọng là chính quyền tương lai sẽ tiếp tục duy trì vườn rau này. Sau đó, bà cho tu chỉnh và mở rộng vườn rau, dựng thêm chiếc cổng gỗ, tảng đá khắc chữ “White House Kitchen Garden” ghi ngày thành lập năm 2009, đồng thời hứa hẹn cung cấp ngân khoản $2.5 triệu bằng tài trợ của tư nhân.

Vườn rau sẽ trở thành di sản của chính quyền Obama và là một nơi thu hút các du khách vào thăm Tòa Bạch Ốc.

Hôm Thứ Ba, Ðệ Nhất Phu Nhân Melania Trump nói rằng công chúng sẽ có thể vào thăm Tòa Bạch Ốc khi các chuyến hướng dẫn miễn phí được mở lại từ ngày 7 Tháng Ba.

Trong giai đoạn chuyển quyền, những chuyến thăm này được tạm thời đình chỉ. (HC)

Bộ trưởng quốc phòng James Mattis khẳng định Mỹ duy trì hợp tác NATO

Những điều nên biết về nhân quyền

LTG: Ngày nay do trào lưu dân chủ hóa toàn cầu, lý tưởng nhân quyền càng ngày càng được đề cao khắp nơi trên thế giới. Nhưng tại một số quốc gia chưa có dân chủ thật sự như Việt Nam, rất ít người am tường tầm quan trọng của nhân quyền, và chính phủ lại không muốn dân chúng tìm hiểu nhân quyền.

Đó là lý do tại sao chúng tôi biên soạn tài liệu ngắn gọn này nhằm góp phần giúp cộng đồng người Việt, nhất là đồng bào tại quê nhà hiểu rõ hơn những nhân quyền phổ quát và Luật Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc (LHQ).

Tài liệu này tác giả không giữ bản quyền, trái lại chúng tôi còn nhiệt liệt hoan nghênh mọi cá nhân hay tổ chức tiếp tay phổ biến thật rộng rãi tài liệu này đến đồng bào khắp nơi và bằng mọi phương cách. 

Hỏi: Trước khi tìm hiểu về nhân quyền, xin định nghĩa vắn tắt nhân quyền là gì?

Đáp: Nhân quyền hay quyền làm người là những quyền phổ quát mà mọi người từ lúc mới sinh ra đã được tạo hóa ban cho, không phân biệt màu da, chủng tộc, ngôn ngữ, tôn giáo, chính kiến hay giới tính nam, nữ. Đó là những quyền tự do căn bản, như tự do sinh sống và mưu cầu hạnh phúc, tự do đi lại và cư trú, tự do sở hữu tài sản, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tư tưởng, tự do tín ngưỡng, tự do hội họp, tự do lập hội, tự do sinh hoạt chính trị và tự do ứng cử, bầu cử. Những quyền đó không do nhà nước hay bất cứ cá nhân, tổ chức nào ban cho.

Vì thế, bất cứ nơi nào nhân quyền bị chà đạp, dân chúng phải can đảm đứng lên tranh đấu để đòi lại những nhân quyền căn bản và phổ quát của mình.

Hỏi: Nhân quyền và dân quyền khác nhau ở chỗ nào?

Đáp: Nhân quyền là những quyền làm người căn bản và phổ quát đã được các quốc gia hội viên của LHQ công nhận và đề cao. Trong khi đó, dân quyền là những quyền công dân của một nước, được quy định bởi Hiến Pháp và luật lệ của quốc gia. Vì thế dân quyền của các nước không nhất thiết phải giống nhau.

Hỏi: Xin đơn cử một ví dụ cho thấy sự khác biệt giữa nhân quyền và dân quyền?

Đáp: Với tư cách công dân, mọi người đã trưởng thành đều có quyền tham gia bầu cử và ứng cử. Nhưng tùy theo luật lệ của mỗi quốc gia, người dân phải hội đủ một số điều kiện nào đó, ví dụ phải từ 18 hay 21 tuổi trở lên, đã cư trú tại địa chỉ hiện tại ít nhất là ba hay sáu tháng… Đó là dân quyền.

Trái lại, bất cứ ai dù trẻ hay già, nam hay nữ, sinh sống tại bất cứ nước nào, dù là công dân hay chỉ là thưởng trú nhân cũng đều được hưởng những nhân quyền căn bản như tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, tự do hội họp, tự do tham gia hay thành lập nghiệp đoàn… Không ai có quyền tước đoạt nhân quyền của dân chúng.

Hỏi: Có một số người cho rằng nhân quyền tại các quốc gia không nhất thiết phải giống nhau vì mỗi nước có văn hóa và hoàn cảnh khác nhau. Lập luận đó có đúng không?

Đáp: Đó chỉ là lập luận của một số chính khách và nhà nước độc tài muốn ngụy biện cho những hành động vi phạm nhân quyền của họ. Thật vậy, tính phổ quát của nhân quyền đã được tái khẳng định trong bản Tuyên Bố Vienna do LHQ đưa ra tại Hội Nghị Quốc Tế về Nhân Quyền năm 1993.

Theo đó, bản chất phổ quát của các quyền con người và quyền tự do là không thể bàn cãi. Tất cả các quyền con người đều phổ quát, không thể tách rời, chúng phụ thuộc và liên quan với nhau.

Hỏi: LHQ ra đời từ năm nào và với mục đích gì?

Đáp: Vào đầu năm 1945, trước khi Đệ Nhị Thế Chiến kết thúc, 50 quốc gia đã tổ chức một Hội Nghị Quốc Tế tại San Francisco, Hoa Kỳ, để ký kết hiến chương thành lập LHQ  nhằm mục đích duy trì hòa bình và tránh đại họa của một cuộc đại chiến thế giới lần thứ ba mà bom nguyên tử có thể tiêu diệt loài người trên địa cầu này.

Hỏi: Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền được ra đời từ khi nào?

Đáp: Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền được Đại Hội Đồng LHQ thông qua ngày 10 Tháng Mười Hai, 1948, tại Paris, thủ đô nước Pháp, với 48 phiếu thuận, 6 phiếu trắng và không có phiếu chống.

Sự ra đời của Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền đánh dấu một bước tiến vô cùng lớn lao và quan trọng của cộng đồng nhân loại văn minh.

Hỏi: Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và Luật Quốc Tế Nhân Quyền khác nhau ở những điểm nào?

Đáp: Tuyên ngôn là một văn kiện nói lên lý tưởng đề cao nhân quyền của LHQ. Đó không phải là một hiệp ước hay công ước, và vì thế, nó không có hiệu lực pháp lý.

Trong khi đó, Luật Quốc Tế Nhân Quyền bao gồm ba văn kiện: Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền; Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Trị; Công Ước Quốc Tế về Quyền Kinh Tế, Xã Hội và Văn Hóa.

Mọi quốc gia thành viên của LHQ chấp nhận bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và xem đó là lý tưởng chung của mọi quốc gia, nhưng nước nào muốn gia nhập các Công Ước Quốc Tế về Nhân Quyền, phải được Quốc Hội của nước đó phê chuẩn mới có hiệu lực. Ngoài ra, Luật Quốc Tế Nhân Quyền có giá trị cưỡng hành và cao hơn giá trị của Hiến Pháp và luật pháp quốc gia.

Hỏi: Hai Công Ước Quốc Tế về Nhân Quyền đã được thành lập từ năm nào?

Đáp: Hai Công Ước Quốc Tế về Nhân Quyền được thông qua từ năm 1966, nhưng đến 10 năm sau hai Công Ước này mới được đa số các quốc gia hội viên LHQ phê chuẩn. Vì thế, đến năm 1976 mới được LHQ chính thức công bố.

Hỏi: Quyền Dân Sự và Chính Trị bao gồm những quyền gì?

Đáp: Theo Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Trị, nhà nước có nghĩa vụ bảo vệ các quyền sau đây của người dân:

-Quyền sống, quyền tự do và an toàn thân thể.

-Không bị làm tôi đòi hay nô lệ.

-Không bị trừng phạt vô nhân đạo, hay bị lăng nhục.

-Không bị bắt bớ hay giam cầm tùy tiện.

-Quyền được xét xử trước một tòa án vô tư, công bằng và có luật sư biện hộ.

-Không bị xâm phạm tùy tiện danh dự cá nhân, đời sống riêng tư, gia đình, nhà ở hay thư tín.

-Quyền tự do cư trú và đi lại trong quốc gia của mình.

-Quyền được xuất ngoại và hồi hương.

-Quyền tị nạn tại các quốc gia khác.

-Quyền sở hữu tài sản.

-Quyền tự do tư tưởng, tự do lương tâm và tự do tôn giáo.

-Quyền tư do ngôn luận, tự do tìm kiếm, tiếp nhận tin tức bất kỳ nơi nào và phổ biến tin tức bằng mọi phương tiện truyền thông, không giới hạn lãnh thổ.

-Quyền tự do hội họp có tính cách hòa bình.

-Quyền tham dự vào việc điều hành chính quyền trực tiếp bằng cách ra ứng cử, hay gián tiếp bằng cách bầu lên người đại diện cho mình trong những cuộc bầu cử bằng phiếu kín, dân chủ và công bằng.

Hỏi: Quyền Kinh Tế, Xã Hội và Văn Hóa bao gồm những quyền gì?

Đáp: Theo Công Ước Quốc Tế về Quyền Kinh Tế, Xã Hội và Văn Hóa, nhà nước có nghĩa vụ thường xuyên cố gắng cải thiện đời sống của người dân, cụ thể là những quyền sau đây:

-Quyền có việc làm và lựa chọn việc làm.

-Quyền được hưởng mức lương tương xứng và công bằng, có điều kiện làm việc an toàn, được huấn luyện và có cơ hội thăng tiến.

-Quyền thành lập nghiệp đoàn và tham gia nghiệp đoàn.

-Quyền được hưởng an sinh xã hội và bảo hiểm sức khỏe.

-Quyền được hưởng giáo dục. Đặc biệt giáo dục bậc tiểu học phải có tính cách cưỡng bách và miễn phí. Giáo dục bậc trung học phải được phổ thông và tiến dần đến hoàn toàn miễn phí.

-Được bảo vệ những quyền lợi tinh thần và tài chánh do những phát minh khoa học hay sản phẩm văn hóa và mỹ thuật của mình mang lại.

Hỏi: Việt Nam gia nhập LHQ từ năm nào? Và đến khi nào Quốc Hội Việt Nam phê chuẩn hai Công Ước Quốc Tế về Nhân Quyền?

Đáp: Việt Nam gia nhập LHQ năm 1977 và phê chuẩn hai Công Ước Quốc Tế về Nhân Quyền năm 1982.

Hỏi: Những nhân quyền đã được ghi trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và hai Công Ước Quốc Tế Nhân Quyền là những quyền gì?

Đáp: Theo Luật Sư Nguyễn Hữu Thống, cố vấn của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, để cho dễ nhớ, nhân quyền có thể được xếp thành ba bậc như sau:

1-Nhân quyền bậc 1, mệnh danh là tự do thân thể, gồm những quyền liên quan đến thân thể con người, như quyền sống, quyền không bị hành hạ, tra tấn, quyền không bị nô dịch, quyền an toàn thân thể, không bị bắt giữ và giam cầm trái phép.

Khi bị truy tố, được xét xử công bằng bởi một tòa án độc lập và vô tư.

2-Nhân quyền bậc 2, mệnh danh là quyền an cư  và lạc nghiệp.

a) Quyền an cư gồm có: Tự do cư trú và đi lại; tự do xuất ngoại và hồi hương; quyền riêng tư cho bản thân, gia đình, nhà ở, thư tín; quyền tị nạn; quyền sở hữu…

b) Quyền lạc nghiệp gồm có: Quyền có việc làm với lương tiền xứng đáng và công bằng; quyền được bảo hiểm và an sinh xã hội; quyền có đời sống khả quan cho bản thân và gia đình; quyền được hưởng y tế, giáo dục và văn hóa.

3-Nhân quyền bậc 3, mệnh danh là tự do tinh thần và tự do chính trị, gồm tự do tín ngưỡng, tự do tư tưởng, tự do phát biểu, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do lập hội và tự do hoạt động nghiệp đoàn.

Hỏi: Có người cho rằng tranh đấu nhân quyền và đòi hỏi dân chủ đều có mục tiêu tối hậu là đem lại tự do, dân chủ và nhân quyền cho mọi người. Như thế tranh đấu vì nhân quyền và tranh đấu cho dân chủ khác nhau ở chỗ nào?

Đáp: Như chúng ta đã thấy, các điểu khoản 18, 19, 20 và 21 của bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền cũng như các điều khoản 18, 19, 20 và 21 trong Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Trị đều ghi rõ các quyền tự do tư tưởng, tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do lập hội, tự do sinh hoạt nghiệp đoàn và đảng phái chính trị, và tự do ứng cử, bầu cử. Như thế, trong nhân quyền đương nhiên có dân chủ.

Tại các quốc gia độc tài, nhân quyền của người dân thường bị chà đạp, không có tự do báo chí, tự do tư tưởng, tự do hội họp và tự do lập hội… Vì thế, tại các quốc gia đó, dân chúng phải mạnh dạn đứng lên tranh đấu đòi hỏi nhà nước thực thi dân chủ, vì phải có dân chủ mới có nhân quyền.

Hỏi: LHQ đã ban hành Luật Quốc Tế Nhân Quyền từ năm 1976, nhưng cho đến nay, tại một số quốc gia, nhân quyền vẫn còn bị chà đạp nặng nề, nguyên nhân vì sao?

Đáp: Năm 1998, nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày công bố Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, LHQ đã duyệt xét tình hình nhân quyền trên thế giới, LHQ đã thấy rằng trong nửa thế kỷ qua tình trạng nhân quyền hầu hết khắp nơi đã được cải tiến đáng kể, nhưng tại một số quốc gia Á Châu, Phi Châu và Nam Mỹ, nhân quyền vẫn chưa được tôn trọng và dân chúng chưa ý thức được tầm quan trọng của nhân quyền vì hai lý do sau đây:

-Thứ nhất, đa số dân chúng vẫn còn xa lạ với nhân quyền, và chưa được học hỏi về nhân quyền và Luật Quốc Tế Nhân Quyền của LHQ.

-Thứ hai, nhà cầm quyền tại các nước độc tài đã không giúp đỡ mà lại còn ngăn cấm mọi nỗ lực quảng bá và giáo dục dân chúng am hiểu về nhân quyền.

Chính vì thế, ngày 8 Tháng Ba, 1999, Đại Hội Đồng LHQ đã thông qua Nghị Quyết 53/144, tức Tuyên Ngôn về Những Quyền và Trách Nhiệm của Cá Nhân, Hội Đoàn và các Cơ Quan trong xã hội phải cổ võ và bảo vệ nhân quyền theo đúng Luật Quốc Tế Nhân Quyền.

Hỏi: Theo Nghị Quyết 53/144 của LHQ, các cá nhân và tổ chức ngoài chính phủ (NGO) có những quyền và nghĩa vụ gì?

Đáp: Theo nghị quyết đó, sau đây là năm quyền và nghĩa vụ chính yếu của cá nhân và các tổ chức xã hội dân sự:

-Quyền đề xướng và đòi hỏi nhà nước thực thi nhân quyền.

-Quyền hội họp, thành lập và tham dự các tổ chức ngoài chính phủ (NGO).

-Quyền được tham chính trực tiếp hay gián tiếp và quyền này bao gồm cả quyền đề nghị, phê phán và chỉ trích các việc làm của chính phủ.

-Cá nhân và tổ chức ngoài chính phủ có nghĩa vụ tham gia các hoạt động giáo dục, huấn luyện và nghiên cứu về nhân quyền để nâng cao dân trí đồng bào.

-Cá nhân và tổ chức ngoài chính phủ có nghĩa vụ và trách nhiệm góp phần phát huy các tổ chức xã hội dân sự và các định chế dân chủ để xây dựng đất nước ngày càng tiến bộ và tốt đẹp hơn.

Hỏi: Theo Nghị Quyết 53/144 của LHQ, chính phủ có những trách nhiệm gì?

Đáp: Theo nghị quyết đó, chính phủ có năm trách nhiệm chính yếu sau đây:

-Quảng bá và bảo vệ nhân quyền và những quyền tự do căn bản của dân chúng bằng cách tạo các điều kiện thiết yếu về giáo dục, xã hội, kinh tế, luật pháp và chính trị theo đúng Luật Quốc Tế Nhân Quyền.

-Ban hành các văn kiện lập pháp và lập quy để bảo đảm nhân quyền và những quyền tự do căn bản của người dân.

-San định hiến pháp và luật lệ quốc gia thế nào cho phù hợp với hiến chương của LHQ và Luật Quốc Tế Nhân Quyền.

-Hỗ trợ và khởi xướng các nỗ lực bảo vệ nhân quyền như việc thành lập các Ủy Ban Nhân Quyền và Ủy Ban Điều Tra các viên chức vi phạm nhân quyền…

-Tổ chức và yểm trợ các chương trình giảng dạy nhân quyền và những quyền tự do căn bản tại học đường. Đặc biệt Luật Quốc Tế Nhân Quyền phải được giảng dạy trong các khóa huấn luyện luật sư, biện lý và lực lượng công an, cảnh sát để giúp họ thi hành nghiệp vụ một cách tốt đẹp và không vi phạm nhân quyền của người dân.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 15 tháng 2 năm 2017

———-

* Quý vị có thể đọc toàn bộ Luật Quốc Tế Nhân Quyền bằng nguyên bản tiếng Anh hay bản tiếng Việt đã được Luật Sư Nguyễn Hữu Thống phiên dịch và diễn giải, xin vui lòng vào website của Mạng Lưới Nhân Quyền theo địa chỉ www.vietnamhumanrights.net.

Người được TT Trump đề cử bộ trưởng Lao Ðộng rút lui

WASHINGTON, DC (AP) – Hôm Thứ Tư, một ngày trước khi Thượng Viện dự trù biểu quyết, ông Andrew Puzder, người được Tổng Thống Donald Trump chọn làm bộ trưởng Lao Ðộng, tuyên bố xin rút lui.

Cá nhân ông Puzder có rất nhiều vấn đề rắc rối và thủ tục điều trần để được biểu quyết chuẩn nhận ở Thượng Viện bị trì hoãn từ nhiều ngày.

Từ năm 2000, ông là tổng giám đốc CKE Retaurants Holdings Inc, trụ sở trung ương tại Anaheim, California, công ty mẹ của các hệ thống nhà hàng “fast food” Carl’s Jr, Hardee’s, Green Burrito và Red Burritoquick, với tổng cộng 3,664 tiệm ở 44 tiểu bang Mỹ và 38 quốc gia khác.

Từ năm 2012, ông Puzder nhiều lần tỏ bày sự hoài nghi các thống kê chính thức của Bộ Lao Ðộng về tỷ lệ thất nghiệp. Ông bị nhiều nhân viên phiền trách, bị tố giác không tuân hành những quy định về tài chính, và đã mướn một phụ nữ di dân bất hợp pháp làm quản gia trong năm năm không đóng thuế.

Một thượng nghị sĩ Cộng Hòa cho biết ít nhất sáu đồng viện cùng đảng của ông đề nghị Tòa Bạch Ốc không nên tiếp tục thúc đẩy sự chuẩn thuận ông Puzder vì họ sẽ không bỏ phiếu ủng hộ.

Trong khi đó, theo CNN, có 12 thượng nghị sĩ Cộng Hòa nói rằng họ chưa quyết định có bỏ phiếu cho ông Puzder hay không, trong đó có bốn người nói rằng chắc chắn họ sẽ bỏ phiếu chống.

Như vậy, ông Puzder sẽ không thể nào hội đủ đa số qua biểu quyết, vì toàn thể 48 thượng nghị sĩ Dân Chủ đều chống ông. (HC)

Bộ trưởng quốc phòng James Mattis khẳng định Mỹ duy trì hợp tác NATO

Ông Ðoàn Huy Chương bị gây khó dễ ngày ra tù

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – “Họ không muốn thấy hình ảnh nhiều người thân và gia đình tôi chào đón tôi vào ngày ra tù. Nên họ cố tình chèn ép, đánh lừa để đưa tôi về công an địa phương ở Trà Vinh trước khi trả tôi về gia đình.”

Ông Ðoàn Huy Chương, nhà hoạt động vì công nhân vừa mãn hạn tù, cho nhật báo Người Việt như vậy, liên quan đến việc ông bị gây khó dễ ngày ra tù.

Chiều ngày 15 Tháng Hai, nhiều nhà hoạt động chào đón người tù Ðoàn Huy Chương thoát khỏi ngục tù Cộng Sản, tại văn phòng Công Lý và Hòa Bình số 38 Kỳ Ðồng, Quận 3, Sài Gòn.

Trước đó hai ngày, một nhóm khoảng 30 người từ Sài Gòn và gia đình ông Chương lên trại giam Xuân Lộc, Ðồng Nai, để đón ông trở về. Tuy nhiên, họ không thể đón được ông, vì chính quyền can thiệp vào việc trả tự do cho ông.

Ông Chương kể, “Sáng ngày 13 Tháng Hai, tức đúng bảy năm họ bắt giam tôi, lúc 6 giờ sáng họ nói là lên xe để chuyển trại làm thủ tục ra tù. Tuy nhiên, thực tế thì họ chở tôi về Trà Vinh, họ không đưa giấy ra trại, mà đưa thẳng về công an xã ở địa phương. Ðến đây họ mới đưa giấy.”

“Sau khi tôi biết được họ cố tình không cho người thân tôi đi đón về, tôi đã đập cửa để đòi thả xuống dọc đường. Nhưng họ bất chấp, trên xe có đến sáu công an khống chế tôi. Nên tôi không thể làm gì được,” ông kể tiếp. “Sau đó họ đưa điện thoại để tôi gọi cho vợ tôi, tôi chỉ kịp nói ‘anh ra khỏi trại rồi’ là họ liền dập máy. Hành động không cho tôi gặp vợ và hai con sau bảy năm xa cách là một hành động trả thù đê hèn của trại giam, vì tôi đã không thỏa hiệp với họ.”

Giây phút hội ngộ đầy xúc động của ba tù nhân lương tâm, từ trái, Ðoàn Huy Chương, Bùi Thị Minh Hằng, và Ðỗ Thị Minh Hạnh. (Hình: Nhật Bình/Người Việt)
Giây phút hội ngộ đầy xúc động của ba tù nhân lương tâm, từ trái, Ðoàn Huy Chương, Bùi Thị Minh Hằng, và Ðỗ Thị Minh Hạnh. (Hình: Nhật Bình/Người Việt)

Nói về cảm xúc của mình khi được nhiều người tiếp đón, ông Chương ứa nước mắt: “Hôm nay tôi rất vui vì nhiều người rất xa lạ mà hôm nay họ đến chúc mừng tôi. So với bảy năm trước, nay có rất nhiều người tham gia vào con đường tranh đấu. Tôi mừng vì gặp được quá nhiều lời yêu thương, chia sẻ và dành tình cảm chân thành cho tôi.”

“Anh có hối hận về những việc mình đã làm?”

Ông Ðoàn Huy Chương cho biết: “Tôi không có gì phải hối hận về những việc làm của tôi trước đây, mặc cho nó đã khiến tôi phải trả giá bằng những năm tháng lao tù. Bản án mà họ cố tình gán ghép cho tôi và hai người cùng chí hướng là Ðỗ Thị Minh Hạnh và Nguyễn Ðoàn Quốc Hùng, chỉ thể hiện một nhà nước vô pháp luật. Xem thường người dân.”

Nói về những dự tính tương lai, ông Chương cho biết: “Tôi vừa mới ra tù, lại bị chính quyền gây khó dễ nên đầu óc vẫn còn chưa tỉnh táo. Sau bảy năm, bây giờ ra ngoài, lại thấy anh em bạn bè vẫn còn nhớ đến tôi nên tôi rất cảm kích. Cảm giác con người cứ lâng lâng nên chưa thể nghĩ nhiều về tương lai.”

“Trước mắt tôi phải lo cho gia đình là vợ và hai con nhỏ của mình. Là một người cha nhưng suốt bảy năm qua tôi không trực tiếp chăm sóc cho tụi nhỏ. Những công việc sau đó thì tôi chưa định hình được mình sẽ làm gì cụ thể. Tuy nhiên, tôi vẫn sẽ lên tiếng nếu còn những bất công ở Việt Nam, nhất là với các anh chị em công nhân,” ông nói tiếp.

Có mặt trong nhóm người chào đón ông Chương còn có bà Bùi Thị Minh Hằng, một nhà đấu tranh cho dân chủ nhân quyền ở Việt Nam vừa ra khỏi nhà tù vào ngày 11 Tháng Hai vừa qua.

Bà Hằng cho biết: “Về mặt tuổi đời thì tôi hơn Chương, nhưng về kinh nghiệm đấu tranh, thì tôi còn phải học hỏi Chương rất nhiều. Em ấy là người có trách nhiệm cho đất nước, từ khi còn rất trẻ em đã dấn thân và hy sinh cho những việc làm của mình.”

“Những tù nhân lương tâm như tôi rất vui và cảm thấy ấm áp khi được nhiều anh em tiếp đón và còn nhớ tới mình. Bởi vậy hôm nay tôi đến đây để chia sẻ những niềm vui với Chương trong ngày đầu tiên gặp gỡ những người yêu chuộng tự do hòa bình,” bà Hằng cho biết thêm.

Ông Ðoàn Huy Chương (thứ ba từ phải) cùng những người chào đón mình. (Hình: Nhật Bình/Người Việt)
Ông Ðoàn Huy Chương (thứ ba từ phải) cùng những người chào đón mình. (Hình: Nhật Bình/Người Việt)

Ông Ðoàn Huy Chương sinh năm 1985, là một trong ba thành viên sáng lập Phong Trào Lao Ðộng Việt cùng với ông Nguyễn Hoàng Quốc Hùng (hiện vẫn đang thụ án chín năm tù giam) và bà Ðỗ Thị Minh Hạnh.

Cuối năm 2010, phong trào này đứng ra tổ chức đình công, đấu tranh đòi quyền lợi cho công nhân ở công ty giày da Mỹ Phong ở ấp Tân Ðại, xã Hiếu Tử, huyện Tiểu Cần, tỉnh Trà Vinh. Cuộc đình thu hút hơn 10,000 công nhân và kéo dài hơn 10 ngày.

Sau đó, phía chính quyền và chủ quản công ty giày có những bước nhượng bộ như tăng lương cho công nhân. Tuy nhiên, sau đó, nhà cầm quyền đã bắt giam ba thành viên cốt cán của Lao Ðộng Việt và kết án vào năm 2010 với tội danh “phá rối an ninh nhằm chống chính quyền nhân dân” theo Ðiều 89 Bộ Luật Hình Sự.

Vào Tháng Ba, 2011, tòa phúc thẩm tòa án nhân dân tối cao ra phán quyết y án ông Chương và bà Hạnh bảy năm tù giam, ông Hùng chín năm tù giam. Tuy nhiên, bà Hạnh được trả tự do trước thời hạn do áp lực của các tổ chức nhân quyền quốc tế.

Sau phiên tòa này, tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch nói ông Hùng, ông Chương, và bà Hạnh là những người “tích cực ủng hộ phong trào khiếu kiện của dân oan, hỗ trợ công nhân nghèo và nông dân mất đất, đòi chính quyền phải xem xét lại việc đền bù cho họ.”

Trước đây, vào năm 2006, ông Chương từng bị nhà cầm quyền kết án 18 tháng tù giam với tội danh “Lợi dụng tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích nhà nước,” khi ông là thành viên sáng lập Hiệp Hội Ðoàn Kết Công Nông.

Cướp dí súng xông vào đại lý vé số đập tủ, hốt tiền tại Sài Gòn

Bộ Trưởng Quốc Phòng Mattis khẳng định Mỹ quyết tâm duy trì hợp tác NATO

Vào hôm Thứ Tư, bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ là ông Jim Mattis khẳng định rằng Mỹ quyết tâm duy trì hợp tác với NATO, đồng thời đưa ra những đòi hỏi về các đồng minh này phải đóng góp thêm phần vụ của họ.Trong cuộc họp đầu tiên với NATO trong vai trò Bộ Trưởng Quốc Phòng, ông Mattis gọi liên minh quân sự này là “một nền tảng căn bản cho Mỹ và các quốc gia xuyên Đại Tây Dương.”

Sài Gòn: Cướp dí súng xông vào đại lý vé số đập tủ, hốt tiền

Vào ngày 15 tháng 2, truyền thông Việt Nam loan tin, Công an quận 6 đang phối hợp với phòng nghiệp vụ Công an Sài Gòn để điều tra về vụ 2 người dùng súng cướp tài sản tại đại lý vé số ở phường 6, quận 6. Theo báo Tiền Phong, khoảng 16 giờ 30 ngày 12 tháng 2, hai người đeo khẩu trang, đội nón bảo hiểm đi trên 2 xe gắn máy đến trước cửa đại lý vé số của một người nạn nhân dấu tên.

Bánh tằm bì Ðồng Tháp ở Sài Gòn

Bánh tằm bì là món ăn dân dã, đặc sắc của miền Tây Nam Bộ, nhưng không mấy phổ biến tại Sài Gòn. Vừa qua do người bạn mách bảo, chúng tôi mới có dịp thưởng thức món ăn đặc sản miền Tây giữa lòng Sài Gòn. Ðó là quán bánh tằm bì Ðồng Tháp, số 352 Nguyễn Trãi, phường 8, quận 5.

Quán nhỏ hẹp nép mình giữa những nhà cao tầng của con đường buôn bán sầm uất vào bậc nhất thành phố. Hàng chữ biển hiệu của quán kết bằng những ngọn đèn màu, nổi lên nhấp nháy bắt mắt, khách dễ nhận: Bánh Tằm Bì Ðồng Tháp. Trong quán kê được 4 bàn phục vụ thực khách. Người bạn cho biết, quán Bánh Tằm Bì Ðồng Tháp đã có mặt tại Sài Gòn trên 20 năm, trở thành địa chỉ đáng nhớ đối với thực khách ưa thích món ăn này.

Ðã từng thưởng thức nhiều lần món bánh tằm bì khi tới các tỉnh miền Tây, chúng tôi dễ nhận ra hương vị đặc sắc vượt trội của đĩa bánh tằm bì tại quán Ðồng Tháp. Ðĩa bánh tằm bì Ðồng Tháp trước mặt chúng tôi: lớp rau xà-lách, rau thơm, rau giá… ở dưới; đám bánh tằm trắng nuột ở giữa; trên cùng là bì, gồm thịt heo nạc và chút ít da heo luộc xắt mỏng trộn với thính gạo. Hành lá xao dầu, ít đậu phộng rang rải trên bề mặt đĩa bánh tằm, và đồ chua gồm củ cà-rốt và củ cải trắng xắt mỏng trộn với giấm pha đường, thêm vài lát dưa leo tạo nên vị chua giòn.

Bánh tằm (gọi như vậy có lẽ do hình dáng sợi bánh giống con tằm), những sợi bánh dẻo và trắng tinh, được se bằng bột gạo loại ngon. Người bạn là thực khách quen thuộc của quán Bánh Tằm Bì Ðồng Tháp cho chúng tôi biết: “Nước cốt dừa chính là phần chủ yếu tạo nên sự thơm ngon đậm đà của món bánh tằm. Khi nấu bột với nước cốt dừa, phải canh lửa vừa đủ cho bột hòa tan đều với nước dừa nguyên chất, được vắt ra từ cơm dừa.”

Nước mắm để chan vào đĩa bánh tằm của quán Ðồng Tháp là thứ nước mắm ngon, pha với nước dừa đã được đun cho hơi se lại một chút, thêm vào tỏi và ớt đã đâm nhuyễn. Quán Ðồng Tháp tuyệt đối không pha mắm với nước như một số quán hàng bánh tằm chúng tôi đã từng ăn ở Mỹ Tho, Bến Tre… Thứ nước chan này tạo cho đĩa bánh tằm đầy đủ hương vị chua cay thơm ngọt.

Ðĩa bánh tằm bì.
Ðĩa bánh tằm bì.

Ngoài bánh tằm bì, quán Ðồng Tháp cũng phục vụ thực khách thêm xíu mại vào đĩa bánh tằm bì. Thứ xíu mại của quán Ðồng Tháp cũng đặc sắc. Nhiều thực khách gọi đĩa bánh tằm bì xíu mại, và quen miệng gọi luôn tên quán là quán bánh tằm bì xíu mại Ðồng Tháp, dù biển hiệu của quán chỉ ghi là Bánh Tằm Bì Ðồng Tháp. Xíu mại của quán Ðồng Tháp với nguyên liệu gồm thịt heo bằm nhuyễn, trộn gia vị, hành tây và xốt cà chua. Món xíu mại này được quán Ðồng Tháp chế biến từ một món ăn đặc biệt của người Hoa ở Quảng Ðông.

Ngoài bánh tằm bì xíu mại, quán Ðồng Tháp cũng phục vụ thực khách tại Sài Gòn các món ăn đặc sản miền tây Nam Bộ, gồm: bánh ít trần, bánh bèo, bánh da lợn, bánh bò miền Tây, chuối hấp cốt dừa, chuối đỏ luộc, xôi bắp cốt dừa, chuối nếp nướng Nam Bộ… Chúng tôi cũng đã thưởng thức món bánh bèo và bánh ít trần của quán Ðồng Tháp, quả không hổ danh khi đem hương vị đặc sắc của các món ăn đặc sản miền Tây Nam Bộ đến giữa lòng Sài Gòn.

Bánh bèo của quán Ðồng Tháp xứng đáng là món đặc sản miền Tây dân dã mà đặc sắc, không thua kém bánh bèo đặc sản của xứ Huế, thứ bánh bèo từng vang danh Bánh Bèo Sông Hương Núi Ngự. Bánh bèo miền Tây Nam Bộ của quán Ðồng Tháp là bánh bèo tôm bông, bánh được đổ trong cái ly nhỏ. Chiếc bánh bèo lõm một chút ở giữa, để đặt nhân bánh là thịt bằm, trên mặt bánh rắc tôm bông và hành khô. Tôm bông rắc trên bánh bèo miền tây Nam Bộ của quán Ðồng Tháp tơi xốp, màu vàng rơm. Bánh bèo miền tây Nam Bộ của quán Ðồng Tháp với nước chấm cũng đặc chế như nước chan bánh tằm bì, nhiều thực khách tại Sài Gòn đã “ghiền,” trở thành khách thường xuyên của quán.

Bánh ít trần của quán Ðồng Tháp đặc biệt hấp dẫn các thực khách tuổi “teen” tại Sài Gòn. Bánh ít trần ở đây được nắn thành viên nhỏ và tròn. Bột bánh bọc ngoài cái bánh ít trần của quán Ðồng Tháp mỏng và mịn, thoa thêm hành xanh đã xao với dầu; nhân bánh là tôm thịt cùng đậu xanh giã nhuyễn, và gia vị.

Bánh ít trần của quán Ðồng Tháp nhỏ và tròn, nhiều người gọi là bánh viên ít trần, đặc sắc, ăn ngon miệng. Với giá 7 ngàn đồng/viên, có thể đắt đỏ, nhưng vẫn được thực khách lứa tuổi thiếu niên Sài Gòn chiếu cố. Bánh tằm bì của quán Ðồng Tháp vẫn giữ giá 30 ngàn đồng/đĩa từ mấy năm trước tới nay. Nhiều người cho rằng, tuy giá cả các món ăn của quán bánh tằm bì Ðồng Tháp được xem là “không dân dã,” nhưng cái đặc sắc của hương vị dân dã xứng đáng với đồng tiền thực khách đã bỏ ra. Nhiều người cho rằng, tuy giá cả các món ăn của quán bánh tằm bì Ðồng Tháp được xem là “không dân dã,” nhưng cái đặc sắc của hương vị dân dã xứng đáng với đồng tiền thực khách đã bỏ ra.

Mời độc giả xem phóng sự: Thăm làng hoa Sa Đéc

Bò lá lốt

  1. Nguyên liệu

– Thịt bò xay 400 grs
– Mỡ heo 100 grs
– Lá lốt (chọn lá xanh non)
– Sả, ớt
– Hành, tỏi, tiêu, nước mắm, bột ngũ vị hương
– Hành lá
– Ðậu phộng
– Tăm xiên
– Mắm nêm, thơm
– Rau xà lách, rau thơm các loại, khế, chuối chát, dưa leo
– Bánh tráng
– Bún

Amthuc-Bo-la-lot_1

  1. Cách làm

a) Chuẩn bị:

– Hành tỏi băm nhuyễn.

– Lá lốt, hành lá rửa sạch để ráo.

– Sả ớt băm nhuyễn.

– Tăm xiên ngâm nước (để tránh khi nướng tăm dễ cháy)

– Mỡ heo rửa sạch để ráo, thái hạt lựu.

Amthuc-Bo-la-lot_2

– Cho thịt bò xay và mỡ heo vào thố trộn đều với hành tỏi băm rồi cho 1 muỗng cà phê đường, 1 muỗng cà phê muối, 1 muỗng cà phê nước mắm, 1 muỗng cà phê tiêu, sả ớt băm và ngũ vị hương. Ðể thịt thơm hơn ta xắt những lá lốt không thể cuốn được thật nhuyễn cho vào thố trộn chung với nhau, sau đó chờ khoảng 30 phút cho thấm gia vị.

– Ðậu phộng rang vàng bóc vỏ đâm bể.

– Hành lá cắt nhuyễn.

– Thơm cắt mắt, rửa sạch, băm nhuyễn.

– Rau, khế, chuối chát, dưa leo rửa sạch, rồi cắt xéo xéo, mỏng mỏng vừa cuốn.

b) Tiến hành làm:

Amthuc-Bo-la-lot_3

– Cầm miếng lá lốt cho chút thịt cuốn lại, để bề láng bên ngoài, sau đó xiên qua tăm để giữ cho thịt trong lá lốt chặt, một tăm ta có thể xiên nhiều cuốn tùy thích và cứ thế cuốn cho hết phần thịt trong thố.

– Nướng trên bếp than cho thơm và chín đều. Chú ý lửa đủ nóng để thịt chín mà không khét ăn sẽ không thơm mùi lá lốt, đồng thời trở miếng thịt liên tục cho chín đều. Khi thấy miếng bò cuốn lá lốt tươm mỡ và dậy mùi thơm của thịt bò, lá lốt và ngũ vị hương là đã chín tới, đem ra khỏi bếp và tiếp tục nướng xiên khác cho đến hết.

– Bắc chảo lên bếp làm dầu hành bằng cách đợi dầu nóng rồi cho hành cắt vào, đảo qua cho chút muối và chút nước vào là bắc xuống

c) Nước chấm:

– Hỗn hợp đường (2 muỗng canh) + nước (2 muỗng canh) + giấm hoặc chanh (1/2 muỗng canh) khuấy tan, sau đó cho nước mắm nêm (2 muỗng canh) vào trộn đều. Khi ăn cho ớt, sả và thơm băm nhuyễn cho vào chung với mắm nêm đã pha.

Amthuc-Bo-la-lot_4

  1. Hoàn tất

– Gỡ tăm cho thịt ra đĩa, cho một lớp dầu hành và rắc đậu phộng trên mặt.

– Khi ăn ta bày tất tần tật trên bàn, trước tiên ta trải bánh tráng rồi xà lách, rau thơm, lần lượt miếng dưa leo, khế, chuối, bún và miếng bò lá lốt cuốn lại… thật thơm ngon với nước chấm mắm nêm rất tuyệt. Nếu không ăn cuốn ta có thể dùng với cơm cũng rất hấp dẫn.

Thịt trâu nhúng mẻ ăn quên lối về

Vùng sông nước miền Tây phù hợp với con trâu chớ không phù hợp nuôi bò. Trâu bơi giỏi, sông rộng mênh mông cỡ nào, nó chở trên mình nó một người lừ lừ bơi qua sông ào ào. Muỗi tuy là nhiều đến nỗi “kêu như sáo thổi” nhưng con trâu cũng khôn lắm, nó có chiêu đối phó với muỗi hiệu quả cực kỳ. Ban ngày, nó xuống các ao, đìa, vũng mà dầm dưới đó, quậy cho bùn bám vào thân mình nó một lớp dày, chỉ còn sót lại có cái mặt với lỗ mũi. Sau đó nó lên bờ phơi nắng cho khô đi, lớp bùn đó cứng cứng, nhão nhão, bám chắc trên mình nó, đố muỗi nào chích nổi. Con bò thì không chịu nổi cái khắc nghiệt ở xứ này, bởi con bò không thích dầm mình xuống bùn như con trâu, mà tôi cũng chưa thấy con bò bơi bao giờ.

Trâu tuy to lớn nhưng rất hiền lành, mến chủ. Con nít quê tôi thích con trâu lắm, dẫn trâu ra đồng chăn dắt nó, chăm sóc nó, cưỡi trên lưng nó cũng là một thú vui. Ai bảo ngu như trâu chớ tôi thấy con trâu rất là khôn và nó cũng là một con vật có nghĩa, không thua gì con chó.

Lúc tôi còn nhỏ, ngoại tôi dạy hát bài đồng dao như sau: “Con trâu có một hàm răng/Ăn cỏ đất bằng uống nước bờ ao/ Sống thì mày ở với tao/ Ðến khi mày chết cầm dao tao mổ mày/ Thịt mày tao nấu linh đình/ Da mày bịt trống tụng kinh trong chùa/ Sừng mày tao tiện con cờ/ Sừng mày tao tiện lược dày lược thưa…” Tôi không chịu, nói với ngoại “Sao mà đối xử với con trâu ác vậy, phải thương nó, nó giúp ích cho mình mà.” Ngoại tôi nói “Thì nó chết rồi người ta mới làm thịt, không ai đem trâu cày làm thịt hết. Trâu cày quý lắm.”

Thịt bò ở chợ bán rất mắc, là thịt phải chở từ miền Ðông Nam Bộ xuống, tính luôn công vận chuyển, đội giá lên gấp đôi so với thịt trâu. Do đó, thịt trâu xứ tôi là phổ biến còn thịt bò thuộc loại khan hiếm, sang trọng. Vì vậy, các hàng quán đề tên bảng hiệu phở bò, bò nhúng giấm, bò lúc lắc, bò kho, bò nướng, bò hầm, bún bò Huế, bò vân vân và vân vân… ở quê tôi thật ra đều là thịt trâu hết, ghi tên bảng hiệu “bò” chẳng qua là “đua đòi” theo thiên hạ mà thôi. Con trâu và con bò cùng họ với nhau, nên thịt của nó khi mổ ra cũng gần gần giống nhau. Người chuyên đi chợ mua thịt mới biết phân biệt sự khác nhau giữa thịt trâu và thịt bò. Thịt trâu không đỏ nhiều như thịt bò, sớ thịt trâu to hơn sớ thịt bò, mỡ trâu màu trắng xà cừ, mỡ bò màu vàng. Tuy nhiên, người ăn thì mấy ai biết phân biệt thịt nào là thịt trâu, thịt nào là thịt bò, trâu hay bò đều giống nhau thôi.

Có lần, tôi vào một quá bò kho quen. Vừa ngồi xuống, chủ quán lăng xăng chạy tới hỏi: “Chị ăn gì? Bò kho hay phở?” Tôi hỏi: “Quán này bán thịt trâu hay thịt bò?” Chủ quán nói: “Thịt bò,” tay chỉ ra cửa, “bảng đề chữ bò đó.” Tôi nói: “Bò thì không ăn, tui chỉ thích ăn thịt trâu” Nói xong đứng dậy kéo ghế cái rột, dợm chân bước ra cửa. Chủ quán vội vàng lôi áo lại, nói nhỏ: “Trâu, trâu, trâu chớ không phải bò” Tôi cười lên ha ha, quay lại nói: “Không làm vậy sao ông chịu thú tội.”

Món bò kho hay phở ở miền Tây chẳng qua cũng là món lai căng, không đặc trưng xuất xứ vùng miền, ai tớ Bạc Liêu mà chưa ăn món trâu luộc cơm mẻ coi như chưa tới. Món này cách làm rất đơn giản mà ăn lại ngon và lạ miệng.

Thịt trâu tươi cất miếng mỏng ngang sớ, như vậy thịt mới mềm, nhai không bị dính răng. Sả, ớt, tỏi bằm nhuyễn, thêm chút muối, chút đường, bột ngọt ướp với thịt trâu, chờ khoảng ba mươi phút cho thịt thấm gia vị.

Dùng thịt trâu tươi xắt ngang thớ, ướp sả, tỏi, ớt bằm nhuyễn, thêm muối, đường, bột ngọt (hoặc hạt nêm), chờ khoảng ba mươi phút cho thịt thấm gia vị. Sắp thịt ra dĩa, thêm củ hành tây, ớt cắt mỏng lên trên mặt dĩa thịt.

Cơm mẻ là cơm nguội để lâu ngày lên men sanh ra con cơm mẻ, nhìn vô thấy nó trắng sáng như mũi kim khâu, mỏng hơn sợi tóc, dài chừng 1 milimet, ngọ nguậy nhúc nhích trong hũ cơm mẻ. Cơm mẻ ngon có màu trắng tinh, mở nắp hũ đựng ra bốc lên mùi chua và thơm đặc trưng của cơm mẻ. Múc cơm mẻ ra tô rồi lấy cái giá bự tán cho cơm mịn ra như bột khuấy hồ, cho thêm chút muối rồi đổ nước âm mấm vô khuấy đều. Xong đổ cơm mẻ qua rây mịn lọc lấy nước, bỏ xác. Cho nước lọc cơm mẻ này vô nồi đặt lên bếp than, nêm nếm sao cho vừa độ mặn mặn, chua chua, cay cay là xong, tùy theo khẩu vị từng người mà gia giảm chớ không cần có công thức gì hết. Trong nồi nước lẩu này có thể cho thêm cà chua xắt miếng, sả nguyên cây đập hơi dập phần gốc rồi cột cuốn lại cho gọn thả vô nồi nấu sôi lên luôn, nước mẻ sẽ có mùi vị của sả, thơm ngon hơn. Có người thích phi một ít tỏi cho vàng với dầu ăn rồi đổ lên trên mặt nồi nước lẫn nấu luôn cho thơm. Riêng tôi thì tôi thấy ăn món này phải đậm chất tinh khiết, không hề có chút dầu mỡ nào hết mới thưởng thức được cái ngon của một món ăn “hương đồng gió nội,” mùi dầu mỡ phi tỏi tuy là thơm thật, nhưng lại làm mất đi vị ngon của món ăn này.

Có người nói rằng phải cho muối vô để cho con mẻ chết, nước sôi không làm chết nó được. Riêng tôi thì thấy rằng con mẻ nó chết hay sống chẳng có gì quan trọng, cho muối vô như một thứ gia vị làm món ăn thêm ngon mà thôi. Con mẻ sống hay chết tôi đều ăn hết, thấy ngon chớ không bị làm sao, bằng chứng là cho đến ngày hôm nay tôi vẫn cứ sống nhăn răng nè, đâu có bịnh hoạn gì mà nguyên nhân trực tiếp hay gián tiếp là do con mẻ gây ra đâu.

Sau đó làm đến nước chấm cũng bằng cơm mẻ. Làm y như làm nước lẩu ở trên, không cần lược bỏ xác, nêm thêm chút bột ngọt, sả ớt bằm nhuyễn trộn đều vô cho đặc sền sệt là được.

Rau sống thì càng kiếm được nhiều rau đồng ăn càng ngon. Nào là chuối chát xắt mỏng, rau ghém, khế chua, khóm chưa cắt mỏng, trộn chung với dưa leo, xà lách, húng quế, rau thơm… Kẹt quá thì chỉ có rau thơm, xà lách, dưa leo cũng được, nhưng tất nhiên mùi vị không bằng. Có thể thêm vào rau muống sống bào, trụng tái qua cũng được nếu thiếu rau sống.

Nước lẩu sôi lên gắp thịt trâu nhúng vào, thấy thịt chín là đem ra. Bánh tráng lựa thứ vừa mỏng vừa dai, thoa nước cuốn thịt trâu vừa nhúng lúc nãy với cơm mẻ, bún tươi, rau sống, cuộn lại thành từng cuốn vừa ăn, quết cuốn bánh tráng vô chén nước chấm cơm mẻ rồi đưa lên miệng cắn một miếng thưởng thức cái vị ngọt ngào, chua chua, mặn mặn đậm đà của thịt trâu, cơm mẻ, cái ngon của rau sống cùng với bún, cứ ăn tới tới quên hết lối dìa luôn á!

Mời độc giả xem phóng sự: Chợ lao động Đồng Quang ở Thái Nguyên

Ăn món này phải có thêm một chút “nước mắt quê hương” trong vắt, chớ uống với rượu Tây hay bia nó trớt he, chẳng ra cái giống gì hết trơn. Thời xưa là vậy, bi giờ đua đòi nước mắt nước miết phải coi chừng, nước lã pha với cồn khô Trung Quốc không hà. Nếu không đến tận các lò nấu rượu quen biết với mình, dám cam kết bảo đảm là “hàng quê chính hiệu” thì tốt nhất là đừng đòi hỏi gì nữa, cứ ăn chay không rượu cho nó lành.

Chỉ cần bỏ ra một chút công sức là có ngay món ăn ngon, bổ, rẻ đãi người thân, bạn bè, chén chú chén anh trong ngày nghỉ.

Hà Giang: Hơn 80 người ngộ độc sau khi ăn tiệc cưới

Một vụ ngộ độc tập thể xảy ra sau khi nhiều người cùng tham dự một bữa tiệc cưới được tổ chức ở xã Đản Ván, huyện Hoàng Su Phì. Nói với báo Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Như Chưởng là chi cục trưởng an toàn vệ sinh thực phẩm tỉnh Hà Giang cho hay, đã có 81 người ở xã Đản Ván, huyện Hoàng Su Phì và nơi lân cận đã được đưa vào Bệnh viện huyện để điều trị ngộ độc thực phẩm.

Bắc Kinh đòi Mỹ bỏ tuần tra Biển Đông

BẮC KINH 15-2 (NV) – Bắc Kinh hôm Thứ Tư 15 tháng Hai cảnh cáo Mỹ đừng mở lại các cuộc “tuần tra tự do hải hành” trên Biển Đông mà họ gọi là “thách đố chủ quyền của Trung Quốc”.

Đây là phản ứng của nhà cầm quyền Bắc Kinh về những tin mới đây nói các kế hoạch đang được chuẩn bị và chờ được Hoa Thịnh Đốn bật đèn xanh đê Hải quân Mỹ mở các cuộc trần tra hải hành hay phi hành trên vùng biển đang tranh chấp trên Biển Đông mà Bắc Kinh ngang ngược tuyên bố chủ quyền.

Chủ nhật vừa qua, báo Navy Times thuật theo lời một số viên chức cấp cao của Hải quân Mỹ cho hay nhóm tàu đặc nhiệm gồm cả hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson đã từ San Diego, California tiến về hướng Biển Đông trong khi một số kế hoạch khác nhau đang được chuyển đến để tổng thống Trump quyết định.

“Chúng tôi kêu gọi Mỹ đừng nên có cac hành động thách đố chủ quyền và an ninh của Trung Quốc.” Cảnh Sảng (Geng Shuang), phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Quốc, nói trong cuộc họp báo thường lệ ở Bắc Kinh hôm Thứ Tư.

Ông này tuyên truyền rằng những căng thẳng trên Biển Đông đã ổn định nhờ các nỗ lực của Trung Quốc và các nước ASEAN. Đồng thời ông ta kêu gọi những nước bên ngoài khu vực, gồm cả Mỹ, tôn trọng vấn đề này.

Chuyến tuần tra tự do hải hành cuối cùng mà Hoa Kỳ thực hiện trên Biển Đông hồi năm ngoái vào Tháng Mười khi cho khu trục hạm trang bị hỏa tiển USS Decatur đi vào bên trong phạm vi 12 hải lý của đảo Tri Tôn, đảo nhỏ nằm ở cực nam của quần đảo Hoàng Sa. Quần đảo này là của Việt Nam đã bị Trung Quốc cướp hồi năm 1974 sau trận hải chiến với Hải quân Việt Nam Cộng Hòa.

Hiện người ta không biết khi nào thì nhóm tàu với hàng không mẫu hạm Vinson đến Biển Đông và chúng sẽ di chuyển như thế nào, có đi vào bên trong phạm vi 12 hải láy của các đảo tại Hoàng Sa và Trường Sa mà Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền bất hợp pháp hay không. Một phát ngôn viên của nhóm tàu này nói với thông tấn Reuters rằng đây là chuyến công tác thường lệ của họ ở phía Tây Thái Bình Dương.

“Các đội tàu đặc nhiệm hàng không mẫu hạm của Hải quân Hoa Kỳ đã đi tuần tra trên các vùng biển từ Ấn độ duong sang Thái Bình dương suốt từ 70 năm qua.” Phát ngôn viên Dave Bennett cho hay.

Báo chí Nhật Bản hồi đầu tháng tiết lộ rằng trong các cuộc họp kín, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis cho hay Mỹ sẽ có những chuyến tuần tra hải hành nhiều và mạnh hơn trên Biển Đông so với thời gian trước dưới thời tổng thống Obama. (TN)

Điều hành đường dây mại dâm Bắc California, bị tù bốn năm, phạt $5.3 triệu

SAN MATEO, California (NV) – Một người đàn ông ở thành phố San Mateo, nằm về phía Bắc tiểu bang California, từng điều hành một đường dây mại dâm khắp vùng Bay Area, đưa phụ nữ từ ngoại quốc vào làm việc trong các nhà chứa, vừa bị tuyên án gần bốn năm tù hôm Thứ Ba 14 Tháng Hai, theo công tố viện liên bang.

Allen Fong, 60 tuổi, thú nhận từ Tháng Tám 2006 tới Tháng Bảy 2014 điều hành một loạt các ổ mại dâm ở San Bruno, San Mateo và Santa Clara, cũng như một số nơi khác, theo Văn Phòng Biện Lý Bắc California.

Cùng với bản án 46 tháng tù, Fong cũng phải trả số tiền phạt $5.3 triệu vì vai trò của ông ta trong đường dây buôn người quốc tế này.

Nhiệm vụ của Allen Fong là quảng cáo dịch vụ mại dâm, thuê các căn nhà dùng làm ổ chứa, trả tiền điện nước, điện thoại.

Fong sau đó chuyển tiền lời cho những kẻ đồng loã ở Singapore, vốn sau đó phân chia lại cho các nhóm chuyên cung cấp gái mại dâm từ Singapore, Đài Loan và Hồng Kông.

Fong nhận tất cả 32 tội, gồm cả tội đồng loã phạm pháp và rửa tiền. (V.Giang)

Bộ trưởng quốc phòng James Mattis khẳng định Mỹ duy trì hợp tác NATO

Truyền thông Việt Nam giấu tên nghi can giết Kim Jong-nam

HÀ NỘI (NV) – Cả hãng thông tấn chính thức cũng như các báo lớn tại Việt Nam khai thác tin Malaysia bắt phụ nữ nghi can giết Kim Jong-nam bằng chất độc nhưng tránh nêu tên bà là người Việt Nam.

Cơ quan thông tấn chính thức và duy nhất của nhà cầm quyền CSVN là Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN), cũng như các báo điện tử lớn và nổi tiếng tại Việt Nam như VnExpress, VietNamNet, Tuổi Trẻ, Thanh Niên v.v… đều đưa tin về cái chết bất thường của Kim Jong-nam, anh cùng cha khác mẹ của nhà độc tài khát máu Bắc Hàn đương quyền Kim Jong-un.

Cướp, giết, hiếp, kích thích gợi dục là những đề tài mà hệ thống thông tin tuyên truyền của Việt Nam tranh nhau khai thác tận tình để “câu view,” câu độc giả, nhất là khi có một vụ ám sát chính trị xảy ra như cái chết bất thường của Kim Jong-nam lại không thể bỏ qua.

Ngay từ khi vừa có tin một người gốc Triều Tiên bị hai phụ nữ tiếp cận ở phi trường Kuala Lumpur của Malaysia để đầu độc bằng một loại hóa chất lỏng, Kim Jong-nam chết trên đường đưa đi cấp cứu thì hàng loạt báo tại Việt Nam đều nhanh chóng đưa tin. Sau đó, người ta biết nạn nhân này mang hộ chiếu tên Kim Chol tức tên giả của Kim Jong-nam.

Tin ông này bị giết ở phi trường Kuala Lumpur sáng ngày Thứ Hai, 14 Tháng Hai, 2017, khi đang chờ chuyến bay về chỗ ở thường trú tại Macao, lãnh địa cờ bạc tại Trung Quốc, thuộc loại tin lớn và hấp dẫn khi nhà độc tài Kim Jong-un bao nhiêu năm nay vẫn đang gây nhức đầu cho nhiều nước, đặc biệt là Mỹ, Nam Hàn và Nhật. Chương trình thử nghiệm và chế tạo võ khí nguyên tử, hỏa tiễn liên lục địa của Bắc Hàn đe dọa được theo dõi hàng ngày.

Trong nội bộ, Kim Jong-un đã giết rất nhiều người gồm cả các tướng lãnh và nhân vật chính trị cấp cao và thân cận. Các tin này cũng từng được báo chí các loại tại Việt Nam loan tải. Nhìn hình ảnh và video clip thời sự của Bắc Hàn, Kim Jong-un đi tới đâu, cũng có một số quan chức cấp cao tay bút tay giấy để ghi chép những lời ông nói hay truyền lệnh.

Ngày 15 Tháng Hai, 2017, TTXVN thuật lại tóm tắt theo tin báo chí của Malaysia và viết rằng: “Cảnh sát Malaysia cho biết, một phụ nữ đã bị bắt tại sân bay Kuala Lumpur do liên quan tới cái chết của ông Kim Jong-nam, người anh cùng cha khác mẹ của lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un. Tổng thanh tra cảnh sát Malaysia Abu Bakar nói trong một tuyên bố cho biết nghi can được xác định thông qua hình ảnh trích xuất từ máy ghi hình giám sát ở sân bay.”

Bản tin này viết tiếp rằng: “Cảnh sát Malaysia cũng thông tin thêm rằng người phụ nữ này sinh ngày 31 Tháng Năm, 1988,” và không nêu tên nghi can viết đầy đủ tên và họ, năm sinh và nơi sinh. Nhiều báo quốc tế và cả báo chí địa phương chụp lại phóng ảnh bản thông cáo báo chí của cảnh sát Malaysia nói họ đã bắt một phụ nữ nó nhân dạng trùng khớp với hình ảnh bà trên hệ thống kiểm soát an ninh phi trường.

Phóng ảnh thông cáo báo chí của Cảnh sát Malaysia nêu tên nghi can giết Kim Jong-nam là Đoàn Thị Hương, 29 tuổi. (Hình: sảnh sát Malaysia)
Phóng ảnh thông cáo báo chí của cảnh sát Malaysia nêu tên nghi can giết Kim Jong-nam là Đoàn Thị Hương, 29 tuổi. (Hình: Cảnh sát Malaysia cung cấp)

Tên bà là Đoàn Thị Hương, sinh quán Nam Định, bị bắt sáng ngày Thứ Tư, 15 Tháng Hai, trong khi định lên một chuyến máy bay. TTXVN viết là “báo chí địa phương và quốc tế đã đăng tải lại nhiều hình ảnh trích từ camera giám sát về một phụ nữ bị nghi có liên quan tới cái chết của ông Kim Jong-nam. Người phụ nữ này mặc áo chui cổ màu trắng, có chữ LOL trước ngực.”

Khác với bản tin tóm tắt của TTXVN, các báo mạng như VnExpress, VietNamNet, Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Người Lao Động, cũng đưa tin bắt nghi can nhưng cũng đều không nêu tên. Có thể đối với một vụ giết người liên quan chính trị, Việt Nam sợ người ta liên tưởng, liên kết với những nghi vấn dính vào chuyện này.

Liệu phụ nữ mang hộ chiếu Việt Nam tên Đoàn Thị Hương, 29 tuổi, có phải là điệp viên của Hà Nội đi làm “sát thủ” thuê cho Bắc Hàn không? Hay đó chỉ là hộ chiếu giả của một người nào khác và cũng không phải là người Việt Nam?

Người ta chỉ biết cảnh sát Malaysia đang giảo nghiệm tử thi để tìm nguyên nhân cái chết của Kim Jong-nam cũng như thẩm vấn nghi can Đoàn Thị Hương và truy lùng năm nghi can nữa gồm một phụ nữ và bốn đàn ông mà họ vẫn tin rằng còn đang lẩn tránh đâu đó.

“Nghi phạm đi cùng một người bạn nữ và bốn người đàn ông. Họ đến Malaysia với tư cách du khách. Nghi phạm nói rằng ngay sau khi họ hạ cánh tại sân bay, bốn người đàn ông nói rằng họ muốn chơi khăm một trong những hành khách. Họ chỉ đạo cô phun chất lỏng vào mặt Kim Jong-nam. Người phụ nữ còn lại bịt khăn tay vào mặt nạn nhân,” tờ VnExpress kể lại lời khai của nghi can Hương khi bị bắt .

“Họ nói với tôi đó là một trò chơi khăm. Tôi không biết việc đó nhằm giết ông ấy,” nghi can nói, thuật lại trên VnExpress. Báo này kể tiếp theo các bản tin ngoại quốc là “theo nguồn tin cảnh sát, sau khi tấn công, hai cô gái lên taxi rời hiện trường, bốn người đàn ông tách thành hai nhóm cũng rời khỏi sân bay. Sáu người gặp nhau tại khách sạn ở Salak Tinggi, huyện Sepang, bang Selangor, cách thủ đô Kuala Lumpur khoảng 55 km. Một ngày sau khi gây án, bạn của nghi phạm và bốn nam thanh niên kia nói có việc phải ra ngoài và không trở lại. Nữ nghi can khai với cảnh sát vì không thông thuộc đường sá Malaysia và muốn tìm bạn nên đã quay lại sân bay ngày hôm sau và bị bắt.”

Tạp chí chuyên ngành thông tin phân tích thời sự quốc tế Global Security nói giới tình báo ở Washington D.C tin rằng chính Kim Jong-un đã hạ lệnh giết anh để trừ hậu họa chứ không ai khác. Kim Yong-nam đã sống lưu vong suốt nhiều chục năm qua, nơi ở thường trú là một khách sạn ở Ma Cau. Vì có tin người em định giết mình, ông này mấy năm trước đã gửi thư xin em tha mạng cho mình và vợ con.

Từng có tin nói Kim Jong-nam là một người dễ sai bảo được Bắc Kinh nuôi, chờ dịp đưa lên năm quyền ở Bình Nhưỡng. Có thể vụ ám sát này được thi hành để Lim Jong-un trừ hậu họa.(TN)

Anh cùng cha khác mẹ của Kim Jong Un bị ám sát ở Malaysia

Tin mới cập nhật