Trần Lãm Vi
Bà Hee-Ja khi vào đầu phim đã cho thấy bà có ý định nhảy cao ốc tự tử, sau đó bà tạm bình tĩnh, nhưng sau đêm bà cố gắng thay một bóng đèn chết trên chùm đèn trần nhà, bà bị té xuống đất, khiến cho ý tưởng chết đi để khỏi làm phiền các con lại nổi dậy. Thế là bà chuyển sang phương án ra đứng giữa đường chờ cho xe đụng, nhưng số bà Trời chưa kêu thì sao chết được, ông tài xế xe tải đã dừng xe và mắng mỏ bà già không ham sống, lại làm cho bà chấm dứt hẳn chuyện tự tử, nhận ra mạng sống đáng quý.
Vậy là bà viết ra một số điều lệ cho bản thân rồi dán tờ giấy này nơi gương soi mặt hình con bướm, gồm những quy định như sau: không trở thành gánh nặng cho gia đình hoặc những người xung quanh mình; không phàn nàn nếu bị bệnh và tự đi đến bệnh viện một mình; nếu kết thúc cuộc đời ở nhà dưỡng lão, sẽ đi đến đó với một nụ cười trên khuôn mặt; và cuối cùng, nếu có bệnh Alzheimer, nên lắng nghe bạn bè và gia đình bà.
Hàng xóm của bà Hee-Ja là một anh trẻ trung đẹp trai cao ráo tên là Mark Smith, cứ đúng 3 giờ chiều anh ta tập thể dục khoe thân hình tráng kiện trên sân thượng căn nhà đối diện nhà bà, từ cửa sổ bà luôn thấy anh ta nheo mắt tinh nghịch với bà, cho nên bà cho là anh ta bị bệnh mất quân bình sinh lý, rồi kéo bà bạn thân Jeong-Ah sang nhà anh ta định cảnh cáo thái độ khiếm nhã, bấy giờ mới biết anh là một nhiếp ảnh gia, và anh ta nháy mắt với con mèo hoang mà đúng 3 giờ chiều anh cho thực phẩm nó ăn ở sân tường ngay dưới cửa sổ mà bà Hee-Ja bắt gặp anh đá lông nheo. Hiểu lầm đã được giải quyết, rồi cả nhóm bạn già này, kể cả bà ngoại và Wan, sau đó được anh chụp cho những bô hình nghệ thuật làm kỷ niệm.
Một hôm, bà bạn thân yêu của bà vì buồn chán chồng quá đỗi nên gọi bà Hee-Ja để hai người cùng lái xe vào thành phố Seoul đi thăm người mẹ của Jeong-Ah đang ở viện dưỡng lão. Họ đi vào ban đêm, trời có sương mù dày đặc, và bà tài xế Jeong-Ah có cảm tưởng là mình đã tông xe vào một người đàn ông đi thất thểu trên đường. Họ dừng xe lại, rõ ràng nơi đầu xe dính đầy vết máu và nhìn xa ngược lại đằng sau thì thấy ông kia nằm bất tỉnh bên vệ đường. Cả hai hốt hoảng, tuy nhiên bà Hee-Ja tỏ ra bình tĩnh hơn, sau vài giây suy nghĩ, bà hối Jeong-Ah lên xe bỏ chạy, vì đoạn đường không có ai, làm sao biết ông ta bị ai đụng. Đã nửa khuya, xe họ tấp vào lề đường, nhất định gọi cho được nàng Wan đến chỗ này để lái xe về giùm. Wan đến, lái xe giùm về nhà bà Hee-Ja rồi vội vã ra về sau một cơn cằn nhằn dữ dội. Hai bà vào nhà, Jeong-Ah ngủ lại, nhưng bà Hee-Ja sực nhớ những vết máu dính trên xe, vội chạy ra xem xét, rồi hai bà dùng vòi nước xịt rửa cho sạch, nùi giẻ lau máu được quẳng vào cốp xe.
Mấy ngày sau là cả một địa ngục đối với hai bà, tin tức trên TV rao truyền nhờ mọi người tiếp tay tìm ra thủ phạm “Hit and Run.” Cuối cùng, hai bà gọi báo cho Wan biết là họ đến sở cảnh sát, rồi nắm chặt tay nhau ra trạm cảnh sát để đầu thú. Trời cao còn có mắt, máy quay hình nơi tai nạn đụng xe đã có chứng cớ người đàn ông thủ phạm, còn xe của hai bà chỉ đụng một con nai vàng ngơ ngác trong đêm sương. Wan cùng mọi người thở phào nhẹ nhõm sau khi chạy tới trạm cảnh sát. Vậy là món đậu hũ ăn mừng thoát nạn tù được sử dụng.
***
Không hiểu sao, người yêu của Wan là Seo Yeon-Ha gửi cho nàng những đoạn phim ảnh khi anh còn lành lặn đôi chân và hai người ở bên nhau hạnh phúc, kèm theo là lời nhắn nàng nên quên anh mà tiến về tương lai, và sau đó anh chọn thái độ im lặng, không liên lạc. Wan quá đau khổ, uống bia đến say xỉn, rồi trong cơn khủng hoảng bơ vơ nàng gọi cho tiền bối Han Dong-Jin và đi ra ngồi gục trước cửa nhà, khóc ngất trong cơn mưa đang vây phủ. Jin đến, nàng yêu cầu Jin hãy giúp nàng xóa đi nỗi bất hạnh, Jin mối tình đầu đã không cầm lòng được, gắn vào môi nàng một nụ hôn nồng cháy. Xui xẻo là là hai bà dì Oh Choong-Nam và Lee Young-Won có mặt bên kia đường chứng kiến cảnh hôn nhau. Số là bà Choong-Nam muốn bà Young-Won từng gần gũi với Wan, đến nhà Wan để an ủi nàng vì dường như bà cảm thấy dạo này Wan có một tâm trạng không ổn.
Cuối cùng không im lặng được nữa, bà Choong-Nam báo cho mẹ Wan biết là nên tìm hiểu con mình vì bà biết Wan đang quan hệ với người đàn ông có vợ. Mẹ Wan lồng lộn chạy đến nhà bà bà Choong-Nam, mắng bà tại sao bêu riếu con gái bà như thế, bà Nam bèn thú thật là bà có chứng cớ nhìn tận mắt cảnh Wan và Jin hôn nhau dưới cơn mưa. Thế là bà mẹ theo dõi con gái mình. Một tối, bà rình trước cửa văn phòng xuất bản sách, Wan đến, và qua khung cửa kính, bà nhìn thấy hai người ôm nhau nhẹ nhàng và Jin đặt lên trán Wan một nụ hôn. Vậy là chứng cớ rành rành. Hôm sau, bà đến văn phòng, xông vào túm lấy anh chàng có vợ hành hung tơi bời rồi chưa hả giận, bà lại đến nhà con gái và đánh con mình thêm một trận. Wan suy nghĩ vài ngày rồi quyết định tỏ thái độ với mẹ, nói rằng từ nay mẹ đừng chen vào đời sống riêng của con nữa. Nàng mang ra chuyện mẹ nàng muốn giết nàng bằng thuốc rầy khi nàng 6 tuổi, từ đó nàng nghĩ là nàng thuộc về mẹ nàng, nên chấp nhận sống tuân thủ những gì bà mong muốn, đến ngày hôm nay thì nàng sẽ sống độc lập. Và cũng nhân chuyện này, nàng quyết định viết một quyển truyện về tất cả nhóm người già này, nàng sẽ phỏng vấn họ, và câu chuyện của bộ phim này diễn tả lại tác phẩm của nàng.
Wan đã giải tỏa sự hiểu lầm của mẹ về tiền bối Dong-Jin, và bà cũng báo cho mấy bà bạn biết về chuyện này, rằng hai mẹ con bà đã làm lành với nhau. Rồi một hôm cuối tuần, nàng có 3 ngày nghỉ, quyết định bay sang Slovenia để bất ngờ thăm người yêu, hứa hẹn sau khi hoàn thành cuốn truyện sẽ quay lại, sẽ kết hôn, vậy anh phải mạnh mẽ lên và tập cho đôi chân có thể đứng vững bước đi, để cho mẹ nàng thấy rằng mãnh lực tình yêu là liều thuốc thần dược. Hứa hẹn một kết thúc của bộ phim sẽ mang đến cho khán giả một ngạc nhiên mong đợi.
***
Bà Moon Jeong-Ah là một nhân vật có đầy sóng gió với ông chồng keo kiệt. Bà phát giác tất cả giấy chủ quyền mấy căn nhà ông mua không có kèm tên của bà. Thế là bà lấy ra một căn bán đi và dùng tiền để thuê một căn nhà cho bà ở riêng. Sau ngày giỗ cha chồng, bà ra đi sống ly thân. Ông Kim Suk Kyoon không tin vợ mình dám ly dị, ra đi vài hôm thì trở về thôi, làm sao bà có thể sống xa chồng được. Ông réo mấy bà bạn thân của vợ đến nấu ăn và dọn dẹp vệ sinh nhà cửa cho ông, mấy bà này cũng vì bạn mà tới làm cho một lần, rồi bảo ông kêu hai con gái tới lo cho ông. Đứa con nuôi thì đã đi Mỹ sau khi ly dị chồng với những bằng chứng bị chồng bạo hành. Ông cũng tới làm dữ với chàng con rể, đưa ra chứng cứ và nhờ có thêm ông luật sư bạn già Lee Sung-Jae hỗ trợ, ông lấy được 500 triệu won bồi thường cho con gái mình. Hai người con gái ông bây giờ mới thấu hiểu và thấm thía cho sự chịu đựng hầu chồng của mẹ mình, tuy nhiên bà cấm con không được hỗn với cha, vì ông đã tận tụy một đời làm lụng lo cho các con cùng gia đình.
Một hôm, bà Jeong-Ah cùng mẹ con Wan và Hee-Ja lái xe lên viện dưỡng lão thăm mẹ của bà, rồi chở bà cụ đi hóng gió biển. Không ngờ đó là một ngày thật hạnh phúc cho bà cụ ra đi nhẹ nhàng. Cũng vì thế mà bà quyết định sẽ chọn sự tự do, giống như những con chim hải âu tự do bay liệng trên bầu trời, ý định ly dị chồng đã dứt khoát trong lòng bà.
Ông Suk-Kyoon sang ngủ nhà ông Luật Sư Sung-Jae, được khuyên nhủ nên ông tìm đến nhà bà vợ đang ở riêng, đưa ra 2 vé máy bay đi du lịch, bây giờ thì bà Jeong-Ah không thèm đếm xỉa chi đến chuyện đi du hí với chồng. Thái độ quyết liệt của bà Ah làm ông chồng bắt đầu suy nghĩ, nhớ lại một thời trẻ trung đâu lưng sát cánh sống bên nhau của hai vợ chồng. Ngày bà Jeong-Ah sắp sinh đứa con trai, bà đội thúng thức ăn đi chợ về, đến nơi xưởng ông làm, nhờ ông mang thúng thức ăn về nhà để cho bà vào nhà thương vì có thể sinh con, ông nạt nộ xua đuổi bà về nhà, bà té xỉu và dưới chân bà đã thấy dòng máu rịn chảy ra từ cửa mình. Bà nằm bệnh viện 2 tuần và đứa con bị chết. Mẹ chồng bà nắm tóc con dâu đánh chửi thậm tệ vì đã làm chết đứa con nối dòng dõi cho họ. Từ đó bà càng thể hiện một cuộc sống chịu đựng vì chồng, đến hôm nay thì cái đập đã vỡ bờ đê. Khi người chồng biết hối hận những gì đã đối xử với vợ thì dường như đã quá muộn màng!!!
***
Bà Oh Choong-Nam thì nhận một bài học từ những người bạn nghệ sĩ mà bà sẵn sàng mua tác phẩm của họ. Một hôm, bà bị đau ruột dư, gọi mấy bà bạn thì điện thoại reo không ai trả lời. Hai thằng cháu trai bà nuôi trong nhà làm việc cho bà thì chúng đi hát karaoke không nghe phone. Bà gọi anh họa sĩ kiêm điêu khắc gia thì anh ta mới vừa ôm rượu tới điểm hẹn nhậu nhẹt với bạn bè nghệ sĩ nên họ tảng lờ bà. May là gọi cho bà ngoại của Wan, bà cụ biết ngay có vấn đề, gọi xe cấp cứu đến chở bà Nam vô bịnh viện, và bà ngoại tức tốc thông báo đến mọi người rồi bà lái chiếc xe bánh bự dùng ở rẫy chạy tới bệnh viện ngoài phố thị. Bà Nam tỉnh lại sau cuộc giải phẫu nhìn thấy đầy đủ những người bạn thân, có cả bà ngoại và Wan, cảm động hơn, những người bà con bị bệnh tật mà bà chu cấp nuôi dưỡng họ cũng kéo tới, kẻ nằm, kẻ ngồi xe lăn, lủ khủ một đám, còn mấy ông nghệ sĩ thì không thấy mặt mũi ông nào cả. Bà nói trong bụng, bà sẽ dạy cho họ một bài học. Quả nhiên sau đó, bà nói với họ, “Tôi là người dốt nát, không hiểu giá trị về nghệ thuật, nhưng khi các anh còn trẻ, hăng say sáng tác dù rất nghèo không có miếng ăn và phải bán những tác phẩm của mình để sinh sống. Từ đó tôi biết quý trọng người nghệ sĩ, nhưng hiện giờ thì các anh chỉ biết đến tiền là trên hết, các anh đã đánh mất sự sáng tạo nồng nhiệt khi xưa, các anh hãy quay về với sự sáng tạo thật sự, hơn là chạy theo đồng tiền.” Và có lẽ bà đã làm họ thức tỉnh.
Bà Choong-Nam vì là “gái chưa chồng” nên qua những tin nhắn ngọt ngào của ông luật sư Lee Sung-Jae, nhất là lời âu yếm gọi bà là “cô nhóc,” đâm ra bà mơ mộng tình yêu với ông ta, tuy nhiên vốn có đầu óc kinh doanh, bà nghĩ ngợi so đo mọi thứ về ông, để thấy rằng mình sẽ bị thiệt thòi mọi thứ sau khi lấy chồng. Cũng nhờ vậy mà bà “nhường người yêu cho bà chị Jo Hee-Ja, để cho hai người cùng nhau đi một chuyến hẹn hò dã ngoại. Ông luật sư này sau chuyến đi thú vị ngủ qua một đêm nơi thôn dã với người yêu đầu đời, ông càng tỏ ra chăm sóc bà Hee-Ja nhiều hơn. Ông mang sách hình tô màu cho bà để luyện trí nhớ, ông mang từ nhà thờ đến cho bà việc kết xâu chuỗi để bận rộn. Ông kể cho bà nghe về cuộc sống hạnh phúc của ông với người vợ quá cố vài năm nay, bà vợ đã trối trăn với ông là kiếp sau bà vẫn đi tìm ông để làm vợ tiếp tục. Ngoài bà Hee-Ja, ông cũng kể về ông làm điển hình một người chồng thương yêu vợ cho chồng bà Jeong-Ah nghe để mong ông thức tỉnh mà năn nỉ bà vợ quay về nhà và cùng sống hạnh phúc yêu thương nhau thật sự trong tuổi già bóng xế.
***
Một hôm, nơi nhà thờ, vị linh mục cho ông LS xem lại những đoạn video thu hình cho thấy bà Hee-Ja quỳ lạy cầu nguyện, kể cả nửa đêm nơi ngoài trời có tượng đức Mẹ Maria. Việc này làm cho Cha lo ngại và muốn ông LS sẽ để tâm đến bà, tìm hiểu nguyên do. Cho nên ông đến nhà bà Hee-Ja và tìm cách để dùng cell phone của ông kiểm soát được hình ảnh sinh hoạt của bà qua máy thu video mà đứa con út của bà cài đặt để xem chừng bà mẹ già lẩn trí ở nhà cô độc. Có thể nhờ vậy mà về sau ông sẽ cứu bà khi bà lại muốn tự tử? Chờ xem.
Mẹ của Wan, bà Nan-Hee, sau khi nghe người bạn diễn viên Young-Won kể rõ ngọn ngành chuyện bà hiểu lầm khi xưa về việc chồng bà ngoại tình với bạn của Young-Won, hơn nữa bà còn biết người bạn thân của mình hiện đang chiến đấu thầm lặng với căn bệnh ung thư, thế là bao hận thù tiêu tan. Trong một bữa tiệc đãi bạn già tại nhà ông LS Sung-Jae, mọi người đều thấy rõ việc bà Nan-Hee trở lại thân mật với Young-Won, họ nắm tay nhau, họ ngủ chung tâm sự chuyện đời, tình bạn đã phục hồi.
Nan Hee chú ý một ông khách hàng hay đến ăn, với chiếc guitar trên vai, ông ta âm thầm ăn uống và lặng lẽ ra đi. Một hôm còn ở lại một mình trong nhà hàng muộn vào ban đêm sau khi mất tiền cho nhân viên của mình đi xem trận giao hữu của Go-Stop, Nan-Hee mở thêm một chai bia rồi chợt nhìn thấy ông nhạc sĩ thường xuyên đi bộ ngang, bà mở cửa và gọi ông để hỏi ông ta có thực sự là một nhạc sĩ. Ông chỉ cười và tiếp tục bước đi trên con đường. Về sau, thỉnh thoảng bà tìm đến thăm ông, ngồi nghe ông hát bản nhạc Yesterday của The Beatle. Hỏi thăm gia cảnh thì ông cho biết vợ đã qua đời khá lâu, ông sống độc thân rày đây mai đó, hiện đang hát hằng đêm cho một tiệm cà phê trong khu vực này. Nan-Hee sau đó đã kéo nhóm bạn đến quán này để thưởng thức tài đàn ca của người nghệ sĩ này, và các bà bạn đều tỏ ra hứng thú thúc giục bà nên tiến tới với chàng nhạc sĩ trông hào hoa hiền lành này, hứa hẹn với khán giả có một kết thúc đẹp về sau.
Cuối cùng, ông chồng của bà Jeong-Ah gọi cho Wan để cho nàng một cuộc phỏng vấn, ông vừa nhâm nhi rượu Soju và thuật cho nàng nghe về cuộc sống vợ chồng của ông từ thời còn trẻ, vợ ông đã phải chịu đựng những gì trong đời làm dâu, việc ông có lỗi để làm chết đứa con trai trung bụng vợ, việc ông đánh ông chủ xưởng tiện vì tội mò mẫm cô con gái nuôi mà ông phải mất việc làm và giữ kín v.v… cho thấy ông đang có nỗi hối hận và có chiều hướng sẽ cố gắng cầu hòa với bà vợ để bà trở về sống lại với ông.
Sau 12 tập diễn tả mỗi nhân vật có một cuộc sống và họ vẫn dính liền tình bạn khắng khít với nhau cho đến tuổi xế chiều mà vẫn còn đầy sức sống mạnh mẽ, chỉ còn 4 tập phim để kết lại một cốt truyện mà chắc chắn sẽ có hậu và đưa ra cho khán giả một suy nghĩ khi còn có cha mẹ già, cũng như những hình ảnh cuộc sống tiêu biểu này sẽ giúp cho những ai sắp bước xuống ngọn đồi tuổi tác sẽ có một nhân sinh quan dành cho bản thân của mình trong tương lai già yếu. Đây là một bộ phim thật hữu ích vậy.





















