Trump tuyên bố ‘không có ý định’ sa thải chủ tịch Fed
WASHINGTON, DC (NV) – Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Ba, 22 Tháng Tư, tuyên bố ông “không có ý định” sa thải ông Jerome Powell, chủ tịch Ngân Hàng Trung Ương (Fed), theo CNBC.
“Không hề,” ông Trump khẳng định tại Oval Office trong Tòa Bạch Ốc khi phóng viên hỏi ông muốn sa thải ông Powell hay không. “Chưa bao giờ.”

Đây là sự thay đổi bất ngờ. Gần đây, Tổng Thống Trump gia tăng chỉ trích ông Powell và tỏ ý muốn sa thải ông.
Các chỉ số chứng khoán lớn của Mỹ đều tăng mạnh sau lời tuyên bố của Tổng Thống Trump hôm Thứ Ba.
Ông Trump đang gia tăng áp lực lên ông Powell, đòi hạ lãi suất với hy vọng thúc đẩy kinh tế tăng trưởng. Tuần trước, ông Trump cho hay: “Nếu tôi muốn ông biến khỏi chỗ đó, ông sẽ biết rất nhanh.”
Thứ Sáu tuần trước, ông Kevin Hasset, cố vấn kinh tế Tòa Bạch Ốc, cho biết Tổng Thống Trump và phụ tá đang cân nhắc sa thải ông Powell.
Ông Powell được ông Trump bổ nhiệm làm chủ tịch Fed trong nhiệm kỳ tổng thống đầu tiên của ông Trump. Nhiệm kỳ ông Powell kết thúc vào Tháng Năm, 2026. Ông Powell từng khẳng định, theo luật pháp, ông Trump không có quyền sa thải ông.
Mới hôm Thứ Hai, Tổng Thống Trump còn tung ra lời chỉ trích ông Powell nặng nhất, gọi ông là “kẻ thất bại thậm tệ” và hối thúc ông hạ lãi suất ngay lập tức.
Nhưng chiều Thứ Ba, khi phóng viên hỏi về khả năng sa thải ông Powell, Tổng Thống Trump đáp: “Báo chí cứ nói quá.”
“Không, tôi không có ý định sa thải ông Powell,” ông Trump nói với phóng viên sau lễ tuyên thệ nhậm chức chủ tịch Ủy Ban Chứng Khoán Mỹ của ông Paul Atkins.
“Tôi muốn thấy ông tích cực hơn đôi chút trong việc hạ lãi suất,” ông Trump thêm. “Bây giờ là thời điểm hoàn hảo để hạ lãi suất.”
Một số nhà phê bình và nhà phân tích cảnh báo nếu Tổng Thống Trump sa thải chủ tịch Fed, cơ quan hoạt động độc lập với chính phủ Mỹ, điều đó sẽ gây hoảng loạn cho thị trường tài chính. (Th.Long) [qd]
Cảnh sát bắt giữ ‘kẻ giết mèo hàng loạt’ vùng Little Saigon, tìm thấy ‘hàng chục’ xác mèo
SANTA ANA, California (NV) – Một cư dân Santa Ana bị bắt hôm Thứ Tư, 23 Tháng Tư, vì bị nghi giết “hàng chục” con mèo ở thành phố này và ăn cắp con mèo Bengal Lynx đắt tiền ở Westminster, cảnh sát loan báo, theo OC Patch.
Nghi can Alejandro Oliveros Acosta, 45 tuổi, bị bắt vì tội tàn ác với thú vật, Sở Cảnh Sát Santa Ana (SAPD) xác nhận.

Nhiều tuần qua, điều tra viên nhận được hàng loạt cuộc gọi báo cáo mèo bị ăn cắp và hãm hại, SAPD cho hay. Nhiều cư dân nói ông Acosta là nghi can, bà Natalie Garcia, phát ngôn viên SAPD, cho biết.
Sáng Thứ Tư, điều tra viên SAPD hợp tác với Sở Cảnh Sát Westminster (WPD) khám xét nhà ông Acosta trong khu 2300 đường West Wilshire (gần ngã tư đường McFadden với Center) và tìm thấy bằng chứng là “hàng chục” xác mèo, theo bà Garcia. Xác mèo nhiều tới mức không thể ước tính bao nhiêu cụ thể, bà lưu ý.
Nghi can Acosta còn bị nghi ăn cắp con mèo Bengal Lynx, tên Clubber, của căn nhà ở Westminster hôm 19 Tháng Ba, bà Garcia cho hay.
Chủ nhà đó thấy nghi can Acosta dụ dỗ Clubber – có lẽ bằng thức ăn – rồi bắt nó và tẩu thoát bằng xe pickup truck màu trắng, cảnh sát cho biết.
Cảnh sát đang điều tra tất cả lời tố cáo nghi can Acosta, bao gồm tin báo từ những người hàng xóm, theo đó, nghi can dụ dỗ mèo bằng thức ăn và dùng ống chích chích chất gì đó vào cơ thể mèo, bà Garcia nói với OC Patch.
SAPD kêu gọi ai biết thông tin về những vụ giết mèo này thì gọi cho điều tra viên S. Guzman số 714-245-8416 hoặc gửi email cho [email protected]. (Th.Long) [qd]
Cha con bị ‘tấn công mạng,’ nghệ sĩ Quyền Linh cầu cứu giới hữu trách
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hội Điện Ảnh Việt Nam đã đề nghị Bộ Công An “xem xét xử lý” vụ ông Mai Quyền Linh, tức MC, nghệ sĩ Quyền Linh, hiện đang là phó chủ tịch Hội Điện Ảnh Việt Nam, “bị một số cá nhân cắt ghép quảng cáo sữa giả.”
Chiều 22 Tháng Tư, nói với báo Lao Động, ông Đỗ Lệnh Hùng Tú, chủ tịch Hội Điện Ảnh Việt Nam, xác nhận thông tin trên.

“Chúng ta cần tách bạch rõ ràng giữa việc tố cáo đúng trình tự pháp luật với việc phát tán thông tin chưa được kiểm chứng, chưa có kết luận chính thức từ phía cơ quan chức năng có thẩm quyền,” đại diện Hội Điện Ảnh nói.
Theo báo Dân Trí, ngoài hai Cục An Ninh Chính Trị Nội Bộ, Cục An Ninh Mạng và Phòng Chống Tội Phạm Sử Dụng Công Nghệ Cao thuộc Bộ Công An, Hội Điện Ảnh Việt Nam còn gửi văn bản đến nhiều cơ quan hữu trách đề nghị bảo vệ gia đình ông Quyền Linh do đang bị cộng đồng mạng “tấn công.”
Theo ông Linh, ông và gia đình, trong đó có hai con gái đang độ tuổi vị thành niên, bị một số người sử dụng mạng xã hội Facebook, TikTok… tấn công.
Ông Quyền Linh tố cáo rằng, các cá nhân này đã cố tình cắt ghép những hình ảnh cũ của ông, sau đó tạo ra sự liên quan đến việc quảng cáo sữa giả đang gây bất bình công luận thời gian gần đây ở Việt Nam để “khủng bố tinh thần” gia đình ông, trong khi ông không liên quan đến 573 loại sữa giả.
“Hiện tại, tôi hoàn toàn không liên quan đến bất kỳ sản phẩm nào trong vụ việc này. Những thông tin đang lan truyền là sai sự thật. Đây là một hành vi có dấu hiệu vi phạm pháp luật, đi ngược lại với các quy định hiện hành,” ông Quyền Linh nêu trong đơn.

Danh tính các cá nhân “có dấu hiệu vi phạm pháp luật” đã được ông Quyền Linh nêu trong đơn thư gửi đến các cơ quan hữu trách, đồng thời gửi đến các đơn vị báo chí, truyền thông để “không vô tình tiếp tay cho những hành vi vi phạm pháp luật trên không gian mạng như đăng tải những thông tin sai lệch, chưa được kiểm chứng…”
Để bảo vệ quyền lợi, ông Quyền Linh cho biết đã tiến hành các thủ tục pháp lý như thu thập chứng cứ, lập vi bằng và hoàn thiện hồ sơ gửi đến cơ quan hữu trách có thẩm quyền để được xem xét, xử lý theo quy định.
Cùng ngày, loan báo với truyền thông, ông Hoàng Anh Tuyên, phát ngôn viên Bộ Công An, cho biết hiện nay nhiều người nổi tiếng hoặc uy tín như biên tập viên đài truyền hình, diễn viên, KOLs, bác sĩ… tham gia quảng cáo “không đúng sự thật về nhiều loại thực phẩm.” Do đó, trong thời gian tới công an sẽ tập trung điều tra, xử lý toàn diện hành vi “có dấu hiệu tội phạm liên quan lĩnh vực quảng cáo” để tăng sức răn đe, phòng ngừa. (Tr.N) [qd]
Linh cữu Đức Giáo Hoàng Francis quàn tại Vương Cung Thánh Đường St. Peter để công chúng viếng 3 ngày
VATICAN (NV) – Linh cữu Đức Giáo Hoàng Francis được đưa tới Vương Cung Thánh Đường St. Peter hôm Thứ Tư, 23 Tháng Tư, và quàn ở đó để công chúng viếng trong ba ngày trước khi an táng, theo AP.
Hàng ngàn người xếp hàng trên quảng trường St. Peter từ sáng sớm Thứ Tư, có người chờ nhiều tiếng đồng hồ, để vào nhà thờ viếng vị giáo hoàng lần cuối.

Linh cữu Đức Giáo Hoàng Francis được đặt trước bệ thờ chính trong nhà thờ. Theo kế hoạch ban đầu của Vatican, nhà thờ sẽ mở cửa tới nửa đêm Thứ Tư và Thứ Năm, và giai đoạn viếng tang chính thức sẽ kết thúc vào 7 giờ tối Thứ Sáu để chuẩn bị an táng vào Thứ Bảy.
Tuy nhiên, nêu lý do “quá nhiều” tín đồ muốn chào vĩnh biệt vị giáo hoàng, Vatican hôm Thứ Tư loan báo có thể mở cửa nhà thờ qua nửa đêm.
Hôm Thứ Ba, Vatican công bố tang lễ Đức Giáo Hoàng Francis được tổ chức vào 10 giờ sáng, giờ địa phương, Thứ Bảy tuần này tại quảng trường St. Peter, do hồng y niên trưởng Hồng Y Đoàn làm chủ sự. Nhiều nhà lãnh đạo thế giới sẽ dự buổi lễ, trong đó có ông Donald Trump, tổng thống Mỹ, và ông Volodymyr Zelensky, tổng thống Ukraine.
Trong di chúc viết từ năm 2022, Đức Giáo Hoàng Francis bày tỏ ý nguyện được an táng tại Vương Cung Thánh Đường Đức Bà Cả (St. Mary Major Basilica), đền thờ nằm bên ngoài Vatican và để tôn kính Đức Mẹ Maria.
Sau tang lễ Đức Giáo Hoàng Francis, các hồng y sẽ bỏ phiếu bầu chọn người kế nhiệm trong Nhà Nguyện Sistine thông qua thủ tục cổ gọi là “mật nghị hồng y.” Tính tới Thứ Tư, các hồng y vẫn chưa định ngày giờ tổ chức mật nghị, nhưng theo quy tắc hiện nay, mật nghị không thể bắt đầu trước ngày 5 Tháng Năm.
Đức Giáo Hoàng Francis qua đời vì đột quỵ và trụy tim hôm Thứ Hai Phục Sinh, hưởng thọ 88 tuổi, theo Vatican.
Đức Giáo Hoàng Francis được bệnh viện Gemelli ở thủ đô Rome của Ý cho về hôm 22 Tháng Ba sau năm tuần nằm ở đó. Vị giáo hoàng được đưa vào bệnh viện hôm 14 Tháng Hai vì bị nhiễm trùng hô hấp nặng, và sau đó, bị viêm cả hai buồng phổi. (Th.Long) [qd]
Ông Nam Định cầm dao cướp ngân hàng ở Hà Nội ‘để được ở tù’
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hôm 23 Tháng Tư, Phòng Cảnh Sát Hình Sự Công An Hà Nội loan báo đã bắt giữ được nghi can Vũ Văn Lịch, 40 tuổi, quê Nam Định, người xông vào Phòng Giao Dịch Phú Mỹ của ngân hàng Vietinbank ở huyện Chương Mỹ, Hà Nội, uy hiếp nhân viên để cướp tiền rồi ung dung tẩu thoát.
Theo báo Người Lao Động, nghi can Lịch bị bắt giữ khi ông ta đang lẩn trốn tại khu vực lán trại ngoài bãi sông Hồng, phường Lĩnh Nam, quận Hoàng Mai, sau khi giới hữu trách phát thông báo truy tìm, nêu các đặc điểm nhận dạng để nhờ người dân hỗ trợ.

Công an thu tang vật gồm điện thoại di động Oppo A95, 75.6 triệu đồng ($2,907) tiền mặt, 176 triệu đồng ($6,768) trong tài khoản ngân hàng và chiếc xe gắn máy đã tháo biển số trong lúc bỏ trốn.
Tại cơ quan điều tra, nghi can Lịch khóc và khai do nợ nần cờ bạc nên đã từng phải bán nhà để trả nợ.
Sau nhiều lần phải đứng ra “gánh nợ” cho người thân, một năm trước đây nghi can Lịch về nhà xin cha mẹ trả giúp số tiền 200 triệu đồng ($7,692), song bị từ chối. Bất mãn và chán đời, ông ta tuyên bố phạm pháp để được ở tù, song lúc đó không có can đảm thực hiện.
Sau đó, nghi can Lịch tiếp tục đi làm công nhân để lấy tiền trả nợ, nhưng do số tiền quá lớn không thể trả được. Cũng trong thời gian này, ông ta biết vợ mình đang hoàn tất thủ tục để ly hôn.
Buồn chán, mất niềm tin cùng với suy nghĩ có cố gắng cũng không thể trả được nợ, trong khi không thể trông cậy gia đình.
Ngoài việc bất mãn với gia đình, nghi can Lịch còn cho biết do chơi “tài xỉu” trên mạng bị thua và đang nợ tiền của nhiều người nên nảy sinh ý định đi cướp ngân hàng để lấy tiền trả nợ và nếu bị bắt thì đúng với ý “phạm pháp để đi tù.”
“Tôi nghĩ nếu cướp ngân hàng thì sẽ chịu mức án cao nhất, nên hôm đó đã uống cả một can bia để lấy can đảm, mặc dù bình thường tôi không uống được bia rượu,” nghi can Lịch khai.

Nghĩ là làm, sáng 21 Tháng Tư, nghi can Lịch mua xăng cho vào chai, lấy con dao bầu ở lán trại nơi mình đang làm thuê và mang theo bật lửa với suy nghĩ nếu bị truy đuổi sẽ… tự thiêu.
Khoảng 1 giờ 45 phút trưa cùng ngày, nghi can Lịch mặc áo sơ mi cộc tay, đội mũ lưỡi trai màu đen, xách ba lô, đeo khẩu trang che gần kín mặt và cầm dao bầu bất ngờ xông vào Phòng Giao Dịch Phú Mỹ.
Tại đây, ông ta đổ xăng lên người, chạy xung quanh văn phòng dí hung khí nhằm uy hiếp rồi vứt ba lô vào quầy giao dịch, yêu cầu nhân viên bỏ tiền vào trong.
Cướp được 214 triệu đồng ($8,230), nghi can Lịch thản nhiên xách ba lô đựng tiền đi bộ rời phòng giao dịch.
Sau khi gây án, nghi can Lịch về khu lán trại làm thuê ngủ và làm việc bình thường cho đến khi bị bắt. (Tr.N) [qd]
Nhạc sĩ, nhà báo Kỳ Phát qua đời, hưởng thọ 78 tuổi
Văn Lan & Đỗ Dzũng/Người Việt
SANTA ANA, California (NV) – Nhạc sĩ, nhà báo Kỳ Phát vừa qua đời lúc 5 giờ 50 phút sáng Thứ Tư, 23 Tháng Tư, tại tư gia ở Santa Ana, hưởng thọ 78 tuổi, bà Anh Lương, hiền thê của người quá cố, xác nhận với nhật báo Người Việt.

Bà Anh Lương cho biết, hôn phu bà tên thật là Huỳnh Hoàng Phát, sinh ngày 2 Tháng Ba, 1947, tại Quảng Ngãi.
Hôm 23 Tháng Hai, các bằng hữu của ông có tổ chức đêm nhạc “Tình Nghệ Sĩ” tại Bleu Club, Westminster, để “Vinh Danh Ký Giả Kỳ Phát (Trẻ Magazine) Vì Những Đóng Góp Nghệ Thuật Từ Trước 1975 Đến Nay.”
Tại đây, nhạc sĩ Trần Chí Phúc, một người bạn thân của ông, cho biết: “Kỳ Phát từ Quảng Ngãi vào Sài Gòn lập nghiệp năm 20 tuổi và bước vào con đường sinh hoạt ca nhạc, đã tổ chức nhiều buổi nhạc hội thành công, tham dự vào thế giới Nhạc Trẻ, đặt lời Việt cho một số bài hát ngoại quốc đầu thập niên 1970 cùng với những tên tuổi sinh hoạt Nhạc Trẻ đất Sài Gòn thời đó như Tùng Giang, Nam Lộc, Trường Kỳ…”

“Kỳ Phát kể rằng thân phụ của anh đọc truyện trinh thám của nhà văn Phạm Cao Củng, rất thích nhân vật thám tử Kỳ Phát, nên anh Huỳnh Hoàng Phát lấy nghệ danh là Kỳ Phát trước khi anh cộng tác với nhà báo Trường Kỳ. Sau nhiều lần vượt biển không thành công, Kỳ Phát sang Mỹ đầu thập niên 1990 theo diện bảo lãnh, thành lập tờ báo văn nghệ ca nhạc điện ảnh Bán Nguyệt San Trẻ Magazine vào năm 1995, phát hành hai số mỗi tháng,” nhạc sĩ Trần Chí Phúc kể.
Ông Phúc cho biết: “Làm báo Trẻ Magazine rất khó khăn nhưng anh Kỳ Phát tự một mình làm mọi thứ cho tờ báo, từ viết bài, trang trí hình ảnh, đi xin quảng cáo rồi đi đòi tiền quảng cáo, tự đi phát hành báo, anh không tốn tiền trả lương cho ai cả, đây là một điểm đặc biệt để tờ báo Trẻ Magazine sống còn và phát triển trong suốt 25 năm, chỉ đình bản vào năm 2020, tính ra Trẻ Magazine đã in được 543 số báo.”
“Thời hưng thịnh của báo Trẻ Magazine cũng là thời phát triển của các trung tâm băng nhạc ở Orange County, thủ đô sinh hoạt của cộng đồng người Việt tị nạn lớn nhất hải ngoại. Những trung tâm băng nhạc đã quảng cáo trên tờ báo Trẻ Magazine với nhiều bài vở và hình ảnh về các sản phẩm ca nhạc của sinh hoạt văn nghệ hải ngoại tại Orange County. Riêng báo Trẻ Magazine có chỗ đứng đặc biệt của nó, và là niềm vui tinh thần của nhà báo Kỳ Phát,” nhạc sĩ Trần Chí Phúc cho biết thêm.

MC Trần Quốc Bảo, một người rất rành về thế giới nghệ sĩ trong cộng đồng Việt Nam, cho biết về cuộc đời làm nhạc của nhạc sĩ, nhà báo Kỳ Phát như sau: “Kỳ Phát từng thắng lớn cuốn băng Thế Giới Nhạc Trẻ số 1 chủ đề ‘Tình Hồng Cho Em,’ phát hành đầu năm 1974 quy tụ nhiều tên tuổi gạo cội nhạc trẻ như Jo Marcel, Thanh Lan, Julie, Duy Quang, Lệ Thu, Minh Phúc, Minh Xuân, Paolo, Thái Hiền, Vân Trung, ban Mây Trắng, ban The Dreamers, ban Enterprises. Tháng Năm, 1974, Kỳ Phát bắt tay vào cuốn thứ hai, với chủ đề Noel, và cũng mời giàn ca sĩ gần y như trên, chỉ thêm ban Thúy Hà Tú. Cuốn băng thành công và bán chạy hơn cả cuốn đầu.”
Ông tiếp: “Thấy sự thành công của hai cuốn băng, chính nhạc sĩ Phạm Duy đề nghị cùng Kỳ Phát thực hiện cuốn Thế Giới Nhạc Trẻ số 3 với toàn thể gia đình The Dreamers với hai giọng ca Thái Thanh, Thái Hằng góp tiếng cùng Duy Quang, Thái Hiền, Julie hát toàn nhạc Tây, nhạc Mỹ cùng với lời Việt do chính Phạm Duy chuyển ngữ, nhưng biến cố đứt phim của 30 Tháng Tư đã làm dự tính đó tan thành mây khói.”
Nhạc sĩ, nhà báo Kỳ Phát nổi tiếng là người hiền lành, hòa nhã, nên được nhiều ca sĩ, nhạc sĩ, nghệ sĩ, và giới truyền thông vùng Little Saigon yêu mến.
Lượm lặt Tháng Tư
LTS: Nhật báo Người Việt mở mục ‘Bạn đọc viết’ nhằm mời gọi quý thân hữu ‘cùng làm báo’ với Người Việt, chia sẻ những rung cảm, ý tưởng, quan niệm, hồi ức, kiến thức, kinh nghiệm,… về đời sống và xã hội. Để tham gia, quý bạn đọc vui lòng gởi email: [email protected]
Kim Chi

Thật chạnh lòng! Thêm một Tháng Tư nữa lại đến. Bao nhiêu là kỹ niệm vui buồn mà tôi không bao giờ quên được…
Cuối Tháng Ba cách đây… lâu lắm rồi, tôi đã đặt chân đến Canada, miền đất lạnh như cái “tủ lạnh khổng lồ.” Khi phái đoàn Canada gọi tôi lên phỏng vấn, họ hỏi tại sao tôi muốn đi Canada? Thật hóc búa! Không chuẩn bị trước, nên tôi bật miệng trả lời như máy:
– “Tôi chọn đi Canada vì tôi thích cái… tuyết lạnh ở đó!…”
Phái đoàn phỏng vấn gồm có ba người. Họ ôm bụng cười ngặt nghẽo. Một người quay qua nhìn tôi, hóm hỉnh nói:
– “Oh my God! Cô thích… cái tủ lạnh khổng lồ đấy à! Vậy chắc phải sắp chuyến bay cho cô đi ngay vào mùa đông tới này nhé…”
Dù biết mình đã hố, đã nói… tầm bậy, nhưng nghe được chấp nhận, được sắp chuyến bay là tôi mừng quýnh lên rồi, chả biết mắc cở vì cái ba sàm ấy nữa!…
Thế là cuối mùa Đông năm ấy, tôi được biết “mùi vị” của “cái tủ lạnh khổng lồ” là thế nào. Gia đình ba người của tôi được chính phủ tìm mướn cho chúng tôi một căn apartment rất gần các phương tiện như trạm xe bus, trường học, chợ búa, thư viện, shopping mall… Họ chở đến tặng cho nhà mới của chúng tôi một bộ sofa cũ với coffee table. Riêng nệm, chăn gối thì mới toanh, mua từ thương hiệu Sears, là thương hiệu nổi tiếng bán hàng hóa tốt. Họ cho chúng tôi ít tô chén dĩa đủ loại, không có đủa mà chỉ có dao và muỗng nĩa thôi. Tôi khui thùng đồ kitchen ra mà lòng vui vô hạn. Nào dao thớt, nồi chảo, rỗ rá các sizes… Buổi cơm đầu tiên tôi nấu không có gia vị đủ, chỉ luộc thịt gà lên thôi. Mua được bao gạo thơm ngon, bỗng nhớ lại cả năm trời ăn gạo mốc ở đảo Galang mà thốn đau cả tim óc, để thấy sao mình bây giờ hạnh phúc quá. Chúng tôi lại còn có được các anh chị hàng xóm như anh chị Tốt-Hồng, anh chị Tiên ở cùng building giúp đỡ rất-rất nhiều. Cho nên, tôi thầm nguyện, nếu có cơ hội giúp lại những ai đến sau chúng tôi, tôi sẽ giúp hết lòng. Và, không cần đợi lâu, chỉ vài tháng thôi, khi tôi vừa mới ở nhà thương về sau khi sanh đứa con gái đầu lòng, chồng tôi dẫn về nhà một người đàn ông trạc gần 40 tuổi với một cháu gái 6 tuổi. Anh ngập ngừng bảo tôi:
– “Anh biết em còn yếu và mệt vì vừa mới ở nhà thương về có một ngày thôi. Nhưng anh này vừa mới được đến đây định cư hôm kia. Ảnh không biết… nấu cơm, lại có con còn nhỏ quá. Mấy hôm nay cha con của ảnh chỉ ăn toàn mì gói… Mình cho ảnh ăn cơm chung với mình đi nha em, có rau ăn rau, có cháo ăn cháo nha em…”
Thế là mỗi ngày, tôi ráng bước ra bếp để nấu ăn cho đức ông chồng tốt bụng, ông anh chồng công tử, và ông bố với cháu gái tội nghiệp kia để họ đi học từ sáng đến chiều. Làm tôi nhớ lại những cô cậu tiểu thư, công tử độc thân ở đảo Galang quá. Cả… tiểu đội đến xin chúng tôi cho ăn cơm chung vì không ai biết nấu cơm cả! Tôi đi định cư rồi, không biết họ sẽ ra sao nữa…
Đâu vài ba tháng, anh C, người bố của cháu gái tên T, bỗng hớt hơ hớt hải nhờ chúng tôi hỏi giúp công ty điên lực xem tại sao riêng nhà anh bị cúp điện mà mọi nhà chung quanh thì không bị? Khi phoned công ty điện hỏi đầu đuôi câu chuyện, người nhân viên bên kia đường dây bảo:
– “Ông C thiếu tiền điện hơn ba tháng trời không trả. Chúng tôi có viết nhiều thư mà không thấy ông ấy trả lời…”
Chồng tôi quay sang anh C đang ngồi cạnh cái phone và hỏi:
– “Sao ông kỳ vậy ông? Sao ông không trả tiền điện vậy… cha nội?! Mà họ viết thư cho ông, ông cũng không trả lời họ nữa?!”
Anh C ngượng ngập, ấp úng trả lời:
– “…Tui đâu biết thư… viết gì đâu mà trả lời…”
Bên kia đầu dây, người nhân viên nói tiếp:
– “Chúng tôi phoned cho ông C. Và chúng tôi nhắc rằng: nội trong tuần tới, nếu ông không trả tiền, chúng tôi buộc lòng phải làm theo luật, sẽ cắt điện nhà ông đó… Và ông C đã nói… OKAY! Chúng tôi hỏi đi hỏi lại rằng, ông không trả bills đã ba tháng, theo luật, chúng tôi đành phải phạt ông và cắt điện nhà ông đó nha… Ông C vẫn nói với chúng tôi… YES… Chúng tôi hỏi, nếu bị phạt cắt điện, ông có đồng ý không…, ông C đã nói… YES. Chúng tôi nói tiếp rằng, nếu ông đồng ý cắt điện, thì thợ điện của chúng tôi sẽ cắt đó…, ông C đã nói… OKAY…”
Trời hỡi! YES với OK thời ấy như ta nói… DẠ! VÂNG Ạ! Thật… lịch sự! Thật… văn hóa! Chuyện vui cười ra nước mắt như kể trên nhiều vô số. Bạn bè bây giờ người thì lạc mất tông tích, người thì đã ra thiên cổ. Còn tôi đây ngồi ôm mớ vui buồn, đếm từng tháng Tư đến rồi đi như từng cơn sóng lạnh ngắt lùa vào tim can…
Kim Chi
Ông Florida rượt, đè bé gái xuống đất vì nghi ném trứng vào nhà ông
TAMPA, Florida (NV) – Một ông ở Florida bị bắt sau khi rượt đuổi và đè bé gái 11 tuổi xuống đất vì nghi ném trứng vào nhà ông, cảnh sát loan báo hôm Thứ Hai, 21 Tháng Tư, theo NBC News.
Cô bé vừa hét lên cầu cứu vừa khăng khăng nói chẳng làm gì sai sau khi bị ông Marius Mutu, 43 tuổi, cư dân Tampa, đè xuống đất hôm Thứ Bảy tuần trước, Sở Cảnh Sát Hillsborough County (HCSO) cho hay.

Ông Mutu khai với cảnh sát nhà ông bị ném trứng mấy ngày gần đây và khi “chuyện này lại xảy ra hôm đó, ông nghĩ cô bé đang đi bộ gần đó là thủ phạm,” HCSO cho biết.
Ông Mutu “rượt theo cô bé, đè xuống đất, và khống chế tới khi người lớn can thiệp,” theo HCSO.
“Con chẳng làm gì cả, con thề có Chúa!” cô bé hoảng sợ hét lên, theo video người khác quay được về vụ này. “Cứu con với! Cứu con với!”
Nghe tiếng kêu cứu, hàng xóm chạy ra và chứng kiến ông Mutu đang đè cô bé.
“Tôi đang quay phim,” giọng phụ nữ nói trong video. “Bỏ cô bé ra!”
Rồi một ông chạy tới cự nự với ông Mutu: “Ê, ê, bỏ cô bé ra!”
Ông Mutu nói ông chỉ muốn chụp hình cô bé để đưa cho ban quản trị chung cư, theo cảnh sát. Ông bị bắt rồi được thả ra sau khi bị giam vì tội hành hung và giam giữ trái phép.
“Kiểu hành vi này không những không thể chấp nhận, mà còn đáng trách. Sự an toàn của trẻ em là không thể bàn cãi,” ông Chad Chronister, cảnh sát trưởng HCSO, cho hay trong thông cáo báo chí của cơ quan này.
“Đứa bé này chịu đựng những giây phút kinh hoàng và đau đớn của bàn tay một người muốn tự giải quyết vấn đề. Chúng tôi vẫn cam kết bảo vệ trẻ em và bảo đảm người nào hãm hại trẻ em đều bị buộc chịu trách nhiệm hoàn toàn,” cảnh sát trưởng nói.
Ông Mutu làm nhân viên kiểm soát đậu xe của thành phố Tampa, theo hồ sơ nhà tù. Thành phố này xác nhận ông Mutu mới bắt đầu làm việc tuần trước, lương khoảng $42,000 một năm.
“Hiện tại, ông bị đình chỉ công việc trong lúc vụ này đang được điều tra,” phát ngôn viên Tampa cho biết. (Th.Long) [qd]
Việt Nam bắt đầu đàm phán với Mỹ về thương mại song phương
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Việt Nam bắt đầu đàm phán với Mỹ để tiến tới một thỏa hiệp song phương với hy vọng giải quyết được trở ngại bắt đầu từ “thuế quan đối ứng”.
Trang thông tin mạng “Công Thương” của Bộ Công Thương CSVN ngày Thứ Tư 23 Tháng Tư cho hay Bộ trưởng Nguyễn Hồng Diên nói chuyện điện thoại với Đại diện Thương mại Hoa Kỳ Jamieson Greer buổi tối cùng ngày, giờ Việt Nam, “khởi động đàm phán vấn đề kinh tế, thương mại.”

Qua bản tường thuật vừa kể, đây là cuộc họp khởi đầu để “thảo luận về những vấn đề nguyên tắc, phạm vi và lộ trình đàm phán.” Ông Diên được chế độ Hà Nội chỉ định làm trưởng đoàn đàm phán trong khi ông Greer làm trưởng đoàn về phía Mỹ. Cùng tham dự cuộc họp bên cạnh ông Diên còn có “thành viên Đoàn đàm phán Chính phủ và cấp kỹ thuật đại diện cho các bộ, ngành liên quan” của Việt Nam.
Việt Nam và Mỹ không có một thỏa hiệp tự do thương mại nào (Free Trade Agreement – FTA) trong khi đã ký với 17 nước khác và khu vực. Hà Nội hối hả điều đình với Washington sau khi Tổng thống Donald Trump loan báo ngày 2 Tháng Tư chính sách “thuế quan đối ứng” (reciprocal tariffs) với các đối tác thương mại. Trong đó, Việt Nam là một trong những nước bị đánh nặng nhất với 46%.
Việt Nam cũng như những đối tác thương mại khác của Mỹ vội vàng đề nghị đàm phán để giải quyết tất cả những gì Washington quan tâm về mậu dịch hai bên. Cố vấn thương mại của tổng thống Trump, Peter Navarro, phát biểu trên đài CNBC rằng thuế quan chỉ là một phần nhỏ của vấn đề và những cái chính yếu gây thiệt hại nhất cho Mỹ nằm ở những thứ “phi thuế quan”.
“Các bộ, ngành của Việt Nam sẵn sàng đàm phán xử lý những vấn đề Hoa Kỳ quan tâm, cùng với Hoa Kỳ tìm ra các giải pháp hợp lý để hai bên cùng có lợi, trên tinh thần lợi ích hài hòa, rủi ro chia sẻ.” Trang mạng Công Thương nói lại quan điểm của chế độ Hà Nội với hy vọng sớm đạt được thỏa thuận khi hạn kỳ tạm hoãn thuế quan đối ứng của Mỹ chỉ có 90 ngày.
Một ngày trước khi có cuộc điện đàm giữa ông Diên với ông Greer, ông Thủ tướng CSVN Phạm Minh Chính đã gửi công điện cho các cơ quan, bộ ngành trung ương và các địa phương, lập lại lời thúc hối từ trên xuống dưới phải đối phó với các vấn đề mà phía Mỹ quan tâm. Những cái đó, theo lời ông Navarro, trước đây, các chính phủ Mỹ đã từng đòi hỏi nhưng không được đáp ứng.
Sản phẩm Trung Quốc gắn nhãn hiệu Việt Nam rồi xuất cảng sang Mỹ để tránh thuế quan trừng phạt, từng thấy báo chí trong nước đề cập từ mấy năm qua. Nhiều công ty của Trung Quốc chạy sang Việt Nam mở hãng xưởng sản xuất gia công, lắp ráp bộ phận rời làm sẵn tại Hoa Lục, gắn nhãn hiệu “Made in Vietnam” rồi xuất cảng sang Mỹ.

Nạn ăn cắp bản quyền trí tuệ từ phim ảnh tới phần mềm điện toán cũng rất phổ biến tại Việt Nam nhưng không được đối phó mạnh mẽ. Hàng giả, hàng nhái các thương hiệu ngoại quốc nổi tiếng cũng không ít lần bị báo chí trong nước đề cập. Nay vì bị chính phủ Mỹ nhân cơ hội đàm phán thuế quan đối ứng đòi hỏi nên Hà Nội mới thấy nhúc nhích.
Việt Nam là đối tác có mức thặng dư mậu dịch nhiều thứ tư sau các đối tác Trung Quốc, Mexico và Canada với $123.5 tỉ USD trong năm 2024. Trước áp lực từ Washington, Hà Nội đã cử một phái đoàn đến thủ đô Mỹ ký một số hợp đồng mua từ máy bay vận chuyển hành khách đến cồn, khí hóa lỏng. Mới đây, có tin nói CSVN còn mua ít nhất 24 khu trục cơ tối tân F-16 Fighting Falcon.
Tin này không được bên nào xác nhận vì tính cách nhậy cảm trong mối quan hệ địa chính trị giữa Hà Nội với hai đối tác mà cũng là hai cường quốc đối nghịch Washington và Bắc Kinh.(NTB)
‘Ngôi sao đang lên’ Dân chủ thách Trump đấu chỉ số thông minh IQ
‘Ngôi sao đang lên’ Dân chủ thách Trump đấu chỉ số thông minh IQ
Một dân biểu phía Dân chủ trong Hạ Viện liên bang vừa đưa ra lời thách thức với Tổng Thống Trump trong cuộc đấu công khai về chỉ số thông minh IQ
Trễ 5 năm, đập dâng sông Trà Khúc mất hơn $57 triệu vẫn dang dở
QUẢNG NGÃI, Việt Nam (NV) – Dự kiến hoàn thành năm 2020 nhưng đến nay, dự án đập dâng sông Trà Khúc – công trình được kỳ vọng “làm thay đổi diện mạo thành phố Quảng Ngãi” – vẫn trong tình trạng dang dở, nhiều máy móc, sắt thép nằm phơi mưa nắng.
Theo báo VNExpress hôm 23 Tháng Tư, dự án đập dâng sông Trà Khúc nằm ở hạ lưu sông Trà Khúc dài gần 800 mét, nối hai xã Tịnh An và Nghĩa Dũng, thành phố Quảng Ngãi, có tổng mức đầu tư gần 1,500 tỷ đồng ($57.6 triệu) do Ban Quản Lý Các Dự Án Đầu Tư và Xây Dựng Các Công Trình Giao Thông Tỉnh Quảng Ngãi làm chủ đầu tư.

Công trình được khởi công hồi Tháng Bảy, 2019, và theo kế hoạch sẽ hoàn thành sau hai năm xây dựng để “dâng nước tạo cảnh quan cho dòng sông lớn nhất tỉnh và ngăn xâm nhập mặn.”
Tuy nhiên, hồi năm 2020, Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương kết luận Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Quảng Ngãi đã “sai phạm khi dùng nguồn cải cách tiền lương làm đập.” Do đó, đến năm 2022 dự án mới tái khởi động, dời tiến độ hoàn thành sang năm 2023.
Thế nhưng đến thời hạn này, dự án lại tiếp tục dời tiến độ sang năm 2024 do vướng mặt bằng đoạn qua ốc đảo Ân Phú (giữa sông Trà Khúc). Từ đó đến nay, công trình “án binh bất động” trong tình trạng dở dang với hai đoạn công trình ở hai bên sông, đoạn ở giữa để trống.
Do ngừng thi công thời gian dài, máy móc, thiết bị nằm trơ trọi đến mức đã bắt đầu hoen gỉ. Xung quanh công trình vắng vẻ, đìu hiu bao trùm khắp nơi, các loại thiết bị, vật tư phục vụ công trình bỏ ngổn ngang, xuống cấp do nhà thầu bỏ lại…

Kiểm tra dự án hôm 21 Tháng Tư, ông Nguyễn Hoàng Giang, chủ tịch tỉnh Quảng Ngãi, cho rằng do việc giải tỏa mặt bằng của dự án quá chậm.
Nói với báo đài trong nước, ông Đỗ Vũ Bảo, phó giám đốc Ban Quản Lý, cho biết vướng mắc mặt bằng chủ yếu do trước đây cơ quan thẩm quyền trong tỉnh chấp thuận cho người dân tách thửa, nâng mục đích sử dụng đất ở với số lượng lớn. Từ đó, nhiều gia đình không đồng ý bàn giao mặt bằng. Theo cơ quan thanh tra, việc này “sai quy định.”
“Trong thời gian tới, Ban Quản Lý phối hợp với các đơn vị liên quan ban hành điều chỉnh thông báo thu hồi đất, đôn đốc các nhà thầu đẩy nhanh tiến độ thi công bảo đảm theo tiến độ…,” ông Bảo nói cho qua chuyện. (Tr.N) [qd]
Tổng thống Palestine chửi Hamas ‘đồ chó đẻ,’ yêu cầu thả con tin
RAMALLAH, Palestine (NV) – Ông Mahmoud Abbas, tổng thống Palestine, chửi Hamas là “đồ chó đẻ” và yêu cầu nhóm phiến quân này thả con tin, giải giới, và giao lại quyền kiểm soát Gaza cho chính quyền Palestine để kết thúc chiến tranh với Israel, theo BBC.
Trong bài diễn văn được truyền hình trực tiếp tại thành phố Ramallah ở vùng West Bank hôm Thứ Tư, 23 Tháng Tư, ông Abbas cho rằng Hamas cho Israel “nhiều cái cớ” để tiếp tục tấn công Gaza, mà cái cớ lớn nhất là giữ con tin. Ông yêu cầu nhóm vũ trang này “thả con tin cho xong.”

“Đồ chó đẻ, hãy thả con tin để họ không có cớ,” ông Abbas nói.
Ông Abbas cho hay phải ưu tiên chặn “cuộc diệt chủng của Israel mà dải Gaza đang gánh chịu.”
Tới nay, Israel vẫn cực lực phủ nhận họ diệt chủng, tuyên bố mục đích cuộc chiến của nước này ở Gaza là tự vệ và tấn công Hamas.
Hôm Thứ Tư là lần ông Abbas chửi bới Hamas nặng nề nhất từ khi chiến tranh Israel-Hamas bùng nổ cách đây 18 tháng.
Giới chức Hamas chỉ trích ông Abbas “nói năng xúc phạm” với “một phần lớn người dân của ông.”
Tuần trước, Hamas bác bỏ lời đề nghị ngưng bắn sáu tuần mới của Israel ở Gaza, theo đó, nhóm này phải giải giới và phải thả 10 trong số 59 con tin họ còn giam giữ.
Hamas nhắc lại họ sẽ thả hết con tin để đổi lấy kết thúc chiến tranh và Israel rút quân hoàn toàn. Nhóm này cũng tuyên bố không từ bỏ vũ khí.
Chính quyền Palestine do ông Abbas lãnh đạo và phong trào Fatah của ông chiếm đa số. Họ chỉ quản trị một số khu vực ở West Bank từ khi Hamas giành quyền kiểm soát Gaza năm 2007, sau một năm nhóm này giành thắng lợi bầu cử lập pháp.
Giới lãnh đạo chính quyền Palestine thường xuyên khẳng định họ sẵn sàng tiếp quản Gaza sau chiến tranh. Tuy nhiên, thời gian qua, họ bị người dân Palestine chỉ trích không lên tiếng đủ mạnh và cũng không có biện pháp hiệu quả.
Ngày 7 Tháng Mười, 2023, Hamas bất ngờ tấn công Israel, làm khoảng 1,200 người thiệt mạng, và bắt hơn 250 người làm con tin. Để trả thù, Israel mở chiến dịch lớn ở Gaza để tiêu diệt Hamas.
Từ đó tới nay, hơn 51,300 người ở Gaza thiệt mạng do chiến dịch của Israel, theo Bộ Y Tế ở lãnh thổ này. (Th.Long) [qd]
Ông Bình Thuận bị 6 năm tù với cáo buộc ‘chống phá nhà nước’
BÌNH THUẬN, Việt Nam (NV) – Hôm 23 Tháng Tư, bị cáo Lê Hoàng Trung, 48 tuổi, ở phường Lạc Đạo, thành phố Phan Thiết, bị Tòa Án Tỉnh Bình Thuận tuyên sáu năm tù về tội “tuyên truyền thông tin, tài liệu nhằm chống nhà nước.”
Hồ sơ của nhà chức trách cáo buộc bị cáo Trung tự nguyện tham gia tổ chức Chính Phủ Quốc Gia Việt Nam Lâm Thời. Khi được tổ chức này kết nạp và cấp “bí số,” ông Trung đã “tích cực tham gia hoạt động chống phá.”

Báo Thanh Niên dẫn cáo trạng quy chụp cho rằng từ năm 2021 đến Tháng Năm, 2024, bị cáo Trung đã “có hành vi sử dụng mạng xã hội đăng tải, chia sẻ thông tin có nội dung bịa đặt, vu khống chính quyền nhân dân; xúc phạm Hồ Chí Minh, lãnh đạo đảng, nhà nước, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc.”
Theo đó, bị cáo Trung được xác định đã thu thập hơn 30,000 địa chỉ email trong nước, trong đó gửi khoảng 2,000 địa chỉ cho tổ chức Chính Phủ Quốc Gia Việt Nam Lâm Thời.
Ngoài ra, cơ quan an ninh còn quy chụp bị cáo Trung đã gửi thông tin cá nhân của sáu người để ghi danh nhận căn cước của tổ chức này với lời hứa “được cấp nhà, miễn phí y tế và giáo dục” của tổ chức.
Đến hôm 15 Tháng Năm, 2024, ông Trung bị Công An Tỉnh Bình Thuận khám xét, thu giữ nhiều tang vật, tài liệu liên quan.
Theo Hội Đồng Xét Xử, hành vi của bị cáo Trung là “đặc biệt nghiêm trọng, trực tiếp xâm phạm an ninh quốc gia, gây tổn hại đến trật tự an toàn xã hội, uy tín của đảng và nhà nước nên cần xử lý nghiêm.”
Trước đó, báo Công An Nhân Dân hôm 20 Tháng Mười Hai, 2024, cho hay ông Nguyễn Thanh Huy, 58 tuổi, ở huyện Đức Linh, tỉnh Bình Thuận, cũng đã bị khởi tố với cáo buộc “đăng tải bài xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của quân đội Việt Nam và lãnh đạo đảng.”

Công An Huyện Đức Linh quy chụp rằng bị can Huy dùng hai danh khoản Facebook “Huy Nguyenthanh (Ông Dở)” và “Nguyen Nguyenhuy (Huy Khờ)” để đăng tải nhiều bài viết bị nhà cầm quyền Việt Nam coi là “chống phá.”
Tương tự các trường hợp khác khi bị cáo buộc hành vi “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước…,” bị can Huy đã phải “thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội.”
Hai trang cá nhân của bị can Huy, hiện vẫn có thể truy cập, chủ yếu là do người khác đăng bài và “tag” (gắn thẻ) ông, được nhìn thấy với nhiều bài công kích, châm biếm lãnh đạo đảng CSVN. (Tr.N) [qd]
Xe U-Haul lao vào căn nhà ở Orange, tài xế bỏ trốn
ORANGE, California (NV) – Cảnh sát đang truy tìm tài xế chiếc xe vận tải lớn lao vào căn nhà ở Orange sáng sớm Thứ Ba, 22 Tháng Tư.
Sự việc xảy ra không lâu sau 2 giờ rưỡi sáng trong khu vực đường East Lincoln và North Palm, Sở Cảnh Sát Orange (OPD) loan báo trên Facebook.

Hình ảnh tại hiện trường được OPD công bố cho thấy phần sau chiếc xe vận tải U-Haul dài 15 foot thò ra ngoài căn nhà sau khi lao lên bờ kè khá cao và tông thủng tường bên hông nhà.
Tài xế, theo mô tả là người da trắng, ôm con chó của ông trên xe rồi bỏ chạy khỏi hiện trường cùng với con chó, OPD cho biết.
Không ai bị thương nặng trong vụ này, nhưng một cư dân bị đứt chân nhẹ do mảnh kiếng bể.
Cảnh sát kêu gọi ai biết thông tin về vụ này hay tài xế này thì gọi OPD số 714-744-7444. (Th.Long) [qd]
Bà Cà Mau bị bắt cóc, tạt axít, xăm lên mặt do ghen tuông
CÀ MAU, Việt Nam (NV) – Một phụ nữ ở huyện Năm Căn, tỉnh Cà Mau, bất ngờ bị hai bà chặn đầu xe, đánh đập rồi bắt lên xe hơi đưa về tiệm spa cắt tóc, xăm và tạt axit “non” vào mặt.
Hôm 23 Tháng Tư, Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Công An Tỉnh Cà Mau xác nhận đang điều tra những người liên quan và thu thập các bằng chứng để làm rõ vụ cô PHM, 32 tuổi, ở xã Hàm Rồng, huyện Năm Căn, tố cáo bị hai bà PPT và NNY đánh đập, xăm, tạt axit “non” (axit loãng) vào mặt…

Báo Tuổi Trẻ dẫn nội dung đơn tố cáo cho biết sự việc xảy ra vào khoảng 4 giờ 50 phút chiều 20 Tháng Tư, khi cô M. đang chạy xe gắn máy trên đường ở khóm 2, thị trấn Năm Căn, thì bất ngờ bị hai bà PPT và NNY chạy xe gắn máy cùng chiều vượt lên chặn đầu xe cô M. rồi lao vào dùng nón bảo hiểm đánh liên tiếp, với cáo buộc cô M. “có mối quan hệ tình cảm với chồng của người khác.”
Hai bà này sau đó lôi cô M. lên một chiếc xe hơi chờ sẵn, trói tay “tình địch” bằng dây rút và tiếp tục đánh đập, rồi đưa đến một tiệm spa.
Tại tiệm spa, cô M. bị trùm đầu, lôi vào phía sau căn nhà rồi khóa cửa.
“Trong nhà, bà T. đè tôi xuống nền nhà để bà Y. dùng máy xăm, xăm nhiều vết lên trán tôi. Chưa dừng lại, họ còn dùng kéo cắt tóc và đổ một loại axit vào vùng mặt bên phải khiến tôi đau rát khủng khiếp,” cô M. nói.

Sự việc kéo dài khoảng 20 phút thì chồng bà Y. về nhà, phát hiện sự việc nên gọi điện thoại trình báo Công An Thị Trấn Năm Căn.
Công an đến hiện trường, giải cứu nạn nhân và đưa đi bệnh viện Đa Khoa Năm Căn cấp cứu, đồng thời lập biên bản sự việc.
Theo giấy chứng nhận thương tích do bệnh viện cung cấp, vùng trán của cô M. “có nhiều mảng sưng đỏ, kèm vết xước da, má đến tay phải có vết đỏ, rỉ dịch và nhiều vùng sưng, bầm khác trên cơ thể…,” phải điều trị tám ngày mới xuất viện.
Cô M. cho rằng, mình bị hành hung dã man như thế là do bị bà Y. nghi ngờ cô có quan hệ tình cảm với chồng của bà ta nên đánh ghen. (Tr.N) [qd]
Thử thách đầu đời
Tiếng súng nổ vang dội lấn át giọng nói của người cha vừa vẫy tay tạm biệt cậu con trai vừa bước lui về phía chiến trường đầy khói. Cậu bé thét gào lên, “Ba ơi! Ba ơi! Tại sao ba phải đi?” “Ba phải đi. Ba thương con vô cùng…” Giọng người cha xa dần và cậu bé giật mình thức giấc. Cậu nhận ra là mình đang khóc trong mơ và miệng vẫn còn lẩm nhẩm, “Tại sao ba phải đi?”
Đó là một đoạn trong vở kịch truyền thanh “The Price of Freedom” do Focus On The Family phát hành mà má chồng tôi đã mua tặng cho các con tôi. Bà mua một loạt những vở kịch Adventures in Odyssey truyền thanh như vậy để chúng nghe mỗi khi chúng tôi ngồi trên xe. Hôm đó tôi và hai cậu con trai nhỏ đang lắng nghe vở kịch “The Price of Freedom” trên đường lái xe đến thăm ba mẹ tôi lúc bấy giờ đang ở Redlands. Nhìn qua kiếng chiếu hậu, tôi thấy mắt hai cậu con trai tôi ngấn nước. Tôi nhấn nút dừng vở kịch và hỏi chúng với giọng cũng nghẹn ngào. “Các con có sợ khi nghe vở kịch này không? Mẹ tắt nhé!” Cậu con trai lớn 8 tuổi của tôi trả lời với giọng mếu máo, “Không. Con muốn nghe tiếp.” Cậu nhỏ tôi tiếp theo anh nó. “Con cũng muốn nghe nữa.”
Tôi nhấn nút tiếp tục vở kịch. Đó là câu chuyện về câu chuyện về cậu bé Kirk McGinty có ba đã tử trận trong chiến tranh Việt Nam. Mẹ của Kirk cũng sang Việt Nam làm việc và gặp ba cậu nơi đó. Họ làm đám cưới ở Việt Nam và có những ngày hạnh phúc ngắn ngủi với nhau. Sau đó Mỹ quyết định rút quân khỏi Việt Nam và mẹ cậu trở về Mỹ với bào thai, là Kirk, trong bụng mà chưa kịp báo cho người chồng còn ở lại. Và ông đã vĩnh viễn nằm xuống tại chiến trường Việt Nam những ngày sau đó. Với phong trào phản chiến leo thang, bà McGinty đã đem con rời thành phố về sống tại một miền đồng quê để tránh cho con khỏi nghe những lời chỉ trích và chửi bới độc địa về những người lính tham chiến tại Việt Nam.
Có lẽ bà McGinty đã kể lại cho con trai rất nhiều hình ảnh oai hùng của chồng bà, là ba của Kirk, nên cậu bé rất thích những ý tưởng về những cuộc chiến thắng, chinh phục và chiến lược binh trận. Kirk ngưỡng mộ ba mình biết bao nhiêu thì cậu cảm thấy sụp đổ đau đớn bấy nhiêu khi trong giờ học lịch sử, thầy giáo Altman đã gọi cuộc chiến Việt Nam là một cuộc chiến vô nghĩa. Cậu đã nán lại sau giờ học để hỏi thầy giáo những cảm nghĩ của ông về những người lính tham chiến tại Việt Nam. Thầy Altman khẳng định lại lập trường của mình rằng chiến tranh Việt Nam là vô nghĩa và cái chết của những người lính Mỹ cũng vô nghĩa như vậy. Ông còn cho cậu bé mượn một cuốn sách trong đó tác giả mô tả những người lính Mỹ ở chiến trường Việt Nam là những kẻ giết người một cách tàn bạo.
Kirk đau đớn khi nghe những nhận xét của thầy giáo. Cậu giống như bị quật một trận nên thân, biếng ăn, mất ngủ và không còn là một cậu bé vui tươi hiếu động nữa. Thần tượng của cậu là người cha đã hoàn toàn sụp đổ sau những lời nói của ông thầy dạy Sử. Ba của cậu không còn là một anh hùng mà là một tội đồ. May mắn thay, Whit, một ông già trong phố đã nhận ra sự thay đổi của Kirk. Ông đã tìm hiểu và đến nói chuyện với thầy giáo về ba của Kirk, một quân nhân đã tử trận trong chiến tranh Việt Nam. Thầy giáo nhận ra rằng ông đã quá lời.
Mẹ của Kirk cũng đau lòng khi thấy tinh thần con suy sụp. Với sự sắp xếp của ông Whit, bà được mời phát biểu trong buổi lễ Memorial của thành phố. Hôm đó bà đọc lá thư cuối cùng của chồng. Sau khi nghe lá thư của ba, Kirk lấy lại niềm tin của mình, rằng ba cậu đã chiến đấu cho một lý tưởng cao đẹp và hy sinh thân mình cho một sứ mạng mà đất nước đã giao phó.
Mẹ con tôi sụt sùi khi nghe câu chuyện đó. Có lẽ tôi quên nhiều chi tiết trong vở kịch nhưng có một câu nói của người mẹ làm tôi nhớ hoài. “I’m sorry that your father was your first test.” (Mẹ lấy làm tiếc là ba là thử thách đầu đời của con.) Trong nước mắt, tôi cũng đã nói với các con tôi giống như vậy sau khi nghe xong vở kịch. “Mẹ cũng rất lấy làm tiếc là ông ngoại cũng đã là thử thách đầu đời của mẹ và các cậu dì, là chị em của mẹ.” Tôi đã kể cho các con tôi về những cảm nghĩ của tôi về ba ngày ấy.
Sau năm 75, ba tôi vì làm việc cho chế độ miền Nam Việt Nam nên ông bị bắt giam trong tù cộng sản. Thương mẹ một mình chống chọi với đủ mọi áp lực để nuôi đàn con thơ dại khờ. Chúng tôi còn quá nhỏ để có thể sẻ chia với mẹ những sợ hãi, gánh nặng trên thể xác cũng như tinh thần thời đó. Mẹ mong chờ ba trở về để cất bớt gánh nặng. Mỗi lần chúng tôi ước một điều gì đó, mẹ nói: “Khi nào ba về, thì ba sẽ làm cho con.” Tôi đặt bao nhiêu hy vọng vào ba. Tôi tin rằng khi ba về, nhà tôi sẽ khá hơn và tôi cũng sẽ được ngẩng cao đầu với bè bạn.
Cũng giống như cậu bé trong truyện, tôi nhiều lần nghi ngờ rằng có thực là ba tôi là một người tử tế không. Hay là ba thật sự là một trong những “tên ác ôn có nợ máu với dân chúng” như cách nói của chính quyền cộng sản. Tôi thích nhớ ba tôi thật oai trước năm 75 dẫu hồi đó tôi còn rất bé. Ba tôi trở về nhà sau những đợt công cán dài ngày và tôi ngồi dưới chân ba nhổ những bông cỏ mây bám vào vớ và ống quần khi ba đi qua vạt cỏ đến máy bay đậu trên đồng để bay về nhà. Nhưng ba tôi trông thật xơ xác khi tôi đi với mẹ thăm ba trong trại tù. Ba trông hốc hác, tiều tuỵ, yếu ớt, khác rất nhiều so với những gì tôi nhớ về ba. Mẹ bảo, “Ở tù mà con.”
Tôi nhớ hồi đó có bộ phim gì tôi không nhớ tên (mà bây giờ cũng không muốn kiếm,) nhưng nhớ tên bài hát trong phim, “Em sẽ là hoa hồng nhỏ.” Trong phim đó, ba của cô bé cũng như ba tôi đang ở tù. Ông đã nhận ra những điều sai trái đã làm trong chính quyền miền Nam và đã giác ngộ. Nhà nước mau chóng khoan hồng cho ông trở về sum họp với gia đình. Tôi ngây thơ viết thư cho ba sau khi đi xem phim về, mong rằng ba cũng làm như ông đó để được chóng về với mẹ và chị em chúng tôi. Lá thư đó có lẽ đã bị quẳng vào thùng rác, chẳng đến tay ba, nên ba tôi đi tù đến 7 năm – một thời gian dài đủ để tôi, từ một con bé hỉ mũi chưa sạch thành một cô bé tuổi thiếu niên với bao mơ ước.
Khi ba tôi về, gia đình tôi không khá hơn mà còn tệ hơn. Chính quyền không cho ba tôi về ở nhà tôi nhưng bắt phải về trên quê cách chỗ chúng tôi 20 km. Nhà tôi hồi đó chỉ có một chiếc xe đạp cho mẹ đi buôn bán. Ba không làm được việc gì cả vì không có hộ khẩu nên không có chỗ ở. Không thể hiểu nổi cái lý luận lòng vòng của chính quyền về cái tờ hộ khẩu, hậu khổ, tai quái đó.
Ba tôi bị bắt đi tù trước khi cái tờ hộ khẩu quái đản đó được ban hành và dĩ nhiên là tên ông không có trong tờ hộ khẩu của nhà tôi. Họ bảo rằng ba bị bắt ở trên quê nên khi ra tù phải về trên quê, nơi mà ba tôi không có một mảnh đất để làm nhà. Trong khi đó cái nhà do ba tôi xây ở dưới thị xã, nơi mẹ con tôi đang trú ngụ thì ba lại không được ở. Không biết là chính quyền không hiểu hay là không chịu nghe để mà hiểu, nên cứ bắt ba tôi về quê. Công an đến soát nhà tôi mỗi đêm để tìm bắt ba tôi vì cư ngụ bất hợp pháp. Điều trớ trêu là nhà tôi có rất nhiều người ở trên quê xuống tạm trú. Anh chị em họ ở trọ để đi học, đi họp. Bác cậu mợ cô chú thím dì dượng ở nhờ nhà tôi để chữa bịnh dài lâu. Chính quyền không bắt ai cả, mà chỉ tìm bắt mỗi ba tôi. Mỗi đêm xuống là chúng tôi lo sợ. Gia đình chúng tôi sống trong căng thẳng, sợ hãi và lo âu. Cái lo sợ đã làm mặt mày tôi lúc nào nhăn nhó, đau khổ nên bạn bè có đứa gọi tôi là bà già khắc khổ. Tôi nhiều lần ước chi ba còn ở trong tù để cho chị em chúng tôi không bị khổ sở về tinh thần.
Có người bảo ba mẹ tôi đấm vào mõm họ… một ít tiền là xong. Ước gì nhà tôi có tiền để làm điều đó. Mẹ lên kế hoạch dài lâu, đem thiến hai con gà trống trong đám gà nhà, rồi vỗ béo và đem hiến cho họ, giống như tống cho đám quỷ sứ, giống như là “con gà trống thiến để riêng cho thầy…” Kế hoạch thành công! Với bao đêm ba tôi phải leo lên mái nhà để trốn mỗi khi công an đến soát nhà và chị em tôi nín thở giả vờ ngủ, mấy tháng sau đó nhà tôi có được hai con gà trống thiến mập mạp. Chị em tôi hí hửng. Thí cho họ một con. Còn một con, chị em tôi mong được ăn thử thịt gà trống thiến xem nó ngon cỡ nào. Có lẽ thịt gì chúng tôi cũng cho là ngon hết, bởi mỗi năm chúng tôi chỉ được ăn thịt một, hai lần.
Vậy mà đến Tết, ba bảo phải biếu cả hai con gà trống thiến, một con cho ông công an xã trên quê để ổng ký giấy cho đi, và con kia cho ông công an khu vực chỗ nhà tôi để ổng cho ba tôi ở. Chị em tôi thất vọng hết sức. Chúng tôi chẳng được ăn thịt gà trống thiến như mong đợi. Hai con gà ra đi. Ba vẫn không được về ở nhà chúng tôi. Đám quỷ sứ đông quá! Nhà tôi không nuôi kịp gà để… đấm vào mõm họ. Ba bực mình bỏ Tam Kỳ vào Mỹ Xuân lập nghiệp.
Ba đi được vài tháng rồi gởi thư về bảo mẹ đem cậu em trai đang chuẩn bị lên lớp 6 vào ở với ba. Tôi chuẩn bị lên lớp 12 và sẽ vào ở với ba sau khi tốt nghiệp. Mẹ sẽ ở lại Tam Kỳ với cô em gái cho đến khi em học xong lớp 12 vì chỗ ba ở không có trường cấp ba. Chị tôi chuẩn bị đi lấy chồng nên ba mẹ khỏi phải lo. Mẹ dẫn cậu em vào với ba và khi về, mẹ kể chuyện nơi ba đến lập nghiệp. Tôi nghe mẹ kể về miền đất ba vào sinh sống với bao háo hức. Nhà có vườn và ao nuôi cá, có ruộng để trồng lúa đủ ăn, có đất để trồng rau và hoa quả. Người ta vào tận nhà để mua cây trái hoa lá trong vườn, mình không phải đem ra chợ bán. Đặc biệt là vườn có những cây xoài tượng cho trái ngọt lịm… Tôi tưởng tượng ra một cuộc sống yên bình no đủ đang chờ đón tôi nơi miền Nam hiền hoà như tôi đã đọc trong truyện.
Tôi đã thất vọng tràn trề khi vào đến nhà ở Mỹ Xuân vào Tháng Sáu năm 1985. Đó là mùa mưa của miền Nam. Chiều nào trời cũng mưa. Nhà ba mua nằm trên vạc đất thấp của khu vườn nên nước thấm vào nền nhà bằng đất, làm nền nhà trông nhớp nháp. Căn nhà lợp lá dừa phía trong nhìn đẹp nhưng phía ngoài trông thật xấu xí. Tường nhà thì bằng đất nhồi rơm. Mưa đổ xuống, nhà dột lung tung và nước tạt vào tường làm ướt đồ đạc nằm sát vách. Mùa mưa cây cỏ xanh tốt vượt lên che phủ mọi thứ làm cho căn nhà của chúng tôi trông như một cái chòi giữa rừng hoang. Buổi tối còn thảm hơn với ngọn đèn dầu le lói trông thật buồn. Cái cảnh đìu hiu trong rừng vắng đó làm tôi nhớ Tam Kỳ đến cháy người.
Nhưng điều kinh khủng hơn cả là không có bạn bè. Tôi ngày ngày ra vườn nhổ đậu, trồng khoai, cấy lúa, hái điều… Tối về đọc đi đọc lại vài cuốn sách tôi có được. Đọc đi đọc lại mãi phát chán nhưng cũng phải đọc vì không có gì để giải trí. Tôi ước mong có một người đến thăm, nhưng điều tôi mơ ước là không tưởng bởi nhà tôi ở xa đường lộ, không địa chỉ. Thư từ thì cả tháng mới tới mà cũng không có tiền mua tem để gởi thư. Tôi và ba chỉ biết làm ruộng rẫy mà không biết tính toán buôn bán, thành ra cuộc sống rất là chật vật. Những ngày giáp hạt, nhà không có gạo ăn. Ba phải đạp xe đi 20 km mượn lúa của một người bà con xa. Đem lúa về, thì lại không có tiền đi xay thành gạo. Mang xuống nhà máy xay xong, họ lấy lại một ít gạo để trừ tiền xay.
Vài tháng sau đó, ba tôi dắt cậu em về Tam Kỳ chịu tang ông nội mấy tuần. Tôi ở một mình giữa cánh đồng hoang, xa xa mới có một hàng xóm và nhà họ lúc nào cũng đóng cửa. Tôi thường nói chuyện một mình trong cái cô đơn tột cùng. Đó là những ngày kinh khủng của đời tôi. Không dám bạo dạn như Scarlett thề trong truyện “Cuốn theo chiều gió” “I’ll never be hungry again” khi bị lâm vào cảnh đói nghèo, tôi chỉ dám than khóc với Chúa. “… Con không muốn rơi vào cảnh đói nghèo cô đơn này một lần nào nữa…” Và tôi cũng hát đi hát lại câu hát của Vũ Thành An. “Về sau, và nhiều năm sau nữa, có buồn nhưng vẫn chưa bao giờ bằng hôm nay.” Chẳng phải buồn tình, mà buồn tủi vì nhà nghèo không đủ ăn.
Vở kịch “The Price of Freedom” này được phát thanh lần đầu tiên vào Tháng Năm nhằm dịp lễ Memorial vào năm 1988. Ông xã tôi bảo lúc bấy giờ nước Mỹ hầu như không còn nhớ đến chiến tranh Việt Nam. Nhưng ở bên kia bờ Thái Bình Dương, CSVN vẫn không hề ngơi phân biệt đối xử với những người như gia đình chúng tôi. Lúc đó cô em của tôi vừa tốt nghiệp lớp 12 và em không muốn rời miền Trung. Em không nộp đơn thi đại học mà chỉ thi vào Cao Đẳng Sư Phạm Anh Văn – Đà Nẵng, với hy vọng trường thấp hơn thì sẽ được họ cho đi học. Em không có được cơ hội để đi thi chứ đừng nói gì đến chuyện đi học. Họ bác đơn xin dự thi của em tôi. Tôi nghe tin và cầu nguyện để em không bị trầm cảm bế tắc như chị họ tôi trong truyện Niềm nhớ. Dù luyến tiếc Tam Kỳ nhưng cô em tôi cũng phải theo mẹ vào ở với ba. Căn nhà ở Tam kỳ giao lại cho chị tôi. Gia đình đoàn tụ. Ba mẹ tôi tin Chúa và cả gia đình tôi cùng đi thờ phượng Chúa ở hội thánh Phước Thái gần nhà. Chúa cho gia đình tôi được thảnh thơi hơn và có bạn bè trong hội thánh đến thăm chơi. Năm sau đó, cô em tôi cũng đi học Cao Đẳng Biên Hoà như tôi trước đó. Mẹ mỗi ngày mang hoa quả rau củ trong vườn ra chợ bán. Mẹ làm cho khu vườn giống như những gì mẹ tả cho tôi nghe trước khi tôi rời Tam Kỳ. Cuộc sống của gia đình tôi khá tươm tất. Chúng tôi tưởng cuộc đời của gia đình tôi đã an bài nơi xã Mỹ Xuân ven lộ 51.
Những năm 90, chương trình HO nở rộ, nhưng ba tôi không muốn đi. Gia đình tôi đang sống ổn định trên mảnh đất ba mua. Ba đã gần 60 tuổi nên không muốn làm lại cuộc đời nơi xứ người, nơi mà ngôn ngữ và văn hoá quá xa lạ với một ông già như ba để làm quen. Nhưng có lẽ cái ngại ngùng của ba là chuyện lo giấy tờ để nộp đơn cho chương trình H.O. Ba không muốn về Trung làm giấy tờ bởi cái ám ảnh ghê sợ của những ngày ở tù và bị bắt bớ khi ra tù. Hồi đó tôi không hiểu những lo âu của ba nhưng bây giờ, khi đã thấm mùi đời, tôi nhận ra những lo âu đó là đúng.
Rồi cuối cùng gia đình tôi cũng đến được nước Mỹ, chứ không phải xã Mỹ Xuân lèo tèo ngày xưa. Lúc tôi hai mươi mấy, tôi nghe một người nói đại loại như thế này. “Từ nhỏ cho tới 10 tuổi, mình thấy ba giỏi quá, cái gì cũng biết. Từ 10 tuổi cho đến 18 tuổi, mình thấy ba không biết gì mấy. Từ 18 – 30 tuổi, mình thấy ba không biết gì hết trơn. Từ 30 – 40 tuổi, mình thấy ba nói nhiều điều đúng. Hơn 40 tuổi, mình thấy ba là anh hùng.” Ngày đó tôi cười khi nghe những lời đó, nhưng bây giờ tôi thấy quá chính xác.
Ba tôi năm nay đã ngót nghét 90 tuổi. Ông vẫn mỗi ngày lái xe chở mẹ tôi đi dạo bờ biển thật đẹp ở Navarre, FL. Những đứa cháu nội ngoại của ba, đa số là sinh ra ở Mỹ, có đứa nói được tiếng Việt, có đứa lọng ngọng, có đứa không nói được chữ nào, nhưng chúng đều yêu quý ông nội/ngoại. Thằng cháu nội đích tôn nói tiếng Việt hơi thiếu dấu nhưng thương ông nội nhất trong đám cháu. Lâu lâu nó xin ba mẹ nó được qua ngủ với ông nội một đêm. Thằng bé nằm kế bên ông nội, kéo da tay ông lên và nói, “Ông nội ốm quá! Chỉ có xương và da thôi. Ông nội phải ăn nhiều lên…” Ba tôi xoa đầu cháu và chảy nước mắt.
Lúc này tôi thấy mình hay lục tìm quá khứ. Đọc những dòng nhật ký viết về ba những ngày tháng kinh khủng ở Việt Nam, đã có lúc tôi tưởng, vì ba mà đời tôi bị chìm xuống. Tôi cũng như cậu bé Kirk trong vở kịch “The Price of Freedom”, tôi đã ngờ vực về ba, không phải chỉ trong mấy mươi phút như trong vở kịch mà rất nhiều năm. Không biết tôi có hành xử được như ba hay không nếu tôi bị cô thế, bị bắt phải tù tội, bị bắt bớ khi ra tù, rồi lạc đến một nơi không cùng ngôn ngữ khi tuổi đã về chiều.
Bây giờ nhìn thấy ba mẹ tôi sống an bình, tôi ước ngày về hưu tôi cũng được sống như vậy. Bây giờ tôi lại nhìn lên mẫu mực của ba mẹ như tôi đã nhìn ba mẹ trước năm 75 khi tôi còn bé tí. Bây giờ tôi nghiệm ra rằng thử thách đầu đời ấy đã giúp tôi khẳng định niềm tin về ba, tự hào về ba, người tôi đã kính nể lúc nhỏ và cho đến bây giờ.
(Tháng Tư, 2025)
Tariff: Tập không cần gọi, Trump tự động ‘ta rút’
Tariff: Tập không cần gọi, Trump tự động ‘ta rút’
‘Đồng chí Krasnov’ thuận cho Nga chiếm đất đã chiếm của Ukraine
Giữa lúc dịch sởi bùng phát, Trump cắt tài trợ chích ngừa cho trẻ em
5 vỏ xe cho mọi thời tiết tốt nhất năm 2025
QUẬN CAM, California (NV) – Vỏ xe là một bộ phận quan trọng của xe hơi, có liên quan trực tiếp đến vấn đề an toàn khi lái. Vỏ xe cũng được thay thế khá thường xuyên, ảnh hưởng đến túi tiền của chủ xe. Vì thế, chọn mua vỏ xe là một việc làm quan trọng. Mỗi loại vỏ xe hoạt động khác nhau, và việc chọn mua loại đắt nhất chưa chắc đã là tốt nhất.
Các chuyên gia của trang mạng xe hơi caranddriver.com có làm thử nghiệm để chọn ra năm loại vỏ xe trong danh mục “mọi thời tiết” (all weather) tốt nhất. Đây là một loại vỏ còn đương đối mới trên thị trường, khác với vỏ “mọi mùa” (all season) vốn đã tồn tại gần 50 năm. Vỏ xe “mọi thời tiết” có thể hoạt động trong mọi điều kiện thời tiết, và có khả năng hoạt động tốt trong mùa đông khắc nghiệt.

Cách nhận dạng phổ biến cho vỏ xe mọi thời tiết là chúng mang huy hiệu chứng nhận bông tuyết ba đỉnh núi (3PMSF) mà một số địa phương—cụ thể là Quebec và một số vùng của Châu Âu—yêu cầu vào những tháng mùa đông. Vỏ mọi thời tiết được thiết kế để chạy quanh năm, nên người lái xe không cần phải thay đổi vỏ hai lần một năm.
Hiện nay, vỏ “mọi mùa” vẫn là phổ biến nhất trên thị trường Mỹ, nhưng nhiều hãng lớn như Bridgestone, Goodyear, Michelin, Nokian và Pirelli hiện cũng bán vỏ mọi thời tiết.
Để đánh giá các loại vỏ mọi thời tiết, chuyên gia Car And Driver dựa trên các tiêu chí về khả năng điều khiển tay lái, khả năng tăng tốc và dừng lại trên bề mặt khô, ướt và có tuyết. Ngoài ra còn có yếu tố tiếng ồn, giá cả và điều kiện bảo hành. Sau đây là năm loại vỏ mọi thời tiết tốt nhất 2025, theo thứ tự từ thấp đến cao:
- Nokian Remedy WRG5
Bảo hành gai vỏ: 60,000 dặm
Quốc gia xuất xứ: Hoa Kỳ
Mặc dù xếp hạng 5, WRG5 có hai ưu điểm đáng kể. Đầu tiên, vỏ có điều kiện bảo hành tốt nhất: 60,000 dặm mà không giới hạn về thời gian. Thứ hai, vỏ hoạt động tốt trên cả đường khô và tuyết. Nhược điểm của WRG5 là khoảng cách dừng lại sau khi thắng khá dài: Khoảng cách dừng 60- 0 mph của Nokian dài hơn gần 25 feet so với vỏ có hiệu quả thắng trên đường ướt tốt nhất (Michelin CrossClimate2).
- Goodyear Assurance WeatherReady
Bảo hành gai vỏ: 6 năm/60,000 dặm
Quốc gia xuất xứ: Chile
Goodyear Assurance WeatherReady đạt điểm cao trong điều kiện khô ráo, trên đường trơn trượt và trong khi thắng. Vỏ đạt kết quả trên mức trung bình trong điều kiện đường ướt nói chung; nhưng trên tuyết lại không tốt lắm, không hơn nhiều so với các loại vỏ “mọi mùa”.
- Bridgestone WeatherPeak
Bảo hành gai vỏ: 5 năm/70,000 dặm
Quốc gia xuất xứ: Mexico
Nếu đường phủ đầy tuyết, Bridgestone WeatherPeak vượt trội hơn hẳn so với các đối thủ cạnh tranh. Nó dẫn đầu với khả năng tăng tốc nhanh nhất, thời gian dừng ngắn nhất từ 30 mph. Tuy nhiên, thế mạnh của WeatherPeak không còn trong điều kiện đường khô ráo.
WeatherPeak có gai vỏ tương đối mềm, êm ái hơn so với các đối thủ, nhưng lại khiến xe bị lắc lư khi di chuyển với tốc độ cao trên xa lộ. Bridgestone dẫn đầu trong hạng mục ít tiếng ồn, 65 decibel trong cabin ở tốc độ 70 mph. Nhìn chung, nó có hiệu quả gần với một vỏ xe chuyên dụng cho mùa đông, nhưng cần phải làm tốt hơn trong ba mùa còn lại để thực sự đáp ứng được yêu cầu về “mọi thời tiết.”
- Michelin CrossClimate2
Bảo hành gai vỏ: 6 năm/60,000 dặm
Quốc gia xuất xứ: Hoa Kỳ
Loại vỏ này đứng đầu mọi hạng mục trong các bài kiểm tra đường ướt: Khả năng điều khiển tay lái, thắng và tăng tốc, và lợi thế về lực kéo so với các loại vỏ khác. Nhưng trên địa hình đua trên đường khô, nó không tốt như các đối thủ. Ngoài ra, nó cũng khá ồn trên bề mặt nhẵn.
- Pirelli Cinturato WeatherActive
Bảo hành gai vỏ: 6 năm/60,000 dặm
Quốc gia xuất xứ: Mexico
Hoạt động rất tốt trên mặt đường khô ráo. Không chỉ có lợi thế về độ bám, Pirelli còn rất dễ điều khiển tay lái trên đường đua địa hình, mang lại cảm giác lái nhạy bén. Nó cũng chạy tốt trên những mặt đường xấu mà không phát ra tiếng ồn lớn.
Pirelli là vỏ xe tốt nhất trên đường nhựa khô ráo, nhưng vẫn ngang ngửa với vỏ xe có thành tích tốt nhất trên đường ướt. (HD)








