Cục Thú Y Việt Nam đề nghị nhập gà giống Trung Quốc

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Đề nghị của Cục Thú Y Việt Nam, muốn nhập gà giống Trung Quốc, khiến dân chúng sửng sốt vì gà này vẫn được xem là nguồn gây ra các đợt dịch trên gia cầm và Việt Nam không thiếu những giống gà mà nơi này muốn nhập.

Một nông dân ở xã Bình Sơn, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai, với đàn gà của mình. (Hình: Tuổi Trẻ)

Trước nay, nhiều đợt dịch trên gia cầm tại Việt Nam là vì lây nhiễm đủ loại virus gây cúm gia cầm từ Trung Quốc. Đó cũng là lý do mà giới hữu trách tại Việt Nam thường xuyên kêu gọi dân chúng nên vì sức khỏe của cả cộng đồng và vì sự ổn định của nền kinh tế quốc gia mà đừng mua bán, vận chuyển cả gia cầm lẫn những sản phẩm từ gia cầm ở Trung Quốc vào Việt Nam.

Khi bị báo chí truy vấn: Trong bối cảnh như vậy, tại sao lại đề nghị nhập gà giống từ Trung Quốc (?), bà Nguyễn Thu Thủy, cục phó Cục Thú Y, chống chế: “Đề nghị nhập gà giống từ Trung Quốc là nhằm… kiểm soát dịch bệnh.”

Theo bà Thủy, nhờ vậy sẽ được Trung Quốc chia sẻ thông tin về những vùng có dịch, giúp dễ lựa chọn, phòng ngừa tốt hơn. Ngoài ra nhập cảng chính ngạch còn giúp gia tăng khả năng giám sát gia cầm được vận chuyển qua biên giới Việt-Trung, giảm tình trạng buôn lậu gia cầm.

Tuy nhiên, các chuyên gia Việt Nam không tán thành lối giải thích này. Họ nhấn mạnh, chẳng có gì bảo đảm rằng việc cho phép nhập cảng gà giống từ Trung Quốc sẽ giải quyết tình trạng buôn lậu gà, trứng gà cũng như hạn chế thảm trạng gia cầm ở Việt Nam liên tục phải thiêu hủy, giới chăn nuôi và nền kinh tế điêu đứng vì các đợt dịch cúm gia cầm do lây nhiễm virus từ gà Trung Quốc.

Ngoài yếu tố gà giống khó tác động tích cực đến chống buôn lậu gà thịt, trứng gà từ Trung Quốc, các chuyên gia nói thêm, các giống gà của Trung Quốc không có gì nổi trội.

Đại diện các doanh nghiệp chuyên sản xuất gà giống tại Việt Nam thì nhận định, đề nghị cho nhập cảng gà giống từ Trung Quốc là một “đề nghị khó hiểu.”

Ông Bùi Thanh Liêm, trưởng Phòng Kinh Doanh của công ty giống gia cầm Minh Dư, tại Bình Định, bảo rằng, Trung Quốc có hai giống gà nổi tiếng là Lương Phượng và Tam Hoàng nhưng các công ty giống gia cầm tại Việt Nam như công ty của ông đã sản xuất được hai giống gà này từ lâu! Ông Liêm thắc mắc, nếu muốn nâng cao chất lượng gà tại Việt Nam thì tại sao lại không nhập những giống gà nổi tiếng ở Hoa Kỳ, Châu Âu để lai tạo mà lại đi nhập gà giống từ Trung Quốc?

Ông Nguyễn Thanh Phi Long, một chuyên viên kỹ thuật của công ty giống gia cầm Long Bình ở Đồng Nai thì lưu ý, gà giống tại Việt Nam thường xuyên dư thừa nên các công ty giống gia cầm tại Việt Nam thường xuyên phải tiêu hủy con giống, chẳng lẽ Cục Thú Y Việt Nam không biết, mà đã biết thì tại sao lại đưa ra đề nghị vừa kể?

Một thành viên của Hiệp Hội Chăn Nuôi Đông Nam Bộ nói thẳng, hoạt động sản xuất gà giống ở Việt Nam đang phải theo sát quy trình quản lý vốn rất chặt chẽ của ngành thú y, việc kiểm soát nguồn gốc, dịch bệnh rõ ràng là đáng tin cậy hơn nhiều so với nhập cảng gà giống từ Trung Quốc, thành ra đề nghị cho nhập cảng gà giống từ Trung Quốc vừa vô lý, vừa đe dọa ngành chăn nuôi Việt Nam về đủ mọi mặt. Chưa kể giá gà giống tại Việt Nam hiện chỉ khoảng một nửa giá gà giống của Trung Quốc, cho phép nhập cảng gà giống từ một quốc gia thường xuyên bùng phát các đợt dịch cúm gia cầm như Trung Quốc với giá đắt hơn chẳng khác gì tạo điều kiện phát tán mầm bệnh.

Cho dù phản ứng của dân chúng, báo giới và doanh giới ở Việt Nam hết sức gay gắt và các phân tích hết sức chặt chẽ nhưng chẳng ai dám chắc cuối cùng chính phủ Việt Nam có lắc đầu với đề nghị của Cục Thú Y Việt Nam hay không. Tại Việt Nam, bất kỳ chuyện phi lý nào cũng có thể xảy ra, đặc biệt là khi những chuyện phi lý đó có yếu tố… Trung Quốc! (G.Đ.)

CSVN loay hoay chống đỡ sự phẫn nộ của dân chúng

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Có hàng loạt dấu hiệu cho thấy chính quyền Việt Nam đang hoảng sợ trước sự phẫn nộ của công chúng nhưng không tìm được giải pháp giảm sự giận dữ mà chỉ chống đỡ.

Một số thanh niên biểu tình ở Hà Nội hôm 15 Tháng Năm. (Hình: tinhdongchuacuuthe.com)

Các giải pháp mà chính quyền Việt Nam đã áp dụng như phát gạo cứu đói, mua lại toàn bộ hải sản mà ngư dân đánh bắt nhưng không bán được cho ai, tuyên bố giãn nợ, giảm lãi, cho các nạn nhân của thảm họa cá chết trắng biển vay thêm tiền, dắt díu nhau cùng tắm biển, ăn hải sản, liên tục công bố “kết quả quan trắc,”… nhằm chứng minh biển đã sạch, hải sản đã an toàn đều… vô tác dụng.

Biểu tình phản kháng tình trạng môi trường sống bị đầu độc vẫn bùng nổ tại nhiều nơi trong ba Chủ Nhật liên tiếp. Để có thể ngăn chặn mà không mang tiếng, chính quyền Việt Nam đã sử dụng dân phòng, dân quân, bảo vệ các doanh nghiệp, thanh niên xung phong và những kẻ mặc thường phục tấn công, bắt giữ người biểu tình. Tuy nhiên, sự tàn bạo không những không làm người ta sợ mà chỉ gây thêm căm phẫn và quyết tâm phản kháng.

Suốt tuần vừa qua, người sử dụng Internet tại Việt Nam đã hỗ trợ nhau truy tìm lai lịch của một số cá nhân mặc thường phục đã đánh đập họ. Ít nhất họ đã tìm ra được tung tích của một số kẻ hung hãn nhất. Một người được xác định là sĩ quan của công an quận 5, Sài Gòn, và một người là sĩ quan của tiểu đoàn Kiểm Soát Quân Sự của Bộ Chỉ Huy Quân Sự ở Sài Gòn.

Công an thành phố Sài Gòn xác nhận, sau khi bị nhận diện, “một số người tham gia giữ trật tự” trong cuộc biểu tình hôm 8 Tháng Năm bị “dọa giết,” có người bị hành hung ngay tại tư gia.

Cũng trong tuần vừa qua, nhiều cựu thành viên của lực lượng thanh niên xung phong ở Sài Gòn đã chính thức lên tiếng phản đối việc sử dụng “thanh niên xung phong” để đàn áp biểu tình vì điều đó “trái với truyền thống” của họ. Đang có khá nhiều ý kiến cho rằng phải kiện thanh niên xung phong ra tòa vì “lạm quyền” khi “trấn áp, bắt người” như công an.

Cuối tuần vừa qua, khi có dấu hiệu cho thấy dân chúng nhiều nơi sẽ tiếp tục biểu tình lần thứ ba (Chủ Nhật, 15 Tháng Năm) và đặc biệt lần thứ tư (Chủ Nhật, 22 Tháng Năm, vừa là ngày bầu đại biểu quốc hội, vừa là thời điểm ông Barack Obama, tổng thống Hoa Kỳ, đến thăm Việt Nam), chính quyền Việt Nam đã áp dụng thêm nhiều giải pháp nữa.

Giáo dân giáo xứ Song Ngọc ở xã Quỳnh Ngọc, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, biểu tình hôm Chủ Nhật, 15 Tháng Năm. (Hình: tinhdongchuacuuthe.com)

Có những lời kêu gọi, ý kiến phân tích sự cần thiết phải bày tỏ thái độ về nhu cầu được sống an toàn lan rộng và được hưởng ứng mạnh mẽ trên Internet, từ trưa cho đến chiều ngày Thứ Bảy, 14 Tháng Năm, mạng Internet tại Việt Nam đột nhiên tê liệt. Nếu nội dung các tin nhắn qua điện thoại có những từ thời sự như “cá chết,”… đều không thể gửi cho người nhận. Chưa rõ việc chặn Internet và hạn chế hoạt động của các mạng điện thoại di động có thể giảm tác động của những lời kêu gọi biểu tình hay không nhưng những điều này gây khó chịu cho toàn xã hội.

Cảm nhận sự sợ hãi của chính quyền về sự kiện “cá chết” càng lúc càng rõ ràng khi người ta tận mặt chứng kiến một MC của hệ thống truyền hình quốc gia, giựt lại microphone từ tay một giáo viên lúc ông này đề cập đến hai từ “cá chết,” khi trả lời phỏng vấn của MC này về đội tuyển do ông dẫn đi tham dự một cuộc thi chế tạo robot.

Nếu hai tuần trước, dù biểu tình bùng nổ tại nhiều nơi nhưng hệ thống truyền thông của Việt Nam không hề đả động đến những sự kiện đó thì tới giữa tuần này, một số tờ báo bắt đầu khuyến cáo dân chúng rằng tham gia biểu tình là bị “kẻ xấu lợi dụng.”

Hôm Thứ Bảy, các tờ báo đồng loạt đưa thông báo của công an Sài Gòn, khẳng định, các cuộc biểu tình là do đảng Việt Tân “tổ chức.” Bởi vì chắc chắn lý do này sẽ khiến nhiều người ngần ngại vì việc tham dự biểu tình của họ chỉ thuần túy là bày tỏ sự bất bình về tình trạng môi trường sống bị đầu độc, qua Internet, một số người đã đề nghị người biểu tình cầm theo các biểu ngữ “Đả đảo Việt Tân” nhằm vô hiệu hóa những cáo buộc vô căn cứ ấy.

Bên cạnh đó, một số người dùng Internet tại Việt Nam cũng đã chụp lại, công bố thông báo của một số trường đại học, cao đẳng, buộc sinh viên phải tập trung để “ôn tập đột xuất” vào… sáng Chủ Nhật. Những thông báo này cảnh báo việc vắng mặt sẽ ảnh hưởng đến chuyện học hành của sinh viên.

Cũng trong ngày Thứ Bảy, Bộ Khoa Học-Công Nghệ và Môi Trường của Việt Nam hối hả công bố “nguyên nhân” dẫn tới thảm họa môi trường khiến cá chết trắng bờ biển miền Trung. Cũng giống như hai lần trước, lần này, sau khi kể lể dông dài về nỗ lực của chính quyền Việt Nam, một thứ trưởng của bộ này tuyên bố “sẽ có câu trả lời với căn cứ khoa học.” Hai yếu tố cốt lõi và là một trong những nguyên nhân khiến người Việt tràn ra đường biểu tình: Độc chất nào làm cá chết và chúng từ đâu ra (?) vẫn còn nằm ở tương lai. (G.Đ.)

Phản kháng ô nhiễm môi trường: Từ câm lặng đến đứng lên!

Phạm Chí Dũng

Nếu dự án khai thác boxit ở Tây Nguyên bắt đầu gây hậu quả ô nhiễm môi trường trầm kha vào những năm 2007 nhưng tất cả đã bị cho “chìm xuồng” một cách không thương tiếc và người dân địa phương lẫn công luận xã hội đều phải “câm miệng,” phải mất đến gần một thập kỷ sau những nạn nhân trực tiếp và gián tiếp của vụ “cá chết Formosa” mới vượt qua chính mình để xuống đường phản kháng.

Việt Nam là một xã hội đã trở nên không thể tưởng tượng nổi dưới sự cai trị của một chế độ quá nổi bật về tham nhũng nhưng lại quá vô trách nhiệm trước vô số hậu quả môi sinh, môi trường, xã hội lẫn chính trị. Mười năm là cái giá cho thái độ biến chuyển thật chậm về ý thức tranh đấu để giành quyền sinh tồn của người dân.

Giờ đây, nhiều người tự hỏi và cũng là một cách tự dằn vặt mình: Nếu xã hội Việt, người dân Việt dám bày tỏ tinh thần và hành động quyết liệt hơn từ vụ boxit 2007 và vụ Vedan 2008, hẳn là hậu quả chết chóc đã không biến diễn ghê gớm vào giờ phút tồn vong này tại quá nhiều địa phương.

Chìm xuồng và câm lặng

Năm 2008, “Vedan giết sông Thị Vải!” – đến báo chí nhà nước cũng phải kêu thét lên. Thế nhưng giới quan chức lãnh đạo tỉnh Đồng Nai và cả trung ương vào thời điểm ấy vẫn như câm điếc trước tiếng kêu gào của nông dân – nạn nhân. Nếu không có áp lực dư luận xã hội, báo chí và cả tiếng lên án từ cộng đồng quốc tế, sẽ chẳng có một chút tiền bồi thường nào được Vedan nhả ra cho các làng mạc đau khổ xung quanh nó.

Nhưng ba năm sau, vụ công ty Sonadezi Long Thành xả thải gây ô nhiễm khủng khiếp vào năm 2011 cũng ở Đồng Nai lại ngoặt vào bóng tối vô cùng tận. Bất chấp làn sóng dư luận lên án dữ dội, việc chủ nhân của công ty này là một đại biểu quốc hội theo cách “bất khả xâm phạm” vào thời điểm đó đã khiến mọi thứ thẳng cánh bốc hơi. Trước và sau, không hề có một chút thành tâm khắc phục hậu quả của Sonadezi Long Thành cho người dân. Cuối cùng, công luận đã phải nín lặng đầy cay đắng.

Không chỉ gây ô nhiễm môi trường đường thủy, rất nhiều nhà máy chôn rác độc hại xuống đất đã biến các vùng xung quanh chúng thành mồ chôn ung thư hàng trăm người tử vong.

Năm 2011, có 10 làng được xác định có nguồn nước ô nhiễm nhất thuộc các tỉnh thành Hà Nội, Bắc Ninh, Thanh Hóa, Hà Nam, Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Nam, Bình Định, Bình Thuận. Một thống kê có lẽ còn xa thực tế của Bộ Khoa Học và Công Nghệ cho biết đã có tới 1,136 người chết trong vòng từ 5-20 năm do mắc các bệnh ung thư khác nhau, trong đó nơi có nhiều người chết vì ung thư nhất là Thạch Khê, xã Thạch Sơn, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ, với 136 người chết trong 10 năm vì nguồn nước nhiễm chất độc hóa học. Còn ở làng ít nhất cũng có sáu người chết. Tại làng Cờ Đỏ, xã Diễn Hải, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An, khi điều tra có tới năm người bị ung thư và ba người trong đó đã chết.

Thế nhưng, có một loại ung thư khác cũng di hại không kém: Đã không có một doanh nghiệp xả thải và chôn rác độ nào bị xử lý đến nơi đến chốn. Tình trạng hỗn quân hỗn quan như thế đã dẫn đến một hậu quả tất yếu về bản chất “vì dân” của chế độ: Nicotex Thanh Thái.

Những tội đồ dân tộc

Vụ chôn hóa chất độc hại xuống lòng đất của công ty Nicotex Thanh Thái ở Thanh Hóa đã bị dư luận và báo chí gọi là “tội ác” – rất gần gũi với các điều 182 và 182a của Bộ Luật Hình Sự, nhưng chính quyền địa phương nơi đây vẫn như trắng trợn chà đạp lên mọi nền tảng pháp luật.

Tội ác đã hiển hiện suốt từ năm 2001, từ thời điểm Nicotex Thanh Thái bắt đầu thủ ác vào lòng đất mẹ. Kết quả phân tích cho thấy các mẫu chất thải đều chứa các chất độc cấu thành sản phẩm thuốc trừ sâu thuộc nhóm độc II và III như Cypermethrin, Dichlorvos, Fenobucarb, Isoprothiolane, Butachlor, Isoprocard, Dimethoat, Fenobucar. Ngoài các chỉ tiêu không có trong quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về dư lượng hóa chất bảo vệ thực vật trong đất, các chỉ tiêu còn lại đều vượt quá quy chuẩn này nhiều lần. Thậm chí, chỉ tiêu Cypermethrin vượt quy chuẩn cho phép tới 9,276 lần.

Theo mô tả của cánh phóng viên nặng lòng với những gì sót lại của môi trường, các xã Cẩm Vân, Cẩm Tâm (huyện Cẩm Thủy) và Yên Lâm (huyện Yên Định) ở Thanh Hóa đã phải sống bên “kho thuốc độc” của công ty Nicotex Thanh Thái, hằng năm phải ăn, hít thở không biết bao nhiêu hóa chất độc hại vào người. Chính vì vậy mà con số mắc bệnh hiểm nghèo tăng lên chóng mặt theo từng năm.

Từ nhiều năm qua, người dân đã không ngần ngại đặt cho những xã sống quanh Công ty Nicotex là “làng ung thư.” Ở xã Yên Lâm, huyện Yên Định, trong vòng hơn 10 năm số người mắc bệnh hiểm nghèo của xã đã lên tới con số 315 người với các bệnh như ung thư, suy giảm thần kinh, dị dạng, đẻ non, sẩy thai… Trong đó, số người mắc bệnh ung thư đã chết lên tới 150 người.

Cũng chung cảnh “làng ung thư” như xã Yên Lâm, thôn Cò Đồm thuộc xã Cẩm Vân chỉ có 75 hộ dân với hơn 300 nhân khẩu, nhưng đã có gần chục người chết do ung thư. Còn số người đẻ non, dị dạng thì không thể đếm xuể.

Ở bất kỳ quốc gia phát triển nào, nếu một vụ thủ ác như Nicotex Thanh Thái xảy ra, những cái chết vì ung thư sẽ là chứng cứ khủng khiếp nhất nhằm chống lại kẻ gián tiếp giết người.

Đáng lẽ Nicotex Thanh Thái phải bị truy tố như một thước đo cho những gì còn lại trong lương tâm các “đày tớ,” còn những “đày tớ” có chức trách cao nhất của Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Thanh Hóa và chịu trách nhiệm trực tiếp về môi trường phải bị bị xử lý nghiêm khắc về trách nhiệm hành chính và cả truy cứu về trách nhiệm hình sự.

Nhưng ở Việt Nam, mọi chuyện lại bị tha hóa vô cùng tận. Thái độ và hành động quá khuất lấp của chính quyền Thanh Hóa vào thời điểm đó đã khiến cho dư luận đặc biệt nghi vấn về những động tác bao che thủ ác của cơ quan này dành cho Nicotex Thanh Thái.

Rốt cuộc, tất cả đều câm lặng.

Ngay cả vụ xả lũ đột ngột không báo trước của tập đoàn Điện Lực Việt Nam (EVN) vào mùa mưa bão cuối năm 2013 mà đã “giết sống” đến năm chục mạng người ở vùng rốn lũ một số tỉnh miền Trung, cũng hoàn toàn chìm xuồng. Dù đây là vụ việc tiêu biểu nhất về thói vô trách nhiệm và vô cảm của giới lãnh đạo Việt Nam, nhưng không có bất cứ lãnh đạo nào của EVN và Bộ Công Thương – cơ quan chủ quản của tập đoàn chỉ biết tăng giá điện này – phải ra trước vành móng ngựa. Tất cả đều hoặc nghiễm nhiên đương chức, hoặc “hạ cánh an toàn” như cựu bộ trưởng công thương Vũ Huy Hoàng.

Phản kháng!

Chỉ đến năm 2013, sóng phản kháng ô nhiễm môi trường mới bắt đầu bùng nổ, sau khi sóng phản kháng của dân oan đất đai đã khởi sự từ trước đó khoảng tám năm. Vụ doanh nghiệp Trung Quốc khai thác titan ở Ninh Thuận gây khói bụi và ô nhiễm không chịu nổi đã khiến hàng ngàn người dân vùng này phải tràn ra đường biểu tình. Thậm chí, đám đông biểu tình phẫn nộ còn liều mình xô đổ cả hàng rào cảnh sát cơ động.

Cũng vào năm 2013, vụ một doanh nghiệp khai thác cát ở tỉnh Quảng Ngãi gây ảnh hưởng đến môi sinh đã buộc đến vài ngàn người dân huyện Tư Nghĩa tràn ra quốc lộ biểu tình. Cuộc biểu tình không khoan nhượng này kéo dài gần một tuần lễ mà đã khiến chính quyền địa phương nơi đây phải chấp nhận ra lệnh đình chỉ hành động khai thác cát.

Đến năm 2014 và 2015, phản kháng ô nhiễm môi trường đã thực sự trở thành một phong trào và có tính chiều sâu. Tiêu biểu là cuộc xuống đường bảo vệ cây xanh ở chính Hà Nội – nơi Bộ Chính Trị ngự trị.

Sang năm 2016, cuộc xuống đường của thị dân ở Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng, Vũng Tàu phản kháng vụ “cá chết Formosa” đã trở thành hiện tượng đầu tiên cho thấy ý thức người dân đô thị đã được nâng lên. “Lá lành đùm lá rách,” “lá rách đùm lá nát,” thị dân không chỉ đấu tranh cho quyền lợi của mình mà còn cho đồng loại của họ nơi khúc ruột miền Trung quặn siết.

Mười năm phản kháng ô nhiễm môi trường. Hệt như diễn biến lao dốc của nền kinh tế và ngân sách quốc gia, thời điểm “Minsky hậu quả ô nhiễm” đã và đang tương ứng với “Minsky nợ công và nợ xấu.” Tất cả đều đã tiếp cận và bắt đầu chạm vào giới hạn của bùng vỡ hậu quả kinh tế và bùng nổ hậu quả môi trường.

Giờ đây, chỉ bằng mắt thường, người dân cũng có thể nhận ra sẽ còn nhiều hậu quả môi trường khốn khổ phát tác và khiến bùng cháy phản kháng xã hội ở rất nhiều địa phương cùng đủ mọi thành phần dân chúng vào những năm tới.

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 55)


1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam





Tạ Phong Tần


Cái phòng này có diện tích rộng gấp bốn lần phòng giam cũ, khu vệ sinh, tắm rửa cũng lớn hơn, có thể tắm cùng một lúc hai người. Có một cửa lớn ngay chính giữa, bề ngang cửa khoảng một mét, cửa này nó làm chỉ hàn tấm sắt lớn liền bên dưới che hết một nửa cánh cửa, nửa phía trên thì hàn song sắt nên cũng thoáng khí hơn. Ngay phía bên trái cửa có cái bệ xi măng cao khoảng một mét, diện tích cũng một mét vuông, nghe nói trước đây là cái hồ chứa nước cho tù xài, sau này bọn công an bịt nó lại không xả nước vô đó nữa, mà làm đường ống nhựa rồi bơm nước theo giờ. Cái khóa vòi nước nó để ở bên ngoài mỗi phòng giam.


Chỗ nằm của tù xây cao hơn mặt đất ngay cửa phòng giam khoảng bốn tấc, làm thành hình chữ U, phía thấp là ngay cửa ra vào sâu vô hai mét, rộng hai mét, tức là bốn mét vuông. Nền nhà và và chỗ ngủ tráng xi măng đen, nham nhám nhiều cát chớ không bóng, cũng không lồi lõm, u sần, phần trên khi đi nặng chân sẽ phát ra tiếng kêu như là bên dưới có khoảng trống.


Con nhỏ mới vô nói nó tên Huỳnh Ngọc Nga, mười chín tuổi, nhà ở gần đường An Dương Vương, quận 5, Sài Gòn. Con nhỏ này người mập lùn, da trắng, mặt to hơi vuông, mắt to xếch có đuôi dài kiểu người Hoa, tóc dài ngang lưng nhuộm vàng khè cắt tỉa kiểu đuôi nhọn, vòng một bự khủng khiếp như là muốn đập vô mắt người đối diện. Con Nga vừa nghe hỏi thăm sao vô đây đã nói oang oang:


– Con bị oan, con đâu có phạm tội gì đâu mà bắt con.


Tôi hỏi:


– Kể lại rõ ràng từ đầu nghe coi. Làm sao mà bị bắt, có lệnh bắt không đưa cô coi?


Nó đưa ra ba cái lệnh tạm giữ và một cái lệnh tạm giam hai tháng, tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản, hành vi là cùng với người khác dùng thẻ AMT giả.


Con Nga kể nhà nó có bốn anh chị em, nó là con gái út. Ba má chết hết rồi, nó ở với anh trai lớn và chị dâu. Nó mới học hết lớp Bảy phổ thông rồi nghỉ học. Ở nhà nó không phải làm gì hết, từ nấu cơm, rửa chén, giặt quần áo, dọn phòng riêng của nó… đều do chị dâu nó làm hết. Gội đầu thì phải ra tiệm nằm cho thợ gội, gội một lần hơn một tiếng đồng hồ (Tất nhiên gội kỹ như vậy phải trả công thợ cao gấp bốn lần bình thường, người ta gội có mười lăm phút). Chị dâu nấu ăn không vừa miệng là chửi, bỏ cơm không ăn, anh nó rất cưng chiều nó. Ngày nào anh nó cũng dúi tiền vào túi cho nó xài, nó ăn sáng một lần cả trăm ngàn đồng, ít tiền hơn là không ăn, anh nó phải năn nỉ. Sáng, trưa, chiều còn xài thêm này nọ, mua sắm mỹ phẩm hàng hiệu xài, không bao giờ xài loại rẻ tiền. Quần áo thì đặt tiệm lớn may, không bao giờ mặc đồ may sẵn. Tôi hỏi con Nga có đi làm ở đâu không? Tiền anh cho làm sao đủ xài? Nó trả lời nó đi bán hàng cho mấy trung tâm thương mại có người nước ngoài ở quận 1, bán không trả lương tháng mà ngày nào bán được thì hưởng trên doanh số bán, hôm nào nghỉ thì không có tiền. Tôi nghe cũng hơi kỳ kỳ, sao trung tâm thương mại lớn mà lại có kiểu mướn nhân viên quái như vậy? Thích làm thì làm, thích nghỉ thì nghỉ, làm ăn đàng hoàng không ai chịu mướn nhân viên như vậy hết. Mới có tí tuổi mà đã xảo trá rồi.


Con nhỏ Nga này đúng là ít học, giọng nói bị đớt theo kiểu tầng lớp “văn hóa lùn” đặc trưng của người Sài Gòn, tức là nói âm “â” thành ra âm “ư” hết.


Nghĩ là vậy nhưng tôi cũng hỏi tiếp nó rồi làm sao mà bị bắt, thì nó kể lể ra dài lê thê đầu dây mối nhợ rằng: Đêm nào nó cũng đi quán bar, nhảy, uống rượu mạnh. Hỏi rượu mạnh ngoại nhập mắc tiền, lấy tiền đâu đêm nào cũng uống, rồi say xỉn tiền đâu đi taxi về nhà? Nó nói rượu thì mấy ông đàn ông, con trai mời. Xỉn thì tụi đó cho tiền nó đi taxi về nhà. Nó có quen thằng Tây đen, thằng này mời nó uống rượu, xỉn quá không biết gì hết. Qua hôm sau tỉnh lại thấy đang nằm trên giường trong nhà thằng Tây đen đó. Thằng Tây đen cho tiền nó đi taxi về. Qua mấy hôm sau nó gọi điện thoại xin tiền thằng Tây đen, thằng này kêu nó đến nhà giúp nó làm một việc thì thằng Tây đen cho tiền. Khi nó tới thằng Tây đen đưa nó mấy cái thẻ ATM và nói mua giúp nó một số chai rượu ngoại loại mắc tiền ở chỗ đó, chỗ đó, thẻ này của bạn gái nó nên đàn ông vô mua không được. Con Nga vô siêu thị mua một chuyến đầu mấy chai rượu ngoại loại hàng xịn, cộng lại số tiền hơn chục triệu đồng, đem rượu ra ngoài đường đưa cho thằng Tây đen, thằng Tây đen cho nó vài trăm ngàn đồng. Làm thêm mấy lần sau cũng trót lọt, mỗi lần là một cái thẻ khác và tên khác nhau. Lần cuối cùng con Nga đi với chị ruột của nó vô siêu thị mua hai chai rượu giá gần chục triệu, vậy là bị bảo vệ nó túm, tụi bảo vệ nói nó bị mất tiền nhiều lắm rồi. Con chị không biết gì, bị rủ đi theo nên được thả ra. Con Nga bị bắt tạm giữ ba ngày ở công an quận 1, gia hạn thêm hai lần nữa sáu ngày rồi cơ quan điều tra ra lệnh giam luôn.


(Còn tiếp)

Câu chuyện kiểm tra và thanh tra

J.B. Nguyễn Hữu Vinh
(Nguồn: RFA)

Câu chuyện thứ nhất: Rượu lậu

Thuở trước, những năm 60 đến 80 của thế kỷ 20. Đất nước Việt Nam của chúng tôi sống và đối mặt thường trực với một chữ to tướng: Đói – đặc trưng của nền kinh tế tập trung dưới sự lãnh đạo tuyệt đối sáng suốt của băng đảng, giống như Triều Tiên XHCN bây giờ.

Nhà tôi, bố tốt nghiệp đại học, là kỹ sư những năm 60, thuộc loại hiếm và quý. Thế nhưng, mẹ làm nông nghiệp, tất cả con cái phải theo mẹ, nghĩa là không được bất cứ một chế độ tem phiếu, lương thực, thực phẩm nào của nhà nước. Trong khi, một công nhân dọn vệ sinh có 7 người con, mỗi tháng có tiêu chuẩn lương thực và thực phẩm của nhà nước thì cái đói không đe dọa hàng ngày. Nghĩa là tổng thu nhập của một cô dọn vệ sinh, bằng khoảng bốn lần của một kỹ sư giỏi, là cán bộ chủ chốt của một công ty nhà nước.

Hồi đó, làng tôi nổi tiếng là làng “nấu rượu lậu,” cả làng nấu, cả xóm nấu rượu và nuôi lợn.

Mà nấu rượu, làm bánh… đều bị cấm vì “vi phạm chính sách lương thực của đảng”.

Vi phạm thì sẽ bị bắt và thậm chí ra tòa.

Tôi còn nhớ năm 1971, khi đó tôi 9 tuổi đã được dự một phiên tòa xử người nấu rượu lậu, xử vào buổi tối, xử lưu động làm gương ngay tại hội trường của hợp tác xã. Hồi học lớp 8, đến nhà thằng bạn, (sau này nó làm đến chủ tịch xã) tôi cũng đã chứng kiến công an huyện ập vào bắt nhà nó nấu rượu lậu – dù bố nó có một thời cũng đảm đương chức chủ tịch xã tôi, nhưng khi đó đã thôi chức. Khi công an ập vào, nó bê luôn cả mấy vò rượu đang ngâm và cả nồi rượu đang trên bếp ném xuống ao mùng sau nhà.

Kể vậy, để biết việc nấu rượu là một trọng tội.

Vì ở nhà con cái nheo nhóc và đói lả. Mẹ tôi buộc phải làm thêm nghề nấu rượu và nuôi lợn để bảo đảm cho con cái học hành.

Thế nhưng, được một điều là không bao giờ mẹ tôi bị bắt vì tội nấu rượu. Dù rượu nhà tôi nấu nổi tiếng khắp nơi là ngon và tốt.

Lý do thì đơn giản.

Ở xóm tôi, hồi đó có một bác làm công an. Ông vừa làm công an, vừa phụ trách việc thu mua thực phẩm cho xã. Chính sách lúc bấy giờ là không được tự ý mổ thịt lợn nhà mình, dù do mình nuôi, mà tất cả đều phải cân cho nhà nước. Ai vi phạm, sẽ bị bắt vì tội “thịt lợn lậu.”

Nhà ai nuôi được con lợn lớn bé, ông đều biết, đến khi cần, ông huy động tất cả về cân cho nhà nước. Giá cả do nhà nước quy định, đại khái là ở ngoài 10 đồng, thì nhà nước sẽ trả 3 đồng. Với chính sách như vậy nên cả làng ít nuôi lợn hoặc nuôi chẳng hứng thú gì. Nhà tôi mẹ tôi nấu rượu và nuôi được cả chuồng lợn rất đông.

Mỗi khi xã cần lợn để thịt liên hoan, họp đảng, họp ủy ban… không biết kiếm đâu lợn phục vụ, ông lại chạy đến chuồng lợn của mẹ tôi và “vay” một con. Nhờ vậy, ông hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc và được xã cử làm chân ấy nhiều năm liền.

Vì có nhiều mối liên hệ nên ông rất hiểu hoàn cảnh nhà tôi và cảm thông cho cả gia đình một mình mẹ tôi gánh vác không nổi. Ông đặc biệt thích cả nhà con cái đều được đi học dù vất vả.

Do vậy, ông bảo mẹ tôi: Mợ cứ nấu rượu, nuôi lợn mà nuôi mấy cháu cho nó học hành không thì chết đói mất chúng nó. Tôi tiếc là đứa nào cũng thông minh ngoan ngoãn mà không được học thì phí lắm.

Mẹ tôi bảo: “Cậu ạ, biết vậy nhưng nhiều khi cũng sợ, công an nó về suốt ngày và rình rập ruốt. Nhỡ nó bắt thì ảnh hưởng đến nhà em và các cháu.”

Ông bảo ngay: “Không sao, mợ cứ nấu, mỗi lần khi nó về bắt đều phải qua tôi và tôi sẽ báo cho biết trước mà cất đi.”

Thế là mỗi lần công an về xóm, định bắt rượu là ông lập tức cho cậu út tên Hiếu chạy cửa sau báo ngay: Mợ ơi, bọn công an nó về bắt rượu, thầy bảo mợ cất ngay nhé, chiều nó đến.

Thế là vừa đủ thời gian để phi tang tội ác nấu rượu lậu.

Và mẹ tôi không bao giờ bị bắt và rượu vẫn nấu, lợn vẫn nuôi đều đều sau khi đoàn công an bắt rượu đi về huyện.

Cũng cần nói thêm: Hồi đó, công an là một từ chỉ nghe thôi đã là ác mộng với người dân quê tôi. Ông làm công an, nhiều khi ai gặp cũng sợ. Cha xứ quê tôi mà thấy ông là khiếp, cha đã có thời gian đi tù tận 11 năm không án, nên cứ thấy công an là sợ.

Thế nhưng, sau này ông về già, ông thấy những việc làm của mình thời trẻ cho cộng sản là có vấn đề và ông trở thành một người đạo đức chăm chỉ lễ lạt, nhà thờ. Cuối đời, ông làm ông bõ chuyên chăm chỉ giữ nhà thờ và quét dọn cho đến khi ông lìa đời.

Còn mẹ tôi, mỗi lần nhớ đến những ngày đó, đều nhớ đến công ơn của ông đã giúp gia đình tôi vượt qua một giai đoạn gian nan. Bà vẫn thường cầu nguyện và xin tràng hạt cho ông mỗi khi có dịp.

Câu chuyện thứ hai: Bắt quả tang vợ ngoại tình

Câu chuyện này, tôi không trực tiếp, chỉ được nghe kể lại khi về công tác tại Viện Thiết Kế Bộ Giao Thông.

Một ông cán bộ có bà vợ có tính thích vui vẻ. Mỗi lần ông đi làm, bà vợ lại rủ ông bạn đến giao lưu tại nhà. Ông chồng biết vậy, nhưng ông lại hay “nể vợ” nên không thể làm gì, mỗi lần nói đến việc đó, bà vợ lại át đi kiểu như: “Chọn đi, môi trường cá tôm hoặc nhà máy.”

Một hôm, ông đến cơ quan, nhờ thêm vài ông bạn và quyết định giữa giờ, về nhà bắt quả tang vợ ngoại tình để làm cho ra ngô, ra khoai.

Cả đám mấy người về nhà thì quả nhiên bắt được bà vợ và ông bạn đang giao lưu. Khi bị bắt tại trận, bà vợ chỉ nói một câu: Thôi, được rồi, chờ chút mặc quần áo tử tế rồi nói chuyện, chẳng lẽ anh để bạn anh thấy tôi thế này à?

Ông chồng thấy vợ nói vậy, nghĩ cũng phải và “nể” nên đồng ý cho cả hai mặc quần áo vào để xử lý.

Mặc quần áo xong, bà vợ ráo hoảnh: “Chẳng mấy khi các bác đến nhà em chơi, ở đây trưa ăn cơm với nhà em nhé.” Ông chồng gầm lên: Đồ trơ tráo, bắt tại chỗ ngoại tình mà còn nhơn nhơn vậy à?

Bà vợ thủng thẳng đáp lại: Bắt cái gì? Chứng cớ đâu? Khách đến nhà thì mời ở lại ăn cơm tử tế còn nói gì?

Chẳng là hồi đó làm gì có điện thoại chụp ảnh hoặc quay phim, nên cứ mặc quần áo xong là xong. Thế là ông chồng đành ngậm ngùi vì đuối lý.

Kể từ đó, mỗi lần đi về, biết bà vợ ngoại tình, thì ông chồng vẫn cứ hát khe khẽ: Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao…

Câu chuyện thứ ba: Thanh tra Formosa

Kể hai câu chuyện trên nhân dịp nhà nước vừa triển khai Tổng Kiểm Tra Formosa.

Formosa là một công ty nước ngoài, chiếm một khu đất cả hàng ngàn ha, biệt lập với xung quanh bằng hào sâu trong ngoài và tường cao. Nội bất xuất, ngoại bất nhập.

Formosa được ưu tiên, ưu đãi đến mức không thể ngờ và chính vì vậy đã gây nghi ngờ trong công luận, trong người dân. Giá cả thuê rẻ hơn cho không, lý do là thuê 3,300 ha đất 70 năm, chỉ phải trả 96 tỷ đồng. Trong khi đó, để giải tỏa được khu vực đó, Việt Nam phải bỏ ra hàng ngàn tỷ đồng. Một kiểu kinh doanh mà nói theo ngôn ngữ dân gian là kinh doanh kiểu cave: “Lấy lỗ làm lãi.”

Thậm chí, thanh tra còn vạch ra rằng: Hà Tĩnh đã vượt thẩm quyền, cho thuê đất đến 70 năm là trái luật. Nhưng thủ tướng đã đỡ đòn ngay cho tỉnh.

Formosa nhập về 400 tấn chất độc hóa học để súc rửa đường ống và đã làm từ mấy tháng qua. Đường ống xả đặt ngầm dưới biển và xả ra biển.

Cá chết hàng loạt, môi trường bị hủy hoại, thảm họa xảy ra.

Nhà nước loanh quanh thanh minh cho rằng Formosa không dính dáng đến tội ác này.

Thứ trưởng Bộ Tài Nguyên-Môi Trường khi được phản ánh về đường ống xả ngầm ra biển đã nói ngay: Được phép. Khi được hỏi về nhiễm độc kim loại nặng trong nước biển, ông trả lời: Tổn hại cho đất nước.

Một ông vụ phó còn nói thẳng: Chúng tôi không thể vào Formosa vì “có yếu tố nước ngoài.” Câu nói thật lòng về khu “tô giới Formosa” này đã gây bão với câu hỏi: Liệu Việt Nam còn chủ quyền với khu Formosa Vũng Áng nữa không?

Công luận và dư luận lên tiếng, không cãi được, Bộ Tài Nguyên-Môi Trường đổ lỗi cho thủy triều đỏ, bị phản ứng dữ dội bởi chính các nhà khoa học.

Còn người dân, thì nói theo cách của Nam Cao “Nói chó cũng không ngửi được.”

Thế là sau vài tháng đánh động, nhà nước tổ chức thanh tra, kiểm tra Formosa.

Chưa rõ kết quả thanh tra sẽ đến đâu, khách quan chủ quan thế nào, ngay ngày đầu tiên đã xác nhận: Formosa đã dùng 51 tấn hóa chất. Còn Bộ Công Thương thì khẳng định: Cả năm 2015 và tính đến thời điểm này, Formosa đã nhập khẩu gần 384 tấn hóa chất.

Người dân, họ có quyền nghi ngờ và đặt câu hỏi:

-Tại sao ngay khi bắt quả tang xả thải, nhà nước không kịp thời thanh tra, kiểm tra ngay mà chờ cho đến khi rượu đã cất, quần đã kéo lên?

-Tại sao khi Formosa nhập cả gần 400 tấn hóa chất, tự ý sử dụng và xả ra biển mà nhà quản lý không nắm được họ đã sử dụng ra sao và xả ra cái gì? Cho đến nay, chưa có một ai chịu trách nhiệm về việc này?

-Tại sao thanh tra chính phủ đã kết luận về những sai phạm của Formosa nhưng đến nay vẫn cứ bình chân như vại?

-Liệu cuộc thanh tra, kiểm tra này lại có rơi vào vòng luẩn quẩn mà người dân đã đúc kết:

Thanh tra, thanh mẹ, thanh gì

Hễ có phong bì thì lại Thankyou?

Chẳng ai cấm được người dân nghi ngờ, khi mà lòng tin vào chế độ, vào quan chức và các tổ chức nhà nước đã bị tiêu hủy như chính sự hủy hoại môi trường miền Trung hiện nay.

Cựu thị trưởng London so sánh Liên Âu với Hitler

LONDON, Anh (AP) – Cựu thị trưởng London, ông Boris Johnson, vừa lên tiếng cho rằng các mục tiêu của khối Liên Âu (EU) không khác gì của Adolf Hitler trước kia, nói rằng khối gồm 28 quốc gia này muốn thành lập một siêu quốc gia, giống như nỗ lực của lãnh tụ Nazi trước đây khi muốn thống trị lục địa Âu Châu.

Ông Boris Johnson. (Hình: Matt Cardy/Getty Images)

Ông Johnson, một khuôn mặt chính trị nổi tiếng ở Anh, cho rằng quốc gia này nên rời khỏi khối EU, vì trong 2,000 năm qua của lịch sử Âu Châu, các nỗ lực thống trị toàn lục địa và tái tạo thời hoàng kim của Đế Quốc La Mã đã đều thất bại.

“Napoleon, Hitler, cùng một số người khác đã có nỗ lực này và đều chấm dứt một cách thảm thương. Khối EU cũng đang cố làm điều này nhưng bằng các hình thức khác,” theo ông Johnson khi trả lời cuộc phỏng vấn của tờ báo Sunday Telegraph.

Các phát biểu của ông Johnson gặp sự phản đối mạnh mẽ của phía muốn nước Anh ở lại EU.

Họ cho rằng ông Johnson tìm cách đánh lạc hướng, không muốn nhắc tới những ảnh hưởng trầm trọng về kinh tế cho nước Anh nếu cử tri quốc gia ngày bỏ phiếu rút khỏi EU trong cuộc trưng cầu dân ý ngày 23 Tháng Sáu tới đây. (V.Giang)

Ai Cập tuyên án 300 người phản đối giao đảo cho Saudi Arabia

CAIRO, Ai Cập (NV) – Gần 300 người từng bị chính phủ Ai Cập bắt giam do biểu tình phản đối việc chuyển giao hai đảo Tiran và Sanafir trong biển Hồng Hải cho Saudi Arabia đã bị tuyên án hôm Thứ Bảy.

Dân Ai Cập biểu tình phản đối giao đảo cho Saudi Arabia. (Hình: AP Photo/Amr Nabil, File)

Những người này tham dự cuộc biểu tình ngày 25 Tháng Tư vừa qua và là cuộc biểu tình lớn nhất kể từ khi chính phủ Abdel Fattah al-Sisi lên cầm quyền ba năm trước đây.

Bản tin của Deutsche Wele cho hay những người này bị kết án hôm Thứ Bảy là vi phạm luật cấm biểu tình mà không xin phép trước.

Có 33 bị cáo hiện diện trước tòa, trong khi những người còn lại đang được tại ngoại hậu tra.

Tờ báo nhà nước al-Ahram cho hay có 101 bị cáo lãnh án 5 năm tù và 51 người khác bị bản án 2 năm tù.

Ông Ahmed Helmy, luật sư biện hộ cho họ, nói rằng họ sẽ kháng án.

“Chúng tôi không thấy có chỉ dấu phạm tội,” ông cho hay.

Quyết định giao hai đảo này cho Saudi Arabia được loan báo trong chuyến viếng thăm Ai Cập của Vua Salman, người cũng công bố một loạt các dự án trợ giúp và đầu tư phát triển.

Cả Ai Cập và Saudi Arabia đều nói rằng hai đảo này chỉ được đặt dưới quyền kiểm soát của Ai Cập vì Riyadh đã yêu cầu Cairo bảo vệ vào năm 1950. (V.Giang)

Obama: Xây tường biên giới không giải quyết vấn đề của Mỹ


PISCATAWAY, New Jersey (AP) – Tổng Thống Barack Obama hôm Chủ Nhật kêu gọi các sinh viên vừa tốt nghiệp hãy bác bỏ lập luận của những người muốn ngăn chặn sự kết nối ngày càng lan rộng của thế giới bằng cách xây tường quanh nước Mỹ hay có thái độ thiếu hiểu biết, khi hầu như đáp trả các phát biểu của ông Donald Trump trong thời gian gần đây.



Tổng Thống Barack Obama đọc diễn văn tại đại học Rutgers University. (Hình: Eduardo Munoz Alvarez/Getty Images)


Ông Obama dùng bài diễn văn đọc tại lễ tốt nghiệp ở đại học Rutgers University để trình bày một cái nhìn về thế giới khác hẳn với những gì mà người đang được coi sẽ đại diện đảng Cộng Hòa ra tranh cử tổng thống đã đưa ra.


Ông Obama nói với khoảng 12,000 sinh viên tốt nghiệp rằng sự thay đổi của thế giới này đang gia tăng chứ không chậm lại, và lịch sử thế giới cận đại chứng minh rằng những thử thách lớn lao nhất không thể giải quyết bằng sự cô lập.


“Xây một bức tường sẽ không ngăn được điều đó,” ông Obama nói, ám chỉ lời kêu gọi của ông Trump là hãy xây tường biên giới giữa Mỹ và Mexico. “Điểm chính ở đây là, để giúp chính mình, chúng ta phải giúp những người khác – chứ không rút cây cầu nối và tìm cách ngăn không cho thế giới lọt vào.”


Ông Obama không hề nhắc đến tên ông Trump, tuy nhiên mục tiêu ông nhắm tới có vẻ rất rõ ràng.


Ông đề cập đến những phát biểu có tính cách chê bai đối với người Hồi Giáo và di dân, cũng như chống đối các thỏa thuận tự do mậu dịch, vốn theo ông chỉ là chối từ sự thật vì mục tiêu chính trị.


“Trong chính trị cũng như trong đời sống, sự thiếu hiểu biết không hề là đức tính tốt,” ông Obama nói. “Không có gì là hay khi người ta nói mà không hiểu mình đang nói gì. Điều đó chẳng hề có nghĩa là đang nói sự thật hay trình bày vấn đề thẳng thắn. Điều đó không có nghĩa là thách đố sự khéo léo trong chính trị. Điều đó chỉ là không hiểu biết gì về điều mình đang nói.”


Khoảng 50,000 sinh viên và gia đình kéo đến chật vận động trường High Point Stadium để nghe bài phát biểu của ông Obama, vị tổng thống Mỹ đương nhiệm đầu tiên đến dự lễ ra trường ở đại học có 250 năm lịch sử này. (V.Giang)

Hải Quân Mỹ chuẩn bị tiếp nhận khu trục hạm lớn nhất

BATH, Maine (AP) – Hải Quân Mỹ đang chuẩn bị để tiếp nhận chiến hạm USS Zumwalt, chiếc khu trục hạm lớn nhất và tối tân nhất.

Khu trục hạm USS Zumwalt. (Hình: US Navy/General Dynamics Bath Iron Works via Getty Images)

Các món đồ cá nhân của thủy thủ đoàn, hàng hóa cùng đồ phụ tùng đang được chuyển lên chiếc chiến hạm dài gần 186 m này, theo lời Đại Tá Hạm Trưởng James Kirk.

Zumwalt là chiếc đầu tiên trong loại chiến hạm mới này và được đóng tại cơ xưởng Bath Iron Works, nơi cũng sản xuất các khu trục hạm Arleigh Burke, xương sống của hạm đội Mỹ, từ năm 1989 tới nay.

Bath Iron Works dự trù sẽ chuyển giao chiếc Zumwalt cho Hải Quân Mỹ trong tuần này.

“Chúng tôi đã vượt qua nhiều trở ngại để có được ngày hôm nay,” theo lời một chuyên viên điện, John Upham, ở thành phố Litchfield. “Tôi nghĩ rằng mọi người trong xưởng đều hãnh diện về công trình này.”

Chiến hạm Zumwalt có dáng kiểu đặc biệt khiến việc phát giác trên màn ảnh radar sẽ khó gấp 50 lần hơn.

Chiến hạm có động cơ tuộc bin, cũng giống như loại gắn trên phi cơ Boeing 777; các hải pháo mới của chiếc tàu cũng có thể bắn trúng mục tiêu xa tới khoảng 160 km.

Do được tự động hóa ở nhiều phần vụ nên chiến hạm này có thủy thủ đoàn ít người hơn so với các khu trục hạm đang sử dụng.

Phí tổn để đóng chiếc Zumwalt có thể lên tới $4.4 tỷ.

Trước đây Hải Quân Mỹ dự trù đóng 32 chiếc nhưng do giá thành quá cao nên chỉ còn đóng bốn chiếc.

Chiến hạm này sẽ có bến nhà tại San Diego, tiểu bang California. (V.Giang)

Bắc Hàn thả du thuyền của công dân Nga vì ‘bắt lầm’


MOSCOW, Nga (NV) – Giới hữu trách Bắc Hàn hôm Chủ Nhật đã thả một du thuyền của công dân Nga để tiếp tục cuộc hành trình về cảng Vladivostok, hai ngày sau khi bắt giữ chiếc thuyền này cùng năm người trong khu vực cận duyên, theo giới truyền thông Nga.



(Hình minh họa: Khaled Fazaa/AFP/Getty Images)


Bản tin của hãng thông tấn Reuters cho hay chiếc thuyền đang đi từ cảng Pusan của Nam Hàn đến cảng Vladivostok của Nga ở vùng Viễn Đông hôm Thứ Sáu thì bị bắt ở nơi cách bờ biển Bắc Hàn khoảng chừng 130 km.


Hãng thông tấn RIA của Nga hôm Chủ Nhật trích thuật lời phát biểu của lãnh sự Nga tại Chongjin nói rằng phía Bắc Hàn bắt giữ chiếc thuyền này do sự “lầm lẫn.”


Hãng thông tấn Tass trích thuật lời của lãnh sự này nói rằng một tàu đánh cá Bắc Hàn nhìn thấy một hình ảnh gì đó được coi là của Nam Hàn trên chiếc thuyền này, rồi sau đó báo tuần duyên đến kéo chiếc thuyền này về cảng Kimchaek của Bắc Hàn.


Lãnh sự Nga hãng thông tấn RIA hay chiếc thuyền và thủy thủ đoàn được phép rời Kimchaek vào lúc trưa ngày Chủ Nhật. (V.Giang)

Giới trung lưu thu hẹp trong 9/10 đô thị Mỹ do thu nhập giảm

WASHINGTON, DC (AP) – Trong đại đa số các thành phố trên khắp nước Mỹ, giới trung lưu đang bị thu hẹp lại.

Khoảng cách ngày càng lớn về lợi tức đang khiến nhiều gia đình lên mức cao hơn hoặc thấp hơn trong các khu thị tứ lớn, trong khi số gia đình ở giữa ngày càng ít hơn, theo một bản báo cáo do tổ chức Pew Research đưa ra tuần qua.

(Hình minh họa: Robyn Beck/AFP/Getty Images)

Trong gần 1/4 các khu thị tứ, thành phần trung lưu nay không chiếm đa số, Pew cho biết.

Một cuộc điều tra tương tự vào năm 2000 cho thấy chỉ có chưa đầy 10% các khu thị tứ mà người trung lưu không chiếm đa số.

Sự gia tăng mạnh mẽ đó cho thấy sự suy thoái lớn lao từ năm 2000 tới 2014. Trong thời gian đó, giới trung lưu sút giảm trong 9/10 các khu thị tứ ở Mỹ, theo Pew.

Sự thu hẹp của thành phần trung lưu đã là đề tài tạo nhiều chú ý và khiến hai ứng cử viên đánh mạnh vào vấn đề này có thêm sự ủng hộ là Donald Trump và Bernie Sanders.

Nhiều chuyên gia đã cảnh cáo rằng sự khác biệt ngày càng lớn trong số thu nhập có thể làm chậm sự phát triển kinh tế và khiến việc leo lên bức thang kinh tế ngày càng khó khăn hơn. Một số cuộc nghiên cứu cho thấy so với các trẻ em sống trong cộng đồng gồm cả người có lợi tức cao và thấp, những trẻ em sống trong các cộng đồng gồm toàn người có lợi tức thấp sẽ khó hơn để đạt được mức trung lưu.

Theo cách tính của cơ quan Pew, một gia đình gồm ba người được coi là trung lưu trong năm 2014 nếu tổng số lợi tức ở vào khoảng từ $42,000 tới $125,000.

Giới trung lưu nay chiếm chưa tới một nửa dân số ở các thành phố như New York, Los Angeles, Boston và Houston.

Bản báo cáo của Pew cũng cho hay lợi tức của một gia đình tiêu biểu đã giảm xuống tại 190 trong số 229 khu thị tứ, cho thấy sự sút giảm trong mức sống của người dân Mỹ kể từ năm 1999 tới nay.

Mức lợi tức trung bình cũng giảm trong những thành phố được coi là giàu như San Francsico, Seattle và Denver. (V.Giang)

Tìm hiểu Luật Cải Tổ Xí Nghiệp

Luật Sư LyLy Nguyễn

Luật Sư LyLy Nguyễn chuyên về Luật Khánh Tận Chương 7, 11, 13 cho cá nhân và cơ sở thương mại, xóa hết các loại nợ, tranh tụng trước Tòa Khánh Tận và khai phá sản hủy bỏ nợ thuế. Về Hoạch Định Tài Sản, Luật Sư LyLy chuyên thảo di chúc và tín mục (trust), ủy quyền điều hành tất cả tài sản, dặn dò săn sóc y tế khi bất lực và hoạch định kế nghiệp. Về Luật Thuế, Luật Sư LyLy đại diện cho thân chủ trường hợp bị kiểm thuế, xin ngưng tịch thâu tài sản vì thiếu thuế, đại diện biện hộ trước Tòa Án Thuế và điều đình xin giảm nợ thuế. Về Luật Thương Mại, Luật Sư LyLy giúp thành lập công ty và tổ hợp hùn hạp. Ngoài ra Luật Sư LyLy còn rất giàu kinh nghiệm về thuế lợi tức cá nhân, thuế trả nhân công, thuế mua bán và thuế tài sản ở hai cấp liên bang và tiểu bang. Luật Sư LyLy Nguyễn được chứng nhận hành nghề tại Supreme Court of California, United States District Court, United States Court of Appeals for the Ninth Circuit và United States Tax Court. Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 10221 Slater Avenue, Suite 216, Fountain Valley, California 92708. Điện thoại: (714) 531-7080. website: www.lylylaw.com

Sáp nhập hay mua nghiệp vụ khác với mục đích phát triển công ty là một phần nhỏ nhoi của thế giới “cải tổ xí nghiệp” (corporate change) rộng lớn vô tận. Ngay chỉ riêng vấn đề sáp nhập nghiệp vụ mà thôi, Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ (U.S. Department of Justice) đã thiết lập và ấn hành một bản hướng dẫn phương cách nhận định thị trường, phân loại sáp nhập, phân tích ảnh hưởng thương trường và lượng định các đề nghị sáp nhập.

 Tuy nhiên ngay chính Bộ Tư Pháp cũng mau mắn báo động rằng vì lý do bản hướng dẫn áp dụng cho một lãnh vực có sự kiện quá rộng lớn như vậy cho nên mỗi đề nghị cải tổ xí nghiệp phải được giải quyết theo từng hoàn cảnh khác nhau so với những vụ từng xẩy ra trước đó. Việc cải tổ doanh nghiệp luôn luôn dính líu tới kinh tế và pháp luật và vì phần nhiều hình thức thay đổi có liên quan đến thuế má nên đây cũng là cơ hội tái tạo nghiệp vụ sao cho miễn thuế. Lãnh vực cải tổ xí nghiệp rất phức tạp và quá chi tiết cho nên mỗi đề nghị sáp nhập của công ty khác đều là thử thách mới phải cần đến luật sư kinh nghiệm về cách phân nhánh khi lập quyết định.

Sáp nhập hay tiếp quản công ty là một trong các hình thức cải tổ xí nghiệp quan trọng, tuy nhiên một số hình thức cải tổ thường bị sử dụng từ ngữ sai lầm không đúng chỗ, trên thực tế các hình thức này đều có nhiều khác biệt nhất có ảnh hưởng quan trọng trên mặt pháp lý và thuế vụ. Sau đây là so sánh giữa một số hình thức cải tổ xí nghiệp tiêu biểu.

“Thu nhận” (acquisition) – Thu nhận có nghĩa là một xí nghiệp dành quyền kiểm soát một nghiệp vụ khác do sự thỏa thuận mua lại bằng tài sản (asset acquisition). Như đã đề cập trong bài trước, thu nhận do mua tài sản là phương pháp sáp nhập theo đó xí nghiệp đứng mua bỏ vốn ra để mua lại một phần hay toàn thể tài sản của xí nghiệp đứng bán để đánh đổi lấy chứng khoán, tiền mặt, hay tài vật của nghiệp vụ đó. Thu nhận do mua tài sản thì phải giữ nguyên vẹn cấu trúc của xí nghiệp cho tới khi hoàn toàn giải tán và sau khi số tiền bán được đã chia xong cho các cổ đông. Thông thường thiểu số cổ đông không cần phải nói năng gì trong việc bán nghiệp vụ này và vì lý do công ty đứng mua không mua trọn vẹn mà chỉ một phần mà thôi nên không phải gánh chịu liên đới của xí nghiệp bán. Thu nhận do mua tài sản là phương cách tốn kém nhất trong các loại sáp nhập và thường gặp nhiều khó khăn trong việc sang chuyển các khế ước, thuê mướn và môn bài từ thành phần thứ ba vì trước bạ của mỗi món tài vật bán đi phải sang tên riêng rẽ.

“Tiếp thu” (takeover) là thu nhận xí nghiệp mới bằng cách mua cổ phần (stock acquisition). Theo phương cách này thì “cổ đông đa số” – là số người nắm nhiều chứng khoán nhất của công ty – bán thẳng số cổ phiếu mà họ có cho người mua. Trường hợp hội đồng quản trị không chấp thuận cho bán thì cuộc mua này gọi là “tiếp thu không thân thiện” (hostile takeover). Tiếp thu không cần đến sự chấp thuận của hội đồng quản trị mới mua được công ty. Văn kiện cần thiết để chuyển chủ quyền chỉ cần các chứng chỉ cổ phiếu (stock certificates), hợp đồng, hay bất cứ một hình thức giấy tờ nào mà thành phần thứ ba đòi hỏi mà thôi. Có rất nhiều vấn đề rắc rối trong việc tiếp thu. Thành phần “cổ đông đa số” mới vẫn phải chịu trách nhiệm liên đới đối với những món nợ xẩy ra từ đời sở hữu chủ cũ trước khi mua. Ủy Ban Trao Đổi Chứng Khoán (Securities and Exchange Commission) của chính phủ liên bang có thể bắt buộc công ty phải đăng ký cuộc mua bán này. Thành phần “cổ đông thiểu số” có quyền không nhượng bộ và tiếp tục nắm giữ các chức vụ cũ trong công ty là điều làm cho chủ nhân mới chưa chắc hài lòng.

“Hợp nhất” (consolidation) – Hợp nhất là một hình thức cải tổ xí nghiệp quan trọng khác theo đó hai hay nhiều nghiệp vụ cùng hợp lại với nhau thành một công ty mới. Thông thường đây là một lối giao dịch có tính cách hợp tác thân hữu theo đó công ty mới thu nhận được tất cả những ưu điểm và tinh hoa của cả hai xí nghiệp cũ để kết hợp hoạt động với nhau để tạo hiệu năng cao và chắc chắn sẽ đạt được thành tích xuất sắc hơn hẳn các nghiệp vụ cũ trước khi hợp nhất. Ưu điểm của hình thức hợp nhất là các nghiệp vụ cũ đều được gia nhập vào thương vụ mới với cùng một vị thế ngang nhau. Hợp nhất có điểm khác biệt là cả hai xí nghiệp cùng sống sót và hòa hợp hoạt động với nhau không có xí nghiệp nào bị xóa sổ vĩnh viễn như theo hình thức sáp nhập.

“Sáp nhập” (Merger) – Sáp nhập là gom hai hay nhiều nghiệp vụ lại với nhau do một xí nghiệp thu mua trực tiếp tất cả tài sản của xí nghiệp đồng ý bán đi. Theo phương pháp này thì hai xí nghiệp cùng thỏa thuận hợp lại và lập thành một công ty chiếu theo luật lệ tiểu bang. Muốn thế thì cần phải có ít nhất hai phần ba tổng số cổ đông của mỗi xí nghiệp cùng cả hai hội đồng quản trị chấp thuận. Như vậy sẽ có một công ty bị “xóa sổ” vĩnh viễn, chỉ còn một công ty “sống sót” sẽ tiếp quản tất cả mọi hoạt động thương vụ, tài sản và nợ nần của cả hai xí nghiệp. Cổ đông của công ty biến mất sẽ trao đổi số cổ phiếu hiện hữu của họ đổi lấy một phần vốn liếng tương đương trong công ty còn sống sót. Nói chung theo kiểu sáp nhập xí nghiệp cổ điển, việc sáp nhập khởi sự bằng sự thỏa thuận giữa hai nghiệp vụ muốn gộp thành một, đưa đến kết quả công ty sống sót mua lại tất cả chứng khoán của công ty bị xóa sổ để đổi lấy quyền kiểm soát toàn bộ nghiệp vụ này. Thông thường sau khi thương lượng đã hoàn tất, đại diện của mỗi xí nghiệp cùng ký vào bản thỏa hiệp sơ bộ hoặc thư dự tính (letter of intent). Nếu cuộc sáp nhập được hội đồng quản trị (board) và cổ đông của cả hai công ty bỏ phiếu chấp thuận, bản thỏa hiệp sáp nhập (articles of merger) sẽ được nộp tới Bộ Trưởng Nội Bang (Secretary of State) của tiểu bang. Tới khi được tiểu bang chính thức chấp thuận công ty còn sống sẽ nắm được trọn vẹn quyền lực, đặc quyền, đại lý, và tài sản của xí nghiệp đã nhượng lại. Sau khi cuộc sáp nhập đã hoàn tất thì xí nghiệp nhượng lại hoàn toàn bị xóa mất tung tích để nhập hẳn vào tổ chức của xí nghiệp sống sót.

“Bán cổ phần lần đầu cho công chúng” (initial public offering) – Đây là hình thức cải tổ xí nghiệp theo đó lần đầu tiên công ty đem bán cổ phần vừa mới phát hành ra thị trường chứng khoán công cộng với mục đích gây thêm vốn để phát triển công ty trong tương lai. Thông thường lần đầu tiên phát hành cổ phiếu cho công chúng là giai đoạn sơ khởi thành lập một xí nghiệp công ty (a publicly held corporation) nói chung là nghiệp vụ có cổ phần (shares) do công chúng giữ chủ quyền sở hữu.

Một hình thức cải tổ xí nghiệp khác được mệnh danh là “mua bằng cách nâng vốn” (leveraged buyout). Theo hình thức này xí nghiệp thu mua một nghiệp vụ khác để sáp nhập vào công ty mình nhưng không dùng vốn công ty mà mua bằng tiền vay của các nguồn tài trợ. Sau đó công ty sẽ trả nợ bằng lợi tức sẽ kiếm được trong tương lai hoặc bán bớt tài sản. Thông thường khi sang chuyển chủ quyền công ty phải thiết lập lại một bản kết toán đối chiếu cân bằng chi thu (balance sheet) có ghi rõ số tiền “nâng vốn.” Chính bản kết toán đối chiếu có “nâng vốn” này là điểm phân biệt vụ thu mua này khác với cuộc thu mua thông thường.

Ngoài các hình thức căn bản kể trên còn có một số từ ngữ chuyên môn được dùng lẫn lộn cho một số tình huống canh cải xí nghiệp khác thí dụ như “thanh toán” (liquidation) là hoán đổi tài sản của xí nghiệp ra tiền mặt với dự tính trả dứt nợ cho chủ nợ và phần còn lại sẽ phân phối cho các sở hữu chủ cổ phần xí nghiệp. Danh từ “tái phối trí” (recapitalization) là sự điều chỉnh cổ phần công ty. Thí dụ một xí nghiệp cầm thế nợ bằng cách phát hành cổ phiếu đưa đến kết quả “nâng vốn” trên vốn thật của xí nghiệp.

Một từ ngữ khác là “cải thiện cơ cấu” (restructuring) khi một xí nghiệp thay đổi tổ chức của mình để bội tăng tối đa hiệu năng của tài sản công ty. “Cải thiện cơ cấu” thường được áp dụng bằng cách sang chuyển một phần hay toàn bộ nghiệp vụ dưới hình thức bán lấy tiền mặt hay chứng khoán để trả nợ hoặc hợp tác vào một công cuộc kinh doanh mới. Sau hết “tái tổ chức” (reorganization) là việc điều chỉnh cấu trúc vốn liếng của xí nghiệp. Nhiều khi tái tổ chức được dùng trong việc khai phá sản theo Chương 11 của Luật Khánh Tận giúp cho công ty còn sống sót và giữ được hoạt động trên thương trường.

Kỳ tới chúng tôi sẽ tiếp tục tìm hiểu các khía canh pháp lý khác trong việc cải tổ xí nghiệp. Cũng như thường lệ người viết xin xác nhận nội dung của những loạt bài tìm hiểu luật pháp này chỉ có mục đích sử dụng với tính cách thông tin (information) giúp quí độc giả một vài kiến thức tổng quát về luật pháp Hoa Kỳ mà thôi và không thể coi như liên hệ của luật sư với thân chủ (attorney-client relationship). Do đó nếu có vấn đề liên quan đến luật, quí độc giả vẫn cần thảo luận với một luật sư chuyên môn về trường hợp của quí vị.

Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở địa chỉ 10221 Slater Avenue, Suite 216, Fountain Valley, CA 92708. Điện thoại: (714) 531-7080. Website: lylylaw.com.

Chiều chiều lái xe điện dạo phố Bolsa

Bài và hình: Tư Mỏ Lết

Người Mỹ hiện nay đang lên cơn sốt với xe điện, khi mà hàng trăm ngàn người dám đặt cọc $1,000 để sẽ được mua một chiếc xe điện “trong mơ” Tesla Model 3. Điểm đáng nói là ở chỗ mãi đến đầu năm 2017, Tesla hứa mới có thể giao những chiếc xe đầu tiên, vậy mà thiên hạ cứ hoan hỉ và tin tưởng chờ.

Một chiếc xe điện.

Trong khi đó, người Việt ở Mỹ này xem ra vẫn còn khá dửng dưng với các loại xe “mang màu xanh lá cây của môi trường.” Một phần vì dân ta vốn vẫn nổi tiếng là cổ điển, trung thành với những tên tuổi đã quen thuộc từ lâu như Toyota Camry, Honda Accord, Lexus ES 350… Một phần là dân mình cũng không thuộc loại quá quan tâm đến vấn đề môi trường. Môi trường hả? Ai làm chết cá, là dân Việt mình khắp nơi đang biểu tình đòi làm cho rõ. Còn nhiệt độ trái đất có thể tăng vài độ? Không sao, từ từ rồi tính!

Có thể là do muốn kích thích sự tò mò thích thú của dân Việt vào xe điện, mà hãng Nissan đã có nhã ý giao một chiếc xe điện Nissan Leaf 2016 cho phóng viên báo Người Việt, để chạy thử lòng vòng dạo phố Bolsa. Cũng nhờ vậy, mà Tư Mỏ Lết này cũng có thêm một chút cảm nhận về xe điện.

Cùng với Tesla Model 3, GM Chevy Volt, Nissan Leaf là một trong ba cái tên được nhắc nhiều đến khi nói về thị trường xe điện tại Hoa Kỳ. Tuy đứng thứ ba trong “tam đại lão nhân” trong ngành xe điện, nhưng Nissan Leaf hiện nay cũng có “võ công” riêng của mình, nên có chỗ đứng khá vững chắc trong thị trường xe điện.

Đầu tiên phải kể đến, đó là nó có sẵn để mọi người có thể mua ngay, hoặc thuê ngay. Chiếc Model 3 thì quá hấp dẫn, nhưng phải đợi hai năm nữa. Chevy Volt thì theo kế hoạch cũng phải đến cuối năm 2016 mới ra lò. Trong khi chiếc Nissan Leaf 2016 thì đã sẵn sàng trên thị trường.

Yếu tố quan trọng nhất của một chiếc xe điện với người mua chính là khoảng cách di chuyển được giữa hai lần sạc điện. Cả Tesla Model 3 và Chevy Volt đều hứa hẹn đến con số trên 200 miles, cho nên mới trở thành “đại ca” và “nhị ca.” Nissan Leaf 2016 chưa đạt được khoảng cách di chuyển này, nhưng đã có một bước tiến rất đáng kể so với các đời trước nó. Nếu Nissan Leaf 2015 chạy được 84 miles giữa 2 lần sạc, con số này của Leaf 2016 là 107 miles (EPA – rated range). Đối chiếu với chặng đường trung bình một người Mỹ phải đi làm hằng ngày, 107 miles là một khoảng cách an toàn “để đi đến nơi, về đến chốn,” thậm chí có thể tạt ngang qua siêu thị, hoặc một quán cà phê trước khi về nhà cũng dư dả.

Yếu tố thứ hai là giá. Chiếc Model 3 có giá khởi điểm là trên $35,000. Chiếc Chevy Volt 2017 có giá khởi điểm cũng vào khoảng $33,000. Trong khi đó, Nissan Leaf 2016 có giá khởi điểm chỉ là khoảng $29,000. Cũng vừa túi tiền. Và nhớ là tiền xăng tiết kiệm được sau 5 năm ước tính trung bình khoảng $6,000. Khá hấp dẫn về mặt kinh tế!

Yếu tố thứ ba là thời gian sạc điện. Nếu có thể ra những trạm sạc nhanh (điện thế 480 V), thời gian sạc đầy chỉ là 30 phút. Còn nếu tự sạc ở nhà, thì Nisan Leaf có hai chế độ: điện thế 220 V sạc trong khoảng 6 giờ, còn sạc bằng điện 110 V thì mất khoảng 22 giờ. Đã mua xe điện, thì nhà nên lắp thêm ổ cắm 220 V. Sạc qua đêm, sáng hôm sau ngủ dậy là có thể yên tâm lên đường đến sở làm.

Những điều kiện căn bản trên xem ra tạm ổn. Bây giờ thử xem dạo phố Bolsa bằng Nissan Leaf có thú vị không? Xin thưa rằng có.

Nissan Leaf 2016 là một chiếc hatchback (có cửa thứ 5 ở đuôi xe) có dáng vẻ điệu đàng, nhìn bắt mắt. Đặc biệt là “cặp mắt lồi” với đèn LED chiếu sáng, nhìn “cool” lắm! Chiếc Nissan Leaf mà hãng Nissan cho báo Người Việt lái thử bên trong trang bị ghế da thơm phức. Màn hình 7” dạng touch screen, với GPS, và kết nối mạng qua hệ thống SiriusXM Travel Link, có thể coi phim, xem giá stock, xem thể thao trên xe. Sang đến thế là cùng!

Nissan Leaf, cũng như bao chiếc xe điện khác, chạy “êm nhu ru” đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Khởi động xe rồi mà mình còn không biết. ngồi trong xe, còn có cái sướng nữa là không còn ngửi thấy mùi khói, mùi xăng. Thiệt là sạch!

Nissan Leaf 2016 có “vọt” không? Xe chạy bằng một động cơ điện xoay chiều công suất 80 kW, tương đương 107 mã lực. Công suất này cho phép Nissan Leaf “vọt” không thua gì các chiếc xe xăng cùng chủng loại gia đình, thậm chí còn có phần hơn, vì công suất đầu ra tại trục mô tơ điện là liên tục và tức thì. Lưu ý rằng Nissan Leaf có hai chế độ vận hành: một chế độ tiết kiệm năng lượng bình điện, và một chế độ vận hành bình thường. Khi chạy với chế độ tiết kiệm điện, xe có thể chạy xa thêm khoảng 10 miles đổ lại. Nếu không có nhu cầu này, người lái xe cứ để chế độ bình thường chạy cho “thả ga.” Khi chuyển từ chế độ tiết kiệm sang bình thường, người lái có thể cảm nhận rất rõ ràng sự khác biệt. Nhấn nhẹ chân ga, là xe chồm lên, điều mà các dân đua xe rất thích thú!

Nói tóm lại, qua một tuần đi xe Nissan Leaf, Tư Mỏ Lết càng tin rằng thời đại sắp tới sẽ là của xe điện. Đó là một khuynh hướng khó mà ngăn được. Chiếc xe điện có đầy đủ các tiện nghi của một chiếc xe xăng, mà còn cho thêm một số đặc tính khác mà xe xăng không có. Điều đáng quan tâm còn lại, là chừng nào các trạm sạc điện sẽ có mặt khắp nơi trên nước Mỹ như các trạm xăng bây giờ, để người lái xe không còn bận tâm về khoảng cách di chuyển. Nhưng đối với nhiều người Việt xứ Bolsa chỉ cần di chuyển trong đường phố, khoảng cách 107 miles là có thể chấp nhận được. Cho nên dân ta cũng nên bắt đầu thử làm quen với các loại xe điện, như dân Mỹ đã làm.

Chiều chiều lái xe điện dạo phố Bolsa… Tại sao không?

Texas: Xe buýt lăn vòng, 8 chết, hàng chục bị thương


LAREDO, Texas (NV)
Tám người chết và khoảng 40 bị thương khi một xe buýt bao thuê bị lăn vòng trên một xa lộ ở Texas vào sáng hôm Thứ Bảy.

 
 Chiếc xe buýt lâm nạn đang được kéo khỏi hiện trường ở Nam tiểu bang Texas. (Hình: KGNS)

Reuters trích lời Bộ Giao Thông Texas cho hay không có xe nào khác liên quan với tai nạn.

Tai nạn xảy ra vào khoảng 11 giờ 45 sáng, khi tài xế bị lạc tay lái khiến xe bị lộn vòng, trong lúc xe đang chạy về hướng Bắc trên xa lộ US Route 83, nơi cách thành phố Laredo 45 dặm về hướng Bắc.

Bảy hành khách được xác nhận chết tại chỗ và một người chết tại bệnh viện.

Bốn mươi bốn người khác, gồm cả tài xế, được đưa đi điều trị tại các bệnh viện ở địa phương.

Theo Cơ Quan An Toàn Công Cộng Texas, chưa rõ tình trạng sức khỏe của các nạn nhân bị thương nhưng một số có vẻ trong tình trạng nguy kịch.

Chiếc xe buýt xấu số đi từ Rio Grande Valley vào sáng cùng ngày đến Khách Sạn Sòng Bài Kickapoo Lucky Eagle Casino Hotel, và tai nạn xảy ra khi đang đi đến đèo Eagle Pass, nằm cách San Antonio khoảng 140 dặm về hướng Tây.

Nhật báo Morning Times nói, xe buýt do công ty OGA Charters hoạt động, có trụ sở đặt tại San Juan, Texas. (TP)

Báo bị đình bản vì đăng bài chỉ trích vụ cá chết


SÀI GÒN (NV) – Một thờ báo có trụ sở ở thành phố Sài Gòn đã bị nhà cầm quyền ép phải “tự đình bản trong 3 tháng” và nộp phạt 140 triệu đồng (khoảng $7,000) vì đăng bài viết có nội dung chỉ trích nhà cầm quyền trong vụ cá chết ở 4 tỉnh miền Trung Việt Nam.



Trang mạng mang tên “Tiếp Thị Thế Giới” của báo Thế Giới Tiếp Thị. (Hình chụp qua màn hình)


Theo truyền thông Việt Nam loan tin, hôm 14 tháng 5, báo Thế Giới Tiếp Thị, một ấn phẩm trực thuộc báo Nông Thôn Ngày Nay của Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn, đã bị “Cục Báo Chí ra quyết định phạt tiền 140 triệu đồng và tờ báo này ‘xin tự đình bản’ ba tháng ấn phẩm Thế Giới Tiếp Thị.”


Tuy nhiên, quyết định này chỉ áp dụng với tờ báo in còn phiên bản online mang tên “Tiếp Thị Thế Giới” vẫn hoạt động bình thường.


Theo truyền thông Việt Nam, “Hai bài viết đăng trên ấn phẩm Thế Giới Tiếp Thị là ‘Mãi mãi là người đến sau’ và ‘Lời than thở của các loài cá’ đã ‘vi phạm quy định của chính phủ quy định xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động báo chí, xuất bản.’”


Cả hai bài báo này đều là của nhạc sĩ, nhà báo Tuấn Khanh và hiện đã bị gỡ khỏi trang mạng Tiếp Thị Thế Giới, nhưng người ta vẫn có thể đọc được ở những trang mạng khác.


Nhạc sĩ, nhà báo Tuấn Khanh là cây bút quen thuộc, với nhiều bài bình luận được cho là “nảy lửa” liên quan đến các vấn đề trong xã hội Việt Nam, đặc biệt là tình hình trên Biển Đông và gần đây nhất là vụ cá chết ở miền Trung.


Không chỉ viết, Tuấn Khanh cũng là người tham gia nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc trước đây và từng sáng tác các ca khúc kêu gọi lòng yêu nước của người dân Việt Nam.


Nội dung bài báo “Mãi mãi là người đến sau” của nhạc sĩ Tuấn Khanh có nội dung được cho là có liên quan đến vụ cá chết hàng loạt tại miền Trung.


Một đoạn trong bài này viết: “Như những con cá chết oan ức trên bờ biển, chỉ biết sau cùng rằng đại dương không còn là nhà, mà chỉ còn đầy độc dược, những người dân Việt Nam cũng chỉ biết được phần đen đủi nhất được gieo về phía mình, dù chung quanh đầy lâu đài và dự án vĩ đại, như đang phát triển cho ai khác.”


“Nếu như có một thiên đường để đến, có lẽ người dân Việt nhỏ bé như móng tay chúng ta, mãi cũng chỉ là người đến sau. Và đường đi đến đó, chẳng thong dong gì, mà có thể thông qua những ống dẫn chất thải như của Formosa.”


Bình luận sự kiện này, nhà báo Huy Đức đặt câu hỏi trên trang Facebook của ông rằng: “Khi đình bản một tờ báo chỉ vì hai bài viết này, ông Trương Minh Tuấn (Bộ Trưởng Thông Tin Truyền Thông) muốn tâng công hay muốn “tiếp tay cho các thế lực thù địch nói xấu ông Nguyễn Phú Trọng.” (KN)

Con trai cố TT Reagan: Romney ‘đã đến lúc nên câm mồm’


WASHINGTON DC (NV)
Nhà bình luận chính trị Michael Reagan hôm Thứ Năm nói, “người duy nhất cần nên câm mồm hơn cả chính là Mitt Romney,” về việc ứng cử viên tổng thống Cộng Hòa Donald Trump có nên công bố hồ sơ thuế cá nhân hay không.

 
 Ông Michael Reagan (thứ nhì từ trái) bên cạnh mẹ, cựu Đệ Nhất Phu Nhân
Nancy Reagan, trước linh cữu cố TT Reagan.
(Hình: Getty Images/Bryan Chan-Pool)

Theo Newsmax, ông Romney, cựu thống đốc tiểu bang Massachusetts, hôm Thứ Tư yêu cầu ông Trump hãy công bố hồ sơ thuế, và thêm rằng nếu từ chối thì ông Trump không còn đủ tư cách để chạy vào Tòa Bạch Ốc.

Ông Reagan là con trai trưởng của cố Tổng Thống Ronald Reagan và cũng là tác giả cuốn “Lessons My Father Taught Me: The Strength, Integrity, and Faith of Ronald Reagan.”

Nhận xét về yêu cầu của ông Romney, ông nói: “Ông ấy không nên phát biểu gì cả thì hơn. Ông ấy đã từng tham dự cuộc đua, từng tranh cử ghế tổng thống nhưng thất bại.”

Ông Reagan tiếp: “Đặc biệt là ông ta đã dành hết phân nửa thời gian vận động tại Trump Tower để cố gây quỹ cho mình trong mùa bầu cử năm 2012. Nay ông ta đột nhiên thay đổi thái độ.”

“Bởi thế, nếu tôi là Mitt Romney, để tôi nói điều này, đã đến lúc nên câm mồm là vừa,” ông Reagan kết luận.

Nay ông Trump có nhiều triển vọng trở thành ứng cử viên chính thức của đảng Cộng Hòa, ông cần củng cố sự đoàn kết trong đảng, gồm việc vươn ra với các đối thủ trước đây.

Hôm Thứ Tư, ông Trump gặp gỡ với Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham (Cộng Hòa-South Carolina) trong 15 phút, đặc biệt với cả đối thủ hàng đầu Ted Cruz, người mới bỏ cuộc đua để được đảng Cộng Hòa đề cử tranh cử tổng thống vào tuần trước.

Ông Reagan nói: “Gặp ông Graham là việc làm khôn ngoan. Ông Trump cũng nên gặp hết cả mấy ông Bush nữa. Ông Trump nên gặp những người là đối thủ của ông trước đây vì họ có rất nhiều người theo.”

Ông Reagan tiếp: “Ông Ted Cruz cũng có nhiều cử tri ủng hộ. Ông Trump nên ngồi xuống xoa bóp cho ông Cruz, làm thế nào để ông Cruz cảm thấy thoải mái rồi sẽ quay qua ủng hộ cho, và mang tất cả cử tri của mình ủng hộ theo.”

Ông Reagan kết luận: “Nay là lúc nên quên đi những phiếu đại biểu. Điểm quan trọng bây giờ chính là phiếu của cử tri.” (TP)

Little Saigon tiếp tục biểu tình vụ cá chết ở Việt Nam


Tin hình: Dân Huỳnh/Người Việt


WESTMINSTER (NV) – Gần 300 người biểu tình và tuần hành trên đường Bolsa, trung tâm Little Saigon, miền Nam California bày tỏ sự phẫn nộ với nhà cầm quyền CSVN trong vụ cá chết và biển bị đầu độc tại 4 tỉnh miền Trung Việt Nam.



Đoàn biểu tình tuần hành trên phố Bolsa, chiều 14 Tháng Năm, 2016.


Cuộc tuần hành vào chiều Thứ Bảy, 14 Tháng Năm này tiếp nối cuộc biểu tình hôm Thứ Bảy tuần trước bằng các khẩu hiệu và biểu ngữ đòi nhà cầm quyền CSVN minh bạch trong vụ cá chết, chia sẻ nỗi đau với người dân 4 tỉnh miền Trung Việt Nam, đồng thời đòi hỏi tự do dân chủ cho Việt Nam, lên án Trung Cộng bá quyền trên Biển Đông….


Cuộc tuần hành diễn ra trong lúc ở Việt Nam đang là rạng ngày Chủ Nhật, 15 Tháng Năm, ngày mà người ta dự đoán sẽ có các cuộc biểu tình vì môi trường ở Sài Gòn và Hà Nội vốn bị nhà cầm quyền CSVN đàn áp trong hai ngày 1 và 8 Tháng Năm vừa qua.

The old man and the… clams


Bùi Bảo Trúc


Năm 1953, Ernest Hemingway cho in cuốn tiểu thuyết ngắn của ông, cuốn The Old Man And The Sea, tác phẩm đã đóng góp nhiều cho giải Nobel Văn Chương mà Hemingway được trao năm 1954. Cuốn novella của Hemingway mở đầu như thế này:


“Lão là một ông già đánh cá một mình trên chiếc thuyền nhỏ trên dòng hải lưu trong vịnh Mexico. Ròng rã đi biển trong suốt 84 ngày, lão không bắt được con cá nào. Trong 80 ngày đầu tiên, lão có một chú bé đi cùng. Nhưng vì lão không câu được con cá nào nên cha mẹ chú bé nói với chú rằng lão xui quá nên chú được đưa sang thuyền của người khác, và ngay trong tuần lễ đầu, chiếc thuyền đó đã bắt được rất nhiều cá…”


Ông già Santiago sống một mình, không vợ, không con, chỉ có cậu bé Manolin làm bạn trong những chuyến ra khơi. Nhưng rồi chính người bạn nhỏ ấy của ông già, Manolin, cũng bỏ ông.


Không bỏ cuộc, ông vẫn ngày ngày dong thuyền ra biển bất kề những buổi chiều thuyền trở về bến không có một con cá nào trên thuyền. Chú bé Manolin vẫn mỗi chiều đón ông trở về bến, giúp ông đem lưới và kéo thuyền lên bờ. Người dân của cái làng chài ấy không hiểu vì sao ông vẫn ra biển nhưng Santiago tin là ông thế nào cũng sẽ bắt được một con cá lớn như ông vẫn thấy trong những giấc mơ về thời tuổi trẻ của ông. Trong những giấc mơ ấy, ông vẫn là một ngư ông kinh nghiệm, suốt cả một đời sống với biển và với cá.


Đến ngày thứ 85, một con cá chắc là lớn lắm đã cắn vào lưỡi câu của ông lão. Con cá vùng vẫy dữ dội lôi thuyền của ông đi xa trong suốt hai ngày đêm. Ông lão cố đem nó vào bờ. Ông tìm đủ mọi cách để đưa nó lên thuyền nhưng không được. Con kiếm ngư quá lớn. Rồi ông không còn nghĩ nó là một con cá mà ông phải giết cho bằng được nữa. Ông thấy nó như một người bạn giữa biển rộng trời cao. Ông cảm thấy bớt đi những cô đơn. Ông thấy nó là một an ủi như con chim nhỏ từ đất liền bay ra đậu trên mũi thuyền của ông. Đến lúc con marlin không còn vùng vẫy tìm cách thoát đi nữa thì ông lại thấy nó như một người em mà ông phải hết lòng bảo vệ chống lại bầy cá mập hung dữ kéo đến tới tấp tấn công nó. Ông giết được 5 con cá mập nhưng con kiếm ngư mà ông yêu quí sau những trận tấn công của bầy cá mập chỉ còn một bộ xương khi ông trở về bến.


Ông kéo thuyền lên bãi cùng với bộ xương con kiêm ngư và về nhà ngủ, mơ tiếp những cơn mơ về thời trẻ, những chuyến đi săn sư tử ở Phi Châu.


Tôi nghĩ đến một lão ngư ông với một câu chuyện không khác chuyện của ông già Santiago bao nhiêu. Ông cũng ngày ngày ra khơi một mình trên chiếc thuyền nhỏ như ông đã làm từ cả mấy chục năm nay. Những mẻ cá ông lưới được tuy không bao nhiêu nhưng cũng vừa đủ nuôi sống gia đình ông trong suốt nhiều năm. Vợ ông đã chết. Mấy đứa con không theo nghề của ông đã rời cái xóm chài ấy đi làm ăn xa. Ông lão vẫn một mình đi biển. Ông không ra xa vì sức khỏe không cho phép, ngoài ra ông cũng sợ lũ tầu “lạ” kéo cờ 5 ngôi sao tấn công như nhiều tầu cá cũng ở xóm chài đã bị húc tan tành, đắm ở xa bờ, người trên thuyền thì bị đánh đập, bắt đi để đòi tiền chuộc mặc dù những chiếc thuyền ấy chỉ đánh cá ở những vùng ngư dân như ông vẫn đánh cá từ bao nhiêu năm nay.


Tưởng như vậy cũng đã đủ khó khăn cho ông lão và các bạn chài của ông rồi nhưng đột nhiên đầu tháng 4 vừa qua, sáng ra cả làng hốt hoảng khi thấy cá chết tấp vào trắng xóa bãi biển. Hàng trăm ngàn đủ mọi giống cá to nhỏ chết nhiều vô số kể. Dân làng không biết phải làm gì với những con cá chết đó. Chỉ một hai ngày sau, những con cá chết này thối rữa dưới nắng nhiệt đới. Vài ba người trong xóm mang về ăn thử thì lập tức ói mửa dữ dội nên không ai dám đụng tới chúng nữa. Rồi những con hải âu cũng lăn ra chết sau khi ăn những con cá chết.


Ngư dân xóm chài vẫn ra biển, cố ra xa hơn mọi lần. Số cá đánh được giảm hẳn và chiều đến, khi trở về bến thì những con cá lưới được trên thuyền cũng chết hết. Người ta không biết chuyện gì đang xẩy ra trong vùng biển của họ. Đài phát thanh cũng không cho biết thêm được bao nhiêu. Một vài người nói là cá chết là do những chất độc thải ra từ một nhà máy ở gần đó. Nhưng các cán bộ thì nói không phải. Đến nay đã là hơn một tháng nhưng những người có quyền ăn, quyền nói vẫn không một lời giải thích về vụ cá chết. Một vài người nói là cá vẫn an toàn, vẫn ăn được và biển vẫn sạch có thể tắm được. Họ còn biểu diễn ăn những con cá nói là bắt từ biển lên. Nhưng biết đâu đó chẳng là cá bắt ở những nơi khác, và xuống biển tắm xong thì ù té lên bờ tắm lại bằng nước sạch trong khách sạn.


Và cá vẫn chết trắng trên những bãi biển ở nhiều tỉnh. Cá thì chết trong khi đó, bọn ngao, hến, sò, ốc bỏ trốn (rất nhiều) khỏi các vùng biển về những nơi an toàn hơn và nhất định tiếp tục… câm như hến cả lũ không đả động hay nhắc đến chuyện cá chết và nguyên do đưa tới cảnh khốn khổ của ngư dân…


Biển đã chết. Cá cũng chết.


Không còn ông lão Santiago, chú nhỏ Manolin nữa, Những con kiếm ngư cũng đã bỏ đi thật xa. Lão ngư ông không còn biển cả nữa. Hemingway muốn đổi cái nhan đề của cuốn sách.


Hay là đề nghị ông đổi thành The Old Man And The Clams : Lão Ngư Ông và bầy Hến.


Không còn biển cả nữa. Chỉ còn một lũ ăn hại đái nát, khi có chuyện thì câm như hến! Lũ hến còn bắt cả những người khác cũng phải câm như chúng. Ai lên tiếng đòi biển sạch là chúng dùng bọn công an hành hung rồi bắt hết.


Khốn nạn cho biển cả của lão ngư ông! Cha tiên sư bọn hến!

Nhà tài phiệt sòng bài Sheldon Adelson ủng hộ Trump $100 triệu


NEW YORK CITY, New York (NV)
Vào cùng ngày ông Sheldon Adelson, tỉ phú sòng bài Sands ở Las Vegas, tuyên bố ủng hộ ứng cử viên tổng thống Cộng Hòa Donald Trump, ông cũng hứa tặng số tiền $100 triệu.

 
 Tỉ phú sòng bài Sands ở Las Vegas, Sheldon Adelson, hứa tặng ủng hộ ông Trump $100 triệu. (Hình: Getty Images/Steve Mack)

Newsmax trích dẫn nguồn tin của The Hill, nói rằng, ông Adelson, người xưa nay chuyên ủng hộ chính trị, vừa quyết định “ngưng chi tiền cho các cuộc vận động bầu cử Quốc Hội để tập trung vào cuộc tranh cử tổng thống.”

Trong mục ý kiến đăng trên báo Washington Post, ông Adelson nói: “Tôi ủng hộ cuộc tranh cử tổng thống của ông Trump và mạnh mẽ kêu gọi quí vị trong đảng Cộng Hòa, đặc biệt các dân cử, người trung thành và người hoạt động cho đảng Cộng Hòa, và cả những người hậu thuẫn tài chánh quan trọng, hãy cùng làm như tôi.”

Theo ProPublica, nhà tài phiệt này đã từng bỏ ra ít nhất $98 triệu cho cuộc bầu cử tổng thống và quốc hội năm 2012.

Đồng thời theo AP, ông Trump, người từng tự hào về việc tự bỏ tiền túi cho cuộc đua vào Tòa Bạch Ốc để không phải lệ thuộc vào các nhà vận động chính trị.

Nhưng nay ông cần tiền của họ, không những thế lại cần nhiều, thật nhiều.

Gần đây, ông Trump mướn một chủ tịch tài chánh toàn quốc, để lo việc gây quỹ cho ông, đồng thời ký thỏa ước với đảng Cộng Hòa, nhờ vậy có thể thu hút được hơn $300,000 từ mỗi người ủng hộ.

Ngoài tỉ phú Adelson, ông Peter Thiel, nhà đồng sáng lập công ty PayPal và cũng là tỉ phú thuộc đảng Libertarian, người từng bơm hằng triệu dollar cho cuộc đua vào ghế tổng thống của ông Ron Paul cách đây bốn năm, gần đây ký tên với tư cách đại biểu của California cho ông Trump.

Và tỉ phú đầu tư ngành dầu hỏa T Boone Pickens tuần này nói rằng ông có dự tính giúp ông Trump trong nỗ lực về tài chánh. Ông mời các giới chức từ một trong những super PAC ủng hộ ông Trump, gặp ông tại nông trại ông ở Texas vào tháng tới.

Ông Eric Beach, giám đốc gây quỹ của Great America PAC hy vọng gây quỹ được $15 triệu đến $20 triệu để giúp ông Trump trong vài tháng tới.

Hôm Thứ Năm, ông Doug Watts, cựu giám đốc truyền thông cho cựu ứng cử viên Ben Carson, thành lập tổ chức lấy tên Committee for American Sovereignty, nhắm gây quỹ cho ông Trump được $20 triệu trước ngày đại hội đảng Cộng Hòa vào Tháng Bảy.

Một số người khác phải cắn răng ủng hộ ông Trump chỉ vì không muốn bà Hillary Clinton của đảng Dân Chủ giành được ghế tổng thống.

Trong số này có ông Stanley Hubbard, một tỉ phú ngành truyền thông, người từng chi tiền để “bứng Trump” nhưng không thành công và nay chuẩn bị viết một ngân phiếu cho ông Trump với mục đích để chận bà Clinton. (TP)

Quân xanh là quân nào vậy?


Bùi Tín
(Nguồn: VOA)


Mấy tháng nay, trong các cuộc xuống đường của anh chị em ở Sài Gòn đã xuất hiện một loại người mới. Họ không phải công an, cũng không phải cảnh sát giao thông, vì không mặc sắc phục vàng đậm hay vàng nhạt, không mang quân hàm, không có tên và số hiệu, chỉ có mũ cứng.



Lực lượng giả dạng “Thanh niên xung phong” đàn áp biểu tình. (Hình: Facebook)


Họ là công an? Không. Là cảnh sát? Cũng không. Là bộ đội, cũng không nốt? Họ làm gì? Họ theo mệnh lệnh của các sĩ quan công an mặc sắc phục có quân hàm, lao vào đấm đá, xua đuổi, có khi lôi kéo thô bạo các anh chị em đấu tranh lên xe bịt bùng rồi phóng đi mất tăm. Gặp người già họ không nương tay, gặp em nhỏ họ không từ. Họ xử sự như những bọn lưu manh hay tù nhân trong trại giam trước đây được bọn quản giáo lựa chọn đi làm những việc phạm pháp xấu xa mà chính một số công an không muốn và không nỡ làm. Họ mặc đồng phục một màu xanh lá cây, không có súng dài hay ngắn, cầm gậy, dùi cui, roi da, có khi dùng võ thuật để bẻ tay, khóa tay, đánh dập đầu gối, bẻ cổ, vật ngã rồi đè lên trên nạn nhân.


Binh chủng nào mới của chính quyền mà đàn áp nhân dân một cách tàn bạo như thế?


Xin thưa, lực lượng này được gọi là “Thanh niên xung phong” (TNXP), sinh ra trong chiến tranh, con đẻ của nhà nước và đảng Cộng Sản từ năm 1964, chuyên ra chiến trường hay áp sát chiến trường, mang thức ăn ra tuyến trước, đào hầm hào cho quân đội, mở đường, sửa đường, tải thương, nói chung là phục vụ chiến trường. Trong chiến tranh ác liệt dọc đường Trường Sơn đã có hàng vạn, hàng chục vạn nam, nữ TNXP bị tử trận.


Trong tiểu thuyết Những Thiên Đường Mù, nhà văn Dương Thu Hương đã nói lên phần nào số phận bi đát của nữ TNXP Quảng Bình hy sinh hết tuổi thanh xuân cho cuộc nội chiến vô nghĩa, bị ốm đau do sốt rét ác tính, khi hòa bình trở lại thì quá tuổi, lỡ thì, ế ẩm. Có cô đầu trọc, bị giới tính ẩn ức, thờ thẫn, phát điên phát rồ giữa rừng phải vào bệnh viện tâm thần, chết mòn chết thảm trong cô quạnh. Mười hai cô gái TNXP Đồng Lộc (Hà Tĩnh) cũng chết thê thảm như thế.


Nếu Đoàn Thanh Niên Hồ Chí Minh là cánh tay phải của đảng CSVN thì Tổng Cục TNXP Việt Nam hiện nay là cánh tay trái của đảng. Cả hai đều là thành viên của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, được giới thiệu ra quốc tế như những tổ chức Phi Chính Phủ bị báo chí Pháp, Anh, Mỹ đặt tên một cách mỉa mai là những “tổ chức phi chính phủ do chính chính phủ tổ chức ra” và do Ủy Viên Bộ Chính Trị Kiêm Phó Thủ Tướng Nguyễn Thiện Nhân chăn dắt. Thành viên của tổ chức này ăn lương nhà nước, mặc quần áo xanh lá cây do nhà nước cấp phát, nay thất nghiệp lan tràn, nhận điều động trở lại của đảng Cộng Sản để đàn áp nhân dân.


Còn nhớ sau ngày 30 tháng 4, 1975, khi đảng CSVN chủ trương cải tạo công thương nghiệp, đánh tư sản bừa bãi thì tổng đội TNXP Sài Gòn có nhiệm vụ xua đuổi họ vào các vùng hoang hóa, bắt họ dựng nhà tạm rất thô sơ để ở. Nhiều TNXP được nhà nước trả tiền để dựng vội hàng ngàn lán trại như những chuồng heo, chuồng bò, để trở về Sài Gòn được biểu dương khen thưởng, một số khá đông nghiễm nhiên trở thành cán bộ có nhãn hiệu 30 tháng 4, được đề bạt và cử đi học theo tiêu chuẩn “cách mạng.” Hồi đó TNXP là một đội ngũ kiêu binh cực kỳ táp nham hỗn tạp.


Ngày nay do nhu cầu đàn áp nhân dân yêu nước, lương thiện chống bành trướng, bảo vệ cây xanh, môi trường sống, lực lượng công an, cảnh sát không đủ, thế là thành ủy Sài Gòn do ông Đinh La Thăng cầm đầu lại có sáng kiến phục hoạt TNXP khi thanh niên, trí thức đang thất nghiệp tràn lan để tạo nên một đám kiêu binh mới. Chúng lại mở kho khôi phục lại bộ cánh TNXP màu xanh lá cây để tạo nên hình ảnh có hàng ngũ hẳn hoi, cùng học đòi nhau ganh đua lập công với đảng. Chúng đánh đập không nương tay cô Đoan Trang đến gãy xương đùi phải vào bệnh viện cấp cứu; chúng đánh đập và gây thương tật cho mấy cặp mẹ con Hoàng Mỹ Uyên và cháu bé Saphia mới lên 5.


Anh chị em chủ các Blog tự do, các Facebook hãy viết truyền đơn vạch mặt bọn kiêu binh TNXP áo xanh mới xuất hiện lại, cố đánh thức lương tri của chúng. Hãy chụp những bức ảnh sống động bọn chúng đang hành hung, đánh đập bà con ta, ghi hình cho rõ và nếu có thể ghi tên tuổi địa chỉ của chúng, in to dán khắp nơi, nhằm cảnh cáo bọn chúng, bêu xấu tội ác của chúng trước công luận và gia đình chúng như những bọn tay sai rẻ tiền, hung thần của tội ác chống nhân dân và dân tộc.


Nhiều luật sư như Luật Sư Phạm Công Út đang sưu tầm tội ác của bọn kiêu binh áo xanh lá cây này để cùng nạn nhân đưa chúng ra tòa, vì chúng tự nhận là tổ chức kinh doanh của công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên dịch vụ công ích TNXP. Ai đứng ra cầm đầu công khai tổ chức này trước pháp luật? Dịch vụ công ích là như vậy sao ? Ai là “xếp” của bọn chúng? Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, Bí Thư Thành ủy Đinh La Thăng, hay Giám Đốc Công An Lê Đông Phong?

Tin mới cập nhật