Cộng Hòa tiếp tục rạn nứt vì … Trump


WASHINGTON DC (NV)
Sự rạn nứt trong đảng Cộng Hòa lớn rộng thêm khi các nhân vật quan trọng hàng đầu của đảng đứng trước chọn lựa, ủng hộ Donald Trump hay chống lại ông, theo CNN.

 
 Cựu huấn luyện viên đội bóng rổ Indiana, Bobby Knight, tuyên bố ủng
hộ Donald Trump. (Hình: Getty
Images/Luke Sharrett)

Khởi đầu là tin ông Trump, người gần như hội đủ điều kiện để đảng Cộng Hòa đề cử tranh ghế tổng thống, và Chủ Tịch Hạ Viện Paul Ryan, sẽ họp mặt với ông Reince Priebus, chủ tịch Ủy Ban Cộng Hòa Toàn Quốc, cùng các nhân vật Cộng Hòa hàng đầu trong nỗ lực nhằm củng cố sự đoàn kết trong đảng.

Trước đó hôm Thứ Năm, ông Ryan đã tạo một cơn chấn động chính trị khi tuyên bố chưa sẵn sàng ủng hộ ông Trump.

Tuy nhiên vào đêm Thứ Sáu, nhiều bàn tán nói rằng ông William Kristol, nhà bình luận bảo thủ số một, vừa tiếp xúc mật với ông Mitt Romney, ứng cử viên Cộng Hòa được đề cử hồi năm 2012, nhờ giúp tìm một ứng viên nặng kí cho một đảng chính trị thứ ba, trong nỗ lực cuối cùng của những nhà bảo thủ chống Trump, không muốn cho nhà tỉ phú này đạt đến đích.

Ông Kristol cũng đề nghị ông Romney nên suy nghĩ về việc “chính ông cũng có thể là ứng cử viên ấy.”

Đồng thời, cựu Phó Tổng Thống Dick Cheney và ông Bob Dole, ứng cử viên tổng thống đảng Cộng Hòa năm 1996, lên tiếng ủng hộ ông Trump.

Ông Dole nói: “Cử tri cả nước ủng hộ ông Trump với con số kỷ lục. Điều quan trọng là phải tôn trọng ước nguyện của cử tri và đây là lúc mà chúng ta cần phải ủng hộ người có nhiều khả năng được đảng đề cử, đó là ông Donald J Trump.”

Ông Dole nói thêm: “Chúng ta cần phải đoàn kết dưới cùng một đảng để đánh bại bà Hillary Clinton.”

Những đảng viên Cộng Hòa khác cũng bày tỏ sự ủng hộ ông Trump, tuy trong đó một số chưa hết lòng và một số khác xen lẫn giữa tâm tư, trung thành với đảng và ước mong làm sao để bà Clinton không giành được ghế tổng thống.

Dân Biểu Peter King, người hồi Tháng Hai từng gọi ông Trump là “không đủ tiêu chuẩn để làm tổng thống,” phát biểu với CNN rằng ông ủng hộ ông Trump “nhưng không với sự thiện cảm.”

Ông Raul Labrador (Cộng Hòa-Idaho), cựu ủng hộ viên của Ted Cruz, cho CNN biết ông sẽ ủng hộ ông Trump nhưng không tham gia vào chiến dịch vận động cho đến khi ông Trump “trưởng thành thêm một chút nữa.”

Trong khi đó, Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham, tiểu bang South Carolina, và ông Jeb Bush, cựu thống đốc Florida, lại nói là không có ý định bỏ phiếu cho ông Trump vào Tháng Mười Một tới.

Ông Graham nói ông sẽ không bỏ phiếu cho cả ông Trump lẫn bà Hillary Clinton, ứng cử viên tổng thống đảng Dân Chủ. Và thêm rằng “tính khí” của ông Trump không xứng đáng với cương vị của một tổng thống.

Ông Jeb Bush thì nhận định rằng, ông Trump “không chứng tỏ tính khí và cá tính” cần thiết để vào Tòa Bạch Ốc.

Như vậy là ông Bush đã bội ước với lời hứa ông đưa ra hồi Tháng Hai, rằng ông sẽ ủng hộ người nào được đảng Cộng Hòa đề cử, ngay cho dù người đó là ông Trump.

Ông Ryan hôm Thứ Năm nói, ông hy vọng sẽ hậu thuẫn ông Trump để “dự phần vào tiến trình đoàn kết” trong đảng.

Nhưng ông Trump, nói với ông George Stephanopoulos của đài ABC News, rằng ông không cần đến sự ủng hộ của ông Ryan.

Ông Trump tiếp: “Paul Ryan nói tôi thừa hưởng những điều rất đặc biệt, đảng Cộng Hòa. Sai! Tôi không thừa hưởng gì từ đảng cả, tôi chiến thắng qua sự ủng hộ của hằng triệu cử tri.”

Tổng Thống Barack Obama cũng chen vào cuộc tranh luận, khi tuyên bố: “Tôi muốn nhấn mạnh rằng chúng ta đang ở vào thời điểm nghiêm túc, và rằng đây là chuyện đứng đắn. Đây không phải là màn tiêu khiển, không phải là một show diễn. Đây là cuộc tranh đua cho chức vụ tổng thống của Hoa Kỳ.” (TP)

Hàng không Mỹ đòi chính phủ giải quyết nạn hành khách xếp hàng dài


WASHINGTON DC (AP)
Các hãng hàng không Hoa Kỳ đang áp lực chính phủ phải có hành động nhằm giảm bớt tình trạng hành khách phải xếp hàng quá dài để chờ qua thủ tục an ninh tại các phi trường lớn ở nội địa.

 
 Hàng dài hành khách chờ kiểm soát an ninh tại phi trường O’Hare ở
Chicago vào mùa lễ Giáng Sinh. (Hình: Getty Images/Scott Olson)

Thời gian chờ đợi trong hành tại một số phi trường vào giờ cao điểm có khi lên đến 90 phút.

Các hãng hàng không e ngại tình trạng còn trở nên tệ hại hơn khi sẽ phải tiếp nhận số lượng hành khách nhiều kỷ lục vào mùa Hè.

Trong tuần này, Cơ Quan Quản Trị An Ninh Vận Chuyển (TSA) cho biết họ sẽ tăng cường nhân viên và chó đánh hơi chất nổ tại các trạm kiểm soát.

Đồng thời cơ quan cũng yêu cầu Quốc Hội cấp thêm ngân quỹ cho việc tuyển thêm nhân viên an ninh.

Airlines for America, tổ chức mậu dịch kỹ nghệ hàng không, vừa mở một trang mạng lấy tên iHateTheWait.com, để khuyến khích hành khách đưa hình chụp cảnh xếp hàng dài lên các trang mạng xã hội Twitter và Instagram, kèm theo với hashtag #iHateTheWait.

Tổ chức Airlines for America cho rằng điều này sẽ khiến cho Quốc Hội phải chú ý hơn về vấn đề.

Được biết, trong khi số hành khách ngày mỗi gia tăng thì số nhân viên an ninh kiểm soát họ lại trở nên ít đi.

Trong ba năm qua, số nhân viên an ninh phi trường bị cắt bớt 10%. (TP)

Hoa Kỳ và Đông Á phải dàn trận chống Trung Cộng (1/4)

Trung Cộng ngày càng lộ rõ chân tướng là một quốc gia hung đồ, bất chấp các công pháp quốc tế về Luật Biển. Hoa Kỳ quan ngại rằng trong một tương lai gần, Biển Đông sẽ trở thành ao nhà của Trung Cộng. Điều này chắc chắn sẽ ảnh hưởng trực tiếp đấn mối an nguy của Hoa Kỳ và các quốc gia trong vùng biển tranh chấp.

Hoa Kỳ và Đông Á phải dàn trận chống Trung Cộng (2/4)

Trung Cộng ngày càng lộ rõ chân tướng là một quốc gia hung đồ, bất chấp các công pháp quốc tế về Luật Biển. Hoa Kỳ quan ngại rằng trong một tương lai gần, Biển Đông sẽ trở thành ao nhà của Trung Cộng. Điều này chắc chắn sẽ ảnh hưởng trực tiếp đấn mối an nguy của Hoa Kỳ và các quốc gia trong vùng biển tranh chấp.

Hoa Kỳ và Đông Á phải dàn trận chống Trung Cộng (3/4)

Trung Cộng ngày càng lộ rõ chân tướng là một quốc gia hung đồ, bất chấp các công pháp quốc tế về Luật Biển. Hoa Kỳ quan ngại rằng trong một tương lai gần, Biển Đông sẽ trở thành ao nhà của Trung Cộng. Điều này chắc chắn sẽ ảnh hưởng trực tiếp đấn mối an nguy của Hoa Kỳ và các quốc gia trong vùng biển tranh chấp.

Hoa Kỳ và Đông Á phải dàn trận chống Trung Cộng (4/4)

Trung Cộng ngày càng lộ rõ chân tướng là một quốc gia hung đồ, bất chấp các công pháp quốc tế về Luật Biển. Hoa Kỳ quan ngại rằng trong một tương lai gần, Biển Đông sẽ trở thành ao nhà của Trung Cộng. Điều này chắc chắn sẽ ảnh hưởng trực tiếp đấn mối an nguy của Hoa Kỳ và các quốc gia trong vùng biển tranh chấp.

Người Việt TV (c) 2016 – http://NGUOIVIETTV.com
Người Việt Online – http://NGUOI-VIET.com

Bà Nguyễn Thị Ngâu

Joseph Christian Du Trương

Cụ Đỗ Văn Dần

Ông Hà Văn Thường

Ông Phê Rô Nguyễn Xuân Tòng

Người Việt Tây Bắc

Gia đình tị nạn gốc Việt hội ngộ ân nhân sau 41 năm


HOUSTON, Texas (NV) –  Biến cố lịch sử 30 Tháng Tư đã thay đổi cuộc đời của hàng trăm, hàng người Việt Nam. Họ trở thành dân tị nạn, và bắt đầu một cuộc sống mới gian truân nơi xứ người. Nhân dịp 41 năm sau ngày 30 Tháng Tư 1975, đài truyền hình Fox26 ở Houston thực hiện một bài phóng sự kể về sự hội ngộ của một gia đình gốc Việt tị nạn với người từng bảo trợ mà qua đó còn thể hiện cái nhìn của thế hệ trẻ đối với những đớn đau và hy sinh mà cha mẹ của mình trải qua.









Gia đình bà Lan, từ trái qua, bao gồm bà Lan Nguyễn, Thomas Nguyễn và ông Lộc Nguyễn. (Hình qua màn hình TV)


Tháng Tư về không chỉ là dấu hiệu của mùa xuân mà còn là lời nhắc nhớ những mất mát, đau thương của hàng ngàn người Việt. Ngày 30 Tháng Tư năm 1975 đã trở thành một ngày đánh dấu sự biến động, gia đình rạn nứt, nhà cửa ly tán và mất mát. Đó là ngày Sài Gòn sụp đổ.


Bà Lan Nguyễn đang sinh sống ở Sài Gòn lúc cộng sản tràn vào niềm Nam. Lính Mỹ rút quân, và thành phố rơi vào biến động. Bà Lan trốn thoát cùng với chồng trên một ghe cũ kỹ mà không kịp nói lời chia tay bố mẹ.


“Chúng tôi phải trốn trong các thùng hàng và nằm sát xuống sàn. Rất nhiều người trên ghe, và ở trên đó không có nhà vệ sinh, không có một thứ gì hết,” bà Lan nhớ lại. “Lúc đó, tôi nghĩ trong đầu rằng, ‘mình chỉ đang gặp ác mộng thôi. Khi thức dậy, mình sẽ đang ở nhà’, chỉ vì tôi nhớ bố mẹ tôi lắm.”


“Đó là nỗi đau đứt từng khúc ruột,” ông Robert Buzzanco, giáo sư lịch sử của trường đại học University of Houston bày tỏ. “Những người tị nạn Việt Nam mất hết mọi thứ. Họ mất đi gia đình, người thân và bạn bè. Một số người thì chết trong chiến tranh. Một số người khác thì bị bắt lại đi tù cải tạo. Họ phải để tất cả mọi thứ lại đằng sau.”


Bà Lan và chồng của bà, ông Lộc Nguyễn, đặt chân đến tiểu bang Arkansas khi người bảo trợ lúc đó là bà Mary Ellen Dixon, đồng ý giúp đỡ vợ chồng bà. Bà Dixon dạy tiếng Anh và cho vợ chồng bà Lan ở nhờ. Thậm chí bà còn chở ông Lộc đi làm hằng ngày.


“Chúng tôi không có xe, nên bà Dixon chở chồng tôi đi làm hằng ngày cho đến khi chúng tôi có đủ tiền mua một chiếc xe cũ,” bà Lan nói.


“Khi bố mẹ tôi đến Mỹ, họ gặp một người mà họ chưa bao giờ quen biết là bà Mary Dixon. Bà ấy cho bố mẹ tôi và hai cặp vợ chồng khác ở trong một khu chung cư mà bà ấy tự móc hầu bao của mình trả và từ tiền quỹ của nhà thờ nơi bà sinh hoạt. Rất khó để tôi có thể tin chuyện này vì tôi không nghĩ đây là chuyện xảy ra trong thời đại hiện nay,” Thomas Nguyễn, con của ông Lộc và bà Lan chia sẻ.


Nhờ bà Dixon, gia đình của bà Lan bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng nỗi đau xa cách gia đình, bỏ lại quê hương không bao giờ nguôi trong lòng bà Lan.


“Mẹ tôi sống ở Việt Nam hơn 30 năm,” Thomas nói. “Nhưng đột nhiên mọi thứ thay đổi, và mọi thứ đột ngột biến mất. Mẹ tôi trở thành một người xa lạ nơi đất khách, và có nhiều đêm bà lang thang ở  ngoài đường không muốn về nhà, vì nó có phải là nhà đâu.”


“Thỉnh thoảng khi đi tàu điện ngầm, tôi cứ ngồi lì ở trên đó mà không xuống. Vì tôi nghĩ, mỗi lần tàu dừng lại, tôi sẽ thấy được một gương mặt thân quen nào đó,” bà Lan nói. Nhưng bà không bao giờ gặp.


Sau đó, gia đình bà Lan chuyển về Houston, Texas sinh sống, nơi người con trai Thomas được nuôi nấng ở thành phố Katy. Tại đây, Thomas chứng kiến sự kỳ thị của người khác dành cho bố mẹ anh chỉ vì họ không thể phát âm tiếng Anh chuẩn. 







“Bạn có thể hình dung là một đứa trẻ 6, 7 tuổi như tôi cảm thấy như thế nào khi thấy bố của mình tức giận khi thấy bản thân bất lực không thể làm gì để nuôi gia đình không? Ông ấy không thể làm gì hết và đó là những gì mà tuổi thơ tôi trải qua,” Thomas nói.


Gia đình bà Lan không phải là ngoại lệ.


Trong những năm cuối thập niên 70, khi hàng ngàn người Việt Nam tị nạn đến Houston và chọn nghề bắt tôm làm kế sinh nhai, một cuộc căng thẳng sắc tộc bùng nổ.


“Ở Kemah, tình hình trở nên hỗn loạn khi những người đi biển da trắng bắt đầu thấy người Việt Nam có thể giành mất công việc đánh tôm đánh cá của họ. Xung đột xảy ra, thậm chí có cả vụ nổ súng,” giáo sư Buzzanco nói.


Đó là sự khởi đầu đầy biến động của cộng đồng gốc Việt tại Houston. 40 năm sau, cộng đồng nơi đây phát triển mạnh mẽ với hơn 100,000 người, tập trung đông nhất ở vùng Bellaire. Người Việt tại đây còn xây dựng một đài tưởng niệm, với hình ảnh một người lính Mỹ và một người lính Việt Nam Cộng Hòa cùng nhau chiến đấu, để tôn vinh sự hy sinh của những người Mỹ hy sinh trên chính quê hương của họ. Đó là biểu tượng của lòng biết ơn của nhóm người từng bị tẩy chay, nhưng giờ đây họ thành công trên mảnh đất cờ hoa.


Sinh sống trong cộng đồng này, người con trai của gia đình tị nạn cố gắng học hành và cuối cùng, anh tốt nghiệp với bằng Luật trên tay ở Austin. Hiện tại, Thomas đang là chủ một nhà hàng đắt khách ở Galleria.


Nhưng con cái của những người nhập cư thường quên mất đi nỗi đau khổ của bố mẹ mình trải qua. Họ cũng có khó khăn của mình; đó là làm cách nào để hòa nhập và khẳng định giá trị của mình.


“Mãi cho đến bây giờ tôi mới hiểu ra rằng tôi nên xấu hổ với sự thờ ơ của mình đối với người lớn, về những gì họ trải qua, về một ngày tháng Tư tang thương của lịch sử. Hầu hết những người Việt đến Houston sau năm 1975 chỉ với mục đích là thoát khỏi Việt Nam và đi tìm một cuộc đời khác,” Thomas bày tỏ.


Cơ hội đổi đời này có thể xảy ra là vào sự tử tế và tình thương của một người xa lạ, mà sau này gia đình bà Lan bị mất liên lạc.


Phóng viên Angela Chen ở đài Fox 26 đã tìm ra được bà Mary Ellen Dixon ở Arkansas, và sau 41 năm, bà Dixon và gia đình bà cưu mang có dịp hội ngộ. 


Bà Dixon cho biết, bà không bao giờ quên được văn hóa của người Việt khi gia đình bà Lan sinh sống ở nhà bà.


“Lúc đó, hai đứa con của tôi, một đứa 6 tuổi và một đứa 3 tuổi. Chúng nó nói với tôi rằng, chúng nó không bao giờ quên được hình ảnh của ông Lộc, người đàn ông hiền lành luôn dành thời gian để nấu ăn. Nụ cười của ông ấy như sưởi ấm cả căn nhà. Các con tôi cho rằng, món khoai tây chiên ông ấy làm là ngon nhất thế giới,” bà Dixon chia sẻ.


Nếu như gia đình bà Lan thay đổi các đứa con của bà Dixon, thì bà Dixon cũng là người mà Thomas không bao giờ quên.


Nhờ vào bà Dixon mà gia đình Thomas mới có cơ hội bắt đầu một cuộc sống mới trên đất khách. Và cho đến hôm nay, khi đã thành công, Thomas lại giúp đỡ những người khác, như cái cách mà bà Dixon đã giúp gia đình anh. Thomas đóng góp cho nhiều hội khác nhau như Sunshine Kid, MD Anderson và Star of Hope.


Và mỗi năm khi ngày 30 Tháng Tư đến, gia đình anh lại cầu nguyện cho những người Việt tị nạn xấu số và cầu sự bình an cho cộng đồng.


“Tôi muốn mọi người nhớ rằng ngày Tháng Tư Đen đó là ngày tồi tệ nhất của người Việt Nam,” bà Lan nói.


“Tôi không muốn các đứa trẻ gốc Việt lớn lên và đợi cho đến khi 39 tuổi thì mới hiểu được nỗi đau và sự hy sinh của ông bà, cha mẹ mình. Nỗi đau này không phải chỉ của người lớn, mà là của cả chúng ta,” Thomas cho biết. (N.A)

Trận đấu Trump-Clinton bắt đầu


Ngô Nhân Dụng

Ông Reince Priebus, chủ tịch ủy ban toàn quốc đảng Cộng Hòa đã kêu gọi toàn đảng ủng hộ ông Donald Trump, “Chúng ta cần đoàn kết để tập trung vào việc đánh bại Hillary Clinton!” Bà Clinton chắc sẽ thắng bên phía đảng Dân Chủ, mặc dù còn phải tiếp tục vận động. Tháng Mười Một năm 2016 dân Mỹ sẽ chọn giữa một ông 69 tuổi và một bà 68, chưa biết ai sẽ làm tổng thống Mỹ năm tới.

Trước khi ông Donald Trump nắm chắc vai ứng cử viên tổng thống Cộng Hòa, Hillary Clinton có vẻ chiếm ưu thế. Các cuộc nghiên cứu dư luận phần lớn cho thấy cử tri nghiêng về phía Bà Clinton. Tỷ lệ Clinton qua mặt Trump theo CNN là 13% (54/41); theo USA Today là 11% (50/39); FOX News là 7% (48/41). Chỉ có công ty nghiên cứu Rasmussen cho kết quả Trump vượt Clinton 2% (41/39), trong khi có 15% không chấp nhận cả hai người và 5% chưa quyết định.

Nếu dựa trên dư luận hiện nay, trung bình Clinton hơn Trump 6%, thì bà Clinton sẽ chiếm được 347 phiếu cử tri đoàn, ông Trump sẽ chỉ được 191 – ai đủ 270 phiếu sẽ đắc cử tổng thống. Nếu từ nay đến Tháng Mười Một, ông Trump nâng cao được tỷ số ủng hộ thêm 5% tại mỗi tiểu bang, bà Clinton vẫn thắng với 285 phiếu cử tri đoàn, so với 233 phiếu cho đối thủ. Nếu Trump nâng được số ủng hộ thêm 10%, ông sẽ đắc cử với 305 phiếu cử tri đoàn, sau khi chiếm thêm được 52 phiếu của các tiểu bang Pennsylvania, Virginia, Colorado, Iowa và New Hampshire, bà Clinton chỉ được 233.

Trong sáu tháng tới, Donald Trump sẽ phải chinh phục lòng tin của cử tri Mỹ để họ thấy ông có khả năng hơn bà Hillary Clinton trong nhiều lãnh vực điều hành việc quốc gia. Hiện nay đa số tin bà Clinton khá hơn ông Trump khi cần đối phó với nạn khủng bố (50%/45%), vấn đề đối ngoại (61%/36%), di dân (51%/44%), y tế (55%/39%), giáo dục (61%/34%), lợi tức chênh lệch (54%/37%), thay đổi khí hậu (63%/30%). Chỉ trong phạm vi kinh tế, ông Trump được tín nhiệm hơn bà Clinton (50%/45%). Nhưng 90% cử tri coi kinh tế là vấn đề lớn nhất; còn các vấn đề khác không quan trọng bằng. Kinh tế là một trọng điểm mà ông Donald Trump có thể khai thác trong cuộc vận động tranh cử sắp tới.

Ðối với một số thành phần cử tri, Trump sẽ phải giành lại cảm tình mà đa số đang nghiêng về phía Clinton. Thứ nhất là phụ nữ, cuộc nghiên cứu của Rasmussen cho biết Trump dẫn trước Clinton trong nam giới (48%/35%) nhưng thua phiếu của phụ nữ (35%/48%). Ông Trump mất cảm tình của nữ giới da trắng, sau khi đả kích cô Megyn Kelly, một nhà báo truyền hình, đem chuyện kinh nguyệt ra làm đề tài chế riễu. Ông cũng dọa đối thủ Ted Cruz sẽ tấn công đến tiếng tăm của bà vợ ông ta. Tai hại nhất, Trump tuyên bố phụ nữ nào phạm luật cấm phá thai đáng bị xử tội hình – nhưng ngay sau đó ông đã nói ngược lại.

Phụ nữ da trắng Mỹ thường đi bầu nhiều hơn nam giới. Năm 2012, ứng cử viên Cộng Hòa Mitt Romney được đa số phụ nữ da trắng ủng hộ, thắng Tổng Thống Barack Obama 14%. Phụ nữ có chồng ủng hộ ông Romney hơn ông Obama (53%/46%), nhưng hiện nay tới 66% đang mất cảm tình với ông Trump, để bà Clinton chiếm lợi thế (48%/36%). Ứng cử viên đảng Dân Chủ sau cùng chiếm được đa số phiếu phụ nữ da trắng là ông Bill Clinton. Năm 1996, ông Clinton thắng ông Bob Dole, Cộng Hòa, 11% trong số phiếu của nữ giới.

Ðối với các cử tri thuộc thành phần thiểu số, không da trắng, thì đảng Dân Chủ vẫn chiếm ưu thế. Nhưng đặc biệt năm nay, ông Trump đã tự làm hại mình rất nhiều trong thời gian bầu sơ bộ của đảng Cộng Hòa. Ông đã mạt sát các di dân gốc Mexico, khiến những người gốc Châu Mỹ La tinh khác đều bất bình. Ông cũng từng tuyên bố chính phủ Mỹ không nhận các di dân theo đạo Hồi. Ðể chuộc lại tình cảm người gốc Mexico, ông Trump đã trưng bày hình ảnh ông ăn một đĩa taco, món ăn đặc biệt của họ, trong ngày “Cinco de Mayo,” 5 Tháng Năm là lễ quốc khánh Mexico.

Nếu bà Clinton chiếm được phiếu của một nửa cử tri phụ nữ da trắng, cộng đa số cử tri mầu da khác, thì ông Trump sẽ phải chiếm được ba phần tư phiếu của đàn ông da trắng mới thắng. Ðiều này rất khó, vì năm 1984 cố Tổng Thống Ronald Reagan thắng lớn nhưng cũng chỉ đạt được hai phần ba phiếu đàn ông da trắng.

Cuộc tranh cử tổng thống nào ở Mỹ cũng không hoàn toàn dựa trên các chính sách trị quốc mà còn nhắm vận động tình cảm của người đi bầu đối với các ứng cử viên. Nói chung, hiện nay dân Mỹ ủng hộ một trong hai người phần lớn vì họ ghét người kia. Có 51% những người định bỏ phiếu cho bà Clinton cho biết lý do chính là họ không ưa ông Trump; và 57% người ủng hộ ông Trump nói vì họ không chịu nổi bà Clinton! Trong dư luận cử tri, bà Clinton được 49% cử tri ưa thích và có 49% ghét. Còn ông Trump được 41% ưa chuộng nhưng bị 56% ghét.

Muốn thay đổi tình cảm của cử tri, Donald Trump sẽ phải tấn công vào bản thân đối thủ Hillary Clinton, hơn là bàn các chính sách kinh tế, xã hội, ngoại giao. Các cử tri có thể đổi lá phiếu khi họ giảm bớt cảm tình với một ứng cử viên. Bộ tham mưu của ông Trump nói rằng họ sẽ đem hình ảnh của bà Clinton ra làm đề tài chính trong cuộc vận động tranh cử năm nay. Họ sẽ tấn công thành tích 8 năm của chính quyền Obama, đặc biệt trong vấn đề ngoại giao với vai trò ngoại trưởng bốn năm của bà Clinton. Ngược lại, bà Clinton có thể lấy chính cá nhân ông Trump làm đối tượng tấn công, với cuộc đời kinh doanh lên xuống và các cuộc hôn nhân của ông, nhất là những lời ông tuyên bố trong quá khứ. Cuộc tranh cử năm 2016 sẽ nhuốm màu tiêu cực, có thể lên tới mức tiêu cực nhất trong mấy chục năm gần đây.

Lợi thế đầu tiên của ông Trump là ông ta chưa bao giờ nắm một chức vụ nào trong chính quyền, trong lúc dư luận dân Mỹ đa số ghét tất cả các chính trị gia chuyên nghiệp. Bà Clinton là một nhà chính trị tiêu biểu, suốt đời, cả hai vợ chồng chỉ làm chính trị. Ông Trump vẫn khoe ông đủ tiền để tranh cử, không lệ thuộc vào tiền ủng hộ từ các nhóm quyền lợi riêng.Một lợi thế khác của ông Trump là ông có thể lôi kéo các cử tri Dân Chủ nhiều hơn số cử tri Cộng Hòa mà bà Clinton có thể thu hút. Ông Trump đang được 73% cử tri Cộng Hòa ủng hộ, còn bà Clinton chiếm được 77% cử tri Dân Chủ. Nhưng cuộc nghiên cứu của công ty Rasmussen cho thấy có 15% cử tri Dân Chủ có thể bỏ phiếu cho ông Trump, còn bà Clinton chỉ chiếm được cảm tình của được 8% cử tri Cộng Hòa.

Nếu ông Trump lôi kéo thêm được thêm cử tri Dân Chủ, bằng cách tấn công vào cá nhân ứng cử viên Clinotn, ông có thể đạt mục đích. Ðứng trước lợi thế của bà Clinton đối với cử tri nữ giới, ông Trump từng tố cáo bà chính là người từng để cho chồng lợi dụng các phụ nữ khác từ bao nhiêu năm nay.

Trong mấy tháng qua dư luận chỉ nhìn thấy các lợi thế của bà Clinton so với ông Trump trong mùa bỏ phiếu sơ bộ; khi ông Trump hung hăng nói những lời quá trớn để giành phiếu trong nội bộ đảng. Nhưng cuộc vận động giữa hai đảng sẽ chuyển sang những đề tài khác, với phương pháp khác. Chỉ có chừng 30 triệu cử tri hai đảng đi bàu sơ bộ. Trong cuộc tranh cử thật con số sẽ tăng lên gấp bốn lần, và thành phần người đi bàu cũng thay đổi. Trong các cuộc bỏ phiếu sơ bộ của đảng Cộng Hòa, đa số người đi bầu là người da trắng lớn tuổi, bảo thủ hơn mọi người và tinh thần phe đảng cao hơn. Ông Trump đã chiếm ưu thế vì thu hút được giới trung lưu bất mãn với tất cả hệ thống chính trị đang ngự trị trong chính trường, họ thấy mình đã bị cả hai đảng bỏ rơi. Trong những tháng tới, ông Trump sẽ phải lôi kéo cả những người vẫn nghiêng về phía đảng Dân Chủ, những cử tri độc lập và cả những cử tri Cộng Hòa đã chán không đi bỏ phiếu trong cuộc bầu cử năm 2012. Cuộc tranh cử giữa Trump và Clinton sẽ ngoạn mục hơn nhiều người tưởng tượng.

Khó khăn đầu tiên của Donald Trump là làm sao chinh phục được “Giới Vai Vế” (Establishment) trong đảng Cộng Hòa. Trong mùa bỏ phiếu sơ bộ ông đã nói nhiều điều hoàn toàn trái ngược với chủ trương cố hữu của đảng, trong các vấn đề mậu dịch quốc tế, thuế khóa, di dân, vân vân. Cho tới hôm nay, nhiều “lãnh tụ” Cộng Hòa vẫn chưa chính thức ủng hộ ông Trump. Chủ Tịch Hạ Viện Paul Ryan, người sẽ chủ tọa đại hội đảng vào Tháng Bảy, còn tỏ ý dè dặt, chờ coi ông Trump sẽ đoàn kết được toàn đảng hay không. Ông Mitt Romney, nguyên ứng cử viên tổng thống năm 2012 đã nói trước sẽ không tới tham dự đại hội đảng. Nghị Sĩ John McCain và hai ông cựu tổng thống gia đình Bush cũng vậy. Nhưng trong đời sống chính trị, người ta cũng dễ dàng đổi ý kiến, và tìm ra lý do chính đáng để thay đổi.

Tiếng Việt Dấu Yêu (Kỳ 268)

Học sinh Tiểu Học Murdy, Garden Grove, với Project Gratitude
tỏ lòng biết ơn chiến sĩ nhân dịp 30 Tháng Tư

Bài và hình: Linh Nguyễn/Người Việt

GARDEN GROVE, California (NV)Nhân dịp tưởng niệm ngày 30 Tháng Tư, 1975, học sinh lớp 6 phòng 33 và 34 trường tiểu học Murdy Elementary School thuộc Học Khu Garden Grove, trình bày một chương trình đặc biệt mang tên “Project Gratitude,” lúc 10 giờ sáng Thứ Năm, 28 Tháng Tư, nhằm nói lên tấm lòng biết ơn của các em đối với các cựu quân nhân Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa, qua hàng trăm tác phẩm hội họa được trưng bày.



Em Vivian Nguyễn (thứ ba từ phải) và gia đình ông Nguyễn Văn Cấp.

Học sinh xếp hàng nối đuôi nhau tiến lên phía trước mặt những hàng ghế danh dự dành cho những cựu quân nhân Mỹ, Việt và khách mời. Các em xưng danh và nói những lời cám ơn, khi bằng tiếng Anh, khi bằng tiếng Việt, về những hy sinh của ông cha trong cuộc chiến Việt Nam.

“Con cám ơn ba! Cháu cám ơn ông Nội! Cháu cám ơn ông Ngoại! Thank you Dad! Thank you Grandpa!”


Em Brittney Ðinh (thứ hai từ trái) và gia đình ông Hoàn Ðinh.

Bà Marcie Griffith, hiệu trưởng và ông Mark Keller, giáo sư lên hướng dẫn nghi lễ chào quốc kỳ.

“Ðây là năm thứ hai, học sinh lớp sáu trình bày dự án về lịch sử cuộc chiến Việt Nam.Các em gặp gỡ và phỏng vấn các bậc cha mẹ, ông bà. Các em thật sự xúc cảm, học hỏi được rất nhiều và cảm phục những hy sinh của thế hệ đi trước,” bà Marcie Griffith, hiệu trưởng, rưng rưng nước mắt, khai mạc buổi lễ.


Ông Huy Ðinh (thứ hai từ trái), chủ tịch hội phụ huynh trong hình lưu niệm.

Buổi lễ được dành để học sinh trân trọng vinh danh và tỏ lòng biết ơn đến ông Andy McTigue, cựu quân nhân người nhái Hải Quân Hoa Kỳ, từng chiến đấu ở Việt Nam; Trung Tá Robert J. Friend, cựu quân nhân tham chiến ở Ðại Hàn và Việt Nam; bà Sarah Schweitz, người gốc Do Thái sống sót nạn Holocaust với sáu triệu người chết; ông Huy Ðinh, chủ tịch hội phụ huynh, có thân phụ từng là phi công VNCH; cô Suzi Itrich có cha là phi công Hoa Kỳ tham chiến ở Việt Nam; ông Nguyễn Văn Cấp, cựu đại úy QLVNCH; ông Hoàn Ðinh, cựu quân nhân Hải Quân VNCH; và Joey Hernandez, một nghệ sĩ, hiện là học sinh năm cuối Trung Học Bolsa Grande.


Em Cindy Phạm (giữa) bên bà ngoại và mẹ.

Buổi lễ được sự chủ tọa của Thị Trưởng Garden Grove Bảo Nguyễn và các giới chức trong Học Khu Garden Grove và các phụ huynh tham gia đông đảo.


Học sinh xếp hàng xin chữ ký của cựu Trung Tá Robert Friend.


Tâm tình phụ huynh

Hẹn hò

Lệ Hoa Wilson

Cuộc đời tôi đi đến giai đoạn mà tôi cần phải hẹn và đi ra ngoài tiêu xài một ít thời giờ với một người đàn bà khác không phải là vợ tôi. Và vợ tôi cũng hoàn toàn đồng ý, lại còn nhấn mạnh rằng nàng biết tôi rất yêu thương người đàn bà kia và những cuộc gặp gỡ đó sẽ làm cho tôi thành một người tốt hơn, sẽ giảm đi những nỗi ray rứt mà tôi đang mang nặng trong lòng và hạnh phúc gia đình sẽ vì đó mà tăng thêm.

Thì ra nàng đã biết. Vì một ngày kia tôi nhận được một cái email và nó như một tiếng sét đánh vào cánh cửa tâm hồn tôi. Tôi là một người xử sự công bình, lý trí vững chắc. Tôi cũng có vui buồn nhưng tôi không lãng mạn thương vay khóc mướn. Là nhà toán học, tôi nhìn cuộc đời như một bài toán, hai cộng hai là bốn, không thêm bớt, không sai trật. Tôi sống lương thiện và thành công trong một xã hội văn minh. Và thảnh thơi cho đến khi tôi nhận được cái email đó. Tôi thấy mình như Thạch Sùng giàu nhứt nước nhưng không có cái chén mẻ để uống trà. Tôi thấy mình như vị đại đế La Mã, xâm lăng vạn quốc nhưng không có một người hầu cận trung thành. Tôi bỗng nhận thấy tôi còn thiếu. Có phải tôi bị cái gì gọi là “mid life crisis” không? Sao tôi lại cảm thấy trong tôi những tình cảm, những ý nghĩ mà tôi chưa từng có.

Tôi nghe lời vợ và làm cái hẹn đầu tiên. Ðến ngày hẹn tôi đi làm về sớm hơn một chút để chuẩn bị. Tôi tắm rửa sạch sẽ, mặc quần áo thoải mái, hôn vợ và các con rồi lái xe ra đi.

Trên đường đi, tôi bâng khuâng suy nghĩ không biết sẽ nói gì cho suốt buổi gặp mặt. Tôi lại tự giận mình đã đâm đầu vào sự rắc rối này. Cuộc đời sẽ giản dị hơn nếu chiều nay tôi ngồi ăn cơm với vợ con và xem trận banh chung kết. Ðó là những người thân cận có cùng một tầm hiểu biết, vui cùng một nếp sống, thích cùng một kiểu cách. Người đàn bà tôi hẹn sẽ không hiểu gì về thị trường chứng khoán, không có một ý niệm nhỏ nhen nào về sự huyền diệu của bộ máy điện toán, không biết ai là Julia Roberts, ai là Kobe Bryant, ai là Bill Gates! Tôi làm sao có thể chia sẻ với người đàn bà đó như tôi đã chia sẻ với vợ tôi trong mười tám năm qua. Ðồng ý là giữa chúng tôi đã từng có sự yêu thương thắm thiết nhưng thời gian đã làm cho tôi trở nên một người có học, có địa vị. Tôi bận rộn với những thăng tiến nghề nghiệp, với chuẩn bị nghỉ hè, với thị trường lên xuống, với thù tiếp bạn bè, với gia đình vợ con. Còn người đó thì hình như đứng yên một chỗ nếu không nói rằng càng ngày càng đi vào quên lãng !

Sau cùng tôi cũng đến. Tôi bấm chuông. Cửa mở. Người đàn bà đứng đó, quần tây nâu, áo sơ mi kem điểm vài cành hoa nhỏ nhã nhặn, khăn choàng rêu quanh cổ, tóc bạc trắng, nụ cười rạng rỡ trên mặt. Tôi ngắm nghía bà, MẸ TÔI, và lòng tôi bỗng rung động. Như một tia chớp trong cơn bão làm sáng choang bầu trời mưa u ám, óc tôi bỗng hiện ra hình ảnh thân thương rực rỡ của thuở nào, khi mẹ phải về quê hai tuần để săn sóc cho bà ngoại bị ốm đau. Khi mẹ về, tôi mở cửa thấy mẹ đứng đó, tay xách giỏ trái cây từ quê lên, bà dang tay ra và tôi ríu rít nhào vào lòng mẹ. Nỗi vui mừng của tôi khi thấy người mẹ thân yêu trở về cũng như nỗi vui mừng của mẹ khi thấy đứa con hạnh phúc đón chào làm hai mẹ con ôm nhau mà nước mắt rưng rưng. Có bút mực nào tả nổi sự tin cậy, thương yêu, cảm thông của hai mẹ con trong giây phút đó.

Và Tôi Ðã Tìm Thấy Ánh Mắt Ðứa Con Nhỏ Ngày Nào Trong Ánh Mắt Của Người Mẹ Già Hiện Tại!

Một đứa con nhỏ mà thời gian và ích kỷ đã làm cho nó tìm đủ mọi lý do, mọi viện dẫn để xa mẹ, để khỏi buộc ràng vào một người mẹ đang đi vào tàn tạ, lãng quên.

Sau khi ba tôi mất, mẹ cùng hai người bạn chung nhau mướn một căn nhà, tạo thành nơi tu niệm. Vợ chồng tôi thỉnh thoảng đem con tới thăm mẹ và vì sự rộn ràng của nhiều người nên tôi và mẹ không bao giờ có một phút riêng tư nào để tâm sự. Vả lại tôi không biết phải nói gì với mẹ. Sự trưởng thành đã làm cho tôi thành người xa lạ.

Tôi thương mẹ nhưng hình như sự hiện hữu của mẹ nơi tôi không còn là một chuyện tối cần thiết nữa. Nói đúng ra, nếu tôi xa vợ con trong một tuần lòng tôi ray rứt buồn rầu, tôi thật là ăn không ngon, ngủ không yên, chỉ mong ngóng xong việc để trở về. Nhưng với mẹ thì không. Tôi tới thăm mẹ vì bổn phận hơn là tự nguyện. Khi viếng thăm biết mẹ khỏe mạnh, tu học đều đặn thì tôi yên lòng. Một thùng xoài, vài hộp sầu riêng, năm ba gói trà xanh, cái áo lạnh vào dịp Tết Tây, bình hoa tươi ngày Lễ Mẹ, gói lì xì vài trăm mùng một Tết… Tôi hãnh diện đã làm tròn đầy bổn phận một đứa con hiếu thảo. Còn mẹ vui hay buồn, có nhớ quê hương đến ngẩn ngơ, có sầu cuộc đời lẻ bóng đến não ruột, có lo xót dạ vì thân nhân, đồng bào nghèo khổ ở quê nhà… thì chẳng phải là vấn đề của tôi. Tôi chẳng phải đã điên đầu đối phó với hàng trăm vấn đề của riêng tôi hay sao. Tôi làm gì còn có thời giờ để mà lo cho ai nữa! Dù đó là mẹ. Vả chăng tôi đã cung cấp đầy đủ vật chất để mẹ sống một cuộc đời thoải mái.

Cho đến ngày hôm nay, khi nhìn ánh mắt của mẹ, hình như mẹ còn cần thiết một chút gì, hình như tôi còn thiếu sót một chút gì.

Thấy tôi ngơ ngẩn, mẹ mỉm cười hỏi: “Sao vậy con? Bộ con không được khỏe à? Mấy bà bạn nghe mẹ có hẹn đi ăn tối với con, mấy bả phục lăn mẹ.”

Tôi tiến lên nắm lấy tay mẹ và lần đầu tiên kể từ khi xa quê hương, kể từ khi tôi trưởng thành, tôi NHÌN và THẤY mẹ.

Tôi đã nhìn mẹ lau nước mắt khi lạy mồ mả ông bà trước khi vượt biên, tôi đã nhìn mẹ mệt mỏi ngồi dựa đầu vào ghế xe chờ tôi ra khỏi lớp học, tôi đã nhìn mẹ vui mừng giơ tay vẫy lia lịa khi tôi tiến lên bục nhận bằng đại học, tôi đã nhìn mẹ xuýt xoa bàn tay phỏng khi nấu những bữa ăn chiều, tôi đã nhìn mẹ vấn lại vành khăn tang trong ngày đưa tiễn ba ra mộ…

Ôi, tôi đã NHÌN mẹ qua bao nhiêu nụ cười và nước mắt, qua bao nhiêu thăng và trầm của gia đình, của cuộc đời, nhưng tôi chưa bao giờ THẤY mẹ, người mẹ tuyệt vời của tôi. Tôi nhìn mọi chuyện mẹ làm như một sự tự nhiên, như một bài toán giản dị, như một đáp số phải có. Tôi chưa từng bỏ ra một phút để nhìn sâu vào linh hồn mẹ, để thấy giọt nước mắt trong tim mẹ khi ba bất chợt ra đi, tôi chưa từng dừng lại một bước chân để ngậm ngùi san sẻ với mẹ ánh mắt nhẫn nhịn trên đường đời khi mẹ vất vả nuôi con, tôi chưa từng nghỉ tới một lúc nào đó tôi sẽ âu yếm sờ vào bàn chân nhỏ nhắn đã bước những bước cương quyết trên chông gai để bảo vệ gia đình huyết nhục.

Hai mẹ con chọn một nhà hàng nhỏ, ấm cúng và cùng ăn tối với nhau. Trước khi gặp mẹ tôi bồn chồn không biết phải nói gì với mẹ cho qua một buổi chiều. Vậy mà khi chúng tôi ngồi xuống bàn thì hai mẹ con nói không dứt chuyện. Mẹ kể cho tôi nghe những ngày còn con gái, những kỷ niệm thân thương khi mẹ gặp ba, những bất hạnh mẹ trải qua trong những năm chiến tranh, những xót xa khi làm dâu, những hạnh phúc khi có đứa con đầu, những dòng nước mắt khi anh tôi tử trận…

Tôi bỗng quên hết mọi chức vị tôi đang có, mọi quyền lực tôi cố tạo, mọi tranh chấp tôi toan tính. Trước mặt tôi là một người đàn bà tầm thường, giản dị, không khoe khoang, không tranh giành, không hơn thiệt. Mẹ duyên dáng dắt tôi vào thời thơ ấu, vào tuổi trăng tròn, vào lúc lớn khôn. Mẹ hiền từ thêm vào bài học của từ bi và trí tuệ. Tôi tìm thấy nơi mẹ lòng can đảm, óc sáng suốt và một tình yêu thương đồng loại không phân biệt chủng tộc, không gián đoạn dù cho mẹ ở trong hoàn cảnh nào.

Hơn hết mọi sự, tôi bỗng nhận thấy tôi không tỏa rộng ra trong không gian vì học vấn của tôi, tôi không cao lớn lên với thời gian vì chức vị của tôi. Trái lại tôi trầm lắng xuống, mọc rễ khắng khít với những ông chú, bà dì, những đứa cháu họ gần xa, những người hàng xóm tôi đã quên mặt, những giành giựt rộn rịp của bến xe đò miền Tây, những khói bụi mù bay của chiếc xích lô máy, những mồ hôi nhễ nhại của chị hàng rong, những hàng dừa nặng trái ven sông, những hoa quả ngọt tươi của Lái Thiêu trù phú, những sóng vỗ rầm rì của bãi biển Nha Trang. Tôi nặng nề gắn chặt vào Quê Hương và Nguồn Cội.

Mầu nhiệm hơn, tôi lại thấy biết ơn mọi chuyện nhỏ nhoi quanh tôi mà tôi chưa từng để mắt đến, ly cà phê sữa nóng từ tay người hầu bàn buổi sáng, trái dâu tươi được hái bởi người Mễ còng lưng trên luống đất nâu vàng, tiếng còi hụ rền vang của xe chữa lửa, ánh mắt nghiêm nghị vô tình của người cảnh sát khi viết tờ giấy phạt, tiếng trẻ con vô tư cười đùa trong sân trường, tiếng búa gõ chan chát của quan tòa khi tuyên án, tiếng súng đì đùng trên đường phố Libya, lá cờ Mỹ lạnh lùng bao phủ cái áo quan, dòng lệ chứa chan của người vợ trẻ… Trong phút chốc mọi chuyện tốt xấu, đúng sai, mọi người với đủ màu da, mọi tôn giáo với nhiều niềm tin khác nhau, mọi hạnh phúc, mọi khổ đau… hòa trộn lại, thâm nhập vào nhau, xô đẩy nhau, nương tựa nhau làm thành một dòng sông triền miên tuôn chảy trong tôi. Và tôi đón nhận nó với một nụ cười.

Mẹ đã cho con cuộc đời và bây giờ mẹ cho con Tình Yêu: Yêu đời. Yêu người. Yêu điều thiện. Yêu luôn điều ác. Tôi cầm tay mẹ. Nhìn và Thấy mẹ. Tôi dịu dàng nói: “Con cám ơn Mẹ” và tôi bỗng ngạc nhiên nhận ra rằng bốn tiếng đó không phát ra từ miệng tôi mà lại phát ra từ tim tôi.

Vợ tôi có lý. Tôi cần phải đi ra ngoài một mình, tiêu xài một ít thời gian với một người đàn bà không phải là nàng, biết chắc rằng điều đó sẽ làm cho tình yêu giữa vợ chồng tôi khắng khít hơn, làm cho sự liên lạc giữa cha con tôi đậm đà hơn và làm cho tôi trở thảnh một con người tốt hơn.

Tôi cám ơn bạn tôi đã gởi cho tôi cái email trong đó có bài thơ dịch ra từ một tờ báo Mỹ nói về cha mẹ và con cái, một bài thơ giản dị nhưng đã thay đổi cả cuộc đời tôi.

Tôi cám ơn hai người đàn bà đã mang đến cho tôi Tình Yêu Mầu Nhiệm khiến tôi đi thảnh thơi giữa cuộc đời đầy những lên xuống, đầy những hạnh phúc và khổ đau.

Happy Mother’s Day, Mẹ Yêu Dấu!

Happy Mother’s Day, Em Yêu Dấu!


Tiếng Việt tiếng Mỹ…

Thử bàn về Ngữ Pháp và Văn Hóa Việt Nam (Kỳ 1)

Thu Lê

Cũng như bao nhiêu người khác, tôi sinh ra và lớn lên trên đất Việt, nói và viết tiếng mẹ đẻ một cách tự nhiên như hơi thở ra thở vào, suy nghĩ và hành động trong cách tự nhiên của một người được hun đúc trong lò văn hóa Việt. Khi thình lình bước chân sang đất Mỹ năm 75, phải tranh đấu để hội nhập với đời sống văn hóa Mỹ, phải lo sinh tồn trên mảnh đất mới, phải nói tiếng Anh hàng ngày trong công việc và có rất nhiều lần tôi khựng lại tìm chữ hoặc tìm câu dịch từ Việt sang Anh để diễn tả điều tôi muốn nói, tôi mới nghĩ nhiều và quan tâm đến sự khác biệt của ngôn ngữ và văn hóa giữa người với người. Cũng từ đó nhìn thấy sự cảm thông giữa mọi người là một vần đề quan trọng và ngạc nhiên thích thú về những đặc tính của ngữ pháp Việt Nam.

Theo làn sóng tỵ nạn năm 1975, tôi coi là may mắn được tiếp tục nghề dạy học mặc dù phải cố gắng học hỏi và thích nghi với môi trường văn hóa giáo dục mới. Trong giờ dạy văn phạm Anh Văn, khi giảng về sự quan trọng của các dấu chấm phẩy trong câu cũng như vị trí của các từ đặt trong câu làm cho câu có thể có một ý nghĩa khác hẳn, tôi đem câu tiếng Anh dưới đây ra làm thí dụ. Chỉ một chữ ONLY ta có thể có 3, 4 câu ý nghĩa khác nhau tùy theo chữ ONLY được đặt ở chỗ nào:

I only love you.
I love you only.
I love only you.
Only I love you.

Câu 1: Tôi chỉ yêu em (chứ không muốn làm gì khác như sống với em hay lấy em). Câu 2 và 3 có lẽ có cùng một ý: Tôi chỉ yêu em (chứ không yêu ai khác). Câu 4: Chỉ có tôi yêu em thôi (chứ đâu có ai !)

Thầy trò chúng tôi có bàn cãi đến cái gọi là “từ đặt sai chỗ” (misplaced modifier), nếu để nhầm chỗ có thể gây hiểu lầm cho điều mình muốn nói. Học trò tôi là học trò trường Mỹ nên rất tiếc là tôi không thể đem những thí dụ của ngữ pháp Việt Nam ra để mong có sự thông cảm và nhấn mạnh thêm sự quan trọng cũng như tai hại của những cụm từ đặt sai chỗ. Khi cụm từ bị đặt sai chỗ, khi dấu chấm phẩy bị đặt sai chỗ hay thiếu sót, và khi có sự khác biệt về văn hóa thì dễ gây ra hiểu lầm nhất là trong văn viết. Trong lời nói thì thấy ít vấn đề hơn vì có đối thoại hay giọng nói có chỗ nhấn mạnh hoặc chỗ ngừng (pause) trong câu có thể làm sáng tỏ vấn đề. Nhưng trong văn viết thì sự thông hiểu hoàn toàn phụ thuộc vào cái gì được trình bày trên giấy và vì vậy đã giới hạn sự hiểu biết và cảm thông.

Các bạn thử đọc mấy câu tôi lượm được ở trên mạng:

1. Let’s eat Grandpa.
2. Let’s eat, Grandpa.

hay

3. Mary finds inspiration in cooking her family and her dog.
4. Mary finds inspiration in cooking, her family, and her dog.

thì chắc ai cũng thấy rõ ràng là những dấu phẩy ở câu thứ 2 và 4 đã giúp tránh được sự hiểu lầm và đã giúp cứu mạng mấy người thân rồi!

Tiếng Việt mình không thiếu những trường hợp như trên. Xin mọi người thử nghe câu này từ miệng một bác sĩ dặn bệnh nhân: “Ăn cơm không được uống rượu.” Ông bác sĩ cũng cẩn thận viết vào toa cho bệnh nhận đem về. Người vợ rất lấy làm thích thú: “Thấy chưa, có bác sĩ bảo mới chịu nghe.” Nhưng ngày 1, vẫn thấy ông chồng uống rượu. Bà vợ hỏi tại sao không nghe lời bác sĩ thì ông chồng trả lời: “Ăn không ngon thì phải uống rượu chứ! ” (Ăn không được, uống rượu). Ngày 2, vẫn thấy chồng uống rượu, vợ giận lắm, hỏi tại sao. Ông chồng lại bảo: “Cơm chẳng có gì ăn thì phải uống chứ.” (Ăn cơm không, uống rượu). Những thí dụ khác kiểu “Mỗi gia đình hai con vợ chồng hạnh phúc” hoặc “Nam sinh bỏ áo trong quần nữ sinh mặc áo dài” đã đem lại nhiều trận cười trong lúc trà dư tửu hậu…

Nhưng trong tiếng Việt, vấn đề không phải chỉ là “misplaced modifier” mà là sự linh động của ngôn ngữ Việt trong khả năng hoán chuyển các từ trong câu làm câu có ý nghĩa nội dung khác nhau.

Một số những từ GHÉP không thay đổi ý nghĩa khi hoán chuyển, chỉ giúp cho câu văn dễ nghe hơn (nhất là khi nó ở cuối câu vì tiếng Việt có âm thanh trầm bổng như hát -một tonal language) hoặc làm câu thơ vần hơn hay đúng hơn về luật bằng trắc. Thì dụ: vui tươi hay tươi vui thì cũng vậy, rồi nhớ thương hay thương nhớ, cay đắng với đắng cay, sông núi với núi sông, cấy cầy và cầy cấy, v.v. thì cũng thế.

Nhưng đa số những từ ÐƠN khi hoán chuyển vị trí đã thay đổi hẳn nghĩa của câu, đem mình vào mê hồn trận. Chẳng hạn như trong vài hát “Ly Rượu Mừng” của Phạm Ðình Chương có câu “Kìa nơi xa xa có bà mẹ già…” mà thằng con 12 tuổi của tôi (chắc chữ Việt ăn đong!) đã hát thành “Kìa nơi xa xa có… mẹ bà già…” thì mình đã thấy xa đi hàng trăm cây số rồi. Hoặc là viết “chó con” thành “con chó”, hay “chịu ăn, chịu uống” thành “ăn chịu, uống chịu”, v.v. Chúng ta thử bỏ một câu 5 chữ vào rọ, sóc lên như chơi trò xổ số xem chúng ta góp được bao nhiêu câu khác nhau. Xin lấy một thí dụ tôi gom được từ email trên mạng gửi đến:

SAO KHÔNG BẢO NÓ ÐẾN?

Sao nó bảo không đến?
Sao không đến bảo nó?
Sao nó không bảo đến?
Sao? Ðến bảo nó không?
Sao? Bảo nó đến không?
Nó đến, sao không bảo?
Nó đến, bảo không sao.
Nó bảo sao không đến?
Nó đến, sao bảo không?
Nó bảo đến không sao?
Nó bảo không đến sao?
Nó không bảo, sao đến?
Nó không bảo đến sao?
Nó không đến bảo sao?
Bảo sao nó không đến?
Bảo nó: Ðến không sao.
Bảo sao nó không đến?
Bảo nó đến, sao không?
Bảo nó không đến sao?
Bảo không, sao nó đến?
Bảo sao? Nó đến không?

Sơ sơ chúng ta đã có 21 câu khác nhau. Các bạn có thấy ngán không? Người ngoại quốc nào mà học tiếng Việt kiểu này và bạn nào định dạy con dâu con rể Mỹ tương lai những thứ này thì chắc con cháu mắt xanh tóc vàng hết hồn và chạy luôn quá! Ðể thực sự hiểu nghĩa từng câu, tôi đã thử ngồi xuống dịch những câu trên sang tiếng Anh để giúp con tôi hiểu thì thấy câu dịch chẳng có gì là khó hiểu hay nhầm lẫn. Sao, các bạn đã ra khỏi “mê hồn trận”chưa?

(Còn tiếp)


Tâm tình thầy cô

Mẹ em

Cành Hồng

Sắp đến ngày Lễ Mẹ, các em lớp tôi xôn xao chuẩn bị quà biếu mẹ. Như mọi năm, tôi hướng dẫn các em làm thiệp chúc mừng mẹ, mẹ các em sẽ rất vui khi nhận được những tấm thiệp tự tay các em làm.

Tôi đi vòng quanh lớp học để giúp ý kiến cho các em, và thoáng thấy Hùng vừa làm, vừa khóc.

Tôi biết mẹ của Hùng bị ung thư gan, hiện mẹ đang được các bác sĩ và gia đình chăm sóc tận tình, nhưng bịnh chưa thuyên giảm.

Tôi thương Hùng quá, tôi ôm em vào lòng và an ủi em. Hùng òa khóc và em cho biết chắc năm nay là năm cuối cùng, Hùng được làm thiệp tặng mẹ.

Dù Bịnh nặng, mẹ Hùng vẫn cho Hùng đi học đều, dù Hùng rất muốn ở nhà với mẹ. Tuy binh nhiều, nhưng Mẹ Hùng vẫn cố gắng lo cho Hùng ăn sáng trước khi đi học. Mẹ nhắc nhở Hùng, mặc áo ấm mỗi sáng, mang theo nước uống, trái cây để ăn thêm vào bữa trưa. Mẹ luôn nhắc Hùng phải tập chuẩn bị mọi thứ cho quen để nếu mẹ phải vào bịnh viện, Hùng có thể tự lo được.

Mẹ chờ Hùng về trước cửa nhà (bạn của mẹ đưa Hùng về vì Hùng học chung với con của bác). Mẹ nhắc em ăn một chút trái cây, rồi đi tắm và học bài. Mẹ ngồi bên em giúp em làm bài, đôi khi em thấy mẹ nhăn mặt, em sợ mẹ đau, nhưng mẹ nói mẹ không đau. Mẹ rất vui khi được ngồi bên em.

Hùng cho tôi biết, mẹ rất đau, nhưng mẹ giả vờ không đau. Hùng nức nở trong tay tôi…

Tôi biết làm gì bây giờ, biết nói sao bây giờ, ngoài việc an ủi Hùng và cho Hùng biết y khoa bây giờ rất tiến bộ, mẹ sẽ khỏi thôi. Chút nữa tôi sẽ vào chánh điện với Hùng để cùng Hùng cầu nguyện cho mẹ em.

Học sinh làm giấy giả của cha mẹ, xin nghỉ học sớm

HOUSTON, Texas (NV)Một em học sinh 7 tuổi đang theo học tại trường tiểu học Sheldon Elementary School ở Houston, đã có thể rời trường về nhà sau khi tự thay quyền cha mẹ mình mà viết giấy yêu cầu nhà trường cho mình về sớm.


Lá thư giả của em Rosabella Dahu. (Hình chụp qua màn hình TV)

Hôm Thứ Hai, cô bé học sinh lớp 2 này, tên là Rosabella Dahu, vì không ăn pizza buổi trưa nên bị đói bụng. Khi chuông tan trường vừa reo vang, học sinh Rosabella liền bỏ ngang giờ học thêm sau lúc tan trường, mà theo dự trù thì lớp học thêm này phải tới 6 giờ mới hết.

Ðể hợp lý hóa chuyện mình bỏ lớp nửa chừng, cô bé bèn viết một tấm giấy, dùng giọng điệu của cha mẹ mình mà nói với ban giám đốc nhà trường: “Hôm nay tôi muốn bé Rosabella về nhà theo chuyến xe buýt số 131,” tức là chuyến xe buýt đưa các học sinh không phải ở lại để học thêm như Rosabella mỗi ngày.

Ban giám hiệu bèn coi như đây là thư do cha mẹ cô viết và cho cô được theo chuyến xe đó về nhà.

Nhưng cha của em, là Charlie Dahu, thì bực mình là những người lớn trong trường đã không lưu tâm coi lại chữ viết trên tờ giấy đó mà cứ cho phép con mình ra về sớm.

Thật ra, lúc đầu cũng có người nghi ngờ dạng chữ viết trên tờ giấy, nhưng một vị giám thị trong trường, khi được hỏi ý kiến, đã quả quyết rằng đây là chữ viết của cha mẹ Rosabella, mặc dù câu cú không được chỉnh và có vài chỗ sai chính tả.

Bị ông Dahu hạch hỏi, các giới chức nhà trường nói rằng họ tin đó là chữ viết của ông bởi vì, thời buổi này, bậc cha mẹ viết một lá thư không rành cũng không phải là ít.

Sau vụ này, dù đã được nhà trường xin lỗi, ông Dahu vẫn lặng lẽ cho con gái chuyển trường đi nơi khác. Tiếng Anh là ngôn ngữ thứ hai của Rosabella, và ngôn ngữ chính của cô bé này là tiếng Ả Rập. (V.P.)

New York quyết định tính tiền mỗi bịch nylon đựng hàng 5 cent

NEW YORK, New York (NV)Hôm Thứ Năm, Hội Ðồng Thành Phố New York vừa thông qua luật cho phép các chủ tiệm thu 5 cent mỗi bịch nylon hoặc bao giấy mà khách dùng để đựng hàng mua về, đài NBC đưa tin.



(Hình minh họa: Frederic J. Brown/AFP/Getty Images)

Các giới chức thành phố có ý muốn dùng biện pháp mới này để thử xem khách hàng có vì phải trả tiền bịch nylon mà tiết giảm bớt việc dùng loại bao đựng tuy tiện lợi nhưng có hại cho môi trường hay không.

Vì đây không phải là một loai thuế, chủ tiệm được phép giữ lấy số tiền thu này.

Thị Trưởng Bill de Blasio, người từng tuyên bố mục tiêu của ông là từ nay cho tới năm 2030 thành phố New York sẽ không còn phải đưa rác ra các bãi chứa nữa, cho biết ông sẵn sàng ký ban hành biện pháp đã được các nhà lập pháp thành phố thông qua.

Ðược hỏi ý kiến, một số cư dân New York nói rằng họ không biết chắc liệu mình có thể thích ứng kịp thời với luật mới hay không, nhất là phần lớn cư dân vẫn hay đi bộ tới chợ thay vì đi xe hơi.

Với biện pháp mới này, New York đang nối gót hơn 150 thành phố khác trên toàn quốc từng ra luật cấm sử dụng các bịch nylon đựng hàng hoặc bắt khách hàng phải trả thêm tiền khi dùng các bịch đó.

Góp ý tại phiên họp Hội Ðồng Thành Phố New York trước khi biện pháp này được thông qua, các giới chức thủ đô Washington, DC, cho biết đạo luật tính thêm 5 cent vào mỗi bịch nylon mà khách dùng đựng hàng để mang về nhà, được ban hành từ năm 2009 tới nay, đã dẫn tới sự sụt giảm số lượng bịch nylon được người dân thủ đô Mỹ sử dụng tới 60%. (V.P.)

Bắt người ngồi lì trên xe điện sau 12 tiếng đồng hồ đối đầu

SANTA CLARA, California (NV) Hôm Thứ Năm, việc chuyển vận hành khách trên lộ trình xe điện vùng South Bay đã bị trở ngại gần cả ngày vì có một người đàn ông trèo lên nóc một chiếc xe điện rồi cứ ở lại trên đó suốt 12 tiếng đồng hồ, tờ San Francisco Chronicle loan tin.


(Hình minh họa: Wikipedia.org)

Theo lời Trung Sĩ James Jensen, phát ngôn viên Sở Cảnh Sát Santa Clara County, người đàn ông đó, được nhận dạng là Kyle Lewis, 25 tuổi, cư dân Prunedale, thuộc Monterey County, nói rằng anh trèo lên và ở lại trên nóc xe điện chỉ vì muốn làm cho cộng đồng cư dân náo loạn chơi mà thôi.

Người đàn ông, mà cảnh sát cho là “bất thường” kia, chịu leo xuống khỏi nóc xe điện vào lúc 1 giờ chiều, giúp cho các chuyến xe điện được tiếp tục như bình thường.

Theo lời nữ phát ngôn viên Brandi Childress của cơ quan chuyển vận Valley Transportation Authority, vụ rắc rối khởi sự vào lúc 1 giờ 20 phút sáng khi một chiếc xe điện chạy vào ga sau khi hết phiên, nhưng lại bị một người đàn ông đứng trên đường rây cản lối gần giao lộ North First Street và Component Drive ở San Jose.

Người lái xe điện đã kịp thời thắng lại để khỏi đụng người đàn ông kia, nhưng người này lại leo tuốt lên nóc xe và định đưa tay ra chụp lấy đường dây điện trên đầu, nhưng người lái xe điện đã kịp thời gọi nhân viên trực ga ngắt mạch điện đi trước khi người đàn ông kia bị điện giật.

Ðứng trên nóc xe điện, người đàn ông mắc bệnh tâm thần đó bèn làm đủ mọi trò xiếc, từ đưa tay đu người vào đường dây điện có cường độ 900 volt nhưng đã bị ngắt mạch rồi cho tới nhảy lộn nhào qua nhiều tư thế.

Vì anh Lewis không chịu bước xuống, một toán chuyên viên thương thuyết khẩn cấp của cảnh sát mang theo cả loại thang vận hành bằng điện tới để cố thuyết phục đương sự trèo xuống. Nhưng người đó vẫn nhất mực từ chối, và còn phun cả nước bọt vào người nhân viên công lực nữa.

Sau cùng, người đàn ông bất thường kia bỗng dưng đổi ý, khiến nhân viên công lực phải tới giúp đỡ anh leo xuống khỏi nóc xe điện, rồi chở thẳng đương sự vào bệnh viện để thẩm định tâm thần. (V.P.)

‘Cá chết xếp lớp dưới đáy biển ở Quảng Bình’

QUẢNG BÌNH (NV) – Ngư dân lặn biển cho hay “cá chết xếp lớp dưới đáy biển ở xã Nhân Trạch, huyện Bố Trạch, Quảng Bình” theo bản tin của tờ Tiền Phong hôm Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016.

Tấm lưới cũ thành “mới” sau khi thả xuống đáy biển của ngư dân Quảng Bình. (Hình: Tiền Phong)

Tờ Tiền Phong đưa tin rằng: “Ngư dân các xã bãi ngang ven biển Quảng Bình cho biết: Họ phát hiện cá chết xếp lớp dưới đáy biển từ bờ ra từ 1 đến 6 hải lí.”

Báo này thuật lời ông Nguyễn Hơn, ngư dân ở xã Nhân Trạch, huyện Bố Trạch cho biết khi lặn xuống đáy biển, nơi có rạn san hô để bắt cá, thấy cá chết xếp lớp. Bên cạnh đó, rạn san hô bị phủ một lớp bùn đen kịt khác với ngày xưa.

“Nhìn trên mặt biển thì thấy màu nước vẫn bình thường rứa đó, nhưng mà lặn xuống thì có màu vàng đục,” ông Hơn được báo Tiền Phong dẫn lời.

Báo nói trên thuật lời ông Nguyễn Cần cũng ở xã Nhân Trạch, chuyên thả lưới bắt cá gần bờ cho biết, khi tấm lưới cũ của ông thả xuống đáy biển, sau đó kéo lên thì sạch bóng. “Lưới đánh ở vùng rạn thường rất bẩn, chỉ vài tháng là đen sì. Nhưng đợt này tui mà thả xuống, khi kéo lên lưới lại trắng tinh như mới mua. Tui nghi đáy biển có chất tẩy rửa,” ông Cần nói.

Theo nguồn tin trên, ngư dân các xã bãi ngang của Quảng Bình, từ Quảng Trạch vào đến Lệ Thủy cho biết, đáy biển có hiện tượng tương tự. Các vùng rạn san hô gần bờ từ 1 đến 6 hải lí, xác cua, xác cá, các loài giáp xác chết nằm la liệt, nhiều hơn lượng cá trôi dạt vào bờ.

Theo tờ Tiền Phong, trước phản ánh của người dân, “Ngày 5 tháng 5, Sở Tài Nguyên và Môi Trường Quảng Bình đã có công văn đề nghị Bộ Tài Nguyên và Môi Trường vào cuộc.”

Đây là các phát hiện mới cho thấy thảm họa môi trường biển bị đầu độc tại miền Trung Việt Nam những ngày qua đề cập mới chỉ là phần nổi của một đại họa kép dài nhiều thập niên chứ không phải nhỏ.

Phát hiện của ngư dân nói trên mới chỉ là riêng ở một vùng biển thuộc tỉnh Quảng Bình, nếu người ta có thể lặn sâu xuống biển các khu vực suốt từ Hà Tĩnh đến tận các tỉnh phía Nam xuống cả Khánh Hòa để tìm hiểu và điều tra, rất có thể người ta biết được nhiều hơn nữa.

Vẫn theo tờ Tiền Phong, chủ tịch UBND xã Nhân Trạch, huyện Bố Trạch cho biết: “Xã vừa nhận được thông báo Sở Tài Nguyên và Môi Trường sẽ tiến hành khảo sát và thuê thợ lặn tìm hiểu ở vùng biển xã Nhân Trạch, nơi ngư dân phát hiện cá chết xếp dưới đáy biển. Cuộc khảo sát dự kiến tiến hành vào sáng 7 tháng 5.”

Trong một bản tin tờ Tiền Phong thuật lời ông Vũ Văn Tám, thứ trưởng Bộ Nông Nghiệp và Phát Triền Nông Thôn  cho biết, các mẫu phân tích về cá chết ở các tỉnh Bắc Trung Bộ của bộ này đã có kết quả. Tuy nhiên, ông này lại nói: “Chúng tôi đã gửi cho Bộ Tài Nguyên và Môi Trường, Bộ Khoa Học và Công Nghệ. Các mẫu tất nhiên có cả kim loại nặng, còn về số lượng thế nào thì bộ không được công bố.”

Suốt một dải bờ biển miền Trung từ Hà Tĩnh đến phía Nam của Thừa Thiên-Huế, cá chết hàng loạt, trôi dạt vào bờ biển nhiều ngày qua. Không những vậy, số lượng lớn cá đặc sản nuôi lồng (cá mú, cá hồng…) của người dân địa phương cũng “bỗng dưng” chết bất thường.

Cho tới nay, nhà cầm quyền Hà Nội vẫn nín lặng về nguyên nhân làm cá biển chết như thế, khuyến cáo người dân không ăn cá chết. Quan chức một số tỉnh thì biểu diễn tắm biển và ăn cá trên trên bờ biển để chứng tỏ thảm kịch đã qua rồi trong khi vẫn chưa trả lời câu hỏi của người dân.

Nay nếu tình trạng cá chết chìm đầy dưới đáy biển kéo dài qua hàng trăm km, các ông sẽ khó trả lời hơn đối với nghi vấn nhà máy gang thép Formosa ở Vũng Áng, Hà Tĩnh, xả chất thải độc hại đầu độc biển Việt Nam.

Trong cuộc họp báo ngày 5 tháng 5, sau phiên họp của chính phủ, viên chức cấp cao của chế độ Hà Nội nhìn nhận đã cấp giấy phép cho Formosa đã nhập khẩu gần 384 tấn hóa chất gồm 103 loại hóa chất khác nhau để sử dụng.

Từ đầu năm 2016 đến nay, công ty Formosa mới sử dụng khoảng 51 tấn hóa chất, trong đó có cả việc súc xả đường ống và còn tồn trong kho khoảng 248 tấn hóa chất. Hiện Formosa chưa chính thức hoạt động. Nếu mỗi ngày họ xả ra biển 45,000 tấn nước thải khi hoạt động mà không được khử độc đầy đủ, sẽ là đại họa muôn đời cho biển và người Việt Nam. (TN)

Kerry nhắc nhở một cuộc chuyển tiếp chính trị ở Syria


WASHINGTON DC (NV)
Ngoại Trưởng Mỹ John Kerry cảnh cáo Syria và đồng minh của nước này ở Moscow và Tehran rằng, họ có hạn định đến Tháng Tám để bắt đầu cuộc chuyển đổi chính trị.

 
 Tổng Thống Syria, Bashar Assad (trái) và Thủ Tướng Nga Dmitry Medvedev. (Hình: Getty Images/Vladimir Rodionov)

Theo Fox News, đó là đưa Tổng Thống Bashar Assad ra khỏi chính trường để chấm dứt cuộc xung đột vốn kéo dài trong suốt năm năm, bằng không sẽ lãnh nhiều hậu quả.

Ông Kerry không nói rõ những hậu quả nào mà chính phủ Syria và các nước hậu thuẫn Syria phải trực diện nếu ông Assad chưa ra đi.

Nhưng có vẻ không chắc gì Tòa Bạch Ốc sẽ chấp nhận một vai trò hoạt động quân sự tích cực hơn của Mỹ ở Syria.

Trong khi đó chính phủ Obama có thể chấp thuận việc cung cấp cho Saudi Arabia và quân nổi dậy phe ôn hòa những vũ khí mới để chống lại chế độ Assad.

Phát biểu trước các nhà báo ở Bộ Ngoại Giao, ông Kerry nói: “Ngày được nhắm đến cho cuộc chuyển tiếp là 1 Tháng Tám.”

Nhà ngoại giao cao cấp nhất của Mỹ phát biểu sau cuộc gặp gỡ giữa đặc sứ Liên Hiệp Quốc về Syria với ngoại trưởng Nga, diễn ra một ngày sau cuộc gặp gỡ với ông Kerry ở Geneva.

Mục tiêu là phục hồi một nền hòa bình vốn bị phá tan trong suốt 12 ngày giao tranh ác liệt ở Aleppo, thành phố lớn nhất của Syria.

Ông Kerry xác nhận Mỹ và Nga đang thảo luận chi tiết cho một cuộc ngưng bắn bảo đảm hơn.

Ngoại trưởng Mỹ cho biết, ông đã từng nói chuyện với các đối tác ở Moscow và Tehran, rằng thanh bình sẽ không đến với Syria nếu không nhanh chóng chuẩn bị cho một tân chính phủ ở đây.

Ông Kerry nói: “Ông Assad không thể mang lại sự đoàn kết cho cả nước. Đơn giản chỉ có thế.”

Ông kết luận: “Đem bom hơi ngạt, bom chùm dội lên đầu người dân, thả bom vào bệnh viện, đuổi 12 triệu người ra khỏi nơi sinh sống của họ, tra tấn người dân, giam đói họ, còn hợp pháp chỗ nào để có thể cai trị đất nước?” (TP)

Tin mới cập nhật