Tốn cả triệu đô làm sạch, hồ vẫn bốc mùi hôi thối

HÀ NỘI (NV)Mặc dù dự án cải tạo hồ Ngọc Khánh chưa được bàn giao nhưng hơn một tháng qua, người dân sống quanh hồ đã không thể chịu được mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ hồ nước này.








Những mảng đặc quánh, bốc mùi tanh tưởi hôi thối. (Hình: VTV)


Báo điện tử VTV dẫn lời, ngày 9 tháng 5, ông Nguyễn Mạnh Hùng, phó giám đốc Ban Quản Lý dự án thoát nước Hà Nội thuộc Sở Xây Dựng Hà Nội, đơn vị đầu tư dự án cải tạo hồ Ngọc Khánh xác nhận, dự án này được đầu tư gần 20 tỷ đồng và đã hoàn tất vào tháng 2, 2016 nhằm “giúp tạo cảnh quan, điều hòa không khí khu vực nhỏ của thành phố Hà Nội.”


Tuy nhiên, cảnh quan chưa thấy đâu nhưng việc không khí bị ô nhiễm nặng nề khiến người dân nơi đây ngày ngày vẫn phải nín thở mỗi khi đi qua vì mùi hôi thối khó chịu tựa “phân lợn” bốc lên vẫn đang tiếp diễn.


Phóng viên VTV mô tả, bằng mắt thường ai cũng có thể thấy nước hồ phía gần bờ có những mảng đặc quánh bốc mùi tanh tưởi. Mùi hôi thối bao phủ nhiều dãy nhà cách hồ cả trăm mét.








Người dân đi qua đây vẫn phải bịt mũi, nín thở. (Hình: VTV)


Ông Ðào Ðình Bình, ở Kim Mã, một người sống gần hồ chia sẻ, thời gian gần đây người dân xung quanh khổ sở vì mùi hôi thối của hồ. Tuy trước đây nước hồ rất bẩn nhưng không bốc mùi như hiện nay.


Theo phản ánh của người dân, nước thải sinh hoạt không qua xử lý đổ trực tiếp vào hồ là nguyên nhân dẫn đến ô nhiễm, bốc mùi khó chịu. Thế nhưng, theo Ban Quản Lý dự án thoát nước Hà Nội cho biết, nguyên nhân trên là do “sau khi cải tạo hồ tảo phát triển mạnh trong điều kiện nắng đầu Hè rồi chết nổi váng trên mặt hồ gây ra ô nhiễm và bốc mùi.”


Trước sự giận dữ của dân, để xoa dịu ông Nguyễn Minh Tú, chủ tịch phường Ngọc Khánh yêu cầu chủ đầu tư nhanh chóng tìm ra nguyên nhân và có biện pháp khắc phục sớm thì địa phương mới nhận bàn giao công trình.


Thế nhưng, trả lời phóng viên VTV có bơm nước ra khỏi hồ để xử lý triệt để ô nhiễm hay không, ông Hùng cho biết: “Ðến nay, về cơ bản phần việc cấp bách xử lý ô nhiễm của chúng tôi đã hoàn thành. Theo dự báo thời tiết, đêm nay và mấy ngày tới sẽ có vài trận mưa to chắc chắn tình trạng này sẽ được cải thiện nhiều.” (Tr.N)

Phố đi bộ Nguyễn Huệ hư hỏng quá nhanh vì làm ẩu

SÀI GÒN (NV) – Phố đi bộ Nguyễn Huệ, thành phố Sài Gòn được đầu tư gần $20 triệu mới sử dụng một năm đã hư hỏng trầm trọng.


Phố đi bộ Nguyễn Huệ được đầu tư 430 tỷ đồng, dài 670 mét, rộng 64 mét, được khánh thành vào ngày 30 tháng 4, 2015. Tuy nhiên, sau một năm được đưa vào sử dụng đã xuất hiện nhiều chỗ hư hỏng, đá mẻ các góc, hố ga trồi lên, ổ điện ngầm biến mất…








Nhiều nắp hố ga trồi lên so với mặt đường, thậm chí có đoạn vừa trồi vừa lõm. (Hình: VNExpress)


Theo VNExpress, đá granite lát ở quảng trường đi bộ Nguyễn Huệ, được cho có độ bền trăm năm nhưng mới một năm đã vỡ, bong tróc. Bên cạnh đó, hàng loạt đèn led lắp dưới gốc cây tạo hiệu ứng ánh sáng ban đêm đang bị thụt sâu xuống khung bảo vệ bằng sắt, trong khi đó các tụ điện bị hư khóa, hở nắp nơi lối đi rộng nhất rất gây nguy hiểm cho du khách.


Chưa hết, rất nhiều nắp cống, hố ga lồi lõm. Một số khác hư hỏng, tạo khoảng hở trông khá nguy hiểm trong khắp các nơi ở công trình nổi tiếng của Việt Nam này…


Nói với phóng viên Dân Trí, ngày 9 tháng 5, ông Phạm Sanh, chuyên gia giao thông, người có nhiều năm làm ngành cầu đường nhận xét, việc phố đi bộ Nguyễn Huệ hư hỏng nhiều chỗ như hiện nay một phần do đơn vị thi công thiếu kinh nghiệm, không lường hết các yếu tố tác động khi công trình đi vào sử dụng, đặc biệt là do… làm ẩu!


Theo ông Sanh, những hư hỏng này có thể dự đoán từ trước, khi mà đơn vị thi công chọn phương án dán kín các viên đá granite trên nền sàn bê tông. Ðó là hai dạng vật liệu khác nhau, độ co giãn do yếu tố nhiệt khác nhau nên việc bị rạn nứt rất bình thường.


“Tôi rất nghi ngại khi con đường này lúc xây dựng là chỉ định thầu mà không phải là đấu thầu theo quy định. Một công trình làm ăn ‘bầy hầy’ như vậy ngay tại trung tâm thành phố mà không xử lý rõ ràng thì coi sao được!,” ông Sanh nói.


Ngày 9 tháng 5, nói với Dân Trí, ông Nguyễn Vĩnh Ninh, giám đốc khu quản lý giao thông đô thị số 1, Sở Giao Thông Sài Gòn thừa nhận, việc sứt mẻ các nắp hố ga, đá granite bị bong tróc ở một số vị trí là có nhưng chưa đến mức nghiêm trọng. Phần lớn những vị trí bị nứt, vỡ là những điểm có nắp cống, hố ga, hầm kỹ thuật.


“Do trong quá trình sửa chữa hầm kỹ thuật, nạo vét cống… đơn vị thi công khi tháo dỡ đã dùng vật cứng để nạy nên bị bể. Còn những vị trí đá granite bị bong tróc, qua kiểm tra, xác định là do xe cộ lưu thông,” ông Ninh phân bua. (Tr.N)

Chính quyền Việt Nam đang kích động nổi loạn

SÀI GÒN (NV)Cá chết trắng biển đã đẩy tâm trạng bất an do môi trường sống bị đầu độc thành bất bình và việc đàn áp phản kháng ô nhiễm khiến bất bình chuyển thành căm giận.


Ví dụ về vượt ngưỡng…


Dân chúng Việt Nam vẫn tiếp tục loay hoay trong việc làm sao để được sống an toàn. Lối hành xử vô trách nhiệm trong quản trị xã hội khiến trộm cướp, đâm chém trở thành một loại “giặc” mà hệ thống công quyền bó tay. Ðồng hành với thứ “giặc” ấy là tai nạn giao thông, an toàn thực phẩm – những vấn nạn trầm kha của Việt Nam.








Ðòi được sống sạch, ăn sạch. (Hình: Facebook)


Giữa tuần vừa qua, có một sự kiện có thể dùng như ví dụ minh họa cho sự ngột ngạt vì bất an về môi trường sống tồi tệ ở Việt Nam đã đến mức vượt ngoài sự tưởng tượng của nhiều người: Ðài truyền hình Việt Nam công bố một video clip cho thấy, do người tiêu dùng tại Việt Nam sợ rau non, đẹp nên nông dân phải dùng chổi tre phá rau mà họ trồng để có thể bán được rau.


Video clip này ghi lại cảnh nông dân dùng chổi tre quét lên các luống rau nhằm làm cho rau mà họ trồng bị rách lá, thủng lỗ. Tâm sự của những nông dân trồng rau khiến nhiều người dở khóc, dở cười. Theo họ, bởi tất cả mọi người cùng bị ám ảnh rằng, rau mơn mởn, bắt mắt là nhờ hóa chất trừ sâu và thuốc kích thích tăng trưởng, nguy hại cho sức khỏe nên lúc này, người tiêu dùng ở Việt Nam chỉ mua những loại rau bị sâu ăn thủng lá hay già, héo…


Khi nhiều người đinh ninh, rau bị sâu ăn hoặc già, héo mới là rau… sạch vì không dính hóa chất trừ sâu hay thuốc kích thích tăng trưởng thì người trồng rau chỉ còn một cách là… hủy hoại rau họ trồng cho hợp với… thị hiếu của người mua.


Video clip vừa kể chỉ ra rằng, vấn nạn an toàn thực phẩm đã hủy hoại cả sức khỏe lẫn niềm tin của con người vào sự thiện lương của đồng loại. Việt Nam đang trong giai đoạn mà dân chúng phải tự gạt bỏ những điều tưởng như đương nhiên: Ðược ăn ngon (rau non, xanh) để chọn những thứ vốn dành cho heo (rau bị sâu ăn, già héo), với hy vọng sẽ không chết dần, chết mòn.


Tại sao vậy? Tại vì chính quyền dung dưỡng chuyện đầu độc con người. Dân chỉ là công cụ, không phải là đối tượng phải phục vụ hay bảo vệ.


Ai cũng muốn được sống an toàn


Bối cảnh xã hội như đã kể khiến nhiều người cảm thấy phải bày tỏ thái độ. Họ xuống đường tham gia các cuộc biểu tình phản kháng ô nhiễm, đe dọa quyền được sống an toàn của chính mình và thân nhân của mình. Thảm họa môi trường: Cá chết trắng một đoạn bờ biển dài tới 250 cây số ở phía Bắc miền Trung thật ra chỉ là giọt nước làm tràn ly.


Ðược sống an toàn là lợi ích chính đáng nhưng lợi ích đó không được bảo vệ. Bày tỏ thái độ là quyền hợp pháp, song quyền đó không được nhìn nhận.


Biểu tình không chỉ bị ngăn chặn mà còn bị trấn áp thô bạo. Internet đã bày ra cho mọi người “tận mục sở thị” sự thô bạo đó đến mức độ nào. Nhiều người không gọi đó là thô bạo nữa, họ gọi cách mà chính quyền Việt Nam ứng xử với những người bày tỏ khát vọng được sống an toàn là tàn bạo.


Thông qua đàn áp, chính quyền Việt Nam tiếp tục chứng minh họ khinh dân.


Khác nhiều cuộc biểu tình trước, lần này, tâm sự của những người biểu tình bị bắt, bị đánh, cho thấy mầm loạn đả rất lớn.








Và cách đáp ứng từ chính quyền “của dân, do dân, vì dân.” (Hình: Facebook)


Yếu tố đầu tiên là lai lịch của những người biểu tình. Tham gia đòi quyền được sống an toàn hôm Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2016, có những người vốn gắn bó mật thiết với chính quyền hiện tại. Sự ngột ngạt về môi trường sống hiện tại, tâm trạng bất an khi nhìn đến tương lai đã đẩy họ ra đường, đồng hành cùng những người khác.


Một facebooker với nickname là “Chuối Chín Cây” viết status “Ơn Trời tôi đã bị bắt.” “Chuối Chín Cây” khẳng định, những người biểu tình đã hành xử hết sức ôn hòa nhưng đủ loại lực lượng mặc đồng phục và những kẻ mặc thường phục (mà ai cũng biết là ai) vẫn xông vào đánh họ bằng tay chân, dùi cui, thậm chí đánh vào hạ bộ… rồi túm họ đẩy lên bus. Trong đó có cả những người bị tách khỏi con và những đứa trẻ chỉ mới hai tuổi, bốn tuổi, không có cha mẹ, ngơ ngác dưới lòng đường.


Hàng trăm người bị bắt đã bị đưa về sân Hoa Lư ở đường Ðinh Tiên Hoàng, quận 1, đói, khát vì bị giữ cho đến chiều để phân loại và lập biên bản cảnh cáo vì “gây rối trật tự công cộng.”


Theo lời “Chuối Chín Cây” thì khi phải làm việc với công an, bà đã khẳng định sẽ tiếp tục cùng mọi người biểu tình chống Trung Quốc và yêu cầu chính quyền phải có biện pháp tích cực hơn trong việc bảo vệ môi trường.


Thật ra, so với chuyện mà nhiều người đã kể thì cả tường thuật lẫn thái độ của “Chuối Chín Cây” chẳng có gì khác, trừ… điểm xuất phát của bà. “Chuối Chín Cây” là một nhà báo kỳ cựu của tờ Phụ Nữ TP.HCM, chồng là cựu tổng biên tập tờ Pháp Luật TP.HCM. “Chuối Chín Cây” đã nói với những sĩ quan “an ninh” làm việc với bà rằng: “Cô tin với trái tim của người Việt chân chính, các con cũng sẽ làm như cô nếu các con không mặc đồng phục!”


Giống như “Chuối Chín Cây” và hàng trăm người khác đã bị bắt sáng 8 tháng 5 tại Sài Gòn, một facebooker tên “Hương Tô” bị tống lên bus sau khi bảo với những người tham gia vây bắt, đánh đập những người biểu tình rằng, hãy nghĩ cho gia đình của họ, điều họ đang chống lại chính là thứ đang cố giúp họ, còn thứ mà họ đang phục tùng sẽ không mang lại thứ gì sạch để ăn.


Hương Tô “bị xô ngã xuống đất, đá vào đầu, đạp vào bụng, kéo lê trên mặt đất” song cô khẳng định vẫn “không là gì so với những anh chị, cô chú đáng tuổi cha mẹ chúng mà đầu vẫn tuôn máu ướt vai áo.” “Hương Tô” nhấn mạnh “Có đi, có trải.”


“Hương Tô” là một họa sĩ thiết kế. Cha cô từng là tổng biên tập tờ Sài Gòn Giải Phóng. Mẹ cô từng là sĩ quan công an.


Yếu tố thứ hai về mầm loạn đang lớn là tường thuật của những người nhập cuộc như “Chuối Chín Cây,” “Hương Tô” cho thấy một điều quan trọng khác.


“Chuối Chín Cây” nhận định: “Nói cho công bằng thì cũng có một số khá đông anh em thanh niên xung phong, cảnh sát cơ động, công an và an ninh cư xử nhũn nhặn khi bị chúng tôi từ chối thẳng thừng và phản ứng gay gắt về việc lăn tay, chụp hình. Hoặc khi thấy một số người quật dân biểu tình bằng dùi cui, họ hò hét che chắn cho những người già như tôi. Một số khác dù không nói ra nhưng nhìn ánh mắt của họ, tôi hiểu họ bắt giữ chúng tôi chỉ vì công vụ thôi.”
“Hương Tô” cũng đề cập đến những người “thực thi công vụ” cúi mặt khi người biểu tình bảo với họ rằng, biểu tình là cách đòi quyền lợi cho chính họ – những kẻ đã ngăn chặn biểu tình.


Khi những người như “Chuối Chín Cây,” “Hương Tô” bị chính quyền mà họ hoặc cha mẹ họ từng phục vụ đẩy đến chỗ phải nhập cuộc thì thời điểm mà “cha mẹ, vợ con, anh em, bạn bè” của các thành viên “thực thi công vụ” cũng nhập cuộc chắc chẳng còn xa.


Tiếp tục nhẫn nhục – chuyện khó tin


Báo chí Việt Nam không có dòng nào về hai cuộc biểu tình phản kháng ô nhiễm, diễn ra vào Chủ Nhật, 1 tháng 5, và Chủ Nhật, 8 tháng 5. Một facebooker hiện là biên tập viên của tờ Tuổi Trẻ đã viết như thế này trên trang facebook của ông ta – nguyên văn:


Câm nín và đối thoại

(Chuyện nghe được ở quán cà phê Ðu Ðủ Xanh)


– Này, mấy ông làm báo cái kiểu con c… gì thế?


– Thế ông muốn hỏi cái con c… gì?


– Tại sao vụ cá chết người ta biểu tình rầm trời ở cả hai đầu đất nước mà tôi thấy báo chí mấy ông đ… đăng lấy một dòng?


– À, thì đ… đăng lấy một dòng chứ sao!


– Mấy ông điếc à, hay mù?


– Không điếc, cũng không mù mà là không được phép đăng.


– Mấy ông không thấy nhục khi bán báo à?


– Thấy chứ. Nhục cũng có mà không nhục cũng có.


– Lại ăn nói lòng vòng đ… hiểu cái con c… gì?


– Nhục là vì chúng tôi lỡ bước chân vào cái nghề này nên phải chịu… nhục. Còn không nhục là vì chúng tôi đã cố gắng đăng nhưng cái kiểu làm báo xứ Việt ta là thế, họ đ… muốn anh đăng thì anh đ… được đăng, hiểu chưa, đồ ngu?


– Vậy chẳng lẽ mấy ông cứ im lặng chịu nhục ngày này sang ngày khác à?


– Ðúng vậy. Bọn trẻ thì phải cắn răng tiếp tục chịu… nhục, bọn già thì mong đến ngày về hưu để hết… nhục. Vậy thôi!


– Vậy thôi?


– Buồn nhỉ?


– Ừ, buồn lắm. Bỏ nghề thì không đành vì đeo theo nó nhiều năm, nó thành máu rồi. Mà bỏ nghề thì biết làm gì? Chẳng lẽ đi bán bánh canh như thằng Ðủ? Thôi thì tìm đọc “Ðể Gió Cuốn Ði” của Ái Vân cho đỡ buồn vậy!


Chỉ trong vài tiếng, status mới trích dẫn nhận được khoảng 150 likes, kèm nhiều bình luận. Khoảng hai phần ba những người thích status này đã từng hoặc đang làm cho nhiều tờ báo ở Việt Nam. Có người khẳng định, về hưu rồi thì vẫn nhục, nhục từ trong máu nhục ra!


Người ta sẽ cắn răng chịu nhục để cả mình lẫn con cháu chết dần, chết mòn? Dường như chính quyền Việt Nam vẫn còn tin là có thể làm được như vậy.


Tội nghiệp! (G.Ð)

Hy vọng vực dậy ngành sản xuất ở vùng Midwest Hoa Kỳ

NEW YORK CITY, New York (NV)Ứng cử viên tổng thống Cộng Hòa Donald Trump từng khơi dậy sự phẫn nộ nơi quần chúng Mỹ về công việc trong nước bị mất dần, nhưng giới kỹ nghệ và phân tích ở Midwest cho rằng nỗi thống khổ của ngành sản xuất ở đây còn tệ hơn thế nhiều.





 

 Dây chuyền sản xuất tại Toshiba International Corp, nhà máy sản xuất thiết bị cho xe chạy vừa điện vừa xăng. (Hình: Getty Images/Matthew Busch)
Midwest bao gồm 12 tiểu bang Illinois, Indiana, Iowa, Kansas, Michigan, Minnesota, Missouri, Nebraska, North Dakota, Ohio, South Dakota, và Wisconsin.

Reuters trích dẫn lời ông J B Brown, chủ tịch công ty Bremen Castings Inc ở Indiana, nói rằng doanh nghiệp của công ty sụt giảm trầm trọng, trong năm 2014 giảm đến 40%.

Ngành dầu khí chậm lại cũng ảnh hưởng sâu sắc đến nền kinh tế và việc cắt giảm nặng nề trong ngành sản xuất máy nông nghiệp và thiết bị nặng làm điêu đứng hằng ngàn nhà cung cấp nhỏ trên khắp vành đai kỹ nghệ.

Chỉ riêng công ty Caterpillar Inc, họ phải đóng cửa 20 cơ sở, mà phân nửa nằm trên đất Mỹ, và 3,500 công nhân mất việc vĩnh viễn do hậu quả của chương trình tái tổ chức.

Ông Christopher Williamson, trưởng kinh tế gia của tổ chức Markit, nói, việc cắt bớt việc làm bắt nguồn từ tình trạng “thiếu đơn đặt hàng” và không khí chính trị mờ mịt.

Ông Williamson tiếp: “Các công ty lâm vào cảnh phải chịu thúc thủ không dám mở rộng và lo lắng về tốn phí, khiến việc cắt bớt việc làm phản ảnh từ tình trạng ấy.”

Theo ông Williamson, các nhà sản xuất Hoa Kỳ nay cắt giảm trung bình 10,000 công việc làm trong một tháng và ông thấy khuynh hướng này vẫn còn tiếp tục.

Dân chúng ở vùng Rust Belt, bao gồm Illinois, Indiana, Michigan, Missouri, Pennsylvania và Ohio, còn bi quan hơn đối với đường lối của tiểu bang họ so với đối tác của họ tại những vùng khác ở Hoa Kỳ.

Theo kết quả thăm dò của Reuters/Ipsos, 60% dân Rust Belt nói rằng tiểu bang họ đang đi “sai đường,” so với 49% cư dân ở các tiểu bang khác.

Tuy nhiên ngành kỹ nghệ sản xuất xe hơi lại tiếp tục hoạt động mạnh nhờ khu vực kinh tế tiêu dùng tương đối nở rộ. Ngành nhà đất cũng khởi sắc không kém.

Ông James Metcalf, tổng giám đốc USG Corp, công ty chế tạo ván tường dùng trong xây cất, với thương vụ lên đến $3.8 tỉ trong năm 2015, cho hay công ty có được “tam cá nguyệt tuyệt vời nhất chúng tôi có được trong 10 năm.”

Đồng thời ngọn gió ngược chiều làm ngăn trở ngành sản xuất cũng dịu lại phần nào nhờ giá dầu thô đang nhích lên dần và đồng dollar, vốn gây cản trở việc xuất cảng, cũng đang mất giá phần nào. (TP)

Giã từ Trung Tâm Huấn Luyện Cán Bộ Chiến Tranh Chính Trị


Vân Hải Nguyễn Xuân Hùng
(K16 Thủ Ðức)


Sau khi cùng các quân nhân khác nghiêm chỉnh chào cờ lần chót và nghe Trung Tá Nguyễn Văn Minh, chỉ huy trưởng Trung Tâm Huấn Luyện Cán Bộ Chiến Tranh Chính Trị nghẹn ngào nói với chúng tôi những lời cuối trước khi bước đi, tôi cảm thấy trước mắt mình là một con đường hầm đen hút mà chúng tôi, những quân nhân và công chức của chế độ Việt Nam Cộng Hòa không chóng thì chày sẽ bị đẩy vô và không còn một sự lựa chọn nào khác.


Những lời nói ấy cứ như một thứ âm vang dội ngược trong đầu óc tôi: “Nước đã mất, quân đội đã không còn và tôi cũng không còn là chỉ huy trưởng của các anh em nữa. Cho tôi gửi lời thăm hỏi cuối cùng đến gia đình các anh em. Xin mọi người hãy bảo trọng.”


Tôi ngước mắt nhìn lên đỉnh cột cờ một lần nữa, nơi mà lá cờ vàng ba sọc đỏ đã được kéo xuống sau lần chào cờ chót và được Trung Sĩ Kiệt và Hạ Sĩ Tài trịnh trọng gấp lại cất vào văn phòng chỉ huy trưởng, một thao tác cuối cùng chấm dứt vĩnh viễn hoạt động của một trung tâm nơi đã đào tạo ra nhiều cán bộ sĩ quan cũng như hạ sĩ quan Chiến Tranh Chính Trị cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.


Ðó là ngày 30 tháng 4 năm 1975, một ngày có thể nói là buồn bã nhất trong đời tôi, ngày mà mảnh đất thân yêu cuối cùng của những con người quốc gia, yêu tự do, yêu chân lý đã lọt vào tay cộng quân Bắc Việt.


Ðầu óc tôi như muốn rối tung lên, phần vì chán nản đến cùng cực, phần vì đau xót không những cho riêng cá nhân mình mà còn cho cả hàng hàng lớp lớp người dân Miền Nam Việt Nam tự nhiên bị rơi vào một cái khoảng trống tâm lý, tình cảm và tinh thần rất lớn nghĩa là bị du vào cái cảnh nước mất, nhà tan, vào tròng Cộng Sản và để cho đầu mình bị chúng tròng lên cái “niền kim cô” đỏ, hay “những cái niền kim cô” đỏ mà hơn một triệu người miền Bắc di cư vào Miền Nam năm 1954 đã may mắn thoát được.


Và bây giờ thì chúng tôi chẳng còn có cách nào vùng vẫy thoát cái niền ấy được nữa mà phải chấp nhận sống dưới một chế độ mà riêng gia đình chúng tôi đã mất thiện cảm từ lâu. Nói một cách khác chúng tôi thù chúng nó thì đúng hơn.


Thay vì thay đồ dân sự để ra khỏi đơn vị của mình ngay khi biết chắc rằng bọn Cộng Sản Bắc Việt sắp sửa tràn tới đây nhưng tôi vẫn chưa vội mà vẫn mặc bộ quân phục trên người.


Tôi nghĩ mình nên nán lại thêm một thời gian ngắn đủ để nhìn lại đơn vị của mình một lần cuối, và biết đâu sau này khi có dịp mình có thể viết lại, kể lại, cái giây phút cuối cùng của một trong những đơn vị quân sự của quân lực Việt Nam Cộng Hòa đã bị buộc phải rã ngũ trong đau thương để cho con cháu mình đọc được và cảm nhận được rằng ông cha của chúng ngày xưa đã đau đớn như thế nào và đã sống như thế nào, chứ không phải hèn hạ như bọn Cộng Sản đã từng lăng nhục và thóa mạ họ.


Vì thế tôi một mình thong thả đi xuống khu anh em khóa sinh nhìn lại một lần chót nơi ăn chốn ở của họ. Một số anh em nhà ở mãi tận Miền Trung cũng vẫn còn nán lại đó dù rằng tất cả cũng đã sẵn sàng với chiếc ba lô duy nhất để “dzọt” cho lẹ.


Thấy tôi anh em khóa sinh bu lại hỏi tôi rằng họ phải làm gì bây giờ. Nghe hỏi như vậy tôi không biết trả lời làm sao cho hợp tình hợp lý và hợp cảnh vì thực sự ngay chính bản thân tôi, tôi cũng chẳng biết mình phải làm gì trong lúc này chứ đừng nói là làm cố vấn cho ai Tôi nói với họ là bây giờ tình hình đã như thế, nước đã mất, quân đội và cấp chỉ huy không còn thì gia đình mình là nơi duy nhất để mà trở về.


Rồi tôi quay trở lại văn phòng của Liên Ðoàn Khóa Sinh. Hạ Sĩ Nguyễn Ngọc Dung, người tài xế của tôi vui tính hay cười cũng không thấy xuất hiện. Chiếc xe Jeep đậu hờ hững bên hông. Tôi bước tới nhìn chiếc xe rồi quay trở lại chiếc bàn bureau làm việc thường ngày ngồi đó hai tay chống cằm suy nghĩ.


Rồi như bị du vào trong một giấc mộng ban ngày… trí nhớ của tôi bay bổng về vùng trời của quá khứ, nhớ đến cái ngày chúng tôi thật sự thoát khỏi vùng Cộng Sản để sang vùng Quốc Gia xẩy ra vào một buổi sáng mù sương của 21 năm về trước, một ngày của tháng 10 năm 1954 khi gia đình chúng tôi cùng nhiều gia đình di cư khác đã tới được bến đò Quý Cao thuộc huyện An Lão, tỉnh Kiến An, Bắc Việt, nơi địa đầu giữa Quốc Gia và Việt Minh Cộng Sản.


Buổi sáng hôm ấy từ làng Vĩnh Bảo chúng tôi được cán bộ Việt Minh Cộng Sản đưa đi dọc theo một con đường đê dài khoảng hơn một cây số thì tới bến đò Quý Cao nơi đó chính quyền địa phương tân lập của Việt Minh Cộng Sản căng một chiếc dù trắng tịch thu được của Pháp với một cái thùng nhôm lớn đựng nước trà và mấy cái chén nhỏ để trên một cái khay. Theo lời của mấy tên cán bộ thì nước trà này là do “nhân dân” có tấm lòng tốt đãi những người đi vào Miền Nam.


Vài tên cán bộ được bố trí bám theo ca nô mà Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Ðình Chiến thuê mướn để đưa chúng tôi từ Phát Diệm đến đây lúc nào cũng cố tỏ vẻ nhã nhặn và còn dặn chúng tôi là “hễ đồng bào vào trong ấy rồi mà ‘bọn Ngô Ðình Diệm’ đối xử không tốt hay đàn áp đồng thì đồng bào cứ đứng lên đấu tranh mà đòi về nhá.”


Nghe bọn cán bộ nói thế bố tôi và mấy người có tuổi chỉ cười trừ. Lúc ấy tôi chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi nhưng hình như lúc ấy ông coi tôi giống như một người trưởng thành. Ông hỏi tôi rằng thái độ của mấy cán bộ Việt Minh này như thế nào. Thực tình mà nói chị em chúng tôi giống như những trái cây bị chín ép trong chế độ Việt Minh Cộng Sản, điều đó có nghĩa là chúng tôi có sự suy nghĩ già dặn hơn những người khác cùng tuổi sống trong một môi trường khác, hoàn cảnh khác.


Tôi cười nói:


-Cậu ơi chúng chỉ được cái mồm thôi. Thời gian ngắn ngủi sống trong Nhà Tràng Lý Ðoán ở Phát Diệm là chúng con biết chúng “tốt” với người dân ra sao rồi.


Tuy còn bé nhưng hồi ấy chúng tôi đã biết phân biệt phải trái, trắng đen ở trong cái vùng gọi là xôi đậu ấy. Thằng Tây thì ở xa, tuy không xa lắm còn đám Việt Minh Cộng Sản thì ở sát với dân, với chúng tôi. Chúng sống nhờ dân, chúng bám vào dân. Cha tôi thì thất nghiệp phải dắt díu cả gia đình về quê sống bám vào mấy mẫu ruộng tư điền mà ông bà nội tôi để lại. Gia đình tôi sống trong cảnh bần bách mà phải nuôi cơm không mấy thằng cán bộ Việt Minh Cộng Sản ăn dầm ở dề. Trong khi chiến tranh chưa ngã ngũ ra sao thì chúng nhỏ nhẹ nịnh nọt người dân, đến khi nghe tin sắp chiến thắng Ðiện Biên Phủ rồi thì chúng thấy không cần phải lấy lòng dân nữa nên giở mặt liền, đánh đấm người dân tức khắc không cần lời nói của người ta có đúng hay sai. Phải chi chúng nó cứ hanh hách như mấy tên lính partisan Việt Nam đi lính cho Pháp thì lại đi theo một lẽ khác. Ðằng này lúc nào chúng cũng một điều đồng bào hai điều đồng bào, và lúc nào cũng nói là “Bác” Hồ dặn phải cần kiệm liêm chính và nhất là phải thương yêu dân, đừng bóc lột dân, đừng cướp của dân.


Nhưng cháy nhà thì mới lòi ra mặt chuột. Khi nghe tin thắng Pháp ở Ðiện Biên Phủ thì bọn Việt Minh Cộng Sản ở quê tôi bỗng nhiên giống như những hung thần. Ông Lý Luận ở làng tôi chỉ nói một câu vô thưởng vô phạt là “chông sắt thì mới đâm thủng giầy tây của Pháp chứ còn chông tre thì chẳng ăn thua gì.” Lời nói của ông bất ngờ lọt vào lỗ tai tên Tặng, xã đội trưởng Xã Ðội Liên Minh người Ðô Quan. Không nói nửa lời y trợn mắt hét hai tên du kích “vật cổ” ông già 54 tuổi xuống đất để cho y đích thân cầm cây gậy tre to bằng nửa cổ tay đánh ông ta đến ngất ngư. Phản ứng của chúng bấy giờ là bất cứ ai nói hay thốt lên những lời ngược với sự tin tưởng hay việc làm của chúng thì chúng “xơi tái” ngay, không tha. Chúng lật lọng lắm. Bây giờ thì nhỏ nhẹ với đám dân di cư này chỉ là vì Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Ðình Chiến coi như đã khoán trắng cho chúng là phải đưa chúng tôi tới đây không thiếu một người, bởi vì chứng cớ là vào lúc sâm sẩm tối hôm trước phái đoàn của Ủy Hội Quốc Tế đã đến chỗ cái ca nô mà chúng tôi đã đi trên đó kiểm soát xem có đủ người không. Sở dĩ tôi biết và nhớ kỹ vì tôi là một tên thiếu niên trong số ít những người được chỉ định ở lại canh cái ca nô ấy.


Từ bờ bên đây con sông phía Việt Minh Cộng Sản chúng tôi đã nhìn thấy lá đại kỳ mầu vàng ba sọc đỏ vẫy vùng bay trên đỉnh của một cột cờ rất cao trên một cái kỳ đài rất lớn. Khi thấy chúng tôi tới thì trên bến mé sông bên kia nơi có lá đại kỳ bỗng có tiếng loa phóng thanh sang bên phía bờ nơi chúng tôi đang đứng cái câu mà cho đến bây giờ sau hơn sáu mươi năm tôi vẫn còn nhớ là: HOAN HÔ ÐỒNG BÀO TA ÐÃ ÐẾN ÐƯỢC VÙNG TỰ DO, HOAN HÔ!


Không ai bảo ai chúng tôi cũng đồng loạt hô lên hai chữ hoan hô đến hai lần đáp lại.


Tiếng hoan hô từ phía bờ bên kia được phóng lớn qua hệ thống loa khá mạnh theo gió đông bắc lồng lộng trượt trên đỉnh những ngọn sóng lăn tăn như một luồng hơi ấm thổi vào trong tâm hồn buồn nản của mọi người khiến cho chúng tôi ai cũng phấn chấn hẳn lên.


Bọn cán bộ Cộng Sản Việt Minh trai có, gái có được chỉ định đi theo chúng tôi mặt mũi kẻ nào kẻ nấy trông cứ khó đăm đăm chứng tỏ rằng chúng đang chửi thầm chúng tôi rằng tại sao lại không ở lại với Bác với Ðảng nhà chúng nó trong một nửa quốc gia vừa mới giành được độc lập, có chủ quyền không đủ sướng hay sao mà lại ngu dại kéo nhau đi đến một miền dưới sự “kìm kẹp” của “một chính phủ bù nhìn Ngô Ðình Diệm” thì cũng là một điều lạ.


Tuy khó chịu nhưng chúng chẳng dám làm gì vì chúng tôi là những người coi như được Ủy Hội Quốc Tế Giám Sát Ðình Chiến “bảo đảm mạng sống” trước khi rời Nhà Tràng Lý Ðoán cũng như nhà thờ Phát Diệm để lên ca nô chạy sang Thái Bình rồi đi ngược lên Kiến An.


Một chiếc đò gỗ tương đối lớn lần lượt đưa chúng tôi qua sông cập bến bờ bên kia tức là bên vùng tự do. Và từ điểm địa đầu này chúng tôi được xe nhà binh của Quân Ðội Quốc Gia Việt Nam chở về quận lỵ An Lão lãnh thực phẩm và gạo trước khi lên xe đi tiếp đến Hải Phòng. Và rồi chúng tôi được đưa đến Trại Di Cư Thượng Lý do Phủ Thủ Hiến Bắc Việt Di Cư cho thiết lập ở ngoại ô thành phố Hải Phòng với sự hỗ trợ của Hải Quân Hoa Kỳ.


Tôi còn nhớ lúc đang còn ở bến đò Quý Cao chờ được đưa sang bên bờ Quốc Gia mẹ tôi bồng thằng em trai tôi tên Huệ lúc ấy mới có hai tuổi nước mắt rưng rưng. Bố tôi vốn tính trầm lặng rất ít nói nhưng khi nhìn thấy lá đại kỳ mầu vàng ba sọc đỏ phần phật tung bay và rồi nghe tiếng reo hò chào mừng chúng tôi từ phía bên kia sông vọng tới ông vỗ vai mẹ tôi rồi nghiêm trang nói:


-Bà ạ, gia đình mình sống rồi!


Câu nói ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa ấy vang lên trong tiềm thức dẫn tôi về với cái cảnh đời thường khốn khổ ở quê nhà tôi, một ngôi làng nhỏ nghèo nàn thuộc vùng châu thổ sông Hồng, nơi đó mẹ con chúng tôi sống một cuộc sống vô cùng là cơ cực. Nhưng năm 1951, bố tôi trở lại Hà Nội làm việc lại cho chính phủ quốc gia thời ông Nguyễn Văn Tâm làm thủ tướng và Cựu Hoàng Bảo Ðại làm Quốc Trưởng thì cuộc sống khấm khá hơn nhiều.


Nhờ hồi ngạch bố tôi được hưởng lương bổng trở lại và việc đầu tiên ông làm là cấp tốc cứu đói gia đình. Ông nhờ người cháu gọi bằng chú mang về cho mẹ tôi một ngàn năm trăm đồng bạc tiền Ðông Dương. Lúc nhận được tiền mừng quá mẹ tôi cũng nói với đám trẻ con chúng tôi cái câu tương tự như vậy: “Thôi! Mẹ con mình sống rồi!” Người ta nói “lịch sử là một sự tái diễn” còn tôi thì từ câu nói ấy tôi bắt chước nói rằng “lịch sử của gia đình cũng là một sự tái diễn.”


Tôi đang như tỉnh như mê chìm trong dòng suy nghĩ thì bỗng có một tiếng nổ rất lớn và những tràng súng liên thanh bắn rộ ở phía ngoài nghe giòn giã như pháo Tết khiến tôi bỗng trở về với thực tại trần trụi của ngày mất nước, ngày mà mọi sự tủi nhục và đớn đau đều đang diễn ra trên thành phố thủ đô thân yêu đang chìm dần trong cơn đại hồng thủy khốn nạn và tai quái này! Hai trung úy Ngô Việt Cương và Trần Quang Minh đang đứng ở phía ngoài chạy ùa trở lại vào trong văn phòng trong trạng thái lo lắng.


Trung Úy Minh nói với tôi:


-Ngoài vẫn còn bắn dữ lắm. Ông Minh đã ra lệnh đầu hàng cả gần hai tiếng rồi mà vẫn còn bắn nhau nữa sao? Bọn quân phạm chạy ào ào phía ngoài đại úy ơi. Chắc Việt Cộng mở trại tù cho họ chạy ra ngoài đấy. Mình cũng về thôi. Hết rồi!


Ngoài sân đã vắng người nhưng ngoài cổng Hạ Sĩ Tài cũng vẫn còn đứng ở trước trạm gác và cây súng garant M1 hờ hững dựa vào trạm gác.


Tài nói với tôi:


-Khoan hãy ra ngoài đại úy! Bây giờ phía ngoài chộn rộn lắm. Nãy có mấy người lính Biệt Khu Thủ Ðô chạy ngược lại nói là Saigon như đang lên cơn sốt. Người đâu mà đổ ra đường nhiều quá xá, kẻ đi, người chạy ai cũng hối hả… Chẳng còn bóng dáng một người cảnh sát nào. Sao đại úy không thay đồ civil đi.


Tôi mỉm cười trả lời:


-Có chứ.


Bấy giờ tôi mới sực nhớ là trên mình tôi vẫn còn mặc bộ đồ nhà binh. Tôi quay trở lại văn phòng Liên Ðoàn Khóa Sinh mở cánh cửa tủ sắt lấy bộ quần áo civil, một cái áo sơ mi trắng cộc tay và chiếc quần bằng vải Dacron xanh màu xanh dương. Tháo đôi giầy jungle boots xong tôi lặng lẽ trút bỏ bộ quân phục nhưng lại đem máng vào cái ghế ngồi hàng ngày của mình sau chiếc bàn bureau rồi mới mặc bộ đồ dân sự. Ðôi chân không giầy bây giờ được thay thế bằng đôi dép Nhật. Rồi tôi lặng lẽ ra hàng hiên đạp máy xe cho nổ là giã từ luôn.


Nhưng chiếc xe mobylette cứ trơ ra, đạp cách nào nó cũng không nổ. Giá như những bữa khác thì tôi lái xe Jeep về nhà, tuy nhiên kể từ hôm nay trở đi tôi không còn là chủ của chiếc xe ấy nữa, bởi vì bây giờ nó sắp trở thành một trong những chiến lợi phẩm của Cộng quân Bắc Việt.


Bỗng có một anh trung sĩ khóa sinh từ phòng ngủ ở đằng sau hối hả chạy tới chỉ tay vào chiếc xe mini Lambretta nói:


-Ồ còn có chiếc xe này này, đại úy. Xe nọ đi không được thì đi xe kia. Giờ này mà!


Tôi bảo với anh ta:


-Xe này là xe của Trung Úy Hội, Khối Chiến Tranh Chính Trị. Chưa biết chừng ông ấy đang trên đường đi tới đây để lấy xe về đấy.


Người khóa sinh nói:


-Giờ này ai còn có can đảm trở lại đây nữa, đại úy. Ðại úy không đi thì em đi được không?


Tôi đáp:


-Tùy anh, chứ tôi thì tôi thật sự không có ý kiến, vì không phải xe của mình.


Nhưng người khóa sinh kia nói với tôi:


-Chẳng bao lâu Việt Cộng chúng nó sẽ tới đây thôi. Bây giờ em cần chạy ra bến Bạch Ðằng để xem ra có còn chiếc tầu nào mà leo lên chạy trốn đi chứ ở với bọn Việt Cộng này không được đâu đại úy. Em với đại úy cùng đi, nhá.


Không hỏi ý kiến gì thêm nữa anh ta lại nói:


-Ồ mà không có chìa khóa xe thì làm sao mà đi được.


Nhưng loay hoay một tí nhìn bên này, nhìn bên kia, anh ta bỗng reo lên:


-Ồ không cần khóa khung gì cả. Em biết làm gì rồi.


Rồi đạp máy xe cho nổ, hắn giục tôi:


-Ðại úy với em chúng mình dzọt đi thôi. Họ đi gần hết cả rồi, chắc là chỉ còn hai người mình thôi.


Cũng vừa lúc ấy Trung Úy Minh chở Trung Úy Cương trên chiếc Honda 50 cũng vừa mới vút ra cổng để lại cái tiếng gằn của máy xe khi bị ép ga.


Xe nổ máy anh khóa sinh giục tôi:


-Không còn thì giờ suy nghĩ nữa, đại úy. Em với đại úy đi đi chứ không có thì không kịp. Mình chạy ra bến Bạch Ðằng. Ở đây mà không leo lên tầu được thì mình chạy xuống Nhà Bè. Mình phải ra đi trước khi Việt Cộng chiếm bến tầu.


Tôi bảo:


-Em cho tôi quá giang ra khỏi cổng trung tâm thôi.


Rồi tôi leo lên ngồi phía sau. Chiếc xe bò chầm chậm chạy ra khỏi cổng và khi chạy tới bùng binh Ngã Sáu đầu đường Trần Quốc Toản thì máy lại tắt. Anh khóa sinh cứ loay hoay mãi đành phải dựng xe lại mặt đăm chiêu không biết tiến thoái ra sao. Một lát sau anh ta lại đạp máy thì may mắn thay, máy nổ.


Nỗi vui mừng hiện ra trên khuôn mặt trẻ măng của anh hạ sĩ quan khóa sinh CTCT, anh ta lại giục tôi:


-Em với đại úy cùng đi nghe!


Tôi đáp:


-Cám ơn em, em đi đi. Thượng lộ bình an.


Thấy rủ tôi chạy xuống bến tầu đến hai ba lần mà thất bại, anh ta nhìn chòng chọc vào tôi để xem phản ứng như thế nào. Bỗng anh ta đứng thẳng người giơ tay lên chào kính một tác phong rất nhà binh rồi nói:


-Vĩnh biệt đại úy!


Chiếc xe mini lambretta rú lên thê thảm và rồi chìm trong làn xe cộ đủ thứ. Con đường Lê Văn Duyệt đầy ứ xe cộ đủ loại y như những con đường khác trong thành phố như Trần Hưng Ðạo, như Pétrus Ký.


Khói từ mấy cái ống bô của xe lam, của xe hơi dân sự và của xe gắn máy phun khói mịt mờ, đầy đường tạo ra cái cảnh xe cộ kẹt cứng ngắc. Nhiều người cho xe gắn máy của mình leo lên lề chạy luồn chạy lách bất kể bị người khác phản đối hay không vì cướp lối đi của họ. Người nào người nấy mặt mũi trông buồn bã như đi đưa đám, còn số khác khuôn mặt họ hoảng hốt thấy rõ trong khi ấy có người sụt sùi khóc.


Tại bùng binh Ngã Sáu Lê Văn Duyệt Trần Quốc Toản mấy chiếc xe Jeep của binh chủng nhẩy dù máy xe có cái vẫn còn nổ và máy truyền tin trên xe vẫn còn phát ra những lệnh lạc từ một cấp chỉ huy nào đó. Trong lúc ấy ngay tại cái chỗ quẹo giữa Yên Ðổ và Lê Văn Duyệt, một binh sĩ thiết giáp vẫn còn bình tĩnh đứng trên thiết vận xa trút bao gạo của mình cho một bà cụ đang đứng ở dưới. Một binh sĩ Nhẩy Dù đi qua mình trần.


Bỗng có một người nào đó ném cho anh ta chiếc áo sơ mi dân sự rồi bảo:


-Này anh Nhẩy Dù! Mặc áo vô đi!


Thấy có người quăng cho mình cái áo, anh lính trẻ không kịp cám ơn vừa đi vừa mặc áo rồi biến vào trong hẻm gần đó. Mấy người lính khác đủ loại cũng tản vào trong mấy ngõ hẻm gần đấy.


Anh hạ sĩ quan trẻ tuổi khóa sinh của tôi đã vọt đi từ lúc nẫy rồi. Ðầu đường Trần Quốc Toản có mấy chiếc xe GMC trên chở lính Nhẩy Dù trang bị đến tận răng, người nào người nấy với khuôn mặt thật bình thản. Trong giờ phút dầu sôi lửa bỏng mà họ vẫn còn giữ thái độ trầm tĩnh và thản nhiên không tỏ ra nao núng, tôi thật sự khâm phục tinh thần quả cảm và bình tĩnh của họ và nhất là tinh thần kỷ luật, cho đến giờ phút ấy vẫn một lòng trung trinh với cấp chỉ huy của mình.


Bây giờ sau bao nhiêu năm lúc ngồi viết lại những gì xẩy ra trong ngày đầu tiên, ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi có thể nói rằng nếu như ông Dương Văn Minh ra lệnh tử thủ Saigon thì cho dù Cộng Sản Bắc Việt có vượt trội quân đội Việt Nam Cộng Hòa về vũ khí thì bọn chúng cũng phải chết gần hết mới chiếm được Saigon.


Tự nhiên tôi nẩy ra ý định muốn theo đoàn quân Nhẩy Dù và tôi đoán là đoàn xe sẽ chạy ra Phú Lâm và rồi xuống Vùng Bốn bắt tay với các sư Ðoàn 7, 9 và 21 cùng các đơn vị địa phương như Ðịa Phương Quân và Nghĩa Quân còn nguyên vẹn. Trước đó ít ngày tôi đã nghe tin rằng đấy là cái kế hoạch của Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ và lực lượng Việt Nam Cộng Hòa còn lại sẽ kéo hết xuống Vùng 4 và tử thủ từ Bắc Mỹ Thuận trở xuống.


Tôi tiến lại gần nói:


-Các anh cho tôi đi theo với.


-Không được. Dân sự không đi theo được, một người lính nói với tôi.


-Không tôi cũng là lính mà!


-Lính gì mà không có quần áo lính vậy? người lính dù quát lên.


Nghe giọng quát lên như vậy tôi mới chợt bừng tỉnh vì lúc ấy tôi cũng vẫn nghĩ mình đang còn mặc bộ đồ lính với cặp lon đại úy chứ không nghĩ rằng mình bây giờ ngoài cái đầu húi “cua” còn thì tất cả không có cái gì để chứng minh tôi là lính Việt Nam Cộng Hòa cả. Chiếc áo sơ mi trắng với chiếc quần “xi vin” mầu xanh cùng đôi dép Nhật dưới chân tôi chỉ có thể chứng minh tôi là một người dân thường không hơn không kém. Rồi mấy chiếc GMC nổ máy chạy xuống cuối đường Trần Quốc Toản nẻo ra Phú Lâm.


Tôi lẩm bẩm lặp lại sự suy nghĩ lúc nẫy:


-Chắc là chạy xuống Long An rồi về Vùng Bốn bắt tay với Quận Ðoàn 4 Quân Khu Bốn nơi đó còn có ba sư đoàn bộ binh 7, 9 và 21 và lực lượng địa phương như Ðịa Phương Quân và Nghĩa Quân còn nguyên vẹn mà.


Một đoàn người lếch thếch từ trên đường Lê Văn Duyệt hướng Saigon đi ngược lại Lê Văn Duyệt Biệt Khu Thủ Ðô. Một thiếu phụ chừng trên dưới ba mươi ôm đứa con còn nhỏ xíu trong tay vừa đi vừa khóc lóc thảm thiết phần vì chồng mới chết mà lại lạc mất đứa con:


-Trời đất ơi! Con ơi là con ơi! Sao con nỡ bỏ mẹ với em mà đi đâu con ơi! Mẹ biết kiếm con ở đâu ra đây? Còn ai là người cùng mẹ đi tìm con về đây. Cha con thì bị cái bọn Việt Cộng nó bắn chết rồi, còn ai thay mẹ đi kiếm con chứ ứ ứ… con.. ơi… là… con…. ơi!


Chị ngồi bệt xuống lề đường tiếp tục gào khóc thê thảm. Tiếng kể lể xen lẫn tiếng khóc sụt sùi nức nở của thiếu phụ lạc mất con, chồng chết ở cái “giờ thứ hai mươi lăm” này tự nhiên tôi thấy vô cùng mủi lòng. Giá như lúc bình thường thì chắc chắn sẽ có người giúp chị. Nhưng mà bây giờ chính bản thân của họ cũng ở trong tình trạng bấn loạn thì ai có thể giúp cho ai được đây?


Tôi giật bắn người trở về với giây phút hiện tại. Chết! Vợ con tôi bây giờ ra sao? Mẹ và các em tôi ra sao tôi cũng không biết nữa. Ðất nước mất rồi! Quê hương của tự do mất rồi! Hai mươi mốt năm sau ngày rời quê nhà miền Bắc vào Nam xa lánh được cái chế độ bất nhân ấy thì nay nó lại lừng lững trở lại.


Tôi ngồi phịch xuống. Bao nhiêu đau đớn như một khối khổng lồ ép tôi xuống. Nước mắt tôi ứa ra. Hình ảnh đói khổ và cuộc đời của những đứa trẻ như chị em chúng tôi sống qua những năm tháng truân chuyên dưới chế độ Việt Minh Cộng Sản lại hiện về rõ nét. Tôi nhớ đến cha tôi người lúc còn sinh tiền đã có lần nói với chúng tôi rằng:


-Chế độ Miền Nam thì quá nhân đạo, còn chế độ Bắc Việt Cộng Sản thì xảo trá và lưu manh vô cùng! Quân tử sẽ thua bọn tiểu nhân thôi! Mất nước các con ạ. Mà hễ nước gần mất thì cố mà trốn đi. Xuống thuyền ra biển, xa bọn Cộng Sản. Nước nào sống cũng được miễn là đừng Cộng Sản. Rủi mà đi không được thì đánh chìm thuyền mà chết còn hơn là sống với chúng nó, cái lũ lúc nào cũng rình rò ro rỏm như đồ ăn cắp vặt vậy. Mình không thể sống với một chế độ “đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành” dĩ chí còn đếm từng hạt gạo nữa.


Kinh nghiệm sống với chế độ Việt Minh Cộng Sản đã khiến cho ông có thái độ dứt khoát. Nhưng con của ông không thể làm theo lời ông được chỉ vì lực bất tòng tâm. Vả lại tinh thần trách nhiệm của một quân nhân đã không cho phép tôi cũng như em tôi, Huy, bỏ đơn vị trong lúc tình hình đang ở thế giằng co…


Em Huy tôi cấp bậc trung úy, sĩ quan công binh mãi đến sáng 30 tháng 4 năm 1975 vẫn còn ôm súng trên nóc nhà thờ Ðồng Tiến. Còn tôi với tư cách là liên đoàn trưởng khóa sinh tôi không thể bỏ đơn vị, bỏ khóa sinh khi chưa có lệnh lạc gì cả. Người xưa cũng nói rằng “nuôi quân ba năm dụng binh một ngày” mà.


Tôi bước thấp bước cao thất thểu đi xuôi xuống đường Trần Quốc Toản rồi rẽ trái vào đường Cao Thắng. Dọc con đường này chưa thấy có một lá cờ nào của bọn Giải Phóng Miền Nam hay cờ máu của Cộng Sản Bắc Việt được treo lên cả. Nhà cửa mặt tiền hai bên phố đa số đóng im ỉm. Bỗng tôi thấy một người có lẽ là quân nhân thứ thiệt trên người còn mặc quần treillis, áo may ô trắng, chân đi đôi dép Nhật xách đôi giầy nhà binh mới toanh, loại jungle boots, nửa da nửa vải cố nhét vào trong cái thùng rác đặt trên lề phố. Lại một hình ảnh giã từ vũ khí! Cái cảnh quăng ba lô, vất vũ khí tôi đã chứng kiến ở bùng binh Ngã Sáu Trần Quốc Toản Lê Văn Duyệt sau khi nghe Tướng Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng quân Bắc Việt Cộng Sản rồi, nhưng cứ hễ thấy cái cảnh ấy lặp lại trước mắt mình tôi lại thấy trong tim mình nhói đau.


Ðến cuối đường Cao Thắng tôi rẽ phải vào đường Hồng Thập Tự. Xe cộ lúc này sao mà đông quá, khói phun mù mịt, mạnh ai nấy chạy… thật đúng là quân hồi vô phèng. Lực lượng cảnh sát giao thông của đô thành Saigon-Chợ Lớn cũng tan tác trôi theo vận nước kể từ buổi sáng ngày hôm nay khởi đầu bằng lời tuyên bố của Tướng Minh tổng thống ra lệnh cho tất cả quân cũng như dân buông súng… buông súng đầu hàng “người anh em bên kia” bất nhân bất mục ấy.


Tôi cứ thản nhiên đi bộ theo chiều lượn quanh bức tượng người cảnh sát ở đầu đường Petrus Ký rồi nhập vào với đường Petrus Ký chạy thẳng tới đường Trần Hưng Ðạo và rồi quẹo phải vào đường Trần Hưng Ðạo hướng về Chợ Lớn. Phải nói rằng các con đường Hồng Thập Tự và Petrus Ký nghẹt ứ xe cộ bao nhiêu thì đường Trần Hưng Ðạo cũng ứ nghẹt xe bấy nhiêu. Người qua kẻ lại, kẻ khuân người vác đủ thứ cả những chiếc nệm giường dầy mà sau này tôi nghe nói đó là của họ “hôi” được từ các building trên đường Hồng Thập Tự nơi người Mỹ trú ngụ.


Người ta hò hét, người ta kêu nhau ơi ới, tất cả hợp cùng với tiếng máy nổ của đủ loại xe nhất là xe lam có những cái bị bể ống khói nên vừa phun ra khói đen ngòm vừa phát ra tiếng kêu lạch bạch rất là lớn đến điếc cả tai… tóm lại là đủ mọi loại âm thanh chát chúa quyện vào với khói xe mịt mờ làm thành một thứ hợp âm ma quái. Tôi có cảm tưởng đó là một bản đại hợp tấu hổ lốn, một tiếng khóc ai oán tiễn đưa linh hồn nước Việt Nam Cộng Hòa, một quốc gia tự do vừa ngã xuống chết tức tưởi trước cái cuồng vọng của bọn giặc Hồ và của tên đồng minh đểu giả bán đứng Miền Nam cho loài quỷ đỏ Cộng Sản chỉ vì quyền lợi của mình.


Tôi có cảm tưởng rằng toàn bộ dân thành phố Saigon đều đổ ra đường hết để cố chứng kiến một cái ngày dài nhất, một cái ngày khốn nạn nhất, ngày mà miền Nam từ nay sẽ không còn được sống theo như ý thích của mình nữa. Và cũng từ cái ngày này trở đi từ lời ăn tiếng nói đến mọi sự sinh hoạt của một xã hội tự do theo kinh tế thị trường sẽ bị bọn Cộng Sản Bắc Việt khuôn mẫu hóa giống như Trung Cộng và Liên Xô cũng như các nước Ðông Âu. Và người dân miền Nam rồi đây tất cả sẽ trở thành những “YES MAN” và khi mở miệng nói ra điều gì thì câu nói mở đầu phải là nhờ ơn Ðảng, nhờ ơn Bác, chứ không phải là nhờ ơn Trời Phật hay nhờ ơn Chúa nữa.


Suốt cả một cuộc đi bộ dài từ Biệt Khu Thủ Ðô cho đến đường Trần Hưng Ðạo này chỗ nào cũng như sôi sục lên. Kẻ khóc, người cười, tâm tư của người dân bộc lộ theo từng quan điểm của phe, nhóm, thương, ghét.


Vì nhà chúng tôi ở mãi bên quận Tám thành thử từ đường Trần Hưng Ðạo tôi rẽ trái vào đường Nguyễn Biểu lối dẫn lên cầu chữ Y chạy sang quận Tám, bến Phạm Thế Hiển. Ði hết con cầu dài ngoằng, tôi thong thả đi xuống cầu, vòng qua Dạ Nam Cầu… từ đây con đường cũng bớt đông đúc nghĩa là người ta không đổ ra phố nhiều như bên Saigon.


Chợt một cảnh tượng khiến tôi cảm thấy con mắt mình thấy xốn xang: hai nhà sư vận áo xám đang cột một lá cờ xanh đỏ của Mặt Trận Giải Phóng vào trong thành của một cái “ban-công” trong lúc ấy thì hai bên đường Phạm Thế Hiển rất nhiều nhà đã trương cờ Mặt Trận Giải Phóng ra trước cửa nhà họ.


Bỗng từ phía bên kia đường có một người chạy ào ra nắm lấy vai tôi nói:


-Ðù má nó! Ðúng là bạc như dân, bất nhân như lính. Nhìn thấy mà ghét!


Tôi giật mình quay lại xem người đó là ai.


-Ồ mày! tôi kêu lên.


Thì ra người ấy là một thằng bạn rất thân của tôi tên K. Chúng tôi đã bặt tin nhau từ cả mấy năm nay chưa một lần gặp nhau, nay gặp lại thì cả hai chúng tôi lại đều ở trong một hoàn cảnh thê thảm như thế này.


Tôi chép miệng nói:


-Người dân bạc bẽo quá mày ơi! Ai mà ngờ được chứ? Nhưng mà thôi kệ họ. Thời gian sẽ trả lời cho họ xem ai là người tốt, ai là người xấu, chế độ nào là tốt và chế độ nào là xấu. Mắc mớ chi mà phải phiền lụy về những chuyện không đâu cho bực mình, tổn thọ chứ.


Hắn ghé tai tôi nói nhỏ vừa cho đủ nghe:


-Lúc nẫy có một “thằng già” ở đây này nói với tao một câu ngu kềnh ngu càng rằng ngày 30 tháng 4 này cũng giống như một cuộc đảo chánh, và rồi cuộc sống cũng sẽ vẫn như cũ chứ có gì đâu.


Tôi hỏi K:


-Mày trả lời làm sao?


-Tao cười trừ chứ nói gì nữa. Biết đâu nó lại là một tên cán bộ Việt Cộng. Việt Cộng thì dĩ nhiên là khỏi phải nói rồi bởi vì chúng chỉ là những con vẹt không hơn không kém. Nếu là một người dân thường mà có sự suy nghĩ như thế thì cũng kệ họ. Bây giờ chúng ta không còn có cơ hội để tẩy rửa giùm những cái đầu u ám ngốc nghếch như vậy. Ðã ngu như heo vậy thì thôi cứ để cho kẻ đó tiếp tục ngu đi. Bọn Cộng Sản Hồ Chí Minh chúng nó chỉ cần dân ngu thôi. Ngu thì dễ dậy, dễ sai, dễ bảo, nói hươu nói vượn gì thì cũng cứ cắm đầu mà nghe mà tin thôi. Nó ngu như vậy thì bọn Việt Cộng mới có cơ tuyên truyền đánh phá bọn mình trước đây chứ. Kẹt một cái là bọn phản chiến Mỹ chúng nó cứ cắm đầu bênh lũ Cộng Sản. Ngay cả cái thằng thủ tướng Thụy Ðiển cũng còn xuống đường biểu tình ủng hộ “bọn Phỏng Giái” thì còn nói gì thêm được nữa đây. Không biết chúng nó ăn cái gì vào miệng mà ngu tệ ngu lậu đến thế! Nhưng mà! Thôi! Số phận nghiệt ngã đã dành cho phe Quốc Gia chúng mình như thế thì phải chấp nhận thôi. Nhưng mà ông Trời sao cũng bất công thật. Ông ấy đã để cho cái lũ ăn cướp, cái lũ bất nhân, cái lũ xỏ lá thắng người tử tế.


Thốt nhiên K giơ tay ra bắt tay tôi nói:


-Tao phải đi.


Tôi cho hắn biết địa chỉ của mình, và dặn ngày mai lại nhà tôi chơi nói chuyện nhiều. Hắn hứa sẽ tới. Nhưng chẳng bao giờ chúng tôi gặp lại nhau nữa. Cho đến giờ phút viết lại những hàng chữ này trên quốc gia tạm dung là Hoa Kỳ tôi cũng chẳng biết nó ở đâu, sống hay chết nữa.


…………..


Thốt nhiên từ phía Cầu Mật, một toán du kích Mặt Trận Giải Phóng, áo bà ba đen, quần đùi, chân có người đi dép râu có người không, và tên đi đầu cao lớn vác cờ Mặt Trận Giải Phóng rất to, tất cả vội vã tiến về phía chân cầu chữ Y.


Một chiếc xe Honda 50 phân khối cũng từ phía Cầu Mật chạy tới trên xe chở một tên đàn ông tay cầm cây cờ đỏ sao vàng hết chạy ngược lên phía chân cầu chữ Y rồi lại chạy xuống phía cầu Hiệp Ân. Khi chạy đến gần bọn du kích giải phóng y cố phất vù vù lá cờ như để biểu lộ sự vui mừng nhưng hắn có ngờ đâu rằng chính cái bọn giải phóng ấy với lá cờ xanh đỏ ấy sắp sửa bị bọn Cộng Sản Bắc Việt cùng cái lá cờ đỏ sao vàng ấy khai tử một cách không thương tiếc khi “nhiệm vụ lót đường” cho chúng chiếm miền Nam đã xong. Tôi nhìn thấy hắn ta rồi bất chợt giật mình lẩm bẩm nói: “A cái thằng chết tiệt này tao biết mày là ai rồi và ở đâu nữa cơ. Vậy mà lâu nay tao cứ tưởng mày là thằng hiền chứ. Ai ngờ lại là thằng Việt Cộng nằm vùng!”


……………..


Nắng Saigon vào lúc xế trưa thật chói chang. Mặt đường nhựa bốc hơi nóng đưa lên khiến tôi thấy khó chịu và cảm thấy ngột ngạt, mệt mỏi, mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Bỗng từ xa bên mé kia đường có một người đàn bà mặc toàn đồ đen, đầu để trần, tóc rối tung vừa đi vừa lấy lưng bàn tay chùi nước mắt đi ngược về phía tôi với bước chân cơ hồ như không còn vững nữa….Tôi dừng lại định thần nhìn kỹ xem người ấy là ai. Té ra người ấy là vợ tôi, bởi vì bả tưởng tôi không về nữa. Thấy tôi dừng lại bên kia đường nhìn chéo sang, vợ tôi cũng dừng lại có lẽ cũng để phóng tầm mắt nhìn kỹ xem người bên kia đường có phải là chồng của mình không. Biết rõ là tôi “bả” như người được thêm sức chạy vù băng ngang qua đường bất kể là có thể đụng xe hay đụng người khác không. Cũng may là không có chiếc xe nào vụt tới chứ nếu không thì ngày 30 tháng 4 cũng là ngày… không biết gọi là ngày gì thêm nữa cho cái tiểu gia đình tôi ngoài cái tang mất nước, mất tự do và mất… Vợ tôi nhào tới ôm lấy tôi miệng mếu máo nói:


-Thôi.. anh về với em và các con là được rồi.


Rồi òa lên khóc. Tôi đứng lặng yên nhìn vợ tôi khóc.. và tôi nghĩ khi khóc xong chắc “bả” sẽ cảm thấy thoải mái hơn.


Nước mắt nhòe nhoẹt, đầu tóc không chải, vợ tôi giống như một chiếc lá lìa cành dựa vào tôi mà đi.


Tôi chợt nghĩ:


-Giá mà cách đây từng tiếng rưỡi đồng hồ đơn vị Nhẩy Dù kia chấp nhận cho tôi lên xe đi cùng với họ ra Phú Lâm để về Vùng Bốn tức Quân Khu 4 thì không biết cuộc đời của tôi sẽ ra sao. Và vợ con tôi ở nhà sẽ khóc hết nước mắt.


Thấy tôi về lũ con tôi mừng quá. Thay vì cười mừng rỡ như mọi ngày tôi đi làm về thì miệng chúng lại méo xệch òa lên khóc khi nhìn thấy mặt tôi rầu rầu trong lúc ấy mẹ chúng nước mắt hai hàng.
 
Buổi chiều ngày 30 tháng 4 năm 1975
 
Về đến nhà lúc ấy cũng đã gần hai giờ rưỡi chiều. Tôi nặng nề gieo mình xuống chiếc giường gỗ nhỏ rồi thiếp đi lúc nào không hay. Bỗng vợ tôi lay tôi dậy nói:


-Anh với em xuống chợ xem mua tí thức ăn gì đi. Mấy ngày nay chộn rộn quá thành thử không dám đi đâu, không dám ra khỏi nhà, bởi vì nghe súng nổ tứ phía con mình nó sợ cứ quấn lấy mẹ


-Em đi một mình được không?


-Cả hai cùng đi anh ạ, vả lại mình cũng nên đi “thăm dân cho biết sự tình” một chút.


Chúng tôi kéo nhau xuống chợ. Buổi chiều chợ tuy vắng khách nhưng xem ra cũng lại đông hơn ngày thường trái với buổi sáng rất là thưa thớt nếu không muốn nói là trống vắng.


Vợ tôi giục:


-Mình đến hàng thịt heo trước đi anh.


Thấy chị hàng thịt quen vợ tôi nhoẻn miệng cười chưa kịp nói gì thì chị này “phang” cho vợ chồng tôi một câu ngoài sức tưởng tượng. Thay vì gọi chúng tôi bằng cách xưng hô thường ngày là “ông, bà” thì hôm nay chị ta hạ chúng tôi xuống bằng hai chữ “anh chị”:


-Này, anh chị muốn mua thịt heo phải không?


Câu hỏi thừa thãi và vô duyên ấy như một gáo nước lạnh tạt vào mặt chúng tôi. Chưa xong! Chị ta còn đanh đá nói tiếp:


-Nhớ là mua phải trả tiền ngay. Tiền “cách mạng” nghe.


Vợ tôi tức quá nói:


-Vợ chồng chúng tôi từ trước đến giờ có bao giờ mua chịu của chị đâu mà chị nói như thế. Hơn nữa tôi chỉ có tiền cũ.


-Tiền cũ là tiền gì?


-Là tiền Việt Nam Cộng Hòa, chị hiểu chưa?


-Tiền “Ngụy” hả? chị hàng thịt quắc mắt hỏi.


Không thèm trả lời, vợ tôi kéo tôi đi sang hàng khác rồi nói:


-Trò đời là vậy đấy! Mới hai hôm trước đây anh và em cùng đi chợ mụ còn đon đả mời mình mua miệng nói:


-Mời ông bà đại úy mua cho em thịt đi. Vậy mà hôm nay không những hạ cách xưng hô với mình từ ông bà xuống anh chị mà còn ăn nói khinh mạn mình là phải có tiền mới bán mà là tiền “cách mạng.” Mình đâu đã có cái thứ tiền Việt Cộng này chứ.


Tôi buột miệng nói:


-Chả trách các cụ ngày xưa hay nói câu: “Bạc như dân, bất nhân như lính” nay áp dụng vào trường hợp này mình mới thấy các cụ nhà nho của ta ngày xưa sao thâm thúy thế.


Vợ tôi nói chêm vào:


-Mới có từ sáng đến giờ mà họ đã quay một trăm tám chục độ rồi.


Tôi đem chuyện này kể với vợ chồng ông hàng xóm bạn thân hai vợ chồng anh cũng đều nói:


-Cứ để rồi xem. Họ phù thịnh chứ ai phù suy đâu. Nhưng cái loại người như thế thì trước sau rồi cũng chẳng ra gì.


(30 tháng 4, 1996)


(Viết ở Nghênh Phong Các thuộc thành phố Santa Ana, miền Nam California Hoa Kỳ)

Nỗi buồn Tháng Tư


Tháng Tư trời đất lạnh lùng
nên lòng còn nhớ vô cùng nắng quê
tha hương chưa có ngày về
thương đời lận đận lê thê cõi người


Nỗi niềm bến lạ chơi vơi
nỗi đau nợ nước một đời chưa xong
với bao nhục nhã bên lòng
vì quê nay vẫn trong vòng đảo điên


Quê hương là bóng mẹ hiền
là sông núi cảnh thần tiên muôn đời
là tình làng xóm đầy vơi
là niềm yêu dấu trong tôi sống hoài


Không bao giờ sẽ phôi phai
tấm tình tha thiết trôi dài nhánh sông
như chiều êm ả thu không
như yêu mến lúc nằm trong cội nguồn


Hương chiều thơm ngát cô thôn
chuông chùa vọng lại ru hồn bình an
tháng ngày đầm ấm thư nhàn
trong vòng tay mẹ ngập tràn thân yêu


Sao nay ngăn cách hai chiều
con nơi đất khách hoang liêu cõi lòng
mẹ già tựa cửa ngóng trông
ước mơ hạnh ngộ chìm trong mắt sầu


Tháng Tư tan nát lòng đau
chất đầy thương hận biết bao lâu rồi
chắp tay cầu nguyện Phật Trời
cho dân tộc Việt qua thời oan khiên!

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH
(Disabled Veterans aND. Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 590-8534, (714) 371-7967, (714) 530-3853, (714) 721-0758
Email:
[email protected], [email protected], [email protected]
Website: http: www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH



Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:

(tính đến ngày 1 tháng 5, 2016)


Phan Hoàng, Fairivew Park, OH $300
Anh Trịnh, Cypress, CA $100
Mo Trần, San Jose, CA $50
Phan Hoạt, Fountain Valley, CA $20
Khâu Muội, San Diego, CA $10
Thuan Dương, Houston, TX $6
 
Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 8:

  
Nguyễn V. Thiết, Los Angeles, CA $40
Ô. Võ Hoàng Anh, Garden Grove, CA $50
Ô.B. Nguyễn Thới Vàng, Seattle, WA $50
Nguyễn L. Lan, Hazleton, PA $50
Hằng Ðông, Omaha, NE $50
Ô.B. Nguyễn Bách Liên, South Bend, IN $50
Ô. Nguyễn Phạm Thuận, San José, CA$50
Ô.B. Lê Văn Gieo, Frisco, TX $50
Phạm Hồng Thanh, Nokesville, VA $50
Ô.B. Nguyễn Văn An, Huntington Beach, CA $50
Nguyễn Thanh, Denver, CO, $50
Bạch Kim Liễu, Ohio, $60
Tạ P. Cát, Grand Island, FL $100
Lê Trang Nhã, Castro Valley, CA$100
Ðỗ N. Bích, Falls Church, VA $100
Cô Sơn Thị Lena, Baldwinsville, NY $100
Ô.B. Lâm Hồng Sơn, Alhambra, CA $100
Bà Ðỗ Thị Nga, San José, CA $100
Ô.B. Ngô K. Tam, Tulsa, OK$100
Bà Bùi Bích Hà, Anaheim, CA $100
Ô.B. Bùi Khắc Thạch, Bloomington, MN $100
Ô.B. Phan Mai Kiều, Lawrenceville, GA $100
Ô.B. Trần Quốc Ty, San José, CA $100
Ô.B. Nguyễn Văn Hon, Fort Wayne, IN $100
Ô.B. Lê Xuân Xuyến, San José, CA $100
Ô.B. Hồ Hữu Tứ, Marieta, GA $100
Ô.B. Phạm Kim Loan, Gahanna, OH $100
Diệu Thảo Pharmacy, Pasadena, TX $100
Trần Hồng, Arlington, TX $100
Ô. Trần Thắng K’17 TÐ, $100
Ẩn danh, MN, $100
Nguyễn Hoàng, Texas, $100
Ô. Mai Nguyệt Tuyền, Winnipeg, MB Canada $120
Nguyễn Trang Ngọc, Renton, WA $130
Lê Ái Việt, Castro Valley, CA $200
Ðoàn T. C. Anh, Westminster, CA $200
Ô.B. Nguyễn Nhơn Tâm, Reading, PA$200
Ô.B. Trần C. Huân, Bakerfield, CA $200
Ô.B. Nguyễn Kế, Charlotte, NC $200
Ô, Hoàng Ðình Giao, Rosemead, CA $200
Ô.B. Lý Nguyệt Vân, Norcross, GA $200
Ô.B. Tiết Aaron, Elkridge, MD $300
Trịnh Hoài, Biloxi, MS $300
Ô.B. Giao Trân, Pass Christian, MS $500
Nguyễn Hồng Phúc, Charlotte, NC $500 (còn tiếp)
   
Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 9:

 
Huỳnh Ngọc Thanh, $100
Trương Khả, TX $100
Nguyễn Hạnh, NY $100
Tiệm vàng Kim Việt I, $1,500
Trần Châu, 60
Tiffany Nguyễn, LA $100
Trần Ðức Thương, Gretna, LA $300
Phan Thị Phương Thảo, $100
Ô.B. Phan Văn Cự, $100
Nguyễn Minh Hậu, $50
Trần Ngọc Cẩn, $200
Adam & Kim Chi, $500
Nguyễn Văn Long, Tukwila, WA $200
Nguyễn Tài, $100
Anh Ngô C., $100
Ðoàn Hoa Nguyễn Lục, FL $100
Trịnh Diana, 30
Lý Phạm, $100
Minh Nguyễn, $100
Lưu Liên Hương, FL $100
Miên Trần, $100
Lê Văn Não, $200
Phạm Kim Phát, $100
Khánh Võ, GA $100
Tôn Ðoàn, GA $50
Nguyễn Thanh Cư, CA $100
Phạm Hào, $300
Lê Thương, Fountain Valley, CA $200
Ðặng Huy, $50
Lê Huyên, $300
Tammy Huỳnh, PA $300
Henry Nguyễn, San Jose, CA $200
Cindy Nguyễn, $50
Kim Phan, $100
Harold Bùi, $100
Ðức Lâm, $50
Thúy Hồ, $200
Denie Lai, $100
Thời Nguyễn, Phương Nguyễn, Cẩm Nguyễn, Boston, MA $300
Jenny Nhâu Auto Parts (H.Q.), $300
Hoàng Thị Nam Hòa, Winter Park, FL $2,000
Quang Bùi (c/o Phan Thị Nga), San Francisco, CA $500
Phúc Huỳnh, CA $30
K21 Sĩ Quan Hải Quân, $500
Nguyễn Văn Hưng, $200
Nhung Tấn Văn, $100 (còn tiếp)


Danh sách thương phế binh VNCH đã được giúp đỡ:


Thái Văn Phú, Saigon, SQ:72/145812/HIS/CLQ. Cụt chân phải.
Lê Hiệp Nam, Saigon, SQ:76/129156/HS/CLQ. Cụt 1/3 tay phải.
Cao Hữu Châu, Saigon, SQ:57/207876/HS/ND. Gẫy tay phải.
Hứa Văn Hoàng, Saigon, SQ:75/109835/HS/TQLC. Cụt 1/3 tay trái.
Ðỗ Văn Mai, Saigon SQ:65/119582/TS/CLQ. Cụt chân trái.
Mai Minh Châu, Saigon, SQ:59/182816/TS1/TQLC. Cụt tay trái.
Nguyễn Văn Phước, Saigon, SQ:59/153451/ÐU/ÐPQ. Liệt, gẫy chân trái.
Phạm Văn Hiến, Saigon, SQ:61/138645/B1/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Ánh, Saigon, SQ:75/122552/B1/TQLC. Cụt chân trái.
Liêu Song Võ, Saigon, SQ:72/123484/B2/BÐQ. Gẫy tay phải, bị thương ở bụng.
Nguyễn Quới, Saigon, SQ:63/158275/HS/CLQ. Cụt tay phải.
Tô Văn Anh (Xương), Saigon, SQ:42/204426/HS I/ÐPQ. Mù mắt phải, mờ mắt trái.
Nguyễn Văn Chi, Saigon, SQ:75/137152/B1/ND. Mù mắt trái.
Huỳnh Văn Ðịnh, Tiền Giang, SQ:60/500565/HS1/ND. Cụt bàn tay trái.
Nguyễn Vinh, Saigon, SQ:55/202100/TS/BÐQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Tiền, Saigon, SQ:76/120884/ND. Cụt chân phải.
Hoàng Ngọc Hùng, Saigon, SQ:70/112689/HS/CLQ. Mù mắt trái, mờ mắt phải.
Trần Tấn Tài, Saigon, SQ:69/124853/TS/CLQ. Mù mắt trái.
Trần Văn Biên, Saigon, SQ:69/120039/BÐQ. Cụt chân trái.
Phạm Văn Huê, Saigon, SQ:75/112992/B2/CLQ. Cụt tay trái.
Hồng Lương Cơ, Saigon, SQ:71/123214/B2/BÐQ Cụt chân phải.
Lê Ngọc Danh, Saigon, SQ:54/899171/B2/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Minh Hoàng, Saigon, SQ:40/342014/B1/ÐPQ. Cụt chân trái.
Huỳnh Văn Phục, Saigon SQ:60/803362/B2/CLQ. Cụt bàn chân trái.
Nguyễn Văn Hùng, Saigon, SQ:72/128665/CU/CLQ. Cụt chân phải.
Ðinh Văn Tản, Saigon, SQ:74/140909/TS/CLQ. Cụt tay trái.
Tô Văn Tự, Saigon, SQ:74/151011/1/TQLC. Cụt chân trái.
Võ Thế Châu, Saigon, SQ:58/905867/CLQ. Cụt cánh tay phải.
Tiêu Tuấn Hoàng, Saigon, SQ:69/137728/TU/CLQ. Giải ngũ theo đơn xin.
Nguyễn Bá Tòng, Saigon, SQ:74/129385/CLQ. Mù mắt phải.
Nguyễn Cương, Saigon, SQ:71/103271/HS1/CLQ. Cụt chân trái.
Huỳnh Quốc Tựu, Saigon, SQ:70/158371/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Hữu Liêm, Saigon, SQ:139994/TU/CLQ. Gẫy bàn tay trái.
Lê Văn Ðược, Saigon, SQ:53/647931/B2/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Ðắc Quít, Saigon, SQ:71/705871/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Lê Minh Thân, Saigon, SQ:109391/TU/CLQ. Liệt tay phải, bị thương tay trái.
Huỳnh Em, Saigon, SQ:70/118017/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Thái, Saigon, SQ:61/192232/TS/CLQ. Cụt chân trái.
Lâm Há Chảy, Saigon, SQ:69/133548/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Lợi, Saigon SQ:71/101971/HS/CLQ. Liệt bàn tay phải. Bị thương ở đầu.
Nguyễn Văn Thiện, Saigon, SQ:76/122578/TS/CLQ. Cụt chân phải.
Võ Văn Trạng, Long An, SQ:70/126636/TS1/CLQ. Cụt chân phải.
Lê Văn Quang, Tiền Giang, SQ:73/006244/TS/CLQ. Cụt bàn chân trái.
Phạm Văn Leo, Bến Tre, SQ:834750/NQ. Cụt chân trái.
Phan Văn Ðực (Tặng), Long An, SQ:64/196451/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Ðinh Văn Túc, Long An, SQ:332571/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Hồ Văn Phúc, Tiền Giang, SQ:406796/NQ. Mù mắt trái.
Lê Quang Lư, Tiền Giang, SQ:68/184732/TU/CLQ. Mù mắt phải, bị thương ở ngực.
Mai Văn Thuận, Long An, SQ:55/776592/HS/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Quay, Bến Tre, SQ:62/001239/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Minh Châu, Saigon, SQ 74/153976. Cụt chân trái.
Nguyễn Thiện Muôn, Bến Tre, SQ:54/711188/HS1/ÐPQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Hữu Lộc, Bến Tre, SQ:60/122989/ÐU/CLQ. Cụt chân trái.
Trương Văn Ðộ, Tiền Giang, SQ:38/458890/B1/ÐPQ. Gẫy chân trái.
Trần Hữu Học, Tiền Giang, SQ:66/205173/TU/CLQ. Gẫy tay phải.
Bùi Văn Quang (Lâm), Tiền Giang, SQ:913447/NQ. Gẫy chân phải.
Lê Văn Út, Tiền Giang, SQ:72/125174/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Phan Văn Sổ, Bến Tre, SQ:54/708605/B2/ÐPQ. Cụt chân phải.
Huỳnh Văn Khỏe, Tiền Giang, SQ:62/158670/HS/CLQ. Gẫy chân trái.
Lâm Văn Minh, Tiền Giang, SQ:72/001016/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Võ Văn Sáu, Tiền Giang, SQ:55/N00071/NQ. Cụt chân trái.
Lê Phước Cẩn, Long An, SQ:72/100229/HS/CLQ. Bị thương ở bụng.
Nguyễn Văn Nhựt, Tiền Giang, SQ:45/865071/B2/ÐPQ. Cụt chân trái.

(còn tiếp)

Men also have eating disorders!


Viet 101: How to say different modes of transportation

Welcome to Vietnamese 101 with Jocelyn Nguyen! Today’s lesson will include how to say key words to describe different modes of transportation, such as “bike”, “car”, “bus” and “motorcycle”.

41 missing under Fujian landslide


Afghanistan: Xe bồn đụng hai xe buýt, 73 người chết

KANDAHAR, Afghanistan (NV)Ít nhất 73 người chết hôm Chủ Nhật khi hai xe buýt và một xe bồn chở xăng húc đầu vào nhau ở miền Đông Afghanistan.





 

 Hiện trường nơi xảy ra tai nạn xe cộ tại Afghanistan khiến ít nhất 73 người chết. (Hình: Getty Images/STR/AFP)
Theo AFP, nhiều người chết, gồm phụ nữ và trẻ em, bị cháy đến không còn có thể nhận dạng, và hàng chục người khác bị thương.

Giới chức chính phủ tin rằng con số tử vong có thể sẽ còn tăng cao hơn nữa.

Tai nạn xảy ra tại tỉnh Ghazni, gần thủ đô, nơi quân nổi dậy Taliban hoạt động thường xuyên.

Afghanistan nằm trong số những quốc gia có tình trạng đường xá tồi tệ nhất thế giới và tai nạn chết người rất thường xảy ra.

Ít nhất 18 người chết hồi Tháng Năm năm ngoái khi một xe minivan bị lật ở Badghis, tỉnh miền Tây của Afghanistan.

Hồi Tháng Tư 2013, một xe buýt đụng một xe bồn ở Kandahar, tỉnh phía Nam, làm thiệt mạng 45 người.

World Bank hồi Tháng Mười Một trợ cấp Afghanistan $250 triệu để nâng cấp những đoạn đường đi ngang qua dãy núi Hindu Kush, đường giao thương huyết mạch nhưng thường phải đóng vào mùa Đông do tuyết giá. (TP)

Ông Đỗ Đắc Ánh

Palin đòi ‘hạ’ Ryan, lãnh đạo bảo thủ tìm người thay Trump


WASHINGTON, DC (NV) – Nội bộ đảng Cộng Hòa ngày càng rối ren sau khi bà Sarah Palin, cựu ứng cử viên phó tổng thống và là cựu thống đốc Alaska, hôm Chủ Nhật thề sẽ vận động để “hạ” Chủ Tịch Hạ Viện Hoa Kỳ Paul Ryan ngay trong cuộc bầu cử sơ bộ dân biểu liên bang ở Địa Hạt 1 thuộc tiểu bang Wisconsin, nơi vị dân biểu này đang đại diện.



Bà Sarah Palin. (Hình: Kris Connor/Getty Images)


Trước đó, hôm Thứ Năm, ông Ryan nói ông chưa sẵn sàng ủng hộ ông Trump trong lúc này, trừ khi ông Trump chứng tỏ là người xứng đáng đại diện cho đảng và là người đoàn kết đảng.


Bà Sarah Palin là người chính thức ủng hộ ông Donald Trump từ hồi Tháng Giêng.


Trong khi đó, cũng hôm Chủ Nhật, một số nhà lãnh đạo bảo thủ công khai mở một cuộc vận động tìm người thay thế ông Donald Trump, người coi như sẽ được đại hội đảng Cộng Hòa đề cử tranh chức tổng thống vào Tháng Mười Một, sau khi ông Ted Cruz và ông John Kasich, hai ứng cử viên đối thủ cuối cùng của ông Trump trong đảng Cộng Hòa, tuyên bố bỏ cuộc.


Ngoài ra, Thượng Nghị Sĩ John McCain, chủ tịch Ủy Ban Quân Vụ Thượng Viện, cựu ứng cử viên tổng thống đảng Cộng Hòa năm 2008, nói với đài truyền hình CNN rằng, mặc dù có nhiều người Cộng Hòa, trong đó có ông, không thích ông Trump, nhưng nhà tỷ phú địa ốc này sẽ là người đại diện cho đảng trong cuộc bầu cử tổng thống.


Trả lời phỏng vấn trong chương trình “State of the Union” của đài truyền hình CNN, bà Palin nói: “Tôi nghĩ ông Paul Ryan sắp sửa bị chung số phận với ông Cantor.”


Ý bà nói ông Ryan sẽ bị thất bại giống như ông Eric Cantor bị tại tiểu bang Virginia hồi năm 2014, sau khi thua ông Dave Brat trong cuộc bầu cử sơ bộ. Lúc đó, ông Cantor là lãnh tụ đa số của đảng Cộng Hòa tại Hạ Viện, vị trí số hai, chỉ sau vị trí chủ tịch.


Bà nói thêm: “Sự nghiệp chính trị của ông (Ryan) gần như chấm dứt bởi vì ông không tôn trọng ý kiến của người dân, và với tư cách là lãnh đạo đảng Cộng Hòa, đứng đầu đại hội đảng, đáng lẽ ông phải trung lập, nhưng ông đã không khôn ngoan khi nói rằng ông chưa sẵn sàng ủng hộ ông Trump.”


Bà còn nói rằng sở dĩ ông Ryan không ủng hộ ông Trump là vì ông đang chuẩn bị ra ứng cử tổng thống vào năm 2020.


Ông Ryan luôn luôn nói ông sẽ không ứng cử tổng thống trong năm 2016, nhưng chưa bao giờ công khai nói ông có dự định ứng cử vào năm 2020.


Trong một lần được phóng viên Dana Bash của CNN hỏi, có bao giờ định ra ứng cử tổng thống, ông Paul Ryan chỉ nói rằng ông không ra năm 2016.


Đối thủ của ông Ryan trong cuộc bầu cử sơ bộ ở Wisconsin là ông Paul Nehlen, người đã chính thức ủng hộ ông Trump hồi tuần trước.


Bà Palin cho biết, mặc dù chưa thông báo cho ông Nehlen rằng bà sẽ ủng hộ ông, nhưng “tôi sẽ làm mọi cách để Paul thắng cử.”


“Đây là một người đàn ông làm việc chăm chỉ, lắng nghe ý kiến quần chúng, trong khi ông Ryan thì lại không để ý đến người dân, những người bầu ông đại diện cho họ,” bà nói. “Những người này lo sợ quyền lực, uy tín, và tiền bạc của họ bị ảnh hưởng vì những thay đổi do ông Trump và ông Nehlen đưa ra.”


Trong khi đó, một nhóm bảo thủ quan trọng phản đối ông Donald Trump mấy tháng qua bắt đầu cho biết sẽ tìm một ứng cử viên khác để thay thế ông Trump.


Nhóm này, có tên là Conservatives Against Trump, nói rằng đây là “cuộc chiến” không chỉ cho “sự sống chết của đảng Cộng Hòa” mà còn là một trận chiến cho tương lai quốc gia, theo CNN.


Thông báo của nhóm này viết: “Tuần này, nhóm Conservatives Against Trump đã tung ra một cuộc vận động chính thức để tìm một ứng cử viên được nhiều người chấp nhận để ứng cử tổng thống chống lại ông Donal Trump và bà Hillary Clinton.”


Nhóm này bao gồm ông Erick Erickson, một nhà phát thanh bảo thủ rất có ảnh hưởng đối với cử tri Cộng Hòa; ông Bill Wichterman, cựu cố vấn của cựu Tổng Thống George W. Bush; và doanh gia Bob Fischer. Những người này cho biết họ không hứa ủng hộ một ứng cử viên thứ ba hoặc độc lập.


“Chúng tôi tin rằng tình hình hiện nay cho phép tìm ra được một ứng cử viên bảo thủ đủ tiêu chuẩn,” thông báo của nhóm cho biết. “Chúng tôi đang làm việc để xác định một người ứng cử thay thế, đạt đủ số phiếu cần thiết tại các tiểu bang trong cuộc tổng tuyển cử, và đưa ra một kế hoạch vận động dẫn đến chiến thắng trong Tháng Mười Một.”


Nhóm này cho biết thêm: “Chúng tôi sẽ không bỏ phiếu cho ông Trump và bà Clinton, nhưng chúng tôi sẽ đi bầu.”


Theo CNN, nhóm này có thể vận động để chọn ra một ứng cử viên, rồi điền tên người đó vào lá phiếu (write-in) trong ngày bầu cử.


Khi được CNN hỏi về chuyện rối ren này, Thượng Nghị Sĩ John McCain, người không ủng hộ ông Trump và cũng cho biết sẽ không dự đại hội đảng năm nay, nói: “Quý vị phải lắng nghe ý kiến người dân khi họ chọn người đại diện cho đảng Cộng Hòa. Tôi nghĩ, nếu phớt lờ chuyện này là dại dột.” (Đ.D.)

Cảnh sát biểu tình thầm lặng trước buổi trình diễn của Beyoncé

HOUSTON, Texas (NV) – Có hai cuộc biểu tình ủng hộ và chống đối buổi trình diễn của siêu sao ca nhạc Beyoncé diễn ra bên ngoài sân vận động NRG ở Houston tối Thứ Bảy, theo tin của đài KTRK.

Ca sĩ Beyoncé trình diễn tại sân vận đông NRG. (Hình: Daniela Vesco/Invision for Parkwood Entertainment/AP Images)

Trong khi hàng chục nghìn dân ái mộ chen chúc nhau vào thưởng thức cuộc trình diễn của Beyoncé, một nhóm cảnh sát địa phương tổ chức một cuộc biểu tình thầm lặng trước giờ khai mạc nhạc hội để bày tỏ nỗi bất bình của họ đối với lập trường của nữ danh ca này, mà họ cho là bênh vực phong trào “Mạng Người Da Đen Cũng Quý Vậy” và chống cảnh sát.

Nghiệp đoàn cảnh sát thành phố và quận hạt phản đối thông điệp mà Beyoncé gởi đi qua các buổi trình diễn của cô. Ông Tony Ragsdale, một thành viên trong nhóm, phát biểu rằng ông không nói Beyoncé là chống cảnh sát, nhưng một vài buổi trình diễn của cô có xu hướng đó.

Nhiều nhân viên ngành công lực tin rằng cuốn video “Formation” và cuộc trình diễn của Beyoncé tại trận Super Bowl hồi Tháng Hai ở California có nội dung chống cảnh sát và đề cao nhóm bạo động Black Panthers trước đây tại Hoa Kỳ.

Trong khi đó, một nhóm khác cũng mở cuộc biểu tình để ủng hộ siêu sao Beyoncé.

Ông Robert Muhammad, thuộc Hiệp Hội Southwest Regional Nation of Islam, tuyên bố rằng cuộc trình diễn của Beyoncé tại Super Bowl và cuốn video “Formation,” được phổ biến trong Tháng Lịch Sử Người Da Đen, không hề có mục đích chống cảnh sát nhưng chỉ có nội dung bênh vực người da đen mà thôi. (V.P.)

33 người bị bắt khi biểu tình đòi cảnh sát trưởng từ chức

SAN FRANCISCO, California (AP) – Nhà chức trách cho hay 33 người đã bị bắt tại Tòa Thị Chính San Francisco trong cuộc biểu tình đòi chính quyền phải sa thải vị cảnh sát trưởng thành phố.

Người biểu tình đối đầu với cảnh sát. (Hình: AP Photo/Joel Angel Juarez)

Khoảng ba bốn chục người biểu tình đã tụ tập về đây vào tối hôm Thứ Sáu và đụng độ với cảnh sát trong trang phục chống bạo động.

Bà Eileen Hirst, phát ngôn viên Sở Cảnh Sát San Francisco, nói rằng những người biểu tình bị bắt giữ vì đã vượt qua nơi họ bị cấm vào và bất tuân lệnh cảnh sát buộc họ phải giải tán.

Dân biểu tình đối đầu với lực lượng an ninh sau khi xông vào cửa phía Đông tòa thị chính, mặc dù những cánh cửa tại đây đã được khóa lại vì đang có những cuộc biểu tình phản đối Sở Cảnh Sát San Francisco để ủng hộ một nhóm người tuyệt thực chống cảnh sát.Có năm người trong nhóm tuyệt thực được chở vào bệnh viện cấp cứu sau 16 ngày không ăn, với mục đích đòi Cảnh Sát Trưởng Greg Suhr phải từ chức hoặc bị sa thải vì dân biểu tình tố cáo ông dung dưỡng cho bạo lực cảnh sát trong thành phố.

Trước khi rút lui, những người biểu tình đập vỡ một số cửa kiếng tại toà thị chính và gây hư hại một số máy dò kim khí đặt tại các cổng an ninh của tòa nhà. (V.P.)

Cảnh sát New York bắt một người dụ dỗ bé gái

NEW YORK, New York (NV) – Hôm Thứ Bảy, cảnh sát bắt được một người đàn ông 26 tuổi bị tố cáo là nhiều lần tìm cách dụ gạt các em bé gái ở khu Bronx, New York, đi theo mình đến chỗ lạ, đài NBC New York loan tin.

(Hình minh họa: Stan Honda/AFP/Getty Images)

Cảnh sát ra sức truy tìm kẻ bị tình nghi toan bắt cóc trẻ em này từ năm, sáu hôm trước đó, nhưng không cho biết do đâu và bằng cách nào mà, sau cùng, họ bắt được nghi can.

Cảnh sát cho hay ông Osita Enweronye bị buộc tội theo sát ba em gái nhỏ tại vùng Baychester, gồm có hai em 12 tuổi và một em 11 tuổi, chỉ trong khoảng thời gian 15 phút vào hôm Thứ Tư. Nghi can cố thuyết phục từng cô bé đi theo ông, dụ ngọt rằng sẽ dẫn đi mua sắm thứ gì các em thích.

Theo lời cảnh sát, vào ngày 8 Tháng Tư, ông Enwerone lân la tới gần một bé gái 13 tuổi đang đi bộ đến trường, ít lâu trước lúc 8 giờ sáng, và nói với em bé này rằng ông sẽ đưa em đi tới một nơi đẹp đẽ và an toàn để vui chơi.

Nghe nói thế, cô bé sợ run cả lên, nhất là khi ông sấn tới và lấy tay kéo áo cô bé, rồi lên tiếng khen cô bé đẹp lắm, rằng ông muốn xin số điện thoại của cô bé và hỏi xem cô có thích đi chơi với ông không.

Giữa lúc đó, bỗng thấy một người bạn gái chợt đi qua, cô bé liền kêu tên người bạn này, khiến người đàn ông kia phải vội vàng bỏ đi về phía một trạm xe buýt.

Khi tới trường, cô bé liền báo cho nhân viên an ninh biết mình vừa bị một người đàn ông đi theo để hãm hại. Bà mẹ của cô bé liền được gọi tới để nghe kể lại những gì đã xảy ra cho con gái mình.

Thế là kể từ đó, để đề phòng, lúc nào bà mẹ cũng đi theo hộ tống cô bé này trên đường đến trường và về nhà. (V.P.)

Ngày càng có nhiều nhà dưỡng lão Mỹ đuổi bệnh nhân khó khăn

WASHINGTON, DC (AP) – Các nhà dưỡng lão ở Mỹ đang ngày càng trục xuất nhiều bệnh nhân bị coi là “khó khăn” của họ, bất chấp các bảo vệ dành cho một trong những thành phần được coi là yếu đuối nhất trong xã hội, theo giới tranh đấu cho người cao niên và tàn tật.

(Hình minh họa: Thomas Samson/AFP/Getty Images)

Những người bị đuổi khỏi các nhà dưỡng lão này thường là giới nghèo và bị các bệnh khó chăm nom như lú lẫn, trong khi gia đình của họ không biết phải làm gì, theo nguồn tin trên.

Ban giám đốc các nhà dưỡng lão thường muốn giảm bớt các bệnh nhân thuộc thành phần này để giảm gánh nặng lao động, để dành chỗ cho những người dễ trông coi hơn và do đó đem lợi nhuận nhiều hơn.

“Khi nào họ chán việc phải trông nom những bệnh nhân này, họ đuổi những người này ra,” theo lời ông Richard Mollot, thuộc liên minh có tên Long Term Care Community Coalition, một nhóm ở New York.

Các đơn khiếu nại và đơn kiện khắp nước Mỹ trong thời gian qua cho thấy có sự tăng vọt về số người bị đuổi, vào khoảng 57% từ năm 2000 tới nay, dù rằng những gì thấy được trên giấy tờ chỉ là một phần nhỏ của vấn đề.

Trong năm 2014, có 11,331 đơn khiếu nại với chính phủ Mỹ liên quan đến việc trông nom dài hạn người cao niên.

Tổ chức American Health Care Association, đại diện các nhà dưỡng lão, nói rằng việc đưa các bệnh nhân ra khỏi trung tâm là điều hợp pháp và cần thiết đối với những người không còn có thể giữ an toàn cho chính họ và gây đe dọa cho an toàn của người chung quanh.

Bác Sĩ David Gifford, một phó tổng giám đốc của nhóm này, cho hay cần phải có cuộc thảo luận về chính sách ở tầm vóc quốc gia vì ngày càng có nhiều người với các chứng bệnh khó khăn, vượt quá khả năng chăm sóc của các nhà dưỡng lão.

Tuy nhiên, giới tranh đấu cho quyền lợi của những người ở trong các nhà dưỡng lão cho rằng các nơi này luôn tìm cách khai thác lỗ hổng luật pháp để đuổi các bệnh nhân, như tìm lý do đưa họ vào bệnh viện rồi sau đó không nhận lại, theo ông Eric Carlson, một luật sư của nhóm Justice in Aging.

Luật tiểu bang cho phép việc nhà dưỡng lão tự ý di chuyển bệnh nhân trong một số trường hợp như: đóng cửa ngưng hoạt động; không trả tiền chi phí; gây nguy hiểm cho sức khỏe và an toàn của những người khác; điều kiện sức khỏe đã cải thiện nên không cần có sự chăm sóc; và hay vì nhà dưỡng lão đó không còn đáp ứng được nhu cầu của bệnh nhân. (V.Giang)

Tin mới cập nhật