Một số báo chí Tây phương cho rằng, Tập Cận Bình là nhân vật quyền uy còn hơn cả Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình, vì họ Tập hiện nắm trong tay tất cả chức vụ uy quan trọng nhất của chế độ Bắc Kinh. Nhưng cũng có người nhận định rằng, họ Tập đang đối đầu với nhiều hiểm họa cả trong nội bộ nước Tầu lẫn bên ngoài cương vực Trung Quốc. Đó chính là vấn đề cần giải ảo.
Năm bà cháu ở Texas chết vì nước lụt
HOUSTON, Texas (NV) – Nhân viên cấp cứu tìm thấy thi thể một phụ nữ 64 tuổi và bốn cháu ngoại trong hạng tuổi 6, 7, 8 và 9, gần một căn nhà bị hư hại vì nước lụt ở thị trấn Palestine, Texas.

Một nhóm người từ một chung cư ngập lụt kéo nhau tìm đến nơi an toàn, sau khi nhánh sông Greens Bayou ở gần Houston bị tràn bờ. (Hình: AP/Steve Gonzales)
Theo NY Daily News, từ sáu đến 10 căn nhà trong cùng một khu phố bị hư hại nặng khi một lạch nước ở địa phương tràn bờ sau trận mưa xối xả vào giữa khuya.
Đại Úy Cảnh Sát James Muniz nói: “Người dân kể lại với chúng tôi rằng mưa quá lớn khiến chỉ trong vài phút nước đã dâng lên đến thắt lưng.”
Giới chức thành phố phải xử dụng đến xe chở rác để cứu một người đàn ông bị kẹt trên mái một căn nhà.
Thị trấn Palestine nằm cách Houston chừng 150 dặm về hướng Bắc, nơi hồi đầu Tháng Tư đã từng gặp phải một trận lụt lớn.
Palestine bị lụt tàn phá trở lại do những cơn bão quét qua vùng phía Đông tiểu bang Texas và nhiều khu vực khác thuộc Gulf Coast và Great Plains.
Ở Texas và Oklahoma, bão lốc làm bị thương ít nhất hai người.
Mưa tầm tã trút xuống Arkansas và Mississippi vào đêm Thứ Sáu, trong khi bốn tiểu bang trong khu vực gặp phải mưa đá kích thước bằng quả banh golf và có nơi lớn bằng trái bưởi.
Trong ngày Thứ Bảy, bão dự trù di chuyển về hướng Đông ra phía Đại Tây Dương.
Bão lớn và mưa dầm có thể ảnh hưởng đến toàn vùng East Coast trong ngày Chủ Nhật, với mưa dai dẳng kéo dài sang ngày Thứ Hai. (TP)
Tác giả bài thơ gây bão mạng xã hội ‘không bị kỷ luật’
HÀ TĨNH (NV) – Một số tờ báo tại Việt Nam loan tin cô giáo tác giả bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh” gây rúng động trên mạng xã hội không bị “bất kỳ hình thức kỷ luật nào.”

Bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh” của cô giáo Trần Thị Lam trên Facebook của cô, nay đã bị gỡ xuống. (Hình: Facebook Trần Thị Lam)
Bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh” của cô giáo Trần Thị Lam xuất hiện trên trang Facebook của cô từ ngày Thứ Hai, 25 Tháng Tư, và khoảng một ngày sau thì có hơn 2,000 lượt người chia sẻ. Tuy nhiên, nếu tìm kiếm trên mạng google ngày 29 Tháng Tư, với tên bài thơ vừa kể thì người ta thấy đã có tới 440,000 kết quả. Còn nếu tìm kiếm nhóm từ “cô giáo Trần Thị Lam” thấy có tới 1.5 triệu kết quả. Điều này chứng tỏ tâm sự của cô giáo Lam qua bài thơ đã và còn đang tác động mạnh mẽ vào lòng người.
Sau đây là bài thơ “gây bão” trên mạng của cô giáo Trần Thị Lam, 46 tuổi, cô giáo tổ trưởng tổ văn tại trường trung học phổ thông chuyên ở tỉnh Hà Tĩnh:
Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…
Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…
Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…
Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…
Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…
Trần Thị Lam (Hà Tĩnh)
Bài thơ viết tay trên một tập giấy viết có vẻ như của “Xi măng Sông Gianh” bây giờ không còn thấy trên trang Facebook của cô nữa. Trên một số trang mạng xã hội, nhiều người chia sẻ là đã khóc khi đọc bài thơ của cô. Đại đa số cảm ơn cô giáo Lam đã nói thay cho họ. Có người bầy tỏ lòng phẫn nộ khi thấy nói cô bị bắt “Yêu cầu chính quyền có giỏi thì chứng minh cô giáo nói sai đi, đừng có cậy có súng, có nhà tù mà bắt bớ, kỷ luật vô tội vạ. Dùng bạo lực để dập tắt một ngọn lửa nhỏ là thổi bùng lên ngọn lửa lớn.”
Thậm chí có người đã phổ nhạc bài thơ rồi đưa lên youtube hoặc họa lại bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh.”
Sau khi bài thơ được chuyền đi nhanh chóng trên mạng, có tin qua trang Facebook của một người tên là Lan Le loan báo cô Trần Thị Lam “đã bị công an mời lên trụ sở sách nhiễu, đe dọa đồng thời đóng cửa Facebook (https://www.facebook.com/an.nhu.775)… và ngày mai chắc chắn cô giáo sẽ bị kỷ luật hoặc bị khởi tố về hình sự.”
Cuối bản tin này viết thêm rằng: “Cô giáo Trần Thị Lam đã bị Sở Giáo Dục và Đào Tạo Hà Tĩnh gọi lên, và công an có tiếp xúc. Họ gây sức ép để cô đóng Facebook và gỡ bỏ bài thơ. Cô Lam sau buổi làm việc trở về trường và có nghỉ dạy một buổi rồi đã đi làm bình thường.”

Cô giáo Trần Thị Lam (phải). (Hình: Facebook Trần Thị Lam)
Các báo Vietnamnet, Tuổi Trẻ, Infonet, Đời Sống và Pháp Luật ngày 28 Tháng Tư đều đưa tin phủ nhận chuyện cô bị bắt cũng phủ nhận thông tin cô bị “kỷ luật.”
Tờ Vietnamnet thuật lời ông Phan Khắc Nghệ, phó hiệu trưởng trường trung học phổ thông chuyên Hà Tĩnh, cho biết: “Cô giáo Lam vẫn đi dạy bình thường. Nhà trường không có bất kỳ hình thức kỷ luật nào đối với cô như thông tin mạng lan truyền.”
Ông Nghệ được Vietnamnet dẫn lời cho biết: “Hiện tại, nhà trường không hề có bất kỳ hình thức xử lý kỷ luật nào đối với cô giáo Lam. Việc sáng tác thơ là quyền tự do cá nhân, riêng tư của cô nên nhà trường không can thiệp. Cô vẫn đi dạy bình thường.”
Báo Đời Sống và Pháp Luật dẫn lời Đại Tá Dương Văn Trường, trưởng phòng An Ninh Văn Hoá – Bảo Vệ Chính Trị Nội Bộ (PA83), công an Hà Tĩnh, phủ nhận chuyện cô bị bắt, nhưng xác nhận cô có bị công an “nhắc nhở” mà người ta tin rằng cô đã bị đe dọa.
“Sau khi có thông tin, cán bộ của phòng đã liên hệ với cô L. Vì cô L. thừa nhận bài thơ đó là của mình nên anh em nhắc nhở, khuyên cô L. không nên phát tán, tạo hiệu ứng xấu cho xã hội. Cơ quan công an tôn trọng quyền sinh hoạt riêng tư của cô ấy; không có chuyện triệu tập hay hình sự hoá vụ việc như đồn đoán,” báo Đời Sống và Pháp Luật dẫn lời ông Trường cho biết.
Bài thơ của cô giáo Trần Thị Lam làm người ta nhớ lại bài thơ “Nhỏ và to” lan truyền rộng rãi trên mạng sau khi thấy nó xuất hiện trên tờ Lao Động Cuối Tuần ngày 25 Tháng Sáu, 2014, như sau:
Nhỏ và to
Một đất nước nhỏ có cái thủ đô to.
Trong thủ đô to có con đường nhỏ.
Trên con đường nhỏ có những biệt thự to.
Trong biệt thự to có cô vợ nhỏ.
Cô vợ nhỏ dành cho ông quan to.
Ông quan to xách cái cặp nhỏ.
Trong cái cặp nhỏ có dự án to.
Dự án to nhưng hiệu quả rất nhỏ.
Hiệu quả nhỏ vì thất thoát to.
Thất thoát to nhưng chỉ là lỗi nhỏ.
Lỗi rất nhỏ nhưng mất lòng tin to. (TN)
Biển Ðông đỏ máu và nước mắt
Ngô Nhân Dụng
Trên mạng Anh Ba Sàm, Tuấn Khanh nhìn thấy: “…những con cá chết nằm dọc bờ biển Việt Nam như những xác người…” Vụ cá chết trôi lên bở biển suốt mấy tỉnh phía Bắc miền Trung là một đại họa cho môi trường sống, ảnh hưởng tới hàng triệu người dân. Một bản “Tuyên Bố về Tội Ác đầu độc Biển Miền Trung Việt Nam” hôm qua đã được 600 người, trong và ngoài nước ký tên, lên án chính quyền Cộng Sản “vô trách nhiệm, vô cảm và bất chấp lợi ích quốc gia, bất chấp cuộc sống của người dân…”
Trước ảnh nước biển bị ô nhiễm mang mầu đỏ lan dần dần từ Hà Tĩnh vào đến bờ biển ở Huế, Ðà Nẵng, nhiều người đã nhìn thấy một “Biển Ðông chảy máu!” Nhưng nói tới Biển Ðông bây giờ, không người Việt Nam nào không nghĩ tới cuộc xâm lăng do Cộng Sản Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa, Trường Sa. Trung Cộng đang đe dọa thôn tính tất cả vùng biển Ðông Nam Á, trong đó có hàng trăm hòn đảo và bãi đá ngầm thuộc Quần Ðảo Trường Sa mà người Việt Nam vẫn còn giữ được. Những cuộc xâm lăng biển đảo liên hệ với vụ tàn phá môi trường sống mới xảy ra hay không? Từ đầu, dư luận đã nhắm vào một công ty Ðài Loan, mang tên Formosa, làm nhà máy gang thép trong vùng Vũng Áng, huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Muốn quy kết trách nhiệm cho công ty Formosa phải chờ các cuộc thử nghiệm và điều tra kỹ thuật, nhưng đằng sau công ty Formosa đã có bóng dáng chính quyền Cộng Sản Trung Quốc!
Mạng VietNamNet đăng một bài trên Dân Việt, với tựa đề: “Vũng Áng thành ‘lãnh thổ’ Trung Quốc!” Formosa nằm trong khu vực Vũng Áng.
Tại sao Vũng Áng được coi là thuộc ‘lãnh thổ’ Trung Quốc? Vì chính quyền Cộng Sản Việt Nam không được vào kiểm tra trong khu vực đó. Ông Phạm Khánh Ly, vụ phó Vụ Nuôi Trồng Thủy Sản, Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn tuyên bố: “Ðoàn công tác không vào kiểm tra tại khu công nghiệp Vũng Áng vì đây là khu công nghiệp có yếu tố nước ngoài, đoàn công tác không có thẩm quyền, chức năng kiểm tra tại khu vực này.” Muốn vào Vũng Áng, ông Ly nói “cần thành lập đoàn công tác liên ngành, có chỉ đạo của thủ tướng thì mới tiến hành kiểm tra được.” Bài báo đánh dấu hỏi: “Hàng chục nghìn người Trung Quốc có ‘quyền’ tự do vào Vũng Áng, nhưng Việt Nam thì không được vào?”
Con số “hàng chục ngàn” là phỏng đoán. Bài báo trên Ðất Việt cho thêm chi tiết: “Theo báo cáo của ban quản lý khu kinh tế Hà Tĩnh), tính đến tháng 9 năm 2014, tổng số lao động nước ngoài tại khu kinh tế Vũng Áng (Kỳ Anh, Hà Tĩnh) là 5,321 người (trong đó lao động Trung Quốc là 3,680 người). Có hơn 3,000 lao động Trung Quốc không có giấy phép đang làm việc tại Formosa. Tuy nhiên, lãnh đạo… Hà Tĩnh… không nắm được số lượng lao động Trung Quốc trên địa bàn là bao nhiêu vì Ban Quản Lý Khu Kinh Tế được quyền cấp phép lao động trực tiếp.” Sở Lao Ðộng Hà Tĩnh cũng không có đủ người để đếm con số lao động Trung Quốc, nếu Formosa không báo cáo thì họ cũng không biết là bao nhiêu! Nhà báo Tuấn Khanh cũng ước tính: “Số lượng công nhân Trung Quốc lên đến 10,000 người.”
Ông Tuấn Khanh cho biết thêm, “trên trang web mang tên Trần Ðại Quang, tên của chủ tịch nước Việt Nam hiện nay, cho biết hệ thống đó (Formosa) hoàn toàn là Trung Quốc.” Ông dẫn chứng một công văn của công ty Hưng Nghiệp Formosa gửi cho chính quyền tỉnh Hà Tĩnh thì “trong số 28 công ty nhà thầu làm việc cho Formosa, đã có đến 25 công ty Trung Quốc (không phải Ðài Loan), chỉ có 3 công ty thầu của người Việt Nam.” Tại sao nhiều công ty Trung Quốc được trúng thầu như vậy?
Formosa là một tập đoàn nhiều công ty ở Ðài Loan; hoạt động trong rất nhiều lãnh vực. Họ có những công ty trong ngành hóa chất (Formosa Chemicals & Fibre), chất dẻo (Formosa Plastics), vận tải (Formosa Transportation), sản xuất dụng cụ (Formosa Tools), cho tới ngành điện tử (Formosa Microsemi co., Formosa Micro-Electronic). Tất nhiên họ có làm ăn lớn với nước Trung Hoa Cộng Sản và cần bảo vệ quyền lợi của họ ở lục địa hơn là ở nước ta.
Formosa đầu tư hàng chục tỷ đô la Mỹ vào Việt Nam. Nếu làm ăn theo lối các xí nghiệp tư bản Ðài Loan bình thường thì chắc họ sẽ không dám làm bậy, không đem thải chất độc vào vùng nước ven biển. Một công ty tư bản làm ăn lâu dài, với hợp đồng 70 năm, thường lo bảo vệ thanh danh, không vì một món lợi nhỏ mà để rủi ro bị tố cáo đầu độc môi trường; trước sau cũng có ngày bại lộ.
Công ty này đã phản ứng nhanh chóng, hơn cả chính quyền Cộng Sản Việt Nam. Họ sa thải ngay ông Chu Xuân Phàm, và ban giám đốc đã họp báo, nghiêng mình, cúi đầu xin lỗi về những lời tuyên bố thách thức dân Việt Nam của viên phó phòng đối ngoại này. Nếu muốn bảo vệ thanh danh, công ty Formosa Hà Tĩnh hãy bỏ tiền mở cuộc điều tra và trắc nghiệm nước biển trong cả vùng bị ô nhiễm, để biết đích thực nguồn gốc đại nạn này do đâu mà sinh ra. Do ống dẫn chất thải của công ty Formosa hay do các nguồn gốc khác, ngoài tầm kiểm soát của Formosa? Cuộc điều tra này phải do một công ty quốc tế thực hiện, chi phí do công ty mẹ Formosa ở Ðài Loan trả. Ngay cả khi Formosa tự biện hộ rằng đường ống dẫn chất thải của họ đã được chính quyền Việt Cộng chấp thuận từ đầu tới cuối, thì nếu đó là nguồn gốc tai họa môi trường, chính công ty Formosa cũng vẫn chịu trách nhiệm. Là một đại công ty quốc tế, họ phải biết chất nào là chất độc và không có quyền dựa trên giấy phép của một chính quyền tham nhũng, ô trọc mà làm hại loài người, dù đó là giống dân Việt Nam bất hạnh nằm dưới một chế độ độc tài Cộng Sản!
Nhưng khi làm ăn, Formosa cũng thừa biết có thể dựa vào ảnh hưởng chính trị của Trung Cộng trên đảng Cộng Sản Việt Nam. Ông Chu Xuân Phàm (Chou Chun Fan) nói giỏi tiếng Việt, chắc đã làm việc với cả các nhà thầu Trung Cộng và quan chức Việt Cộng. Do đó biết rõ mối tương quan quyền thế giữa hai bên, ông ta suy nghĩ, nói năng dựa theo những gì nhìn thấy trước mắt đó. Ông có thể nghĩ rằng nếu các nhà thầu Trung Cộng vi phạm luật lao động hay luật lệ bảo vệ môi trường sống của dân Việt thì chắc sẽ có chính quyền Trung Cộng lo che chở. Trong mối tương quan Trung Cộng và Việt Cộng này, các cấp chính quyền Việt Cộng phải chờ “có chỉ đạo của thủ tướng thì mới tiến hành kiểm tra được” trong vùng Vũng Áng.
Vậy ông thủ tướng Việt Nam làm gì trong mấy tuần qua?
Không thấy làm gì cả. Một vụ tàn phá môi trường sống của mấy chục triệu người dân đã bắt đầu từ đầu Tháng Tư, mấy tuần sau mới có người giữ chức thứ trưởng tới nơi và họp báo nhanh trong chớp mắt! Ai cũng thấy có thể so sánh với hành động của chính phủ Nhật Bản sau trận động đất mới đây. Nghe tin có động đất, ông thủ tướng đã chạy ngay tới văn phòng, làm việc, thức suốt đêm điều động việc cứu cấp của chính quyền trung ương và địa phương. Ông bay tới ngay nơi bị nạn, khi gặp gỡ dân chúng thì ông quỳ gối dưới sàn nhà trước các nạn nhân ngồi trên ghế; hình ảnh này đã được truyền trên các mạng Internet tại Việt Nam.
Bản Tuyên Bố của 600 nhà trí thức Việt Nam đã lên án cảnh “bất lực của cả một hệ thống quản lý nhà nước từ trung ương đến địa phương trước một đại nạn quy mô lớn của quốc gia,…” Người không phải chính quyền chỉ bất lực, Bản Tuyên Bố viết tiếp: “Người dân càng phẫn nộ trước phát ngôn hàm ý bao che cho nghi phạm, đánh lừa, xoa dịu dư luận của một số quan chức cấp bộ và tỉnh, (và) trước hành vi hết sức khó hiểu của người đứng đầu đảng Cộng Sản – đã đến thăm nghi can số một (công ty Formosa), thay vì thăm hỏi người dân bị nạn, đúng vào thời điểm mọi mũi dùi công luận chĩa hết vào nghi can ấy.” Nếu Formosa là thủ phạm chính gây ra đại họa môi trường này, dân Việt Nam phải lên tiếng khắp thế giới, gây ra một phong trào quốc tế cùng tẩy chay đại công ty danh tiếng này. Ðó là cách phản đối duy nhất của những người thấp cổ bé miệng phải sống dưới ách độc tài đảng trị.
Ba hiện tượng, “cá chết trên bãi biển miền Trung,” “công nhân Tàu không giấy phép tràn ngập,” và “Trung Cộng lộng hành trên Biển Ðông,” đều dính dáng với nhau và bắt nguồn từ một đầu mối: Quan hệ giữa hai đảng Cộng Sản, Việt Cộng lệ thuộc Trung Cộng. Nhân ngày 30 Tháng Tư, người Việt Nam càng phẫn nộ trước cảnh một chính quyền nô lệ ngoại bang!
Chính vì đảng Cộng Sản Việt Nam lệ thuộc Trung Cộng từ năm 1950 đến nay nên “cơn hồng thủy Biển Ðông” mới xảy ra. Dân Việt Nam phải hỏi tội chính quyền Cộng Sản trước hết. Bởi vì đại họa môi trường này là do chế độ độc tài đảng trị gây ra. Ngoài Vũng Áng, còn bao nhiêu vùng khác cũng đang bị nhiễm độc, từ chất phế thải của các công trường Trung Cộng đang khai thác, trong đó có các vùng mỏ Bô Xít cũng đang “đẫm máu đỏ.”
Bản Tuyên Bố của 600 nhà trí thức kết luận: “Người dân Việt Nam quyết không chấp nhận những kẻ cầm quyền ngu dốt, tham lam, bán rẻ dân tộc vì lợi lộc, tham vọng cá nhân và phe đảng” và “Người dân Việt Nam quyết không chịu chết thảm như những con cá nhiễm độc ở Biển Ðông!”
“…Những con cá chết nằm dọc bờ biển Việt Nam như những xác người…” Biển đã khóc thương những xác người và xác cá. Nước mắt đỏ chảy ngoài Biển Ðông vì dân Việt chưa được giải thoát khỏi chế độ độc tài “vô trách nhiệm, vô cảm, bất chấp lợi ích quốc gia, bất chấp cuộc sống của người dân…”
Quảng Bình đổ cá chết ra đường, Huế tuần hành ‘nỗi đau của cá’
QUẢNG BÌNH (NV) – Một số người dân Quảng Bình tiếp tục biểu tình sang ngày thứ hai, đổ cá chết ra đường, gây kẹt xe trên quốc lộ Bắc Nam 1A, trong khi ở Huế có vụ tuần hành “Nỗi đau của những con cá.”

Người dân phẫn nộ đổ cá ra đường lộ và biểu tình ở Quảng Bình. (Hình: FB Nguyễn Quang Vinh)
Các báo chính thống của chính quyền đều không nói gì về tin người dân phẫn nộ biểu tình hai ngày qua vì biển có chất độc, cá chết làm họ mất đường sống. Nhưng các trang thông tin trên mạng xã hội đã truyền đi nhanh chóng tin và hình ảnh kèm theo cả video cuộc biểu tình của dân làng biển Cảnh Dương thuộc huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình.
Dân làm nghề biển ra khơi đánh cá mang về nhưng không ai dám mua ăn vì sợ trúng độc. Bởi vậy, “hàng tấn cá đã được đổ ra đường, hàng trăm người đã kéo ra đường và kéo tất cả ra đường quốc lộ 1A. Công an các loại đã tập trung đông như kiến. Nhưng tình hình hết sức khó vãn hồi trật tự vì sự phẫn nộ của người dân rất lớn,” trang web của tinhdongchuacuuthe.com cho hay như vậy về cuộc biểu tình diễn ra ngày 29 Tháng Tư.
Theo nguồn tin vừa kể, người dân yêu cầu: “Phải trả lại biển, tôm cá cho chúng tôi. Ai, ai đã đưa chúng tôi vào cảnh này? Chúng tôi biết sống bằng cái gì khi không còn đường sống? Cảnh sát để làm gì, không cho chúng tôi kêu đói kêu khổ à? Những câu hỏi của họ không được một ai giải đáp. Thậm chí cho đến giờ này, chưa có ai trả lời cho họ là những mẻ cá họ đánh bắt về có ăn được không?”
Nguồn tin cho hay sau nhiều giờ tập trung, bà con ngư dân đã dựng lều ngay tại đường quốc lộ đòi câu trả lời của chính quyền. Vì vụ biểu tình, hai đầu đường quốc lộ 1A đến Quảng Bình đã bị chặn lại, từ Hà Tĩnh không thể vào Quảng Bình, từ Quảng Trị ra Hà Tĩnh không thể đi qua quốc lộ 1A.
“Cũng thông tin người dân vùng Hà Tĩnh cho biết, những ngày vừa qua, thay vì giải quyết các vấn đề phát sinh do thảm họa môi trường, chính quyền lại đang điều rất nhiều cảnh sát cơ động và các lực lượng khác nhau vào Quảng Bình,” theo tinhdongchuacuuthe.com viết.
Trong khi đó, tại Huế diễn ra một cuộc tuần hành của một nhóm nghệ sĩ bầy tỏ “Nỗi đau của những con cá” vào buổi sáng 29 Tháng Tư, nhưng bị công an địa phương giải tán nhanh chóng.

Đoàn biểu diễn “Nỗi đau của những con cá.” (Hình: Tuổi Trẻ)
Theo tin tờ Tuổi Trẻ, “một nhóm nghệ sĩ hóa trang mang theo những con cá và diễu hành qua các đường phố ở hai bờ sông Hương. Đây là một chương trình nghệ thuật biểu diễn (Performance art) với ý tưởng ‘Nỗi đau của những con cá’ của nhóm nghệ sĩ Viet Art Space gồm Lê Nguyên Mạnh, Maxime Lacino (Pháp), Lý Trực Sơn, Nguyễn Văn Hè, Phạm Chí Líp, Trần Nhật, Philip Pham về tình trạng cá chết ở vùng biển miền Trung.”
Theo báo Tuổi Trẻ, ông Vũ Tuấn Anh, đại diện của Viet Art Space, cho biết: “Màn biểu diễn này ra đời từ ngẫu hứng của các nghệ sĩ. Chương trình biểu diễn gần xong thì bị công an yêu cầu ngưng và mời về trụ sở làm việc.”
Trả lời báo Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Văn Hà, chánh thanh tra Sở Văn Hóa, Thể Thao và Du Lịch Thừa Thiên – Huế, cho biết: “Chương trình nghệ thuật này là hoạt động tự phát, chưa thông qua cơ quan quản lý nhà nước, gây mất trật tự giao thông nên công an mới yêu cầu ngưng biểu diễn để giải quyết.”
Theo Tuổi Trẻ thuật lời ông Hà thì “hiện công an thành phố Huế đang thụ lý việc này.” (TN)
Sacramento: 3 cha con Việt Nam bị bắn chết tại nhà
SACRAMENTO COUNTY, California (NV) – Ba cha con một người đàn ông bị bắn chết tại nhà trong một vụ cướp ở South Sacramento County sáng Thứ Năm vừa được cảnh sát xác định danh tánh hôm Thứ Sáu, 29 Tháng Tư, theo đài truyền hình KCRA.

Cảnh sát an ủi một thân nhân của gia đình có ba người bị bắn chết. (Hình: AP Photo/Rich Pedroncelli)
Ông Thanh Le, 56 tuổi, và hai đứa con trai, Tien Le, 21 tuổi, và Dong Le, 32 tuổi, bị bắn chết lúc 6 giờ 30 phút sáng Thứ Năm, trong một căn nhà tại khu phố mang số 8700 Ardith Drive, các giới chức cho biết.
Ban đầu, một người nào đó trong nhà gọi điện thoại 911 nói có một người đàn ông bị bắn.
“Tôi nghe hai tiếng giống như ‘pop,’ giống như là ở bên ngoài, nhưng không biết đó là tiếng súng,” ông Malik Wilson, hàng xóm của nạn nhân, cho biết.
Khi cảnh sát tới căn nhà, họ phát hiện nhiều nạn nhân.
“Họ đến căn nhà, lục soát, và phát hiện ba nạn nhân bị bắn,” cảnh sát viên Tony Turnbull, phát ngôn viên Sở Cảnh Sát Sacramento County, nói.
Lúc đó, trong nhà cũng có nhiều người khác, nhưng không ai bị thương tích gì.
Cảnh sát điều tra tin rằng án mạng xảy ra khi kẻ cướp vào nhà, trong đó hai hoặc ba người có súng, tất cả đều mặc đồ đen và đeo mặt nạ, bất thình lình đột nhập vào, ông Turnbull nói.
“Chúng tôi không biết nguyên nhân đằng sau vụ cướp này, hoặc kẻ cướp tìm kiếm cái gì, cho đến thời điểm này,” ông Turnbull nói. “Các trường hợp như vậy không chắc là vô tình và rất hiếm hoi.
Sau khi nổ súng, kẻ cướp chạy khỏi nhà và leo lên một chiếc xe nhỏ màu sậm, cảnh sát cho biết.
Ông Turnbull nói rằng, ban đầu, cảnh sát không hiểu chuyện gì xảy ra, vì tất cả người trong nhà chỉ nói tiếng Việt. Sau đó, cảnh sát mới đưa thông dịch viên đến.
Bà Keaira Wilson, sống gần căn nhà nơi xảy ra án mạng, nói rằng thỉnh thoảng bà thấy gia đình Việt Nam.
“Trông họ rất bình thường, và tôi không bao giờ nghĩ rằng án mạng có thể xảy ra trong nhà này,” bà Wilson nói. (Đ.D.)
UnitedHealthCare khánh thành văn phòng ở Orange County
Nhất Anh/ Người Việt
FULLERTON, California (NV) – Vào ngày Thứ Năm, 28 Tháng Tư ,vừa qua, công ty bảo hiểm United Health Care khai trương văn phòng phụ trách về lợi ích sức khỏe đầu tiên ở Orange County, với tên gọi là “UnitedHealthCare Asian Resource Center,” tại 1401 S. Brookhurst Rd., Suite 105, Fullerton, CA 92833, cung cấp các dịch vụ và cập nhật thông tin về sức khỏe cho cộng đồng gốc Á Châu.
Đây là văn phòng đầu tiên ở Orange County, và là văn phòng thứ ba của UnitedHealthCare sau hai văn phòng tọa lạc tại Alhambra và Koreantown ở Los Angeles County.

Ông Michael McCarthy, tổng giám đốc điều hành UnitedHealthCare ở Nam California, phát biểu. (Hình: Nhất Anh/ Người Việt)
Buổi lễ cắt băng khánh thành có sự tham dự của ông Michael McCarthy, tổng giám đốc điều hành UnitedHealthCare ở Nam California; ông Chris Law, phó tổng giám đốc quốc gia về kế hoạch Á Châu; ông Steve Synott, phó tổng giám đốc quốc gia về chính sách phân phối; và các nhân viên, khách mời, đại lý bảo hiểm cùng nhiều truyền thông địa phương.
Trong bài phát biểu của mình, ông Michael McCarthy cho biết trung tâm được mở ở Orange County nhằm mục đích tiếp cận gần hơn và phục vụ cho cộng đồng gốc Á Châu, đặc biệt là các sắc dân Trung Quốc, Nam Hàn và Việt Nam.
“UnitedHealthCare là công ty lớn nhất cung cấp dịch vụ lợi ích sức khỏe lớn nhất cho cộng đồng người Á Châu tại Mỹ, với hơn 11 triệu người tham gia. Chúng tôi đáp ứng nhu cầu y tế và cung cấp các thông tin cho đối tượng người cao niên trên 65 tuổi có Medicare, giúp họ chọn lựa những chương trình và quyền lợi phù hợp nhất cho mình,” ông McCarthy nói. “Điều đặc biệt là tại trung tâm này, chúng tôi có nhân viên nói tiếng Việt, tiếng Triều Tiên và tiếng Hoa để phục vụ cho những người không biết nói tiếng Anh và tư vấn về bảo hiểm cho họ một cách chi tiết nhất.”
Chương trình “Asian Initiatives,” với tên tiếng Việt là “Bước Khởi Đầu Cho Người Á Châu,” là chương trình được chuẩn bị dành riêng cho người gốc Á tại đây.
Ông Chris Law hy vọng rằng, chương trình sẽ giúp người Á Châu sinh sống tại Orange County hiểu rõ về các dịch vụ bảo hiểm, biết thêm các thông tin liên quan đến y tế và chọn cho mình chương trình phù hợp nhất.
“Địa điểm này sẽ là nơi giải đáp hết các thắc mắc của quý vị. Chúng tôi có các cố vấn giàu kinh nghiệm và thông thạo tiếng Anh cũng như các tiếng khác như tiếng Việt, tiếng Triều Tiên hay tiếng Hoa. Quý vị sẽ được cố vấn kỹ càng và riêng biệt,” ông Law phát biểu.

Các lãnh đạo của công ty UnitedHealthCare cắt băng khánh thành văn phòng. (Hình: Nhất Anh/ Người Việt)
Nói với nhật báo Người Việt, cô Jenny Yu, giám đốc phát triển kinh doanh của công ty, cho biết văn phòng mới mở ở Orange County sẽ là cánh cửa mở rộng kiến thức về bảo hiểm, dịch vụ chăm sóc y tế sức khỏe cho người dân.
“Tôi hy vọng văn phòng mới ở đây sẽ giúp đỡ nhiều người Việt hơn. Tôi biết rằng vì rào cản ngôn ngữ mà nhiều người trong số chúng ta không nắm hết quyền lợi hay dịch vụ bảo hiểm mà mình có. Nhưng khi đến trung tâm, những người lớn tuổi có thể hoàn toàn yên tâm vì phương châm của chúng tôi là giúp đỡ tận tình và đưa ra các dịch vụ phù hợp nhất,” cô Jenny Yu chia sẻ.
Ông Nguyễn Hữu Hạnh, đại diện đại lý công ty bảo hiểm “Western Insurance” ở Westminster, cho biết, UnitedHealthCare là một trong những hãng bảo hiểm lớn nhất của nước Mỹ.
“Công ty của chúng tôi làm đại diện lâu năm cho UnitedHealthCare và tôi biết rằng công ty này cung cấp rất nhiều lợi ích cho người tham gia. Số lượng người Việt Nam có Medicare ghi danh chương trình này ngày càng nhiều, nên việc có văn phòng gần khu Little Saigon là điều tiện lợi và cần thiết,” ông Hạnh nói.
UnitedHealthCare thuộc tập đoàn United Health Group, là công ty chuyên cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe và bảo hiểm ở Mỹ. Chương trình “Asian Initiatives” bắt đầu vào năm 1994 tại New York với mục đích cung cấp dịch vụ bảo hiểm và thông tin về các chương trình quyền lợi sức khỏe dành cho cá nhân, hãng xưởng, công ty, người về hưu, hay người có Medicare và Medicaid dành riêng cho người Mỹ gốc Á Châu.
Để biết thêm chi tiết, độc giả vào trang mạng uhcasian.com.
—
Liên lạc tác giả: [email protected]
Sáu học sinh gốc Việt được Hội Tam Điểm Garden Grove vinh danh
Nhất Anh/ Người Việt
GARDEN GROVE, California (NV) – Tối Thứ Tư, ngày 27 Tháng Tư vừa qua, 20 học sinh trung học (intermediate) của học khu Garden Grove được Hội Tam Điểm Garden Grove (Garden Grove Masons) tuyên dương vì thành tích học tập, kỹ năng lãnh đạo và tham gia hoạt động cộng đồng xuất sắc tại Garden Grove Masonic Lodge No. 351, 11270 Acacia Parkway, Garden Grove, CA 92840. Điều đặc biệt là trong số 20 học sinh này có sáu học sinh gốc Việt thuộc các trường khác nhau được vinh danh.
Các học sinh gốc Việt được vinh danh, bao gồm: Uyên Nguyễn và Kennethan Nguyễn của trường Alamitos Intermediate, Janie Mach của trường Irvine Intermediate, John Cao của trường Jordan Intermediate, Jasmine Hoàng của trường Lake Intermediate, và Lilian Nguyễn của trường McGarvin Intermediate.
Em Uyên Nguyễn (áo trắng, váy đen) và em Kennethan Nguyễn (đeo kính, đứng thứ hai từ bên phải qua) của trường Alamtos Intermediate chụp hình cùng với đại diện Hội Tam Điểm, hiệu trưởng trường và gia đình. (Hình: Nhất Anh/ Người Việt)

Ông Andrew Perry, nam trưởng của Hội Tam Điểm Garden Grove, bắt đầu buổi tuyên dương bằng bài phát biểu ngắn gọn sau phần chào cờ. Ông chúc mừng các em học sinh được vinh danh ngày hôm nay, đồng thời cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giáo dục, nhất là ở các hệ thống trường công.
“Trong suốt hơn 100 năm qua, Hội Tam Điểm luôn chú trọng vào tầm quan trọng của các trường công, giúp đỡ và hỗ trợ để các các trường có điều kiện phát triển và các em học sinh có cơ hội được rèn luyện kỹ năng trở thành một công dân tốt trong gia đình, xã hội và đặc biệt nhất là cho chính bản thân các em,” ông Andrew nói. “20 em được vinh danh ngày hôm nay là 20 em học sinh trung học xuất sắc của học khu Garden Grove. Các em không chỉ đạt thành tích cao trong học tập, mà còn dành thời gian để làm việc thiện, tham gia các hoạt động trong trường, góp sức của mình cho cộng đồng tốt đẹp hơn.”
Sau bài phát biểu, hiệu trưởng của từng trường lần lượt lên trao bằng vinh dự cho các em. Nhìn từng em lên nhận giải và lắng nghe lời vinh danh của hiệu trưởng, hàng ghế phụ huynh ai cũng thấy tự hào và cảm động. Những tràn vỗ tay giòn giã vang lên, thể hiện niềm hãnh diện và vui sướng của mọi người.
Xin mời xem thêm tin
Nói với nhật báo Người Việt, phụ huynh của em Lilian Nguyễn, học ở trường McGarvin Intermediate, ông Hải Nguyễn và bà Lý Nga, cho biết gia đình rất hạnh phúc khi đến dự buổi tuyên dương này.
“Thú thật, chúng tôi không biết đây là giải gì, chỉ biết là con mình báo đến dự lễ ngày hôm nay. Nhưng sau khi thấy con mình được xứng tên vinh danh, chúng tôi cảm động và mừng lắm,” phụ huynh của em Lilian Nguyễn nói.
Còn đối với bà Heidi Mach, mẹ của em Janie Mach, học ở trường Irvine Intermediate, thì đây là lần thứ hai bà dự buổi vinh danh này.
“Lần đầu tiên tôi đến đây khi chị của Janie được vinh danh, lần này thì đến Janie. Tôi thấy vui lắm, vì mình làm cha làm mẹ mà, mình qua đến Mỹ ráng đi làm chỉ muốn con của mình có chữ nghĩa hơn cha mẹ, học hành giỏi giang và hòa nhập xã hội bên này,” bà Heidi tự hào nói.
Sau khi buổi lễ vinh danh kết thúc, các em tíu tít chia sẻ niềm vui với gia đình, ba mẹ, anh chị, ông bà và thầy cô của mình.
Em Janie Mach, trường Irvine Intermediate, bày tỏ rằng buổi lễ tuyên dương này là động lực để em cố gắng hơn nữa.
“Em vui lắm khi nghe tên mình được xướng danh, và càng thấy vui hơn nữa khi nhìn sang thấy mẹ và em gái cổ vũ và hãnh diện về mình. Ngày hôm nay chính là động lực để em phải cố gắng hơn nữa, em mong ước sẽ được học ngành Y và giúp đỡ mọi người,” Janie cho biết.
Đối với John Cao, học sinh trường Jordan Immediate, giải thưởng sẽ giúp em rất nhiều sau này khi đăng ký vào trường đại học.
“Giải thưởng này rất có ích cho em vì em có thể viết vào đơn xin học ở trường đại học nổi tiếng. Trường em muốn vào nhất là trường Đại học Stanford, và ngành em muốn là ngành Y,” John Cao nói. “Em nhận ra một điều rằng muốn thành công thì không chỉ có thành tích học tập giỏi mà bản thân mình còn phải năng động, trở thành một công dân có ích cho xã hội. Đó cũng chính là mục tiêu phấn đấu của em.”
Cô Oanh Phạm, mẹ của John Cao, không giấu được niềm tự hào khi tham dự buổi tuyên dương.
“Hồi đó, gia đình tôi ở Úc 18 năm, mới chuyển sang Mỹ ở 6 năm nay thôi. Tôi thấy nền giáo dục ở Mỹ tạo nhiều cơ hội cho trẻ em được phát huy và rèn luyện kỹ năng của mình,” cô Oanh cho biết.
Trong bản thông cáo báo chí, ông Bob Harden, thành viên quản trị của hội đồng học khu Garden Grove cho biết, “Chúng tôi đánh giá cao sự hỗ trợ và đóng góp của Hội Tam Điểm địa phương đối với ngành giáo dục, nó chứng tỏ một điều rằng cộng đồng chúng ta sinh sống rất quan tâm đến vấn đề giáo dục cho con em chúng ta.”
Hội Tam Điểm xuất hiện vào cuối thế kỷ 16 ở Scotland, rồi dần dần lan rộng ra khắp các quốc gia khác, tập hợp các thành viên có chung ý tưởng triết học, cùng thực hiện các hoạt động từ thiện và tôn vinh những giá trị đạo đức. Các thành viên của Hội Tam Điểm bao gồm các nhà chính trị gia, tài phiệt, khoa học nổi tiếng trên thế giới như Plato, Socrates, George Washington Benjamin Franklin, Henry Ford, Harry Truman, Mozart, hay Theodore Roosevelt.
Tiểu bang California thiếu hụt hơn 1,200 giáo viên và hơn 600 trường công bị đóng cửa. Để cải thiện tình hình, Hội Tam Điểm ở California thành lập tuần lễ “Public School Week” hằng năm để các thành viên tham gia, đóng góp, và giúp đỡ trường công phát triển. Trong các năm qua, Hội Tam Điểm ở California đóng góp $900,000 cho trường công ở California, trong đó có $91,000 hỗ trợ cho trường công ở Orange County.
—
Liên lạc tác giả: [email protected]
Chiến tranh, anh tôi và đứa con thất lạc
Lê Ngọc Anh
Bài viết này như một nén hương để tưởng nhớ những người đã bỏ mình trên đường chạy loạn 1975 nói chung và tại Tỉnh lộ 7 Phú Bổn nói riêng
Tôi nghĩ là người Việt Nam thì ai ai cũng có cảm nhận về chiến tranh và thân phận con người trong thời chiến. Có thể cách cảm nhận và suy nghĩ khác nhau vì mỗi người một hoàn cảnh và họ sống ở những địa phương mà tình hình chiến sự không giống nhau.
Những người này sống ở những thành phố mà họ chỉ biết đến chiến tranh qua báo chí, cáo phó, hay qua sự ra đi của bạn bè, người quen. Người kia sống ở nơi mà chiến tranh xảy ra bên cạnh họ, ngay trước mắt họ. Hằng ngày họ quen mắt với máy bay lên xuống liên tục, tiếng đạn pháo, những chiếc chiến xa chuyển động, những chiếc GMC chở đầy lính. Những vành tang trắng, những góa phụ đôi mươi, những người chưa kịp lên xe hoa đã là góa phụ… Tiếng tre khóc măng và sự cô đơn bơ vơ của những đứa trẻ côi cút.
Người ta sống và chết vội vã như nhau. Lứa tuổi của chúng tôi là lứa tuổi sống trong chiến tranh và trưởng thành trong chiến tranh. Chiến tranh như cơn sóng thần, cuồn cuộn dâng cao, ập tới và nhận chìm tất cả. Cuốn phăng đi, không còn một dấu vết, mà khoảng khắc trước đó hiện hữu.
Chiến tranh với tôi như một trận hỏa hoạn, thiêu hủy, đốt cháy một cách tàn bạo. Người ta chỉ kịp mang theo những gì gần nhất có thể mang. Người ta chạy để không bị thiêu đốt, người ta nhìn ngọn lửa mà bất lực và tuyệt vọng. Những gì quí giá và thân thiết cũng chỉ là một đống tro tàn.
Người Sài Gòn di tản trong ngày cuối của cuộc chiến Việt Nam (Hình: www.kpbs.org)

Chiến tranh như một trận cuồng phong hay lốc xoáy, cuốn hết mọi thứ trên mặt đất, cuốn theo mọi số phận, cuốn lên cao rồi quật xuống. Khi cơn lốc dừng lại thì mọi thứ đã bầm dập tả tơi.
Chiến tranh như bóng đêm dày đặc trùm xuống đời chúng tôi, chúng tôi quờ quạng tìm nhau trong đau đớn. Hệ lụy của chiến tranh là người ta đồng loạt vào tù, người ta đồng loạt chết ngoài biển khơi, và người ta tức tưởi xa nhau. Chiến tranh đã làm bố mẹ tôi bao lần chạy loạn, trắng tay rồi xây dựng và làm lại từ đầu… rồi lại trắng tay và đau xót nhìn tất cả công lao khó nhọc của mình gầy dựng, chốc lát tan như bọt nước. Hệ lụy của chiến tranh còn ở mãi trong những cơn mộng dữ, ở những chuyện muốn quên mà không quên được. Đến khi nhắm mắt còn mang theo những đau đớn khôn nguôi.
Vì ai? Vì đâu?
Chuyện khó quên đó như mới xảy ra ngày hôm qua.
Trong những ngày Pleiku lộn xộn, tôi đã và đang theo chồng đóng quân ở một tỉnh duyên hải Vùng 2. Qua báo chí tôi được tin Pleiku sẽ rút quân, tôi không biết tin tức gia đình ra sao? Đang lúc lo lắng thì bố mẹ tôi và cô em út 15 tuổi, cùng chị cả tôi và sáu đứa con nhỏ đến được Nha Trang bằng chuyến bay chót của Air Việt Nam. Vì không còn chuyến bay nào vào Sài Gòn. Các anh tôi cùng cậu em út và vợ con sẽ theo Thiết Đoàn 21 Kỵ Binh, vì anh rể tôi là sĩ quan của Thiết Đoàn này. Tôi vui mừng khi gặp được bố mẹ, nhưng vẫn lo vì không hiểu các anh chị em và các cháu sẽ ra sao về những chuyện xảy ra ở Tỉnh Lộ 7 Phú Bổn. Mẹ tôi ngậm ngùi: “Lại một lần nữa phải bỏ hết để giữ lấy thân”. Tôi không biết phải an ủi mẹ như thế nào. Tưởng là yên, nhưng không ngờ tôi và bố mẹ lại tất tả, tức tưởi chạy nữa. Bố mẹ tôi, mẹ chồng tôi, cô em út, chị cả tôi và sáu đứa nhỏ, cùng vợ chồng người con nuôi của bố mẹ tôi và hai cháu, tổng cộng 17 người lớn nhỏ chất lên chiếc xe đò nhỏ, sẽ đi vào Sài Gòn theo làn sóng người và xe lũ lượt di tản.
Chồng tôi là đơn vị trưởng không thể bỏ đơn vị, anh nói: “Mạ, em và con phải đi theo gia đình, nếu em ở lại không giúp được gì cho anh mà còn nguy hiểm và vướng bận thêm”. Tôi và chồng ôm nhau khóc vì không biết còn gặp nhau nữa không. Anh ôm hôn con gái, bước vội không nhìn lại vợ con, tôi thẫn thờ bước lên xe mà cõi lòng tan nát. Có thể nào đây là lần gặp cuối cùng của chúng tôi?
Tôi không bao giờ quên những ngày chạy loạn năm 1975 từ Phan Rang đến Phan Thiết rồi Bình Tuy. Tôi chỉ kịp sắp một cái giỏ đồ đựng những vật dụng cần thiết cho con gái lúc này cháu khoảng 9 tháng tuổi, cháu thích ngậm núm vú nhựa trước khi ngủ, tôi phải lấy một sợi dây xỏ qua múm vú và đeo vào cổ cho chắc ăn, sợ rớt mất thì tội nghiệp cho con, trên đường đi nó bị tướt vì mọc răng, thật là khổ.
Số nước mang theo xe gần hết, đạn pháo kích cứ trút xuống mãi, mọi người lao ra khỏi xe lăn xuống ven đường hoặc có thể nấp theo quán tính chứ chưa chắc chỗ đó đã an toàn, súng đạn vô tình mà. Im tiếng pháo kích moị người lục đục lên xe chạy tiếp, đạn đuổi sau lưng, các xe chạy bất kể, đôi khi cán phải những xác chết ven đường, tôi không dám mở mắt để nhìn những cảnh tượng đau lòng đó. Đã hơn 30 năm qua, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn nằm mơ thấy những cảnh kinh hoàng ngày ấy, tôi chỉ hoàn hồn khi biết mình nằm mơ.
Đoàn người và xe đến Bình Tuy, chẳng ai bảo ai, già trẻ, lớn bé, đàn ông đàn bà nhào xuống biển tắm sau một tuần không tắm rửa. Những nhà dân ở xóm chài gần đó thấy gia đình tôi đông con nít nên thương tình cho vào nhà tắm và nấu cơm cho ăn. Tinh thần mọi người phấn chấn hơn vì nghĩ sắp được vào Sài Gòn, hình như đối với mọi người thì Sài Gòn là nơi an toàn. Nhưng rồi, ngay tại một trạm kiểm soát, ,người lính cho hay có lịnh không cho vào Sài Gòn. Moị người nhốn nháo la hét, cự nự cũng không xong, ai nấy đều lo âu, hoang mang. Rồi tất cả quay ra tìm phương tiện khác để đi, đó là đương biển. Gia đình tôi may mắn gặp một ông chủ tàu lớn đồng ý chở người và xe với giá thật kinh khủng, nhưng ai cũng mừng rỡ đồng ý, trên tàu chen chúc, kẻ nằm người ngồi bất bể chỗ nào, tôi và con gái được cho nằm một chỗ trên mui gần cột khói, con gái tôi cứ bò lung tung, tàu chòng chành, tôi bị say sóng cứ sợ con gái đụng ống khói sẽ phỏng tay hay rơi tòm xuống biển. Tôi lấy hai cái tã cột lại, một đầu thì cột quanh bụng con gái, một đầu thì cột vào cổ tay tôi, nếu cháu bò xa hơn thì tôi biết mà kéo nó lại. Như thế mà tôi nằm được một lúc cho qua cơn chóng mặt buồn nôn.
Khi chúng tôi đến Vũng Tàu, bước lên bờ trong trạng thái lâng lâng của say sóng, nhưng mừng rỡ vì gần tới Sài Gòn, tôi thấy cả rừng người tay xách nách mang nhốn nháo. Thấy chiếc xe đò của anh nuôi tôi họ đòi quá giang, sơ quá, anh bước vội lên xe và căn dặn mọi người khóa cửa xe lại và rồ ga chạy, nhưng lại bị chặn lại bởi toán kiểm soát hổn hợp, chỉ những người nào có thân nhân, gia đình ở Sài Gòn mới được vào, chúng tôi nói tên ông chú và cơ quan nơi ông làm việc cùng số nhà, thế là họ cho chúng tôi được vào Sài Gòn. Sở dĩ họ không cho vào Sài Gòn vì sợ tình trạng hỗn loạn, chính phủ giữ lại để lập các nơi tạm cư ổn định, nơi chốn cho những người di tản. Người hớn hở thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đến được Sài Gòn, chặng đường bình thường đi chỉ mất hơn một ngày mà chúng tôi phải mất gần mười ngày với nhiều gian nan, nguy hiểm. Trên đoạn đường chạy loạn, hầu hết mọi người bị đau mắt cấp tính, tôi cấn thai mà không hay, cứ chạy nhảy qua hầm hố, té ngã mà chẳng hề hấn chi, vào đến Sài Gòn tôi mới biết mình có thai.
Người lính Mỹ nhìn hình ảnh người Sài Gòn di tản khi chiến tranh Việt Nam kết thúc ngày 30 Tháng Tư, 1975 (Hình: Getty Images)

Sài Gòn khoảng thời gian này thật nhốn nháo, kẻ đi xuôi, người đi ngược. Ai ai cũng bàn tán chuyện tìm cách ra nước ngoài, ở ngoài cổng tòa Đại Sứ Mỹ đầy người. Chồng tôi và anh rể chẳng có tin tức gì cả. Báo chí loan tin về Tỉnh Lộ 7 Phú Bổn làm mọi nguời càng thêm lo lắng, rồi lại thêm Phan Rang rút quân. Bố mẹ tôi chẳng ai thiết ăn uống, khóc lóc suốt ngày, bà chị cả la khóc ầm ĩ như người điên. Vì lo cho chồng, tôi cũng phát điên vì những chuyện này.
Chúng tôi về được vài ngày thì anh rể tôi cũng về tới. Anh xuất hiện với một thân hình tiều tụy, hốc hác, đôi chân sưng vù và rướm
máu, có chỗ làm độc trông rất dễ sợ, nhưng anh nói: “Mọi người thấy vậy chứ đã khá hơn rất nhiều”. Bố mẹ tôi rất mừng vì gặp con rể, hy vọng sẽ biết được tin con cháu.
Anh rể tôi kể là khi đến Phú Bổn thì bị pháo kích, nhìn quanh không thấy các em đâu, anh phải vào rừng tìm đường thoát thân, anh thay đồ dân sự và băng rừng. Trong rừng anh tìm những gì có thể ăn và uống, chân sưng tấy anh lấy giẻ quấn lại và đi tiếp, ban đêm kiếm chỗ nào tạm gọi an toàn để chợp mắt, anh nhẩm tính thời gian để tìm về đến Tuy Hoà là chín ngày. Tới đây anh thấy người ta cũng bỏ chạy, nhà cửa phần đông không có nguời, anh vào nhà bỏ trống tìm cái gì có thể ăn và nghỉ ngơi rồi đi tiếp. Lúc này thì anh theo con đường Quốc Lộ, nắng gay gắt, chân sưng tấy, anh cắn răng đi tiếp thêm ba ngày thì đến Nha Trang tìm đến nhà cô Út tôi. Hy vọng gặp cô Út thật mỏng manh, anh nghĩ thế. Thật may mắn, gia đình cô tôi không di tản, cô cháu gặp nhau mừng mừng tủi tủi, cô chú cho biết gia đình đã di tản với người con nuôi của gia đình. Sau một ngày ăn uống và nghỉ ngơi, anh rể tôi quyết định đi tiếp, để gặp vợ con.
Đoạn đường này xe cộ tấp nập, anh quá giang đến được Phan Rang, tình cờ gặp chồng tôi trong đoàn quân nhân được lệnh tái phối trí, giữ an ninh trật tự cho địa phương vì tình trạng hỗn loạn nơi đây. Chồng tôi đưa anh rể vào gặp vị chỉ huy cao cấp nơi đây, trình bày hoàn cảnh, nhìn thấy bộ dạng của anh rể, ông liền cấp sự vụ lệnh để anh rể tôi vào phi trường Phan Rang. Đến phi trường anh tôi đưa giấy, họ không cho vào, anh nói cho tôi gặp Trung Tá Phạm, ông này là em rể của anh rể thứ ba của tôi. Ông Phạm liền thu xếp cho anh đi C 130 vào Sài Gòn.
Sau khi kể hết những cam go, nguy hiểm trong quãng đường đi bộ từ Phú Bổn vào Nha Trang, anh rể tôi nói không biết gia đình các anh chị em tôi cùng các cháu nhỏ ra sao, hy vọng mọi người được an bình rất mong manh. Mẹ tôi mất cả hy vọng, bố tôi thẫn thờ không nói, bố tôi sau cơn bịnh mắc chứng run tay chân bây giờ lại run hơn.
Tôi không biết mình phải làm gì khi những biến cứ dồn dập đến. Tôi nghĩ chắc họ cắt đến Phan Rang, như vậy vợ chồng tôi phải chia ly như hai miền Bắc Nam hồi 1954. Tôi thật muốn khóc nhưng hoàn cảnh, tâm trạng bố mẹ tôi như thế làm sao tôi dám khóc dù tôi rất muốn khóc, khóc cho vơi đi những đau xót đè nặng tim tôi.
Một buổi chiều đang ngồi trước hiên, thấy có một chiếc xe Honda ngừng trước cổng nhà, một người bước xuống xe là ông chồng tôi đen thui như người dân tộc, đi chân không, tôi nghẹn ngào không nói nên lời, vợ chồng tôi ôm chầm lấy nhau, quên cả tiền xe cho ông tài xế. Mấy đứa cháu la lên: “Ông bà ngoại ơi! chú Tám về rồi”. Chồng tôi kể, sau khi những người Cộng Sản tràn ngập tỉnh lỵ, biết không thể làm gì hơn thì mọi người quyết định mạnh ai nấy rút. Một số anh em dưới quyền nói với chồng tôi: “Ông thầy phải đi khỏi nơi đây ngay, tụi em sẽ tìm cách đưa ông thầy ra cửa để tìm đường biển vào Sài Gòn”. Hai người lính lấy Honda chở chồng tôi ra biển, lấy thuyền chở chồng tôi ra khơi tìm tầu vào Sài Gòn. Tôi rất cảm kích trước sự tử tế của những người lính này, trong lúc hỗn quân hỗn quan, chồng tôi không còn gì mà họ vẫn đối xử với chồng tôi một cách rất huynh đệ chí binh, đúng quân kỷ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Ngày hôm sau, chồng tôi vào Bộ Tư Lệnh để trình diện, được phát quân phục và được ứng trước một số tiền, hẹn một tuần sau trở lại nhận nhiệm sở mới.
Nhưng ngày đó không bao giờ đến.
Ngoài đường người ta đi nườm nượp, xa xa nghe tiếng đạn pháo, người ta cứ như mộng du, mọi sinh hoạt xáo trộn hẳn lên, chồng tôi ra ngoài xem tình hình bảo ở bến tầu và trước tòa Đại Sứ Mỹ cơ man nào người, xe máy vất đầy chẳng ai có tâm mà để ý, bạn bè rủ chồng tôi đi, anh hỏi ý kiến tôi. Tôi không thể đi trong tình trạng bố mẹ tôi hiện tại. Tôi khuyên anh nên cùng mẹ anh ra đi, nhưng chồng tôi không đồng ý với lý do nếu đi thì phải đi đủ vợ chồng, nếu ở lại mà phải chết, thì chết với vợ con.
Ngày 30 tháng 4
Mọi người tập trung ở phòng khách bên cái radio để nghe thông báo quan trọng. Tình trạng ở đài phát thanh lúc đó có lẽ lộn xộn lắm vì chúng tôi nghe được những âm thanh của người ta nói chuyện với nhau… Rồi tiếng ông Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện… Rồi tiếng Trịnh Công Sơn bắt nhịp bài hát… Ôi! ông nhạc sĩ mà tôi yêu thích nhạc của ông làm tôi thất vọng quá. Chồng tôi và anh rể kêu lên một cách tức tối. Bố mẹ tôi rũ người ra, thẩn thờ. Tôi dìu mẹ vào giường, mẹ tôi rên rỉ: “Con ơi! Mình mất hết rồi con ơi”. Một lúc sau ra ngoài phòng khách thì thấy chồng tôi và anh rể lôi chai rượu ra hai anh em uống khan, rồi lăn quay ra vì say. Bên ngoài đạn vẫn vang rền. Họ say để quên đi những gì đã xảy ra và sẽ xảy ra. Lúc đi học nghe ông Ngũ Tử Tư vì lo nghĩ quá, chỉ một đêm đến hôm sau bạc cả đầu, phần tôi, buổi sáng dậy chải đầu, tôi thảng thốt khi thấy mình trong gương. Một bà già nào đó chứ không phải là tôi, một thiếu phụ 25 tuổi, khuôn mặt tôi không chút sinh khí giống như khuôn mặt người chết, phải, tôi chết cả cõi lòng.
Ngày mai sẽ ra sao? Tôi sợ không dám nghĩ đến ngày mai ấy. Ngày mai tôi không trông chờ phải đến. Tôi và gia đình tôi, nhiều người khác phải đối mặt. Cả nước đã được “giải phóng”, đấy là cách nói của người chiến thắng.
Tình trạng hỗn độn, sinh hoạt vẫn còn rối tung và người ta hoang mang. Phương tiện giao thông về Pleiku chưa có, tôi chỉ biết cầu nguyện Trời Phật mà thôi để cho tâm hồn mình được an ủi một chút, cùng cầu xin cho tất cả anh chị em và gia đình được bình yên, để chấp nhận những sự thật đau đớn cho số phận của những người thân mình. Những ngày chờ đợi dài lê thê, không khí trong gia đình thật ảm đạm, chẳng ai nói chuyện với ai cả. Cơm nấu ra chẳng ai buồn ăn, có đói thì và sơ vài miếng cầm hơi.
Hai ngày sau tôi mới bước ra khỏi đường để xem cảnh tượng ra sao. Đường sá ngổn ngang đồ vật, người ta hè nhau vào những căn nhà vắng chủ khiêng của cải và đồ đạc. Xe cộ chạy chẳng có trật tự gì cả. Những người chiến thắng khi nói chuyện cứ thì, mà, nà, lẫn lộn giữa n và l. Đeo cái “đài”(radio) vào nách hoặc máng vào ghi đông xe, vừa đi vừa nghe. Những ngày sau đó những chiếc máy phóng thanh được gắn ở những chỗ có thể và ra rả nói. Mẹ tôi suốt ngày lẩm bẩm: “Các con cháu tôi bây giờ ra sao? Trời ơi! Tôi chạy trốn mấy ông, vào đến đây cũng gặp nữa”. Tôi thật sự lo âu, nếu sự chờ đợi này kéo dài, không biết mẹ tôi sẽ ra sao?
Chuyện Tỉnh lộ 7 Phú Bổn
Một ngày kia, khi cả nhà còn đang ngủ, tôi nghe tiếng xe hơi ngừng trước cổng nhà. Tiếng đập vào cánh cổng sắt và tiếng gọi: “Bố mẹ ơi! Mở cổng cho chúng con”. Tôi chưa kịp dậy, đã thấy mẹ tôi bổ choàng dậy không kịp xỏ dép ra mở cổng. Bà bật khóc nức nở khi thấy anh Bốn và anh Sáu tôi cùng cậu em út chống nạng đi vào nhà, mẹ khụy xuống, và tôi đỡ mẹ dậy. Nhìn chiếc xe Mazda của gia đình tôi, không tin vào mắt mình, cái xe hoàn toàn không có ghế ngồi, chiếc xe của tài xế thì thật không thể tưởng tượng được, trong xe được lót bằng những miếng gỗ và mền gối. Các cháu tôi ùa vào nhà, mấy bà chị dâu đều hốc hác, nét lo âu, sợ hãi còn hằn trên mặt. Để tránh sự tò mò của hàng xóm, anh tôi lái xe vào cổng và khoá cổng lại ngay. Tôi vội đi nấu mì cho mọi người ăn, vì chạy từ Pleiku vào đến Sài Gòn chắc đói lắm rồi. Sau phút xúc động, bố mẹ tôi thấy thiếu anh Bảy, người anh kế tôi, thì được biết sau khi từ Phú Bổn về lại Pleiku, vừa vào nhà thì du kích tới bắt anh tôi ngay. Chị dâu tôi và các cháu ở lại để chờ tin tức anh Bảy.
Mừng mừng, tủi tủi, bố mẹ tôi ôm các cháu nội vào mà xiết chặt từng đứa rồi chợt nhớ ra, mẹ tôi hỏi cháu Ngọc đâu? Chẳng một ai trả lời, cứ đưa mắt nhìn nhau, một lúc sau anh Bốn tôi mới nghẹn lời: “Cháu bị thất lạc, chưa có tin tức mẹ ạ!” Mẹ tôi bàng hoàng đau đớn, đấm vào ngực mình tức tối: “Tôi có làm gì ác mà tội cho cháu tôi quá vậy trời!”. Cả nhà xúm lại an ủi mẹ tôi, nhưng thực sự lòng người nào cũng như kim đâm, xát muối.
Mẹ tôi cầu mong các con còn sống, nhưng khi gặp lại, cháu thất lạc, con đứa tù tội, đứa gãy chân, người mẹ nào không đau đớn. Mẹ tôi là một người mẹ suốt đời lo cho gia đình, sống cho các con, chưa bao giờ thấy mẹ sống cho mẹ, là một phụ nữ rất mạnh mẽ, nghị lực và có bản lãnh, nhưng tình mẫu tử, tình bà cháu, cộng với nỗi đau cuộc chiến đã đánh gục mẹ tôi hoàn toàn. Chúng tôi biết chẳng có ngôn từ nào có thể giúp mẹ tôi trong lúc này. Tất cả anh em chúng tôi ngồi quanh mẹ và yên lặng, nhưng trong lòng chúng tôi cả một trời đau khổ, cả trăm ngàn lo âu, hằng hà sa số những câu hỏi, nhưng chưa có câu trả lời.
Vài ngày sau khi mọi cảm xúc tạm lắng đọng, các anh chị em tôi mới hoàn hồn và bắt đầu kể những gì đã xẩy ra trên đường di tản, trong nỗi đau và nghẹn ngào.
Khi các chuyến bay không còn hoạt động, tất cả mọi người thu xếp để đi theo Thiết Đoàn 21 và Thiết Đoàn 3. Đến Phú Bổn mới hiểu chọn con đường này là sai lầm của cấp trên và đã lọt vào hang ổ của cộng quân. Đạn nổ, thấy nguy hiểm mọi người kéo nhau vào tá túc ở nhà thờ Phú Bổn. Đêm hôm đó cộng quân pháo kích xối xả và bên Việt Nam Cộng Hòa quyết định mở đường máu, gia đình các anh tôi bỏ hết xe cộ để lên xe Thiết Giáp. Vì đông người nên chia ra ngồi ở nhiều xe. Phía bên kia bắn vào đoàn xe Thiết Giáp, đợt đầu tiên trúng em út tôi, bị rớt xuống đường, sợ em tôi bị xe cán, người bạn cùng trường Sĩ Quan Đồng Đế mà gia đình tôi coi như người thân nhảy xuống lôi em tôi vào lề đường. Đạn trúng xe mọi người chết hết, ở các xe mọi người bỏ chạy tán loạn tìm đường thoát thân. Một cảnh tượng kinh hoàng, người ta chết la liệt bên đường, xe phải cán lên xác chết để chạy.
Vợ chồng anh Bảy cùng bốn đứa con nhỏ và đứa con trai của anh Bốn, có thêm người cháu và đứa con đầu lòng của anh khoảng 8 tuổi, cùng nhảy xuống ven đường, khuất sau cây cối có một cái hầm được ngụy trang, bên trong rất đầy đủ phương tiện, có lẽ là phòng chỉ huy của cộng quân. Trong số những người nấp dưới hầm này có một vị Linh Mục tên Thuận, một ít quân nhân không rõ binh chủng. Sau này có thêm cô bé giúp việc ẳm đứa bé chưa thôi nôi, con gái út của anh Bốn. Cháu khát sữa và nhớ hơi mẹ khóc quá đỗi, sợ du kích biết, mấy người lính bảo phải dỗ cho nó nín hoặc ra khỏi hầm, anh Bảy tôi lên tiếng, họ hăm bắn cả nhà. Lúc đó mọi người đều nói: “Thôi bế cháu đi tìm mẹ nó đi, chắc chẳng ai làm khó dễ một cô bé có em nhỏ. Một lúc sau, họ lại tiếp tục pháo kích, khi im tiếng súng thì du kích phát hiện ra căn hầm, chỉa súng kêu mọi người bước ra. Anh Bảy thay bộ đồ dân sự do cha Thuận đưa, những người này lôi anh Bảy ra định bắn thì đứa con trai lớn 8 tuổi òa lên khóc và ôm chân bố, nó nhìn mấy người du kích nói: “Mấy chú đừng bắn bố cháu, cháu sợ lắm”. Mấy đứa nhỏ đồng loạt ôm lấy anh Bảy kêu khóc inh ỏi. Dường như những đứa trẻ lớn lên trong chiến tranh khôn sớm, linh tính để cảm nhận những điều không hay. Tiếng khóc của cháu tôi đã làm những người này không giết một mạng người. Anh chị tôi không hiểu, do số mệnh hay tiếng khóc của trẻ thơ làm thức tỉnh nhân tính của họ.
Trước khi bỏ đi, họ kêu mọi người tập trung một chỗ. Anh chị Bảy bồng bế con cháu đi tìm gia đình anh Sáu và anh Bốn không biết ở phương nào, cùng đi tìm em trai út bị thương. Rừng mênh mông, biết đâu mà tìm, nhưng đi cầu may thôi. Anh chị hỏi những người đi ngược chiều có thấy người bị thương ở chân không và mô tả nét mặt, được mọi người cho biết thấy một thanh niên bị thương rất nặng ở chân, nằm bên sông Ba, rồi anh Bảy lại gặp người quen cho biết gặp em trai nằm bên bờ sông, kiến bu đầy người, họ để lại vài thứ và tiếp tục đi tìm người thân như anh tôi. Khi đến bờ sông không thấy em đâu, có một người thất lạc cả gia đình, ngẩn ngơ ở đó cho biết vì nước dâng có mấy người lính mang em qua bên kia cồn. Anh Bảy đội con trên vai, lội qua sông, và để con chạy lên cồn tìm chú, một lát sau thấy nó ra hiệu và hét to: “Bố ơi! Chú đây rồi”. Lúc này máu ra nhiều, lũ kiến bò khắp người, không dám nhúc nhích cái chân vì mỗi khi cử động đau đớn lắm. Anh chị tôi kêu khóc xin mọi nguời giúp đỡ để cứu em mình. Xin ai có võng thì làm ơn cho để cáng em, may mắn thay một người lính cho một cái võng, anh tôi tìm cây làm cáng, hai vợ chồng loay hoay mãi vì vướng bận năm đứa bé. Trong lúc bối rối thì hai quân nhân đi qua, thấy vậy giúp anh chị tôi cáng em vào làng dân tộc rồi họ mới đi. Khi vào làng này lại thêm một may mắn nữa cho em trai tôi, anh Bảy gặp người bạn cũ và cũng là học trò của anh Bốn. Sau khi xem xét vết thương anh ta lấy một chai rượu để rửa vết thương cho sạch sẽ, rồi đi hái lá về đắp chỗ bị thương để không nhiễm trùng và nẹp chân cho thẳng để tránh những chỗ xương gãy gây đau đớn. Điều này cho thấy lúc cùng cực, nguy khốn mới hiện ra bản chất con người, nhân tính hay thú tính mới hiện ra.
Anh Bốn tôi là thầy giáo trường Trung Học Pleiku, động viên Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức một thời gian thì được về dạy học lại. Anh có nhiều học trò là người sắc tộc Tây Nguyên, những người này là viên chức trong chính quyền. Họ là người thật tử tế, đầy tình người, chúng tôi không bao giờ quên những nghĩa cử họ dành cho gia đình tôi trong lúc loạn lạc.
Loanh quanh trong rừng để tìm nhau, rồi anh Bảy gặp anh Bốn và anh Sáu. Anh Sáu cận rất nặng, ban đêm không thấy đường, đi đâu cũng có vợ con dắt, các cháu tôi đều còn nhỏ. Mọi người nhặt quần áo vương vãi trên đường để mặc và thức ăn mà người ta bỏ lại khi thoát thân. Lúc nhìn thấy chiếc xe Mazda của nhà thì mọi người hỡi ôi! Vì biết xe của tiệm vàng KP nên họ tháo hết ghế và rạch nát, vặn hết ốc mặt trong để tìm và lấy hết quí kim mà bố mẹ tôi dấu trong đó. Cũng đỡ là cái xe còn tay lái và máy móc để có thể lái về Pleiku. Lúc đó không thấy cô bé giúp việc bế cháu Ngọc đâu, mọi người bảo nhau chắc cháu đã theo đoàn người chạy về Pleiku rồi. Hai ngày sau cô bé về đến nhà, nhưng không có cháu Ngọc, hỏi em đâu? Cháu nói: “Bế em đi tìm cô cậu, đói và mệt quá, con bị xỉu. Sau khi tỉnh lại, không thấy em đâu, tìm quanh quất mà không thấy, con đành về một mình. Mọi người gặng hỏi có phải em chết rồi không? con cứ nói thật, nhưng nó cứ cả quyết em chưa chết. Anh chị Bốn không thể nào trở lại Phú Bổn để tìm con, vì hoàn cảnh lúc đó rất khó khăn trong việc đi lại, muốn ra khỏi tỉnh phải có giấy phép đi đường.
Sau khi anh Bảy bị bắt, anh Bốn và anh Sáu quyết định tìm đường vào Sài Gòn, nhưng việc quan trọng hơn nữa là chữa trị vết thương ở chân của em trai, để lâu quá có thể bị cưa chân. Em tôi bị từ chối không được chữa trị, vì là chuẩn úy Việt Nam Cộng Hòa, họ nói thẳng thừng như thế, rồi họ chỉ phát phiếu cho dân và người của họ, người nào có phiếu mới được chữa trị. Anh Bốn nhìn ra người phát phiếu là người lính quen, nhằm lúc anh ta sơ ý, anh Bốn lấy một phiếu để trên bàn, anh ta trông thấy, nhưng không phản ứng gì. Nhờ đó mà em tôi được bó bột và cấp cho hai cái nạng. Sau đó 12 người lớn nhỏ chất lên xe và 2 giờ sáng chạy trốn vào Sài Gòn tìm gia đình.
Tất cả gia đình tôi cũng như nhiều gia đình khác bị cuốn theo vòng xoáy của định mệnh, của những nghiệt ngã, căn nhà rộng rãi của bố mẹ tôi ở Sài Gòn trở nên chật chội khi chứa tổng cộng 31 người trong đó có hai bà bầu, cộng thêm một bà bầu ở Pleiku với một đứa con nhỏ để nuôi anh Bảy ở tù cải tạo tại trại Plei Bong. Số tài sản bố mẹ tôi mang theo chỉ là một phần nhỏ, rồi theo thời gian cứ vơi dần. Nhà có ba con rể và hai con trai đi tù cải tạo. Chồng tôi ra Bắc đợt đầu tiên, năm đó tôi sinh con trai.
Sau ba năm cải tạo, anh Bốn được cho về sớm do nhu cầu cần giáo viên, trong khi chờ đợi bổ nhiệm, hai anh em ra chợ trời để kiếm sống. Tôi bán chiếc vòng hột xoàn mẹ cho ngày cưới, đây là món nữ trang cuối cùng mà tôi còn làm vốn để hai anh em đi buôn bán cà phê sống. Đi buôn cà phê thôi mà nhiều lúc tôi muốn đứng tim vì phải tránh công an và quản lý thị trường. Những tên quản lý thị trường là hung thần của những người buôn bán.
Những khó khăn của mưu sinh, những thay đổi khó hòa nhập của chế độ mới càng làm cho anh tôi thêm day dứt đau đớn vì nhớ đứa con thất lạc, càng ngày anh càng trầm ngâm ít nói hơn. Khoảng thời gian này, hai anh em rất gần gũi nhau, anh tâm sự với tôi rất nhiều. Nhà đông người, nên ngủ chật cả phòng khách, nhiều đêm giật mình tỉnh giấc thấy anh Bốn ngồi ở salon hút thuốc, anh im lặng nhìn qua cửa sổ. Ban đêm Sài Gòn nóng nực vì nhà có cổng, cửa sổ lại có chấn song nên không bao giờ nhà tôi đóng cửa sổ, tôi dậy và ngồi nói chuyện với anh. Anh nói: “Cô biết không, nếu con mình chết mình đau khổ, nhưng mình biết con mình đã chết, rồi thời gian cũng nguôi ngoai, nhưng cháu cô không biết sống chết ra sao, còn sống thì nó phiêu bạt nơi đâu, tôi đau lòng lắm cô biết không?” Tôi là cô mà còn canh cánh bên lòng những suy nghĩ như anh, anh là cha lại càng đau đớn hơn. Tôi im lặng chẳng biết nói sao.
Bẵng đi một thời gian vì cuộc sống quá nhiều khó khăn, lao đầu vào công việc, chuyện đứa con thất lạc của anh Bốn tưởng như chìm vào quá khứ. Nhưng nghe được một người lính Thiết Giáp tìm gặp đứa con gái thật tình cờ. Gia đình này mở quá nhậu, người con gái bưng thức ăn cho thực khách thì có một người dân tộc nhìn cô ta và bảo: “Ở trong buôn tôi có một đứa thất lạc từ năm 1975, nay nó có chồng con rồi, nhưng nó giống cô lắm, cũng có bớt chàm ở tay và cục thịt dư ở lỗ tai”. Cả gia đình mừng rỡ vì những chi tiết này mà cả gia đình xum hợp, vì khi gặp lại đứa bé thất lạc này giống người cô như in.
Sự việc này dấy lên trong lòng anh Bốn một hy vọng, anh bắt đầu cuộc tìm kiếm sau hơn 20 năm đứa cháu gái tôi thất lạc. Cuối cùng anh tôi chọn một cô gái có chồng và hai đứa con có những nét mà anh thấy có thể là con mình, để đem đi thử máu, mọi chuyện đều cần thông dịch. Anh Bốn chụp hình gia đình cô gái và gởi thư cho tôi báo tin đang chờ kết quả thử máu. Nhưng rồi niềm hy vọng của anh tôi tiêu tan sau kết quả thử máu. Cho đến khi nhắm mắt lìa đời cách đây ba năm, anh Bốn tôi lòng nặng mang niềm thương nhớ đứa con thất lạc ở Tỉnh Lộ 7. Cơn hồng thủy cuốn con anh tôi phiêu bạt nơi nào? Con bé chưa đầy tuổi, hông có một dấu vết nhận dạng để tìm con. Một chi tiết để nhớ là chiếc áo ấm cháu mặc được đan tay với màu da bò, màu len đặc trưng của gia đình tôi rất thích, ít trùng hợp với ai, cháu có đôi mắt to tròn.
Ngày mới sinh cháu, một vị dạy cùng trường Trung Học Pleiku có lấy số tử vi và nói với anh tôi: “Trong lá số của cháu Ngọc, thấy cháu không ở với cha mẹ”. Mọi người cứ nghĩ có thể khó nuôi, cháu sẽ có thể sống với bên Nội hoặc bên Ngoại. Chúng ta làm cha mẹ chắc hiểu được niềm day dứt của anh Bốn.
Hôm nay tôi viết những giòng chữ này như một chia xẻ những suy nghĩ của tôi về cuộc chiến, về những gì đã xảy ra đến với gia đình tôi. Không những chỉ riêng cho gia đình tôi mà còn biết bao gia đình khác trên đất nước Việt Nam. Tất cả là sự thật, chỉ một phần mười sự thật được ghi trên giấy. Có những chuyện tôi chưa hề kể cho các con tôi nghe vì chuyện đau buồn quá.
Tôi rất mong nếu những ai đã trải qua những ngày kinh hoàng trên Tỉnh Lộ 7, nhận được một bé gái về nuôi, xin nhắn cho gia đình chúng tôi một lời nhắn trên Diễn Đàn Phố Núi Pleiku, chúng tôi chỉ mong tin tức của cháu để biết bây giờ cháu ra sao. Chúng tôi không dám mong nhận lại cháu, vì hiểu nuôi một đứa con cực nhọc biết bao nhiêu, mà bây giờ nói sự thật ra, thật khó khăn, không nỡ gây xáo trộn, gây sốc cho nó. Chỉ mong nếu Trời Phật xót thương, quí vị đọc được những giòng chữ này xin làm phước nhắn tin: “Cháu bé gái chưa đầy một tuổi mặc chiếc áo len mầu da bò hiện ra sao”, như thế là quá đủ cho gia đình chúng tôi, quí vị có thể dấu tên, địa chỉ. Nhắn dùm cho chúng tôi trên trang mạng của phonuipleiku.org. Để tôi có thể thắp một nén hương trước hương linh anh Bốn và khấn rằng: “Cháu vẫn còn sống và được yêu thương”. Như thế anh tôi mới ngậm cười nơi chín suối.
Quí vị giúp tôi đạt thành tâm nguyện của anh trai tôi và cũng là người thầy của tôi, đã 38 năm đã qua, có những chuyện muốn quên mà không quên được, nó cứ ám ảnh mãi. Những điều chôn dấu đến nay mới nói ra, khổ đau là ở điều này.
Bài viết này như một nén hương để tưởng nhớ những người đã chết tức tưởi trên đường chạy loạn ở khắp Miền Nam Việt Nam năm 1975 nói chung và Tỉnh Lộ 7 Phú Bổn nói riêng. Viết để chia sẻ những chuyện khó quên đã xảy ra trong chiến tranh. Viết để làm một điều gì an ủi hương linh anh tôi, với một hy vọng rất mong manh. Viết để cảm ơn những người đã giúp đỡ gia đình chúng tôi trong cơn hoạn nạn và nguy hiểm. Họ đã thể hiện lòng nhân ái, tinh thần huynh đệ chi binh của con dân Việt Nam Cộng Hòa, của những người lính Việt Nam Cộng Hòa. Họ là những người chúng tôi biết và không biết. Ngược lại, chúng tôi cũng là người xa lạ với họ, nhưng chúng ta cùng là người Việt Nam.
Xin cảm ơn những ân nhân hiện diện trong bài viết này, những người chịu hệ lụy của chiến tranh cả tinh thần lẫn thể xác. Xin đa tạ những người đã đọc đến những giòng chữ cuối cùng này, hãy giúp tôi hoàn thành tâm nguyện của anh tôi trong khả năng có thể
làm. Xin cho tất cả chúng ta được bình an trong tâm hồn, trong những ngày còn lại của một đời người.
SpaceX trúng thầu lớn đầu tiên của quân đội Mỹ
WASHINGTON DC (NV) – Công ty tư nhân SpaceX vừa trúng thầu lớn của quân đội Mỹ trong sứ mạng đưa một thiết bị quân sự lên không gian, phần việc xưa nay do United Launch Alliance (ULA) giữ độc quyền.

Hỏa tiễn Falcon 9 của công ty SpaceX. (Hình: NASA)
Theo tạp chí Popular Science, ULA là liên doanh của hai công ty khổng lồ Boeing và Lockheed Martin.
Vào Tháng Năm 2018, hỏa tiễn Falcon 9 của SpaceX sẽ đưa một vệ tinh GPS của Không Quân Hoa Kỳ lên không gian.
Và theo một loan báo hôm Thứ Năm, vào cùng năm 2018, SpaceX cũng hy vọng sẽ đưa phi thuyền con nhộng Dragon do họ chế tạo lên Hỏa Tinh.
Mặc dù đưa một vệ tinh quân sự lên không gian nghe có vẻ không là tin “nóng” bằng việc đưa một phi thuyền đáp xuống Hỏa Tinh, nhưng loan báo trúng thầu của SpaceX là một điểm mốc quan trọng, đánh dấu sự thay đổi cảnh quan của việc du hành không gian.
Trong suốt một thập niên, ULA từng là cầu nối duy nhất vào không gian của quân đội Mỹ.
Sau khi SpaceX được phép đưa những thiết bị quân sự nhạy cảm lên không gian vào Tháng Năm 2015, quân đội Mỹ hy vọng khi hai công ty cùng tranh thầu, giá thành sẽ trở thành hạ hơn.
Tuy nhiên, thay vì dự tranh, ULA tự động rút lui khỏi cuộc đua gọi thầu của quân đội Hoa Kỳ vì cảm thấy mình không thể sánh với giá do SpaceX đưa ra.
Chi phí trung bình để đưa thiết bị lên không gian của SpaceX chỉ là $61.2 triệu so với $225 triệu đối với ULA.
Từ trước đến nay ULA phải nại đến động cơ hỏa tiễn RD-180 do Nga chế tạo để đưa vệ tinh của quân đội lên không gian, điều hiện nay không còn phù hợp vì lý do chính trị.
ULA nói rằng một lệnh cấm dùng những động cơ của Nga đưa ra trước đây khiến công ty bó tay không thể thực hiện những hợp đồng mới với quân đội. (TP)
















