Độc giả góp ý: ‘Cám ơn chị đã chăm sóc anh!’

 

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.

*Kim Cúc

Qua việc trên cháu thấy tại cô chìu chú quá, chú nhậu quá mà sinh bịnh, bây giờ hết bịnh cô lại chìu chú bày cho nhậu tiếp để sinh cớ sự. Cháu thấy cô chìu là hại chú, chú bịnh nữa thì các bác ấy có ai lo dùm không hay họ chỉ nói cái miệng thôi. Theo cháu, cô lấy lý do chú hết bệnh nên cô kiếm việc làm thêm, cho chú dần dần sáng mắt ra, cũng là một cách gián tiếp không muốn tham gia tiệc tùng để khỏi bực mình với những lời nói của các “chiến hữu” trên bàn nhậu. Chúc cô đạt kết quả. Cháu xin chào cô.

*Cẩm Thạch:

Tôi thấy bà chị hơi khó tính, mình già rồi, nghe rồi bỏ qua, hơi đâu giữ trong lòng chi cho khổ. Họ nói xong là về, là quay mặt đi quên mất, trong khi mình cứ nhớ câu nói của họ để mà bực. Cuối cùng chỉ có thân mình khổ, bực thì mau già, mau xấu, mau bịnh, mau chết. Đã chìu chồng thì chìu cho trót, đã nghĩ rằng cho ổng gặp bạn bè để ông vui thì mình cứ chú tâm vào mục đích đó, ổng vui là mình đạt thành quả rôi, bẻ ngoặc làm gì cho phiền cái tâm mình. Họ nhậu rồi, ngà ngà say, nói năng cũng đâu chín chắn, đắn đo, suy trước nghĩ sau… nên cứ phát ngôn bừa. Cái câu cám ơn đó vô duyên thật nhưng nó vô hại, nói ngoài cửa miệng, gió thổi bay đi. Những câu nói của mấy ông có tí rượu ngà ngà trong người thì phần lớn là vô duyên vậy đó. Chồng người ta thì người ta chăm sóc, tự nhiên mình ở ngoài nói lời cám ơn, nghĩ cũng thấy tức thật. Nhưng bà chị ơi, tức thì mau già!

*Ghen:

Đọc thư chị, tui cũng thấy bực, nhưng không nhiều, có lẽ ai chảy máu thì người đó đau. Nhưng suy cho cùng thì mấy câu cám ơn đó chỉ vô duyên thôi chứ không đáng lo sợ. Cứ tưởng tượng nó là từ miệng của người đàn bà nào đó, mới ớn hơn! Cũng may, theo ý thư chị viết thì toàn mấy ông cám ơn chị, chứ có một bà nào tới nói: Chị ơi, em cám ơn chị vì chị đã chăm sóc anh!?

Hãy tưởng tượng điều đó xảy ra, để thấy điều hiện tại là nothing! phải không chị, nghĩ vậy đi chị ơi!

*Tú Ng:

Tôi đọc thư chị mà nhớ hồi mình mới qua Mỹ, thấy mấy người chung quanh cái gì cũng cám ơn. Người ta khen mình mặc áo đẹp cũng cám ơn, khen mình trẻ cũng cám ơn, khen mình có duyên cũng cám ơn… Hồi đó tui nghĩ, ủa cám ơn vậy là sao? Tức là nghĩ áo mình đẹp thật, mình trẻ thật, mình có duyên thật… nếu không nghĩ như người ta khen thì tại sao cám ơn, phải đính chính lại chứ. Nhưng ở lâu quen dần, hóa ra “cám ơn” đây có nghĩa là mình cám ơn người ta đã hảo tâm khen mình, chứ không phải cũng công nhận mình đẹp, trẻ…

Trong trường hợp của chị, mấy người bạn cám ơn, họ chẳng có ý giành chồng của chị, đơn giản là họ chỉ thấy chị thương bạn họ, mà họ cũng thương bạn quá, nên ai làm gì cho bạn thì mình cám ơn, họ quên mất là đương nhiên “làm” cho bạn họ là bổn phận của chị.

Chỉ là lòng tốt thôi, không có ý gì cả, thật ra mọi câu chuyện đều do cách suy nghĩ của mình mà ra. Mở lòng đi thưa chị, khó khăn làm gì cho mệt mình và mệt người. Vài lời tâm sự với chị.

Người từng trúng đạn trong vụ mưu sát TT Reagan, qua đời


HOA KỲ – Ông James Brady, cựu tùy viên báo chí Tòa Bách Ốc dưới thời Tổng Thống Ronald Reagan, cũng là người từng bị trúng đạn trong vụ mưu sát năm 1981 nhắm vào tổng thống, vừa qua đời, thọ 73 tuổi.








Ông James Brady và Tổng Thống Ronald Reagan năm 1981 tại Washington. (Hình: AP Photo/Walt Zebowski)

Ông Brady chịu nhiều bệnh tật trong những năm cuối đời, theo thông báo của gia đình. “Trong nhiều năm, Jim đã truyền cảm hứng cho nhiều người khi ông chuyển đổi những khó khăn thành thành tựu.”

Ông Brady là một trong số bốn người bị thương trong vụ tay súng John Hinckley mưu sát tổng thống Reagan bên ngoài một khách sạn tại Washington.

Trong vụ mưu sát ấy, ông Brady bị đạn trúng vào đầu. Lúc đầu, người ta đưa tin là ông thiệt mạng. Tuy nhiên, ông bị liệt một phần thân thể và phải ngồi xe lăn suốt đời.

Tổng Thống Reagan cũng bị một số vết thương, nhưng sống sót và tiếp tục làm tổng thống trong hai nhiệm kỳ.

Tay súng Hinckley thì được phán vô tội trong vụ bắn này và phải trải qua nhiều năm trong bệnh viện tâm thần.

Sau khi rời công việc tại Tòa Bạch Ốc, Brady khởi xướng phong trào kiểm soát bạo lực do súng gây ra, và đẩy mạnh kêu gọi kiểm soát súng.

Dưới tên ông, một dự luật có tên “Brady Bill” ra đời, cuối cùng thì Quốc Hội ký thông qua và Tổng Thống Bill Clinton ký thành luật năm 1993. Dưới luật này, người mua súng phải được kiểm tra lý lịch (background checks).

Trong một thông cáo báo chí, Tổng Thống Barack Obama viết, “Jim là một huyền thoại về sự thân thiện và chuyên nghiệp tại Tòa Bạch Ốc dưới thời Tổng Thống Reagan.”

Bà Nancy Reagan, cựu đệ nhất phu nhân, vợ cố Tổng Thống Reagan, nói rằng Brady là một cố vấn thông thái và là người đưa ra lời khuyên đáng tin cậy cho tổng thống. (Ð.B.)

Vào đảng không vì lý tưởng

Lê Diễn Ðức


Cuộc bắt giữ và điều tra về tội danh tham nhũng đối với Chu Vĩnh Khang, cựu bộ trưởng Công An Trung Quốc và ủy viên thường vụ Bộ Chính Trị, được xem là “con hổ” cao cấp nhất của lãnh đạo Trung Quốc đang được tiến hành.

Chu Vĩnh Khang từng phụ trách quỹ tài chính “phòng chống và đấu tranh lại các thế lực thù địch từ bên trong và bên ngoài Trung Quốc,” với 700 tỷ Nhân Dân Tệ (khoảng 114 tỷ USD), lớn hơn cả quỹ dành cho quốc phòng.

Tạp chí Tài Kinh Tế ngày 29 tháng 7 lại đưa tin Chu Bân, con trai Chu Vĩnh Khang, bị cơ quan công tố thành phố Nghi Xương, tỉnh Hồ Bắc, cũng bắt giữ vì dính líu đến các hoạt động kinh doanh trái phép.

Khi còn là Phó Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình nói rằng, Ðảng Cộng Sản Trung Quốc (ÐCSTQ) chỉ là nơi tập trung thành phần giá áo túi cơm cần phải được “trong sạch hóa.”

Ông Tập cho rằng, những tệ nạn trong đảng cầm quyền suốt hơn 63 năm tại Trung Quốc là “thiếu lý tưởng, sa đọa, vô nguyên tắc và vô trách nhiệm đã xâm nhập mọi cấp đảng viên” với những mức độ khác nhau và làm mất uy tín trong dân chúng.

Theo AFP, tất cả những chức vụ quan trọng tại Trung Quốc, từ cấp thấp nhất đến cấp lãnh đạo, từ trong chính quyền đến lãnh vực kinh tế, xí nghiệp, đều nằm trong tay các đảng viên. Ông Tập Cận Bình lo ngại rằng đảng cộng sản đã biến thành nơi chia chác quyền lợi. Vào đảng là để có cơ hội vinh thân phì gia, chứ không phải vì lý tưởng hay mục đích cao đẹp phụng sự đất nước và nhân dân.

“Nhiều người gia nhập đảng không phải vì Chủ Nghĩa Mác hay để nỗ lực xây dựng chế độ xã hội chủ nghĩa theo màu sắc Trung Hoa, hoặc là để chiến đấu cho đến giọt máu cuối cùng cho chính nghĩa cộng sản, mà họ vào đảng vì được hưởng đặc quyền đặc lợi cá nhân,” Tập Cận Bình nói.

Trong bài “Những người cộng sản ở Trung Nam Hải ngập trong xa hoa,” Leo Lewis (trên tờ Polska The Times) viết rằng, “Những nhà lãnh đạo Trung Quốc từ lâu đã quên lý tưởng cộng sản, họ chỉ nghĩ duy nhất tới quyền lực, và nhờ nó họ đã rất nhanh chóng kiếm được tài sản khổng lồ.”

Trả lời tạp chí “Newsweek” ngày 24 tháng 11, 2011, Richard McGregor, cựu trưởng văn phòng tờ “Finiacial Times” tại Bắc Kinh nhận định:

“Trung Quốc hiện nay là một quốc gia tham nhũng. Tuy nhiên, ở mức nhỏ hơn, ví dụ, so với Indonesia thời Suharto, nơi mà lợi nhuận bất hợp pháp của giai cấp thống trị là nguyên tắc duy nhất của sự vận hành hệ thống và vì thế tất cả bị lật ngược. Tại Trung Quốc, tham nhũng đang được kiểm soát. Ðang có một thứ thuế kiểu như trên doanh thu cho mỗi giao dịch – mức thông thường của nó ở khoảng 10%. Tham nhũng cho phép phân phối một phần giàu có trong giới cầm quyền, là một loại keo để kết giữ hệ thống hiện có. Các nhân vật ở đỉnh quyền lực thường có lương thấp, nhưng núi tiền xung quanh họ không thể tưởng tượng nổi, và được vun bồi với vận tốc cực lớn.”

Richard McGregor nói thêm:

“Những người bị bắt vì tham nhũng, về cơ bản thuộc hai loại: hoặc họ là những người thua cuộc trong cuộc tranh giành quyền lực tại địa phương, hoặc lòng tham của họ quá đáng tới mức làm ảnh hưởng tới an toàn của tất cả các đối tượng khác trong hệ thống. Những kẻ tham lam bị bắt giữ nhân danh sự bảo đảm an toàn cho những kẻ tham nhũng khác. Thường xảy ra đối với những người trước khi nghỉ hưu – tỷ lệ không cân đối phần lớn những người bị bắt ở tuổi 58 hoặc 59. Người Trung Quốc hay gọi là hội chứng 59 – anh 59 tuổi, sau một năm nữa sẽ nghỉ hưu – nói chung lương hưu rất thấp – và đây là cơ hội cuối cùng để kiếm được số tiền nào đó. Vì thế họ đánh mất hệ thống phanh hãm. Tuy nhiên, bất chấp những tiếng ồn ào đi kèm với các chiến dịch chống tham nhũng, ngay cả khi bị bắt quả tang, gần như ít khi bị kết thúc trong nhà tù. Trong 30 năm qua, gần 200 ngàn quan chức bị phát hiện nhận hối lộ thì 80% nhận khuyến cáo. Các cuộc điều tra chỉ chiếm 6% và chỉ 3% trường hợp có án tòa.”

Cho nên, thực tế cuộc chiến chống tham nhũng mà ông Tập Cận Bình đang thực hiện chỉ là một cái cớ, nhân danh chống tham nhũng để thanh lọc ảnh hưởng quyền lực, triệt hạ các nhóm lợi ích bất lợi cho vây cánh mình.

Cuộc chiến chống tham nhũng ở các hệ thống chính trị độc tài toàn trị như ở Trung Quốc, Việt Nam, là trận đánh của hiệp sĩ Don Kishot với cối xay gió. Quyền lãnh đạo duy nhất của một đảng đã tạo ra tầng lớp quan chức làm giàu không bằng sức lao động, trí tuệ của mình mà từ các đặc quyền, đặc lợi.

Sinh thời, tướng Trần Ðộ từng nói đã nói, “Kinh nghiệm lịch sử trong nước và thế giới đã chứng minh rằng mọi sự độc quyền, độc tôn đều đưa tới thoái hóa, ruỗng nát, tắc tỵ không những của cơ thể xã hội mà cả cơ thể đảng nữa.”

Cũng trong tuần qua, tại Trung Quốc, hơn 850 công chức ở tỉnh Quảng Ðông bị buộc thôi việc trong chiến dịch dẹp nạn được gọi là “quan chức trần trụi,” tức là có vợ hoặc chồng và con cái di cư sang sinh sống ở nước ngoài.

Cuộc điều tra của nhà cầm quyền địa phương xác định có 2,190 “quan chức trần trụi” và 866 trong số đó đã bị cách chức, theo báo cáo được đăng trên cổng thông tin chính thức của nhà cầm quyền tỉnh Quảng Ðông ngày 25 tháng 7 năm 2014.

Tân Hoa Xã khẳng định hiện tượng “quan chức trần trụi” là một vấn đề nghiêm trọng ở Quảng Ðông, và dẫn lời của Vương Hoán Xuân, một quan chức cấp cao trong Ðảng Cộng Sản Trung Quốc, rằng “khoảng 40% các vụ án kinh tế và gần 80% các vụ tham ô, biển thủ công quỹ liên quan tới các quan chức này.”
Ðấy mới chỉ là con số trong một tỉnh. Còn bao nhiêu nữa trên lục địa Trung Quốc mênh mông với 22 tỉnh, 5 khu tự trị, 4 thành phố trực thuộc trung ương (Bắc Kinh, Thiên Tân, Thượng Hải, Trùng Khánh), không nói tới hai đặc khu hành chính Hongkong và Macao.

Trong tháng 11, 2011, Viện Nghiên Cứu Hurun của Thượng Hải và ngân hàng Trung Quốc đưa ra danh sách những người Trung Quốc giàu có nhất, được công bố trên tờ báo Bắc Kinh “China Daily.”

Bản báo cáo cho thấy đến 46% số người được Viện Hurun khảo sát từ tháng Năm đến tháng 9 trong 18 thành phố – những người tham gia cuộc khảo sát trung bình ở tuổi là 42 và có tài sản trị giá 9,6 triệu USD – đều muốn ra đi khỏi nước, và 14% trong số đó đã làm các thủ tục giấy tờ liên quan. Hầu hết người Trung Quốc giàu có đều muốn sống ở Mỹ hoặc Canada. Con số thực tế chắc chắn cao hơn nhiều.

Phê phán xã hội phương Tây, chỉ trích đạo đức hai mặt của nó, nhưng quan chức của các nước cộng sản đều giống nhau. Họ gửi con cái sang các nước phương Tây học tập, thụ hưởng nền giáo dục ưu việt hơn hẳn nên giáo dục xã hội chủ nghĩa. Những người thuộc giới “thái tử đảng” khi học xong thì trở về với một vị trí được dọn sẵn trong bộ máy công quyền, kế tục cha chú vơ vét, đục khoét tài sản công. Còn quan chức thuộc loại tàng tàng bậc trung thì tìm cách cho con cái ở lại định cư bằng mọi giá, thậm chí kết hôn giả.

Quan chức Việt Nam cũng đã và đang như thế, thậm chí trang trải chi phí học hành cho con lộ liễu bằng tiền lại quả hợp đồng như vụ in tiền Polymer của cựu Thống Ðốc Ngân Hàng Lê Ðức Thúy.

Tôi có anh bạn học từ hồi phổ thông, trong chuyến đi công du nước ngoài, đã gặp tôi và tâm sự rằng, anh có hai con, một đứa gửi đi học ở Singapore, một đứa khác ở London, Anh quốc. Cả hai đều đã được mua nhà cửa đàng hoàng. “Học xong thì chúng nó sẽ ở lại,” anh ta nói. “Xã hội Việt Nam bây giờ quá nhiễu loạn, không có tương lai bảo đảm, về hưu là hết nên tao phải tính trước như thế” – anh ta nói thêm. Mà anh ta mới chỉ là một vụ trưởng của Quốc Hội. Anh ta cũng nói rằng, hiện rất ít ai tin vào lý tưởng cộng sản và chế độ, vào đảng cốt để kiếm chác, nếu như có một Yeltsin Việt Nam là họ sẽ trở cờ.

Environmental groups lag nation in diversity


By Ngoc Nguyen, New America Media



Mainstream environmental groups are not mirroring the increasing racial diversity in the United States, according to a new report.







Environmental groups lag nation in diversity




Environmental groups lag nation in diversity


While minorities make up 36 percent of the population, they account for no more than 16 percent of the staff of environmental organizations – a figure that hasn’t budged much in several decades.


The report’s author Dorceta E. Taylor, Ph.D., a professor at the University of Michigan’s School of Natural Resources and Environment, says more diverse hiring reflects a real institutional commitment to change.


The report found green groups expressed a high level of interest in diversity initiatives, but cited a lack of job openings and few minority applicants as barriers.


“Ninety percent [of green groups] have made hires. It’s not that they don’t have money to hire staff,” Taylor said, calling the number of minorities that had been hired “miniscule.”


The report findings were based on surveys with more than 300 organizations representing nonprofits, grantmaking foundations and government agencies. It was funded by the National Fish and Wildlife Foundation, Arcus Foundation, Sierra Club, and Earthjustice.


Taylor noted one bright spot in the report: Green groups have made progress in hiring and promoting more, predominantly white, women within the organization.


Women made up half of executive director positions at more than 1,700 green nonprofit groups, and nearly 70 percent of that position at grantmaking foundations.


The report found that the most popular diversity initiative undertaken by mainstream environmental groups was to promote women already working within the company. They were less likely to promote minorities within the company.


As a result, the report cited, ethnic minorities occupy less than 12 percent of the leadership positions in the environmental organizations studied.


Miya Yoshitani, executive director of the Oakland-based Asian Pacific Environmental Network, says the number of minorities in top leadership were “even worse than I thought.”


“Once hired, they are concentrated into lower ranks,” she said. “It looks like there have been attempts to recruit staff, but those staff don’t rise into leadership positions at the same rate as others do.”


Taylor, the report author, says big green groups need to broaden recruiting efforts beyond closed circles and collaborate with low-income and minority groups.


Mark Magaña, the founder and principal of the Hispanic Strategy Group/GreenLatinos, says environmental organizations have another powerful reason to break out of their silos.


It’s increasingly more difficult to win bipartisan support in Congress to pass big environmental initiatives, such as the cap and trade bill five years ago, he says. When green groups failed to win support to push through a climate change plan, it “opened their eyes.”


“We don’t have strength of the base we used to have,” he said. “We need to expand that base to expand our electoral power.”

Cũng tại vì… nửa chai sâm banh

 

Kim Chi

 

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

Gần đây sáng nào vào ca, ai cũng thấy chị Quân vừa ngồi may, vừa khóc ấm ức một mình, trông rất tội nghiệp. Tưởng chị bị ma cũ bắt nạt, nhóm phụ nữ Việt bèn chen vào hỏi chuyện: “Nói đi! Đứa nào ăn hiếp chị, tụi tui nói xếp can thiệp ngay!” Chị Quân lấy napkin chậm nước mắt, thỏ thẻ như trấn an và cảm ơn sự quan tâm của mọi người: “Khổ lắm, mấy chị ơi. Để tới giờ ăn trưa, từ từ… em sẽ kể.”

Thì ra, suốt cả tuần qua, chị Quân buồn và khóc cũng vì chuyện… nửa chai sâm banh. Chồng chị Quân làm tài xế lái xe xuyên bang, nhiều lúc phải xa nhà đến cả tuần, cả tháng. Mỗi lần biết chồng về, chị thường đi chợ mua nấu những món ngon anh thích, nhưng đặc biệt lần nầy, chị chơi sang, mua luôn chai rượu sâm banh, thứ đắt tiền nhất ở siêu thị, về ướp lạnh chờ chồng.

Anh về. Vợ con rất mừng vui. Sau buổi cơm chiều, hai vợ chồng chị Quân ngồi mở chai sâm banh, cùng chén thù, chén tạc. Anh thích sâm banh và chị cũng thích loại nước sủi bọt, ngọt dịu nầy. Được chừng nửa chai, hai vợ chồng… bỗng choáng váng và phải vào phòng nghỉ. Có ngờ đâu thằng Bi, đứa con trai 3 tuổi đang ngồi chơi iPad chẳng thấy ai ở nhà bếp, bèn vói tay lấy nửa chai sâm banh còn lại trên bàn và nốc cạn.

Ầm! Có tiếng bàn ghế đổ xuống ở bên ngoài. Anh giục chị ra xem chuyện gì đã xảy ra. “Trời ơi, ai cứu con tôi! Anh ơi, gọi 911! Cu Bi trợn mắt, xùi bọt mép rồi!”

Chẳng mấy chốc, xe cứu hỏa, cứu thương đến vây quanh nhà chị. Thằng Bi được người ta đưa vào bệnh viện Fountain Valley để súc ruột và đã tỉnh lại. Rồi cảnh sát đến. Họ thẩm vấn hai vợ chồng cho đến sáng, rồi cho họ về chờ ngày hầu tòa về tội bất cẩn đầu độc con bằng chất uống có men.

Chị Quân kể: “Thiệt là khổ. Họ chất vấn mình đủ thứ. Mãi đến khi mình thú nhận… đang bận làm chuyện người lớn mới xảy ra chuyện thằng Bi uống xỉn thì họ có vẻ cảm thông, cho phép hai vợ chồng mình lái xe đem con về. Rõ là trăm sự, trăm điều cũng tại vì… nửa chai sâm banh đó, mấy chị ơi!”

Điểm phim: Bác sĩ xứ lạ/Doctor stranger

Bài và hình: Trần Lãm Vi

Tóm lược nội dung:

Vào phim là một bản tin trong TV vào buổi sáng trong nhà Bác Sĩ Park Chul, lúc thằng con nhóc chuẩn bị đi học: “Sự căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên đang tiếp tục tăng lên do việc Triều Tiên rút khỏi hiệp ước không phổ biến hạt nhân. Chủ Tịch Bắc Hàn Kim Nhật Thành đã không xuất hiện hơn 10 ngày nay…”

Poster phim “Doctor stranger”

Thằng bé mở cổng để đi học, thấy 2 ông khách đứng sẵn đó. Ba nó vừa bước ra, ông khách lớn tuổi giới thiệu tôi là Jang Seok Joo từ Ủy Ban Quốc Phòng Quốc Gia. Hai người cùng vào nhà, bên ngoài anh cận vệ mang kính đen đứng trấn cửa… Ông Jang vào đề, “Chính phủ dự đoán trong vài ngày tới, trên bán đảo Triều Tiên có thể xảy ra chiến tranh.”

Thằng bé trên đường đến trường nhìn thấy những xe tăng cùng quân xa đang di chuyển, hai hàng quân nhân đi dọc hai bên, dân chúng túa ra xem đầy hai lề con lộ. Trên trời nhiều trực thăng bay. Tan học, nó lội bộ về nhà với que kẹo ngậm trong miệng, còi tập báo động hụ vang, mọi người chạy nhốn nháo, thằng bé vội nhanh chân, tới nhà nó nghiêng mình chào ông vệ sĩ, thưa đi học mới về, ổng lặng im, nó móc trong túi ra tặng ổng một que kẹo. Anh ta lấy rồi nhét vào túi quần.

Trong căn nhà, cuộc đàm thoại kéo dài đến khi thằng bé đi học về. Chi tiết quan trọng như ông nghị sĩ nói, “Cuộc chiến sẽ bắt đầu với cuộc ném bom của Mỹ. Hiện nay, hàng không mẫu hạm nguyên tử của Mỹ USS George Washington và hàng chục tàu chiến quân sự cùng vài tàu ngầm hạt nhân đang chờ để tấn công miền Bắc.” “Sao Mỹ lại tấn công Bắc Hàn?” “Cụ thể hơn, họ đang nhắm đến mục tiêu là trạm nghiên cứu hạt nhân của Bắc Triều Tiên. Phía Mỹ đang lên kế hoạch để tiêu diệt hoàn toàn trạm này, để ngăn Bắc Hàn không được tự trang bị vũ khí hạt nhân. Triều Tiên sẽ trả đũa. Như thế sẽ gây ra cuộc chiến tranh toàn diện giữa miền Bắc và Nam.” Vị giáo sư thắc mắc, “Tôi chỉ là một bác sĩ phẫu thuật tim mạch, chỉ biết cách sửa lại trái tim thôi, sao anh nói hết những chuyện này với tôi?” “Bởi vì anh có thể ngăn chặn chiến tranh.” Ông đưa ra một phim bản chụp tim của chủ tịch Bắc Hàn, Bác Sĩ Chul nhìn phim trên bảng đèn soi, nói động mạch vành tim bị hẹp nghiêm trọng, nếu để vậy thì ông ta sẽ không sống quá một tháng. Joo đáp, nếu tim ông ta còn đập thì chúng ta có thể ngăn chặn chiến tranh. Vấn đề là tiến sĩ phải tới nơi ông ta đang ở. Như thế là Bác Sĩ Chul phải lên đường gấp vào đêm mai.

***

Người dân lo sợ có chiến tranh, túa ra chợ mua thực phẩm dự trữ. Hai cha con giáo sư cũng đi mua mì gói về nhà ăn. Mẹ thằng bé ở Mỹ nên nó đề nghị hai cha con qua Mỹ khi có chiến tranh. Tối đến, ba nó điện thoại cho mẹ nó, yêu cầu bà giữ con trong thời gian ông bận đi công tác xa, nó nhấc điện thoại lên nghe lén, mẹ nó vì sắp lấy chồng nên đã từ chối nó. Sáng ra, trong buổi điểm tâm, ba nó bảo sẽ gởi nó ở tạm nhà Bác Sĩ Choi đôi hôm rồi mẹ sẽ đến đón. Như thường lệ, nó chào ba nó để đi bộ đến trường trong khi ba nó im lặng ngồi trong xe hơi không nhìn đến nó và xe chạy đi. Trông nó thật buồn thảm, lê từng bước chân, chợt nó nghe tiếng ba nó gọi “Hoon à” và ông đã chạy đến ôm nó vào lòng, bấy giờ nó bật khóc. Ðêm đó, tàu ngầm Bắc Hàn đến đón Tiến Sĩ Chul, nó là người hành khách thứ hai.

Tại phòng an ninh nhà xanh, Nghị Sĩ Joo cho biết đã đưa một bác sĩ tim tài ba sang Bắc Hàn, việc làm này để ngăn cản việc Mỹ cho nổ bom, vì phía Mỹ sẽ cho nổ bom ngay sau khi tim Kim Il Sung ngừng đập. Khi bom nổ, Bắc Hàn sẽ lập tức phản công. Vấn đề là các cơ sở phát triển hạt nhân của Nam Hàn sẽ trở thành mục tiêu tấn công. Chỉ cần một cơ sở này phát nổ, sức công phá sẽ mạnh gấp chục ngàn lần vụ nổ bom ở Hiroshima, 1/3 đất Hàn quốc sẽ không thể ở được trong vòng 200 năm tới. Ðường dây điện thoại đỏ reo vang trong phòng đang họp, Nghị Sĩ Joo đích thân bắt máy.

***

Ðây là cung điện Joo Suk tại Pyung Yang, Bắc Hàn. Bác Sĩ Chul đang ở giây phút sẵn sàng bắt đầu cho cuộc giải phẫu tim của Kim Il Sung. Khi máy điện đồ báo tim bất ngờ ngừng đập, tên công an Cha Jin-Soo ngồi trên phòng theo dõi khoát tay ra hiệu lệnh. Cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra, một toán lính kè cậu bé Hoon đi vào, dừng lại trước bàn mổ một khoảng cách đủ cho Bác Sĩ Chul nhìn thấy đứa con trai của ông, tên đứng sau thằng bé chĩa mũi K54 vào sát sọ nó. Hoon thật bình tĩnh, ánh mắt cậu nhìn ba cậu khuyến khích và tin tưởng rồi gật đầu để ba cậu yên tâm mạnh dạn tiếp tục phẫu thuật.

Ðây là lúc Nghị Viên Joo gương mặt nặng nề gác ống nói, cho biết phía Mỹ phê duyệt cho nổ bom! Tình huống khẩn trương, nghị sĩ Joo cấp tốc đến Tòa Ðại Sứ Mỹ. Tòa sứ quán đang trong tình trạng thu dẹp và tiêu hủy hồ sơ, ông cùng hai cận vệ tuôn vào văn phòng ông Ðại Sứ Mỹ. Ông Joo la lên, “Ðại Sứ Labrady, dừng hoạt động lại ngay! Chiến tranh xảy ra, chúng ta đều chết hết.” Ông đại sứ giơ ngón tay ra hiệu chờ tí, một lúc sau gác máy, cho biết, “Hành động đã dừng lại rồi.”

Khi Nghị Viên Jang Seok Joo trở về Quốc Hội thì được khen ngợi nồng nhiệt. Anh cận vệ bỗng cho tay vào túi móc ra que kẹo viên tròn của thằng bé tặng và ngắm nó vì thằng bé đang ở tận bên Bắc Hàn. Trái tim chủ tịch Bắc Hàn đập lại. Ca mổ thành công. TV truyền tin cho thấy chủ tịch Bắc Hàn xuất hiện, tiếp những người đến chúc mừng bình phục, trong đó có một cặp đôi bé trai gái cổ quàng khăn đỏ là cậu Hoon và cô bé đứng cạnh là Jae Hee, hai đứa trao hai bó hoa lên chủ tịch nước.

Khi hai đứa bé xong màn dâng hoa, chúng ngồi ghế cạnh nhau ngoài hành lang. Có hai sợi dây dù màu đỏ và xanh lá cây máng trên lưng ghế, cậu đưa tay rút xuống, nhớ đến cách thắt cột chỉ khâu của ba cậu trong phòng mổ, cậu máng hai sợi dây cột dính lại vào tay ghế, kết nó thành dây bím. Bé gái theo dõi, nói sao cậu hay thế? Hoon đáp, “Ba mình đã khâu vào như thế này sau khi phẫu thuật xong.” “Cậu muốn trở thành bác sĩ à?” “Ừ, cứu được một người sắp chết là một việc tuyệt vời.” Cô bé chìa bàn tay ra để bắt, giới thiệu, “Mình là Song Jae Hee, còn cậu?” Ba của Hoon mở cửa bước ra, bước tới dắt Hoon đi, cậu tháo sợi dây kết bím ra, đi theo cha được vài bước bỗng nói ba chờ chút, rồi quay lại cột sợi dây bím vòng vào cổ tay cô bé này, nói tên mình là Hoon, Park Hoon, như lời từ giã. Ðôi bé này là hai nhân vật chính của câu chuyện phim.

Xe hơi chở hai cha con Bác Sĩ Chul trên đường đưa về lại Nam Hàn. Nhưng rồi bị chở đến một nông trại bỏ hoang, cuối cùng đứng trước một hàng lính cầm súng xử tử. Ông ôm chặt đứa con vào lòng, nhắm mắt. Súng nổ. Ðây là cuộc hành hình giả, mang ý nghĩa từ nay đã bị khai tử. Công an Cha Jin-Soo xuất hiện, vỗ tay chào mừng hai cha con trở thành công dân Bắc Hàn, sẽ làm việc trong dinh chủ tịch, thằng bé sẽ được cho học bác sĩ.

Tại Nam Hàn, trong đám đông hoan hô nghị Joo, có một bà hét lên, “Con trai tôi! Hoon của tôi đang ở đâu?” Ðây là mẹ của Hoon về Hàn thì chồng con biến mất bí mật. Nghị Joo nói gì với anh vệ sĩ que kẹo, anh bèn đến nói vào tai bà này và kéo bà ra khỏi đám đông. Về sau, phim cho biết cận vệ đưa bà vào nhà thương tâm thần và canh gác nghiêm nhặt. Bà bị tâm thần vì được báo chồng con bà đã bị Bắc Hàn thủ tiêu.

***

Nhiều năm sau tại Bắc Hàn. Anh chàng sinh viên y khoa Park Hoon đang nhún nhảy trước đám sinh viên nơi một bãi cỏ, anh quảng cáo bán bài nhạc vàng tên “Tell Me,” “Nếu ở Hàn quốc mà không biết bài này thì đúng là gián điệp đấy! Thế nên các điệp viên Bắc được huấn luyện đưa vào Nam Hàn đều học thuộc bài này.” Giá bán bèo thôi: 2 đô la Mỹ. Mới thu được một vòng tiền thì toán an ninh ào đến rượt bắt, anh chạy thoát thân vào một building bỏ trống, may quá, Jae Hee bất ngờ mở cánh cửa lôi anh vào núp. Nơi cườm tay trái Jae Hee đeo sợi dây thắt bím được tặng ngày xưa. Họ đã trở thành đôi bạn thân từ lâu. Bây giờ anh hiện đang là bác sĩ thực tập lâm sàng vừa được 2 tháng. Cặp này đang đắm đuối trong hạnh phúc tình yêu.

Hoon ngoài học tập ở trường, mỗi chiều cuối tuần, anh đạp xe theo ba anh vào làng chữa bệnh miễn phí cho người nghèo. Ðây là dịp ông truyền nghề cho con trai ông, nhờ vậy, anh đạt được sở trường đoán bệnh theo cách ba anh hướng dẫn: “Dùng tay để cảm nhận những hình ảnh hiện ra trong đầu, tay chạm vào cơ thể có thể phát hiện ra chuyện gì đang xảy ra với cơ thể bệnh nhân tốt hơn bất cứ thiết bị nào.” Khả năng này là bí mật tay nghề của anh trong tương lai.

Ba anh đã chuẩn bị sẵn một bó hoa cho anh để sau đó còn kịp đến nhà Jae Hee theo lời mời dùng cơm tối để nàng giới thiệu với ba mẹ. Nhưng đêm này là đêm bắt đầu một định mệnh chia ly thảm khốc. Căn nhà Jae Hee tan hoang trống trơn. Hoon hốt hoảng chạy đi tìm. Nàng đang bị lùng bắt. Hai người gặp nhau nơi một góc nhà, bọn lính truy lùng xuất hiện. Mưa tầm tã, không còn thời gian, nàng nhón gót lên, hôn môi người yêu một nụ hôn bằng hết sức lực như nói lên lời vĩnh biệt, rồi cô bị bọn lính lôi đi, còn Hoon ăn một báng súng té nằm xỉu trên mặt đất dưới cơn mưa.

Hôm sau, Hoon tỉnh dậy trên ghế sofa, đầu băng bó, ba anh ngồi trước mặt, cho biết ba của Jae Hee bị bài trừ khỏi đảng vì là tội phạm chính trị, gia đình bị trừng phạt theo, Hee bị bắt mang đi. Hoon nói là anh nhất quyết phải tìm cho ra nàng. Mở cửa nhà đi ra thì công an đã chờ sẵn, đưa Bác Sĩ Park Hoon lên xe chở đi. Họ đưa anh vào trong dinh của chủ tịch.

(Còn một kỳ)

10 foods to eat so you never have to diet


From MSN



Garlic







Garlic




Garlic


This herb does more than just give meals extra flavor and scent—it can also help keep your tummy flat through its naturally occurring chemical allicin, says registered dietitian and Nutritious Life founder Keri Glassman. “Allicin kills off harmful bacteria in your digestive tract to keep your gut healthy and functioning, which means less bloat.” Also, Korean researchers discovered that this member of the onion family may have an anti-obesity effect thanks to proteins being stimulated in the liver. Toss garlic in almost any poultry, pasta, or veggie dish, or add it to dressings and sauces.


Beans







Beans




Beans


When you’re craving carbs, look no further than the legume family, says registered dietitian and food and nutrition consultant Rachel Begun. “Beans are unique in that they offer significant amounts of both fiber and protein in one package—one cup of black beans has a whopping 17 grams of fiber and 14 grams of protein. We’re learning that fiber and protein are invaluable for weight management because both are highly satiating, meaning they leave us feeling full for longer and prevent overeating later in the day.” A recent study published in the journal Obesity found that extracts from white kidney beans can reduce the absorption of calories from carbohydrates and tame sweets cravings, thanks to certain enzymes that inhibit starch digestion.


Pistachios







Pistachios




Pistachios


“In-shell pistachios are one of my go-to snacks for weight management,” says Katherine Brooking, a registered dietitian and cofounder of Appetite for Health. A one-ounce serving has 6 grams of protein and 3 grams of fiber, but their real power is felt more in your eyes than your stomach. “Needing to de-shell helps you munch more slowly, and the discarded shells may also provide a visual cue to remind you of how much you’ve eaten, which helps put the brakes on out-of-control snacking,” adds Brooking. In fact, in a study conducted at Eastern Illinois University, participants who snacked on in-shell pistachios consumed 41 percent fewer calories compared to those who ate the shelled version.


Seaweed







Seaweed




Seaweed


Perhaps we should take tips from the Japanese, whose country has one of the lowest obesity rates in the world, says registered dietitian and Appetite for Health cofounder Julie Upton. One of their staples is wakame, a type of nutrient- and protein-rich seaweed. “Compounds isolated from wakame, [known as] fucoxanthin, have been shown to help increase fat burning in animal model studies,” says Upton. “More studies are currently looking at other compounds in seaweed, like alginates, that form gels in the stomach to enhance feelings of fullness.” Toss seaweed into soups and salads or use it instead of lettuce in wraps and sandwiches. 


Jalapeños







Jalapeños




Jalapeños


Good news for those who like it hot. “Jalapeño peppers contain an antioxidant called capsaicin, which acts as a powerful anti-inflammatory and metabolism booster,” says Glassman. “Some studies have found that people who eat pepper-packed meals feel less hungry and burn more calories later.” One such study conducted at Purdue University discovered that volunteers who infrequently consumed this spicy, nutrient-dense vegetable reaped more of its weight-loss benefits, a result of experiencing less hunger, especially for fatty, salty, and sweet foods. According to researchers, sprinkling red pepper on a meal “may be sustainable and beneficial in the long run, especially when paired with exercise and healthy eating.”

Read the full article from MSN.

Andy Pham wins Event #1 of Ante Up World Championship


By Scott Long, Ante Up Magazine



Andy Pham of Elk Grove, Calif., was the chipleader when an 11-way deal was reached to end Event #1 of the Ante Up World Championship at Thunder Valley Casino Resort in Lincoln, Calif.







Andy Pham




Andy Pham (Ante Up Magazine)


In Level 22, the final 11 players agreed to a deal giving Pham and Dennis Carlson of Folsom, Calif., each $3,500, and the remaining nine players $2,553 each. The $125 no-limit hold’em event drew 400 players.

Read the full story by Scott Long from Ante Up Magazine.

Chiến tranh lạnh giữa Mỹ và Trung Quốc


Nguyễn Hưng Quốc
(Blog VOA)



Cuộc Chiến Tranh Lạnh giữa hai khối tư bản (đứng đầu là Mỹ) và cộng sản (đứng đầu là Liên Xô) đã chấm dứt vào đầu thập niên 1990 sau khi Liên Xô tan rã và chế độ cộng sản sụp đổ ở Ðông Âu. Vui mừng trước sự cáo chung của Chiến Tranh Lạnh, không hiếm người hân hoan tin tưởng từ nay thiên hạ sẽ thái bình, và vì thái bình, sẽ thịnh vượng mãi mãi.

Tuy nhiên, sự lạc quan kéo dài không lâu. Hiện nay, bóng ma chiến tranh lạnh đang lù lù xuất hiện trở lại với hai kẻ thù rất lớn: Nga và Trung Quốc.

Từ mấy tháng nay, qua các biến động tại Ukraine, người ta thấy rõ là Vladimir Putin có rất nhiều tham vọng và sẵn sàng bất chấp tất cả các thiệt hại về kinh tế để mở rộng tầm ảnh hưởng của Nga, qua đó, biến Nga thành một đế quốc lớn và mạnh, đủ sức để đương đầu với Mỹ và cộng đồng Châu Âu. Việc xâm lăng của Nga ở một phần lãnh thổ của Ukraine đặt Mỹ và các đồng minh vào một thế rất khó xử: Họ chỉ có một vũ khí duy nhất là kinh tế, nhưng trong lãnh vực kinh tế, hầu như tất cả các quốc gia ở Tây Âu đều có những quan hệ chằng chịt với Nga, do đó, chủ trương cấm vận đối với Nga rất dễ gây nên những phản ứng ngược.

Tuy vậy, không ai tin Nga có thể uy hiếp được Mỹ và Châu Âu. Sức mạnh của Nga chỉ đủ để uy hiếp một số quốc gia trong khu vực, chủ yếu là các quốc gia nằm trong khối Liên Xô cũ. Ngay cả khi thu phục lại hết tất cả các quốc gia trước đây từng nằm trong liên bang Xô Viết, Nga cũng không đủ mạnh để trở thành một nguy cơ đối với thế giới.

Kẻ thù thứ hai, Trung Quốc, đáng sợ hơn. Sau mấy chục năm ẩn nhẫn lo phát triển theo chính sách của Ðặng Tiểu Bình, gần đây, có lẽ tự tin vào sức mạnh kinh tế và quân sự của mình, Trung Quốc bắt đầu giương vây giương cánh thách thức với thế giới. Sự thách thức ấy thể hiện ở hai địa điểm: Châu Phi và Châu Á. Phần lớn người Việt, theo dõi các tranh chấp biển và đảo giữa Trung Quốc với Nhật Bản, Nam Triều Tiên, Philippines và Việt Nam, dễ có cảm tưởng chiến tranh lạnh đang xảy ra ngay trong khu vực mình ở.

Tuy nhiên, theo Nick Turse, trên tờ The Huffington Post mới đây, tâm điểm của cuộc chiến tranh lạnh ấy không chừng đang xảy ra ở Nam Sudan tận Phi Châu.

Nam Sudan (tên đầy đủ là Cộng Hòa Nam Sudan, The Republic of South Sudan) là một quốc gia mới nhất hiện nay: Nó chỉ được thành lập vào năm 2011 sau khi tách rời ra khỏi Sudan. Về địa thế, Nam Sudan giáp giới, về phía Bắc, với Sudan; phía Ðông, với Ethiopia; phía Ðông Nam với Kenya; phía Nam với Uganda; phía Tây Nam với Cộng Hòa Dân Chủ Congo; và phía Tây với Trung Phi (Central African Republic). Với dân số khoảng 9 triệu, Nam Sudan có khá nhiều sắc tộc; các sắc tộc ấy lại hiếm khi thuận hòa với nhau, do đó, hầu như ngay sau ngày tuyên bố lập quốc, Nam Sudan đã rơi vào nội chiến. Hiện nay, hai lực lượng chính đang tranh giành nhau một cách quyết liệt nhất là lực lượng chính phủ của Tổng Thống Salva Kiir và một lực lượng khác do cựu phó Tổng Thống Riek Machar, người bị Tổng Thống Kiir cáo buộc là âm mưu đảo chính, lãnh đạo. Cả hai đều được ủng bộ bởi nhiều sắc tộc. Hậu quả là có ít nhất trên 10,000 người bị giết; vô số phụ nữ bị hãm hiếp và khoảng một triệu rưỡi người phải tản cư, trong đó, có trên 250,000 người phải chạy sang các nước láng giềng để xin tị nạn.

Khi Nam Sudan tổ chức trưng cầu dân ý để ly khai ra khỏi Sudan vào năm 2011, Mỹ rất ủng hộ. Tờ The New York Times xem sự ra đời của nước Nam Sudan có thể, trong chừng mực nào đó, được xem là một tác phẩm của Mỹ. Trước, quan hệ giữa Mỹ và Sudan cực xấu: Mỹ xem Sudan như một nơi chứa chấp bọn khủng bố, do đó, đã ra lệnh cấm vận Sudan trong thời gian khá dài. Giúp đỡ thành lập nước Nam Sudan được xem là một cách để giảm thiểu các nguy cơ gây rối từ Sudan.

Ðể giúp Nam Sudan trong những năm chập chững lập quốc, Mỹ đã đổ ra cả hàng tỉ Mỹ kim để viện trợ, xây dựng hạ tầng cơ sở, từ cầu đường đến trụ sở văn phòng chính phủ các cấp, và giúp đỡ về quân sự cũng như an ninh. Ngày Nam Sudan tuyên bố độc lập, tổng thống Mỹ Barack Obama phát biểu: “Tôi tự tin là quan hệ hữu nghị giữa Nam Sudan và Mỹ sẽ chỉ càng ngày càng sâu đậm trong những năm sắp tới.” Các nhà chiến lược của Mỹ hy vọng với sự ổn định, phát triển và dân chủ ở Nam Sudan, Mỹ có thể sẽ đẩy mạng tiến trình dân chủ đến các nước chung quanh. Ngoài ra, còn một lý do khác, rất thực dụng: Nam Sudan là nơi sản xuất dầu khí lớn hàng thứ ba ở Châu Phi, chỉ sau Nigeria và Angola.

Tuy nhiên, các dự tính của Mỹ chỉ là một giấc mơ. Chính phủ nước Nam Sudan càng ngày càng tỏ ra tham nhũng và bất lực, họ lại không đoàn kết được mọi người. Các tranh chấp giữa các đảng phái và các sắc tộc càng ngày càng trầm trọng. Tiền viện trợ của Mỹ đổ vào đó như muối đổ biển. Tuyệt vọng với Tổng Thống Kiir, Mỹ quay sang ủng hộ cựu Phó Tổng Thống Machar.

Giữa lúc ấy, Trung Quốc nhảy vào giúp Tổng Thống Kiir. Họ viện trợ cho Chính Phủ Kiir số lượng vũ khí trị giá cả hàng chục triệu đô la. Họ cũng đổ hàng tỉ đô la giúp chính phủ Nam Sudan xây dựng các cơ sở vật chất mà không kèm theo bất cứ điều kiện gì về dân chủ và nhân quyền. Bù lại, họ được quyền khai thác và mua dầu khí của Nam Sudan. Hiện nay, Trung Quốc tiêu thụ đến gần 80% số lượng dầu thô của nước này.

Như vậy, trong cuộc nội chiến ở Nam Sudan hiện nay, có hai lực lượng chính đứng phía sau: Mỹ và Trung Quốc. Bộ trưởng Thông Tin Nam Sudan Michael Makuei Leuth xem những xung đột tại nước ông là điểm nóng trong cuộc chiến tranh lạnh giữa hai nền kinh tế và quân sự lớn nhất thế giới hiện nay.

Không phải ai cũng đồng chí với ông, nhưng hầu như ai cũng thấy những tranh chấp giữa Mỹ và Trung Quốc tại Châu Phi càng ngày càng quyết liệt. Người ta chỉ không biết được một điều: Khi nào thì những tranh chấp ấy nổ lớn?

Mỹ bí mật cài người vào Cuba để chống chính quyền

WASHINGTON (AP) – Chính Phủ Obama thời gian qua có một chương trình bí mật để gửi các thanh thiếu niên gốc Mỹ Châu La Tinh đến Cuba, dưới vỏ bọc của các chương trình y tế và xã hội, để thúc đẩy có các thay đổi chính trị. Ðây là việc dễ dàng đưa những người này vào tình trạng nguy hiểm, ngay cả sau khi xảy ra việc một nhân viên Mỹ làm việc theo hợp đồng bị an ninh Cuba bắt giam.

Giới trẻ ở Cuba dùng điện thoại vào Internet để chuyển tin tức ra bên ngoài. (Hình: AP/Photos)

Ngay từ đầu năm 2009, một chương trình do cơ quan Phát Triển Quốc Tế Mỹ (USAID) đã gửi thành phần trẻ từ Venezuela, Costa Rica và Peru đến Cuba với hy vọng sẽ khuyến khích được dân chúng chống đối chính quyền.

Những người này hoạt động ngầm, thường giả ra làm khách du lịch, và đi khắp nơi trong đảo quốc này để tìm những người họ thấy có khả năng trở thành các nhà tranh đấu chính trị.

Trong một trường hợp, những người này lập ra một buổi huấn luyện phòng chống HIV, một điều được giới chức điều hành gọi là “lý cớ tuyệt hảo nhất,” nhưng lại có thể gây nguy hại cho các nỗ lực của Mỹ nhằm cải thiện tình trạng sức khỏe ở các nơi khác trên thế giới.

Tuy nhiên các thành phần trẻ nói trên không được huấn luyện và gặp rất nhiều rủi ro. Giới hữu trách Cuba gặng hỏi nguồn cung cấp tài chánh cho những người này và họ chút nữa là làm lộ gốc gác những người “muốn thay đổi xã hội Cuba,” theo các tài liệu mà hãng thông tấn AP có được.

Phía chính phủ Mỹ cũng trấn an những người này là không có gì phải sợ vì “chính quyền Cuba không muốn rắc rối với giới truyền thông ngoại quốc” nên họ chỉ hù dọa “chứ sẽ không bao giờ đánh đập người ngoại quốc.”

Có khoảng gần một chục người từ vùng Châu Mỹ La Tinh đến hoạt động ở Cuba và được trả mức lương có khi thấp tới $5.41 một giờ. (V.Giang)

Quân chính phủ chiếm được nhà ga quan trọng ở Ðông Ukraine


KIEV, Ukraine (Reuters) – Chính phủ Ukraine hôm Thứ Hai cho hay quân đội họ đã tái chiếm được một nhà ga quan trọng từ phía nổi dậy thân Nga, nằm về phía Ðông quốc gia này, với tổn thất là 5 binh sĩ thiệt mạng và 15 người khác bị thương trong 24 giờ qua.









Luhans, căn cứ lớn thứ nhì của phe nổi dậy thân Nga, đang bị quân đội Ukraine bao vây. (Hình: AP/Photos)


Trang Facebook của phía nổi dậy bác bỏ tin cho rằng Yasynuvata bị tái chiếm.

Kiev đã tăng cường nỗ lực tấn công thành phần nổi dậy thân Nga và đều đặn có kết quả kể từ khi một phi cơ hàng không dân sự Malaysia bị bắn rơi trên lãnh thổ do phiến quân kiểm soát hôm 17 Tháng Bảy.

Quân chính phủ nay hầu như đã hoàn toàn bao vây cứ địa lớn thứ nhì của phía nổi dậy ở thành phố Luhansk và phiến quân cũng tuyên bố cứ địa lớn nhất của họ tại thành phố Donetsk đang trong tình trạng bao vây.

Luhansk bị cắt điện và nước, với liên lạc bằng điện thoại di động cũng bị cắt đứt, theo giới hữu trách địa phương hôm Thứ Hai.

Thành phần nổi dậy đã chiếm Yasynuvata, nằm về phía Bắc của Donetsk, cạnh đường hỏa xa dẫn tới Luhansk, hồi Tháng Năm vừa qua.

Ông Andriy Lysenko, một phát ngôn viên cho quân đội chính phủ Kiev đang hành quân ở khu vực phía Ðông, cũng cho hay một nhóm quân nhân và lực lượng biên phòng Ukraine, từng bị kẹt giữa biên giới Nga về phía Ðông và lực lượng nổi dậy về phía Tây từ hơn ba tuần nay, đã bỏ đồn và tiến vào lãnh thổ Nga vào lúc khoảng 4 giờ 30 sáng ngày Thứ Hai.

Ông Lysenko nói rằng đây là điều đã được phía Kiev chuẩn bị trước để có an toàn cho đơn vị đóng gần Chervonopartyzansk. Ông cho hay chính phủ Kiev đang thương thuyết để họ được đưa về Ukraine. (V.Giang)

Lật phà ở Bangladesh, hàng trăm người thoát chết


LOUHAJONG, Bangladesh (AP)Một tàu phà trên chở hàng trăm hành khách bị chìm hôm Thứ Hai ở vùng Trung Bộ Bangladesh, làm thiệt mạng ít nhất hai người, và có thể thêm nhiều người khác nữa, trong lúc dân chúng đứng nhìn từ bờ trong sự kinh hoàng, theo giới hữu trách.









Cả ngàn người dân địa phương đổ về xem vụ chìm phà. (Hình: AP/Photos)



Hiện chưa rõ có bao nhiêu hành khách đi trên chiếc phà M.V. Pinak vì các công ty phà ở Bangladesh ít khi nào có danh sách hành khách.

Nguồn tin từ giới truyền thông địa phương nói rằng có khoảng 250 hành khách, nhưng con số này hiện chưa được kiểm chứng.

Ông Azizul Haque, ở trong số ít nhất 44 người bơi được vào bờ, cho hay ông nhảy khỏi chiếc phà khi thấy rõ là sắp chìm.

“Chiếc phà không còn điều khiển được vì gió mạnh và nước chảy xiết, nghiêng qua, nghiêng lại,” ông Haque, 30 tuổi, cho hay. “Sau đó thuyền trưởng chiếc phà cũng nhảy xuống nước, có lẽ vì ông ta biết phà sắp chìm. Sông lúc đó có sóng lớn và nhiều hành khách còn ở trên phà.”

Chiếc phà lật chìm trên sông Padma thuộc quận Munshiganj, cách thủ đô Dhaka chừng 44 km về phía Nam.

Hơn bốn giờ sau khi chiếc phà chìm, giới hữu trách nói rằng họ vẫn đang chờ đợi một tàu lớn hơn tới nơi để khởi sự cuộc cấp cứu. Một giới chức cảnh sát địa phương, ông Khalid Hossain, cho hay đến nay đã vớt được hai xác người.

Hàng năm có rất nhiều người chết trong các tai nạn về phà ở Bangladesh, nơi tàu bè là phương tiện di chuyển chính yếu.

Padma là một trong những con sông lớn nhất ở Bangladesh, nơi có khoảng hơn 130 con sông xuyên chảy chằng chịt. (V.Giang)

10 hottest beaches for honeymooners


From MSN



Little Palm Island, Florida Keys







Little Palm Island, Florida Keys




Little Palm Island, Florida Keys


Why go: Once you step foot on this serene, palm-fringed island, you’ll be shocked that you’re still in The States—perfect for passportless couples or those who aren’t up for a long plane ride after their wedding.
Where to stay: The island’s only lodging, exclusive Little Palm Island Resort & Spa, promises privacy by the boatload. Surprise your groom by preordering off their amazing menu of arrival amenities—from a pitcher of the hotel’s famous Gumby Slumber to a fancy caviar and champagne spread (from $690, LittlePalmIsland.com).
What to do: Indulge in a Madrugada water massage (the therapist stands in the ocean while you lie supported above the crystal-blue waters), and then dine in private by the glow of tiki torches, with your toes in the sand, at Harbor Point.


Aruba







Aruba




Aruba


Why go: This southern Caribbean favorite isn’t called “one happy island” for nothing: Besides wide expanses of sand, you’ll soak in seemingly endless sunny days (it rarely rains), a hopping nightlife, and a variety of activities on land and at sea. You’ll be one happy couple, that’s for sure.
Where to stay: Fronting gorgeous Palm Beach, The Ritz-Carlton, Aruba opened last year and is pretty much the definition of posh. Have breakfast alfresco every morning—all 320 rooms come with balconies with partial or full ocean views (from $449, RitzCarlton.com/aruba).
What to do: During the day traverse rugged terrain via Land Rover before refreshing together in the Natural Pool (DePalmTours.com). Before sunset, head downtown to Oranjestad’s Pinchos Grill & Bar (PinchosAruba.com), a casual but über-romantic, above-water eatery that’s located along a picturesque pier.


Barbados







Barbados




Barbados


Why go: Rihanna’s beautiful birthplace offers more than 70 miles of sun-drenched beaches and a warm blend of English, African and West Indian influences that separates it from more vanilla seaside spots.
Where to stay: At Little Good Harbour, one of the last family-run oceanfront hotels on the west coast of Barbados, you’ll find casually luxurious cottages and warm and attentive staff who will make you feel right at home (from $310, LittleGoodHarbourBarbados.com).
What to do: A must-hit on Fridays? Oistins Fish Fry, where you’ll hang with locals and chow down on tuna, marlin and mahi-mahi. Dinner starts at 7 p.m., but go early (grab a cab—it’s about a 45-minute drive) for a chance to feed the turtles.


Riviera Maya, Mexico







Riviera Maya, Mexico




Riviera Maya, Mexico


Why go: From may US cities, a quick flight lands you on the powder-soft beaches of this lush stretch outside Cancun. Amenity-packed lodgings provide creature comforts while eco-parks, historic ruins and water sports keep you as busy as you want to be.
Where to stay: An antidote for post-wedding stress, the chic adults-only Iberostar Grand Hotel Paraíso sits on a large strip of sand and exudes tranquility. For a little variety, stroll over to four neighboring Iberostar hotels, where Grand Hotel Paraíso guests have full access (all-inclusive from $247 per person, Iberostar.com).
What to do: Visit Tulum, and go way (way!) back in time as you marvel at ancient Mayan ruins—not to mention one of the area’s most breathtaking beaches.


Yasawa Island, Fiji







Yasawa Island, Fiji




Yasawa Island, Fiji


Why go: Plenty of places call themselves “paradise,” but this far-flung South Pacific island that’s home to epic white-sand beaches is the real deal.
Where to stay: Yasawa Island Resort and Spa is this destination’s sole sanctuary for visitors. We’re obsessed with their exotic beachfront bures (thatched-roof bungalows); book the secluded honeymoon bure that they call Lomalagi. The translation? “Heaven” (from $1,800 including food and most activities, Yasawa.com).
What to do: Pack a lunch, snorkel gear and a walkie-talkie and have the staff leave you on a deserted island for the afternoon. For more aquatic sightseeing, visit the Blue Lagoon caves.

Read the full article from MSN.

Nam California: Hàng ngàn người mắc kẹt vì đất chuồi

MOUNT BALDY, California (AP) – Khoảng 2,500 người bị kẹt trên núi sau các trận mưa bão gây ra đất chuồi trong vùng đồi núi ở vùng Nam California.

Chiếc xe bị nạn tại Mount Baldy. (Hình: AP/Photos)

Một xác người được tìm thấy hôm Chủ Nhật trong chiếc xe bị cuốn vào dòng suối tại núi Mount Baldy và bị lật, theo phát ngôn viên sở cứu hỏa quận San Bernardino, ông Chris Prater.

Xa hơn về phía Ðông, các cơn lụt bất ngờ đã đổ đất đá xuống làm gián đoạn giao thông tại hai thị trấn trên dãy núi San Bernardino Moutains. Khoảng 1,500 dân ở Oak Glen, và khoảng 1,000 người khác ở Forest Falls, không thể ra khỏi nơi đây vì các con đường di chuyển bị bùn đất, đá và các đống đổ nát phủ lấp, theo giới chức địa phương.

Trong số những người mắc kẹt có khoảng 500 trẻ nhỏ và người lớn đến cắm trại ở thị trấn Forest Falls vào sáng ngày Chủ Nhật.

“Chúng tôi lo ngại vì họ bị cô lập ở khu đất trại đó và không có đường ra khỏi vùng núi,” theo ông Kyle Hauducoeur, một phát ngôn viên của sở cứu hỏa quận San Bernardino.

Giới hữu trách gọi điện thoại cho các cư dân để yêu cầu họ ở trong nhà trong khi các toán dọn đường dùng xe ủi đẩy đi bùn và đất đá.

Các toán cấp cứu ở quận San Bernardino đã được huy động tối đa trong thời gian có mưa bão, theo lời ông Josh Wilkins, một cấp chỉ huy lực lượng cứu hỏa quận.

“Mọi toán cấp cứu của chúng tôi, mọi xe cứu hỏa có được ở Quận San Bernardino đều được gửi ra, đến những khu vực hẻo lánh để cứu các nạn nhân,” ông Wilkins cho hay.

Trong khu vực lâm viên Angeles National Forest, một nhóm gồm 4 đến 5 người và một con chó đã được trực thăng cứu đưa đến nơi an toàn.

Một phát ngôn viên cơ quan Lâm Viên liên bang Mỹ cho đài KNBC-TV hay một số người đi cắm trại chỉ có được ít phút để di tản trước khi nước lũ tràn tới cuốn đi lều và các đồ dùng của họ. (V.Giang)

Vietnam War refugee to Pittsburgh doctor: Nghi Nguyen’s journey


By Phuong Tran, Pittsburgh Post-Gazette



When Nghi Nguyen finished his American medical residency in the 1970s, he had two job offers — one in Oregon and another in Pittsburgh.







Nghi Nguyen




Nghi Nguyen (Pittsburgh Post-Gazette)


A fellow doctor at Dartmouth-Hitchcock Medical Center warned him that Pittsburgh’s pollution was so bad that it would cover his medical jacket with soot when he went outdoors, but “the employer from Pittsburgh offered me a good package and invited me to visit. The city itself reminded me so much of Dalat [a picturesque city nestled in the central highlands of Vietnam], so I decided to stay.”


Like many other immigrants to Pittsburgh, he never left.


Now in his seventies and semi-retired from his last job as head of anesthesiology at Alle-Kiski Medical Center, Dr. Nguyen has raised four children — all of whom are doctors, lawyers or hold master’s degrees — and spends much of his time baby-sitting his eight grandchildren.


He was part of the first wave of Vietnamese immigrants who came to the U.S. at the end of the Vietnam War.


When he arrived at Camp Pendleton in Southern California in 1975, he and his family were exhausted by the long flight from Guam to California and by living in tents at the refugee camp, where it was hotter during the day and colder at night than they were used to.


Still haunted by the horrors of war and overwhelmed by the imminent collapse of South Vietnam, they also were wracked by uncertainty over their future in a new land.


But he had the good fortune to be sponsored by William R. Rassman, an American doctor who had known him during the war when Dr. Nguyen was in the Medical Corps of the Republic of Vietnam and remains his close friend to this day. Dr. Rassman sponsored him and his family, which allowed Dr. Nguyen to move to Vermont.


There, he studied for the two tests that all international medical graduates need to pass to enter residency or fellowship programs in the United States — the Educational Commission for Foreign Medical Graduates certification and the Federal Licensing Examination.


While American medical students get to take the equivalent tests sometime during their years at medical school, Dr. Nguyen had to take them on two consecutive days in a language he still was not fluent in.


“That was really stressful to me,” he said. “You are allowed around one minute for a question, and because I wasn’t a native speaker, I had to take some time off that allotted limit for translation before I could come up with an answer. The test itself was long and hard, and to a foreigner like me, the language barrier made it much more challenging.”


Despite those difficulties, he passed the tests and got into Dartmouth-Hitchcock Medical Center, one of the most prestigious medical schools in the country.


“Because I had no way back, I just kept pushing ahead,” he said.


He began working at Alle-Kiski Medical Center, then known as Allegheny Valley Hospital, in 1979.


“For 30 years, I worked like 100 hours per week. I worked even on holidays, whenever they called me in. My children hardly ever saw me home.”


Recalling those years, he looked affectionately at his wife, My Hanh, and said, “She was the educator of our household. Thanks to her, our children all grew up to be good and successful. And in some sense, I would say that she has brought me up, too.”


Dr. Nguyen wasn’t prepared for how gloomy the city felt when the first snow fell. Like other expatriates, Dr. Nguyen longed deeply for the warmth of family connections in winter.

Read the full article by Phuong Tran from Pittsburgh Post-Gazette.

Dưa Giá

 

Người hướng dẫn: Ngọc Vân

 

Nguyên liệu:

-1.5 pound giá

-1/3 pound hẹ

-2 củ cà rốt

-3 cup nước

-1.5 cup đường cát trắng

-1.5 cup giấm trắng

Cách làm:

-Giá rửa sạch, để ráo nước

-Hẹ rửa sạch, xắt khúc dài bằng ngón tay, để ráo nước

-Cà rốt bào vỏ, xắt sợi, rửa sạch, để ráo nước

-Cho giá + hẹ + cà rốt vào một thau lớn.

-Khuấy đều hỗn hợp nước + giấm + đường cho đến khi đường tan.

-Cho hỗn hợp giấm vào thau giá, trộn đều that nhẹ tay để giá không bị gãy. Cứ khoảng 20 phút thì trộn đều cho hỗn hợp giá thấm đều. Khi hỗn hợp giá đã thấm đều và dịu xuống thì cho vào lọ, cho vào tủ lạnh.

-Dưa giá chấm với nước thịt kho hoặc cá kho, dùng chung với cơm rất ngon.

Is it still real cake if it’s sprayed from a can and baked in a microwave?


By Tuan C. Nguyen, Washington Post



You’d be hard pressed to think of anything that better exemplifies the trend toward instant gratification than the phenomenon known as sprayable food. In recent years, offerings have expanded from marginal items such as whipped cream topping to a growing selection of more complete foods that include fruit mouse, pancake batter and even coffee. But it’s a potential new grocery-shelf product, developed by a pair of Harvard students, which may indeed take the cake.







Is it still real cake if it’s sprayed from a can and baked in a microwave




Two Harvard students have made eating a fresh, hot dessert incredibly easy. (Courtesy John McCallum and Brooke Nowakowski)


It’s called, well, Spray Cake and comes in the form of a premade batter that’s been neatly pressurized and packaged in a ready-to-use aerosol canister. Simply press the release mechanism and a rich, goopy mixture flows out from the nozzle to be shaped into a cupcake or whichever layout one has in mind. Toss the concoction in the microwave, and in about a minute you’ll have yourself a moist, freshly-made dessert.


Though it’s not exactly “cake in a can,” it may well be the quickest, most convenient way to do cake. Even powdered mixes, which help simplify the process, still require mixing in additional ingredients, such as eggs and vegetable oil as well as having some degree of patience for oven baking. With Spray Cake, “you can simply pull it off the shelf, make one cupcake, then put it back in the fridge and it won’t go bad,” Brooke Nowakowski told the Boston Globe.


The idea came about while Harvard student John McCallum was pondering various possibilities for a finals project for his cooking class. One of the recent lectures happened to be on the molecular interactions that cause cake to rise, which made him curious as to whether, instead of using baking powder, the same reaction can be carried out with propellant gases used in aerosol cans. After all, it’s the gas bubbles (carbon dioxide), released as baking soda or baking powder is heated, that gives cake its spongy texture.


With the help of Nowakowski, McCallum began testing the idea. His dorm roomed was turned into a kind of lab kitchen, where they experimented with combining aerosol technology with different recipes until they hit upon a formulation that produced batches that tasted the way a delicious cake should.

Read the full article by Tuan C. Nguyen from Washington Post.

Diamondbacks recognize Amphi grad: Kevin Nguyen


By Jamar Younger, Arizona Daily Star



An Amphitheater High School graduate was honored Saturday by the Arizona Diamondbacks.







Diamondbacks recognize Amphi grad: Kevin Nguyen




Arizona Diamondbacks logo. (Photo by Paul Spinelli/MLB Photos via Getty Images)


Kevin Nguyen is one of eight D-backs Helios Scholars, recognized for being an academically gifted student with stories of personal triumph, leadership, strength, hope and perseverance.


The award winners — all of whom are first generation college students — each received four-year college scholarships, a laptop, a bike and a D-backs backpack.

Read the full aticle by Jamar Younger from Arizona Daily Star.

Garden Grove taking baby steps toward being more bikeable


By Thy Vo, Kitsap Sun



Like so many other dense, urbanized cities, Garden Grove is waking up to the fact that its streets are increasingly perilous to pedestrians and bicyclists.







Garden Grove taking baby steps toward being more bikeable




A cyclist on a busy street in Westminster. Officials in neighboring Garden Grove are launching a plan to make the city more bike friendly. (Photo by: Thy Vo)


While the master-planned suburban towns of South Orange County were built with walkers and bikers in mind, the cities that make up the county’s urban core remain dangerously car-centric.


Orange County has the second-highest number of traffic collisions in the state.


In 2013, there were 10,793 total collisions, of which 1095 were bicycle and 719 were pedestrian collisions, according to California Highway Patrol data. Between 2009 and 2012, there were 669 bicycle- or pedestrian-related collisions resulting in injury or death in Garden Grove, with the most occurring in 2012, when there were 176 incidents.


Although the Garden Grove Police Department has in years past tried to reduce fatalities with bike safety campaigns, there has not been the political will among city leaders to invest in bicycle infrastructure. For example, the city has never done a master plan for citywide bikeways.


But there are indications that the mindset is changing. With the lucrative Harbor Boulevard developments finally underway, city officials have turned their attention toward developing Garden Grove’s sluggish downtown into a cultural hub for residents and small businesses.


Re:Imagine Garden Grove, the city’s crowdsourcing initiative to rebrand downtown as a center for business and healthy activity, could pave the way for more substantive improvements in how pedestrians and bicyclists access the city.


Lessons From Columbia


On October 12, nearly three miles of streets around the civic center will be closed to motor traffic, creating a temporary public park and festival for pedestrians, cyclists, artists and local businesses. The “Open Streets” event draws inspiration from a tradition known as ciclovía, Spanish for “bike pathway,” that began in Bogotá, Columbia in the 1970s as a response to congestion and pollution.


Once a week, the city of Bogotá closes 70 miles of streets and opens them up to cyclists, pedestrians, public art and performers. In recent decades, dozens of American cities have taken inspiration from ciclovía and hosted open streets events to draw new people onto the streets and build community support for more pedestrian- and bike-friendly projects.


Although open streets events are relatively new to the United States, some studies bolster claims that, in addition to promoting physical activity and local business, ciclovías can help strengthen support and increase awareness of a city’s bike infrastructure.


After San Diego hosted its first Open Streets event, participants showed higher levels of support than the rest of the population for bike infrastructure projects, even if those projects meant removing a lane of traffic or street parking.


In Minnesota, organizers used their Open Streets event as an opportunity to install temporary, “pop-up” bike lanes to show residents and policymakers how proposed infrastructure changes would look in the physical world.


Political Realities


While ciclovía has proved a popular event, there remain considerable hurdles to making Orange County more bike-friendly — cost being the biggest. Separated bikeways can cost between $500,000 and $4.2 million mile, depending on the site conditions and materials used for construction, according to a report by the University of North Carolina Highway Safety Research Center.


Striped and signed lanes can range from $42,000 to $500,000 per mile, the report said, while the cheapest option is to simply put up signage, which can cost anywhere between $5,000 and $64,000 per mile.


Even in cities like Los Angeles, where a robust community of bike activists has successfully lobbied city officials to make pedestrian and bike access a greater priority, there has been political blowback over disappearing space for motorists has stalled some bike lane projects for nearly 18 months, according to the Los Angeles Times.


While advocates say dedicated bike lanes reduce the numbers of cars on the road, calm traffic and reduce accidents, critics are concerned that fewer lanes for motorists will increase commute times.


The Open Streets event is funded partially through a Southern California Association of Governments grant, with $80,000 going toward the event and an additional $120,000 toward developing a bicycle master plan, according to Susan Emery, Garden Grove’s director of community development.


“It’s changed so much here, nationally, even globally, since 2008. Cycling has become so much more popular,” said Emery. “[These] questions are ahead of where we are. Right now it is just people getting an idea…and stepping up to see what we can get done.”

Read the full story by Thy Vo from Kitsap Sun.

Đại nhạc hội Cám Ơn Anh Kỳ-8

Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH kỳ thứ 8 vừa diễn ra vào hôm Chủ Nhật, 3 Tháng Tám, tại sân vận động trường trung học Bolsa Grande, Garden Grove, với hàng ngàn đồng hương ở Nam California đến tham dự suốt từ lúc 12 giờ trưa cho đến 7 giờ tối, và thu được hơn $500,000.

Tin mới cập nhật