LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.
*Kim Cúc
Qua việc trên cháu thấy tại cô chìu chú quá, chú nhậu quá mà sinh bịnh, bây giờ hết bịnh cô lại chìu chú bày cho nhậu tiếp để sinh cớ sự. Cháu thấy cô chìu là hại chú, chú bịnh nữa thì các bác ấy có ai lo dùm không hay họ chỉ nói cái miệng thôi. Theo cháu, cô lấy lý do chú hết bệnh nên cô kiếm việc làm thêm, cho chú dần dần sáng mắt ra, cũng là một cách gián tiếp không muốn tham gia tiệc tùng để khỏi bực mình với những lời nói của các “chiến hữu” trên bàn nhậu. Chúc cô đạt kết quả. Cháu xin chào cô.
*Cẩm Thạch:
Tôi thấy bà chị hơi khó tính, mình già rồi, nghe rồi bỏ qua, hơi đâu giữ trong lòng chi cho khổ. Họ nói xong là về, là quay mặt đi quên mất, trong khi mình cứ nhớ câu nói của họ để mà bực. Cuối cùng chỉ có thân mình khổ, bực thì mau già, mau xấu, mau bịnh, mau chết. Đã chìu chồng thì chìu cho trót, đã nghĩ rằng cho ổng gặp bạn bè để ông vui thì mình cứ chú tâm vào mục đích đó, ổng vui là mình đạt thành quả rôi, bẻ ngoặc làm gì cho phiền cái tâm mình. Họ nhậu rồi, ngà ngà say, nói năng cũng đâu chín chắn, đắn đo, suy trước nghĩ sau… nên cứ phát ngôn bừa. Cái câu cám ơn đó vô duyên thật nhưng nó vô hại, nói ngoài cửa miệng, gió thổi bay đi. Những câu nói của mấy ông có tí rượu ngà ngà trong người thì phần lớn là vô duyên vậy đó. Chồng người ta thì người ta chăm sóc, tự nhiên mình ở ngoài nói lời cám ơn, nghĩ cũng thấy tức thật. Nhưng bà chị ơi, tức thì mau già!
*Ghen:
Đọc thư chị, tui cũng thấy bực, nhưng không nhiều, có lẽ ai chảy máu thì người đó đau. Nhưng suy cho cùng thì mấy câu cám ơn đó chỉ vô duyên thôi chứ không đáng lo sợ. Cứ tưởng tượng nó là từ miệng của người đàn bà nào đó, mới ớn hơn! Cũng may, theo ý thư chị viết thì toàn mấy ông cám ơn chị, chứ có một bà nào tới nói: Chị ơi, em cám ơn chị vì chị đã chăm sóc anh!?
Hãy tưởng tượng điều đó xảy ra, để thấy điều hiện tại là nothing! phải không chị, nghĩ vậy đi chị ơi!
*Tú Ng:
Tôi đọc thư chị mà nhớ hồi mình mới qua Mỹ, thấy mấy người chung quanh cái gì cũng cám ơn. Người ta khen mình mặc áo đẹp cũng cám ơn, khen mình trẻ cũng cám ơn, khen mình có duyên cũng cám ơn… Hồi đó tui nghĩ, ủa cám ơn vậy là sao? Tức là nghĩ áo mình đẹp thật, mình trẻ thật, mình có duyên thật… nếu không nghĩ như người ta khen thì tại sao cám ơn, phải đính chính lại chứ. Nhưng ở lâu quen dần, hóa ra “cám ơn” đây có nghĩa là mình cám ơn người ta đã hảo tâm khen mình, chứ không phải cũng công nhận mình đẹp, trẻ…
Trong trường hợp của chị, mấy người bạn cám ơn, họ chẳng có ý giành chồng của chị, đơn giản là họ chỉ thấy chị thương bạn họ, mà họ cũng thương bạn quá, nên ai làm gì cho bạn thì mình cám ơn, họ quên mất là đương nhiên “làm” cho bạn họ là bổn phận của chị.
Chỉ là lòng tốt thôi, không có ý gì cả, thật ra mọi câu chuyện đều do cách suy nghĩ của mình mà ra. Mở lòng đi thưa chị, khó khăn làm gì cho mệt mình và mệt người. Vài lời tâm sự với chị.





















































































