LOS ANGELES, California (NV) – Hơn 40,000 cư dân ở Los Angeles County bị cúp điện vào đêm Giáng Sinh sau khi hộp điện bị hư.
Theo đài KTLA hôm Thứ Ba, 24 Tháng Mười Hai, bà Kathleen Dunleavy, phát ngôn viên của cơ quan điện lực Southern California Edison, cho biết cúp điện xảy ra lúc 1 giờ rưỡi chiều, sau khi hộp điện ở khu vực Downey và Norwalk bị hư.
Nhân viên của Edison sửa cột điện ở Downey. (Hình: City of Downey)
Tuy biết cúp điện xảy ra lúc nào, nhưng Edison không nói rõ bao giờ sẽ có điện lại, và có đến 40,000 cư dân mất điện vào đêm Giáng Sinh.
“Nhân viên của chúng tôi đang làm việc để giúp cư dân có điện lại nhanh chóng. Chúng tôi biết đây là thời điểm không hay để cúp điện vì ngay trước ngày lễ, nên muốn phục hồi điện lại càng sớm càng tốt cho cư dân,” bà Dunleavy cho hay.
Tuyến xe điện C của Cơ Quan Giao Thông Los Angeles County (LA Metro) bị ngưng tạm thời vì cúp điện. Các giới chức của LA Metro thông báo trên Twitter, cho biết tuyến xe này hoạt động bình thường lại sau 5 giờ chiều.
Cúp điện làm tắt nhiều đèn đỏ ở Downey, và giới chức của thành phố này phải điều động cảnh sát đến các ngã tư để điều khiển giao thông.
Tại các cửa hàng bán lẻ ở khu vực bị cúp điện, nhiều người đi mua sắm giờ chót phải đi trong bóng tối để mua quà.
Đến khoảng 9 giờ sáng Thứ Tư, 25 Tháng Mười Hai, khu vực Downey và Norwalk có điện lại. (TL) [qd]
LOS ANGELES, California (NV) – Nhân viên Starbucks ở Los Angeles và nhiều nơi khác ở Hoa Kỳ tiếp tục đình công vào đêm Giáng Sinh, Thứ Ba, 24 Tháng Mười Hai, làm số quán cà phê không có người làm việc tăng lên 300.
Theo đài ABC 7, nghiệp đoàn Starbucks Workers United cho biết có đến 5,000 nhân viên Starbucks đình công tại 25 tiểu bang, trong đó có California, Ohio, Wyoming và New York.
Nhân viên Starbucks đình công ở Los Angeles. (Hình: Frederic J. Brown/AFP via Getty Images)
Nghiệp đoàn cho hay đêm Giáng Sinh là ngày cuối của cuộc đình công kéo dài năm ngày, có mục đích làm gián đoạn hoạt động của Starbucks trong thời điểm bận rộn nhất của năm.
Starbucks và nghiệp đoàn Starbucks Workers United từng thông báo trong năm 2024, sẽ hợp tác để tạo ra một thỏa thuận có lợi cho nhiều quán cà phê, nhưng nghiệp đoàn nói chưa làm được điều đó.
Bà Lynne Fox, chủ tịch nghiệp đoàn, cho biết: “Chúng tôi đã sẵn sàng để ký thỏa thuận trong năm nay, nhưng Starbucks chưa sẵn sàng.”
Cuộc đình công bắt đầu hôm Thứ Sáu, 20 Tháng Mười Hai, kéo dài đến ngày trước Giáng Sinh là Thứ Ba, 24 Tháng Mười Hai, và mỗi ngày mỗi nghiêm trọng hơn. Starbucks Workers United cho biết có đến 60 quán cà phê Starbucks phải đóng cửa hôm Thứ Hai vì nhân viên đình công.
Phát ngôn viên Jay Go Guasch của Starbucks cho hay cuộc đình công chỉ ảnh hưởng đến một phần nhỏ trong các quán cà phê của tập đoàn này, chỉ có 170 quán bị ảnh hưởng.
Theo ông, Starbucks có đến hơn 10,000 quán, và 98% cùng 200,000 nhân viên vẫn làm việc bình thường trong ngày lễ.
Bà Sara Kelly, phó tổng giám đốc Starbucks, cũng đưa ra thông điệp tương tự, nhấn mạnh đa số các quán cà phê Starbucks vẫn mở cửa bình thường, và cuộc đình công không ảnh hưởng nhiều, còn nói nghiệp đoàn không muốn thương thảo.
Nghiệp đoàn Starbucks Workers United cho biết tập đoàn cà phê này không muốn tăng lương cho nhân viên ngay lập tức, chỉ hứa hẹn tăng 1.5% trong những năm tới.
Trong khi đó, Starbucks nói nghiệp đoàn đòi tăng lương lên 64% ngay lập tức và tăng lương 77% trong vòng ba năm tới, nên không thể làm được điều đó.
Trong năm 2024, nhân viên Starbucks tại hơn 100 quán cà phê tham gia nghiệp đoàn, mở rộng chiến dịch của nghiệp đoàn ra đến 45 tiểu bang của Hoa Kỳ. (TL) [qd]
GREENBELT, Maryland (NV) – Một ông ở Maryland trúng $50,000 chỉ sau năm tháng bắt đầu chơi vé số theo lời đề nghị của đồng nghiệp, giới chức xổ số loan báo hôm Thứ Sáu, 20 Tháng Mười Hai.
Cư dân Greenbelt có biệt danh “Chando” cho hay ông bắt đầu mua vé số một tuần hai lần sau khi nói chuyện với đồng nghiệp cách đây năm tháng, Cơ Quan Xổ Số Maryland ra thông cáo báo chí cho biết.
Vé số 20X The Cash. (Hình minh họa: Maryland Lottery)
Mới đây, ông “Chando” mua bảy tờ vé số ở tiệm tạp hóa Like on TV ở Greenbelt. Về tới nhà, ông bắt đầu dò và thấy phần lớn những tờ đó không trúng, chỉ trừ tờ 20X The Cash. Tờ đó trúng giải cao nhất $50,000.
“Tôi không biết làm gì khác ngoại trừ quỳ xuống cám ơn Thượng Đế,” ông “Chando” kể với giới chức xổ số. “Mấy đứa con tôi tưởng tôi giỡn, nhưng tôi không tin được. Giống như giấc mơ trở thành sự thật.”
Ông “Chando” nói ông sẽ dùng tiền trúng số để mua nhà và tổ chức bữa tiệc Noel đáng nhớ cho gia đình ông.
Vé số 20X The Cash bắt đầu bán ra hồi Tháng Giêng năm nay và hiện chỉ còn một giải $50,000, cùng với những giải nhỏ hơn, từ $5 tới $1,000, theo Cơ Quan Xổ Số Maryland. (Th.Long) [qd]
Chưa chính thức tuyên thệ nhậm chức tổng thống thứ 47 nhưng ông Donald Trump, tổng thống đắc cử, đã liên tiếp gây sóng gió với các láng giềng qua những phát biểu nặng tính “bành trướng” dù có thể ông biết trong thực tế khó mà thực hiện được.
Ông Jose Raul Mulino, tổng thống Panama, khẳng định: “Kênh đào, và chủ quyền của chúng tôi, tất cả chúng tôi đều đoàn kết dưới quốc kỳ Panama.” Trong hình, một tàu chở hàng băng qua kênh đào Panama tại thành phố Panama hôm 28 Tháng Ba. (Hình: Martin Bernetti/AFP via Getty Images)
Tối Thứ Bảy, 21 Tháng Mười Hai, ông Trump gợi ý rằng chính quyền mới của ông sẽ giành lại quyền kiểm soát kênh đào Panama mà Hoa Kỳ đã “ngu ngốc” chuyển nhượng cho đồng minh Trung Mỹ. Sáng Chủ Nhật, nhân công bố bổ nhiệm ông Kenneth Howery, cựu thành viên sáng lập hãng Paypal, vào chức vụ đại sứ Mỹ tại Đan Mạch, ông Trump cũng viết trên mạng xã hội Truth Social của ông rằng: “Vì mục đích An Ninh Quốc Gia và Tự Do khắp thế giới, Hoa Kỳ cảm thấy quyền sở hữu và kiểm soát đảo Greenland là tuyệt đối cần thiết.”
Như vậy chỉ trong hai ngày cuối tuần, đảo Greenland thuộc Đan Mạch và kênh đào Panama bị đưa vào ý đồ mở rộng lãnh thổ của ông Trump. Theo ông, nước Mỹ có lợi ích về an ninh và kinh tế trong việc đưa kênh đào Panama và Greenland vào quyền kiểm soát hoặc sở hữu của Washington. Chưa biết ông sẽ thực hiện điều đó thế nào nhưng một chính sách như vậy rõ ràng đi ngược lại nguyên tắc “chủ quyền quốc gia là thiêng liêng” và trái với luật pháp quốc tế.
Trước đó, ông Trump đã hạ nhục ông Justin Trudeau, thủ tướng Canada, khi nhiều lần gọi ông Trudeau là “thống đốc” và cho rằng Canada nên trở thành tiểu bang thứ 51 của Mỹ để không phải chịu các mức thuế trừng phạt mà chính quyền của ông sẽ đánh vào hàng hóa Canada. Nhưng lần này, những phát biểu của ông về kênh đào Panama và Greenland không có vẻ bông đùa như khi ông nói về Canada và Thủ Tướng Trudeau, cho thấy ông rất nghiêm chỉnh trong ý đồ mở rộng lãnh thổ của nước Mỹ.
“Greenland không để bán”
Greenland là hòn đảo băng giá ở Bắc Cực, diện tích 800,000 dặm vuông, gấp ba lần Texas nhưng dân số chỉ có 57,000 người. Greenland giáp biên giới Canada nhưng lại thuộc về Âu Châu và là lãnh thổ tự trị của Đan Mạch hơn hai thế kỷ qua.
Trong nhiệm kỳ đầu, ông Trump đã từng đánh tiếng muốn mua đảo Greenland vì cho rằng đảo này có giá trị về an ninh quốc gia của Mỹ. Trên đảo có căn cứ Pituffik Space Base của Lực Lượng Không Gian Hoa Kỳ lo về phòng thủ hoả tiễn và giám sát bầu trời được thiết lập từ thời Chiến Tranh Lạnh.
Greenland còn giàu tài nguyên khoáng sản, nhất là dầu khí và đất hiếm, trong đó có neodymium và dysprosium – hai kim loại tối cần thiết cho các sản phẩm công nghệ cao mà nguồn cung cấp hiện do Nga và Trung Quốc kiểm soát. Gần đây, xu hướng nóng lên của Trái Đất làm tan băng giá ở Bắc Cực, mở ra những tuyến hàng hải mới và cuộc cạnh tranh Hải Quân của các cường quốc nhằm kiểm soát các tuyến đường mới này.
Tháng Tám, 2019, Thượng Nghị Sĩ Tom Cotton (Cộng Hòa-Arkansas) đã đăng một bài bình luận dài trên báo The New York Times, trình bày các lợi ích chiến lược nếu Mỹ mua đảo Greenland, trước tiên là để ngăn chặn mưu đồ bành trướng của Trung Quốc tại vùng cực. Lập luận của ông Cotton khơi lại những nỗ lực của các chính phủ Mỹ trong quá khứ và làm ông Trump nảy sinh ý tưởng mua đảo Greenland.
Thực ra, ý tưởng mua đảo Greenland không mới. Ông Andrew Johnson, tổng thống thứ 17 của Mỹ, có lẽ là người đầu tiên đưa ra ý định mua Greenland vào cuối thập niên 1860, coi đó như một khoản đầu tư chiến lược sau khi Mỹ đã mua được 530 triệu mẫu đất từ chính phủ Pháp với giá $15 triệu năm 1803 – gọi là thương vụ Louisiana – và mua Alaska từ đế quốc Nga với giá $7.2 triệu năm 1867 – gọi là thương vụ Alaska. Nhưng ý tưởng của Tổng Thống Andrew Johnson không tiến triển được.
Năm 1946, sau Đệ Nhị Thế Chiến, ông Harry S. Truman, tổng thống thứ 33 của Mỹ, bí mật đề nghị Đan Mạch bán cho Hoa Kỳ đảo Greenland với giá $100 triệu, trả bằng vàng và mỏ dầu ở Alaska. Washington muốn tận dụng vị trí chiến lược của hòn đảo vào mục đích ngăn chặn oanh tạc cơ của Liên Xô bay qua Bắc Cực tiếp cận các mục tiêu ở Bắc Mỹ. Các cuộc hội đàm bí mật giữa ông James Byrnes, ngoại trưởng Mỹ khi ấy, với ông Gustav Rasmussen, ngoại trưởng Đan Mạch, đưa đến thỏa thuận là Đan Mạch không bán Greenland nhưng cho phép Mỹ đặt căn cứ quân sự trên hòn đảo.
Năm 2019, khi tỏ ý mua đảo Greenland, ông Trump nói ông chỉ tiếp tục công việc dang dở của cựu Tổng Thống Truman. Ông Trump nói với báo chí rằng, ý tưởng mua Greenland là “một thương vụ bất động sản lớn” mà ông tin Đan Mạch sẽ đồng ý vì hòn đảo là “một gánh nặng tài chánh” của Copenhagen.
Nhưng bà Mette Frederiksen, thủ tướng Đan Mạch khi ấy, nói ý tưởng của ông Trump là “phi lý” và coi đó như trò đùa “Cá Tháng Tư.” “Greenland không để bán. Tôi rất hy vọng đây không phải là ý tưởng nghiêm chỉnh,” bà Frederiksen nói. Lời bác bỏ thẳng thừng của thủ tướng Đan Mạch làm ông Trump tức giận và ông trả đũa bằng cách hủy bỏ vào phút chót chuyến công du Copenhagen theo lời mời của Nữ Hoàng Margrethe II vào Tháng Chín năm đó – một hành động bị chính giới Đan Mạch coi là “sỉ nhục” một đồng minh NATO.
Bây giờ, trước khi vào nhiệm kỳ thứ hai, ông Trump lại đưa ý tưởng mua đảo Greenland. Và cũng như lần trước, các nhà lãnh đạo Đan Mạch và Greenland lập tức lên tiếng phản đối. Ông Múte Egede, thủ tướng hiện nay của Greenland, nhắc lại tuyên bố của những người tiền nhiệm: “Greenland là của chúng tôi. Chúng tôi không bán và sẽ không bao giờ bán. Chúng tôi không để mất cuộc chiến lâu dài vì tự do.” Tại Copenhagen, chính phủ Đan Mạch lần này có vẻ nhún nhường hơn, chỉ nói họ “mong làm việc với chính phủ mới của Mỹ” mà không bình luận về ý tưởng của ông Trump.
“Mỗi mét vuông kênh đào đều thuộc Panama”
Kênh đào Panama dài 51 dặm cắt ngang Panama là tuyến đường thủy quan trọng nhất thế giới; giúp tàu bè từ Thái Bình Dương sang Đại Tây Dương và ngược lại tránh được quãng đường dài 7,000 hải lý vòng qua cực Nam Mỹ Châu. Khi kênh đào khai trương năm 1914, mỗi năm có khoảng 1,000 tàu đi qua kênh; con số này đã tăng lên 14,702 tàu năm 2008. Trong chín tháng đầu năm nay có hơn 10,000 tàu đi qua kênh đào, vận chuyển 423 triệu tấn hàng hóa, trong đó có hơn 40% là hàng hóa trao đổi giữa các nước Đông Bắc Á với Bờ Đông nước Mỹ.
Kênh đào Panama được người Mỹ xây dựng và quản lý suốt thế kỷ 20. Nhưng xung đột với dân địa phương, chi phí quản lý cao và áp lực quốc tế làm cho các chiến lược gia Mỹ tính tới việc chuyển giao nó cho chính phủ Panama. Năm 1977, ông Jimmy Carter, tổng thống thứ 39 của Mỹ, ký kết với nhà lãnh đạo Panama Omar Torrijos hai hiệp ước, sau đó đã được Quốc Hội Mỹ phê chuẩn: Hiệp Ước Trung Lập Vĩnh Viễn (Permanent Neutrality Treaty) và Hiệp Ước Kênh Đào Panama” (Panama Canal Treaty). Hiệp Ước Kênh Đào Panama quy định quyền sở hữu kênh đào sẽ được người Mỹ chuyển giao cho Panama vào ngày 31 Tháng Mười Hai, 1999; còn Hiệp Ước Trung Lập Vĩnh Viễn, đến nay vẫn còn hiệu lực, trao cho chính phủ Mỹ quyền can thiệp nếu hoạt động của kênh đào bị đe dọa bởi xung đột quân sự, bảo đảm kênh đào luôn mở và an toàn cho hoạt động hàng hải quốc tế.
Hãng tin AP cho biết, dưới thời chính quyền Panama kênh đào hoạt động hiệu quả cao hơn thời người Mỹ quản lý, lưu lượng tàu thuyền qua kênh đào đã tăng 17% trong năm năm 2000-2004. Năm 2006, cử tri Panama qua trưng cầu dân ý đã chấp nhận cho chính phủ đầu tư $5.2 tỷ để mở rộng kênh đào, hoàn thành năm 2016, phục vụ các loại tàu thuyền ngày càng to lớn hơn.
Ông Trump cho rằng các chủ tàu Mỹ bị đối xử không công bằng, phải trả phí cao “một cách lố bịch” khi sử dụng kênh đào; ông gọi các hiệp ước thời chính quyền Carter là “ngu ngốc” và ông không muốn giành lại con kênh này.
Đáp lại, ông Jose Raul Mulino, tổng thống Panama, người nổi tiếng thân thiện với doanh giới, khẳng định “mỗi mét vuông kênh đào đều thuộc Panama và mãi mãi là như vậy… Về kênh đào, và chủ quyền của chúng tôi, tất cả chúng tôi đều đoàn kết dưới quốc kỳ Panama.” Cơ quan điều hành kênh đào Panama cũng bác bỏ thông tin các chủ tàu Mỹ bị tính phí cao; khách hàng của kênh đào chịu cùng một mức phí và mức phí đó thay đổi theo kích thước của tàu chứ không theo quốc tịch.
Một số chuyên gia pháp lý nhận định, hai hiệp ước nói trên không có điều khoản nào cho phép Hoa Kỳ giành lại quyền kiểm soát kênh đào, trừ phi xâm lược bằng vũ lực như Mỹ từng làm năm 1989 dưới thời ông George H. W. Bush, tổng thống thứ 41 của Mỹ, để lật đổ nhà độc tài Manuel Noriega. Vào lúc Trung Quốc đang mở rộng ảnh hưởng ở Trung và Nam Mỹ, điều tốt nhất mà Washington nên làm là củng cố mối quan hệ thân thiết với các đồng minh như Panama. Chưa kể rằng, Panama là “chốt chặn” quan trọng trên tuyến đường mà di dân bất hợp pháp đi qua để đến biên giới phía Nam của Mỹ; nếu Panama thả lỏng chốt chặn này thì tình trạng vượt biên vào Mỹ sẽ bùng nổ hơn nữa.
Trước khi nhậm chức, ông Trump đã có những phát biểu gây sự với nhiều nước, từ đồng minh như khối Liên Âu, Đan Mạch đến láng giềng như Canada, Mexico, Panama và những phát biểu này hầu hết đều bị phản đối. Sắp tới, ông Trump sẽ làm gì để “sáp nhập” Greenland vào lãnh thổ Mỹ khi cả Đan Mạch và người Greenland đều không đồng ý bán đất lấy tiền? Ông sẽ làm thế nào để giành lại quyền kiểm soát kênh đào Panama mà người Mỹ đã từ bỏ? Khi không thể dùng tiền để mua thì ông sẽ dùng vũ lực như ông Vladimir Putin, tổng thống Nga, đang làm ở Ukraine hoặc gây sức ép và đe doạ như ông Tập Cận Bình, chủ tịch Trung Quốc, ở Đài Loan? [qd]
PALOS VERDES ESTATES, California (NV) – Một chiếc thuyền bị lật ở biển Los Angeles County làm hai người bị mất tích hôm Thứ Hai, 23 Tháng Mười Hai, và mấy ngày sau vẫn chưa tìm thấy họ.
Theo đài KTLA, nạn nhân là hai người đàn ông trong độ tuổi 50, khởi hành từ bãi biển Cabrillo Beach hôm Thứ Hai và đáng lẽ phải trở về lúc nửa đêm hôm đó.
Bãi biển ở Palo Verdes Estates, nơi chiếc thuyền trôi dạt vào bờ. (Hình: Google Maps)
Qua hôm sau, hai người đi bộ trên bãi biển của thành phố Palos Verdes Estates phát hiện một chiếc thuyền bị lật trôi dạt vào bờ đá. Họ cho biết chiếc thuyền bị lủng nhiều chỗ, có nhiều đồ nằm trên bãi biển như áo phao, chong chóng của thuyền, thùng giữ lạnh và áo phao cho trẻ em.
Sở Cứu Hỏa Los Angeles County đang huy động nhiều người để tìm hai nạn nhân, sử dụng máy bay không người lái (drone), trực thăng và thuyền cứu hộ.
Ông Jake Miller, chuyên gia cứu hộ biển của Sở Cứu Hỏa Los Angeles county, cho biết nhân viên công lực đang phải đối mặt với thời tiết nguy hiểm trong cuộc tìm kiếm hai nạn nhân.
Thủy triều cao và sương mù dày đặc làm nhân viên công lực phải thu nhỏ cuộc tìm kiếm lại. Các giới chức cho biết họ sẽ dùng trực thăng để tìm hai người mất tích trong những ngày tới. (TL) [qd]
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Giữa trưa, quán bar nằm sau lưng chợ Bến Thành, quận 1, Sài Gòn, bốc cháy, khói đen bao trùm cả dãy phố khiến nhiều người hoảng loạn tháo chạy.
Theo báo VNExpress, khoảng 1 giờ 30 phút trưa 25 Tháng Mười Hai khói bốc lên tại quán bar CIRCUS trên đường Lý Tự Trọng, phường Bến Thành, quận 1, cách Cửa Bắc chợ Bến Thành khoảng 150 mét.
Lính cứu hỏa tại hiện trường vụ hỏa hoạn. (Hình: Tuấn Kiệt/VietNamNet)
Đằng sau quán bar này có vài chục gia đình sinh sống và là khu vực dân cư đông đúc, tập trung nhiều quán xá, khách ngoại quốc.
Lúc này, quán bar đóng cửa nhưng bên trong có bốn thợ sửa chữa ở tầng trệt.
Nhiều người sống gần hiện trường đã dùng nhiều vật dụng tại chỗ tìm cách dập lửa nhưng bất thành nên lo lắng, tìm cách tháo chạy ra xa.
Quán rộng khoảng 60 mét vuông một trệt, hai lầu có nhiều bàn ghế, mút xốp, hệ thống cách âm dễ bén lửa nên chỉ ít phút sau khói bốc lên mù mịt lan ra cả một khu vực tỏa khắp đường phố.
Nhận được tin báo, Phòng Cảnh Sát Phòng Cháy Chữa Cháy Và Cứu Nạn Cứu Hộ Công An TP.HCM đưa 15 xe chữa cháy, 62 lính cứu hỏa đến hiện trường.
Khoảng 300 mét đường từ giao lộ Nguyễn Trung Trực đến Thủ Khoa Huân được phong tỏa để lính cứu hỏa dập lửa.
Ngoài lực lượng chữa cháy, Phòng Cảnh Sát Phòng Cháy Chữa Cháy còn đưa robot, máy hút khói đến hiện trường giải cứu nạn nhân.
Do quán bar có lối vào rộng chỉ hơn 1 mét, bên cạnh là hai cửa hàng may đồ thời trang nên việc tiếp cận phía trong gặp khó khăn. Lính cứu hỏa phải bắc thang, tháo mái tôn tiếp cận đám cháy, kéo vòi rồng phun nước làm mát, không để lửa bùng phát.
Khi cháy, nhóm thợ đã chạy lên lầu trên cùng hướng ra cửa sổ, kêu cứu. Lính cứu hỏa leo lên một cửa hàng bên cạnh phá tường, mái tôn để tiếp cận, dùng xe thang đưa các nạn nhân xuống đất nên không ai bị thương.
Đến khoảng 3 giờ 30 phút chiều, đám cháy được khống chế. Hỏa hoạn không gây thương vong, song làm nhiều tài sản bên trong quán bị thiêu rụi.
Người dân và khách ngoại quốc bịt mũi rời khỏi khu vực cháy, tránh khói đen gây ngộp thở. (Hình: Hữu Khoa/Dân Trí)
Báo VNExpress dẫn phúc trình của Ủy Ban Nhân Dân Phường Bến Thành cho biết qua điều tra ban đầu, quán CIRCUS do ông LMH, 25 tuổi, làm chủ kinh doanh. Sáng cùng ngày, quản lý quán thuê thợ đến sửa chữa và di dời các thiết bị loa âm thanh.
Đến 1 giờ 25 phút, một thợ dùng máy hàn điện hàn thanh sắt vào xà gồ trên trần nhà để gắn loa thì tia lửa bắn vào mút cách nhiệt, cách âm gây cháy.
Người này đã tri hô và cùng nhóm thợ lấy bình chữa cháy dập lửa nhưng không tắt. Sau đó, ba người trong nhóm đã chạy ra ngoài phía trước tri hô, cầu cứu.
Nói với báo Tuổi Trẻ tại hiện trường vụ cháy, bà Nguyễn Thị Quỳnh Triều, chủ tịch phường Bến Thành, quận 1, cho biết nguyên nhân vụ cháy đang được làm rõ.
Hồi Tháng Mười, 2022, gần chợ Bến Thành cũng đã xảy ra vụ cháy quán bar trên đường Thủ Khoa Huân, cách quán CIRCUS khoảng 80 mét. (Tr.N) [qd]
LTS:Nhật báo Người Việt mở mục ‘Bạn đọc viết’ nhằm mời gọi quý thân hữu ‘cùng làm báo’ với Người Việt, chia sẻ những rung cảm, ý tưởng, quan niệm, hồi ức, kiến thức, kinh nghiệm,… về đời sống và xã hội. Để tham gia, quý bạn đọc vui lòng gởi email: [email protected]
Lê Quang Thông
Một mùa Giáng Sinh đẹp, an vui và đáng nhớ của đời tôi. (Hình minh hoạ: Nguyễn Đức Cung)
Đến nay đã 42 năm, lòng tôi vẫn đầy rung động khi nhắc lại những ngày tháng đầu tiên đặt chân tới Tây Đức. Đó là thời gian từ Tháng Mười Một, 1982 đến hết năm: mùa Giáng Sinh đầu tiên tôi trở lại Âu Châu. Một mùa Giáng Sinh đẹp, an vui và đáng nhớ của đời tôi.
Có mấy tháng thôi nhưng với tôi bao điều thay đổi, từ ngoại hình cho đến tâm tư. Có mấy tháng thôi mà nhiều chuyện tới dồn dập trong đó hai chuyện nhớ mãi: Trở lại Paris sau 8 năm, và đêm Réveillon ở Bremen.
Cuối Tháng Bảy, 1982 tàu Cap Anamur cứu người vượt biển do Deutsche Komitee Not-Ärzte (Ủy ban Bác sĩ Cấp Cứu Đức) chủ trương, kết thúc chuyến hải hành từ Singapur về Tây Đức. Tàu cập cảng Hamburg.
Sau mấy ngày làm giấy tờ nhập cư và phân phối gần 300 thuyền nhân đi 10 Tiểu bang và Tây Bá Linh, tôi cùng hơn 20 thuyền nhân khác được đưa về Tiểu bang Niedersachsen. Một tuần ở trại Grenzdurchgangslager Friedland, gần Göttingen, rồi chuyển lên Trại Nazareth, Norddeich ở phía biển Bắc (Nordsee).
Tâm trạng đến Âu châu lần này khác trước đây đi Paris tu nghiệp Giáo Dục Toán học. Đơn giản vì bây giờ tôi không còn là một cậu thanh niên 22 tuổi, đầy sức sống và hy vọng. Dĩ nhiên sau 8 năm trôi nổi ở quê nhà, sức sống và hy vọng vẫn còn đó, nhưng …
Cuối Tháng Mười,1982 tôi nhận được Reisepass (Thông Hành Tỵ Nạn) có giá trị để đi khắp nơi, ngoại trừ Việt Nam, nơi tôi đã rời bỏ để xin tỵ nạn chính trị tại Tây Đức. Tôi báo cho Emile, dưỡng phụ của tôi, biết ngày trở lại Paris.
Thu xếp cho chuyến đi, tôi trình bày cho Cô giáo lớp tiếng Đức biết lý do và xin cô được khỏi đến lớp, chỉ tự học. Mỗi lúc từ Paris về, sẽ xin cô khảo sát bài đã học, cho chỉ dẫn mới.
Cô giáo tuổi về hưu, nhận việc dạy tiếng Đức cho người Việt tỵ nạn với lòng yêu nghề, yêu người và rất được mọi người thương mến. Cô ở một căn nhà rộng mênh mông gần chân đê Norddeich và thường đón tôi ra nhà uống cà phê nói chuyện, đến nỗi thiên hạ đồn rùm cô giáo yêu ông Thông. Tập thể người Việt thường lắm chuyện, huống chi là họ thấy cô giáo hay ôm hôn chào tôi, mỗi ngày đến lớp.
Gặp anh Ph., người phụ trách trại, tôi thực tình bộc bạch tình cảnh tréo cẳng ngỗng của tôi: muốn trở lại Pháp để tiếp tục chuyện học, lại gặp tàu Tây Đức vớt và chở về đây. Thoát chết trên biển Đông đến chuyện chọn sống nơi nào ở Âu châu, đúng là được voi, đòi Hai Bà Trưng, như ở VN hay nói. Bây giờ, tôi muốn qua Paris để xin chính quyền Pháp thu nhận hợp lệ. Tôi báo chuyện cô giáo lớp tiếng Đức đồng ý giúp tôi học vắng mặt. Anh Ph. cho biết, đối với anh không có gì trở ngại, bao lâu mà tôi hứa với anh, trở về Norddeich lập tức, mỗi khi anh điện thoại cần sự hiện diện của tôi. Paris-Norddeich cách nhau 800 km, xe lửa chạy 9 tiếng, đối với tôi lúc đó, không xa xôi lắm. Những chuyến tàu đêm, rời Gare du Nord lúc 0 giờ và đến Norddeich 9 giờ sáng mai, hay ngược lại, thành quen thuộc với tôi.
Tháng Mười Một tôi trở về Paris sau tám năm xa cách. Bước ra khỏi Gare du Nord, tôi choáng váng với phố phường tấp nập, người đi như chạy, xe cộ nhộn nhịp và nhích từng chút. Các con đường trước mặt, bên hông nhà ga kẹt cứng. Tôi nói trước với Émile không cần đi đón. Émile đồng ý. Tôi dùng Métro về Place de Clichy.
Thật thú vị nhập vào đám đông trên xe điện hầm giờ cao điểm. Tôi sống lại không khí Metro với đủ mùi hương. Thoang thoảng mùi nước hoa từ các bà đầm phấn son vội vàng trước giờ tan sở, mùi rượu đỏ, mùi xúc xích nồng nặc tỏi từ những người đàn ông ngoài trung niên, mặt đỏ rực như lửa. Hầm Metro là một Paris dưới lòng đất. Khi xa Paris mới vụt nhớ từng chi tiết sống động.
Mỗi góc Paris gây nhớ như nhớ người yêu… nhớ đến tương tư. Mùa Đông 1974 ở Huế, tôi hay ngồi cà phê với anh LKC. Có khi chúng tôi tranh luận nhau về chỗ đặt tượng hai thương gia, vị trí bàn ghế trong và ngoài cà phê Les deux magots ở Quảng trường St Germain des Prés, cho dù anh LKC chưa đi Paris lần nào, mà chỉ qua báo chí, sách vở… Tôi lục lại xấp ảnh đã chụp ở Paris, mang cho anh coi và công nhận anh LKC đúng. Anh cười, nói vì anh yêu Paris. Tội nghiệp một người lãng mạn yêu Paris.
Anh đã mất. Như anh đã khai tử quá khứ, khi nhận ra mặt thật lý tưởng tuổi trẻ sau một thời gian ngắn qua tiếp cận thực tế. Anh LKC đã bỏ hết, ra ngồi chợ trời Tân Định, quên đi những gì một thời say đắm.
Từ Place de Clichy đi bộ lên phía trên Nghĩa trang Montmartre. Hướng về phía đường Caulaincourt là nơi nhiều danh nhân yên nghỉ: thi sĩ Henrich Heine (Đức), nhà Vật lý Ampère , ca sĩ Dalida… Phía phải, Moulin Rouge với cối xay gió rực rỡ ánh điện, tự nhiên dáng đi thêm chút nhún nhảy vũ điệu cancan, dù nhìn quanh chẳng thấy cô đầm nào tốc váy.
Tôi về đường Carpeaux bước chân run rẩy. Ngang qua café vợ chồng Gilles, bà đầm đang ở trước tiệm, ôm chầm lấy tôi, vừa hét lớn:
-Oh! Thong. C’est incroyable. Émile nous a dit que tu viendras…
vừa kêu chồng rối rít.
Chúng tôi trao đổi vài câu và hẹn sáng mai sẽ nói chuyện nhiều. Quán cà phê của vợ chồng Gilles ở kế cửa Mery Diffusion của Émile, nơi tôi ở trong mấy tháng cuối năm 1974.
Émile đợi tôi chắc lâu lắm vì cái gạt tàn đầy đầu lọc thuốc lá. Ông ôm tôi và tôi khóc ròng rã. Hôm đầu Tháng Tám, Émile qua Đức khi tôi điện thoại cho biết được đưa về Friedland. Nào ngờ khi ông tới Friedland buổi chiều, nhóm 20 người ghe chúng tôi đã được đưa lên trại Nazareth, Norddeich sáng hôm đó. Émile ở lại một đêm và mai lại chạy lên Norddeich thăm tôi.
Tôi có thêm một người bạn mới anh Ngh. ĐHSP Huế, ban Pháp văn 1970-1974, qua Tây Đức trước đây 3 năm, đang học Đại học, và làm thông dịch ở trại, đã tận tình lo cho Émile chỗ nghỉ qua đêm ở Friedland.
Émile tuổi đã 70, đã chạy từ Paris qua Friedland, rồi từ Friedland lên Norddeich, tính ra hơn 1200 km. 13 tiếng lái xe trong hai ngày. Càng nghĩ đến, tôi càng xúc động với tình thương của người nghĩa phụ, mà 4 chữ của Tô Thùy Yên mới diễn tả hết: “ràn rụa thâm ân.”
Chúng tôi ăn tối ở một quán ăn gần nhà như 8 năm trước đây. Còn tiệc mừng tái ngộ, bà Madeleine, vợ Emile, đã đặt vào chiều mai ở một Restaurant gần ga Montparnasse. Cha, gốc St Malo, Bretagne sẽ mừng đón thằng con Huế, Thừa Thiên, trong khung cảnh quán ăn đặc trưng miền biển Bretagne từ trang hoàng cho đến toàn bộ Menü. Madeleine đã làm Émile và tôi xúc động vô cùng.
Tôi được đón nhận ấm áp khi trời đất Âu Châu trở lạnh. Hàng quán, chợ phiên, phố phường… khắp nơi từ Đức qua Pháp trang hoàng Giáng Sinh rực rỡ. Rượu Glühwein, hạt dẽ nướng… thơm khắp nơi ở Tây Đức. Ở Pháp thì bày bán đầy hàu ((huître, Austern), paté gan ngỗng (paté de foie gras, Gänseleberpastete)…
Tâm hồn thoải mái, tinh thần phấn chấn. Tôi nghĩ, phải vái Cụ Nguyễn Du xin đổi vị trí hai chữ vui buồn trong truyện Kiều cho đúng với mình lúc đó:
Người vui cảnh có buồn đâu bao giờ (Nguyễn Du)
Chẳng bù với mùa hè qua, buồn da diết. Đêm thì dài. Vùng biển Bắc, trời mùa hè đến gần nửa đêm chưa tối. Hồi đó tôi viết bài Xa Cách cho nhà tôi, có đoạn:
Bây giờ em ở Việt Nam Đêm mơ chưa sáng, ngày tàn ở đây Phương xa mong ngóng phương này Nhớ nhau ngước mắt nhìn mây ngang đầu…
Đúng là nhớ nhau chỉ biết nhìn mây ngang đầu vì xa xôi cách trở, phương tiện thông tin không như bây giờ. Thư qua thư về mất cả tháng. Cần nhắn gì gấp, đánh điện tín dài khoảng 10 chữ đã phải trả 50 Đức Mã.
Tôi trở lại đời sống Paris một cách nhanh chóng. Ở Mery Diffusion tôi nắm lại mọi chuyện từ đặt hàng, phân bố công việc, liên hệ với Bưu điện… đến Kế Toán, Quảng cáo, tôi làm theo chỉ dẫn của Émile và chỉnh đốn vài điều theo suy nghĩ của mình. Émile hài lòng. Từ Maison Lafitte, ngoại ô Paris, mỗi tuần Émile chỉ lên Paris một hai ngày và yên tâm cùng Madeleine đi Évian chữa bệnh từ hai hôm trước. Émile hẹn sẽ về vào giữa tháng Một và bắt tay vào việc xin thường trú ở Pháp cho tôi. Ông tin việc này chẳng có gì khó khăn khi ông đứng ra bảo trợ.
Tôi liên lạc lại với hầu hết bạn bè quen biết. Chúng tôi cuối tuần nào cũng gặp gỡ nhau. Bạn bè cũ thời sinh viên Huế, tôi gặp lại người bạn vừa xa 11 tháng. Hôm Tháng Một,1982 bạn bè Huế chia tay gia đình hắn, đi Pháp theo diện hồi hương, trong một buổi tiệc ở nhà hàng Arc-en-Ciel, Chợ Lớn.
Buổi đó, tôi hẹn bạn Tháng Mười sẽ gặp lại ở Paris, không biết vì linh tính, hay vì rượu như những bạn khác chế nhạo. Nhưng bây giờ, hắn lôi tôi đi chào mọi người trong buổi gặp mặt tái ngộ và luôn miệng:
-Hắn nói Tháng Mười gặp lại mà đúng thiệt, chỉ sau một tuần. Oh! là. là…
Để tìm ra bạn, tôi mất suốt buổi sáng điện thoại khắp các Trung tâm Tiếp Nhận Con lai Tây hồi hương ở Paris.
Một bạn đã gặp hai năm trước ở Sài gòn khi được VN mời về góp ý cho các công trình Thủy điện. Nghe tin tôi, bạn vội ghé Mery Diffusion, rủ tôi đi uống. Ngồi ở quán một lúc, bạn có việc phải đi và dúi cho tôi mấy tờ 100 franc, hẹn dịp khác nói chuyện nhiều.
Một bạn khác, bạn từ 3 năm Nhất-Nhị-Tam B2 Quốc học, qua Pháp đầu năm 82, hiện làm bảo vệ ở trường Đại học Y khoa Sorbonne. Thỉnh thoảng, tôi ghé thăm. Coi bộ bạn không được vui. Tôi hay đùa:
-Bây giờ đóng và mở cửa Đại học danh tiếng này chỉ có hai người: Bộ trưởng Bộ Giáo Dục Pháp và bạn. Cớ sao lại buồn?
Những ngày đầu trở lại Paris thật dễ chịu. Công việc, bạn bè, và gởi quà về bên nhà…đều đã giải quyết rất đẹp. Tôi tận hưởng những ngày trước Noel và cuối năm 1982 trong không khí tưng bừng khắp nơi ở Paris. Ngày 20.12, anh Ph. điều hành trại Nazareth Norddeich điện thoại gọi tôi về gấp. Nửa đêm 20 tôi lên Gare du Nord và 9 giờ sáng 21.12 có mặt ở trại.
Những ngày đầu trở lại Paris thật dễ chịu. (Hình minh hoạ: Nguyễn Đức Cung)
Lần này anh Ph. gọi vì một việc nhỏ, nhưng quan trọng. Trong hồ sơ bảo lãnh gia đình, giấy khai sinh các con tôi, bản sao tiếng Việt bị lem nhem mực kopie, cần thay bản rõ hơn để kèm với bản dịch ra tiếng Đức, mới được coi là hợp lệ. Xong việc.
Chiều hôm đó, văn phòng trại lại chuyển một tin nhắn: Thông, hãy điện thoại cho tôi 8 giờ tối nay. Dr. Renate L.
Dr. Renate L. là một nữ Bác sĩ thuộc Deutsche Komitee Not-Ärzte. Bà xuống Cap Anamur khoảng tháng 5.1982 tại Singapur.
Bà vui vẻ, ân cần với mọi người, thích con nít, chơi đùa kiên nhẫn với trẻ con trên tàu, trong sinh hoạt trên bãi đáp trực thăng. Mỗi lần bà xuống bệnh xá, đám con nít bu kín, đứa kéo tay, đứa ôm chân… rất thân thiện.
Bà là một người chị mà các cậu con trai đầu trong nhà, như tôi, ao ước. Bà hơn tôi 10 tuổi và chăm sóc, hỏi han tôi như lo cho một đứa em. Có lần xong việc khám bệnh buổi sáng bà gọi tôi nói nhỏ:
– Tôi có để trong tủ lạnh một đĩa Steak và khoai tây. Tôi đang ăn kiêng chống phát phì, Thông ăn giúp tôi vì đang gầy lắm, nghe chưa.
Tôi xúc động vì tấm lòng của Renate. Quả thật! Lúc đó tôi cân chỉ 50 kg, nhưng trông tiều tụy vì đen, do tắm nước biển hàng ngày từ hôm được tàu Cap Anamur vớt. Nước ngọt trên tàu có hạn, ngày nào cũng phải phát phần cho các ghe, để uống và pha sữa cho trẻ con.
Đĩa khoai tây Steak tôi dành cho thằng cháu 8 tháng, con bà chị họ. Hắn ăn thịt, khoai cắt nhỏ một cách ngon lành, và vui cười với mọi người, ai cũng thích bế. Tôi kể chuyện này cho bà Renate nghe. Bà cười, thú vị thấy cách ăn kiêng của mình đem tới niềm vui cho người khác. Từ đó, thằng Tý Hon cứ nhoài từ tay mẹ nó qua cậu Thông mỗi bữa xuống hành lang tàu ăn cơm. Mẹ nó đỡ gói bọc giấy bạc từ tay tôi. Nó nhìn, cười híp mắt. Chừng vài tuần Tý Hon đã rất khó bồng vì nặng.
Chuyện ăn uống trên tàu rất đơn điệu. Từ chuyến vớt thuyền nhân đầu tiên, người lo thực phẩm chú trọng mua gạo, muối, nước mắm, bột ngọt, thịt, cá, rau củ dạng đồ hộp…và cứ thế mỗi bữa hằng ngày, mỗi người một tô cơm ăn với cá hay thịt hộp không cần kho nấu hay hâm nóng, cùng với một soong lớn canh củ cà rốt, đậu đũa hay petit-pois, cà chua hộp, khóm hộp… nêm bột ngọt cho vừa khẩu vị. Ghe tôi được các em nhận phần từ nhà bếp bê ra hành lang tàu, và bé L. chia cơm ra bát cho nhóm chúng tôi. Con cá nục hay lát thịt hộp đặt lên trên bát cơm. Chúng tôi đứng ngồi ăn dọc hành lang hông tàu, quanh nồi canh lớn. Bé L. mới 7 tuổi đi chung với chú của nó, không có cha mẹ. Nó rất ý tứ. Bát, muỗng, đũa ăn cơm… rất sạch. Bà Renate xin nhận nó làm con nuôi, và được chính quyền Đức chấp thuận cho về với gia đình ông bà ở Bremen.
Tôi không biết bà Renate nhắn có việc gì, nhưng chắc chắn là chuyện vui, vì bà vẫn luôn thăm hỏi. Bà mời tôi qua Bremen dịp lễ Giáng Sinh với gia đình bà gồm ông bà, ba đứa con gồm cả bé L. Tôi muốn hét lớn trong điện thoại:
– Thông sẽ đến. Thông phải đến. Cám ơn Renate, người Chị thân yêu, dành cho đứa em xa lạ, một góc trong đời sống.
Tôi xúc động quá sức. Trở lại Âu châu tôi gặp những người có tình nghĩa, quan tâm đến mình, sợ mình cô độc, buồn…Mới về Friedland đã có Carina ghé thăm. Rồi từ Friedland, anh Ngh. thu xếp cho tôi quá giang vợ chồng hai anh chị T, C ở Hamburg, ghé thăm Susane.
Căn nhà với bản đồ thế giới choáng hết bức tường phòng khách cắm đầy những lá cờ nhỏ những nơi Susane và chồng đã đi qua. Riêng nơi cắm lá cờ sau cùng : Cộng hòa Kiribati, ở phía đông nước Úc, nơi chồng Susane đang huấn luyện cho Hải quân, tôi chưa thăm được, dù bưu thiệp chúc năm mới nào Susane cũng nhắc lời mời. Susane và Carina là hai cô Y tá trên tàu Cap Anamur.
Từ Émile tình thâm nghĩa nặng, đến Carina, Susane, anh Ngh., anh Ph., Cô giáo… tận tình sốt sắng giúp đỡ mọi chuyện hanh thông.
Bây giờ tuyết đã trắng xóa xóm làng nhà cửa. Ở Nazareth rộn ràng Giáng Sinh. Các Bungalow làm hang đá, máng lừa, bày tượng Chúa Hài Đồng, Đức Mẹ và các Thiên thần. Đèn giăng sáng đường đi trong khu trại, làm cả khu người tỵ nạn đẹp lộng lẫy. Không khí ấm cúng giúp người tha hương bớt buồn bã, cô quạnh trong trời tuyết trắng xóa, lạnh lẽo.
Tàu vào ga Bremen tôi đã thấy Renate đứng chờ. Chúng tôi mừng rỡ gặp lại nhau sau hơn 4 tháng, kể từ ngày về Tây Đức. Renate không đi một mình mà còn có thêm một ông bạn của gia đình, người sẽ lo cho tôi và giới thiệu Bremen với tôi ngày mai, cho đến chiều tối mới đưa tôi về nhà Renate và cùng dự đêm Giáng Sinh.
Chúng tôi làm quen và trò chuyện với nhau bằng tiếng Pháp. Jens, tên người bạn Renate, là một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, vui tính. Khi Renate giới thiệu Jens là một nghệ sĩ sân khấu nhạc kịch, Jens cất cao giọng hát mấy câu Opera khiến mọi người đứng quanh trên sân ga, im lặng nghe, rồi vỗ tay tán thưởng. Con Berger của Jens cao, to như một chú ngựa con, sủa mấy hơi dài như cám ơn. Jens phải hét lên mấy tiếng Sasha, tên của nó, con chó mới chịu im.
Tôi có cảm tình ngay với Jens, nhưng với Sasha tôi phát ớn. Mới xuống tàu, tôi bước tới khi nghe Renate kêu, hắn chồm lên, gác hai chân trước trên ngực tôi thân thiện. Tôi sợ tái mặt, hồi lâu mới hoàn hồn.
Chúng tôi ăn tối dưới hầm toà Thị Chính Bremen. Ngày 24 Jens chở tôi đi quanh thành phố Bremen. Coi tượng Roland, tháp 4 con thú Gà,Mèo, Chó, Lừa đặc trưng của Bremen. Jens dẫn tôi đi ăn cá ở phố cổ. Buổi chiều chúng tôi uống cà phê và đi dạo ở bờ sông Weser. Chừng 4 giờ chiều, chúng tôi về nhà Jens, ngủ một giấc, để thức đêm Giáng sinh với gia đình Renate.
Đêm 24 cả nhà đi nhà thờ dự lễ nửa đêm. Renate biết tôi đạo Phật, nên đưa tôi mấy tờ tạp chí Pháp, để đọc ở nhà, nếu không thích đi lễ. Jens cũng nói mình chỉ vô nhà thờ 5,10 phút, rồi phải dắt con Sascha đi dạo, kẻo nó quậy. Nếu tôi thích thì theo Jens. Nhưng tôi cùng cả gia đình dự đến tan lễ. Phần muốn coi diễn tiến một buổi lễ ở nhà thờ Đức. Phần muốn làm vui lòng bà chị Renate đã nghĩ tới mình.
Tiệc Réveillon được Renate lo chu đáo. Bé L. và hai đứa con bà lo việc bày biện bàn ăn. Tôi ngồi giữa Jens và chồng bà. Ông là một Bác sĩ Giải phẫu, làm Bệnh viện ở góc đường, gần nhà. Ông là bạn học từ Tiểu học với Jens. Ông ăn nói từ tốn lịch sự. Sau vài tuần rượu vang rất hợp với món Fondue, mọi người nói lớn, vui vẻ. Ông kể nhiều chuyện đầy humor, làm chúng tôi cười vang. Ai cũng dùng tiếng Pháp, để tôi khỏi lạc lõng.
Ăn uống xong, cả nhà quây quần quanh lò sưởi bập bùng lửa, và tìm quanh cây thông, quà Giáng Sinh của mình. Từng người, mở quà mình ra, nói đôi lời. Renate điều khiển mục này, và để tôi sau chót.
Tôi nhận một phong bì Giáng Sinh đẹp với hình ông già Noel ngồi trên xe đàn Tuần Lộc kéo. Hồi hộp mở ra, tôi đã muốn khóc: một vé tàu Bremen-Paris kèm thêm mấy tờ 100 Đức Mã.
Tôi run run nói vài câu và khi đôi vai bắt đầu rung rung, bé L. và Renate ôm tôi an ủi. Chỉ đến khi Jens ca một bài dài theo điệu nhạc kịch, tôi hiểu chính xác ít, đoán mò nhiều, nhưng cảm nhận sự thống thiết của một cuộc chia ly, nỗi hân hoan trong giờ tái ngộ, tôi mới bớt thỗn thức.
Tôi đáp lễ bằng bài “le tournesol,” không nhớ tác giả, nhưng thuộc lòng nhờ nghe hoài Nana Mouskouri.
Khoảng sau 3 giờ sáng, mọi người buồn ngủ. Ba đứa nhỏ nằm quanh cây thông, đã ngon giấc. Renate muốn tôi nói vài lời kết thúc buổi mừng lễ Giáng Sinh hôm nay. Tôi vâng lời:
– Hôm qua, tôi hỏi Jens nguyên quán Bremen hay từ nơi khác đến, Jens đã cho tôi biết một câu thành ngữ Bremen nhiều ý nghĩa:
Ich bin doch kein Bremer.
Tạm dịch: Tôi không phải người Bremen.
Jens nói rõ ý nghĩa của câu trên:
Khi có người nhờ vã một chuyện, mà mình trả lời “Tôi không phải người Bremen” có nghĩa là chuyện này tự bạn làm được, không cần tôi giúp. Hay, bạn hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi (như Bouddha nói), tôi không phải người Bremen, gì cũng giúp.
Khi có người hỏi sao không làm cho xong việc này, và nhận được câu trả lời “Tôi không phải người Bremen” có nghĩa là người Bremen việc gì cũng không bỏ dở nữa đường, mà bắt đầu là phải hoàn thành.
Tôi kết luận chắc chắn mình không phải là người Bremen, nhưng cố gắng học phẩm chất của người Bremen, những người đang ở quanh tôi, đang yêu thương, quan tâm đến tha nhân trong đêm Giáng Sinh này. Xin cám ơn các bạn.
Khoảng thời gian trong mùa Giáng Sinh 1982 từ ngày tôi trở lại Paris sau 8 năm xa cách đến đêm Réveillon ấm cúng ở Bremen thật tuyệt vời.
Tôi, một người ngoại đạo, đã thành tâm vinh danh Thiên Chúa trên trời, hưởng được bình an dưới trần thế cùng những người tràn trề thiện tâm và yêu thương tôi.
LOS ANGELES, California (NV) – Giới chức y tế Los Angeles County khuyến cáo người nuôi mèo đừng dùng thức ăn sống cho mèo của công ty Northwest Naturals vì sợ nhiễm cúm gia cầm, theo nhật báo The Los Angeles Times hôm Thứ Ba, 24 Tháng Mười Hai.
Cơ Quan Y Tế Los Angeles County (DPH) khuyến cáo như vậy sau khi con mèo nuôi ở Oregon ăn Northwest Naturals Brand 2lb Feline Turkey Recipe Raw & Frozen Pet Food, sản phẩm bị thu hồi, và thiệt mạng vì mắc cúm gia cầm H5N1.
Sản phẩm thức ăn sống cho mèo nuôi của Northwest Naturals bị thu hồi vì sợ nhiễm cúm gia cầm. (Hình: Northwest Naturals)
Sản phẩm này có bán ở California và có thể mua trên trang web của công ty này. Kết quả xét nghiệm một số mẫu sản phẩm này cho thấy có virus H5N1.
Sản phẩm này bán trong bao nhựa loại 2 pound, hạn sử dụng 05/21/26 B10 và 06/23/2026 B1. DPH khuyên người tiêu dùng nào có sản phẩm này thì bỏ đi.
DPH cũng khuyên cư dân để ý dấu hiệu mèo nuôi mắc cúm gia cầm, đặc biệt nếu mèo đã ăn thịt sống hoặc sản phẩm sữa tươi nguyên chất. Nếu thấy mèo có triệu chứng như lờ đờ, lười ăn, trầm cảm nặng, sốt, khó thở, bệnh thần kinh, triệu chứng hô hấp và tiêu hóa, vàng da và chết, cư dân nên báo cho bác sĩ thú y ngay lập tức.
Tính tới nay, DPH xác nhận bốn con mèo nuôi ở quận hạt này mắc cúm gia cầm và chết sau khi uống sữa tươi nguyên chất bị nhiễm virus này.
DPH cũng đang điều tra ba con mèo khác mắc cúm gia cầm. Ba con mèo này dường như không uống sữa tươi nguyên chất bị nhiễm virus cúm gia cầm; DPH đang điều tra nguồn lây bệnh khác, như thịt sống. (Th.Long)
MAUI, Hawaii (NV) – Thi thể người được phát giác trong buồng càng (wheel well) của phi cơ hãng United Airlines đáp xuống Hawaii hôm Thứ Ba, 24 Tháng Mười Hai, hãng này loan báo, theo NBC News.
Thi thể đó được phát giác sau khi chiếc Boeing 787-10 đáp xuống Phi Trường Kahului trên đảo Maui, United ra thông báo cho hay. Chuyến bay UA202 này cất cánh ở Chicago, Illinois, và tới Hawaii đúng giờ vào chiều Thứ Ba, theo trang web theo dõi chuyến bay FlightAware.com.
Phi cơ United Airlines. (Hình minh họa: Justin Sullivan/Getty Images)
Thi thể đó nằm trong buồng của một trong những càng hạ cánh (landing gear) chính. Khu vực đó chỉ có thể chui vào được từ bên ngoài phi cơ.
Hiện chưa rõ người đó chui vào buồng càng lúc nào hay bằng cách nào, United cho biết. Hãng này lưu ý họ đang làm việc với cơ quan công lực.
Sở Cảnh Sát Maui đang điều tra vụ này, theo chương trình truyền hình Hawaii News Now.
Trốn trong buồng càng là cách mà những người đi lậu phi cơ thường sử dụng nhất, theo CNN. Tính tới nay, hơn 77% người cố đi lậu phi cơ thiệt mạng, theo Cơ Quan Hàng Không Liên Bang.
Người đi lậu thường bị đè nát khi càng hạ cánh thụt vào, vì không có nhiều chỗ trống. Trên nhiều kiểu phi cơ, chỗ đó thậm chí nhỏ hơn cốp xe hơi.
Chưa kể phi cơ càng bay lên cao, lượng oxygen càng thấp, khiến người đi lậu dễ bất tỉnh. Ngoài ra, nhiệt độ bên ngoài phi cơ có thể giảm mạnh, xuống tới mức âm 75 hoặc 80 độ F, làm máu khó lưu thông. (Th.Long) [qd]
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 24 Tháng Mười Hai, Công An TP.HCM đã khởi tố, bắt giam bị can Trịnh Thành Đức, 28 tuổi, tức rapper Lil Ken. Đồng thời khởi tố, cấm đi khỏi nơi cư trú bị can Nguyễn Thị Lan, 26 tuổi, ở quận Bình Tân, vợ cũ nghi can Đức, với cáo buộc cùng tội danh “lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”
Rapper Lil Ken ở Sài Gòn từng hợp tác với nhiều ca sĩ nổi tiếng và có nhiều sáng tác riêng. Anh ta cũng được nhiều người biết đến qua kênh TikTok và Facebook có hơn 300,000 lượt theo dõi.
Công an tống đạt lệnh bắt giữ nghi can Trịnh Thành Đức, tức rapper Lil Ken. (Hình: VietNamNet)
Báo VietNamNet hôm 25 Tháng Mười Hai dẫn điều tra cho hay, người bạn học cấp 3 của nghi can Lan là Tạ Nguyễn Hồng Ân, 26 tuổi, đang bị công an điều tra về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”
Lợi dụng cơ hội này, nghi can Lan đã móc nối với chồng cũ đưa ra thông tin gian dối rằng mình “có quan hệ rộng, quen biết với nhiều người có chức vụ cao” có thể liên hệ với Cục Cảnh Sát Hình Sự Bộ Công An giúp “nộp tiền khắc phục” thay cho nghi can Hồng Ân.
Tin tưởng, gia đình của nghi can Ân đã chuyển cho hai nghi can Lan và Đức số tiền 1.8 tỷ đồng ($70,785).
Thay vì dùng số tiền trên để “chạy án” thì cả hai chiếm đoạt tiêu xài cá nhân.
Nhận được trình báo, Phòng Cảnh Sát Kinh Tế Công An TP.HCM cho điều tra, bắt nam rapper cùng vợ cũ. Cơ quan điều tra cũng kêu gọi các nạn nhân khác của nhóm này đến hợp tác điều tra.
Hình ảnh rapper Lil Ken trên mạng xã hội. (Hình: Thanh Niên)
Theo báo Thanh Niên, trên mạng xã hội, rapper Lil Ken thường xuyên đăng hình ảnh cá nhân khoe cuộc sống sang chảnh, lái xe hơi đắt tiền, dùng đồ hiệu cũng như các sản phẩm âm nhạc.
Tuy nhiên, từ đầu Tháng Mười Hai đến nay, Lil Ken gần như “biến mất” khỏi các nền tảng mạng xã hội, cho đến khi báo chí loan tin anh ta bị công an bắt giữ khiến nhiều người không khỏi bất ngờ.
Hiện tại hình ảnh và thông tin của Rapper Lil Ken được chia sẻ khắp các fanpage, hội nhóm. Nhiều người còn vào trang cá nhân của nam rapper 28 tuổi và để lại bình luận trái chiều. (Tr.N) [qd]
LEAKESVILLE, Mississippi (NV) – Cơ quan hữu trách Mississippi đang truy tìm một tù nhân vừa vượt ngục mà cảnh sát mô tả là “liều mạng” và “rất rất nguy hiểm,” theo CNN hôm Thứ Tư, 25 Tháng Mười Hai.
Tù nhân Drew Johnson, 33 tuổi, trốn thoát khỏi nhà tù mới nhất của tiểu bang Mississippi ở Greene County hôm Thứ Ba, sau gần ba năm bị kết án chung thân vào lễ Tình Nhân năm 2022 vì tội giết người, Cơ Quan Cải Huấn Mississippi loan báo.
Tù nhân Drew Johnson. (Hình: Mississippi Department of Corrections)
“Hãy gọi điện thoại báo động cho gia đình quý vị. Hãy gửi tin nhắn cho họ và nhận tin hồi đáp,” Sở Cảnh Sát George County cảnh báo về tù nhân Johnson trên Facebook. “Người ta có xu hướng rộng rãi hơn vào mùa Giáng Sinh nên không cảnh giác. Hãy cảnh giác và cẩn thận.”
Ông Johnson trốn khỏi nhà tù South Mississippi Correctional Institution ở Leakesville khoảng 3 giờ rưỡi chiều Thứ Ba, cảnh sát cho hay.
Tù nhân Johnson có hồ sơ phạm tội bạo lực ở nhiều tiểu bang. Năm 2022, ông nhận tội đối với một loạt tội ác bạo lực, theo thông cáo báo chí Biện Lý Cuộc Shelby County ở Tennessee. Năm 2016, ông đâm một người quen hơn 20 nhát, làm người đó thiệt mạng, rồi bỏ thi thể nạn nhân giữa cánh đồng phía Nam Memphis, Mississippi.
Trong lúc ngồi tù ở Tennessee năm 2021, ông Johnson cầm gạch đập đầu tù nhân khác liên tiếp, theo biện lý cuộc. Ông cũng nhận tội gây ra nhiều vụ cháy khi còn ở tù năm 2019.
Ông Johnson bị kết án chung thân không ân xá vì tội giết người, cùng với bản án 15 năm tù cho từng tội trong số những tội ác khác ông gây ra, theo biện lý cuộc.
Ngoài ra, ông còn đang chờ bị xét xử ở Rankin County, Mississippi, vì tội giết người. (Th.Long) [qd]
Việc áp đặt một mức trần giá thấp hơn đáng kể lên dầu thô của Nga, kèm theo việc thực thi mạnh mẽ hơn các lệnh trừng phạt, có thể buộc Nga phải rút khỏi Ukraine. Hành động này, từ đó, sẽ phát đi một thông điệp rõ ràng đến các đồng minh của Nga, đặc biệt là giới lãnh đạo Trung Quốc, rằng bất kỳ hành vi xâm lược nào nhắm vào quốc gia láng giềng đều sẽ dẫn đến những hậu quả kinh tế khôn lường.
Tổng Thống Đắc Cử Hoa Kỳ Donald Trump thể hiện quyết tâm đối đầu với Trung Quốc trên cả hai mặt trận kinh tế và chiến lược. Đây là một bài toán nan giải bởi lẽ chuỗi cung ứng của vô số hàng hóa được tiêu thụ tại Hoa Kỳ đều gắn liền với nền sản xuất của Trung Quốc.
Trong trường hợp các mức thuế mới của Hoa Kỳ khiến đồng nhân dân tệ mất giá, một viễn cảnh dường như khó tránh khỏi, các sản phẩm Trung Quốc vẫn sẽ duy trì được sức cạnh tranh, ít nhất là trong tương lai gần. Hơn nữa, nếu chi phí hàng nhập khẩu từ Trung Quốc tại Hoa Kỳ tăng lên, điều này sẽ gây áp lực lên người tiêu dùng Mỹ có thu nhập thấp đồng thời làm suy yếu năng lực cạnh tranh của các nhà sản xuất Mỹ hiện đang phụ thuộc vào linh kiện nhập khẩu. Mặc dù các mức thuế được đề xuất cùng với những cảnh báo cứng rắn có thể thúc đẩy các tập đoàn toàn cầu dịch chuyển hoạt động sản xuất từ Trung Quốc sang Việt Nam, Mexico, hay các quốc gia khác có chi phí nhân công thấp hơn, song chúng khó có thể tạo ra nhiều việc làm chất lượng cao tại Hoa Kỳ.
Tuy nhiên, ông Trump có thể đạt được một thắng lợi nhanh chóng và đáng kể trước Trung Quốc bằng cách buộc Nga rút quân hoàn toàn khỏi Ukraine và khôi phục đường biên giới nguyên trạng trước cuộc xung đột.
Một bước đột phá ngoại giao ngoạn mục như vậy không chỉ nâng cao uy tín của Hoa Kỳ trên trường quốc tế mà còn củng cố vị thế của ông Trump trong các cuộc thương lượng với Trung Quốc về những vấn đề khác. Thực tế, đây là một chiến lược khá đơn giản: Nga phụ thuộc lớn vào nguồn thu từ xuất khẩu dầu mỏ, và ngay trong ngày đầu tiên nhậm chức, ông Trump có thể triệt tiêu nguồn thu này. Khi nguồn thu này bị cắt đứt, cỗ máy chiến tranh của Nga chắc chắn sẽ ngừng hoạt động.
Nga sở hữu một nền kinh tế tương đối nhỏ, với GDP dự kiến vào năm 2024 chỉ khoảng 2.2 nghìn tỷ đôla, tương đương chưa đến 8% quy mô nền kinh tế Hoa Kỳ. Mặc dù vậy, Nga vẫn thể hiện năng lực xoay xở trước hiện trạng bị cô lập bởi lệnh trừng phạt một cách khó tin, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, thông qua việc thiết lập liên minh với Iran (trong lĩnh vực máy bay không người lái và các thiết bị quân sự khác), Triều Tiên (về đạn pháo và binh lính), và đặc biệt là Trung Quốc (về linh kiện thiết yếu và hàng tiêu dùng). Trong khối liên minh mang tính chất xâm lược này, Trung Quốc nắm giữ nền kinh tế lớn nhất, khiến Nga thực chất trở thành một quốc gia lệ thuộc.
Trước khi tiến hành chiến dịch quân sự đặc biệt tại Ukraine vào năm 2022, Tổng Thống Putin đã tìm kiếm sự đồng thuận ngầm từ Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Theo các nguồn tin đáng tin cậy, ông Tập đã đề nghị ông Putin trì hoãn hành động cho đến sau khi Thế vận hội Mùa đông Bắc Kinh kết thúc, và ông Putin đã thuận theo. Sự nhún nhường này tỏ ra khôn ngoan: trong năm 2023, Trung Quốc đã cung cấp hơn 50% tổng lượng hàng nhập khẩu liên quan đến chiến trường của Nga (bao gồm cả các linh kiện quan trọng cho quân đội), với tổng giá trị lên tới khoảng $5.5 tỷ. Nếu không có nguồn cung linh kiện ổn định từ Trung Quốc, kho tên lửa của Nga sẽ nhanh chóng cạn kiệt, và ưu thế trên không nhiều khả năng sẽ nghiêng về phía Ukraine.
Dĩ nhiên, Trung Quốc không cung cấp miễn phí các mặt hàng này cho Nga hay bất kỳ quốc gia nào khác. Họ cũng không mấy mặn mà với việc cho Putin vay nợ, bởi giới lãnh đạo Bắc Kinh tỏ ra hoài nghi về khả năng cũng như thiện chí trả nợ của Tổng thống Putin. Vì vậy, việc duy trì hoạt động của bộ máy chiến tranh Nga bằng các linh kiện Trung Quốc đòi hỏi thanh toán bằng tiền mặt, thậm chí là trả trước, khi giao hàng.
Nga tạo ra nguồn tiền mặt này chủ yếu thông qua việc xuất khẩu dầu mỏ để thu về đô la Mỹ. Do tác động của các lệnh trừng phạt, hầu hết các mặt hàng xuất khẩu khác của Nga đều có giá trị không đáng kể. Tuy nhiên, G7 và Liên minh Châu Âu đã đồng thuận cho phép dầu mỏ của Nga tiếp tục lưu thông trên thị trường thế giới, phần lớn do Nga là một nhà cung cấp lớn, với sản lượng khoảng tám triệu thùng mỗi ngày (trong khi mức tiêu thụ toàn cầu hàng ngày vào khoảng 100 triệu thùng).
Ngay trong ngày đầu tiên nhận nhiệm sở, ông Trump có thể tuyên bố áp dụng các biện pháp trừng phạt nghiêm khắc của Hoa Kỳ đối với bất kỳ công ty nào trả giá cao hơn $15 cho một thùng dầu của Nga, cũng như đối với bất kỳ bên nào tham gia vào các giao dịch vượt quá mức giá này. Đồng thời, bất kỳ quốc gia nào bị xem là không hợp tác đầy đủ với chính sách này sẽ phải đối mặt với các mức thuế trừng phạt tương ứng.
Chính quyền của Tổng Thống Joe Biden đã nỗ lực rất nhiều trong việc đàm phán mức trần giá dầu thô của Nga do G7 và EU đề ra, hiện đang ở mức $60 một thùng. Tuy nhiên, bất chấp việc sáng kiến này là một minh chứng đáng ghi nhận cho sự hợp tác giữa các đồng minh của Ukraine, mức giá này vẫn cho phép Nga thu về nguồn lợi nhuận đáng kể do chi phí khai thác cận biên thấp (chỉ từ $15 đến $20 một thùng). Xu hướng hành động đơn phương của ông Trump, thường được củng cố bằng những tuyên bố hùng hồn và các đe dọa bóng gió, dường như lại phù hợp với tình hình hiện tại.
Trong bối cảnh lượng dầu mỏ vận chuyển từ Nga sang Trung Quốc gia tăng, việc gây khó khăn cho “hạm đội bóng tối” – các tàu chở dầu vận chuyển dầu – bằng mọi cách có thể sẽ làm tăng chi phí vận hành và tiếp tục siết chặt lợi nhuận của Nga. Việc bắt giữ một số tàu chở dầu bóng tối vì nghi ngờ vi phạm lệnh trừng phạt có thể khiến chi phí vận chuyển dầu của Nga tăng vọt.
Kể cả khi giá dầu bị giới hạn ở mức $15 một thùng, Nga vẫn có thể sẽ tiếp tục khai thác dầu với công suất tối đa do nhu cầu tài chính cấp bách của Tổng Thống Putin. Nhưng nếu các mối đe dọa và hành động của ông Trump khiến giá dầu thế giới leo thang thì sao? Điều này chắc chắn sẽ làm hài lòng các đồng minh của ông Trump trong ngành công nghiệp nhiên liệu hóa thạch, đồng thời thúc đẩy và biện minh cho việc tăng cường thăm dò dầu khí, bất chấp những tác động tiêu cực đến môi trường.
Một mức trần giá dầu thấp hơn nhiều, được hỗ trợ bởi các biện pháp trừng phạt mạnh mẽ hơn nhắm vào các công ty và quốc gia có hành vi buôn bán bất hợp pháp với Nga, sẽ không để lại cho ông Putin lựa chọn nào khác ngoài việc rút quân khỏi Ukraine. Hành động này, đến lượt nó, sẽ gửi đi một thông điệp mạnh mẽ đến liên minh Nga – Trung, đặc biệt là giới lãnh đạo Trung Quốc, rằng bất kỳ hành vi xâm lược nào nhắm vào quốc gia láng giềng đều sẽ phải gánh chịu những hậu quả kinh tế thảm hại.
KON TUM, Việt Nam (NV) – Chiều 24 Tháng Mười Hai, “bà hỏa” đã thiêu rụi nhà rông của người Xơ Đăng ở thôn Kon Jong, xã Ngọk Réo, huyện Đăk Hà, tỉnh Kon Tum.
Nhà rông là nơi tụ họp dân làng, diễn ra nghi thức, lễ hội và lưu giữ các hiện vật truyền thống như cồng, chiêng, trống, vũ khí, các vật tế lễ…
Hiện trường vụ cháy nhà rông thôn Kon Jong, xã Ngọk Réo, huyện Đăk Hà, tỉnh Kon Tum. (Hình: Tuổi Trẻ)
Báo Tuổi Trẻ dẫn lời bà Phạm Thị Mây, chủ tịch xã Ngọk Réo, huyện Đăk Hà, cho biết theo video ghi lại, thời điểm trên có ba em nhỏ trong thôn là A Thuật, A Quân, cùng 12 tuổi, và A Ngọc, 10 tuổi, ngồi chơi dưới nhà rông.
Những em này cầm bật lửa đốt giấy và hút thuốc lá, sau đó bỏ ra ngoài. Khoảng 5 phút sau quay lại thì nhà rông bốc cháy.
Khi phát hiện nhà rông bị cháy, nhiều người dân đã đánh kẻng báo tin nhưng không thể làm gì được do ngôi nhà được xây dựng bằng vật liệu tre nứa, gỗ, mây, mái lợp tranh nên khi gặp lửa bùng phát và lan rất nhanh.
Nhận được tin báo, giới hữu trách xã Ngọk Réo cho người đến dập lửa, song bất thành do gió to, vật liệu nhà rông khô nên lửa bốc cháy lan rộng.
Hình ảnh ngôi nhà rông đẹp của người Xơ Đăng ở xã Ngọk Réo bị ngọn lửa nuốt gọn. (Hình: Thông Tấn Xã Việt Nam)
Tin cho biết, nhà rông thôn Kon Jong được xây dựng đã 10 năm, có chiều dài 12 mét và rộng 8 mét.
Lúc xảy ra vụ cháy, trong nhà rông có chứa 36 bao xi măng, một máy cắt sắt cùng hệ thống loa đài phát thanh của thôn.
Sau vụ cháy, ngôi nhà rông đẹp chỉ còn sót lại một số trụ cột, kèo bằng gỗ lớn.
Sự việc đang được lực lượng hữu trách tiến hành điều tra nguyên nhân. (Tr.N) [qd]
AKTAU, Kazakhstan (NV) – Phi cơ hãng hàng không Azerbaijan Airlines rớt xuống gần thành phố Aktau của Kazakhstan hôm Thứ Tư, 25 Tháng Mười Hai, làm 38 người thiệt mạng, giới chức Kazakhstan loan báo, theo AP.
Có tổng cộng 67 người trên chiếc phi cơ Embraer 190, trong đó 29 người sống sót.
Nhân viên cấp cứu làm việc tại hiện trường vụ rớt phi cơ gần Aktau, Kazakhstan, hôm Thứ Tư, 25 Tháng Mười Hai. (Hình: Issa Tazhenbayev/AFP via Getty Images)
Ông Kanat Bozumbaev, phó thủ tướng Kazakhstan, công bố những con số này khi gặp giới chức Azerbaijan, thông tấn xã Nga Interfax đưa tin.
Chiếc phi cơ này đang trên đường từ thủ đô Baku của Azerbaijani bay tới thành phố Grozny của Nga ở Bắc Caucasus thì đổi hướng và cố gắng đáp khẩn cấp xuống nơi cách Aktau gần 2 dặm, theo Azerbaijan Airlines.
Ông Ilham Aliyev, tổng thống Azerbaijan, họp báo cho hay hiện còn quá sớm nên chưa thể xác định nguyên nhân, nhưng cho biết chiếc phi cơ này phải đổi hướng do thời tiết xấu.
“Theo thông tin tôi nhận được, trên đường từ Baku đi Grozny, vì thời tiết ngày càng xấu, chiếc phi cơ này đổi hướng tới phi trường Aktau và bị rớt khi đang hạ cánh,” ông Aliyev nói trong buổi họp báo.
Rosaviatsia, cơ quan hàng không dân sự Nga, loan báo thông tin ban đầu cho thấy chiếc phi cơ này đổi hướng sau khi va trúng chim chóc, gây ra tình trạng khẩn cấp trên phi cơ.
Theo giới chức Kazakhstan, 67 người trên phi cơ gồm 42 người Azerbaijan, 16 người Nga, sáu người Kazakhstan và ba người Kyrgyzstan. Ban đầu, văn phòng bộ trưởng Tư Pháp Azerbaijan cho hay có 32 người sống sót, nhưng lưu ý con số đó chưa chính thức. AP chưa thể xác định lý do giới chức Kazakhstan và Azerbaijani đưa ra số người sống sót khác nhau.
Nhà chức trách Kazakhstan, Azerbaijan và Nga thông báo họ đang điều tra. Embraer, hãng phi cơ Brazil, cho AP hay họ “sẵn sàng hỗ trợ tất cả cơ quan hữu trách.” (Th.Long) [qd]
AN GIANG, Việt Nam (NV) – Hôm 25 Tháng Mười Hai, Bộ Đội Biên Phòng Tỉnh An Giang đã bàn giao nghi can Nguyễn Hữu Nghĩa, 43 tuổi, ở phường Châu Phú A, thành phố Châu Đốc, cùng hơn 12 kg vàng tang vật cho công an.
Theo báo VNExpress, hôm 17 Tháng Mười Hai, lính biên phòng Đồn Vĩnh Ngươn đang tuần tra tại khu vực rạch Ngói Nhỏ, xã Vĩnh Tế, thành phố Châu Đốc – cách biên giới Cambodia khoảng 400 mét – thì phát hiện một chiếc vỏ lãi (xuồng máy) chạy từ hướng biên giới vào nội địa đang chuẩn bị nhập cảnh trái phép có dấu hiệu khả nghi.
Nghi can Nguyễn Hữu Nghĩa (giữa) khi bị bắt giữ. (Hình: Nhật Huy/Tiền Phong)
Lực lượng hữu trách sau đó truy đuổi, chặn được xuồng kiểm tra thì phát hiện phía sau đuôi vỏ lãi có bao tải quấn 12 miếng kim loại màu vàng.
Tang vật sau đó được Phân Viện Khoa Học Hình Sự tại Sài Gòn cho kiểm nghiệm và kết luận là vàng 9999, nặng hơn 12 kg, trị giá khoảng 26.2 tỷ đồng ($1 triệu).
Liên quan đến việc vận chuyển vàng lậu từ Cambodia vào Việt Nam, trước đó hôm 18 Tháng Tám, 2023, Công An Tỉnh An Giang cũng đã bắt giữ hai nghi can Nguyễn Xuân Kiếm cùng Lý Thị Huệ, chủ tiệm vàng ở thành phố Châu Đốc, với cáo buộc liên quan vụ vận chuyển trái phép hàng chục kg vàng qua biên giới.
Sự việc đổ bể khi tối 25 Tháng Bảy năm ngoái, Công An Tỉnh An Giang mật phục tại sông Bình Di, huyện An Phú, phát hiện ông Nguyễn Tấn Phong lái xuồng máy qua sông có dấu hiệu nghi vấn.
Khi tổ công tác áp sát, ông Phong nhảy xuống nước bơi sang Cambodia để lại trên xuồng nhiều gói hàng có đánh số, bên trong có 19 kg vàng.
Trên bờ, hai đồng phạm của ông Phong là Hồ Văn Sơn và Nguyễn Hoài Tâm bị công an vây bắt.
Tối hôm sau, công an vận động ông Phong ra đầu thú.
Tang vật vụ vận chuyển lậu hơn 12 kg vàng. (Hình: HD/Pháp Luật TP.HCM)
Tại đồn công an, ba nghi can khai được một số chủ tiệm vàng ở Châu Đốc thuê tham gia đường dây vận chuyển trái phép vàng thỏi và vàng nữ trang qua lại biên giới Việt Nam-Cambodia.
Mở rộng điều tra, công an khám xét hai tiệm vàng của ông Kiếm và bà Huệ, thu giữ nhiều thỏi kim loại màu vàng và nữ trang, tổng trọng lượng khoảng 14 kg.
Ba năm trước, Công An Tỉnh An Giang cũng đã phá đường dây buôn lậu 51 kg vàng do bà Nguyễn Thị Kim Hạnh, 53 tuổi, còn gọi Mười Tường, cầm đầu. Nhiều người trong đường dây hoạt động dưới vỏ bọc là doanh nhân làm từ thiện. (Tr.N) [qd]
Ngôi chùa duy nhất mà tôi biết rõ từng viên gạch (và từng gốc cây/bụi cỏ) có tên là Linh Sơn Tự, trên cao nguyên Lâm Viên. Thuở ấu thơ, khi còn “lon xon như con với mẹ,” tôi vẫn thường theo bà đi lễ – đều đặn – vào những ngày rằm và mùng một.
Ðây là đất Phật nên bà yên tâm để tôi tha thẩn khắp nơi, suốt buổi, trong khi bận rộn việc công quả. Tôi cũng bận luôn. Bận tìm rau cho rùa ăn, bận bắt chuồn chuồn (bươm bướm/bọ cánh vàng) bận trèo cây, bận hái hoa trà, bận ngồi nhong nhong trên đôi rồng đá nằm chầu – song song – bên những bậc thang dẫn vào chính điện.
Cho đến khi biết đọc, và có thể đi giang hồ (vặt) một mình thì tôi thôi không theo mẹ lên chùa nữa. Chán thấy bà luôn! Với thời gian, và qua những bộ chuyện kiếm hiệp của Kim Dung (cùng trí tưởng tượng hơi quá phong phú của tôi) thì Linh Sơn Tự mỗi lúc càng thêm nhỏ lại, quá nhỏ nếu so với Thiếu Lâm Tự chót vót trên đỉnh Tung Sơn, ở bên Trung Quốc!
(Hình: tác giả cung cấp)
Xa Linh Sơn Tự, tôi cũng xa luôn quí vị chư tăng mà mình chưa có cơ hội để gần trong những tháng ngày thơ ấu. Ðã thế, sách sử còn khiến cho tôi dành rất ít tình cảm cho quí vị quan chức, tăng lữ và quí tộc. Những giới người này thường (rất) dễ bị hư hỏng trong mọi thời đại, và khắp các nơi, chứ chả riêng chi ở Việt Nam.
Tôi không nhớ là mình đã từng xưng “con” với một vị tu sĩ nào ráo trọi. Tôi chỉ có thể là con Phật, con Chúa, và là con của bố mẹ mình thôi.
Rồi cũng như bao nhiêu người khác, với thời gian (dường như) mỗi lúc tôi lại… “nhích” lại gần với tôn giáo hơn – một chút! Khi Lê Trí Tuệ chưa bị bắt đi biệt tích, có lần, tôi hỏi em:
-Sao địa chỉ email của Tuệ lại dùng bốn chữ Thanh Minh Thiền Viện (thanhminhthienvien) viết liền vậy?
-Dạ tại đây là nơi đang giam lỏng Hòa Thượng Quảng Ðộ, và em thì rất quí mến ngài anh ạ.
Tôi cũng đã từng thấy ảnh của một người bạn trẻ khác – Nguyễn Vũ Bình – chụp chung với Hòa Thượng Quảng Ðộ khi ngài còn tại thế. Nhìn một vị cao tăng, vào tuổi cửu tuần, hiền hòa và an nhiên đứng cạnh mấy bạn thanh niên (không dưng) khiến tôi rưng rưng cảm động. Bây giờ, nếu còn có cơ hội được diện kiến ông – chắc chắn – tôi cũng sẽ cung kính chắp tay đảnh lễ và nhỏ nhẹ xưng “con” như tất cả mọi người khác thôi!
Cách đây chưa lâu, tôi cũng có cái tâm cảm tôn kính tương tự, khi tìm hiểu về trại Cổng Trời và được biết thêm (đôi điều) về cuộc đời của một vị tu sĩ khác – Cha Gioan Lasan Nguyễn Văn Vinh – qua lời của bạn đồng nghiệp Mặc Lâm và nhà thơ Tuân Nguyễn:
“Tiếng chuông Nhà Thờ Lớn Hà Nội giục giã vang lên chỉ một ngày trước Lễ Giáng Sinh năm 1959. Không phải báo hiệu sự ra đời của Chúa Giê Su, mà tiếng chuông kêu cứu với giáo dân vì nhà thờ đang bị một nhóm người đến phá rối.
Câu chuyện vỡ lở ra sau đó cho thấy nhóm người đến phá nhà thờ do chủ trương quá khích của một nhóm người và kết quả là Linh Mục Trịnh Văn Căn, Linh Mục Nguyễn Văn Vinh, cùng một số giáo dân bị quy tội phá rối trị an. Linh Mục Căn chịu 12 tháng tù treo, Linh Mục Vinh chịu 18 tháng tù giam vì tội “Vô cớ tập hợp quần chúng trái phép, phá rối trị an, cố tình vu khống, xuyên tạc chế độ, gây chia rẽ trong nhân dân.” (Mặc Lâm. “Trại Giam Cổng Trời”. RFA – 24/12/2010).
Có thể nói cha chính Vinh là nạn nhân đầu tiên trong chính sách xóa sổ thầm lặng đạo Công Giáo mà chính quyền Hà Nội hướng tới. Linh Mục Nguyễn Văn Vinh do quá cương quyết và không chịu khuất phục đã âm thầm chịu chết sau đó, trong trại giam Cổng Trời.”
Ngài sống, và chết, ra sao, sau 12 năm (chứ không phải 18 tháng) bị giam ở trại Cổng Trời?
“Anh vào trại trước mình khá lâu, bị trừng phạt vì tội gì, mình không rõ. Người thì bảo anh phạm tội hình sự, người lại bảo mắc tội chính trị. Nhưng cả hai tội mình đều thấy khó tin. Anh không có dáng dấp của kẻ cướp bóc, sát nhân, và cũng không có phong độ của người làm chính trị.
Bộ dạng anh ngu ngơ, dở dại dở khùng. Mình có cảm giác anh là một khúc củi rều, do một trận lũ cuốn từ một xó rừng nào về, trôi ngang qua trại, bị vướng vào hàng rào của trại rồi mắc kẹt luôn ở đó. Nhìn anh, rất khó đoán tuổi, có thể 30, mà cũng có thể 50.
Ở trại, anh có một đặc quyền không ai tranh được, và cũng không ai muốn tranh. Ðó là khâm liệm tù chết. Mỗi lần có tù chết, giám thị trại đều cho gọi “thằng khùng” (tên họ đặt cho anh) và giao cho việc khâm liệm.
Với bất cứ trại viên chết nào, kể cả những trại viên từng đánh đập anh, anh đều khâm liệm chu đáo giống nhau. Anh nấu nước lá rừng, tắm rửa cho người chết, kỳ cọ ghét trên cái cơ thể lạnh ngắt cứng queo, với hai bàn tay của người mẹ tắm rửa cho đứa con nhỏ.
…
Anh nằm cách ly trong gian lán dành cho người ốm nặng. Anh nằm như dán người xuống sạp nằm, hai hốc mắt sâu trũng, nhắm nghiền, chốc chốc lại lên cơn co giật. Mình cúi xuống sát người anh, gọi hai ba lần, anh mới mở mắt, chăm chăm nhìn mình. Trên khóe môi rúm ró như thoáng một nét cười. Nước mắt mình tự nhiên trào ra rơi lã chã xuống mặt anh. Anh thè lưỡi liếm mấy giọt nước mắt rớt trúng vành môi. Anh thều thào nói:
-Tuân ở lại, mình đi đây. Ðưa bàn tay đây cho mình.
Anh nắm chặt bàn tay mình hồi lâu. Một tay anh rờ rẫm mớ giẻ rách khoác trên người, lấy ra một viên than củi, được mài tròn nhẵn như viên phấn viết. Với một sức cố gắng phi thường, anh dùng viên than viết vào lòng bàn tay mình một chữ nho. Chữ NHẪN. Viết xong, anh hoàn toàn kiệt sức, đánh rớt viên than (Phùng Quán, “Người Bạn Lính Cùng Tiểu Ðội.” Ba Phút Sự Thực. NXB Văn Nghệ: Sài Gòn, 2007).
Cha Nguyễn Văn Vinh qua đời vào năm 1971. Chữ NHẪN mà ngài viết bằng than (vào lòng bàn tay của một nhà thơ) hồi gần nửa thế kỷ trước, đến nay mới được chứng nghiệm qua “sự cố môi trường Formosa” cùng cách hành sử của nhị vị linh mục Ðặng Hữu Nam và Nguyễn Ðình Thục.
(Hình: tác giả cung cấp)
Hai ông hiện cũng đang bị “đấu tố” về những tội danh tương tự như cha Vinh 50 năm trước (vô cớ tập hợp quần chúng trái phép, phá rối trị an, cố tình vu khống, xuyên tạc chế độ, gây chia rẽ trong nhân dân…) nhưng thời thế và tình thế thì hoàn toàn đã khác. Chữ NHẪN đã chín với thời gian.
Bây giờ nhà nước không còn có thể ngang nhiên bước vào nhà thờ, còng tay tu sĩ, và đẩy vào tù cho cho đến chết (luôn) như trước nữa. Dù đã vận dụng mọi thủ thuật và thủ đoạn (bẩn thỉu) trong gần cả năm qua nhưng chuyện tìm cách bắt giữ cha Nam và cha Thục, xem ra, mỗi lúc một thêm vô vọng!
SACRAMENTO, California (NV) – Chính quyền tiến hành bắt giữ 117 nghi can sau khi tổ chức một chiến dịch bố ráp quy mô lớn nhắm vào tội trộm cắp bán lẻ trên khắp California.
Lực Lượng Tuần Tiễu Xa Lộ California CHP dẫn đầu chiến dịch truy quét kéo dài cả ngày diễn ra hôm 20 Tháng Mười Hai khi tình hình trộm cắp gia tăng trong dịp lễ, các viên chức nói với KTLA.
Nhà chức trách huy động hàng loạt cơ quan thực thi công lực trên khắp tiểu bang thực hiện chiến dịch rầm rộ, bắt giữ được 117 kẻ tình nghi can tội trộm cắp bán lẻ có tổ chức và các tội trạng liên quan.
Ngoài những món hàng xa xỉ, cảnh sát còn tịch thu được 3 chiếc xe hơi đánh cắp. (Hình: CHP)
Cảnh sát thu hồi được 767 món đồ bị ăn cắp trị giá hơn $38,000. Hình ảnh được chụp trong các vụ bắt giữ cho thấy hàng hóa bị ăn cắp gồm có quần áo, giày dép, dầu thơm cùng nhiều đồ đạc khác. Ngoài ra cảnh sát còn tìm được ba chiếc xe bị ăn cắp cùng với hai khẩu súng bất hợp pháp.
Các nghi can phải đối diện với các tội trạng gồm có ăn cắp vặt, trộm cướp quy mô lớn, tội bán lẻ có tổ chức, trọng tội tàng trữ súng ống và ăn cắp xe hơi.
“Bằng cách tổ chức các chiến dịch thực thi công lực cũng như phối hợp chặt chẽ với các nhà bán lẻ và các lực lượng địa phương, chúng tôi đã kịp thời bảo vệ các doanh nghiệp và người tiêu thụ tại tiểu bang tại một trong những thời điểm tất bật nhất trong năm,” Ủy Viên CHP Sean Duryee cho biết.
“Tiểu bang cam đoan bảo vệ người tiêu thụ, đặc biệt là trong dịp sắm sửa lần cuối trước mùa lễ lạc,” Thống Đốc Gavin Newsom cho biết. “Thật an tâm khi CHP và cơ quan thực thi công lực địa phương đã nỗ lực hết sức trong việc bảo vệ người tiêu thụ và doanh nghiệp trên khắp California.”
Chiến dịch trấn áp là nỗ lực hợp tác giữa 10 cơ quan thực thi công lực, hợp tác với 56 nhà bán lẻ. Các sở cảnh sát tham gia vào chiến dịch bố ráp:
Sở Cảnh Sát Hemet HPD
Văn Phòng Cảnh Sát Los Angeles LASD
Sở Cảnh Sát Los Angeles LAPD
Sở Cảnh Sát Glendale GLNPD
Sở Cảnh Sát Bakersfield BPD
Sở Cảnh Sát Woodland WPD
Sở Cảnh Sát Walnut Creek WCPD
Sở cảnh sát Livermore LPD
Sở cảnh sát San Ramon SRPD
Lực Lượng Đặc Nhiệm Phòng Chống Tội Phạm Bán Lẻ Có Tổ Chức ORCTF trực thuộc CHP thành lập năm 2019, từng tham gia vào hơn 3,200 cuộc điều tra, giúp bắt giữ hơn 3,500 nghi can và thu hồi được $51.3 triệu hàng hóa bị ăn cắp.
CHP chưa công bố danh tánh của 117 nghi can trong các vụ bắt giữ. Bất kỳ ai có tin tức về hành vi trộm cắp có tổ chức tại các cửa hàng bán lẻ xin gọi cho CHP theo số 1-800-835-5247. (TTHN)
COPENHAGEN, Đan Mạch (NV) – Chính phủ Đan Mạch đã tuyên bố tăng chi tiêu quốc phòng mạnh mẽ để bảo vệ cho Greenland, chỉ vài giờ sau khi Tổng Thống tân cử Mỹ Donald Trump lặp lại ý muốn mua lại lãnh thổ Bắc Cực này, nguồn tin Đài BBC cho hay hôm Thứ Ba, 24 Tháng Mười Hai.
Bộ Trưởng Quốc Phòng Đan Mạch Troels Lund Poulsen cho biết khoản tiền này là “số tiền tỷ gồm hai con số” tính bằng đồng krone, tương đương với $1.5 tỷ (1.2 tỷ bảng Anh).
Ông Poulsen mô tả thời điểm chính phủ ra thông báo là một “sự trớ trêu của định mệnh.” Hôm Thứ Hai, ông Trump nói rằng quyền sở hữu và kiểm soát hòn đảo khổng lồ này là “vấn đề cần thiết tuyệt đối” cho nước Mỹ.
Tàu chở du khách qua những tảng băng giữa Maniitsoq và Sisimiut, duyên hải phía Tây Greenland ngày 4 Tháng Chín, 2024. (Hình: JAMES BROOKS/AFP/Getty Images)
Đảo Greenland, một lãnh thổ tự trị của Đan Mạch, là nơi có một cơ sở không gian lớn của Mỹ với tầm quan trọng chiến lược và nằm trên tuyến đường ngắn nhất từ Bắc Mỹ đến Âu Châu. Vùng đất này còn có trữ lượng khoáng sản lớn.
Vị bộ trưởng Quốc Phòng Đan Mạch cho biết khoản tiền chi tiêu gia tăng này sẽ cho phép mua hai tàu kiểm tra mới, hai máy bay drone tầm xa mới và thêm hai đội xe trượt tuyết do chó kéo nữa. Số tiền đó còn được dùng để tài trợ cho việc tăng cường nhân sự tại Bộ Tư Lệnh Bắc Cực ở thủ phủ Nuuk và canh tân một trong ba phi trường dân sự chính tại Greenland để cho các chiến đấu cơ siêu thanh F-35 sử dụng.
“Từ nhiều năm qua, chúng ta đã không đầu tư đầy đủ vào Bắc Cực cho nên bây giờ chúng ta phải lập kế hoạch tạo dựng sự hiện diện mạnh mẽ hơn trên đảo này,” ông Poulsen nói. Trong khi đó, Thủ Tướng Greenland Mute Egede đã đáp lại ý kiến của ông Trump, nói rằng “đất nước chúng tôi không phải đang được rao bán.”
Thông báo của Copenhagen được đưa ra một ngày sau khi ông Trump tuyên bố trên mạng xã hội Truth Social của mình: “Vì mục tiêu An Ninh Quốc Gia và Bảo Vệ Tự Do trên toàn thế giới, Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ ý thức rằng quyền sở hữu và kiểm soát Greenland là một điều tuyệt đối cần thiết.”
Cho đến nay, Đan Mạch đã rất chậm chạp trong việc tăng cường khả năng quân sự của mình ở Greenland trong khi cả Nga lẫn Trung Quốc vẫn được cho là đang dòm ngó hòn đảo thuộc vùng Bắc Cực này vì giá trị chiến lược của nó. Thiếu Tá Steen Kjaergaard thuộc Học Viện Quốc Phòng Đan Mạch, cho rằng có thể ông Trump chỉ muốn gây áp lực lên Copenhagen để họ phải tăng cường lực lượng quân sự bảo vệ Greenland.
“Tôi nghĩ rằng ông Trump sáng trí và có lý khi làm cho Đan Mạch phải ưu tiên gia tăng sức mạnh quân sự tại vùng Bắc Cực bằng cách lên tiếng chứ không cần gì mà phải tiếp thu một hệ thống phúc lợi xã hội gây tốn kém cho nước Mỹ,” ông Kjaergaard bàn thêm, ý muốn nói đến sự phụ thuộc nặng nề của Greenland vào các khoản trợ cấp từ chính quyền Copenhagen.
Đề nghị ban đầu của ông Trump vào năm 2019, rằng Mỹ cần mua lại Greenland, hòn đảo lớn nhất thế giới, đã dẫn đến những lời chỉ trích gay gắt từ phía các nhà lãnh đạo Đan Mạch.
Nên biết rằng ông Trump không phải là vị tổng thống Mỹ đầu tiên đề nghị mua lại Greenland. Ý tưởng này từng được đưa ra trong những năm 1860 dưới thời Tổng Thống Andrew Johnson, vị tổng thống thứ 17 của Hoa Kỳ. (TTHN)