Tỏi Lý Sơn bị đầu nậu người Trung Quốc đánh tráo

 


 


Phương Minh/Người Việt


 


QUẢNG NGÃI (NV) – Huyện đảo Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi với diện tích chưa đầy 28 km vuông, nếu cộng thêm Ðảo Nhỏ, diện tích của Lý Sơn xấp xỉ 33 km vuông, trong đó, Ðảo Lớn có dân số áp đảo so với Ðảo Nhỏ, 27 ngàn dân so với 500 dân ở Ðảo Nhỏ.









Tỏi Lý Sơn, thật giả lẫn lộn. (Hình: Phi Khanh/Người Việt)


Các ngành nghề lâu đời trên đảo như đánh cá, trồng tỏi, trồng hành cũng có mặt trên Ðảo Lớn từ thời khai canh vỡ điền cho đến bây giờ.


Nếu như nghề đánh cá nuôi sống gần 10 ngàn người trên Lý Sơn, bây giờ đang gặp khó khăn bởi Trung Quốc chèn ép, bắt bớ, đánh đập, nhục mạ, thì nghề trồng tỏi trên đảo Lý Sơn cũng gặp khó khăn muôn phần vì tỏi Trung Quốc đã xâm lăng sang đảo, đánh tráo chất lượng và gây khủng hoảng cho người trồng tỏi.


 


Nông dân lo lắng…


 


Ông Phan Hiền, người dân trồng tỏi lâu năm trên đảo Lý Sơn, kể: “Gần đây, tỏi Lý Sơn bị mất uy tín trên thị trường khá nhiều, mặc dù người trồng tỏi như chúng tôi hoàn toàn không gây ra lỗi nào, truyền thống, bí quyết nghề và giống tỏi Lý Sơn vẫn như xưa, không hề thay đổi!”


“Muốn trồng một cây tỏi ngon để vừa có thể ăn lúc còn non, vừa cho ra củ thơm tho lúc thu hoạch, ngoài việc giữ cho được giống tỏi nếp, vấn đề lấy cát, pha trộn với đất để trồng tỏi là cả một nghệ thuật, cát phải lấy dưới lòng biển sâu, đất phải chở từ trong đất liền, đất đỏ trên núi kia, chính nhờ sự kết hợp rất siêu hình giữa đất núi và cát biển Quảng Ngãi mà tỏi Lý Sơn có vị cay rất êm và mùi thơm rất ngọt.”









Cánh đồng trồng tỏi của người dân Lý Sơn. (Hình: Phi Khanh/Người Việt)


“Nghiệt nỗi, gần đây, dân buôn Trung Quốc chơi trò ác với mình, cây tỏi Lý Sơn mất hết uy tín. Họ mang tỏi Trung Quốc vào đảo, ếm hàng ở một chỗ nào đó, rồi mua tỏi Lý Sơn, trộn lẫn với tỏi Trung Quốc, mang ra bán thị trường, mà tỏi Trung Quốc vừa cay xé, vừa hôi nồng, rất khó xài, qua chiên xào còn thấy khó nuốt, chứ đừng nói gì dùng làm gia vị sống!”


Cùng chung nỗi lo như ông Hiền, cô Lê Thị Thọ, nông dân trồng tỏi lâu đời ở Lý Sơn, than thở: “Bây giờ tỏi Lý Sơn bị pha tạp quá nhiều, hình như là người Việt mình học thói hư tật xấu của Trung Quốc cũng nhanh lắm đó, người Trung Quốc thì mang tỏi của họ vào đảo để trộn, tráo, thì người Việt Nam lại mua tỏi Phan Rang ra đây trộn, tráo, chẳng khác gì người Trung Quốc cả!”


“Cuối cùng, vì lợi nhuận, chính người mình hại người mình, tiếp tay cho tội ác, giặc ở đâu cho xa, giặc ngay trong nhà mình đó thôi, những kẻ ham thu lợi bất chính, cứ làm gì cũng được, miễn có tiền cho họ, kết quả là người Việt mình chịu thiệt thòi, thậm chí mất tất cả.”


“Người Trung Quốc họ không tới Lý Sơn để tráo tỏi, vì họ tới đây, nhất cử nhất động đều bị theo dõi. Có nhiều lần họ vào đây du lịch nhưng không hoạt động được gì. Nhưng họ muốn làm gì ở đây thì dễ lắm, họ không cần phải tự làm đâu, họ thuê người Việt Nam mình, mấy vụ tráo tỏi, trộn tỏi thì người Việt Nam siêng lắm, chẳng cần biết ai chết, thậm chí họ cho là quá nhẹ, miễn có tiền thì làm!”


Bà Huyền, chủ một hiệu tạp hóa trên chợ An Hải Ðông, Lý Sơn, than thở: “Chợ ở ngay trên đảo, mình mua tỏi của người trồng tỏi để bán, nhưng đôi khi vẫn bị nhầm vì đứa con gái của mình đi mua thay mình, nó làm biếng đi đến nhà người trồng để mua, cứ ra đại lý mua, gặp tỏi giả.”


“Những năm đầu, tỏi giả có chen lẫn tỏi Phan Rang, nhưng càng về sau, Trung Quốc cũng đưa một loại tỏi có hình dáng rất giống củ tỏi Lý Sơn vào đây, chính nhà vườn cũng không hay biết nếu không có kinh nghiệm phân biệt. Củ tỏi Lý Sơn có màu da hơi pha phấn hồng, còn tỏi Trung Quốc có màu da trắng nhợt, khi ăn thì tỏi Lý Sơn thơm đằm, ngọt, tỏi Trung Quốc cay xé và mùi rất hắt. Nên cẩn thận, ngửi trước khi mua tỏi!”


 


Nhà buôn “sợ” tỏi Lý Sơn


 


Ðó là chuyện trong đảo, còn ngoài đảo thì khó mà phân biệt được chỗ nào bán tỏi Lý Sơn, chỗ nào bán tỏi Trung Quốc. Ở các chợ Quảng Ngãi, dường như chỗ nào cũng có bán tỏi Lý Sơn, thậm chí các chợ ở Quảng Nam, Ðà Nẵng, Huế, Hà Nội, Sài Gòn đều có bán tỏi Lý Sơn với giá cao gấp ba, gấp bốn lần tỏi nơi khác. Nhưng khi mua về, phẩm chất cũng chỉ tương đương những củ tỏi Trung Quốc vừa to vừa thô bán ở các chợ.


Bà Nguyễn Thị Lệ, chủ quầy tạp hóa ở chợ Hàn, Ðà Nẵng, cho biết: “Tỏi Lý Sơn có giá cao gấp bốn lần so với các loại tỏi khác, một ký tỏi Lý Sơn có giá 250 ngàn đồng đến 300 ngàn đồng, nó là đặc sản. Nhưng bây giờ tôi không bán tỏi Lý Sơn nữa, vì bị hàng giả nhiều quá, bán cho khách mất hết uy tín.”


Cùng tâm lý với bà Lệ, bà Trần Thị Ca, buôn tạp hóa ở chợ Ðông Ba, Huế, chia sẻ: “Tỏi Lý Sơn là món hàng đặc sản. Nhưng bây giờ chẳng ai dám buôn nó, nếu có mua bán thì cũng phải mua tận gốc kia, nhưng mua khó quá, đường sá xa xôi, qua biển, tàu xe vất vả, thôi thì mình mua bán tỏi bình thường cho khỏi mất uy tín, bây giờ tỏi Lý Sơn bị độn toàn tỏi Trung Quốc, chẳng biết đâu mà lần!”


“Theo chỗ tôi biết, những người dân mua tỏi từ Phan Rang về Lý Sơn, trộn với tỏi Lý Sơn để bán ra ngoài, và cũng theo tôi biết, mỗi năm, tỏi Trung Quốc nhập vào Phan Rang không dưới một trăm tấn, các đầu nậu ở Phan Rang thì bán cái tên tỏi Phan Rang, đến lượt các đầu nậu ở Quảng Ngãi thì bán luôn cái tên tỏi Lý Sơn, toàn là hàng Trung Quốc cả!”


Người dân Lý Sơn với cuộc đời bám biển, với những cánh đống tỏi thơm ngát mùa màng. Nhưng, cuộc đời của họ chẳng còn bình yên ngày nào nữa, khi mà ngay cả cái tên Lý Sơn vốn hiền hòa, chất phác, mộc mạc và thật thà của họ đã bị người Trung Quốc ngang nhiên ăn cắp!

Nhà hàng chay Long Hoa phát cơm từ thiện ngày Rằm

WESTMINSTER (NV)“Nhóm anh em Long Hoa muốn tổ chức bữa cơm chay từ thiện mỗi tháng để mọi người có một bữa ăn cơm vừa tốt cho sức khỏe vừa nhằm biểu lộ tình thương của nhóm đến với mọi người, với cộng đồng.” Cô Kimberly Nguyễn, chủ nhân nhà hàng chay Long Hoa, nói một cách ngắn gọn về mục đích của chương trình phát cơm chay từ thiện mà nhà hàng vừa bắt đầu thực hiện vào Thứ Bảy, 16 Tháng Hai.







Cô Kimberly Nguyễn (hàng trước, thứ hai, từ trái), chủ nhân nhà hàng chay Long Hoa, và một số người trong nhóm Long Hoa. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Theo cô Kimberly, chương trình phát cơm chay từ thiện của nhóm Long Hoa sẽ thực hiện vào ngày Rằm mỗi tháng (tức ngày 15 âm lịch), từ lúc 11 giờ sáng đến 2 giờ trưa, với mục tiêu từ 100 đến 200 phần ăn mỗi lần.


Ðiều khá thú vị là nhà hàng chay Long Hoa được khai trương vào cuối Tháng Giêng vừa qua không nhằm mục đích kinh doanh “kiếm sống làm giàu,” mà như lời chủ nhân Long Hoa thì “ngoài việc kiếm tiền trả tiền phố ra, còn lại tất cả thu nhập tìm được đều bỏ vào làm từ thiện hết, những người làm trong nhà hàng đều làm từ thiện, không có công.”


“Tất cả đều là do nhóm anh em Long Hoa bỏ công sức ra để kinh doanh và mang tiền lời đó để làm từ thiện đóng góp cho cộng đồng.” Cô Kimberly khẳng định lại mục đích kinh doanh của nhà hàng chay Long Hoa.


Người phụ nữ này chia sẻ thêm, “Trong cộng đồng có nhiều người phát tâm làm từ thiện nhưng vì người ta không có phương tiện nên tôi muốn tạo nơi này trở thành phương tiện cho tất cả mọi người có tâm đến đóng góp mỗi người một bàn tay. Hiện tại chúng tôi không nhận sự đóng góp về tài chánh, chỉ nhận sự đóng góp về công sức mà thôi.”


Muốn tìm hiểu thêm về nhà hàng chay Long Hoa hoặc nhóm Long Hoa, có thể liên lạc tại địa chỉ: 9550 Bolsa Ave., Suite 125, Westmister, CA 92683, điện thoại (714) 725-5640 hoặc (714) 363-7863. (NL)

Người Việt đón tiếp vị khách quý Trần Ngọc Châu

 


 


 


 




Ông Trần Ngọc Châu, tốt nghiệp Khóa Một Trường Võ Bị Liên Quân Ðà Lạt, nguyên Tổng Thư Ký Hạ Viện Việt Nam Cộng Hòa năm 1968-1969. Năm 1970, ông đề nghị giải pháp hòa bình bằng cách chấp nhận Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam để đổi lấy việc quân Cộng sản miền Bắc ngưng xâm nhập miền Nam, dưới sự giám sát của một lực lượng Liên Hiệp Quốc hay quốc tế. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh bắt giam, đưa ông vào tù, cho tới cuối năm 1974, ông mới được thả nhưng bị quản chế tại gia. Sau khi Cộng sản chiếm miền Nam năm 1975, ông bị tù gần 4 năm. Sau khi được tự do, ông vượt biên và sang Mỹ định cư.


Năm nay 90 tuổi, ông Trần Ngọc Châu sống tại Nam California, vẫn còn tráng kiện và minh mẫn. Cuộc đời của ông được nhắc lại trọn vẹn trong tác phẩm với tựa đề “Vụ án Trần Ngọc Châu” nguyên tác từ “The Chau Trial” của nữ ký giả Elizabeth Pond. Ðây cũng là tác phẩm danh tiếng đầu tiên của Elizabeth Pond, đã được dịch giả của Việt Book chuyển ngữ và xuất bản.


Mới đây, viết chung với tác giả Mỹ là Ken Fermoyle, ông Trần Ngọc Châu ra mắt độc giả tác phẩm viết bằng Anh ngữ: “Vietnam Labyrinth: Allies, Enemies & Why The U.S. Lost The War.” – (Hình: Ðinh Quát/Người Việt)

Khách hàng Wal-Mart có thể đã cạn túi

HOA KỲ Những email nội bộ của hệ thống bán lẻ Wal-Mart vừa do Bloomberg tiết lộ, cho thấy cấp lãnh đạo của công ty đang lo lắng khi nhận thấy khách hàng đến mua sắm trở nên ít đi. Sự rò rỉ thông tin này của riêng Wal-Mart có thể là khởi đầu của tin chẳng lành đối với ngành bán lẻ nói chung.







Thông tin nội bộ của Wal-Mart nói rằng khách hàng của họ ngày càng giảm đi, điều này cho thấy giới thu nhập thấp nay đã cạn túi. (Hình: Joe Raedle/Getty Images)


Có một vấn đề căn bản mà khắp trong ngành kỹ nghệ bán lẻ bán đại hạ giá đều đang ý thức được, đó là khách hàng của họ nay cháy túi hết rồi.


Renee Dudley thuộc Bloomberg nói, vậy mà luật tăng thuế lương bổng mới ban hành đã góp phần vét sạch túi của người nghèo nhất đến không còn một xu.


David Strasser, phân tích gia của Janney Montgomery Scott LLC nói với Dudley: “Không riêng gì Wal-Mart. Bất kỳ ai làm ăn với người lợi tức thấp đều có cảm nhận tương tự. Ðó là người tiêu dùng đang cạn tiền mỗi ngày và bây giờ họ thật sự bắt đầu nhẵn túi rồi.” Ông Strasser tiếp, Family Dollar, Target, kể các chợ bán thực phẩm đều đang có cùng kinh nghiệm.


Dudley báo cáo, sau khi chương trình miễn thuế lương bổng hết hạn vào cuối năm ngoái, người Mỹ bắt đầu phải đóng thêm 2% cho thuế An Sinh Xã Hội đối với mức lương $113,700 đầu tiên. Như vậy một người kiếm được $40,000 mỗi năm phải trả $60 mỗi tháng.


Brian Sozzi, phân tích gia trưởng của NBG Production nhận định, Wal-Mart là “thước đo của giới tiêu thụ Hoa Kỳ.” Một khi công ty bán lẻ lớn nhất thế giới này gặp phải khó khăn thì các doanh nghiệp khác ắt không thể tránh khỏi. (TP)

Phim ‘Good Day To Die Hard’ chiếm $25 triệu đô la

 


HOLLYWOOD (MSN Entertainment)Cuốn phim mới nhất có chàng tài tử chuyên đóng loạt phim “Die hard” Bruce Willis mang tên “Good Day To Die Hard” cuối tuần này đã chiếm được con số doanh thu cao ngất ngưởng trên toàn thế giới: $25 triệu đô la và được xếp hạng “top” của 32 trong số 37 thị trường mà cuốn phim đã được cho trình chiếu.







Tài tử Jai Courtney và Bruce Willis tham dự buổi tiếp tân với khách hâm mộ của phim “A Good Day To Die Hard” tại rạp AMC Empire ngày 13 Tháng Hai tại thành phố New York. (Hình: Jim Spellman/Getty Images)


Theo bản nhận định của công ty Fox cho biết nếu như một cuốn phim có số doanh thu $25 triệu đô la chỉ qua một cuối tuần thì cuốn phim ấy dễ dàng được xếp hạng đầu tại vùng Bắc Hoa Kỳ.


Nội dung chính của truyện phim “Good Day To Die Hard” là anh chàng cảnh sát John McClaine (do Bruce Willis thủ diễn) có rất nhiều pha hành động hấp dẫn chống lại nhóm khủng bố người Liên Xô tại Moscova, đây là truyện phim thứ 5 trong loạt phim về Die Hard, và chính nhờ nội dung hấp dẫn với hàng loạt các tình tiết giữa thiện và ác chống chỏi lẫn nhau, nên cuốn phim đã gây được sự cuốn hút khán giả ngay tại nước Nga.


Với số doanh thu $6.7 triệu đô la tại Nga, chỉ đứng sau doanh thu tại Anh Quốc ($7.6 triệu đô), Nhật Bản ($6.8 triệu đô) và Ðức ($6.4 triệu đô), Mexico ($3.2 triệu đô).


Tất cả những con số triệu triệu đô kể trên kết hợp lại đã giúp nâng tổng số doanh thu trên toàn cầu của cuốn phim “Good Day To Die Hard” lên mức $80 triệu đô la chỉ trong hai tuần.


Người ta vẫn còn nhớ cuốn phim đầu tiên được sản xuất năm 1988 có số doanh thu là $148 triệu đô la trên toàn thế giới, hình như cứ mỗi lần một cuốn phim Die Hard ấn bản mới ra lò là chiếm doanh thu cao hơn cuốn phim trước đó.


Giống như cuốn phim “Live Free or Die Hard” được $383 triệu đô la trên toàn cầu năm 2007. (Ð.T.)

Nguyên Khang tâm tình với nhà báo

 


 


Ðức Tuấn/Người Việt


 


STANTON (NV) “16 Tháng Ba này Khang sẽ góp mặt trong chương trình ca nhạc ‘Hương Thơm Tình Cũ’ tại rạp Sai Gon Performing Arts Center với hai suất, trưa 2 giờ và chiều tối 7 giờ.” Ðó là lời của ca sĩ Nguyên Khang nói với tôi trong buổi chiều gặp anh tại nhà riêng.









(Hình: Ca sĩ cung cấp)


Tổ ấm của anh là căn hộ nhỏ, dễ thương, vừa vặn cho cặp vợ chồng trẻ và cháu bé.


“Khang vừa đi show xa về đó chứ.” Nguyên Khang mở đầu câu chuyện bên ly rượu đỏ sóng sánh, cũng khá lâu rồi tôi và Khang mới có cơ hội ngồi tâm tình với nhau như thế.


Những câu chuyện xoay quanh đời sống đằng sau bức màn sân khấu của người nghệ sĩ.


“Thông thường mọi người nhìn chúng tôi đẹp, hay xấu, hát hay hoặc dở trên sân khấu chứ ít ai hiểu đằng sau lưng nghệ sĩ cũng có trăm nghìn mối lo giống như bao người khác.” Ca sĩ Nguyên Khang tâm sự.


Chiều nay khi chỉ có hai anh em ngồi “đối ẩm” trong căn nhà vắng lặng, chàng ca sĩ có giọng hát trầm ấm ấy mới hé mở những điều ít khi thố lộ cho cánh “nhà báo” biết.


Nếu tính thời gian đi hát của Nguyên Khang cho đến hôm nay cũng đã khá lâu.


Nguyên Khang có giọng Tenor trung, trầm ấm – cứ mỗi lần nhìn anh chàng trình diễn, nhất là khi hoàn toàn “nhập vai” vào bài hát, cả chất giọng lẫn gương mặt của anh đều như “đau khổ” lắm.


Nhạc sĩ Nam Lộc nói nhỏ với tôi, “Nguyên Khang bị một tai nghe không rõ, bởi vậy mỗi khi hát đều nhăn mặt, tai nghiêng về một bên.” Nhưng đó chính là “trade mark” của Nguyên Khang đấy chứ!


Tôi hỏi Khang, “Vậy chứ một người ca sĩ chuyên nghiệp phải học thuộc bao nhiêu bài?”


Anh chàng cười, “Làm sao trả lời câu hỏi đó được anh, tùy người thôi… Còn Khang thì chắc phải nhiều à! Ít nhất vài chục đến cả trăm.” Anh chàng nói thêm ca sĩ chuyên nghiệp là phải thuộc bài nhiều để khi cần mở ‘bửu bối’ ra xài liền…


Nói đến chuyện đi show, Khang tiết lộ, “Lịch đi show của Khang đến Tháng Bảy coi như ‘kín’, trong đó có một hai show đi nước ngoài,” anh nói thời buổi kinh tế khó khăn này, được các ông bà bầu show mời đi hát là điều may mắn cho mình, chứ nằm nhà “là khổ đời đó anh ơi,” anh nói thêm, “Thời bây giờ ca sĩ đi show, một tháng được 3 lần là vui rồi…” Nguyên Khang vừa nói, vừa cười… “Nghề này mà… Ca sĩ nào cũng chỉ có một thời vàng son thôi, bởi vậy tận dụng được bao nhiêu thì lo mà hát cho đến lúc không còn hát được nữa mới thôi chứ thời gian chẳng đợi mình đâu.”


Tôi hỏi Khang trong tuần, thường ngày Khang làm gì? Anh chàng cho biết vẫn cộng tác với đài truyền hình SET như một xướng ngôn viên đọc tin tức, “Còn cuối tuần là Khang đi show.”


Ðối với gia đình, Nguyên Khang thuộc mẫu người đàn ông “đảm đang,” quán xuyến việc nhà “Bây giờ Khang biết tắm con, đút cho con ăn, nấu cơm…,” thật vậy nhìn chàng ca sĩ có giọng hát “cưa đổ” bao nhiêu con tim, ngồi đút từng thìa cơm cho cháu bé gần 2 tuổi mới hiểu thấu đáo thế nào là đàn ông Việt Nam ở Mỹ khác đàn ông ở ngay trong nước?


Nhắc đến chuyện học thuộc bài hát, Nguyên Khang hé mở chương trình nhạc ngày 16 Tháng Ba sắp tới, anh sẽ trình bày khoảng 5 hay 6 ca khúc, “Nếu ai đi xem chương trình ca nhạc đó sẽ được hưởng trọn vẹn nhiều mảng khác nhau.”.


Thật vậy vì Tuấn Hưng là dòng nhạc Pop Ballas, Lệ Quyên là Pop nhạc tình quê hương, còn Hồng Ngọc là nhạc trẻ, và Nguyên Khang là nhạc thính phòng “chính hiệu.”


Người dẫn chương trình show nhạc đặc biệt này là MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên.


“Giữa Tháng Ba tôi trở về lại Mỹ để giúp làm dẫn chương trình cho đêm ca nhạc 16 Tháng Ba do Monarch Production tổ chức tại rạp Saigon Performing Arts Center.” MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên chia sẻ trong cuộc tiếp xúc ngắn giữa cô và phóng viên nhật báo Người Việt.


“Vậy riêng phần MC của Kỳ Duyên có hứa hẹn điều gì đặc biệt không?” cô nàng cười cho biết: “Ðó là chương trình ‘live show’, thành ra Duyên sẽ làm đúng vai trò người hướng dẫn chương trình thôi.”


Trở lại với ca sĩ Nguyên Khang, trong những câu chuyện trao đổi, anh chàng tiết lộ tuần sau Trung Tâm Asia sẽ cho phát hành CD mới với tiếng hát của anh, tác phẩm giới thiệu dòng nhạc Anh Bằng.


“Ðây là vinh dự của Khang vì chị Thy Vân giao cho Khang chuyên chở cả một tác phẩm CD với toàn là nhạc của bác Anh Bằng thôi.”


Tôi hỏi Nguyên Khang, “Vậy chứ trong chương trình ca nhạc ‘Hương Thơm Tình Cũ’, phần đóng góp của Khang sẽ gồm có những gì?” Anh chàng cười nhẹ, “Cho Khang tạm giữ bí mật, đến giờ phút chót.”

Bằng Kiều và đêm ‘Trò Chuyện Qua Âm Nhạc’

 


Ðức Tuấn/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) Sau gần một tuần gửi thông tin cho phóng viên nhật báo Người Việt biết về đêm nhạc “Trò Chuyện Qua Âm Nhạc” với tiếng hát của Bằng Kiều sẽ được khai mạc lúc 8 giờ tối ngày Chủ Nhật, 24 Tháng Hai tại hội quán Lạc Cầm, 15041 Moran St., #103, Westminster, CA 92683, nhạc sĩ Sĩ Dự vừa gọi lại cho chúng tôi biết tin tức mới nhất về sự sửa đổi đôi chút cả về phần nội dung lẫn giá vé.









(Hình: Ca sĩ cung cấp)


“Theo như tình hình vé bán cho đêm ‘Trò Chuyện Qua Âm Nhạc’ hiện nay, chúng tôi quyết định điều chỉnh lại giá vé từ VIP $125 và đồng hạng $100 xuống còn VIP $80 và đồng hạng $60, và tôi nghĩ với giá vé như thế sẽ ‘dễ thở’ hơn cho giới thưởng ngoạn muốn thưởng thức đêm nhạc ít khi xảy ra tại hội quán Lạc Cầm.” Nhạc sĩ Sĩ Dự cũng là chủ nhân của hội quán Lạc Cầm nói với nhật báo Người Việt như thế.


Còn ca sĩ Bằng Kiều cho biết: “Ðêm hôm đó Bằng Kiều sẽ trình bày những ca khúc quen thuộc của các nhạc sĩ tên tuổi như Ngô Thụy Miên, Từ Công Phụng, Tuấn Khanh, Phú Quang…”


Theo sự tiết lộ của nhạc sĩ Sĩ Dự, với đêm nhạc thính phòng chọn lọc này, ca sĩ Bằng Kiều đã chịu “chi” thêm để tự chọn cho anh ban nhạc khác giúp anh trong buổi văn nghệ ấy, và người trưởng ban nhạc không ai khác hơn là Pianist Vũ Quang Trung.


Ai cũng biết Bằng Kiều là giọng hát được xem “hot” nhất hiện nay trong thị trường âm nhạc Việt Nam hải ngoại nói chung cũng như được khán giả yêu cầu nhiều nhất trong Trung Tâm Thúy Nga.


Ngoài giọng hát thiên phú, với làn hơi dài, cao, cuốn hút người nghe, Bằng Kiều còn có lối “buôn chuyện” duyên dáng, những lời tâm tình nửa đùa, nửa thật của anh luôn luôn gây hứng khởi cũng như tạo tiếng cười thoải mái từ phía khán giả.


“Thế chương trình ca nhạc ‘Trò Chuyện Qua Âm Nhạc’ sẽ có điều gì đặc biệt nhất?”


Bằng một giọng Bắc Hà Nội, rất tự tin – chàng ca sĩ trả lời không do dự: “Thì sự có mặt của Bằng Kiều là một điều đặc biệt rồi!” nói xong câu này anh cười, “Nói vậy thôi chứ ngoài Bằng Kiều còn có sự góp mặt của hai ca sĩ nữ rất xinh đẹp và duyên dáng khác: Thu Phương & Lam Anh.”


Giá vé: VIP $80; đồng hạng: $60


Liên lạc giữ vé: (714) 891-8885

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH

 


Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


(Disabled Veterans and Widows Relief Association)


A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492


P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799


Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967


Email: [email protected]; [email protected]


Website: http://www.camonanhtb.com


Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH


 


Xin kính chúc năm mới Quý Tỵ
Bình an, may mắn, và hạnh phúc 


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ
Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh


 


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:


(Tính đến ngày 10 tháng 2, 2013)


 



  1. CD Nhật Ngân (bán thêm), Anaheim, CA $20
  2. Bà Viên Kiều c/o Lang Kiem Nguyễn, San Jose, CA $100
  3. Ô. Vũ Thiên Tường, Garden Grove, CA $200
  4. Cô Thiên Hương, Garden Grove, CA $500
  5. Vị ẩn danh, Westminster, CA $1,000
  6. Hội Người Việt Cao Niên New Mexico (Vietnamese Senior Citizens Association
  7. of New Mexico), Albuquerque, NM $3,000
  8. Lang Võ, Scotts Valley, CA $130 (để giúp TPB Nguyễn Ơn ở Khánh Hòa do ông bảo trợ)
  9. Nga Võ, Philadelphia, PA $300 (để giúp 2 TPB Nguyễn Phước ở Bình Thuận và Phan Hữu
  10. Tâm ở Bình Ðịnh do cô bảo trợ)
  11. Sandy Ðặng, Anaheim, CA $200
  12. Phúc Ðông, Orange, CA $100
  13. Nguyễn Minh Thanh c/o Hon Duc Lê, Saint Johns, Fullerton, CA $100
  14. Anh Lan Trịnh, Cypress, CA $100
  15. Bà Quả phụ Cố TrTg KQ Trần Văn Minh & gđ (Thịnh N. Vũ), San Jose, CA $300
  16. Cụ Lê Văn Nhơn c/o Kim Anh Lê, Diamond Bar, CA $100
  17. Cô Lê Thị Mỹ, c/o Kim Anh Lê, Diamond Bar, CA $100
  18. ÔB. Hon Lê & Bia Võ, Jacksonville, FL $50
  19. Tuyết Thị Ðinh, San Jose, CA $50
  20. Út Văn Lê, Spokane Valley, WA $20
  21. Tú Anh Lê (Pretty Nails), Spokane Valley, WA $20
  22. Rev. Van Ðinh Quang, Assumption Seminary, San Antonio, TX $50
  23. Nguyễn Thị Ngọc Hội $50 và Mẹ Nguyễn Thị Lựu $20, $70
  24. Hung Phạm, Rosemead, CA $50
  25. Anh Phạm, Moreno Valley, CA $50
  26. Tina Võ, Westminster, CA $50
  27. Chiêu Hoàng, San Diego, CA $20
  28. ÔB. Phước Ðặng & Ðức Trần, Burnsville, MN $20
  29. Phạm Hoạt, Burnsville, MN $20
  30. Ðặng, Kim Hương, Garden Grove, CA $20
  31. Tô Ðoàn, Colorado, CO $20
  32. Trần Quang Tuyển, San Jose, CA $30

(Còn tiếp)


 


Danh sách mạnh thường quân ủng hộ ÐNH “Cám Ơn Anh” Kỳ 6:


 



  1. Thanh Ngô, Sacramento, CA $50
  2. Ðỗ Thị Yến, Anaheim, CA $50
  3. Tăng N. Lê, San Diego, CA $50
  4. Ðàm Quang Hoàng, Salt Lake City, UT $50
  5. Tina Võ, Westminster, CA $50
  6. Xinh Nguyễn c/o Andy Vũ, Highland, CA $50
  7. Cô Thu Ðặng, San Diego, CA $50
  8. Trần Văn Thừa, San Francisco, CA $50
  9. Dinh Nguyễn, Midway City, CA $20
  10. Chris Trần, Falls Church, VA $20
  11. Ðào Anh Nguyễn, New Orleans, LA $50
  12. Yen Cai, Beaumont, CA $50
  13. Ninh Trần, Duluth, GA $50
  14. Ut Văn Lê, Spokane Valley, WA $20
  15. Tu Anh Lê (Pretty Nails), Spokane Valley, WA $50
  16. D. Huỳnh, Irvine, CA $50
  17. Phi Cao, Anaheim, CA $50
  18. Minh Nguyễn, Hillsborough, NC $50
  19. Rop Van & Hoa T. Hoàng, Longview, TX $50
  20. Lai T. Huỳnh, San Jose, CA $20
  21. Bùi Hữu Tâm, Westminster, CA $50
  22. Be Văn Lê, Dothan, AL $50
  23. Huy Nguyễn, Bridgeport, CT $50 (kèm 2 hồ sơ TPB)
  24. Hồ Ðăng Ðịnh (Quế Chi), Newcastle, WA $1.500 (tặng hội 100 cuốn “Huế Xuân Xưa” để bán lấy tiền giúp TPB $15 x 100)
  25. Minh Q. Lê, Irvine, CA $300
  26. ÔB. Bác Sĩ Daniel Trương, Huntington Beach, CA $3,000
  27. Thiện Tâm Association, Great Falls, VA $1,000
  28. Lê Ðình Minh, c/o Mỹ Thanh, San Gabriel, CA $200 (Hội Ái Hữu Cựu SQ Khóa Ðồng Tiến)
  29. Hội Ái Hữu K.6 Cựu SVSQ TB/Thủ Ðức, c/o Tam H. Vi, Montclair, CA $800
  30. Ninh Thị Vũ, Lake Mary. FL $200
  31. Nguy Tu Binh, Campbellville, CAN $200
  32. Huỳnh Văn Sang, San Jose, CA $100
  33. Nguyễn Lê Châu, Laurent, CAN $200
  34. Thạch Bùi, Boston, MA $100
  35. Quang Thomas Ðỗ, San Antonio, TX $100
  36. Mai Huyền Lê, Milpitas, CA $150
  37. ÔB. Lê Quang Quý c/o Yen T. Lê. Garden Grove, CA $150
  38. Hội Cao Niên Việt Nam Mississauga, CAN $270 (Hội trưởng: Trần Thị Ðiệp)
  39. Việt Nguyễn, Davenport, IA $100

(Còn tiếp)


 


Danh sách TPB/VNCH đã được giúp đỡ:


 



  1. Nguyễn Văn Thành, Vĩnh Long, TS CLQ Sq:502.647. Gãy tay phải.
  2. Trần Văn Công, An Giang, B2 CLQ Sq:522.945. Cụt 2 chân.
  3. Ðỗ Văn Thanh, Vĩnh Long, B2 TQLC Sq:110.637. Cụt 2 chân.
  4. Nguyễn Thế Thượng, Cần Thơ, CLQ Sq:504.541. Liệt bán thân.
  5. Võ Văn Ðống, Vĩnh Long, HS ÐPQ Sq:610.366. Cụt 2 chân.
  6. Nguyễn Văn Lược, Ðồng Tháp, HS ÐPQ Sq:663.701. Cụt 2 chân.
  7. Phùng Ngọc Tấn, An Giang, CLQ Sq:502.820. Liệt 2 chân.
  8. Huỳnh Văn Cuối, Cần Thơ, HS ÐPQ Sq:392.038. Mù 2 mắt. Cụt tay trái.
  9. Lê Văn Tóc, An Giang, NQ Sq:418.626. Mù 2 mắt. Cụt tay phải.
  10. Hà Minh Hạnh, Kiên Giang, TrU ÐPQ Sq:157.039. Cụt 2 chân.
  11. Danh Bơi, Kiên Giang, NQ Mù 2 mắt. Cụt tay phải.
  12. Tô Văn Bằng, Hậu Giang, HS CLQ Sq:510.654. Liệt 2 chân.
  13. Nguyễn Văn Chướng, Ðồng Tháp, TrU ÐPQ Sq:186.415. Cụt 2 chân.
  14. Nguyễn Văn Bạn, Vĩnh Long, ÐPQ Sq:118.277. Cụt tay trái. Cụt chân trái.
  15. Danh Lèo, Kiên Giang, B2 CLQ. Sq:??? Cụt chân trái.
  16. Lê Văn Cho, Sóc Trăng, TS CLQ Sq:500.792. Cụt chân phải.
  17. Nguyễn Văn Bé, Kiên Giang, B2 CLQ Sq:500.978. Mờ mắt phải. Phỏng.
  18. Cao Hoàng Sơn, Cần Thơ, HS CLQ Sq:17.994. Cụt 2 chân.
  19. Trần Minh Diều, Sóc Trăng, TS1 CLQ Sq:204.960. Mù 2 mắt. Tai biến não.
  20. Trần Văn Ngoan,Vĩnh Long, B2 CLQ Sq:190.307. Cụt chân phải. Cụt tay phải.
  21. Kim Ân, Trà Vinh, HS ÐPQ Sq:462.544. Mù 2 mắt.
  22. Kim Um, Trà Vinh, B1 ÐPQ Sq:616.639. Mù mắt phải. Tai biến não.
  23. Vũ Văn Rượt, Kiên Giang, B2 ÐPQ Sq:738.504. Cụt 2 chân.
  24. Nguyễn Văn Những, An Giang, HS ÐPQ Sq:786.863. Cụt 2 chân.
  25. Giêng A Dưỡng, Ðồng Nai, Sq:182.509. Mù 2 mắt.
  26. Tô Văn Mách, An Giang, B2 ÐPQ Sq:735.729. Cụt 2 tay. Cụt chân trái. Mù mắt phải.
  27. Thạch Ri, Vĩnh Long, Sq:894.167. Cụt chân trái.
  28. Võ Hoàng Thanh, Cần Thơ, HS ÐPQ Sq:351.539. Cụt 2 chân. Liệt toàn thân.
  29. Nguyễn Văn Nhứt, Cần Thơ, TS CLQ Sq:516.222. Liệt toàn thân.
  30. Nguyễn Văn Thọ, Cần Thơ, B1 CLQ Sq:502.138. Liệt 2 tay. Liệt 2 chân. Mù 2 mắt.
  31. Nguyễn Văn Măng, An Giang, HS ÐPQ Sq:433.154. Gãy 2 chân. Liệt chân phải.
  32. Trịnh Văn Bảy, Cần Thơ, B1 CLQ Sq:501.490. Cụt 2 chân.
  33. Văn Ðình Bon, Vĩnh Long, B2 ÐPQ Sq:386.318. Liệt 2 chân.
  34. Triệu Sai, Sóc Trăng, NQ Sq:M02.514. Cụt 2 tay. Mù mắt trái.
  35. La Thoại Phong, Bạc Liêu, HS ÐPQ Sq:544.524. Cụt 2 chân.
  36. Dương Văn Chính, An Giang, B2 CLQ Sq:517.140. Cụt tay phải. Mù 1 mắt.
  37. Nguyễn Văn Thành, Vĩnh Long, HS1 BÐQ Sq:503.310. Liệt bán thân.
  38. Tống Văn Hoàng, Ðồng Tháp, ThS CLQ Sq:647.??? Cụt chân trái.
  39. Ðoàn Văn Vàng, Trà Vinh, TS CLQ Sq:124.800. Liệt 2 chân.
  40. Nguyễn Văn Ba, Cần Thơ, B1 ÐPQ Sq:37?. 915. Liệt bán thân phải.
  41. Nguyễn Văn Ngô, An Giang, TS CLQ Sq:516.478. Mù 2 mắt.
  42. Phạm Văn Tư, Kiên Giang, NQ Sq:322.315. Gãy chân trái. Mù mắt trái.
  43. Lâm Văn Nhiêu, An Giang, NQ Sq:468.368. Mù 2 mắt.

(Còn tiếp)


 


Danh sách QP/VNCH đã được giúp đỡ:


 



  1. Phạm Thị Lụa, Saigon, Quả phụ Cố Phan Ðình Phan. Tử trận năm 1969.
  2. Ðỗ Thị Mỹ Phước, Quảng Trị, Quả phụ Cố ÐU Lê Kim Chung. Tử trận năm 1975.
  3. Võ Thị Tranh, Long An, Quả phụ Cố TS Trần Văn Năm. Tử trận năm 1964.
  4. Lương Thị Hoa, Daklak, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Hữu Tề. Tử trận năm 1965.
  5. Trần Thị Trang, Vĩnh Long, Quả phụ Cố HS Phan Văn Nỉ. Tử trận năm 1969.
  6. Trần Thị Tràng, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B1 TPB Nguyễn Văn Thuận. Mất năm 2002.
  7. Võ Thị Lan, Saigon, Quả phụ Cố HS1 Lữ Văn Ðông. Tử trận năm 1964.
  8. Trần Thị Lý, Thừa Thiên, Quả phụ Cố HS1 Mai Xuân Lâm. Tử trận năm 1973.
  9. Trần Thị Lý, Thừa Thiên, Quả phụ Cố HS Lê Văn Quang. Tử trận năm 1967.
  10. Nguyễn Thị Lương, Bình Thuận, Quả phụ Cố HS Phạm Ngọc Ấn. Tử trận năm 1972.
  11. Nguyễn Thanh, Thừa Thiên, Tổ phụ Cố HS Nguyễn Sang. Tử trận năm 1968.
  12. Trương Thị Dưa, Tiền Giang, Quả phụ Cố B2 Nguyễn Như Tựu. Tử trận năm 1973.
  13. Phạm Thị Thanh, Tiền Giang, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Tấn Ðạt. Tử trận năm 1968.
  14. Vũ Thị Hiên, Saigon, Quả phụ Cố TS1 Tống Ðệ. Tử trận năm 1971.
  15. Trần Thị Trơn, Tây Ninh, Quả phụ Cố B2 Lê Văn Rỡ. Tử trận năm 1966.
  16. Phạm Thị Hai, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố B1 ÐPQ Trần Văn Tức. Tử trận năm 1973.
  17. Võ Thị Thời, Phú Yên, Quả phụ Cố HS1 Lê Ngọc Cư. Tử trận năm 1969.
  18. Trương Thị Len, Ðồng Nai, Quả phụ Cố HS Vũ Văn Tư. Tử trận năm 1967.
  19. Nguyễn Thị Cái (Mười Hà), Bình Thuận, Quả phụ Cố HS ÐPQ Nguyễn V. Lác. Tử trận 1970.
  20. Phạm Thị Hoa, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B2 CLQ Dương Văn Hớn. Mất tích năm 1968.
  21. Trần Thị Tịnh, Saigon, Quả phụ Cố HS Ðoàn Văn Tiếu. Tử trận năm 1970.
  22. Nguyễn Thị Mơ, Tây Ninh, Quả phụ Cố TS ÐPQ Ðỗ Ðình Tước. Tử trận năm 1970.
  23. Vũ Thị Mít, Tây Ninh, Quả phụ Cố TS Trần ÐìnhThông. Tử trận năm 1972.
  24. Vũ Thị Thu Lộc, Saigon, Quả phụ Cố ThT Bùi Khắc Cao. Mất năm 2000.
  25. Nguyễn Thị Lưu, Quảng Ngãi, Quả phụ Cố CSQG Tạ Ngọc Túc. Tử trận năm 1972.
  26. Nguyễn Thị Chiêm, Tiền Giang, Quả phụ Cố HS ÐPQ Lê Văn Thuận. Tử trận năm 1974.
  27. Trần Thị Thơm, Lâm Ðồng, Quả phụ Cố NQ Trần Văn Vụ. Tử trận năm 1972.
  28. Lê Thị Tích, Quảng Trị, Quả phụ Cố B1 Phạm Văn Khoái. Tử trận năm 1972.
  29. Nguyễn Thị Dung, Ðồng Nai, Quả phụ Cố HS CLQ Lê Văn Long. Tử trận năm 1974.
  30. Nguyễn Thị Sánh, Saigon, Tổ phụ Cố TS Thiết Giáp Phạm Thuấn. Tử trận năm 1968.
  31. Phạm Thị Ánh Xuân, Quả phụ Cố HS Nguyễn Bình Khiêm. Tử trận năm 1970.
  32. Trần Thị Hồng, Saigon, Quả phụ Cố TS ÐPQ Phạm Văn Cần. Tử trận năm 1964.
  33. Thị Ky, Kiên Giang, Quả phụ Cố NQ Danh Tích. Tử trận năm 1975.
  34. Ðinh Thị Nhi, Quảng Ngãi, Quả phụ Cố HS ÐPQ Nguyễn Anh. Tử trận năm 1969.
  35. Nguyễn Thị Mai, Saigon, Quả phụ Cố ThS Kiều Văn Trưng. Tử trận năm 1971.
  36. Nguyễn Thị Re, Tây Ninh, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Văn Thảo. Tử trận năm 1971.
  37. Ðặng Thị My, Phú Yên, Quả phụ Cố HS Trần Ðược. Tử trận năm 1967.
  38. Phan Thị Lân, Quảng Trị, Con Cố Tử sĩ Phan Tuệ. Tử trận năm 1968.
  39. Bùi Thị Mai, Daklak, Quả phụ Cố B2 ÐPQ Nguyễn Nham. Tử trận năm 1969.
  40. Nguyễn Thị Hận, Phú Yên, Quả phụ Cố NQ Võ Ái. Tử trận năm 1970.
  41. Cao Thị Tri, Vĩnh Long, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Văn Phối. Tử trận năm 1971.
  42. Lã Thị Âu, Saigon, Quả phụ Cố HS1 Ðặng Quang Ninh. Tử trận năm 1971.
  43. Vũ Thị Phái, Tây Ninh, Quả phụ Cố B1 ÐPQ Nguyễn Văn Khảo. Tử trận năm 1968.

(Còn tiếp)

Trận đánh Cộng Ðồng Bún-Bình Dương


Góc Chiến Trường Xưa


 


Lê Tường Vũ


(Tiếp theo kỳ trước và hết)


 


– Ê Vũ, sao mậy?


Thằng Tư, trung đội trưởng Trung Ðội 3, vừa hích cùi chỏ vừa hỏi, lôi tôi trở về với thực tại.


– Mẹ… tụi nó. Tối qua thì tao xém… rồi. Ðám nầy từ hướng dưới, bọn chánh quy chắc bị Cọp Biển (TQLC) dợt cho tan tác giờ kéo về đây tính gỡ gạc. Hồi hôm bị pháo đuổi rồi.


– Chưa chắc chạy.


Ðôi người lên tiếng. Tất cả suy nghĩ. Tiểu Ðoàn 3/7 ở ngoài nầy chỉ có 3 đại đội: ÐÐ Chỉ Huy, ÐÐ10 cùng ÐÐ11 và Bộ Chỉ Huy Tiểu Ðoàn. Ðại Ðội9 thì nằm trong Mật khu An Sơn, thủ căn cứ của tiểu đoàn. Không đơn vị nào còn đủ quân số. Tụi nầy nghĩ thằng Cẩu (ÐÐ9) nằm cheo leo một mình trong vùng địch chỉ có nước thủ, đêm tối không thể cho con cháu bung khỏi cầu Cây Cui thì tụi nó dễ dàng vòng qua, ra ngoài tấn kích hay cầm chưn đơn vị lớn, san bằng đơn vị nhỏ.


Ðịa hình tiểu đoàn đóng quân cũng tương đối ổn. Ba đại đội đóng trải trong hai trường trung học liền nhau: trường Cộng Ðồng Bún và Trịnh Hoài Ðức (Nam). Trước mặt là quốc lộ 13, gần chợ Bún đi về thị xã Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương. À, băng qua cánh ruộng hông trường họ Trịnh, một dãy lũy tre khá dày chạy dọc theo con đường đất đỏ dẫn vào trường nữ Trung học Trịnh Hoài Ðức. Nơi nầy hơi bất an vào buổi chiều sẩm hoặc tối trời. Du kích thỉnh thoảng xuất hiện nên chúng tôi thường căn dặn những người lính mới về. Ðất địa nầy là vùng xôi đậu mà. Chung quanh trường ba mặt là đồng ruộng đã gặt hái, nhứt là phía sau cả một bãi đất trống rộng, người dân đã cắm chà tre để trồng những dây sắn. Phía hướng về Bình Dương thì các toán kích đêm của ba hậu cứ trung đoàn ở Phú Văn đều bung về mặt đó. Vậy nếu địch muốn tấn công thì sẽ ở mặt nào?


Nhìn các cấp trung đội và luôn cả ông thường vụ đại đội cau mày, Trung úy đại đội trưởng nhếch miệng cười khẽ bảo:


– Mấy người ở đây, cho con cái cơm nước hoàn tất nhanh. Tôi qua gặp Ðại Bàng Ninh một tí.


Nghĩ cấp chỉ huy đã suy định kế hoạch, bọn nầy nhao nhao:


– Liên lạc máy. Ði làm chi.


Trung Úy Tín lắc đầu:


– Có những lúc không nên nói chuyện trên máy khi tiếp xúc thẳng được. Vô tuyến chẳng tuyệt đối an toàn… chờ lệnh.


– Nhận rõ…


– Rõ, trung úy.


Trung Úy Tín vội vã bước ra sân, băng qua rào giữa ngăn cách hai trường để đến Bộ Chỉ Huy Tiểu Ðoàn nằm trên dãy lầu của trường Nam. Còn lại, chúng tôi nhìn nhau rồi mạnh ai nấy về lo trung đội của mình. Long, Bé, Tân, Kiệt,… đứng chờ bên ngoài, gặp tôi hỏi liền:


– Sao Giới Chức? Trung Úy có tin là tụi Việt Cộng tấn công không?


– Chưa biết. Nhưng đừng ồn ào. Làm thinh chuẩn bị thì hơn.


– Nghe Giới Chức. “Bí mật quân… sự” hì… hì…


Cái đám quỷ nầy cứ vậy. Nói xong, cười nham nhở coi lại dây trói và khăn bịt miệng hai lão già tình nghi bị cột quanh thân cây rồi ôm súng ra dọc tường rào quan sát. Ðường lộ vắng tanh, bóng tối xuống dần. Mấy căn nhà bên kia đường, ẩn khuất trong những tàng cây rậm giờ thêm tăm tối, toát ra cái lạnh lùng ghê rợn. Tôi ngẫm nghĩ: Ðịch sẽ tấn công ở mặt tiền, từ phía bên kia, phát xuất từ Mật khu An Sơn. Tấn công và rút cùng một hướng. Chắc mẻm!


Trung Úy Tín quay về. Cả bọn quay quần và nhận lịnh. Các nhóm lửa phía sau vẫn bập bùng, phía trước được dập tắt. Chờ đêm phủ trùm cảnh vật, bán đội Quân Báo trườn sát mặt đường qua trước, đột nhập ba căn nhà, buộc gia đình họ xuống hầm vì sợ giao tranh sẽ liên lụy và cũng e họ dùng đèn để báo hiệu lính Quốc Gia hiện diện thì bể kế hoạch. Ðược báo đầu cầu êm ả, từng tiểu đội, trung đội, lần lượt bò qua hết đại đội. Chỉ trừ, hai người lính thuộc ban Tiếp Tế và ba quân nhân cảm bịnh ở lại trong sân để xe đạp của nhà trường, dịp Tết sân trống, nên được để chảo đụng, củi dầu, gạo thóc của đại đội.


Kể ra, sếp của đại đội tụi nầy có tài thuyết phục. Ðại Bàng Ninh mà cho đại đội cứng nhứt tách khỏi tiểu đoàn cũng là điều lạ. Ðại Ðội 11 của Trung Úy Chờ phần yếu, phần ít quân phải cùng Ðại Ðội Chỉ Huy căng quân ra trám tuyến qua phần trước đó của chúng tôi. Ổng tin cũng phải, ba bề quanh hai trường học là đồng trống, địch không dại gì làm mặt tấn công. Cái nguy là phía trước thiếu bề phòng thủ. Nếu địch từ trong An Sơn ra đánh thẳng vào mặt tiền thì hỏng. Cái nầy trước đó ổng ỷ y ở Ðại Ðội 9 mà không nghĩ tới.


Vừa qua toàn bộ, chúng tôi liền bố trí. Trung Ðội Vũ Khí Nặng của tôi phải lãnh mặt “nặng” là lập phòng tuyến phía sau, hai thằng mặt rỗ (đại liên 30) đặt cách khoảng của Phân Ðội Ðại Liên hướng súng vào phía trong. Việt Cộng mà tiến phía nầy thì những tràng đạn 12.7 ly đan chéo cho chúng biết thế nào là… lễ độ. Vì theo cán bộ thám sát điều nghiên của chúng không thể về báo có thay đổi một đơn vị Quốc Gia nằm ở bên nầy. Phân Ðội Súng Cối cũng cho hai “ông già” 60 gióng súng vào trong, xạ bàn kẻ vòng, vạch sẵn để yểm trợ cho thằng Cẩu nếu nó bị Việt Cộng tính “làm gỏi.”


Trung Ðội 3 và 2 của Lê Văn Tư với Nguyễn Văn Chương thì căng hình chữ L để lo mặt hông và cánh trái đại đội. Trung Ðội 1 của Quách Ðức Tú thì nối giáp với Trung 2 dàn sát bờ thấp của quốc lộ trước mặt BCH và đối diện bên kia đường là trường Nam họ Trịnh. Ðại đội trưởng của chúng tôi thì ít khi nào đặt TOC trong nhà dân. Lính tráng nằm ngoài thì ổng cũng luôn ở bên ngoài nên anh em ai cũng thương mến.


Từ quân trường ra, chọn đơn vị và trình diện Bộ Tư Lịnh Sư Ðoàn 5 Bộ Binh ở Phú Lợi tất cả 8 thằng: 6 thằng tới tuổi và 2 thằng học Ðặc Biệt đều về Trung Ðoàn 7, từ đó phân phối đi các tiểu đoàn. Thằng Phạm Thành Phước, cặp bài trùng với tôi, lại qua Tiểu Ðoàn 4/7. Tôi và một thằng nữa (không còn nhớ tên và cũng không muốn nhớ vì…) được phân phối về Tiểu Ðoàn 3/7. Vừa tới Ban I Tiểu Ðoàn, thằng về chung tiểu đoàn với tôi liền móc từ túi trên ra lá thư đưa cho một trung sĩ – tôi còn nhớ tên là Tĩnh, HSQ Quân Số – nhờ trao cho Ðại Úy Nguyễn Văn Lực, tiểu đoàn trưởng, (ghi trên phong bì). Tôi chửi thầm trong bụng: Mẹ nó! Lại thứ “C.O.C.C.” gởi gấm nữa rồi. Cứ ngữ nầy làm được đách gì.


Tôi thì quen cảnh từ quân trường là đám “con bà phước, cháu ông sư” nên phớt lờ. Ðất nước bị xâm lăng thì đi đánh giặc chớ chạy chọt tránh né thì khác gì “Nam nhi như… chí.” Và sau đó là quảy ba-lô đi qua hậu cứ Ðại Ðội 10 trao lệnh phân phối để lãnh súng đạn chờ… ra đơn vị nghe nói đang đóng đâu đó trong rừng. Không phải tôi không có nghĩ: Tiểu Ðoàn 3/7 rồi Ðại Dội 10 cả hai đều bù thì phen nầy chắc… sạch túi mà sợ. Không! Tôi chẳng có việc đó.


Từ ở quân trường, trên nón sắt của tôi mang số 13 chần vần nên tụi cùng khóa ưa chọc ghẹo. Nhứt là khi chọn đơn vị, điểm cao mà lại chọn Sư Ðoàn 5 Bộ Binh làm đám bạn náo động hội trường. Thằng Khánh (sau về Sư Ðoàn 25 BB) cũng chơi thân với tôi, ngồi phía sau níu áo:


– Ê, mầy muốn chết sớm hả? Còn nhiều chỗ để chọn mà sao mầy đi Sư Ðoàn 5?


– Ði lính, chỗ nào cũng vậy.


– Mẹ kiếp, mầy ngu quá. Thôi chọn lại SÐ 25 đi, hiền hơn. Chút nữa còn chỗ thì tao về 25.


– Thôi, chừa cho mầy đó. Tao không thay đổi.


Không phải dưới lao nhao mà trên dãy bàn mấy sếp cũng thầm thì. Trung Tá Trương Như Phùng, tham mưu trưởng, với giọng Huế nặng nề cho tôi 5 phút suy nghĩ và ưu tiên chọn lại đơn vị. Tôi nhứt quyết và dõng dạc: “Sư Ðoàn 5 Bộ Binh.” Xong rồi.


Cả đám chung quanh tôi lầm bầm, nói năng chửi rủa lung tung:


– Tao đã nói nó số 13 mà.


– Chắc ở đó nó có “gốc” đó. Một thằng khác nói.


– Thằng có tật ưa gàn.


– Kệ nó. Thôi mình lo thân mình.


– ….


Ôi, tụi nó nói tá lả âm binh. Thây kệ tụi nó. Mình có quyết định của mình. Thằng bạn, em ông Tướng Khang, nói sẽ kéo về Thủy Quân Lục Chiến vì gia đình, anh em bà con của tôi đi Cọp Biển khá nhiều. Tôi cũng khoái. Nhưng khóa đó Thủy Quân Lục Chiến không có lấy thì mình đi nơi khác vậy. Ði lính thì đâu cũng lính chớ thắc mắc, thắc… mũi làm gì. Chừng tất cả rời Hội trường, tôi mới biết lý do tại sao trên dưới đều…


Lý do là Sư Ðoàn 5 Bộ Binh vừa bị thiệt hại một trận nặng nề tại Dầu Tiếng, Bến Cát, với Trung Ðoàn 7. Trung đoàn nầy đánh thắng 13 trận ở 13 làng trên Bến Cát. Những trận cuối cùng, xác và vũ khí quá nhiều của Việt Cộng khỏi tịch thu mà xe ủi hố, dốt lấp hết. Tới làng 13 Bis (cũng con số 13) có lẽ “lơ là” (?)nên bị tụi nó phục thù tan tác. Báo chí đăng tải tùm lum nên đa số lo sợ là phải. Tôi thì cóc sợ. Hơn nữa thằng Phước tiếp đó cũng theo tôi chọn SÐ5.


Tánh gàng bướng cố hủ, chờ phương tiện về Saigon, đầu đội bê-rê vàng, vai áo mang phù hiệu Ngôi Sao Trắng Miền Ðông với số 5 đỏ chói làm lóe mắt bạn bè, tụi nó nhìn với vẻ e dè, mặt mấy thằng tôi kênh kiệu. Tự nhiên tôi bắt đầu hãnh diện bởi đơn vị của mình từ đó. Và cả bây giờ, dù mang số 13, tôi vẫn còn ngồi đây ghi lại những dòng nầy.


Tới đây, tôi xin phép tưởng nhớ những người bạn thân thiết cùng khóa với tôi, tụi nó đã gục ngã trên khắp chiến trường, đã hy sinh xương máu cho Tổ Quốc Việt Nam mà ước vọng vẫn chưa thành! Thằng Lê Sanh Phuông – cháu Thiếu Úy Châu của Quân trường Ðồng Ðế, rớt trước tiên trong tháng đầu, rồi sau đó thằng Khánh,… cùng Sư Ðoàn 25. Thằng Cương lên cố thiếu úy khi chiến xa nó bị ở Quảng Trị. Cương về bên Thiết Giáp. Thằng Tùng thì lái trực thăng bị rớt. Còn những thằng nữa, ở Sư Ðoàn 22, Sư Ðoàn 23, Biệt Ðộng Quân, Lực Lượng Ðặc Biệt,… không nhớ nổi. Về Sư Ðoàn 5 thì hai tay Ðặc Biệt ra đi sớm nhứt. Rồi thằng Khanh ở 2/7 bị B.40 gọt nửa đầu bên phải, trực thăng tản thương vừa chạm đất thì nó… hết thở. May các bác sĩ tận tình, cắt cuống họng, luồn dưỡng khí, giải phẫu và nó sống với nữa thân mình bất toại. Cuối cùng thì tôi chỉ biết còn lại tôi và thằng Phước trở về Saigon…


“Ầm! Ầm!…”


Hai tiếng nổ chấn động, chớp sáng bùng lên từ trên dãy lầu bên kia đã phá tan bầu không khí trầm lặng giữa đêm khuya. Tiếp đó là những loạt súng đủ loại rền vang từ hướng trường nữ Trịnh Hoài Ðức và hình như từ hướng sau hai dãy trường tới tấp bắn tới. Tiếng đạn bay vèo vèo, xé gió cao khỏi đầu ngọn cây. Tất cả anh em đã vững vàng tay súng, bám sát hàng đất dọc lề đường, mắt hướng về phía trước.


Tôi phóng người ra tuyến sau. Anh em cũng ghìm súng phòng địch tấn công mặt hậu. Hai xạ thủ đại liên cũng như phụ xạ thủ đã trải đạn căng dài, hướng súng vào khoảng đêm đen um tùm với những vườn dâu, măng cụt, chôm chôm,… liền nhau san sát. Mối lo bị tấn công mặt sau vẫn còn đè nặng trong tôi, nhưng ở đây vẫn yên tĩnh. Tôi căn dặn anh em cẩn thận thì Hạ Sĩ Mậu, một xạ thủ đại liên, cười nói với tôi yên trí: “Tụi nó mà lọt vào cách mấy chục thước thì để bãi lựu đạn trả lời trước, rồi tụi tui đốn hết mấy thằng Việt Cộng ráo trội.”


Mậu nói có một phần đúng, vì nguyên tắc của đại đội là khi tối đóng quân thì mỗi trung đội phải cài ngoài phòng tuyến khoảng trên ba mươi trái lựu đạn gày, rất bén nhạy. Nếu mặt nầy có biến thì tôi vẫn kịp thời kề cận với anh em. Và tôi còn trách nhiệm với Phân Ðội Súng Cối nữa. Tới giờ phút nầy, hai khẩu 60 ly vẫn còn hướng vào mặt trong, để yểm trợ thằng Cẩu cùng lo phía sau của đại đội mình.


Những loạt đạn chát chúa của AK, trung liên nồi RPD của Trung Cộng trao đổi với những tiếng Garant, Carbine M1 nhát gừng, tiếng Thompson, trung liên Bar,… từng tràng đáp lễ cũng ở bên kia quốc lộ. Bên chúng tôi hoàn toàn im lặng, không được khai hỏa khi trước mặt không có quân thù, và hơn nữa là cần giữ kín vị trí tới giờ phút chót.


Máy nội bộ im lìm, máy tần số tiểu đoàn liên tục phát khiến chúng tôi biết được tình hình bên đó. Việt Cộng đã mở cuộc tấn công hai mặt, phía sau và phía hông hướng Bún. Tụi nó không dám mở ở mặt bắc vì sợ bị tập hậu. Ðúng là bọn chó điên muốn cắn càn! Hai mặt kia trống mà tấn công thì chỉ làm… bia thịt.


– Cửu Long. Ðây Hồng Hà gọi.


Nghe gọi đích danh, thằng Hùng, hiệu thính viên, chụp ống liên hợp trả lời:


– Cửu Long nghe Hồng Hà. Cho…


– 43 muốn trực tiếp với Thẩm Quyền. Tiếng của người mang máy tiểu đoàn.


– Nhận rõ. Chờ…


Hùng trao máy cho đại đội trưởng kề bên. Trung Úy Tín lên tiếng:


– Tình hình bên đó ra sao? 43 đâu?


– Trình Thẩm Quyền, tụi nó thổi B.40 lên phòng BCH Tiểu Ðoàn trên lầu, vì mấy thằng “mũi lõ” mở đèn coi báo. Một trung sĩ I “Mẽo”… dài hạn, Cố Vấn… ngắn hạn, và Ðại Bàng vướng miểng ở chân. Tụi nó có lọt vô nhưng xong rồi. Phòng tuyến vững, đang bắn bia…


– 43 đâu? Thế nào rồi? Trung úy nóng ruột.


Nghe tiếng bên đầu máy:


– Ổng mới đây… à, thưa Ðại Bàng, có Thẩm Quyền thằng Bù đầu máy.


Rồi nghe tiếng Ðại Bàng Ninh:


– Tango, đây 43.


– Nghe 43. Có sao không?


– Nhẹ thôi. Nhưng khó ổn. Tụi nó đông lắm!


– Rõ. Nhưng chưa sao. Có cần thằng Bù tiếp chiến ngay?


– Không. Nằm yên. Mặt đó quan trọng hơn.


– 43 tính sao?


– Tao qua bên mầy.


Cả BCH ngạc nhiên: “Qua bên nầy?”


Trung Úy Tín hỏi lại:


– 43 muốn qua?


– Ðúng, giữ an ninh, tao qua.


– Nhận rõ. 43 chờ tôi cho Dách Cún tụi nầy qua đường đưa 43 qua.


– OK. Tao chờ…


Tay còn cầm ống liên hợp, Trung Úy Tín xoay nhìn Thượng Sĩ Ðiểm và mấy thằng thám báo:


– Dách Cún giúp tôi đưa Ðại Bàng qua đây. Mặt trước còn yên. Mấy thằng tụi mầy yểm trợ.


– Nhận rõ trung úy. Mấy người cùng đáp.


Thượng Sĩ Ðiểm là người rất to con, trước gốc quân đội, sau qua cảnh sát với nhiệm vụ bảo vệ yếu nhân. Không thích thú vai trò nầy, ông lại xin trở về quân đội và xin đi đơn vị tác chiến. Khi Thượng Sĩ Ðiểm về đại đội, chúng tôi vui lắm vì sẽ có một ông thượng sĩ thường vụ chánh tông. Chớ trước nay, hết trung sĩ I rồi lại trung sĩ bị bắt giữ chức Thường Vụ, nội nghe không cũng cảm thấy già cú đế.


Khi đại đội trưởng giao giữ chức Thường Vụ, Thượng Sĩ Ðiểm chối từ bây bẩy. Ông chỉ muốn làm trung đội trưởng. Lý do là ổng muốn nắm trung đội trưởng, khi được 6 tháng thì xin đi học khóa Sĩ Quan Ðặc Biệt. Chính vì thế mà ổng đi tới những nơi đánh đấm như thế nầy. Cản ngăn mãi không được, cuối cùng Trung Úy Tín phải hứa là hiện giờ các trung đội đều có người, đều quen thuộc địa hình, dễ dàng điều động, thôi làm Thường Vụ tạm thời, thời gian ngắn sẽ cho người hoán đổi. Nhà binh thì chỉ có thi hành lịnh và Thượng Sĩ Ðiểm rất vui lòng vì biết ông trung úy trẻ tuổi, đẹp trai, thanh liêm nầy rất trọng lời hứa.


Thượng Sĩ Ðiểm rất gan dạ, với sự yểm trợ hai phía của 6 thằng quân báo, ổng trườn người qua bên kia lộ, và trườn ngược trở lại với ông Ðại Bàng trên lưng. Ðại Úy Ninh bị thương ở chân, sĩ quan trợ y đã kiểm soát và băng bó cho ông rồi. Trung Úy Tín đưa ổng ngồi tạm ở hố súng cối đào vội vì hai khẩu 60 đã dời vị thế, hướng ngược lại để sẵn sàng hỗ trợ tiểu đoàn.


Có lẽ đám chỉ huy Việt Cộng nóng lòng bởi đã khai pháo, đạn và người áp đảo, nắm yếu tố bất ngờ mà vẫn không tích sự, bèn khai triển ngay mặt đã dự trù là tấn công chính diện. Loạt đầu, cả trung đội VC từ hướng Nam chạy tràn trên mặt đường, vừa bắn vừa hô “xung phong” vang dậy mong cướp tinh thần những người lính cố thủ. Bọn chúng muốn tràn mặt chính nơi cổng chánh, mở đường cho đại đơn vị ập vào làm cỏ một tiểu đoàn trừ với khoảng 200 quân số. Và chắc chắn chúng không ngờ một đại đội đã chuyển quân khi lợi dụng bóng đêm, hai cán bộ điều nghiên của chúng đã… “nhậu say” ngủ ở bụi nào. Hơn nữa, từ đầu trận chúng tôi hoàn toàn im tiếng nên…


Tiếng chân chạy rầm rập trên đường, từng loạt AK chỉ thiên, những tiếng hô thét để… hù thiên hạ. Những mục tiêu di động quá gần, cách họng súng của chúng tôi không đầy 5 thước. Từng loạt đạn vút ra, tiếng đạn cắm vào người xừng xựt, nhứt là những viên đạn tiểu liên đầu tròn 11 ly 45 bay đập vào người nghe bịnh bịch. Toàn bộ đám tiên phong bật người ngã lăn, nằm lỳ trên đường… chẳng thèm ngồi dậy.


Ðây có lẽ là lần đầu tiên của hầu hết những chiến sĩ biết đích thân mình giết được bao nhiêu địch. Vì quá cận kề, vì cấp chỉ huy của họ không hề tính là sẽ bị bắn xuyên hông. Háo thắng, u mê là điều tối kỵ. Và cuộc chạm súng vừa rồi chắc họ không hay. Bởi súng ống của họ do khối cộng sản quốc tế tận tình trang bị quá tối tân, nổ loạn cả một khung trời trong khi vũ khí trên tay bọn tôi lạch bạch như là những viên pháo tép trong nồi pháo đại. Họ không nghe và không biết gì hết!


Sau những loạt pháo binh từ sư đoàn rải xuống xung quanh ngoài vòng đai phòng thủ, mấy chiếc trực trăng đã lên vùng. Khi những trái hỏa châu lập lòe vừa tắt, một chiếc trực thăng pha đèn sáng rực xuống trận địa và hai chiếc võ trang bay vòng khạc đạn xuống những đám Việt Cộng đang chạy tán loạn trên đồng. Những tên chỉ huy của Việt Cộng thấy không ổn, cần phải tiếp cận để tránh phi pháo nên những đợt xung phong được thúc đẩy. Thêm những con thiêu thân tiến chạy trên đường.


– Tango 1… đây Charlie.


Máy hệ thống nội bộ kêu lên. Giới chức của Trung 2 đang gọi Trung 1.


– Nghe Charlie.


Trung Ðội Trưởng Tú vừa lên tiếng thì giọng Chương vừa thật vừa tếu:


– Ê, Tango 1 nhường sân bớt đi chớ. Chiến lợi phẩm một mình đâu được. Bên nầy buồn ngủ thấy mẹ!


Ðang đánh nhau mà thế đó. Lính mà! Hơn nữa hai trung đội trưởng nầy rất thân và về đại đội nầy trước tôi khá lâu. Tú cũng là một tay lão luyện chiến trường, cười bảo:


– Charlie đừng nóng. Hổng mất phần đâu.


– ……


Một lần nữa, đợt xung phong thứ hai của VC bị chúng tôi đốn sạch. Vừa thanh toán xong đợt nầy, Trung Ðội 1 được lịnh tràn lên vừa thu lượm vũ khí, vừa bám luôn bên kia đường. Trung Ðội 2 của Chương trám tuyến. Kịp thời hai cánh đánh bật đợt xung phong thứ ba trên đường lộ muốn tiến vào cổng trường để khuấy động từ trong. Tất cả mưu đồ của bọn chúng đều thất bại. Chúng tôi căng quân, lập phòng tuyến ngăn trên đường.


Ông đại đội trưởng của tôi đã đi sát với hai trung đội trước, sau khi căn dặn tôi điều chỉnh cho chính xác, yểm trợ theo phương cách ổng đã tận tình hướng dẫn trong những lúc đầu. Ổng là thế đó! Luôn luôn ở tuyến đầu với anh em, cùng đương đầu gánh chịu những hiểm nguy với anh em. Có nghe nói ổng từ là thủ khoa về pháo hay điều không tiền tuyến gì đó nên chấm tọa độ hay gọi yểm trợ thì sát nhíp, hết sẩy. Và đó là lý do tại sao tất cả đại đội luôn chết sống cùng ổng.


Cách điều quân đánh giặc của ông đại đội trưởng làm tôi nhớ đến một điều trong những cuốn sách viết về chiến tranh. Quân đội Do Thái có sự tự hào về mệnh lệnh của họ khác với hầu hết những quân đội khác trên thế giới. Ðó là “Theo Tôi” chứ không phải “Ðàng Trước… Tiến.” Ông trung úy nầy luôn đi trước và anh em sẵn sàng “Theo… ông.” Hai trung đội đã qua lộ bắt đầu tiến sau những tràng đạn 60 cơ hữu bắn phá mở đường, trong khi hai thằng mặt rỗ vẫn yên vị để phòng thủ mặt sau sợ bị đánh úp.


Hai khẩu 60 ly của tôi có tật khi khai quả là hàng loạt, mỗi loạt không dưới 10 trái và liên tục. Chính vì thế nên thường bị ông Ðại Bàng chửi cái thằng Bù “ăn cối” còn hơn ăn gỏi. Lính bên trong đã liên lạc nên biết có tụi tôi phía trước, họ cảm thấy an toàn. Chúng tôi vừa lập tuyến, vừa gom súng địch trong khi tiếng đạn vẫn vi vút bên trên. Tất cả nằm rạp khi ánh hỏa châu bùng sáng, súng quay về hướng địch phòng bọn chúng lại tấn công, và lui sát tường rào khi trực thăng vào vùng bắn đuổi địch lùi xa.


“Tốc”… Ầm! “Tốc”… Ầm!


Tú say sưa, tra đạn M.79 và bắn liền tù tì. Thẩm quyền tới sát bảo:


– Em xài “hột gà” dữ vậy. Coi chừng hết đạn.


Không xoay đầu lại, Tú đăm đăm phía trước, cười nói:


– Ðã lắm anh Hai… anh Hai coi nè…


Vừa nói, Tú hơi nâng khẩu phóng lựu M.79 hướng về đám chà cây, bóp cò. Một chớp nháng lửa kéo theo sau là tiếng nổ của trái đạm chạm đích. Những thân người bung ra, bật nghiêng bật ngửa. Phải công nhận là bọn cán binh Cộng Sản Bắc Việt rất gan lỳ… bị bắn là nằm… lỳ luôn, hổng chạy.


Chiếc trực thăng rọi đèn nhiều khi đứng sững, pha những chỗ có địch để hai chiếc kia tắt đèn, bay vòng bắn hạ. Biết cái ác quái là chiếc trực thăng pha đèn nên cây phòng không của Việt Cộng bắt đầu xuất chiến. Từng loạt đạn phóng lên thẳng vào bụng trực thăng nháng lửa từng hồi khiến chúng tôi âu lo nó bị rớt, nhưng… trực thăng vẫn đứng yên, vẫn rọi để chỉ điểm xạ kích.


Từ chỗ đóng quân, bên nầy đường nên chúng tôi thấy rõ nơi xuất phát của khẩu phòng không. Nó ở khoảng dãy đất cao với đường rầy xe lửa. Lấy xạ biểu, gióng hướng và khoảng cách theo tọa độ mà ông trung úy đã chấm. Khi mấy chiếc trực thăng vừa rời vùng là tôi cho hai ông già 60 “ho” liên hồi. Ðạn đã trúng đích, ngôi nhà tranh trên kia nơi khẩu phòng không ém đặt bị bốc cháy. Lửa sáng cho chúng tôi dễ dàng thấy qua ống dòm 6×30, những bóng người nhốn nháo trì kéo dường như là khẩu cao xạ. Khoái quá!


Trung Úy Tín bốc máy ra lịnh cho một trung đội càng lên, vượt qua những chướng ngại, lên mãng đồi thấp để tóm lấy khẩu phòng không kia, nhưng Ðại Bàng Ninh thì lại tính… chắc ăn, lấy lý do đại đội nhiều chiến công mà không thằng nào bị mẻ xước chút nào nên phải giữ quân. Ðại Úy Ninh cầm máy của Trung Ðội Nặng ra lịnh không được xông tới. Thế thì… xìu! Quân đội mà! Muốn đớp cây phòng không nhưng… chịu thôi.


Trời đã tờ mờ. Trung đội tác chiến cuối cùng cũng đã “sang sông” tăng cường cho hai trung đội trước. Chỉ có đại đội chúng tôi ở ngoài tường rào của hai trường học. Lập một vòng đai cho BCH Tiểu Ðoàn và hai đại đội bên trong. Chúng tôi đã thuận lợi hơn. Việt Cộng không còn khả năng tấn sát với ý đồ “thế cài răng lược” hoặc xáp lá cà để không bị phi pháo. Thêm mấy lần điên cuồng xua quân để nướng, bị nướng bởi ba màn lửa: của chúng tôi tầm ngang; của hai đại đội kia từ trên bắn thẳng; và của “mưa pháo” do hai khẩu súng cối 60 ly tụi tôi liên tục rót đạn chéo ô vuông cày nát từng thửa ruộng bung đầy gốc rạ cùng với xác thù.


Tới đây, tôi không thể nhắc đến một người. Ông Trung Sĩ I Thôn. Ông là người lính kỳ cựu, trước kia là hạ sĩ quan ngành Quân Vận và đã được giải ngũ khi mãn hạn. Trong nhu cầu đất nước chiến tranh, Trung Sĩ Thôn tái ngũ rồi sau đó được thăng cấp trung sĩ I. Ông giữ nhiệm vụ HSQ Tiếp Tế Ðại Ðội. Anh em thường gọi ông là Anh Ba. Dù ở hậu cứ, ông luôn quan tâm đến Ðại Ðội. Khi đại đội, tiểu đoàn đụng trận bất cứ ở đâu, ông đều chạy vào khu truyền tin của hậu cứ Tiểu Ðoàn để nghe ngóng theo dõi tình hình. Khi nghe các máy trao đổi, ông biết thằng Bù “ăn nhiều” gần cạn “bánh mì” nên rất nóng ruột.


Chạy về hậu cứ đại đội cũng gần bên, ra lệnh cho kho tiếp liệu chất đạn nhứt là các thùng đạn cối, M.79 lên nửa chiếc dodge. Bao nhiêu người ngăn cản nhưng anh Ba nhứt quyết lái đi. Anh “liều” nhưng trong tính toán không liều. Từ hậu cứ Phú Văn xuống nơi chiến trận chẳng xa xôi. Nghe máy, anh đoán biết Việt Cộng không thể có ở mặt bắc vì sợ lực lượng của cả ba hậu cứ trung đoàn, còn thêm Thiết Ðoàn 1 Kỵ Binh đóng ở Gò Ðậu, còn sư đoàn ở Phú Lợi tăng viện, và tình hình địch… không còn khả năng bung quân. Sau khi hậu cứ Trung Ðoàn báo máy cho các toán kích trên quốc lộ, cùng đích thân anh Ba gọi máy báo đại đội rồi pha đèn phóng xe chạy như giông. Dọc đường, nếu có du kích lẻ tẻ thấy xe nhà binh đèn sáng rực thì chắc cũng… “chém vè.”


Biết rành vị trí, anh Ba Thôn một mạch tới nơi. Quẹo cúp vào sân nhà, ông nhảy phốc xuống hét lính mang đạn xuống xe ngay để sử dụng. Tướng người có bụng vậy mà anh lanh lẹ vô cùng, tay xách cây carbine M2 phóng ra tuyến quân, kề cận bên đại đội trưởng. Nghe hai khẩu 60 gia tăng mức độ “cường pháo”, anh Ba vô cùng thích thú.


Hoa nở rồi tàn. Trận chiến khốc liệt rồi cũng còn lác đác bởi địch lui dần. Ðại đội chúng tôi bên ngoài cũng không buồn truy đuổi vì quân số ít ỏi. Vàng vọt những tia sáng đầu tiên hơi rựng trên những hàng cây cau cao vút ở chân trời. Lúc nầy, chúng tôi mới cảm thấy thấm mệt.


Thu gom vũ khí, xác Cộng quân xếp dọc lề đường. Ðúng 47 tên. Nhìn những thân xác vô tri mà lòng buồn vô hạn. Mộng xâm lăng của cộng sản quốc tế giao cho giặc Hồ làm những tên xung kích bấy lâu tạo biết bao cảnh chết chóc, nhà tan cửa nát, lương dân khốn khổ trăm bề! Giờ đây nhìn bao xác thân của những chú “Sinh Bắc Tử Nam” bó mình trong những bộ ka-ki màu lá mạ nằm bất động, dù nét mặt xám xanh nhưng vẫn thấy rõ họ còn quá trẻ. Những người lính của tôi, lục ví (bóp) của các bộ đội Bắc Việt, đưa cho xem những tấm hình tí xíu, cỡ khoảng 2×2, đa số là một bà mẹ Miền Bắc với vòng khăn đen trên đầu đứng giữa một lũ con nít lô nhô. Tôi muốn tìm xem chú nào ở trong hình nào nhưng tinh thần đã quá nhiều giao động. Bản tính của những người lính Miền Nam!


Mặt trời đã lên, một số đơn vị nhỏ rải bung để quan sát chiến trường. Họ không thể tìm thêm vũ khí nhưng mang về một số cây tre dài đã vạt nhánh, cứ mỗi mắt tre có thắt một đoạn dây thừng và đầu dây là một móc sắt dùng để kéo xác nhưng bị pháo nà quá đành bỏ… cây chạy lấy người. Nhìn lại những xác trên đường, ngoài sợi nịt màu nâu với đầu nịt đồng khắc hình ngôi sao, tên bộ đội nào cũng thắt quanh bụng một sợi mây để xác dễ dàng được móc kéo đi tẩu tán.


(47 xác Vi-Xi nầy được chúng tôi huy động dân chúng đào một hố to ở bìa rào của trường Nông Lâm Súc, đối diện xéo trên bên kia đường để chôn cất. Sau năm 1975, và sau khi tôi ra tù về, nghe nói nơi đó bọn Việt Cộng cho xây một đài “liệt sĩ” để những tên cán binh xấu số “ngậm cười” nhìn thành quả cướp bóc, cho dân lành khốn khổ; cho


thiếu nữ VN bán ra nước ngoài; cho thanh niên VN đi làm nô lệ chịu muôn ngàn đắng cay, bị đánh đập đọa đày bởi những chủ nhân ông ngoại quốc; và nhìn những tên cán binh “tốt số” trong những ngôi nhà mới nguy nga, đô-la đầy đống chuyển ngân tẩu tán, được sự bảo kê của quan thầy sau màn cắt đất dâng biển VN cho đàn anh Trung Cộng “vĩ đại” đã có công tiếp trợ vũ khí tận răng để xâm chiếm Miền Nam Việt Nam.)


Vũ khí chất đống. Ðạn dược, những cây AK.47, B.41 báng gỗ đỏ au, trung liên nồi của Trung Cộng,… Tất cả đều mới. Chỉ trừ những cây B.40 thân nhỏ như cây gỗ tròn, nhìn thấy bộ cò với loa phụt lửa màu đen mới biết là cây súng. Trong đống chiến lợi phẩm được sắp xếp, có thêm những vũ khí mà mấy anh lính bịnh và hỏa đầu vụ đã lập công đầu.


Kể ra địch cũng điều nghiên khá kỹ, ngoài hai mặt tấn công, bọn chúng dựa vào yếu tố bất ngờ ở chỗ mà quân đội Quốc Gia lơ là. Ðó là hai dãy nhà cầu đâu lưng của hai trường ở phía sau. Một tiểu đội đặc công VC đã bò vào nơi đó mà chẳng ai hay. Khi B.40 hay 41 gì đó bắn lên lầu nơi ở của Ban Chỉ Huy Tiểu Ðoàn thì cũng là pháo lịnh cho chúng hành động. Bọn chúng bung ra bắn phá, tạo rối loạn ở tuyến trong cũng như phá tường rào cho đại quân tràn ngập. Ðám bộ đội đó không dè khi chúng xuất hiện thì những khẩu carbine của Hạ Sĩ Khiết và Binh I Nghiệp, hỏa đầu quân, và Garant M1 của ba bịnh binh nấp sau các bao gạo trong nhà xe bắn hạ không sót một tên.


Không sót người nhưng… còn sót súng. Khi Thiếu Tướng Phạm Quốc Thuần, tư lịnh Sư Ðoàn 5 Bộ Binh, đến quan sát mặt trận, xem thành quả trận chiến và thăm hỏi anh em chiến sĩ, thì trung đội tùy tùng đi theo giữ an ninh đi vòng và “lượm” thêm hai khẩu B.40 nằm trong rãnh nước hông tường. Thiệt tình là tụi tôi chịu thua nếu khẩu B.40 chỉ ló phần đầu. Trông cứ như một khúc cây khô tròn lăn lóc dưới mương thôi. Cũng may là công trạng của thằng Bù khá lớn nếu không thì ông Ðại Bàng Ninh sẽ cạo xát da.


Ðơn vị không thiệt hại gì nhiều. Bên Chỉ Huy chỉ có một HSQ Mỹ tử trận khi nằm mở đèn đọc báo, một cố vấn và tiểu đoàn trưởng bị thương nhẹ vì miểng. Ðại Ðội 11 có 2 binh sĩ… đi phép dài hạn. Do đó, không trách Trung Úy Chờ, đại đội trưởng, cáu sườn gặp mấy đứa tôi là mắng:


– Mấy thằng Mười tụi mầy vừa đánh giặc vừa ăn cướp. Mấy thằng Việt Cộng trước tuyến là tụi tao bắn. Lính tao chết hai thằng, mà… mà vũ khí tụi mầy thâu hết trơn.


Thông cảm ổng buồn nên chửi một chút cũng chẳng sao. Tôi kéo mấy thằng Quân Báo đi chỗ khác tránh mặt. Thằng Long cứ cằn nhằn:


– Mình trám tuyến giữ mặt ngoài cho ổng. Không cám ơn mà còn chửi.


Tôi kéo tay nó:


– Thôi, ổng buồn. Kệ ổng. Chút trưa, Thẩm Quyền sẽ kéo ra chợ Bún bao tụi mình một chầu bánh bèo bì.


Cả đám cười ha-hả, đi lại coi hai thằng già VC điều nghiên. May phước là Việt Cộng đánh mặt sau nếu không thì thân hình hai chả sẽ như cái rổ xảo. Hai cha còn sống nhăn và… nhăn thiệt, mặt mày xanh lè vì thoát chết, đang được giao cho Phòng 2 Sư Ðoàn đem về Phú Lợi…


***


Tên cán bộ xưng là đại úy từ Hà Nội vào Saigon, móc tôi từ khu tử hình để điều tra. Ðây là người thứ nhì bảo ở trung ương. Ðại Úy Luyến – tên của hắn – cho biết hắn là em ruột của Trần Quốc Hoàn, một thời làm bộ trưởng ngoài Bắc, thuộc ngành Phản Gián, tra hỏi tôi lung tung nhưng hình như không khá. Chừng theo hồ sơ cá nhân, hắn hỏi tôi về đơn vị mà tôi từng phục vụ. Ðó là Tiểu Ðoàn 3/7 thuộc Sư Ðoàn 5 Bộ Binh.


Ban đầu, tôi ngạc nhiên về cách thức điều tra của hắn. Hắn bảo tôi đừng chối vì cùng… nghề, nhưng không cùng chí hướng. Nhưng cả buổi cũng chẳng đâu vào đâu. Trước kia, cả đống tên gồm một “đồng nghiệp” báo chí Huỳnh Bá Thành, vẽ hiệu Họa sĩ Ớt, lộ nguyên hình một tên thiếu tá VC cùng với hai tên xưng là trưởng phòng Bảo Vệ Chính Trị 1 và 2, hai tên chấp pháp nhãi con vì tụi nó cũng là sinh viên Luật nhưng thuộc hậu sinh… khả ố quá xa, cả năm tên vây điều tra, hỏi han chận đầu túi bụi mà chưa thấy gì, huống hồ… rồi hỏi về tiểu đoàn, mời thuốc và chăm chú nghe kể về trận đánh đầu năm tại Bún hồi Tết Mậu Thân. Tôi kể đúng, kể thật với một sự thích thú. Cuối cùng, hắn buột miệng:


– Tôi suýt chết trong trận đó!


Ngạc nhiên, tôi hỏi:


– Cán bộ nói đi trong ngành, sao lại dính trong đó?


Mời tiếp tôi điếu thuốc, Ðại Úy Luyến mơ màng:


– Tôi có công tác của tôi. Tôi cũng suýt chết ở khu Bình Lợi. Sư đoàn tụi tôi thiệt hại nặng, lần lượt rút về khu. Nhưng khi qua khu vực đó, chúng tôi còn khoảng trung đoàn và thấy chắc ăn khi thấy mấy anh đồn đống lơ lỏng. Phải phục hận! Bộ phận điều nghiên và phương án kỹ càng… nhưng… Giờ thì chắc anh biết tại sao tôi hỏi cặn kẽ việc nầy. Nghĩ không thể thua, mà bị…


– Không ngờ tụi tôi chuyển đội hình à?


– Thế mới bị… Nếu mấy anh truy đuổi khi chúng tôi chạy ra khỏi căn nhà bị cháy thì tôi và ông Tướng Trần Ðộ chỉ huy hoặc chết, hoặc bị mấy anh bắt rồi. Cũng chết thôi!


– Ủa. Trận đó Trần Ðộ chỉ huy à?


Sự ngạc nhiên của tôi cũng làm hắn kinh ngạc:


– Bên anh không biết trận đánh đó do Tướng Trần Ðộ chỉ huy à?


Tôi lắc đầu, hoàn toàn không biết. Tên cán bộ Trung ương lững thững đứng lên, đưa tay bắt (lịch sự) và trầm trầm:


– Cán bộ trại giam sẽ đưa anh về chỗ. Cảm ơn anh đã giải tỏa cho tôi một thắc mắc lớn hơn mười năm qua. Một lần nữa, cảm ơn.


Buồn cười thật, tôi nói:


– Nhưng đến nay là mấy cán bộ đã thắng…


Hắn lừng khừng, lắc đầu, miệng lẩm bẩm:


– Thắng… Bại…


Và lủi đi khi nháng thấy tên cán bộ trại giam đã tới khúc quẹo của hành lang.

Chưa bao giờ buồn thế

 


 


Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28 tháng 2 năm 1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi, ông bắt đầu làm thơ, và có tập thơ đầu tay tên là Sóng Ðầu Dòng (chưa in).









Nhà thơ Cung Trầm Tưởng (Hình: Uyên Nguyên/Người Việt)


Năm 1949, ông rời Hà Nội vào Sài Gòn, học tiếp trung học tại trường Chasseloup Laubat (nay là trường trung học phổ thông Lê Quý Ðôn, thành phố Sài Gòn).


Năm 1952, sau một năm học đại học, ông sang Pháp du học tại trường Kỹ sư Không quân ở Salon-de-Provence.


Năm 1957, ông tốt nghiệp trở về nước làm trong ngành Không Quân của Việt Nam Cộng Hòa. Trong năm này, hai bài thơ của ông là Mùa Thu Pari và Vô Ðề xuất hiện trong tuyển tập Ðất Ðứng của nhóm Quan Ðiểm (gồm Mặc Ðỗ, Vũ Khắc Khoan, Nghiêm Xuân Hồng), và đã làm người đọc chú ý.


Năm 1958, ông đứng ra chủ trương tờ Văn Nghệ Mới và cộng tác thường xuyên cho các tạp chí Sáng Tạo, Hiện Ðại, Nghệ Thuật, Văn, Khởi Hành…


Trong khoảng thời gian này, nhạc sĩ Phạm Duy đã phổ nhạc một số bài thơ của ông, đó là bài Mùa Thu Paris, Chưa Bao Giờ Buồn Thế (Phạm Duy đổi tên thành Tiễn Em), Bên Ni Bên Nớ, Khoác Kín (Phạm Duy đổi tên thành Chiều Ðông), Kiếp Sau, Về Ðây…


Năm 1962, ông sang Hoa Kỳ học về khí tượng, đậu tiến sĩ khí tượng học tại Ðại Học Saint Louis. Sau đó, ông trở về Sài Gòn tiếp tục làm trong ngành Không Quân với cấp bực cuối cùng là trung tá (1975).


Năm 1993, ông sang Hoa Kỳ định cư.


 


Chưa bao giờ buồn thế


 


Cung Trầm Tưởng


 


Lên xe tiễn em đi


Chưa bao giờ buồn thế


Trời mùa Ðông Paris


Suốt đời làm chia ly


 


Tiễn em về xứ mẹ


Anh nói bằng chiếc hôn


Không có gì lâu hơn


Một trăm ngày xa cách


 


Ga Lyon đèn vàng


Tuyết rơi buồn mênh mang


Cầm tay em muốn khóc


Nói chi cũng muộn màng


 


Hôn nhau phút này


Rồi chia tay tức khắc


Khóc đi em!


Khóc nữa đi em!


Ðể buồn qua tóc rối


Những vì sao rụng


Ướt vai mềm


Khóc đi em!


Khóc đi em!


Hỡi người yêu xóm học!


Ðể sương thấm bờ đêm


Ðường anh đi tràn ngập


Lệ em buồn…


 


Ôi đêm nay!


Chưa bao giờ buồn thế!


Trời mùa Ðông Paris


Suốt đời làm chia ly…


 


Tàu em đi tuyết phủ


Toa em lạnh, gió đầy


Làm sao em không rét?


Cho ấm mộng đêm nay


Và mơ ngon lên khắp


Nẻo đường đời


Trời em mơ có sao


Mình anh đêm ở lại


Trời mùa Ðông Paris


Không bao giờ có sao


Trời mùa Ðông Paris


Chưa bao giờ buồn thế

Chè đậu ván đặc


Người hướng dẫn: 4ever1nl0ver


 


Nguyên liệu:


– 1 bịch đậu ván: Ngâm qua đêm cho mềm, bóc vỏ (nếu có).


– 1 gói đường phèn.



– Bột năng (hoặc bột bắp), vani.


– 1 lon nước cốt dừa (nếu muốn ăn với nước dừa).


– 1 bó lá dứa.


 


Cách nấu:


– Hấp cho đậu ván chín.


– Cho gói đường phèn vào nồi, chế 5 chén nước lạnh vào nấu cho đường tan.


– Hòa tan 1/2 gói bột năng với nước lạnh, rồi đổ từ từ vào nồi nước đường, quậy đều tay (hỗn hợp này phải sanh sánh đậu mới không bị chìm). Ðến khi thấy bột trong thì cho đậu đã chín vào, quậy đều, nhắc xuống cho vani vào.


– Thắng nước dừa: Ðổ lon nước dừa vào nồi, bắc lên bếp nấu sôi (vặn lửa nhỏ), cho thêm chút đường + ít muối + lá dứa vào cho thơm. Khuấy 1 muỗng cafe bột bắp với 1/2 chén nước lạnh rồi cho từ từ vào nồi nước dừa (quậy đều tay). Quậy đến khi bột chín và sền sệt thì tắt bếp.


* Người Huế còn gọi là Chè Mũi (không ăn với nước dừa).

Chọn leggings theo dáng người


Càng lúc, quần leggings càng được ưa chuộng bởi sự tiện lợi và thoải mái của nó. Ðó cũng chính là lý do để nhiều người cảm thấy thích và sẵn sàng “tậu” vài chiếc quần leggings trong tủ đồ của mình.


Leggings, với dáng quần mỏng bó sát, sẽ trở nên rất thô kệch nếu mặc một mình nhưng lại vô cùng thích hợp khi diện cùng với những mẫu áo dài, váy hay quần short ngắn, an toàn và kín đáo.


Kiểu dáng quần leggings thì không thay đổi, nhưng chất liệu cùng những biến tấu thú vị của nó đều ẩn chứa những điều tuyệt vời dành riêng cho phái đẹp.


 


Leggings trơn nhẹ nhàng



Hình: ebay.com



Hình: sophisticatedcurves.com


 Ðây là mẫu quần leggings cổ điển và là nền tảng của mọi phong cách leggings sau này. Chính sự đơn giản trong thiết kế đã khiến quần leggings trơn trở thành một trang phục tạo được hiệu quả rất cao cho người mặc.


Leggings trơn không chỉ tôn vinh những đôi chân thon dài, mà mẫu quần này còn giúp “đánh lừa” cảm giác về một đôi chân to không hoàn hảo. Chọn những chiếc quần leggings với gam màu tối sẽ giúp bạn khắc phục mọi khuyết điểm, trở nên tự tin và lôi cuốn hơn cả.



Leggings họa tiết lạ mắt



Hình: prettylifeanonymous.blogspot.com



Họa tiết luôn đem đến nhiều điều thú vị và mới lạ cho trang phục.


Những mẫu leggings này thường có xu hướng nhiều họa tiết và màu sắc vì vậy nó sẽ đẹp hơn nữa khi được mặc cùng những chiếc áo dáng dài đơn giản, nhã nhặn.



Leggings da



Hình: shefinds.com



Leggings da chứng tỏ được sức hút của mình với những ai có cá tính, độc lập và mạnh mẽ.


Leggings da với nhiều mẫu mã, từ leggings da bóng với hình ảnh quyến rũ gợi cảm, đến leggings da trơn cho phong cách nữ tính. Ðôi khi chỉ một sự kết hợp rất đơn giản, leggings da cũng có thể tạo hiệu ứng cho chiếc áo đơn điệu tưởng chừng đã lỗi thời, tạo nên một style rất sành điệu và cá tính cho bạn. (N.L)

Tìm ba chị em ruột.

Trần Thị Kính, Trần Minh, Trần Thị Xuân – ba chị em ruột. Trước học bán công Nguyễn Công Trứ, Ðà Nẵng. Nay các bạn ở đâu, nhận được tin, xin liên lạc với Hường (bạn học cũ): (626) 228-6184 hoặc thư về Nguyễn Thị Hường: 3822 Balwin ave., #19, El Monte, CA 91731.

Không học được tí nào của đàn ông Mỹ!

 


LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]


 


Không học được tí nào của đàn ông Mỹ!


 


Ba má em lấy nhau hơn 40 năm. Má em rất yêu và lo cho chồng, trong bữa ăn, em thấy món gì ngon là má em dành cho ba. Ngày xưa mà còn thấy má thích cái này thích cái kia, bây giờ thì không còn thấy má thích nữa, mà chỉ thấy ba thích, má em chỉ ăn những đồ thừa của những ngày hôm trước. Nếu có rầy má thì má nói “bỏ tội trời.” Má rất ghét ăn cháo, nhưng từ ngày ba bị rụng mấy cái răng thì má cứ hay nấu cháo. Má em làm như trên đời này chỉ có ba em là cần phải phục vụ.


Má thương ba em ghê lắm, nhưng em không biết sao hình như ba em không thương má, ba em hay cằn nhằn, la rầy, khó chịu. Nhiều khi em thật bực ba. Ba em qua Mỹ đã lâu vậy mà không học được tí nào của đàn ông Mỹ. Trong nhà ba em cứ kiểu chồng chúa vợ tôi. Cả ngày chỉ đọc báo xem tivi, còn thì má em đầu tắt mặt tối, lo đủ các thứ trong gia đình. Ngay cả những việc nặng nhọc cần bàn tay người đàn ông thì má em cũng giành làm.


Em rất muốn nói thẳng với ba em là nên phụ má một tay, nên nói năng dịu ngọt với má, nhưng từ hồi nào đến giờ, cả nhà coi ba như ông trời con, cả em cũng vậy, em cũng sợ ba em, mặc dù em thấy khó chịu quá, mà cũng nhiều lần không dám nói. Rồi còn bị má cản, má không cho em nói, và lại tìm cớ này cớ nọ để bênh vực ba. Câu mà má em thường dùng để chạy tội cho ba là: “Thôi ba già rồi, chìu ba đi, lỡ một mai không còn ba nữa mình sẽ hối hận là đã không chìu chuộng ba.” Khi nào nghe vậy là lòng tức của em lại tan biến ngay. Nhưng chẳng lẽ cứ để má em chịu hoài cảnh như vậy. Mà hình như càng già ba em càng khó, cứ bắt ne bắt nét má. Thỉnh thoảng còn ghen bóng ghen gió nữa. Riết rồi má em ra đường chẳng dám ăn mặc đàng hoàng, vì ba em sẽ nói, già rồi ra đường ai nhìn mà còn diện.


Thưa anh chị, chịu đựng hoài như vậy có đúng không? Em có nên nói với ba em để ba em sống bớt ích kỷ không. Em xin cám ơn anh chị.


L.H.Lưu


 


Ðọc thư em, Nguyệt Nga hình dung cảnh rất hay thấy trên các đường phố ở Little Saigon, cảnh hai ông bà Việt Nam lớn tuổi, đi xa nhau hàng mấy thước, mà thường là ông đi trước và đi tay không hay có cầm thì chỉ cầm tờ báo, trong khi bà đi sau thì tay xách nách mang. Họ vừa đi vừa nói chuyện rất lớn, mà thường là gây gổ, cằn nhằn nhau.


Hôm nào em thử gây sự với ông đi đàng trước, hay với bà đi đàng sau, em sẽ thấy phản ứng của người còn lại. Họ sẽ không tha cho em, họ ra sức bênh vực “người đồng hành” không cần lý lẽ. Và khi ấy em mới biết họ là một cặp vợ chồng đã sống hàng chục năm với nhau.


Trở lại trường hợp ba má em. Ba chướng, má chìu, nhưng má không khó chịu, má không la lên là được rồi. Ăn một món ngon, chưa chắc đã ngon, bằng nhìn người thương của mình được ăn một món ngon, nhất là món đó do mình cung cấp.


Kệ ba má em à! khi nào má không chịu nổi thì má sẽ la lên, bấy giờ em tiếp cứu cũng chưa muộn.

Tết nhớ nhà

 


LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].


 


Tết nhớ nhà


 


Long Trần


 


Bên này bờ đại dương


Trời không xanh biển lặng


Cali… Xuân về buồn!


Bâng khuâng hồn lữ khách


Mơ về nơi rất xa…


Bên kia bờ đại dương


Biển quê hương yêu thương


Sóng ấm êm vỗ bờ


Qui Nhơn Xuân dần đến


Ðường hoa rộn ràng vui


Hương hoa thơm từng nhà


Sắc hoa tươi nơi nơi


Có còn ai, ai còn…


….


Dấu chân nào trên cát


Sợ sóng say, gió lay


Mái tóc nào mây bay


Mưa xanh trời chợt ướt


Ánh mắt nào trong xanh


Cùng biển xanh long lanh


Ðôi môi nào ngây thơ


Chưa biết hé đợi chờ


Vòng tay nào khờ khạo


Ngại ngần quanh bờ vai


Hơi thở nào thơm tho


Ðưa anh vào cõi mơ…


….


Qui Nhơn ngày nào về


Có còn xa lắc lơ


Xuân nào về Qui Nhơn


Dấu xưa biết có còn…!


(Cali., 2 tháng 6, 2013)

Người Sài Gòn

 

20-02-2013


Sài Gòn Tiếp Thị




Người Sài Gòn




Bài: Nhị Nguyên


Ảnh: Hà Thành




SGTT.VN – Lần đầu tiên lên Sài Gòn là để đi thi đại học. Tôi và một thằng bạn thi chung trường nên đi chung với nhau. Ở thì không lo vì đã có nhà người quen ở bên kia cầu chữ Y. Chỉ lo cái chuyện ăn uống giữa hai buổi thi.


 





Ngay sau khi thi xong môn đầu tiên, hai đứa kéo nhau ra quán cạnh trường kêu hai dĩa cơm sườn. Cầm cái muỗng, cái nĩa để ăn cơm dĩa mà cứ lọng cọng. Ăn hết dĩa cơm, uống cạn mấy ly trà đá tự múc ở trong cái xô để ở góc quán mà bụng vẫn trống không. Nhỏ lớn ở quê khi nào đi đâu xa thì cơm đùm cơm bới mang đi theo chứ có khi nào ăn cơm tiệm để mà biết kêu cơm thêm. Kêu thêm dĩa nữa thì không dám vì sợ không đủ tiền ăn cho ngày mai, ngày kia… Ngó quanh ngó quất, thấy bàn nào cũng để một nải chuối, mọi người ăn xong cứ thuận tay bẻ, người một trái, người hai trái. Thế là hai đứa sáng mắt, chuối này chắc người ta cũng cho không như trà đá. Vậy là, chỉ một loáng nguyên cả nải chuối để trên bàn chỉ còn đống vỏ.


Khi tính tiền, thấy phụ quán cứ đếm đi đếm lại mấy cái vỏ chuối để trên bàn rồi nhìn chằm chằm, thi thoảng lại liếc qua bà chủ quán đang đứng gần đó cười mím chi thì đâm lo. Không biết tiền mang theo có đủ để trả không.


Nhìn hai đứa gom từng đồng bạc để bỏ lên bàn, bỗng nhiên chủ quán bước lại. Thôi, tính hai dĩa cơm thôi. Phần chuối chắc là không biết có tính tiền nên lỡ ăn chị không tính. Ngày mai ăn có thiếu thì cứ kêu cơm thêm mà ăn, để bụng đói không làm bài được đâu.


Chỉ có nải chuối, cho thấy tính cách người Sài Gòn.


Cuộc sống không thẳng tắp. Bon chen lên Sài Gòn không phải lúc nào cũng dễ kiếm tiền. Cũng trong những năm thập niên 1980, có lần, tôi thử sức mình với nghề đạp xích lô. Mượn chiếc xe của ông chú vào buổi sáng, lúc ấy chú cho xe ở nhà để ngủ sau một đêm chạy mối chở hàng. Lần đầu tiên chạy xích lô chỉ có chạy xe không từ bên này sang bên kia cầu chữ Y đã muốn hụt hơi. Thế nhưng vẫn ráng vì trong túi không còn tiền. Chạy lòng vòng Sài Gòn cả tiếng đồng hồ, ngang qua rạp Quốc Thanh (đường Nguyễn Trãi), thấy một đôi nam nữ đi ra, tay ngoắt, miệng kêu: Xích lô!


Luồn tay kéo thắng ngừng xe lại hỏi: Anh chị đi đâu?


Cho ra bến xe Miền Tây. Nhiêu?


Dân miền Đông mới lên Sài Gòn tập tành chạy xe kiếm sống, biết bến xe Miền Tây đâu mà cho giá. Thôi đành chơi trò may rủi: Dạ, em mới chạy xe chưa rành đường, anh chị chỉ đường em chở. Tới đó cho nhiêu thì cho.


Tưởng không biết đường thì người ta không đi, ai dè cả hai thản nhiên leo lên. Người con trai nói: 15 đồng mọi khi vẫn đi. Cứ chạy đi tui chỉ đường.


Sức trẻ, thế mà vẫn không chịu nổi đường xa, đạp xe chở hai người từ rạp Quốc Thanh đến chân cầu Phú Lâm thì đuối, liệu sức không thể nào qua khỏi dốc cầu đành tính chước bỏ của chạy lấy người. Xuống giọng: Em mới chạy xe, đi xa không nổi. Anh chị thông cảm đi xe khác giùm.


Ai ngờ người con trai ngoái đầu lại: Tui biết ông đuối từ hồi nãy rồi. Thôi leo lên đằng trước ngồi với bà xã tui. Đưa xe đây tui đạp cho. Tui cũng từng đạp xích lô mà!


Thế là, vừa được khách chở, lại vừa được lấy tiền. Không phải 15 đồng mà tới 20 đồng.


Chắc cũng chỉ có người Sài Gòn mới khoáng đạt như vậy!


Người Sài Gòn tốt bụng, chia sẻ không từ những chuyện cá biệt, người nơi khác vào Sài Gòn hỏi đường thật dễ chịu. Già trẻ lớn bé, gặp ai hỏi người ta cũng chỉ dẫn tận tình. Có nhiều người còn bỏ cả công việc để dẫn kẻ lạc đường đi đến đúng địa chỉ cần tìm. Có những địa chỉ nhiều người hỏi quá, thế là người Sài Gòn nghĩ cách viết hoặc bỏ tiền ra đặt làm một cái bảng đặt bên lề đường, gắn vào gốc cây. Đôi khi, kèm theo một câu đùa, câu trách rất Sài Gòn ở cái bảng này khiến ai đọc cũng phì cười. Như cái bảng viết trên nắp thùng mốp trên đường Sư Vạn Hạnh mới đây: “Bà con nào đi photo thì qua bưu điện bên đường. Hỏi hoài mệt quá!”


Đi xe ôm, taxi, gặp đúng dân Sài Gòn thì mười người hết chín không lo bị chặt chém, vẽ vời. Đôi khi, kêu giá là vậy, nhưng khách không có tiền lẻ hoặc hết tiền người ta còn bớt, thậm chí cho thiếu mà không cần biết khách ở đâu, có trả hay không. Với người Sài Gòn, đó là chuyện nhỏ.


Ở Sài Gòn, cho tới bây giờ vẫn còn nhiều nhà để một bình nước suối trước nhà kèm thêm một cái ly, một cái bảng nước uống miễn phí. Và bình nước này không bao giờ cạn, như lòng tốt của người Sài Gòn.


Có người đã phát hiện, khi bạn chạy xe trên đường phố Sài Gòn, nếu có ai đó chạy theo nhắc bạn gạt cái chân chống hay nhét lại cái ví sâu vào túi quần thì đích thị đó là người Sài Gòn.


http://sgtt.vn/Loi-song/174204/Nguoi-Sai-Gon.html



10 thành phố tốt nhất nước Mỹ cho người tìm việc

 


Ngọc Lan (Theo Forbes)


 


Các nhà nghiên cứu của trang web tài chánh NerdWallet căn cứ vào 26 thành phố lớn nhất ở Mỹ để tìm xem đâu là nơi có nhiều triển vọng nhất dành cho người đang tìm việc làm. Họ xem xét mức độ phát triển dân số từ năm 2011 đến 2012 như dấu hiệu tăng trưởng kinh tế, tỉ lệ thất nghiệp của dân địa phương, thu nhập bình quân của người dân và chi phí cho cuộc sống, phản ánh việc sử dụng đồng tiền nơi đây.









Hình: Thành phố Austin, tiểu bang Texas. (Hình: austincondoreviews.com)


Theo những tiêu chí đó, kết quả là thành phố Austin của tiểu bang Texas được xem là nơi tốt nhất cho người tìm việc, với tốc độ tăng trưởng dân số bùng nổ và tỷ lệ thất nghiệp dưới mức trung bình. Ðây cũng là nơi được xem là chi phí cho cuộc sống thấp, khi tiền thuê một căn chung cư hai phòng chỉ có $968 một tháng.


“Austin đang trở thành một trung tâm công nghệ. Hãng IBM và Dell có mặt tại đó, và nó đang thu hút nhiều hơn các doanh nghiệp công nghệ sinh học.” Bà Stephanie Wei, phó chủ tịch của Financial Literacy tại NerdWallet, cho biết.


Trong thực tế, 5 trên 10 thành phố tốt nhất cho người tìm việc đều thuộc tiểu bang Texas. Những nơi này chi phí cuộc sống không những thấp mà lại có những công việc làm khá tốt. Houston, Fort Worth, Dallas và San Antonio đều đang trên đà thích hợp phát triển các ngành công nghiệp viễn thông và khoa học sinh học.


NerdWallet liệt kê danh sách 10 thành phố tốt nhất để tìm việc, trong đó có cả giá thuê một căn chung cư hai phòng:


 


1. Thành phố Austin, TX:


Mức độ phát triển dân số: 3.8%


Mức thất nghiệp: 6.2%


Thu nhập bình quân: $31,170/năm


Tiền thuê trung bình: $968/tháng


 


2. Thành phố Washington, DC:


Mức độ phát triển dân số: 2.7%


Mức thất nghiệp: 10.2%


Thu nhập bình quân: $43,993/năm


Tiền thuê trung bình: $1,823/tháng


 


3. San Francisco, CA:


Mức độ phát triển dân số: 0.9%


Mức thất nghiệp: 8.6%


Thu nhập bình quân: $46,777/năm


Tiền thuê trung bình: $2,702/tháng


 


4. Thành phố Denver, CO:


Mức độ phát triển dân số: 3.3%


Mức thất nghiệp: 9.1%


Thu nhập bình quân: $32,051/năm


Tiền thuê trung bình: $931/tháng


 


5. Thành phố Houston, TX:


Mức độ phát triển dân số: 2.2%


Mức thất nghiệp: 8.2%


Thu nhập bình quân: $26,849/năm


Tiền thuê trung bình: $1,311/tháng


 


6. Thành phố Fort Worth, TX:


Mức độ phát triển dân số: 2.3%


Mức thất nghiệp: 8.0%


Thu nhập bình quân: $24,270/năm


Tiền thuê trung bình: $980/tháng


 


7. Thành phố Dallas, TX:


Mức độ phát triển dân số: 2.1%


Mức thất nghiệp: 8.5%


Thu nhập bình quân: $27,251/năm


Tiền thuê trung bình: $792/tháng


 


8. Thành phố Seattle, WA:


Mức độ phát triển dân số: 2.0%


Mức thất nghiệp: 7.5%


Thu nhập bình quân: $41,695/năm


Tiền thuê trung bình: $1,417/tháng


 


9. Thành phố San Antonio, TX:


Mức độ phát triển dân số: 2.4%


Mức thất nghiệp: 7.4%


Thu nhập bình quân: $22,333/năm


Tiền thuê trung bình: $823/tháng


 


10. Thành phố Charlotte, NC:


Mức độ phát triển dân số: 2.7%


Mức thất nghiệp: 9.2%


Thu nhập bình quân: $31,667/năm


Tiền thuê trung bình: $790/tháng


 

Nhật ký của một lần sửa sắc đẹp

Thái Hà (Theo Barbara Florès, tạp chí More)


 


“Khi cuộc hôn nhân 30 tuổi của tôi đổ vỡ, tôi khóc đến độ hai mắt sụp xuống, làm thành hai cái túi bự trên mặt. Giải quyết hai cái túi ấy xong, nỗi đau trong lòng tôi cũng mất theo.”


Ngồi bên kia cái bàn trong tiệm ăn, cô con gái ngoài 20 tuổi của tôi nhìn mẹ chăm chú rồi khẽ khàng nói:


-Ðôi mắt của mẹ cần đến bàn tay ông bác sĩ thẩm mỹ rồi!


Tôi cười, bảo con:


-Con nói tầm phào. Ở tuổi mẹ, có chồng con, sao mẹ phải cần sửa sắc đẹp?


Quả thật thế! Tôi lập gia đình tới nay yên ổn gần 30 năm nên luôn gạt bỏ ngoài tai lời phê bình của con gái, xếp nó vào chung với những thứ khác mà cô nghĩ là tôi cần: làm mắt bằng laser, bơm ngực, hút mỡ bụng, v.v… Tuy nhiên, đây là câu chuyện xảy ra trước khi ông chồng tôi, tức là bố cô, bỏ tôi. Suốt gần 2 năm trời, tôi khóc liên tục, đến một lúc hai cái túi dưới mắt tôi phồng lên, bám cứng trên khuôn mặt tôi, ở lì. Ðồng thời, tôi gầy sọm đi, mất 30 pounds, hốc hác, làm cho đôi mắt trông càng tiều tụy hơn.









Hình minh họa: Nguyễn Thanh Vân


Con gái tôi bắt gặp quả tang tôi gọi điện thoại cho bố cô, năn nỉ ông trở về. Cô khuyên mẹ nên mạnh dạn đi con đường mới và đây là điều tôi không bao giờ nghĩ tới cả.


Dẫu sao, tôi tự nhủ chẳng có lý do gì để tôi cứ ngồi một chỗ như cái bị rách, chờ đợi mỏi mòn ông chồng bạc bẽo. Bạn tôi vừa mới đi sửa mắt, trông chị ta đẹp hẳn ra. Tìm hiểu xem phẫu thuật nào thích hợp cho tôi đâu có hại gì, cứ thử xem!


 


Tìm hiểu:


Tôi đang ngồi tại phòng mạch Bác Sĩ P. Căn phòng trang trí thanh lịch và tôi tự hỏi lý do gì tôi tới đây bữa nay? Liệu sự chịu đựng dao kéo thẩm mỹ có giúp cải thiện chút nào vấn đề tôi bị chồng bỏ, hay không? Tôi tự trấn an mình bằng ý nghĩ “chỉ tìm hiểu thôi mà!” Ông P. không phải là vị bác sĩ thẩm mỹ rẻ nhất hay đắt nhất. Sở dĩ tôi tìm đến ông là vì nhóm bác sĩ chỗ con gái tôi làm việc đã giới thiệu ông cho tôi. Theo họ, ông là người xuất sắc nhất trong vùng. Trước đó, cả ba vị bác sĩ mà tôi tham khảo đều đồng ý rằng tôi cần sửa cả hai mí mắt trên và dưới. Họ nói như nhau: “Mắt bà sẽ to hơn, linh hoạt hơn.”


Cho tới giờ phút này, tôi chưa bao giờ bận tâm về việc mắt tôi cần phải trông linh hoạt cả. Tôi cũng không hề bận tâm về làn da nhăn, đuôi mắt có chân chim hay mí mắt xệ. Tôi giống bố tôi ở cái tính ân cần và tử tế. Thế nhưng bây giờ, hai cái túi mỡ dưới mắt làm phiền tôi quá đỗi. Chỉ với hai mí mắt trên, tôi nhìn rõ là một phụ nữ 56 tuổi. Thêm hai mí mắt dưới, tôi giống như tài tử xi nê Al Pacino. Bác Sĩ P. cho tôi xem trên máy vi tính, vài tấm hình các thân chủ của ông. Tôi để ý quan sát, thấy những tấm hình trước và sau khi giải phẫu được thực hiện với cùng một ánh sáng đèn chụp nên tôi tin ông ngay. Bản thân ông cũng trông trẻ hơn các ông bác sĩ thẩm mỹ khác. Ông nâng hai mí mắt dưới của tôi lên và chỉ cho tôi biết tôi cần phẫu thuật thẩm mỹ can thiệp cách nào? Ông nói: “Tôi sẽ không cắt nhiều da bởi vì nếu làm thế, bà sẽ không nhắm được mắt nữa.”


Tôi rụt rè hỏi: “Có thể nào làm nhẹ nhàng hơn không?”


Ông trả lời: “Dùng Laser hoặc phương pháp lột bằng hóa chất có thể tạm làm biến mất chỗ da nhăn dưới mắt song chỗ da thừa và mỡ thì phải cần giải phẫu để lấy chúng đi. Dấu bầm chỉ cần 2 hay 3 tuần là hết hẳn.” Ðôi mắt xanh biếc, thẳng băng không một nếp gấp của ông bác sĩ sáng lấp lánh với sự tự tin hơn là lòng trắc ẩn. Tôi lập tức ký ngay cho ông tấm chi phiếu trị giá $2,600 đô la và một tấm nữa, $600 đô la cho phòng mổ.


 


Ngày trọng đại:


Tôi đến trung tâm giải phẫu đúng 6 giờ sáng. Trước đó, tôi đã theo đúng chỉ dẫn của bác sĩ: Không uống chất lỏng trong vòng 12 tiếng đồng hồ trước khi lên bàn mổ, mặc quần áo rộng và đi giầy đế thấp, có sẵn thuốc theo toa đã cho (thuốc chống buồn nôn và Darvocet chống đau). Tôi không chịu Vicodin vì công dụng quá mạnh nhưng bây giờ ngồi đây nghĩ lại, tôi quyết định sẽ phải mua, dư hơn thiếu.


Ngồi trước mặt tôi là một bà vóc vạc mảnh mai, mặc quần áo thể thao ngắn và người đàn ông mà tôi đoán là chồng bà. Tôi thắc mắc không biết chồng bà có yêu bà hơn với một đôi mắt không có túi mỡ dưới mí không? Liệu ông ta có dễ dàng bỏ bà chỉ vì “cái con ngựa cái” mà ông ta gặp đâu đó không? Tôi định rảo bước tới chỗ để bình cà phê nóng, mùi thơm dậy khắp gian phòng đợi nhưng cô tiếp viên phòng mạch đã chận đứng tôi lại: “Bà làm gì vậy? Không được tới chỗ đó đâu!” Tôi sực nhớ ra bị cấm không được uống nước và cảm thấy bực mình.


Sau khi làm thủ tục nhập viện, tôi được dẫn tới cái giường có màn quây kín xung quanh. Ðám y tá đông vui, ồn ào như ong bay, cô thì đo áp huyết, cô thì gắn IV để vào thuốc mê, cô đem cho mấy cái chăn bỏ máy sấy thật ấm. Tôi lấy một lúc ba chiếc.


Cô y tá tóc vàng Sandy, vừa lụi kim IV vào cánh tay tôi, vừa dỗ dành: “Bà chịu khó một chút, xong ngay thôi!” Rồi Bác Sĩ P. bước vào, tươi cười. Ông dùng bút lông mực đen, dịu dàng vẽ 2 cái vòng tròn dưới mắt tôi và nói: “Bà sẽ ngủ một giấc mơ màng nửa tỉnh nửa mê nhé!” Cảm tạ Thượng đế không bắt tôi phải nhìn con dao mổ chĩa xuống mắt mình. Sandy đẩy nguyên cái giường có tôi nằm trên với đầy đủ bộ sậu cọc treo IV dọc theo cái hành lang sáng trưng. Cô vỗ nhẹ vào vai tôi: “Bà cứ thoải mái, không sao đâu.” Và đó là câu nói cuối cùng trí nhớ tôi ghi lại.


Khi tỉnh dậy, tôi thấy mờ mờ hình ảnh con gái ngồi bên cạnh giường, trong tay cầm cái gì tựa như đôi giầy của tôi. Cô cất tiếng: “Bác sĩ nói đẹp lắm mẹ! Mẹ ok.” Tuy vậy, tôi cảm thấy buồn ngủ đến nỗi không muốn soi vào gương để xem mình thế nào.


Mặc dầu tôi có thể bước đi nhưng người ta vẫn để tôi ngồi xe lăn ra bãi đậu xe. Tôi không cảm thấy đau đớn chút nào cả, tuyệt đối không. Về nhà, tôi lại làm theo lời dặn: nằm gối cao, hai chiếc chồng làm một, chườm đá cho bớt sưng. Con gái hỏi tôi có cần gì không? Tôi trả lời: “Không, mẹ không cần gì cả, chỉ hơi mệt thôi.” Thật ra, có con gái mặc đồng phục y tá ở ngay ngưỡng cửa phòng, tôi rất an tâm. Tôi ngủ một giấc ngon lành đến 4 giờ chiều. Thức dậy, tôi cắt hai lỗ nhỏ trên khăn đá chườm mắt để xem TV. Chập tối, Bác Sĩ P. điện thoại hỏi thăm, tôi cho ông biết tình hình rất tốt. Trong hai ngày tiếp theo, tôi cứ đợi hễ đau thì uống Vicodine nhưng không có cơn đau nào làm phiền tôi cả.


 


Ngày thứ hai:


Tấm gương phòng tắm phản chiếu những đường chỉ khâu lờ mờ, đen thui, bên dưới hàng lông mi của tôi, đi kèm với hai quả cầu mầu đỏ thẫm, sưng húp híp ở cái chỗ xấu xí, đáng ghét mà tôi đang muốn dẹp chúng đi. Trông tôi bết bát hơn là tôi tưởng. Tôi nói với con cháu ngoại lên tám: “Bà ngoại có hai con mắt đen thùi lùi.” Cháu trả lời: “Không phải màu đen đâu ngoại ơi, nó tím bầm hà!”


Mắt tôi vẫn còn tê cứng. Ðuôi mắt thì ngứa. Tuy nhiên, tôi cảm thấy khá khỏe khoắn để đi tắm một cái rồi trả lời e-mail. Giữa những lần đắp mắt bằng nước nóng (tôi được dặn là sau 24 tiếng đồng hồ chườm nước đá, phải đổi qua chườm nước nóng) tôi gọi bạn bè, cậu con trai và cô con gái nữa: “Mình/mẹ vừa đi sửa mắt hôm qua. May 20 mũi.” Một người tôi không muốn gọi là ông bố mấy đứa con của tôi. Ông ấy dư biết tôi đang làm gì nên thế nào chả gọi?


 


Ngày thứ ba:


Những mũi khâu bớt căng cứng khi tôi thử sờ tay vào. Nhìn lại, tôi thấy chuyện tệ hại nhất khi giải phẫu thẩm mỹ là phải nhịn cà phê. Bữa nay tôi có thể tái xuất giang hồ được rồi, có thể tôi sẽ đi chợ và ghé qua thư viện mượn sách. Tôi dùng kem concealer để che chỗ bị bầm, cẩn thận không để kem dính vào các mũi khâu bởi vì bác sĩ dặn không được trang điểm trước thời hạn 4 ngày sau khi mổ. Mặc dầu vậy, tôi vẫn không giấu được hết hai cái quầng bán nguyệt tím đen trên mặt. Tôi lái xe thẳng một mạch từ thư viện ra tiệm cà phê, mặc áo khoác dài và đeo kính đen to tướng. Tôi tránh chạm mắt với cô thâu ngân viên, cảm giác như mình là viên thám tử chìm đi hành hiệp.


Tôi quay về nhà, thấm mệt nên chui vào chăn. Tôi có đủ thứ trong tầm tay: kiếng đeo mắt, điện thoại, cái viễn khiển TV, báo chí, thuốc, tấm đắp mắt, con chó và con mèo.


Ðuôi mắt tôi hơi ngứa nên tôi uống đại Vicodin, hy vọng sẽ hết. Ai dè thuốc làm tôi say, đầu óc mờ mịt và cơn ngứa còn tệ hơn. Khi con gái tôi về tới nhà, cô giải thích cho mẹ: “Tất nhiên rồi mẹ! Mẹ không biết Vicodin có hậu quả phụ là làm cho ngứa ư?”


 


Ngày bốn:


Tôi đem cái gương soi mặt vào giường và nhìn mắt đổ nước mắt sống. Tôi thấy những mẫu chỉ tự tiêu, quăn, nhỏ xíu, rơi ở giấy Kleenex chặm mắt.


 


Ngày sáu:


Tôi bỏ qua những bộ đồ lót bằng satin trong ngăn tủ, lấy ra mặc bộ vải thường. Vả chăng, từ nay, ai là người sẽ thấy tôi mặc gì bên trong nữa nào?


Nước lấp lánh đầy ập trong đôi mắt sưng tấy của tôi như keo dán. Miếng đắp ướt rượt không chỉ lấy đi nước mắt mà cả cái chất gì dinh dính như keo chải tóc. Trời ơi, sau tất cả những chuyện này, nếu trông tôi không khá ra chút nào thì sao đây?


Tôi thức giấc giữa đêm, moi óc cố tìm những cái tên mới để gọi ông chồng cũ của tôi ngoài những cái tên đã gọi nhẵn như là “tên đào ngũ, kẻ phản bội, đứa hèn nhát.” Tại sao mãi mà hắn không gọi tôi? Nghĩ thế, tôi lại khóc một trận đã đời và cảm thấy cơn ngứa dịu đi.


 


Ngày bảy:


Con trai tôi lái xe vượt mấy trăm dặm đường để đem cho bố cậu cái TV và cái máy chơi DVD. Cậu cũng biết là khó mà túm được ông bố ở nhà nên cậu thả đồ xuống chỗ của mẹ. Tôi bảo cậu: “Con lo mà gọi ổng, nói cho ổng biết đồ đạc ở đây nghe chưa! Mẹ sẽ không gọi ổng đâu.” Nói xong, tôi ngạc nhiên với chính mình vì thường thường tôi hay kiếm cớ để điện thoại cho ổng, ví dụ cái ổ cắm điện bị hư hay cái cây Noel lạc mất cái đế… Những lần như vậy, cuối câu chuyện, thế nào tôi cũng nức nở trên điện thoại, tay vắt mũi sùi sụt. Bây giờ, lý do gì mà tôi lại phải gọi ông ấy chứ? Tôi vừa đi giải phẫu thẩm mỹ mà!


 


Ngày mười:


Khi các mũi khâu đã tiêu hết chỉ, tôi thử kẻ mắt lần đầu. Lúc tô chì dưới mí, tôi nhận thấy mi mắt dưới của tôi vẫn còn tê. “Chúa ơi, vậy ra các dây thần kinh nơi này của con đã bị cắt, liệu con có cảm giác được nữa hay không?”


 


Ngày mười hai:


Tôi đi ăn trưa ngoài tiệm với con gái và cháu ngoại, quên không đeo kiếng mát che mặt nhưng cô hầu bàn chẳng thèm ngoái nhìn tôi tới lần thứ hai.


 


Ngày mười bốn:


Hai túi mỡ trên mặt tôi hoàn toàn biến mất, chỉ còn một vệt tím nhỏ dưới mắt trái. Tôi đi gặp Bác Sĩ P. Ông cho biết cảm giác sẽ dần dần hồi phục trở lại với thời gian và đường chỉ khâu sẽ tuyệt nhiên không nhìn thấy nữa.


Tôi hân hoan biết rằng trong hai tuần lễ vừa qua, giữa lúc lao đao và sợ hãi, tôi đã không suy sụp tinh thần đến nỗi phải gọi ông chồng cũ, thậm chí không thèm nghĩ đến cả việc nhấc điện thoại. Ông ta cũng không gọi tôi, đồ cà chớn! Cái TV và cái máy DVD vẫn còn nằm ụ trong ga ra song tôi không còn cảm thấy sự xô đẩy thúc giục tôi phải gọi ông ấy để cà khịa nữa. Và phải chăng kể từ đấy, tuy chưa ly dị hẳn, tôi đã khởi sự coi ông là cố nhân rồi?


 


Ngày mười sáu:


Tôi bắt đầu nhìn thấy đôi mắt mới, màu nâu kim sa, chỉ cần chút kem concealer trước khi trang điểm. Tôi cảm thấy đủ tự tin để gởi một tấm cận ảnh chân dung tới trang web Tìm Bạn. Tôi không mong cái kiểu hẹn hò qua email để vội vàng lao mình vào đâu nhưng nếu chuyện đó xảy ra, tôi biết rằng tôi nên khởi sự bước vào những liên hệ mới. Ý nghĩ này thật kinh khủng song tôi ngỡ ngàng nhận ra lòng tôi có chút hăm hở.


Suốt 30 năm, cuộc hôn nhân với chồng là tấm gương cho tôi soi mình vào. Không có nó, tôi chỉ là chiếc bóng mờ nhạt. Giờ đây, đứng trước tấm gương thật, tôi bỏ kiếng ra để khuôn mặt trở nên dễ nhìn hơn. Tôi nghĩ tới những kiểu gọng thật thanh lịch hoặc contact lens, ngay cả dùng phẫu thuật Laser để điều chỉnh thị lực. Với đôi mắt mới, tôi thực sự thấy mình khả ái lắm!

Ðừng để việc tìm mua nhà làm bạn thất vọng

 


Ðối với những ai đang săn lùng nhà, đây có thể là một tình cảm cuốn hút nóng bỏng ngay từ giây phút bạn bị căn nhà hấp dẫn khi nhìn từ bên ngoài. Nhưng đừng để sự quyến rũ của một phong cảnh đẹp đẽ làm cho bạn đi tới quyết định chọn căn nhà đó mà không tìm hiểu thêm một chút.








Việc săn lùng để tìm một căn nhà hoàn hảo về nhiều mặt cũng giống như tìm kiếm một mối tình hoàn hảo – rất hiếm trường hợp mọi điều về người tình của bạn phù hợp với những gì mà bạn mong ước. Những thứ mà lúc đầu bạn yêu thích có thể sau đó làm cho bạn chán và trở thành những thứ mà bạn không thích lắm sau này. Có phải điều đó có nghĩa căn nhà không thích hợp với bạn hay không? Không hẳn như vậy. Ðiều đó có thể đúng, nhưng nếu bạn hiểu mức độ chấp nhận của bạn – những gì quan trọng nhất đối với bạn trong một căn nhà, và những gì có thể bạn hoàn toàn không thể chịu đựng được – có thể bạn không muốn mua căn nhà sai lầm đó nữa.


Luôn luôn xác định rõ ràng và ghi nhớ những điều khoản đó trong đầu sẽ giúp bạn đưa ra những lựa chọn khôn ngoan, dù cho vài lãnh vực của căn nhà gắn chặt với tình cảm của bạn và như hối thúc bạn “hãy mua đi!”


Việc đi tìm nhà để mua nên giống như chuyện hẹn hò. Hãy từ từ. Hiểu rõ những thứ thiết yếu phải có, những thứ không quan trọng lắm nhưng bạn muốn có, và những thứ không khi nào bạn chấp nhận trong cuộc đời này.


Một điều mà bạn có thể làm để giúp giản lược tiến trình là khởi sự lập ra một danh sách những thứ mà bạn thích về căn nhà hiện nay của bạn. Nếu bạn đang thuê mướn, có thể có những đặc điểm về căn nhà, căn chung cư, hoặc sự phát triển của lối sống có hoạch định mà bạn muốn tìm thấy một lần nữa trong khu dân cư mà bạn sẽ mua căn nhà của bạn.


Chẳng hạn, bạn có thể muốn sống trong một cộng đồng có cổng hoặc một townhouse có một số tiện nghi sang trọng. Dọn tới một căn nhà biệt lập không có những loại tiện nghi đó có thể là một điều gây thất vọng thực sự. Ngoài ra, điều đó có thể có nghĩa bạn phải trả thêm tiền để nhận được những tiện nghi giống như vậy, những thứ mà trước đó được bao gồm trong tiền thuê của bạn. Trong khi đây có thể không phải là một điều quyết định cuộc thương lượng, nó chắc chắn có thể thay đổi đường lối sống của bạn. Do đó, đừng quên xem xét điều đó. Việc đi bộ một khoảng cách ngắn dọc con đường để tới phòng tập thể dục, hồ bơi, phòng tắm hơi sẽ khác với chuyện phải lái xe 20 phút hoặc nhiều hơn để tới một phòng tập thể dục hoặc tắm hơi, trong khi trước hết bạn cũng phải trả một số tiền phụ trội hàng tháng để trở thành hội viên.


Một điều khác cần phải xem xét là bạn đã tới xem nhà bao nhiêu lần. Cũng giống như việc hẹn hò, bạn có thể có bị thu hút ngay tức khắc, nhưng càng gặp gỡ người tình nhiều lần bạn càng khám phá được nhiều điều. Với một căn nhà (giống như với một người bạn đời tương lai!), bạn cần tới coi một vài lần và vào những giờ khác nhau trong ngày. Bằng cách này bạn sẽ khám phá ra những căn phòng nào bị tối và khi nào hoặc lưu thông ồn ào như thế nào trong giờ đông xe. Bạn có thể nhận thấy rằng có rất nhiều tiện nghi quanh khu phố bởi vì có những trường học ở lân cận. Liệu điều này có phù hợp với lối sống của bạn hay không? Việc xem một căn nhà và khu dân cư chung quanh vào những giờ khác nhau trong ngày có thể là một dịp mở mắt và có thể cho thấy căn nhà này phù hợp với lối sống của bạn như thế nào.


Khi bạn viết ra những gì mà bạn thích trong căn nhà hiện nay của bạn, bạn cũng nên lập ra danh sách những thứ mà bạn muốn tránh trong tương lai và những cái mới mà bạn hy vọng sẽ nhận được.


Nên nhớ, sự tìm hiểu không thể kéo dài mãi. Cũng như trong tình yêu, những dịp tốt sẽ biến mất nếu bạn chờ quá lâu! Do đó, hãy đeo một chiếc nhẫn vào ngón tay người ta, hay trong trường hợp này, hãy đưa ra một đề nghị về căn nhà đó! (nn)

Xiết nhà giảm tới mức thấp nhất kể từ năm 2007

 


Những vụ nộp hồ sơ khởi động thủ tục xiết nhà trong Tháng Giêng giảm tới mức thấp nhất kể từ Tháng Tư năm 2007


 


Con số các báo thị về việc người vay không trả nợ, lịch trình những vụ bán đấu giá, những vụ ngân hàng thu hồi nhà và những vụ nộp hồ sơ khác đã giảm còn 150,864 vụ trong tháng trước, tức giảm 7% so với Tháng Mười Một và giảm 28% so với Tháng Giêng 2012, theo RealtyTrac, một công ty địa ốc chuyên theo dõi những vụ xiết nhà. Trong khi đó những vụ nộp hồ sơ mới để khởi động thủ tục xiết nhà giảm tới mức thấp nhất kể từ Tháng Sáu năm 2006.








Theo ông Daren Blomquist, phát ngôn viên của RealtyTrac, cuộc khủng hoảng xiết nhà đã qua hẳn thời kỳ tột đỉnh của nó và hiện giờ đang giảm dần.


Những luật lệ có hiệu lực tại California đã đóng góp vào sự sụt giảm đáng kinh ngạc nói trên. Tiểu bang từ lâu đã ghi nhận con số những hồ sơ xiết nhà cao nhất so với bất cứ tiểu bang nào khác. Nhưng vào ngày 1 Tháng Giêng, một dự luật được gọi là Quyền Chủ Nhà đã trở thành luật, cung cấp thêm những biện pháp bảo vệ dành cho những người vay tiền không trả nợ ở California. Kết quả là, những vụ nộp hồ sơ để khởi động thủ tục xiết nhà tại California giảm 62% trong Tháng Giêng.


Theo các quy định mới, các cơ sở dịch vụ thu nợ thế chấp phải ngưng mọi thủ tục xiết nhà một khi con nợ nộp đơn xin điều chỉnh món thế chấp. Các cơ sở phục vụ cũng sẽ đứng trước những khoản tiền phạt lên tới $7,500 đối với mỗi món vay nếu họ ghi vào hồ sơ và nộp nhiều tài liệu không được kiểm chứng trong khi xúc tiến thủ tục xiết nhà.


“Ðã có một sự thúc đẩy từ phía sau để làm cho người ta bỏ nhà của họ trước khi dự luật này có hiệu lực,” theo lời ông Bill Purdy, một luật sư địa ốc ở Soquel, California. Kể từ đầu năm 2013, những vụ khởi động hồ sơ ở California nhanh chóng sụt giảm 40% so với Tháng Mười Hai và giảm 65% so với Tháng Giêng năm 2012.


Tháng trước, lần đầu tiên kể từ Tháng Giêng năm 2007, California đã không dẫn đầu toàn quốc về những vụ nộp hồ sơ xiết nhà. Thay vào đó, Florida chiếm vị trí hàng đầu, với 29,800 vụ nộp hồ sơ – hay cứ 300 căn nhà lại có một căn nằm dưới thủ tục xiết nhà – tiếp theo là Nevada và Illinois.


Vấn nạn xiết nhà trên toàn quốc không phải đã được sửa chữa – nhưng chúng ta đang tiến gần hơn tới việc đó, theo ông Blomquist. Những vụ nộp hồ sơ vẫn đang diễn ra với một nhịp độ gấp đôi nhịp độ trong năm 2005, trước khi cuộc khủng hoảng thế chấp lãi suất cao (subprime mortgage) phá hoại thị trường địa ốc. Và những vụ bán đấu giá nhà bị ngân hàng tịch thu gia tăng tại 26 tiểu bang, kể cả bốn tiểu bang lớn: Florida, Illinois, Pennsylvania và New Jersey.


Nhưng những vụ ngân hàng thu hồi nhà của những người vay không trả nợ, giai đoạn cuối dành cho những người vay tiền khi họ thực sự mất nhà của họ, giảm còn chưa tới một nửa con số kỷ lục 102,134 vụ vào Tháng Chín, 2010. Ông Blomquist tiên đoán sự cải thiện sẽ diễn ra đều đặn cho tới hết năm 2013.


Ông nói: “Có thể vào thời gian này năm tới, chúng ta sẽ lại bắt đầu nhìn thấy những con số trước cuộc khủng hoảng, những con số thuộc loại năm 2005.” (nn)

Tin mới cập nhật