Ngọc Lan/Người Việt
LGT: Với một người làm báo, thì niềm vui, nỗi buồn gần như gắn liền với độc giả. Không chỉ vậy, phóng viên Người Việt lại là người khá may mắn khi nhận được sự quan tâm, “chiếu tướng” của nhiều bạn đọc gần xa. Loạt ký sự dưới đây viết về chuyến “ngao du” của phóng viên Ngọc Lan cùng một số độc giả của nhật báo Người Việt đến từ Pháp, Úc, California, Oregon, Florida, Virginia và New York trong suốt 10 ngày, xuống biển, lên rừng, vào hang động, lên thủ đô.
Kỳ 1: Florida có phở bò giò heo
Chuẩn bị
Phải nói ngay và luôn là ngoài tôi, phóng viên nhật báo Người Việt, mà ai có đọc báo cũng đều có thể biết mặt, thì những người còn lại trong chuyến đi đều là “người dưng” với nhau. Mỗi người ở mỗi nơi, không cùng tiểu bang, khác cả quốc tịch. Vậy mà, qua Người Việt, đúng hơn qua một trang blog trên Người Việt, họ đã kết nối với nhau, xem nhau như bạn, như người thân, dù rằng, cho đến ngày bắt đầu hành trình có người vẫn chưa hề biết mặt nhau, họ chỉ là bạn với nhau qua con chữ.
Chuyến đi được mời gọi hơn cả năm trước từ anh Ken Zip ở Bradenton, Florida. Vị độc giả này muốn nhiều người cùng biết về vùng đất anh chọn định cư hơn 10 năm qua.
Mình sẽ làm gì khi đến Florida? Một kế hoạch được thảo qua. Sẽ đi câu cá – một thú tiêu khiển của nhiều người sống tại tiểu bang cực Nam Hoa Kỳ này. Sẽ đi thăm vườn rau của chú Mười Nguyễn, một nhân vật tôi từng nhắc đến trong loạt phóng sự liên quan đến nghề trồng rau của người Việt tại Wimauma. Sẽ đi thăm vườn trái cây của cô Chín Nguyệt ở Homestead, cũng là một nhân vật tôi từng phỏng vấn cho loạt bài nghề làm vườn của người Việt ở Hoa Kỳ. Rồi sẽ hướng về Key West, mảnh đất tận cùng cực Nam của xứ cờ hoa, nơi mà chỉ cần nín thở bơi… 90 dặm là chạm vào lãnh thổ Cuba! Và dứt khoát sẽ phải đến Orlando ăn buffet món tôm hùm trứ danh nữa.
Trạm dừng đầu tiên: ghé Phở Kiên Giang ở Tampa ăn phở bò giò heo. Trong hình: phóng viên Ngọc Lan (trái) và độc giả Cục Cục. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Hấp dẫn quá!
Rồi mình đi đâu nữa, sau khi rời vùng đất Mũi này?
Ðón máy bay đi Washington DC ngắm lá vàng, chui vào động thạch nhũ Luray xem sự kỳ thú của thiên nhiên, sẵn ghé bảo tàng xe hơi xem từ xe ngựa chuyển sang xe chạy xăng, chạy dầu ở buổi đầu ra sao. Dĩ nhiên, đã đến DC thì làm sao không đến Bức Tường Ðá Ðen, không ghé thăm Tháp Bút Chì, thăm đền tưởng niệm Tổng Thống Lincoln, ngắm nhìn dòng sông Potomac hiền hòa. Và bỏ qua sao được khu Eden, một kiểu “Little Saigon” của người Việt quanh thủ đô. Anh M&M, độc giả Virginia, nhận lãnh nhiệm vụ làm người hướng dẫn cho tour DC.
Ðến DC rồi, mình có nên thẳng tiến đến trung tâm tài chánh của “đế quốc Mỹ” luôn không? Thời gian không có nhiều, chỉ đi về trong ngày thôi, bằng xe hơi? Ði đi đi! Tất cả như “đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu.” Ôi mình sẽ đi New York, đến đảo Liberty nhìn ngắm Nữ Thần Tự Do. Mình sẽ đến phố Tàu, đến Ground Zero, ngắm nghía cầu Brooklyn. Chị Bình Trịnh, độc giả ở New York, sẽ cho bọn tứ xứ chúng tôi biết thế nào là Manhattan, là New York City.
Kế hoạch phác thảo xong, còn gì quyến rũ hơn thế. Vậy là a lê hấp, mạnh ai nấy mua vé máy bay, có người đến trước, kẻ đến sau, nhưng “anh hùng” sẽ hội tụ trong Tháng Mười.
Florida có phở bò giò heo
Thời gian chờ đợi rồi cũng tới, giờ phút vác ba lô lên vai, kéo theo cái va li nhỏ, chìa cái vé máy bay để boarding là ôi thôi, sung sướng đến vô cùng. Bởi đi chơi luôn là điều thú vị nhất trên đời! Giá mà tháng nào cũng được một lần đi chơi thì chắc bài vở mang về cho tòa soạn sẽ rộn ràng, sôi động lắm.
Tôi đi cùng chị Cúc, nhưng tôi lại thích kêu chị theo kiểu giọng… Huế, thành ra chị có nick name là “Cục Cục”. Chị Cục Cục đến từ Úc, là công dân Úc, dù hiện tại đang làm việc cho hệ thống đại học California.
Hai chị em bay chuyến bay đêm nên đến Tampa lúc 10 rưỡi giờ sáng. Anh Ken Zip, chủ xị vùng Florida, đón từ phi trường rồi chở hai tụi tôi đi ăn phở Kiên Giang cho biết phở Florida ngon làm sao.
Món ăn độc nhất vô nhị: Phở bò giò heo. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Mắt mờ, bụng đói, tay run, tôi kêu ngay luôn tô đủ thứ cho dễ ăn (giả sử có bán một nồi chắc tôi cũng dám kêu khi bụng đói như con sói).
Tô phở mang ra. Lần đầu tiên trong đời, tôi nhìn có… cục giò heo trong tô phở bò. Ngộ cái là đến lúc đó, chàng độc giả xứ Mũi cũng mới biết là quê hương mình có món phở độc nhất vô nhị: phở bò giò heo.
Cũng phải giới thiệu qua một chút về anh Ken Zip. Nhiều độc giả Người Việt Online biết anh qua nick name Ốc hay Ốc Chảnh từ những trang blog của phóng viên Người Việt, cũng như qua nhiều bài viết mượt mà tình cảm trong mục Viết Cho Nhau của trang Phụ Nữ. Sau 18 năm đóng đô ở tiểu bang vàng California, chàng Ốc ôm khối vàng tích cóp được bay sang tậu nhà lập gánh mới, ý quên, lập nghiệp mới ở vùng nhiệt đới Florida nơi có tên là thành phố Bradenton.
Ăn xong, chúng tôi được dẫn đi một vòng trong xóm Saigon đó coi chợ búa. Ra là người Việt mình đâu đâu cũng có mặt, mà có người Việt là có phở, có chợ, có bánh ú, bánh tét, bánh lá dừa. Mà cũng lạ là chỉ cần nhìn chợ Việt ở những nơi không là Việt Nam là thấy ngay quê hương hiện về trong nỗi nhớ.
Tối đầu tiên, tôi được chở đi coi người địa phương câu cá trên cầu Skyway cũ, gần nơi chiếc cầu mới mang tên Sunshine Skyway được xếp thứ 3 trong số 10 chiếc cầu đẹp nhất trên thế giới.
Nhìn người ta câu cá, lòng thấy thanh thản lạ. Này máy nghe nhạc, này ít lon bia, này là ghế bố. Bốn bề lồng lộng gió. Có cá cắn câu thì vui, không thì cũng là một buổi hít thở khí trời và gió biển. Lành đến thế thì thôi.
Ngày thứ hai trong chuyến chu du, anh Ken Zip đưa Cục Cục và tôi đến chợ hải sản I.C.Sharks ở St. Petersburg. Ðến xứ biển mà không ăn hải sản thì phí đời.
Sau khi ngắm nghía mấy càng cua đá được bán với giá $34/lb (nghe đồn đấy đang là mùa cua đá, mà mỗi con khi bắt lên, người ta chỉ được bẻ đúng một cái càng, rồi phải thả cua về lại biển), chúng tôi quyết định mua 12 con ghẹ lớn với giá $35, dĩ nhiên 12 con ghẹ có tới 24 cái càng lận, tính vậy cho tiện. Mà cũng lạ là chỉ bán ghẹ đực thôi, không thể nào tìm ra một con ghẹ cái.
Về nhà, Ốc Chảnh trổ tài làm cho mấy chàng ghẹ “đứng hình” bằng cách lấy tay massage lên yếm của nó. Những con ghẹ đang hung hãn giương ngoe giương càng bỗng ngay đơ ra khi được xoa xoa êm êm. “Thiệt là đến ghẹ cũng thích được… dê!”
Chàng ghẹ “đứng hình” khi được bàn tay massage lên yếm. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Sau khi gặm mấy con ghẹ… ốp xong, chúng tôi cùng ra sân bay để đón một chị từ Oregon đến và một chị từ Paris sang.
Ông bà xưa nói “đi một ngày đàng học một sàng khôn” quả không sai. Ngoài chuyện biết làm sao cho mấy chàng ghẹ “phê càng,” ra đến sân bay Tampa, tôi còn biết thêm là có những hãng hàng không được cho ký hiệu màu xanh, có những hãng màu đỏ. Nếu đi hãng xanh thì mình cứ theo các chỉ dẫn màu xanh, từ nơi đậu xe cho đến thang máy, nơi lấy hành lý…
Ra đến phi trường thì độc giả đến từ Pháp, có nick name An Lành, đã ngồi chờ trong thấp thỏm, âu lo gần cả giờ đồng hồ, không biết đêm nay mình ăn đâu ở đâu.
Chị An Lành là người du học ở Bỉ từ trước năm 1972, chuyên ngành ngoại giao. Biến cố 75 xảy ra, chị phải ở lại luôn bên ấy trước khi chuyển sang trời Tây. Và đây là lần đầu, “bà đầm” Pháp và “bà kangaroo” Úc biết mặt nhau.
Ðón được “bà đầm” rồi thì ngồi chờ tiếp để đón thêm độc giả Bidong. Nhìn nick name là có thể đoán được chị từng là thuyền nhân có thời gian trải nghiệm cuộc đời trên đảo Pulau Bidong trước khi định cư tại Mỹ.
Nhìn nàng Oregon hiên ngang đi ra, một vai đeo ba lô, một tay kéo cái carry-on, trước bụng đeo túi bao tử, và nói, “Phải chờ lấy thêm hành lý ký gửi,” tôi thốt lên kèm tiếng cười ha hả, “Chị dọn nhà hả chị?” (mà cũng vì thế làm tôi mất mấy ngày cứ đi theo rình rình hỏi xem thiệt ra chị Bidong mang gì theo mà nhiều dữ vậy!)
Về lại nhà anh Ken Zip khi đêm buông xuống đã sâu. Bốn độc giả từ nhiều nơi hội tụ cùng tôi có đủ chuyện để nói trong khi ngồi ăn phở nấu tại nhà (có sang Mỹ rồi mới thấy ai cũng phải trở thành đầu bếp hết) và nhâm nhi thêm món ghẹ… ế trước khi lên giường làm một giấc chuẩn bị cho chuyến đi chợ trời Wagon Wheel ngày hôm sau.
(Kỳ 2: Ði chợ trời, nghe người Lào nói tiếng Việt, đến Key West thăm nhà “Ngư Ông và Biển Cả”)






























































