Có phải anh chỉ “tám” chuyện với tôi

 





LTS:
“Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai) 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

 


Chào cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên.


Trước hết có vài lời chúc sức khỏe gửi đến cô và anh… Sau nhờ cô và anh… người ngoài cuộc có thể dành chút thời gian cho tôi vài lời khuyên làm cách nào để tôi có thể vơi đi nỗi buồn hiện nay vì tôi cứ trong vòng lẩn quẩn cho rằng mình đã sai sót không tế nhị… nên kết quả buồn như hiện nay…


Tôi đã 50, anh lớn hơn tôi 8 tuổi… ly dị vợ mười mấy năm nay… Anh ở miền Ðông… tôi hiện đang sống ở Bolsa… Tôi và anh quen nhau qua mạng đã 2 năm, gặp nhau 1 lần, sau vài tháng quen nhau nhưng khi anh qua chơi ở Calif. vì bận đi làm, tôi không có thời gian dành cho anh… Sau đó anh trở về miền Ðông… có giận hờn đôi chút đó nhưng chúng tôi vẫn liên lạc trở lại bình thường và trò chuyện mỗi ngày qua email rất vui vẻ… Tôi có cho anh biết thấy tuyết lạnh rất sợ… còn anh thì vướng bận nhà cửa và công việc làm không thể chuyển đổi… Rồi mọi chuyện cũng trôi qua… anh cũng nói bóng nói gió… nếu tôi là vợ anh thì thế này thế nọ… đôi lúc tôi cũng hưởng ứng nhưng cũng có lúc làm thinh vì thật lòng có sợ tuyết lạnh đó nhưng do hoàn cảnh, tôi còn mẹ già phải chăm sóc không nỡ ra đi… Tôi thấy vui và hạnh phúc khi được nói chuyện với anh mỗi ngày vì tính hài hước của anh nhưng thỉnh thoảng cũng tranh cãi vì anh là 1 sĩ quan của VNCH nên rất ghét Cộng sản… còn tôi thì lớn lên ở Vi?t Nam hơn nữa đời người dĩ nhiên không nhiều thì ít vốn từ ngữ cũng bị ảnh hưởng… Anh thường hay chọc quê tôi… rồi thì mọi chuyện cũng qua… Nhưng cách nay 2 tuần tôi nói anh “cá biệt”… anh không hài lòng với từ này và nói: Thấy rùng mình mỗi khi thấy từ Việt cộng… Tôi đã nói đùa: Nếu anh còn quen em thì anh sẽ còn rùng mình dài dài… Chỉ vì 2 câu nói này mà anh cắt đứt không liên lạc với tôi mặc dù mỗi ngày tôi đều đặn email cho anh với sự thắc mắc muốn anh trả lời: Không lẽ tôi đã sai… khi đùa quá đáng như thế… làm anh giận thật sự…


Mong cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên trả lời giúp sau khi đọc những dòng tâm sự của tôi:


– Việc tôi đùa với người bạn như thế có quá đáng không? Hiện nay tôi buồn nhiều có phải tôi đã đặt nặng tình cảm nơi anh?


– Việc anh cắt đứt với tôi vì lý do như thế có phải chỉ là một cái cớ… Và có phải suốt thời gian qua anh chỉ “tám” chuyện với tôi cho qua ngày chứ không có tình cảm gì hết… và hiện nay anh đang tìm cho mình 1 đối tượng khác phù hợp hơn…


– Và bây giờ tôi sẽ làm những gì để không buồn phiền nữa vì cứ tự trách mình…


Rất mong được sự gỡ rối.


Chân thành cám ơn.


Lê Tr.


 


Nguyệt Nga góp ý:


Ðọc thư bạn, Nguyệt Nga thấy người đặt nặng tình yêu là anh ấy chứ không phải bạn. Này nhé, quen nhau chỉ vài tháng là anh bay về Bolsa thăm bạn. Chắc chắn là bạn biết ngày anh về, vậy mà bạn cứ đi làm để rồi không có thời gian dành cho anh. Khi anh nói bóng nói gió chuyện hôn nhân thì có khi bạn hưởng ứng mà cũng có khi làm thinh. Bạn cũng không muốn theo anh vì sợ… tuyết, và sợ bỏ mẹ già! Nguyệt Nga tin 1000/100 mẹ bạn sẽ đi theo cùng trời cuối đất nếu chỗ đó làm bạn hạnh phúc.


Người ta nói: Yêu nhau ba bốn núi cũng trèo, bảy tám sông cũng lội, mấy vạn đèo cũng qua. Bạn toàn nại những cớ không chính đáng để không “qua”. Như thế còn trách ai!


Việc bạn đùa như thế đương nhiên là không quá đáng. Bạn buồn nhiều vì bạn muốn nhận nhiều, mà nhận nhiều sao được, khi không cho nhiều mà đòi nhiều.


Ảnh là người hài hước, vui vẻ, hay đùa… Cho nên lý do mà anh cắt đứt với bạn nhiều phần không phải vì bạn đùa.


Bạn muốn hết buồn phiền thì nên quên ảnh đi, vì theo cảm nhận của Nguyệt Nga thì bạn đang yêu bạn hơn yêu anh ấy, và anh ấy thì yêu bạn ít hơn yêu bản thân.


Lê Tr. ơi!


Chồng gần không lấy đi lấy chồng xa.


Một mai cha yếu mẹ già. Chén cơm ai bới, bộ kỷ trà ai lo


 


Vân Tiên trả lời:


Chị Lê Tr. thân mến,


Chị đã quen nhằm người cá biệt, thì thế nào cũng có lúc người ta hành xử theo kiểu của người cá biệt.


Nói chung là mỗi người có một (hay nhiều) cái tật. Anh ấy – không biết tên gì, nhưng chị đã nói anh ấy cá biệt thì Vân Tiên gọi anh ấy là ông CB – ông CB có một cái tật là ghét những chữ xuất hiện sau 1975. Ông CB không muốn người khác dùng chữ đó, CB đã cấm mà dân vẫn cứ làm, bị CB nghỉ chơi, cũng là tự nhiên thôi!


Chị ở Việt Nam hơn nửa đời người, chắc chị cũng quen với câu “sống chung với lũ”. Ở đây có cơn lũ mang tên CB, nếu chị muốn sống chung với lũ CB thì chị phải biết trôi theo dòng lũ CB. CB không muốn làm gì thì chị chớ có mà làm những gì CB cấm.


Bây giờ đã vỡ lở ra rồi thì chị nên quên cơn lũ đó đi, tìm người khác. Tại sao? Tại tình yêu kiểu đàn ông con trai nó khác kiểu phụ nữ. Ðàn ông con trai yêu nhanh, mà giận cũng dai. Người ta hay bảo tính giận dai là tính đàn bà, nhưng thật ra đàn ông con trai mới có kiểu giận rồi ghét luôn, nhiều hơn phụ nữ.


Ðường về lại với nhau, coi như hết rồi. Chị đã lỡ phạm nội quy do CB đặt ra, chị phải biết hậu quả là như vậy thôi.


Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại. Vân Tiên cho rằng chị có mất liên lạc với CB, cũng là một điều hay.


Vì, nếu đã là bạn của nhau, thậm chí bạn khác phái muốn tiến tới hôn nhân, thì điều đầu tiên hết là phải biết thông cảm, tha thứ, dễ dãi cho nhau.


Bạn bè chơi với nhau mà không thông cảm, không tha thứ, không dễ dãi, thì thà đừng chơi còn hơn. Nói chi vợ chồng.


Việc chị Lê Tr. dùng chữ sau 1975 là điều không thể tránh được. Vốn ngữ vựng của chị Lê Tr. có thể so sánh như một trại lính, mỗi chữ là một anh lính, tất cả các anh lính, theo chị, đều giống nhau vì đều là lính chị xài hàng ngày.


Người biết phân biệt chữ trước với sau 1975 không phải là chị mà là CB. CB lập ra kỷ luật trại, cho rằng lính này xài được lính kia không xài được, thì CB có trách nhiệm phải nói cho rõ.


Kỷ luật trại không rõ, mà CB vẫn cứ trách chị, thì Vân Tiên cho rằng CB không công bằng. Không biết thông cảm. Không biết tha thứ, không biết dễ dãi. Không cưới CB, theo Vân Tiên, không phải là chuyện cần tiếc nuối lắm đâu.


 

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT