Học cầm dao, học cầm kim


LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: NgocLannguoi-viet.com.


 


 


Ngọc Lan


 


1.


“Hey, An ở trường OCC có một lớp ngộ lắm, lớp dạy cầm dao.” Anh bạn hí hửng nói


Tôi nhăn mặt, “Thiệt hả?”


“Thiệt. Hình như người ta chỉ cách sử dụng khoảng 20 loại dao, dao nào dùng để làm gì.”


“À, vậy anh nên học lớp đó đi để biết cầm dao gọt xoài.”


Tôi nhớ có lần ai đó tặng cho anh bạn thùng xoài, anh tặng lại cho tôi, tôi nói, “Thôi, anh mang về ăn đi.” Ảnh nhe răng cười, “Mang về nhà không ăn được, tại tui không biết gọt.”


 


2.


Nói người rồi ngẫm đến ta.


Tôi không biết hồi nhỏ tôi đã học cách cầm dao, cầm kéo, cầm kim, xỏ chỉ như thế nào. Chỉ biết là tôi có thể làm được tất cả những chuyện thuộc về khâu vá bếp núc đó một cách khá nhuần nhuyễn từ năm 14, 15 tuổi.


Chuyện thêu thùa bị kim đâm tay chảy máu, không tính.


Cầm dao xắt gọt bị đứt tay chảy máu, không tính.


Chỉ nhớ nhất lần cầm con dao phay chặt trái dừa. Chặt một phát phập ngay vào ngón tay cái!


Nhớ đời. và cũng chợn chuyện cầm dao chặt bất kỳ thứ gì.


Cho mãi đến gần đây, mỗi lần muốn làm rau câu dừa lại phải chờ đợi năn nỉ ông xã chặt dừa giùm. Một hôm, mua thùng dừa về rồi, ông xã lại đi công tác. Ði tới đi lui, tôi cầm một trái, và se sẽ cầm con dao phay lên chặt thử. Không đến nỗi nào. Thế là bớt ám ảnh chuyện con dao phay phập vào tay.


 


3.


Bây giờ đến lượt con gái tôi.


Ngó qua ngó lại thì ra nó đã gần 15 tuổi. Chưa một lần nó biết cầm đến cây kim, sợi chỉ.


Ngày xưa tôi mặc áo có khuy có nút, nên tôi biết cầm kim xỏ chỉ kết nút làm khuy.


Giờ áo con toàn chui đầu hoặc xài zipper, nút và khuy đâu cần học cách đơm.


Ngày xưa chiếc quần rách gối, áo sờn cùi chỏ, tôi học cách mạng và thêu hình đắp lên vừa che chỗ rách, vừa là làm đẹp.


Giờ áo quần con chưa kịp lợt màu đã cho vào bao, gửi ra Goodwill.


Tôi lúng túng không biết phải chỉ con cách cầm kim làm gì.


 


4.


Tôi nhìn con gái đặt trái dâu lên thớt để xắt dâu thành từng lát mỏng. Tôi lắc đầu.


Nó chỉ biết cầm dao cho 2 chuyện: xắt bánh mì và xắt dâu. Cả 2 thứ đó nó đều phải để lên thớt xắt, chứ không dám cầm trên tay.


Tôi không biết ngày xưa lần đầu tiên tôi cầm dao, tôi đã cảm thấy như thế nào, má tôi có lo lắng không. Chứ nhớ lần tôi nhờ con gái xắt mấy cọng hành, nó loay hoay với con dao, rụt rè, sợ sệt con dao nhỏ cắt vào tay. Tôi nhìn thấy, phải lên tiếng, “Con để đó cho mẹ.”


Nó thở hắt như đã nín thở tự bao giờ.


Ôi con gái.


Trong đầu tôi thoáng nhớ hình ảnh một chị bạn rất ư nổi tiếng với các hoạt động ngoài xã hội. Thế nhưng, bước vào bếp, chị chỉ biết có mỗi chuyện rửa chén.


Một lần chị và tôi cùng gọt xoài. Nhìn thấy trái xoài chị gọt vừa xong, tôi phải nhẹ nhàng nói, “Chị dọn chén dĩa giùm em, để xoài em gọt cho.”


Chỉ cũng thở phào như con gái tôi, “Ừ, sao trái xoài mình gọt nhìn gớm quá!”


 


5.


Tiếp tục nghĩ về lớp học cầm dao cho con gái.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT