mhhoàilinhphương
* Viết nhân ngày mừng tuổi thọ 83 của mẫu thân
Thư con gái viết từ miền Ðông Bắc
Sao nghe nghẹn lòng, nước mắt chan cơm

Hình: dieutridau.com
Canh mồng tơi nhắc một thời lận đận…
Ba tội tù, Mẹ thề nguyện sắt son
Trả áo phu nhân, thân cò quãng vắng
Gánh gạo nuôi chồng tù ngục oan khiên
Vai nào mang một đàn con thơ dại?
Vai nào gồng một quê mẹ ngã nghiêng?
Nước mất, nhà tan… trời cao quá đỗi!
Chất ngất hận thù… đất thấp không hay
Giữa khốn cùng, Mẹ vươn vai lá mỏng
Mong con nên người ở một ngày mai …
Mẹ có một đời bảng đen, phấn trắng
Hun đúc cho con ý chí quật cường
Thương Việt Nam vẫn còn dài tăm tối
Ba tử tù – trong huyệt mộ – bi thương!
Chúng con tha hương – những mùa Xuân đất khách
Ðã qua một thời khốn khó, điêu linh
Nhưng chiều nay bên trời Hoa Thịnh Ðốn
Canh mồng tơi – nghe lệ nhỏ riêng mình!
Từ Ðông Bắc thương Mẹ già trăm tuổi
Năm tháng quay cuồng trong căn bệnh trầm kha
Alzheimer đưa Mẹ vào hoang tưởng
Thuở xa xưa… miền quê cũ chưa nhòa…
Con bất hiếu – nghìn trùng – xin tạ lỗi
Chưa đáp đền ơn Mẹ đã hy sinh
Tô canh mồng tơi vẫn còn trong ký ức
Vẫn tươi xanh như màu biển Thái Bình!
Washington DC, 2012

































































































