X

Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu (*)

(Hình minh họa: Getty Images)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.com.

 

Thưa cô, mấy hôm nay tôi bối rối quá, mà không dám thổ lộ với ai. Cám ơn báo Người Việt đã có mục này để cho những người rơi vào hoàn cảnh như tôi mạnh dạn thố lộ, mong nghe những góp ý từ nhiều phía.

Thưa cô, tôi chỉ có hai mẹ con, tôi và con trai, năm nay cháu 19 tuổi. Cháu cao 6.4′, rất đẹp trai. Cháu thích ăn mặc đẹp, kiểu cọ, cháu đang theo ngành design. Mấy năm trước cháu xin để tóc dài, tôi đồng ý vì thời buổi này, lại ở Mỹ, miễn sao cháu ngoan là được. Tôi cũng may mắn vì có đứa con vừa đẹp vừa học giỏi, lại rất ngoan.

Từ ngày cháu vào đại học, cháu xin ra riêng, vừa đi học vừa đi dạy thêm để trả những chi phí cá nhân, tôi mừng vì cháu biết nghĩ. Tôi vẫn còn đi làm, mỗi cuối tuần tôi ghé cháu để dọn dẹp nhà cửa. Nói là có mẹ dọn dẹp, nhưng thật ra tôi chỉ đến chơi và ăn chung với con bữa cơm, cháu rất ngăn nắp, phòng ốc trang trí tranh ảnh và hoa tươi rất nghệ thuật. Cháu sạch sẽ ngăn nắp hơn cả tôi nữa.

Hôm cuối tuần rồi, tôi ghé cháu, cháu nói hôm nay nóng quá, mình khỏi nấu nướng, để con ra ngoài mua đồ Togo về ăn cho tiện. Khi cháu rời nhà, cháu quên khóa tủ như thường lệ, tôi mở ra coi thử có cái gì bí mật mà lâu nay nó khóa kỹ. Thì ôi thôi, trong tủ, một nửa là treo đồ con gái, ban đầu tôi nghĩ cháu có bạn gái, nhưng sau nhìn kỹ lại thì đúng là size của cháu, chưa kể trong ngăn kéo đầy đồ make up, cùng với dây chuyền, hoa tai các thứ. Tôi hoang mang quá! Khi cháu vừa bước vào nhà, tôi hỏi ngay là những đồ đó của ai. Cháu tái xanh mặt mày, luống cuống giải thích, của bạn con đó mà. Nghe lời giải thích, lòng tôi có nhẹ đi nhưng vẫn nhen nhúm phần nghi ngại. Tôi tự nhủ, rồi sẽ tìm hiểu. Tôi vào FB của cháu không thấy gì, tôi vào những trang của friends. Tôi khám phá ra nhiều điều thật khủng khiếp, bạn cháu post lên những tấm hình chụp chung ngoài biển, một bầy con gái chân dài, mặc bikini… trong đó nổi bậc là con trai của tôi (tại nó cao nhất), trong bộ đồ tắm rất sexy, tôi cố nghĩ rằng đó không phải cháu, nhưng nhiều tấm khác khiến tôi tin chắc 100% đó là con trai mình. Bên dưới còn có comment của những club chụp ảnh sexy mời đích danh cháu tham dự.

Cái gì vậy trời? Tại sao tôi không thấy ra? Bao nhiêu dấu hiệu biểu tỏ con tôi không bình thường, mà tôi có mắt vẫn như không. Hèn gì mấy đứa nhỏ nơi cháu dạy kèm, gọi cháu bằng “she” mà tôi cứ cười, nói với con: “Ai khiến con để tóc dài làm gì cho chúng tưởng con là gái”.

Tôi đau khổ quá, mấy đêm rồi tôi không chợp mắt tí nào, tôi vẫn chưa sẵn sàng nói chuyện với con. Mà tôi cũng không biết nói gì. Tôi đau khổ quá!

Th. Huỳnh

(*)“Chút tình đầu” của Đỗ Trung Quân

*Góp ý của độc giả

-Chuyên:

Chuyện này bây giờ thường quá mà chị, có gì đâu mà chị phải ầm ĩ lên đến thế. Ngay cả trong giáo hội, nơi mà trước đây cấm đoán không chấp nhận, nay họ cũng chấp nhận. Cơ quan di trú Hoa Kỳ cũng đã xét đến các trường hợp hôn nhân đồng tính, có thể được bảo lãnh nhau. Rồi những người làm chức vụ lớn trong xã hội, cũng công khai tự nhận mình là người đồng tính.

Ngày xưa kia thì khác chị ơi, chứ nay thì chuyện quá thường, chị cứ để cháu tự nhiên đi. Thật ra cũng rất tội cháu, nó cũng sợ mẹ không nói ra, nó phải dấu giếm, sống không thật ngay cả với mẹ mình, trong khi đó mẹ là người gần gũi nhất. Chị nên nói chuyện và an ủi cháu, coi như là chuyện bình thường để cháu an tâm.

Về chuyện Club nào đó mời cháu chụp hình, thì nếu được chị nên đi theo cháu, rất cởi mở nha chị, chị cứ nói cho chị đi theo coi vì chị cũng tò mò muốn biết. Chị cũng nên góp ý về cách ăn mặc của cháu. Vấn đề là chị không thể thay đổi gì nữa, nên chị chấp nhận tình trạng của cháu để cháu sống vui và an tâm hơn.

Mong chị và cháu sẽ xây dựng được một tình mẹ con thân thiết, hiều nhau.

-Từ Nguyễn

Thưa cô, anh cháu cũng như con của cô vậy, mẹ cháu ban đầu cũng hốt hoảng và sợ hãi, lo âu, mẹ cháu mất ăn mất ngủ suốt một thời gian dài, về sau anh cháu biết mẹ như vậy là vì anh, nên anh cháu cũng đâm ra muốn bỏ học và muốn ra ngoài ở riêng. Ba cháu mất sớm, nhà chỉ có 3 mẹ con. Vậy mà vì chuyện anh cháu không khí gia đình trầm xuống, không ai nói với ai lời nào. Không biết có phải vì buồn không mà mẹ cháu phát bệnh, mẹ cháu bị cancer, cũng may là chỉ mới giai đoạn 1, rồi thì cũng nhiều người nói rằng cancer là do buồn bực mà sinh ra. Điều này khiến mẹ lo sợ bệnh nặng, lỡ có điều gì thì bỏ hai đứa con bơ vơ, nên mẹ cháu có đỡ đi phần nào. Cháu cũng nhờ bạn bè của mẹ khuyên nhủ, làm nhẹ vấn đề. Lần lần mẹ cháu khá ra cô ạ, mới đây mẹ cháu còn chấp nhận cho anh cháu đem bạn trai về ở chung. Thật là một điều kinh khủng nếu xảy ra sớm hơn, nhưng thật bất ngờ mẹ cháu vui vẻ với người bạn của anh cháu, và mẹ cháu cứ vui vì từ đây có 3 đứa con, và không sợ mất anh con nữa. Mẹ còn đùa, nếu nó có bạn gái không chừng tụi nó dọn ra riêng, nay thì mẹ khỏi lo, tụi nó sẽ ở với mẹ, chỉ có con là con gái con sẽ theo chồng mà bỏ mẹ.

Cháu cứ kể chuyện nhà rồi tùy cô. Điều mà cháu thấy rõ là sức khỏe của mẹ khá hơn trước nhiều, và cháu tin rằng chính sự buồn rầu khiến cơn bệnh nặng thêm.

-Tứ:

Xã hội càng ngày càng loạn, ơn Chúa! Rồi đến điều gì nữa đây?

*Vấn đề mới

Thưa cô, tôi hiện ở Sài Gòn, cũng rất hay theo dõi mục của cô trên mạng. Tôi rất thích vì qua đó biết được đời sống con người thật muôn màu muôn vẻ.

Hôm nay tôi mạnh dạn gửi thư để chia sẻ một tình huống của gia đình mình.

Gia đình chồng tôi đông con, đến 9 anh chị em. Vì chồng tôi là con trai trưởng nên cha mẹ dốc túi cho lên Sài gòn để học. May mắn, chồng tôi thành công, làm ăn khấm khá. Để trả hiếu, vợ chồng tôi hứa sẽ lần lượt nuôi ăn học 6 em trai còn lại. Cứ chú nào vừa xong lớp 12 thì khăn gói lên ở với anh chị, ở ăn học cho đến khi tốt nghiệp và có công ăn việc làm mới ra riêng.

Lần lượt 3 chú em đến ở rồi đi, đến chú thứ 4 thì sinh chuyện. Chú này thì rất ngoan, phấn đấu tốt trong việc học, và đạt nhiều thành quả. Ngoài giờ đến lớp, chú chỉ ở nhà phụ với vợ chồng tôi trong công việc buôn bán. Tôi không hề thấy chú đi chơi hay có bạn gái, mặc dù trong mấy anh em thì chú Tư là người bảnh bao nhất. Tưởng là “lù đù”, ai ngờ vác cái lu chạy hồi nào không biết.

Một ngày đẹp trời, lúc chú vắng nhà, có một cô gái đến xưng là bạn gái của chú. Vì lịch sự và cũng thấy cô ta xinh đẹp, phúc hậu, hiền lành nên tôi mời ở lại ăn cơm. Trong bữa cơm cô ấy thú nhận cô quen chú Tư đã mấy năm, bao lần cô xin đến ra mắt anh chị, nhưng chú Tư không cho, nói anh chị khó lắm, nếu anh chị mà biết có bạn gái, anh chị sẽ đuổi không cho ở nữa (!?). Nhưng nay có chuyện quan trọng nên cô liều đến, mà cũng phải lựa lúc chú Tư đi vắng mới dám xin vào nhà. Thấy con bé tròn trỉnh, dễ thương như con búp bê, tôi mới hỏi tới.

Ôi trời, không phải 1 người vác cái lu, mà đến 2 người vác lận. Cô gái đang có bầu 8 tháng! Tôi già hai thứ tóc trên đầu mà không thấy gì cả, chỉ thấy con bé tròn ủm như búp bê thôi, ai ngờ nó đang có bầu gần sinh. Chồng tôi vò đầu bức tai không biết giải quyết sao đây, khi em trai mình chỉ còn một năm nữa thì ra trường. Ba mẹ chồng tôi chắc chắn sẽ không chấp nhận cái thứ con dâu ngang hông như vậy. Nhà tôi là nhà buôn bán đâu thể cho một đứa có bầu ở trong nhà, xui tận mạng thì sao. Mà để cho hai người “lù đù” đó đi ra ngoài ở thì tiền đâu sinh sống, rồi sắp sinh nở nữa. “Cô búp bê” xin ở tạm nhà tôi, sinh xong là cô ấy cho con, không dám phiền anh chị.

Thưa cô Nguyệt Nga, tại sao đời tôi đang ăn yên ở yên thì xuất hiện một con búp bê có tình yêu như vậy? Tôi phải làm gì, cho ở trong nhà 1 tháng nữa để chờ sinh hay là không? Tôi có hai con gái, tôi sợ đuổi người ta lỡ sau này con mình cũng vậy thì ai dang tay cứu vớt!

Phương Khanh

——-

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc conguyetnga@gmail.com

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút phía góc phải bên dưới của khung video.