Biết ơn và biết tha thứ

(Hình minh họa: Getty Images)

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

Ngọc Lan

Đây là kỳ lễ Tạ Ơn thứ 13 tôi đón nhận tại đất nước này. Mười ba năm trôi qua, không quá dài nhưng cũng không là ít trong cuộc đời mỗi người. Mười ba năm qua, tôi có cơ hội chứng kiến rất nhiều sự thay đổi, từ những thay đổi nhỏ nhặt của đời sống xung quanh, đến những thay đổi lớn lao mang tính “vĩ mô” cả nước. Nhưng dù nhỏ, dù lớn, tất cả cũng đều ảnh hưởng đến cá nhân tôi, trong cách suy nghĩ và hành xử. Để từ đó, mỗi ngày trôi qua, tôi lại cảm thấy mình học được thêm những điều mới lạ về lòng biết ơn và biết cả tha thứ.

Đâu đó đã có lần tôi nói, công việc của một người làm báo cho tôi cơ hội được gặp gỡ, tiếp xúc và quen biết nhiều người. Tôi cảm thấy mình may mắn ở chỗ, những người tôi có dịp biết qua, không ít thì nhiều đều mang đến cho tôi những điều thú vị.

Tôi cảm nhận những điều thú vị đó theo cách của riêng mình. Bởi, điều tôi cho là hay ho, là mới mẻ, chưa hẳn đã điều người khác chấp nhận. Nhưng, không biết tôi có “khác thường” không khi tôi luôn nhìn thấy ở mỗi con người luôn là một câu chuyện, đầy bí ẩn, đầy lôi cuốn, và tôi luôn thấy họ hay, hoặc giỏi ở những điều mà tôi không làm được như họ, không nghĩ được như họ, bất kể đó là liên quan đến chuyện gì.

Ít ngày trước đây, một người bạn gửi cho tôi xem bài bạn viết về thầy giáo cũ, cũng ngót nghét 40 năm, như một cách tri ân thầy. Tôi đọc tâm tình của bạn về thầy giáo của mình, để từ đó lại lang thang trong tiềm thức xem mình đã có những thầy cô đáng quý nào trong đời. Để chợt giật mình, thì ra tôi là một đứa học trò rất may mắn, tôi có quá nhiều thầy cô đã để lại cho tôi những nghĩa cử đẹp, để tôi nhớ, tôi học, để tôi trưởng thành như hôm nay. Mà, tôi lại chưa bao giờ ngồi xuống để dành hết lòng mình bày tỏ một lời cám ơn gửi đến họ, để nói với thầy cô rằng tôi biết ơn họ đến dường nào.

Tôi nhớ có lần một bài viết của tôi cần được dịch ra tiếng Anh để gửi tham gia một giải thưởng. Mà văn tôi, như một số người nói, không dễ mà dịch. Một cô bạn nhận làm việc đó. Rất tự nguyện. Dẫu rằng bài đó không như ý tôi muốn, nhưng tôi vẫn thấy trân quý công sức của bạn. Nhưng điều khiến tôi khó diễn tả được cảm xúc của mình khi một bạn đồng nghiệp – người mà tôi luôn nghĩ rằng ‘biếng nhác’, hời hợt – đã âm thầm về dịch lại, theo kiểu của một người từng viết văn trước khi viết báo. Không trông mong gì hơn. Dù rằng, cuối cùng tôi không gửi bài đi thi. Nhưng, cách của bạn đồng nghiệp khiến tôi cảm kích và nó khiến tôi thay đổi rất nhiều trong cách mình nghĩ, quan tâm, và làm việc với những người xung quanh.

Cứ vậy, từ những điều tưởng chừng lẳng nhẳng đó, mà tôi đã nhìn cuộc đời bằng cặp mắt nhẹ nhàng hơn, bớt khó khăn hơn, bớt cáu bẳn hơn.

Cách đây vài tuần, tình cờ tôi đọc được một bài tâm sự ngắn của một người quen – một “cô bé” làm luật sư – viết trên Facebook về việc cô thấy mình cần phải biết buông bỏ nỗi căm ghét, hận thù với đất nước mà cô từng dừng chân tạm trên hành trình tìm đến xứ tự do. Tôi cảm thấy một nỗi gì xót như muối xát khi đọc đoạn cô viết “Tinh thần dân tộc trong 10 năm đầu đời đã khiến tôi mang trong mình một nỗi căm phẫn đối với đất nước này và tất cả người dân tại đó suốt nhiều năm. Nỗi căm phẫn đó lớn đến mức cho mãi đến tận những năm gần đây và vì lý do công việc, mà tôi mới đặt chân đến đó thêm một lần nữa.” Nhưng đọc đến câu “Tuy nhiên, có lẽ đây là lúc mà tôi nên buông bỏ sự chấp niệm nhiều năm về những gì đã từng xảy ra, cũng như buông bỏ những suy nghĩ căm ghét đối với đất nước đó. Đã có một thời gian đủ dài làm việc về vấn đề xã hội và nhân quyền, có lẽ tôi nên thật sự tập sống với tinh thần ‘tôi không có kẻ thù, không có hận thù’” tự dưng, tôi giống như được thở phào ra.

Không phải vì tôi mừng cho người bạn mình trút bỏ được một khối đá trong lòng cô ấy, mà, tôi cảm thấy chính tôi đang buông tảng đá trong lòng tôi xuống.

Điều bạn nghĩ đã đánh thức tôi, dù rằng tôi không suy nghĩ đến những chuyện lớn lao như bạn, nhưng những nhỏ nhặt của đời sống cũng đủ trì níu mình đến oằn vai chứ chẳng chơi.

Và, như thế đủ để tôi cảm thấy biết ơn bạn vô cùng, bởi, tâm tư của bạn khuấy động được nỗi niềm trong tôi, dù rất ngẫu nhiên.

Để hôm nay, trong ngày Lễ Tạ Ơn này, hơn bao giờ hết, tôi cảm nhận một sự thanh thản lạ lùng trong lòng mình.

Cám ơn những người đã hiện diện quanh cuộc đời tôi với những suy nghĩ rất đẹp, với những nghĩa cử rất hay. (Ngọc Lan)

Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Báo Người Việt và gia đình tôi

Trong số các nhật báo, tuần báo tiếng Việt có mặt tại nước Mỹ thì nhật báo Người Việt là tờ báo có thời gian hoạt động lâu năm nhất tại khu phố Little Saigon.

Tôi và Nhật Báo Người Việt

Đọc báo là một sở thích hay đúng hơn là nhu cầu của tôi trong đời sống thường nhật, công việc hằng ngày của tôi gắn liền với computer, bởi thế khi báo điện tử Người Việt vừa gửi đến là tôi biết ngay.

Mẹ là sườn nhà

Cuối năm nay chúng tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc lớn để mừng Mẹ thọ được 90 tuổi. Tự dưng tôi muốn viết về Mẹ giống như ngày xưa tôi đã viết một bài về Bố.

Cô có cách nào giúp chồng tôi về lại với gia đình

Hai đứa cháu xa nhau, cháu có gửi anh ấy cuốn nhật ký riêng của mình. Hiện nay như thư của người vợ, anh ấy đã bỏ nhà ra đi.

Cách làm bánh khoai mì nướng

Bánh khoai mì nướng là món ăn bình dân của người miền Tây. Bánh không quá ngọt, lại dẻo, bùi, càng ăn càng nghiền.

Chẩn bệnh và trị bệnh cao huyết áp

Bệnh cao huyết áp thường thường không có triệu chứng gì rõ rệt cho tới khi quá trễ. Nếu có triệu chứng, gồm có chóng mặt, khó thở, nhức đầu, chảy máu mũi đi kèm với áp suất máu tăng cao.

Tẩy tế bào chết theo từng loại da

Các chuyên gia da liễu thường hay khuyên chúng ta tập thói quen tẩy tế bào chết để da khoẻ mạnh, sạch sẽ và không bị vi khuẩn.

Các loại thịt động vật giàu protein nhưng không làm mập

SANTA MONICA, California (NV) – Protein là chất dinh dưỡng có rất nhiều trong thịt động vật và là một trong những yếu tố quan trọng để tạo ra một chế độ ăn uống lành mạnh. Tuy nhiên, bạn...

Vì sao lại ghiền mua sắm mỗi khi căng thẳng?

NEW YORK CITY, New York (NV) – Hầu như chị em phụ nữ nào cũng thích mua sắm, ngay cả khi tâm trạng vui hay buồn, đặc biệt là mỗi khi gặp áp lực và căng thẳng trong công...

Báo Người Việt ghi dấu hình bóng bố tôi

Trong sâu xa hơn, ở ba số báo đó có đăng bản tin cáo phó ngày bố tôi qua đời. Tòa soạn Người Việt đã giúp đăng bài em gái tôi viết về bố tôi.