Mẹ là sườn nhà

Mẹ tôi (Hình: Tác giả cung cấp)

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

Linh Tạ (SaoMai)

Cuối năm nay chúng tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc lớn để mừng Mẹ thọ được 90 tuổi. Bữa tiệc có mặt đầy đủ các con, các cháu và chắt trai đầu tiên cũng như họ hàng nội ngọai. Tự dưng tôi muốn viết về Mẹ giống như ngày xưa tôi đã viết một bài về Bố. Nhưng tiếc là bài đó được viết sau khi bố tôi đã “ra đi” mãi mãi, cho nên lần này tôi viết khi Mẹ vẫn còn khỏe mạnh để Mẹ đọc được những lời văn mộc mạc của con gái.

Ngày đi lấy chồng, Mẹ vẫn còn trong tuổi con gái dậy thì. Thời ấy theo phong tục của miền Bắc thì cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, chứ Bố và Mẹ có gặp mặt nhau bao giờ đâu. Tất cả mọi chuyện đều do các cụ trong họ sắp đặt cả. Chỉ đến ngày đó thì mẹ từ giã ông bà ngoại về nhà chồng vậy thôi. Dĩ nhiên theo lối sống xưa thì Mẹ phải làm dâu. Từ một cô gái mới lớn, mọi thứ còn quá mới mẻ nhưng mà chỉ trong một thời gian Mẹ đã biết nấu những bữa cơm ngon, làm các loại bánh, may vá và cả làm ruộng nữa kìa. Mẹ vẫn hay nói: “Mẹ chịu khó học nơi người này một thứ, người kia một cái, cứ thế là Mẹ có thể làm được mọi chuyện”. Đời sống Mẹ cứ vậy trôi qua nơi quê nhà vì lúc ấy Bố đã lên Hà Nội đi học.

Rồi theo dòng thời gian trải qua bao cuộc chạy loạn trốn lính Pháp, lính Nhật, lính cộng sản (mà lúc ấy gọi là Việt minh), cuối cùng Mẹ đã bế được chị L di tản vào miền Nam. Mẹ kể lúc đi bà nội khóc hết nước mắt nhưng Mẹ cũng đành phải dứt áo ra đi vì lúc đó Mẹ đã có tên trong danh sách nhưng người “có tội” với cách mạng mặc dù Mẹ chỉ là một người đàn bà chân yếu tay mềm, có biết cái gì gọi là “chính trị” đâu. Thật là nực cười cho các “đồng chí cách mạng” chỉ vì thù vặt mà ghép tội cho những người dân hiền lành một cách vô tội vạ.

Ở miền Nam, Mẹ ở nhà nuôi nấng và chăm lo đàn con thật vẹn toàn. Bố lúc này đã đi làm trong bịnh viện. Mẹ không đi chơi đâu, chỉ suốt ngày quanh quẩn trong nhà làm đủ các công việc “không tên” mà còn không đủ thời gian. Cực nhất là khi một người con nào bịnh là cả đám bị lây bịnh theo, nằm la liệt như cá mòi xếp lớp. Sau năm 75, gia đình bắt đầu sa sút vì bao nhiêu tiền của đã đội nón ra đi theo những chuyến vượt biển không thành của người anh lớn. Mẹ phải nấu bún riêu và gánh trên đôi vai nhỏ bé đem ra chợ bán. Thời gian ấy, nhà nhà ai ai cũng thiếu thốn cùng cực. Lúc đó mới thấy khâm phục sự nhẫn nại, dẻo dai, bền chí và chịu khó của các bà mẹ. Những người con lớn lên thời ấy cũng biết thân biết phận nên học hành đàng hoàng và phụ được gia đình cái gì thì phụ chứ chẳng dám lêu lỏng. Mẹ mặc dù cực khổ nhưng Mẹ không bao giờ phàn nàn, lúc nào cũng lo cho chồng cho con hết mình.

Bây giờ ở bên Mỹ đời sống thoải mái rất nhiều nên Mẹ mạnh khỏe và trẻ hơn so với số tuổi của Mẹ. Nhưng Bố đã ra đi sớm nên chỉ còn mình Mẹ trong căn nhà rộng lớn. Được cái là có các con gọi phone nói chuyện với Mẹ mỗi ngày và đến cuối tuần những người con gái đến thăm Mẹ nên Mẹ cũng đỡ buồn. Mẹ và giống như các bà Mẹ khác khi tuổi xế chiều thì chỉ biết vui cùng con cháu chứ các cụ đâu có biết đi đâu vì tiếng Mỹ đâu có rành.

Bây giờ điều quan trọng là Mẹ sống mạnh khỏe và vui vẻ với các con, các cháu. Mẹ đừng lo nghĩ gì nữa vì một đời Mẹ đã lo cho các con nhiều quá rồi. Nếu ví Bố như mái nhà thì Mẹ là sườn nhà. Nếu sườn không vững thì mái cũng sẽ sụp. Bởi vậy các con đều thành tài như ngày hôm nay đều nhờ vào công ơn to lớn của Mẹ góp vào.

Chúng con đều thương yêu Mẹ vô cùng. Mẹ yêu ơi! (Linh Tạ)

 

Copyright © 2018, Người Việt Daily News

 

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thoáng bâng khuâng

Tháng cuối năm, trời mau nhạt màu. Chưa đến 5 giờ chiều, ngồi từ bàn ăn nhìn ra cửa patio: cả khoảng sân sau nhuốm màu chiều lạnh, u buồn với gió phất phơ lay nhẹ.

Con sẽ kiện, nếu bố mẹ không chịu bán nhà

Vợ chồng tôi đã nói với con hết lời, rằng là bố mẹ cũng không còn sống bao năm nữa, khi bố mẹ chết đi thì con hưởng trọn căn nhà. Vợ tôi khóc nài nỉ con, nhưng nó vẫn không bằng lòng và còn dọa nếu không bán nó sẽ kiện ra tòa.

Chè củ năng đường phèn

Chè củ năng ăn cùng nước cốt dừa và có chút mè rang rắc lên trên. Chè củ năng ăn giòn, ngọt, thanh, và có nhiều màu sắc bắt mắt. Có thể dùng cách luộc củ năng này để làm món chè Thái hay sương sa hạt lựu.

Sưng phổi

Sưng phổi thường xảy ra trong mùa lạnh và lây nhiễm khi người bệnh ho, nhảy mũi, hay đụng chạm  những vật dụng, mặt phẳng, truyền vi khuẩn từ người nầy sang người khác.

Những thói quen xấu khi chăm sóc da

Chăm sóc da là một trong những việc vô cùng quan trọng của phụ nữ. Tuy nhiên, không phải ai cũng biết cách chăm sóc da như thế nào là đúng.

Lựa quần jean theo dáng người

Không phải ai cũng biết cách chọn lựa quần jean nào phù hợp và tôn lên dáng của mình.

Tập thói quen dậy sớm

Bạn là kiểu người bước ra khỏi giường ngay sau khi chuông báo thức reo, hay vẫn cứ nằm ì thêm chút nữa sau khi chuông reo thêm nhiều lần?

Báo Người Việt và gia đình tôi

Trong số các nhật báo, tuần báo tiếng Việt có mặt tại nước Mỹ thì nhật báo Người Việt là tờ báo có thời gian hoạt động lâu năm nhất tại khu phố Little Saigon.

Tôi và Nhật Báo Người Việt

Đọc báo là một sở thích hay đúng hơn là nhu cầu của tôi trong đời sống thường nhật, công việc hằng ngày của tôi gắn liền với computer, bởi thế khi báo điện tử Người Việt vừa gửi đến là tôi biết ngay.

Cô có cách nào giúp chồng tôi về lại với gia đình

Hai đứa cháu xa nhau, cháu có gửi anh ấy cuốn nhật ký riêng của mình. Hiện nay như thư của người vợ, anh ấy đã bỏ nhà ra đi.