Tiểu thuyết và đời thực

Ngọc Lan

(Hình minh họa: Jack Taylor/Getty Images)

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

Đến một lúc, tôi bỗng cảm thấy “dị ứng” với những truyện ngắn, truyện dài kiểu “ngôn tình.” Đơn giản thôi, sự va chạm, tiếp xúc với vô số những mảnh đời, lắng nghe vô số những câu chuyện với đủ mọi cung bậc hỷ nộ ái ố, đã cho tôi biết, rằng thì là, đời sống thực có những câu chuyện hay gấp vạn lần những sáng tác bằng trí tưởng tượng của những người không đi bằng chân trên mặt đất.

“Sài Gòn đầu thập niên 80, trong cơn chạy ăn từng bữa, có người đàn ông bỏ lại người vợ cùng 5 đứa con đang tuổi loi nhoi lúc nhúc để săn tìm những cuộc tình mới. Vào một ngày nắng lên, có người phụ nữ từ quê vào, mang theo thằng con trai bằng tuổi Nó, đứa con áp út trong gia đình thiếu cha kia, nói rằng: Đó là con rơi của ba nó. Ngoài quê khổ quá, người phụ nữ muốn gửi đứa con cho mẹ Nó nuôi dùm.
Mẹ Nó từ chối. Bởi, gánh nặng trên vai bà đã oằn.
Ở tuổi lên 8, Nó giương đôi mắt nhìn thằng bé kia ra đi bằng nỗi xốn xang khó tả.
Mười năm sau.
Khi anh hai Nó đã có thể góp thêm bàn tay với mẹ Nó mua thêm bao gạo, bó rau, lạng thịt, thì cũng là lúc tự anh bôn ba về quê tìm lại thằng em cùng cha khác mẹ mang về để cùng có rau ăn rau có cháo ăn cháo
Nhưng
Thằng nhỏ đã chết hai tháng trước đó.
Vì nghèo? Vì đói? Vì bệnh? Nó không biết.
Chỉ biết rằng, từ giờ phút đó, Nó tự hứa với lòng cho dù mai sau này có ra sao, Nó cũng không bao giờ để cho bất kỳ đứa con nào của Nó thiếu cha, dù rằng Nó không bao giờ tha thứ cho ba Nó.
Và Nó giữ lời hứa đó, dù có lúc, những nghiệt ngã của cuộc đời quật vào Nó những đòn chí mạng, Nó vẫn bằng mọi cách bảo bọc cho đứa gọi nó bằng ba có được những bình an mà Nó có thể.”

“Chị và anh yêu nhau, dễ chừng cũng 5 năm có lẻ. Thời gian đủ để cả hai chuẩn bị cho một đám cưới trong niềm trông mong của hai họ.
Đùng một cái
Mẹ anh ngã bệnh. Tai biến. Liệt người.
Các anh chị anh đều đã yên bề gia thất. Chỉ còn mỗi anh.
Đám cưới được hoãn lại, không thời hạn.
Anh dành toàn bộ tâm sức còn lại chăm sóc cho mẹ, mong mẹ còn sống được ngày nào vui ngày đó.
Vậy mà, 10 năm ròng rã trôi qua cho đến ngày mẹ anh về với đất.
Chị vẫn ở vậy, chờ. Và đám cưới đã diễn ra.”

“Chồng đi vượt biên. Chị ở lại trông 2 đứa con thơ, chờ 10 năm sau cả nhà mới được đoàn tụ.
Niềm vui sum vầy chưa trọn, thì chị phát hiện ra anh đã có người phụ nữ khác.
Một mình chị lại ôm con, vừa làm mẹ vừa làm cha.
Nỗi buồn đơn lẻ chia kịp ngậm nhấm thì con trai chị lại bị tai nạn khủng khiếp: phải sống đời bán thân bất toại ở tuổi 18.
Chị tiếp tục gồng mình chèo chống chăm sóc con, giúp nó vượt qua những cơn khủng hoảng tinh thần, những cơn đau thể xác.
18 năm trôi qua như thế, một tay chị nâng đỡ, lo từng miếng ăn giấc ngủ, vệ sinh, tắm táp cho đứa con bất hạnh.
Nó trở thành niềm vui của chị, của con.
Rồi nó qua đời.
Chị hụt hẫng, đau đớn. Căn nhà đã trở nên lạnh lẽo. Dẫu biết, từ đấy chị có thể hưởng một cuộc sống nhàn nhạ hơn sau ngần ấy năm theo con bên giường bệnh.
Ngày đám giỗ đầu tiên của đứa con trai thân yêu vừa trôi qua, chị trở về trong một cảm giác ớn lạnh.

Chị bị tai biến. Liệt nửa người.
Không biết có cuộc đời nào bất hạnh hơn cuộc đời của người mẹ này không?”

Công việc của một người làm báo đã cho tôi cơ hội để lắng nghe những câu chuyện thực đến không thể thực hơn như thế, và nó hay, nó đẹp đến vô cùng những ý nghĩa nhân bản ở đời.

Đó cũng là lý do vì sao tôi bỗng cảm thấy nhạt thếch cho những câu chuyện được viết bằng tưởng tượng ngày càng đầy ra trên đủ mọi trang mạng, mà chỉ cần đọc đôi ba dòng, đã đoán được kết thúc cho những tâm tình sáo rỗng.

Mời độc giả xem chương trình dạy nấu ăn “Tôm kho tàu gạch đỏ au”

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Nhớ ngày tân niên

Tiết Xuân lan đến, ngoài hiên/ Nắng vàng, rón rén nghiêng nghiêng/ Hoa Xuân, đón chào năm mới/ Bạn ơi! Nhớ ngày tân niên.

Canh cà, trứng, tàu hủ non

Đây là món canh ăn khá lạ miệng, thanh đạm, và đẹp mắt, thích hợp để thay đổi khẩu vị sau một tuần lễ Tết ăn quá nhiều thịt thà, bánh trái.

Ba cháu ‘xin phép’ cho du lịch một chuyến

Cháu sẽ lo cho ba cháu qua du lịch, nhất định cháu sẽ làm điều đó, dù gì thì ba cháu cũng đã gần 80. Nhưng cháu muốn xin cô và độc giả chỉ cho cháu cách nào để cháu bình an, trong thời gian ba cháu qua ở chung với cháu.

Một sự nhịn chín sự lành, bình tĩnh mà sống

Tôi cũng tập không để nhập tâm những phiền hà vì dẫu sao đi nữa, “nhân chi sơ tánh bản thiện”. Người khác có lúc khó chịu vì cuộc sống của họ gặp những khó khăn, và sẽ có ngày chính mình cũng rơi vào tình huống ấy.

Một ngày nạp bao nhiêu calories là tốt cho sức khỏe?

Nếu bạn hỏi 10 người, “Một ngày nạp bao nhiêu calories vào cơ thể là an toàn, duy trì được vóc dáng thon thả, không thừa cân”, bạn sẽ nhận được 10 câu trả lời khác nhau.

Giải đáp về một giấc ngủ ngon

Giấc ngủ đóng vai trò rất quan trọng trong đời sống con người vì nó giúp cơ thể hồi phục, nghỉ ngơi và tạo năng lượng để hoạt động.

Xu hướng son môi năm 2018

Tuần lễ thời trang đang diễn ra và đây chính là thời điểm giới làm đẹp lại nôn nao đón chờ xu hướng mới.

Cuộc đời chỉ là một trò chơi

Suy nghiệm ra cuộc đời mình cũng không khác gì một cuộc chơi football. Sẽ có những chuyện thành công, và thất bại là lẽ thường tình. Ai chiến thắng không hề chiến bại? Vì thế, nên sống trong hiện tại, sống và đối diện với từng “chuyện nhỏ” xảy ra trong đời như những game nhỏ trong trò chơi football

Chồng em không bỏ được tật coi phim sex

Ảnh có một tật là thích coi phim sex, mà tụi em thì cho con ngủ chung vì nhà chỉ có một phòng. Bao nhiêu lần em nói là đừng coi nữa, con càng ngày càng lớn, rất hại cho con. Nhưng chứng nào tật đó, em nói không được

Xu hướng dưỡng da của phụ nữ Hàn trong năm 2018

Nói về làm đẹp, chăm sóc da thì không nơi đâu sánh bằng Nam Hàn, nơi được mệnh danh là “thiên đường làm đẹp” của thế giới.