Tiểu thuyết và đời thực

Ngọc Lan

(Hình minh họa: Jack Taylor/Getty Images)

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

Đến một lúc, tôi bỗng cảm thấy “dị ứng” với những truyện ngắn, truyện dài kiểu “ngôn tình.” Đơn giản thôi, sự va chạm, tiếp xúc với vô số những mảnh đời, lắng nghe vô số những câu chuyện với đủ mọi cung bậc hỷ nộ ái ố, đã cho tôi biết, rằng thì là, đời sống thực có những câu chuyện hay gấp vạn lần những sáng tác bằng trí tưởng tượng của những người không đi bằng chân trên mặt đất.

“Sài Gòn đầu thập niên 80, trong cơn chạy ăn từng bữa, có người đàn ông bỏ lại người vợ cùng 5 đứa con đang tuổi loi nhoi lúc nhúc để săn tìm những cuộc tình mới. Vào một ngày nắng lên, có người phụ nữ từ quê vào, mang theo thằng con trai bằng tuổi Nó, đứa con áp út trong gia đình thiếu cha kia, nói rằng: Đó là con rơi của ba nó. Ngoài quê khổ quá, người phụ nữ muốn gửi đứa con cho mẹ Nó nuôi dùm.
Mẹ Nó từ chối. Bởi, gánh nặng trên vai bà đã oằn.
Ở tuổi lên 8, Nó giương đôi mắt nhìn thằng bé kia ra đi bằng nỗi xốn xang khó tả.
Mười năm sau.
Khi anh hai Nó đã có thể góp thêm bàn tay với mẹ Nó mua thêm bao gạo, bó rau, lạng thịt, thì cũng là lúc tự anh bôn ba về quê tìm lại thằng em cùng cha khác mẹ mang về để cùng có rau ăn rau có cháo ăn cháo
Nhưng
Thằng nhỏ đã chết hai tháng trước đó.
Vì nghèo? Vì đói? Vì bệnh? Nó không biết.
Chỉ biết rằng, từ giờ phút đó, Nó tự hứa với lòng cho dù mai sau này có ra sao, Nó cũng không bao giờ để cho bất kỳ đứa con nào của Nó thiếu cha, dù rằng Nó không bao giờ tha thứ cho ba Nó.
Và Nó giữ lời hứa đó, dù có lúc, những nghiệt ngã của cuộc đời quật vào Nó những đòn chí mạng, Nó vẫn bằng mọi cách bảo bọc cho đứa gọi nó bằng ba có được những bình an mà Nó có thể.”

“Chị và anh yêu nhau, dễ chừng cũng 5 năm có lẻ. Thời gian đủ để cả hai chuẩn bị cho một đám cưới trong niềm trông mong của hai họ.
Đùng một cái
Mẹ anh ngã bệnh. Tai biến. Liệt người.
Các anh chị anh đều đã yên bề gia thất. Chỉ còn mỗi anh.
Đám cưới được hoãn lại, không thời hạn.
Anh dành toàn bộ tâm sức còn lại chăm sóc cho mẹ, mong mẹ còn sống được ngày nào vui ngày đó.
Vậy mà, 10 năm ròng rã trôi qua cho đến ngày mẹ anh về với đất.
Chị vẫn ở vậy, chờ. Và đám cưới đã diễn ra.”

“Chồng đi vượt biên. Chị ở lại trông 2 đứa con thơ, chờ 10 năm sau cả nhà mới được đoàn tụ.
Niềm vui sum vầy chưa trọn, thì chị phát hiện ra anh đã có người phụ nữ khác.
Một mình chị lại ôm con, vừa làm mẹ vừa làm cha.
Nỗi buồn đơn lẻ chia kịp ngậm nhấm thì con trai chị lại bị tai nạn khủng khiếp: phải sống đời bán thân bất toại ở tuổi 18.
Chị tiếp tục gồng mình chèo chống chăm sóc con, giúp nó vượt qua những cơn khủng hoảng tinh thần, những cơn đau thể xác.
18 năm trôi qua như thế, một tay chị nâng đỡ, lo từng miếng ăn giấc ngủ, vệ sinh, tắm táp cho đứa con bất hạnh.
Nó trở thành niềm vui của chị, của con.
Rồi nó qua đời.
Chị hụt hẫng, đau đớn. Căn nhà đã trở nên lạnh lẽo. Dẫu biết, từ đấy chị có thể hưởng một cuộc sống nhàn nhạ hơn sau ngần ấy năm theo con bên giường bệnh.
Ngày đám giỗ đầu tiên của đứa con trai thân yêu vừa trôi qua, chị trở về trong một cảm giác ớn lạnh.

Chị bị tai biến. Liệt nửa người.
Không biết có cuộc đời nào bất hạnh hơn cuộc đời của người mẹ này không?”

Công việc của một người làm báo đã cho tôi cơ hội để lắng nghe những câu chuyện thực đến không thể thực hơn như thế, và nó hay, nó đẹp đến vô cùng những ý nghĩa nhân bản ở đời.

Đó cũng là lý do vì sao tôi bỗng cảm thấy nhạt thếch cho những câu chuyện được viết bằng tưởng tượng ngày càng đầy ra trên đủ mọi trang mạng, mà chỉ cần đọc đôi ba dòng, đã đoán được kết thúc cho những tâm tình sáo rỗng.

Mời độc giả xem chương trình dạy nấu ăn “Tôm kho tàu gạch đỏ au”


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Cách làm bún đơn giản bằng máy Philips Pasta

Công thức này có thể làm bún nhỏ hay bún lớn đều được. Nếu không thích ăn bún dai có thể bớt lượng bột năng, thay bằng bột gạo.

Bông lài và những ngày xưa

Tôi hí hửng khoe với vợ nắm bông lài trắng tinh mà sáng nay ra vườn vừa hái được. Chỉ vài cánh hoa nhỏ xíu mới nở còn đong đưa trong gió sớm thôi, vậy mà hương thơm của nó từ ngoài vườn theo tôi vào đến tận trong nhà.

Nhận giấy từ chối, sau khi rớt phỏng vấn vào quốc tịch lần 2

Tôi vừa rớt quốc tịch lần thứ 2, và đã nhận được thư từ chối với lí do: Tiếng Anh không đạt. Người phỏng vấn tôi lần thứ 2 là một thanh niên Việt Nam, cậu ấy không hỏi trong bài, trong khi tôi học bài rất kỹ, mà cậu ấy toàn hỏi những câu mông lung ở ngoài làm tôi không hiểu gì hết.

Hút thuốc lá và bệnh nghẽn phổi

Bệnh nghẽn phổi kinh niên, chronic obstructive pulmonary disease (COPD), là một bệnh kéo dài theo năm tháng và làm cho tình trạng của phổi ngày càng kiệt quệ. Triệu chứng tiêu biểu của bệnh là ho, thở khò khè, thở không sâu, và khó thở. Một người bị COPD thở rất khó nhọc, có khi gồng mình, hớp hơi, giống như sắp tắt thở.

Bốn thực phẩm rẻ tiền nhưng giàu protein

Để có một chế độ ăn uống lành mạnh và dinh dưỡng không chỉ đòi hỏi sự kiên trì, cam kết và cả chi phí đi chợ mua thực phẩm chất lượng.

Các thành phần chăm sóc da không nên dùng với nhau

Nếu dùng quá mức, hoặc dùng kèm chung với sản phẩm khác, mặc dù tất cả sản phẩm đều được đánh giá cao và hiệu quả, sẽ dẫn đến tác dụng ngược, da không được cải thiện mà vẫn như cũ, hoặc tệ hơn là bị tổn thương.

Phụ nữ được mời làm diễn giả trong lễ tốt nghiệp nhiều hơn nam giới

Năm nay, phụ nữ hoàn toàn “thống trị” trong việc làm diễn giả đại học ở các buổi lễ ra trường của sinh viên, theo trang mạng Well and Good.

Quả trứng gà sinh đôi

Tui ngồi chồm hổm, mặc khói cay bay vào mắt, háo hức nhìn Má cẩn thận đập quả trứng sinh đôi đó vào chén, nêm tí nước mắm, tí tiêu, hành lá, rồi pha thêm nước lã, quấy đều xong mới chiên.

Ai có thể thở giùm ai?

Thở bụng đúng cách đã có thể giúp cải thiện sức khỏe, nâng cao chất lượng cuộc sống; Chánh niệm hơi thở có thể đưa đến “diệt trừ khổ ưu” và Quán niệm hơi thở thì dẫn đến “thành tựu chánh trí”!

Ái ân lạt lẽo của chồng tôi (*)

Càng về sau chúng cháu càng ít nói chuyện với nhau hơn. Cháu sa đà vào những đêm đi nghe nhạc với bạn, ôm sách đọc mê mẫn mỗi khi có thì giờ. Nội việc đi chung xe, cháu và anh cũng bất như ý.