Châu Long (Kỳ 45)

LGT: Lưu Bình-Dương Lễ là một truyện cổ tích quen thuộc của người Việt Nam, đã được dựng thành những vở chèo, tuồng, và kể lại qua 788 câu thơ lục bát. Nhà văn Mai Khanh đã tiểu thuyết hóa thành truyện Châu Long, mà Người Việt hân hạnh giới thiệu cùng quý vị độc giả trên trang báo và mạng Người Việt Online.


 


Kỳ 45


 


Hai vợ chồng cụ Lưu vì nghèo túng, già yếu, mà không có tin gì về Lưu Bình. Thành ra đem bán mảnh đất, căn nhà còn lại để theo người lên ở trong dinh của quan sở tại Dương Lễ.


Lễ cho dọn dẹp một căn nhà ấm cúng. Cho người hầu hạ ông bà, cho an dưỡng tuổi già. Ngày ngày Lễ sớm thăm, tối hỏi, săn sóc cha mẹ của bạn như người con trai vậy. Lễ hứa với hai cụ là thế nào cũng phải tìm ra Lưu Bình.


Nhờ có lòng thương yêu của hai cụ Lưu, nhắc lại những chuyện trong làng ngày xưa. Anh cũng được vơi mối sầu thầm kín tận đáy lòng anh.


Không bao giờ Lễ hé môi ra nói chuyện là anh đã hứa hôn cùng Châu Long.


Có khi cụ Lưu hỏi tại sao anh chưa thành gia thất? Thì anh chỉ trả lời là anh còn trẻ. Và bận việc quan. Khi nào anh gặp được người phải đôi vừa lứa sẽ tính sau.


Có kẻ lại đồn rằng Lễ là ái nam, ái nữ!


Anh phó mặc vận mệnh, tương lai cho ông Tơ, bà Nguyệt, anh nhất định là hai người này đã cho anh xe dây, kết chỉ với Châu Long, bây giờ anh bắt đền… anh ăn vạ…


Chẳng lấy ai nữa!!


Mặt trời đã lên cao. Hành lý đã được mang cả xuống hai chiếc thuyền lớn. Gia đình quan Ngự Sử sắp sửa tiến kinh.


Hành trang của hai mẹ con Vân Lan các thị nữ đã dọn xuống một chiếc thuyền riêng. Bà Chu Mạnh Tử đi một vòng khắp cả trong nhà xem còn quên cái gì không?


Quan Ngự Sử làm xong hết công việc, sáng nay, ngài còn bận lắm, giao việc cho các ông phụ tá.


Mạnh Ðức đã quần áo chỉnh tề từ sáng sớm, cậu cứ loay hoay bên cạnh mẹ hỏi: Bao giờ thì mình đi mẹ nhỉ?


Lần đầu tiên cậu được đi thuyền… ngủ ở trong khoang thuyền, cậu thích quá, nhẩy nhót, nói huyên thuyên.


Vân Lan ngồi bên lan can cửa sổ đợi giờ khởi hành, nàng vơ vẩn nghĩ: Gia đình mình tiến kinh, để làm lễ thành hôn của mình với Hoàng Thế Phiệt. Mình sẽ ở lại kinh thành, làm thế nào để giúp Châu Long gặp được Dương Lễ đây?


Nghe như đường thủy từ đây đến kinh thành cũng mất gần một tháng. Thuyền đi chậm thật! Trong một tháng trời, ta không được cùng Châu Long trao đổi một lời… Nàng phải đi trên thuyền để trông nom Mạnh Ðức và hầu hạ cha ta, chung đụng với một bọn nam nhi.


Ừ… giá cha ta biết nàng là phận gái… mà cho nàng hầu hạ ta có phải hay không?


Nhưng thôi, ta không muốn làm trái ý nàng.


Châu Long bận rộn ríu rít, nào sắm sửa hành lý của nàng, nào sách vở, bút nghiên, quần áo, đồ chơi của Mạnh Ðức.


Nàng chắc chắn chỉ hơn một tháng nữa… có lẽ trời cao sẽ cho nàng tìm thấy Dương Lễ…


Trong tim nàng vui mừng vô hạn.


Tối hôm nay, nàng lại phải ngủ trong khoang thuyền cùng với Quan Ngự Sử và Mạnh Ðức, lại phải coi chừng…


Ban ngày bận quần áo nam nhi… xong đêm đêm nàng muốn để cho thân hình thoải mái… tự do… nàng vẫn quấn chặt ngực… cho không ai trông thấy nàng là một thiếu nữ đang thì…


May mà quần áo thư đồng của nhà quan Ngự Sử được rộng rãi, mà cũng có lúc thật là khó chịu!


Trong một tháng trên thuyền… ngày đêm phải thu mình trong những bộ y phục nam nhi! Khá phiền đó, xong một tháng cũng chẳng bao lâu, thôi đến đâu hay đó!


Ngày tháng trôi… thời gian qua, thấm thoát thuyền vừa cập bến…


Hết cả mọi người đổ bộ xuống thuyền. Kẻ khuân đồ, người xách hành lý. Gia đình Quan Ngự Sử trèo lên một cái xe hai con ngựa to lớn kéo, Châu Long phải đi sau với bọn người làm, may có mấy người lính lệ, thấy anh thư đồng sức yếu, cho nàng ngồi trên xe chở đồ đạc về nhà.


Nàng trông phong cảnh kinh thành thật là đẹp. Những hàng cây xanh cổ thụ trồng ở vệ đường, đường rộng rãi, xe ngựa xôn xao tấp nập, con sông Hương, dòng nước bạc sóng lăn tăn, trông xa cũng không thấy bờ bên kia, đâu có nhỏ như con sông Cầu của làng Kim dôi, hay con sông Thương của tỉnh Bắc Giang!


Nàng còn đang mải nhìn phố phường… nhà cửa đồ sộ, thì xe đi đến cửa dinh Chu Mạnh Tử. Tuy không được rộng rãi như nhà ở Bắc Giang, xong nghiêm cấm hơn nhiều. Nàng vẫn được ở cùng Mạnh Ðức, và ngày ngày vẫn trông thấy Vân Lan, mà không bao giờ nàng dám nói chuyện, chỉ trả lời khi Vân Lan hỏi câu gì mà thôi. Ðêm khuya cũng không dám vào trộm phòng tiểu thư như xưa nữa.


Vị hôn phu của Vân Lan cũng là con nhà dòng dõi… ăn nói đàng hoàng. Lễ phép, Châu Long được hầu bàn khi quan Ngự Sử và Hoàng Thế Phiệt dự tiệc trong nhà.


Nàng gặp Vân Lan trong vườn hoa, nàng nhổ cỏ, vun gốc cây… nhặt cành khô, lá rụng, Vân Lan hái hoa tươi để cúng Phật, khi vắng vẻ, hai nàng lại trò chuyện như khi ở Bắc Giang… Châu Long đem chuyện mà Hoàng Thế Phiệt và quan Ngự Sử, uống rượu ngâm thơ, kể lại cho Vân Lan nghe, nàng khen các cử chỉ, và lời nói văn hoa của Thế Phiệt, Vân Lan vui xong mặt đỏ bừng…


Tuy là gần một tháng nữa… Vân Lan sẽ kết hôn cùng Thế Phiệt, xong nàng chưa hề trông thấy mặt vị hôn phu thế nào?


Nay được Châu Long tả hình dáng… của anh chàng nàng cũng yên tâm.


Khi công việc xếp dọn nhà cửa đã tạm êm ấm, Chu Mạnh Tử cho gọi Châu Long lên thư phòng, lần đầu tiên ông chỉ cái phương kỷ đối diện, ông nói:


– Con ngồi xuống đây, nói chuyện với thầy.


Châu Long không dám ngồi… chỉ đứng chắp tay như mọi ngày, ông quan dịu giọng:


– Thầy đã bảo con ngồi… con phải ngồi xuống nghe!


– Dạ, nàng cúi mặt.


– Châu Lương con! Từ khi thầy gặp con nơi cửa phật, bạn của thầy… Trần Thiếu Tâm, đã nói chuyện nhiều về con, về đức hạnh của con, về chí khí nam nhi của con, thầy vẫn để ý… thấy con ngoan ngoãn, chăm chỉ, thông minh. Thầy không muốn con làm thư đồng nữa… mà thầy muốn nhận con làm dưỡng tử! Cho con đi học… đi thi… một mai tên chiếm bảng vàng, thầy cũng được hãnh diện thơm lây.


Rồi thầy cho phép con về vinh quy bái tổ… và kết hôn cùng người thiếu nữ, mà cha mẹ con đã chọn và hứa cho con từ ngày xưa! Cho vẹn hai chữ hiếu tình, thỏa chí nam nhi, con nghĩ sao?


Châu Long sợ toát mồ hôi, nàng đâu có thể ngờ được là Chu Mạnh Tử đã định tâm như vậy? Biết từ chối làm sao đây!!!


Vả lại nếu Vân Lan đi lấy chồng. Nàng sẽ chỉ có một mình, biết nhờ ai mà tìm Dương Lễ… hay là nhận lời quan trên… nàng sẽ được đi học, ra ngoài, dò la tiện hơn.


Xong nàng lại phải lừa thầy… dối bạn một lần nữa!


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

‘Ánh Trăng’ của Nguyễn Xuân Thiệp – bài thơ như bút ký đời người

Thơ Nguyễn Xuân Thiệp là một làn gió mới thổi vào sinh hoạt văn học hải ngoại đầu 1990. Kết cấu thơ không cách tân thời thượng, nhưng mới.

Thơ Bùi Giáng ảnh hưởng Nguyễn Du, Huy Cận?

Bùi Giáng là một trong những thi nhân cách biệt với đám đông. Tuy vậy, tiếng thơ ông khởi đầu ít phổ cập đại chúng.

Nhân một cái phân ưu

Tháng Giêng, 2019, cũng khoảng tháng này nhà thơ Nguyễn Bính qua đời ngay nơi quê quán Nam Định của ông, nhưng vào năm 1965.

Sân khấu Hậu Tấn với tuồng chiến tranh hiện đại

Đoàn hát Hậu Tấn ra đời đầu năm 1950 và khi gánh Hoa Sen hình thành khai trương bảng hiệu (1951) thì Hậu Tấn rã gánh.

Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Có bóng bởi có hình...Có hình nên có bóng.../ Anh nhớ em, bất động...sao trời rớt thành sương!/ Em ơi, anh dễ thương...làm thơ như vậy đó...

Mỹ như Tôi

Nhưng nếu tôi cũng thấy không được thoải mái, chính là vì tôi không thể không tự hỏi: Đây là nước Mỹ nào vậy.

Thơ Hoa Nguyên – Cho hết thời lãng mạn

Ta lãng mạn cho hết thời lãng mạn/ Vẽ chân dung mình lên những củ khoai/ Ta lãng mạn cho hết đời bỉ vận/ Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài

Một thứ tự do hoang dại

Lần đầu lên Đà Lạt, tôi được nghe kể là người Pháp trước kia đề ra những quy chế rất gắt gao cho việc xây dựng các biệt thự ở đây.

Thơ Phạm Mạnh Tiến – Một Đời Người

Bàn tay níu vội/ Bàn tay với/ Nụ cười tắt vội/ Tắt trên môi/ Hoàng hôn sao vợi/ Trên đôi mắt/ Trăm năm một thoáng/ Thả mây trôi.

Hương cổ tích

Sáng nay trong khí đông lạnh của miền Nam Calif. tôi mở cửa căn phòng, nơi ấy tôi đã để 7 bức tranh của thời gian, của ký ức, của giấc mơ...