Châu Long (Kỳ 46)

 





LGT:
Lưu Bình – Dương Lễ là một truyện cổ tích quen thuộc của người Việt Nam, đã được dựng thành những vở chèo, tuồng, và kể lại qua 788 câu thơ lục bát. Nhà văn Mai Khanh đã tiểu thuyết hóa thành truyện Châu Long, mà Người Việt hân hạnh giới thiệu cùng quý vị độc giả trên trang báo và mạng Người Việt Online.




 


Kỳ 46


Tiến thoái lưỡng nan! Nàng không đủ thì giờ để bàn bạc với Vân Lan.


Nàng liều… Quỳ xuống chân Chu Mạnh Tử nói:


– Thưa thầy, ơn thầy mang con tới đây, được thầy đã coi như người nhà, Mạnh Ðức đã coi như người anh, ơn ấy, con nguyền kết cỏ ngậm vành, thẹn chưa chút gì báo đáp, ngày nay thầy lại mở lượng hải hà, mà muốn cho con làm dưỡng tử… Ðức của thầy rộng như trời bể, con nào dám nhận, con chỉ sợ sau này thẹn với tên tuổi thầy đã ban cho.


Quan Ngự Sử đứng lên đỡ nàng đứng dậy nói:


– Từ nay ta đổi tên con là Chu Mạnh Lương, mà gọi ta là thân phụ, và thân mẫu nghe! Thôi đứng lên con.


Châu Long không nói được vì cảm động quá, nếu nàng cất lời nói thì nàng khóc mất, khóc vì sung sướng. Mà đường đường là con quan Ngự Sử… ai lại khóc bao giờ?


Chu Mạnh Lương… ba chữ ấy vang lên trong đầu nàng, nếu ông biết thân ta là phận gái… ông thấy rất là ngộ nghĩnh!!! Nhưng vì ông bó buộc ta kia mà…


Ông Chu Mạnh Tử cho lính mời bà ra cho Châu Long quỳ lạy thân mẫu! Vân Lan làm em… Mạnh Ðức sung sướng nhất.


Vân Lan đưa mắt nhìn nàng như dò hỏi. Châu Long lặng lẽ nhìn Vân Lan như van lơn.


Bà Chu Mạnh Tử cũng rất vui mừng… vì từ lâu bà vẫn băn khoăn nếu Châu Lương tìm thấy người cô ở kinh thành, sẽ ra đi… bỏ Mạnh Ðức, mà đứa con trai của bà rất yêu Châu Lương, cậu bé sẽ buồn mà ốm mất.


Nay Châu Lương làm dưỡng tử… sẽ ở đây mãi mãi.


Ông bà bắt người may quần áo công tử cho Châu Long. Quả thật là nàng đẹp quá trong bộ quần áo thư sinh, lại cho lệnh người nhà phải gọi nàng là Chu công tử…


Nàng được ăn cơm gia đình cùng với Vân Lan và Mạnh Ðức.


Ngày ngày nàng được tới thư viện, trường học như Lưu Bình và Dương Lễ khi xưa.


Các bạn học đều yêu kính nàng. Hay riễu vẻ yêu kiều của nàng mà vẫn gọi đùa là Chu tiểu thư… còn một năm nữa thì tới kỳ dự thí.


Nàng biết là Dương Lễ đã đổ Thủ khoa cách đây hơn hai năm, rồi tuyệt nhiên không ai biết là anh đi đâu nữa…


Nếu Dương Lễ được bổ đi làm quan nơi nào… chỉ có hỏi Bộ Lại thì biết, mà Châu Long không dám nhờ ai cả sợ lộ ra chân tướng!


Vân Lan cũng được biết là vị hôn phu của nàng cùng đậu đồng khoa với Dương Lễ. Mà biết hỏi làm sao đây?


Cả hai người thiếu nữ cùng bối rối chưa biết tính cách nào…


Ngày lễ thành hôn của Vân Lan cũng gần tới, nàng bận sắm sửa những đồ đạc riêng để về nhà chồng. Cũng ít thì giờ gặp được Châu Long, vì nàng phải đi học.


Việc tìm kiếm Dương Lễ, đợi khi làm đám cưới xong sẽ hay.


Ðám cưới của Vân Lan và Thế Phiệt rất là linh đình, hai bên sui gia cùng là quan to trong triều, con gái của quan Ngự Sử, thành hôn cùng con trai trưởng của quan Hình Bộ Thượng Thư, trai tài, gái sắc… Môn đăng hộ đối… mở tiệc tới ba ngày.


Các quan trong triều đình dự tiệc ở nhà Chu Mạnh Tử, kẻ ra người vào tấp nập, ai cũng tưởng là quan Ngự Sử có hai cậu con trai!


Nhiều vị quan muốn gả con gái cho Chu Mạnh Lương! Nhưng Mạnh Tử lấy cớ là con của ông chưa học xong để từ chối khéo, cả hai cha mẹ nuôi thương mến Châu Long như con ruột vậy… nàng lại càng khó xử, và hối hận vì đã lừa dối những người thân.


Vân Lan dọn dẹp sách vở của chồng trong thư phòng, nàng xếp những quyển sách cũ… mà khi Thế Phiệt còn là một thư sinh cùng học với Dương Lễ.


Bất giác, nàng trông thấy một phong bao hơi nặng… tò mò nàng mở ra thấy mấy trang giấy chi chít những chữ nho, có khi hàng chữ bị xóa nhòa như nước đã rót vào bức thư. Ai đã viết thư cho chồng nàng?


Nàng trông ra ngoài phong bao thấy chữ (Châu Long Nhã Giám), tim của nàng ngừng đập, trong một giây phút, nàng nghi là Châu Long và chồng nàng đã trao đổi thư từ… cơn ghen đang sắp nổi lên trong lòng nàng…


Thì hai tay của Hoàng Thế Phiệt đặt lên vai nàng… vì không biết anh đã đứng đằng sau nàng từ bao giờ?


Anh cầm bức thư nói:


-Người bạn xấu số của anh. Ðã gửi bức thư này, nhờ anh nếu có ngày gặp được vị hôn thê của bạn sẽ trả lại cho nàng.


Nghe tiếng (Người bạn xấu số) Vân Lan tưởng nhầm là Dương Lễ đã chết. Buột miệng nàng kêu:


-Dương Lễ chết rồi ư?


Nhìn thẳng vào mắt vợ, Thế Phiệt nghiêm giọng hỏi:


-Tại sao em biết tên anh ta là Dương Lễ? Em quen anh ta hay sao?


Ngoan ngoãn, nàng dắt tay chồng ra ngồi bên án thư… thong thả kể hết đầu đuôi câu chuyện của Châu Long và Dương Lễ cho chồng nghe.


Hoàng Thế Phiệt lặng lẽ nghe, không bỏ sót một câu nào. Anh nói như nói với một mình anh:


-Dương Lễ, người bạn thân của ta, đã không uổng công chờ đợi… và đã không nhầm… mà hết lòng yêu thương Châu Long.


Cả hai vợ chồng đồng ý là Châu Long rất xứng đáng làm vợ của Dương Lễ, và Dương Lễ đã có diễm phúc được lấy Châu Long làm vợ.


Xong Thế Phiệt kể lại cho vợ nghe từ khi cùng học với Dương Lễ cho đến khi tên chiếm bảng vàng, Dương Lễ đã trở về làng để vinh quy bái tổ, và làm lễ thành hôn với Châu Long. Bao nhiêu lần, Lễ đã thất vọng, vì mẹ của Châu Long đã tạ thế. Nàng đi một mình thân gái dặm trường tìm Dương Lễ…


Khi Dương Lễ trở lại kinh thành, hy vọng sẽ tìm thấy mặt vị hôn thê, bóng chim tăm cá, đáy bể mò kim… Lễ bỏ hết thì giờ vàng ngọc, đi lùng hết hang cùng, ngõ hẻm… không một người nào gặp Châu Long.


Vì buồn nản, thất vọng, anh đã xin bổ đi làm quan ở nơi sơn lâm, cùng cốc… chắc tới bây giờ Lễ vẫn chờ đợi Châu Long!!


Vân Lan nói:


-Bây giờ em không biết làm thế nào mà thú thật cho song thân em tha tội và đừng giận Châu Long.


Dù sao Châu Long cũng lừa dối cha mẹ em từ buổi ban đầu, mà em không muốn cho nàng phải chịu khổ tấm thân một lần nữa.


Thế Phiệt bàn:


-Ngày nay… Châu Long nghiễm nhiên là anh vợ của anh. Chúng ta sẽ mời nàng tới nhà dự tiệc, để trao lại cho nàng bức tâm thư của Lễ. Một mặt anh cho người hỏa tốc đến dinh của Lễ báo tin. Thế nào Lễ cũng về kinh ngay, Lễ sẽ quỳ lạy cha mẹ em xin tha tội cho Châu Long, vì hoàn cảnh mà bất đắc dĩ phải lừa dối hết cả mọi người, rồi xin cưới hỏi nàng làm chính thất, có phải là công tư vẹn toàn cả hai đàng không?


Vân Lan khen chồng khéo tính toán…


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thanh Nam, giấc ngủ cô đơn

Nhà văn Thanh Nam tên khai sinh Trần Đại Việt, sinh năm 1931 tại Nam Định, Bắc Việt Nam, mất năm 1985 tại Seattle, Hoa Kỳ, vì bệnh ung thư.

Tuồng chiến tranh thịnh hành thời đầu thập niên 1950

Không hiểu do nhận định thế nào về nhu cầu giải trí, mà khán giả cải lương những năm đầu thập niên 1950 lại đổ xô đi coi tuồng chiến tranh.

‘Ánh Trăng’ của Nguyễn Xuân Thiệp – bài thơ như bút ký đời người

Thơ Nguyễn Xuân Thiệp là một làn gió mới thổi vào sinh hoạt văn học hải ngoại đầu 1990. Kết cấu thơ không cách tân thời thượng, nhưng mới.

Thơ Bùi Giáng ảnh hưởng Nguyễn Du, Huy Cận?

Bùi Giáng là một trong những thi nhân cách biệt với đám đông. Tuy vậy, tiếng thơ ông khởi đầu ít phổ cập đại chúng.

Nhân một cái phân ưu

Tháng Giêng, 2019, cũng khoảng tháng này nhà thơ Nguyễn Bính qua đời ngay nơi quê quán Nam Định của ông, nhưng vào năm 1965.

Sân khấu Hậu Tấn với tuồng chiến tranh hiện đại

Đoàn hát Hậu Tấn ra đời đầu năm 1950 và khi gánh Hoa Sen hình thành khai trương bảng hiệu (1951) thì Hậu Tấn rã gánh.

Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Có bóng bởi có hình...Có hình nên có bóng.../ Anh nhớ em, bất động...sao trời rớt thành sương!/ Em ơi, anh dễ thương...làm thơ như vậy đó...

Mỹ như Tôi

Nhưng nếu tôi cũng thấy không được thoải mái, chính là vì tôi không thể không tự hỏi: Đây là nước Mỹ nào vậy.

Thơ Hoa Nguyên – Cho hết thời lãng mạn

Ta lãng mạn cho hết thời lãng mạn/ Vẽ chân dung mình lên những củ khoai/ Ta lãng mạn cho hết đời bỉ vận/ Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài

Một thứ tự do hoang dại

Lần đầu lên Đà Lạt, tôi được nghe kể là người Pháp trước kia đề ra những quy chế rất gắt gao cho việc xây dựng các biệt thự ở đây.