Châu Long (Kỳ 49)

 





LGT:
Lưu Bình – Dương Lễ là một truyện cổ tích quen thuộc của người Việt Nam, đã được dựng thành những vở chèo, tuồng, và kể lại qua 788 câu thơ lục bát. Nhà văn Mai Khanh đã tiểu thuyết hóa thành truyện Châu Long, mà Người Việt hân hạnh giới thiệu cùng quý vị độc giả trên trang báo và mạng Người Việt Online.




 


Kỳ 49


 


Dưới ngọn đèn leo lắt, trên những tờ giấy đã úa vàng… cả một thiên tình sử của Dương Lễ và nàng. Lệ ngọc của nàng rơi lã chã, làm nhòe mấy hàng chữ… nàng cố nén lòng. Nhưng trái tim nàng như muốn trút hết những đau khổ, nhớ thương đã đóng thành trai ở trong tim của nàng, nay đọc bức thư này những hạt trai ấy đã tan ra thành lệ rơi xuống lá thư.


Nàng thương Lễ quá, vận mệnh éo le của đôi trẻ, trời già độc địa, con tạo khắt khe.


Không hợp mà tan, nàng đã gục đầu trên trang giấy không biết từ bao lâu.


Bàn tay của Vân Lan nhẹ nhàng trên vai nàng:


– Chị muốn gặp Dương lang lắm phải không? Nếu chị gặp Lễ thì chị tính sao?


Vân Lan biết là Châu Long đã khóc rất nhiều, trong tim nàng đã trút biết bao nhiêu mối hận theo dòng nước mắt, dù có gặp Dương Lễ cũng không còn đau lòng hơn được nữa, nàng gập những tờ giấy lại bỏ vào trong phong bao, cất vào túi của Châu Long, rồi cả hai thong thả ra vườn.


Dưới gốc cây cổ thụ, Lễ đứng khoanh tay nhìn về phía hai nàng. Vân Lan cất tiếng gọi:


-Dương huynh!


Lễ giật mình quay lại, Vân Lan cầm hai tay Châu Long đặt vào tay Lễ nói:


-Trời còn để có hôm nay… chị Châu Long và Dương huynh từ bao năm cách trở. Em thành tâm cầu khẩn Trời Phật cho anh chị từ đây trăm năm đầu bạc…


Châu Long thẹn quá, nàng không ngờ là Dương Lễ đã đợi nàng từ bao giờ. Không một tiếng động, Vân Lan lủi vào trong nhà, để mặc cho hai người than thở.


Lễ nghẹn ngào:


Châu Long! Em biết không? Bao nhiêu năm, anh lặn lội suối rừng, biết bao nhiêu năm anh đi tìm em trong hang cùng ngõ hẻm, khi học xong, anh định tâm về làng, để đón mẹ con em tiến kinh, cùng hưởng phú quý, khi anh về tới quê nhà… thì cảnh cũ vẫn còn… mà người xưa đã không cánh mà bay đi đâu mất. Biết bao nhiêu năm trường… anh chăn đơn, gối chiếc, bây giờ gặp em… anh không muốn bỏ lỡ một phút nào, nếu em bằng lòng, anh sẽ tới nhà quan Ngự Sử… phân trần, xin người tha tội cho em, vì cảnh ngộ mà em phải dối ngài, chứ đâu em có cố tình định tâm lừa dối, phải không em?


Lễ nói người nói mê… anh không để cho Châu Long nói lọt một lời.


Khi Lễ nói xong, Châu Long mới thưa:


-Lời anh dạy, em nào dám trái, thân phận em bây giờ có anh ở bên cạnh, dù có làm sao em cũng đâu dám quản ngại, mục đích của em đã thành. Em đã được nói chuyện với anh, cầm tay anh, em muốn cho những phút này bất tận, ngày nay chữ tình đã trọn, còn hiếu nghĩa em chưa đền.


Tuy vợ chồng quan Ngự Sử chỉ là cha mẹ nuôi, xong một ngày nên nghĩa, ơn người nuôi em cơm no áo ấm, không khinh em là thân nghèo khó tôi đòi… mà cho em dự vào dòng thi lễ, người đã ban cho em tên họ của người, đã cho em đi học để nối dòng bào hốt, làm sao mà em nỡ phụ người? Bao nhiêu năm, em thân gái liễu bồ, hai vai em nặng gánh cương thường. Bây giờ nếu để bụng thì e tầm đứt ruột mà hở môi ra thì sợ đất lở trời long.


Nếu không có Vân Lan đỡ gánh nặng, chia sẻ nỗi lòng, thì tới ngày nay chưa chắc em đã được gặp anh, nay ta đừng hấp tấp, ta nên bàn với Vân Lan.


Dương Lễ khen phải, rồi dắt tay nhau vào trong nhà, như hai người thư sinh cùng đồng khoa… nàng tưởng là trong giấc mơ chứ không phải là thật.


Vân Lan nói:


-Dương huynh nghỉ việc chừng một tháng… nay đã mấy ngày rồi… chúng ta nên lo liệu, chóng ngày nào hay ngày ấy.


Vân Lan trở về phòng lấy ra một bộ quần áo đẹp nhất, gói lại đưa cho Châu Long, rồi ghé vào tai nàng thì thầm… Châu Long mỉm cười, gật đầu lia lịa.


Ðêm đã khuya, Dương Lễ cáo từ hai nàng rồi trở về phòng trọ.


Còn tiễn đưa Châu Long đến tận cửa nhà họ Chu, đợi nàng đi khuất, mới ra về…


Châu Long vào phòng, khóa trái cửa lại… lấy quần áo của Vân Lan ra mặc thử.


Ðứng trước cái gương to, nàng ngắm mình trong kính… từ bao nhiêu lâu nay, nàng chưa bận quần áo tha thướt của các cô thiếu nữ… đêm nay nàng không thể không cảm động khi trông thấy một cô thiếu nữ yêu kiều đứng trước mặt… mà cô ấy lại là mình!!


Cả một quãng đời dĩ vãng đã phản chiếu lại trong óc nàng.


Một mình ta, đóng bao nhiêu vai trò… trong trường đời, nào là cô con gái hàng gạo, theo mẹ ra chợ mỗi ngày, ngồi xổm trước hai thúng gạo… đong từng đấu gạo, bán lẻ cho dân làng… nào là Châu Long nghèo khó… cửa nhà thanh bạch, mẹ ốm nặng nằm trên giường… bán ruộng, bán nhà nuôi mẹ, nàng nhớ lại những ngày buồn khổ, tứ cố vô thân, suýt nữa thì bị dấn thân cho kẻ quyền thế, bịp bợm.


Rồi trong đêm tối phải giả trai ra đi… như con thuyền không bờ, không bến, lênh đênh trên dòng nước bạc, phó mặc vận mệnh cho con tạo đưa đường.


Nào là khi bần sỹ đến ngủ nhờ ở trong chùa… nào là thư đồng cho Chu Mạnh Ðức.


Nào là Chu công tử!!! tới ngày nay, vai nào ta cũng đóng trọn, không ai dám nghi ngờ… ngày này… ngày mai… ta phải hiện ra nguyên hình là Châu Long!!!


Vai Châu Long là khó đóng nhất.


Châu Long chỉ là một cô con gái nhà nghèo… mồ côi bố mẹ.


Châu Long đã lừa dối vị thiền sư hơn một năm trời. Châu Long mỗi buổi tối, khi công việc nhà chùa đã xong… dám ngồi trong thư phòng viết sách dưới ngọn đèn dầu lạc, cùng với nhà sư…


Châu Long đã táo bạo, liều lĩnh. Nằm cùng trong khoang thuyền với Chu Mạnh Tử mỗi một chuyến ngài đi làm việc quan.


Châu Long dám nhận tên Chu Mạnh Lương để lừa thầy, dối bạn!


Hơn nữa… Châu Long đã thất hiếu cùng cha mẹ nuôi. Bất nghĩa với quan Ngự Sử!


Nghĩ đến đấy, giọt châu tầm tã, trong tim nàng bao nhiêu là hối hận! Nàng thương Mạnh Ðức.


Ngày nay trời trả lại Lễ cho nàng. Bổn phận của nàng là nâng khăn, sửa túi cho Lễ, băng bó lại vết thương lòng của Lễ.


 


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Dự thi Người Việt 40 năm: Từ ‘Thư Cho Người’ đến ‘Tiếng Việt Mến Yêu’

Tuy chưa ngồi làm việc trong tòa soạn Người Việt nhưng với hai trang báo cũng là kỷ niệm với thời gian lâu dài.

Tự Do, tờ báo chia sẻ suy tư cảm xúc

Không hiểu vì sao ngay từ những ngày đầu tiên đọc tờ nhật báo Tự Do, tôi đã nhớ ngay tên năm người chủ trương tờ báo...

Vở tuồng ‘Hai Chiều Ly Biệt’ có phải của soạn giả Thu An?

Gia đình Phong Anh lâm vào cảnh túng thiếu, nên vợ của Phong Anh đành bán đứt bản thảo soạn phẩm “Bên Bờ Đá Trắng” cho Thu An...

Nhớ về thu trước – Thơ Thọ Khương

Đâu phải mùa thu lá mới rơi/ Gió buồn hát khúc nhạc chơi vơi/ Đong đưa hờ hững mây giăng xám/ Dốc đứng chiều tan chợt nhớ người

Tứ Tuyệt – thơ Trần Vấn Lệ

Một giây một phút mà thương nhớ/ Hồ huống trăm năm, đã một đời!/ Núi cách sông ngăn đành chịu vậy/ Nợ không duyên cũng nợ duyên thôi!

Viết cho Hạc – thơ Trần Tuấn Kiệt

Một buổi tình cờ họp bạn thơ/ Hai mươi năm đó đến bây giờ/ Văn chương lấn lướt người thiên hạ/ Kết nghĩa kim bằng trọn ý thơ

Niệm khúc Nha Trang – thơ Trần Thoại Nguyên

Nha Trang ơi! Anh lại trở về/ Trời vào thu gió biển se se/ Biển êm ru xanh màu tình nhớ/ Anh lang thang lặng lẽ bước đi...

Ðừng đón tôi – thơ NTAĐ

Đừng đón tôi vào những chiều về học/ Giờ tan trường, bè bạn hỏi... người yêu?/ Trong lặng yên, tôi se sẽ lắc đầu

Mắt đời giữa cuộc bể dâu – thơ Mặc Phương Tử

Ước mơ chi cõi thiên đường/ Về lo chăm sóc mảnh vườn diệu tâm/ Đời thường khuya sớm thâm trầm/ Hoa thơm, trái ngọt, pháp âm nhiệm mầu.

Ngày ta thả gió trôi về biển – thơ Lý Thừa Nghiệp

Ngày ta thả gió trôi về biển/ Đứng giữa ngàn thu máu gợn sầu/ Thì chớ hẹn đời sau cùng lũ én/ Bay mỏi mòn mộng mị với