Châu Long (Kỳ 61)


LGT:
Lưu Bình – Dương Lễ là một truyện cổ tích quen thuộc của người Việt Nam, đã được dựng thành những vở chèo, tuồng, và kể lại qua 788 câu thơ lục bát. Nhà văn Mai Khanh đã tiểu thuyết hóa thành truyện Châu Long, mà Người Việt hân hạnh giới thiệu cùng quý vị độc giả trên trang báo và mạng Người Việt Online.

 

Kỳ 61

 

Trời đã sâm sẩm tối, thân gái… Ði ngoài đường ban đêm không tiện.

Lòng nàng nặng như chì, quay gót trở về nhà… Nhà vẫn vắng tanh!

Từ gần một năm nay nàng đã quen sống bên cạnh Lưu Bình, nay Châu Long cảm thấy như một cây trơ trọi trên đỉnh núi! Trong cơn bão táp mưa rơi.

Lần đầu tiên, từ khi vào kinh… Nàng lo sợ, giá không phải là tâm hồn vững chắc, thì nàng đã ôm mặt khóc. Chỉ thở dài, không ăn bữa tối, không đủ can đảm để ngồi dệt lụa… Thay quần áo, lên giường nằm.

Trong đêm tối, nàng cố tự nhủ: Mình đã là Châu Long, đã trải qua bao nhiêu sông sâu… biển cả, đã là người hiền phụ của Dương Lễ, nàng không muốn những ý nghĩ luẩn quẩn của nhi nữ thường tình, làm cho ủy mị tâm hồn nàng lúc này!

Nàng quả quyết, ta sẽ phải tìm ra Lưu Bình… Mà Lưu Bình sẽ phải nghe ta!!

Trời mới tờ mờ sáng, nàng đã quần áo gọn ghẽ, đi ra ngoài đường tìm Bình.

Tiết đông chí… Lạnh quá! Sương mù còn bao phủ cả mỹ lệ của kinh thành, không gian như còn chìm đắm trong những giấc mơ…

Nàng xuýt xoa cho đỡ rét, nhưng làn gió lạnh thổi ù ù, tuy quần áo dầy, ấm, mà nàng cũng run cầm cập, hai bàn tay giá lạnh cóng. Nàng ngó nhìn khắp cả mọi nơi…

Dưới gốc cây dương liễu… Lưu Bình ngồi co ro… Kéo tà áo mỏng ủ lên vai.

Từ lúc anh định đánh liều vào phòng ôm chặt lấy nàng tiên nữ… Hay yêu tinh… Kể lể nỗi lòng… Rồi muốn ra sao thì ra.

Hôm sau anh gặp mặt Châu Long, anh hối hận quá! Tại làm sao anh dám nỡ phụ lòng người thiếu phụ? Ðã đang tâm định làm mất lòng trong trắng của người ân nhân? Trời đất nào mà chứng cho anh đây?

Nếu Châu Long thật là người tiên nữ trong mộng, mà trời đã sai xuống trần để giúp đỡ ta ăn học… Mà ta đã có tà tâm… Muôn đời, ngàn kiếp sẽ phải luân hồi… Sám hối sao cho kịp?

Anh muốn viết thư tạ tội với nàng… Mà trước tờ giấy trắng, anh hổ thẹn với lòng.

Nên Lưu Bình chỉ vẽ bức tranh để lại.

Châu Long có biết đâu là cả đêm trường… Anh đã gục đầu trên bức tranh mà ngủ.

Vết nhòe trên bức tranh đã tố cáo là anh đã khóc vì hối hận.

Anh tiếc cho gần một năm đèn sách học hành, vừa thương thân, tủi phận, vừa giận mình sao định làm càn!

Nghĩ đến lòng bạc bẽo của người bạn ngày xưa! Bình nghiến răng thề với mình: Còn ta… Còn Dương Lễ… Ta sẽ về tận nhà hắn. Bắt bạn quỳ xuống chân, xin lỗi ta! Nhưng nếu ta muốn làm nhục hắn… Ta phải làm chức cao hơn Dương Lễ!!!

Rồi anh lại nhớ đến Châu Long. Chắc là từ ngày hôm qua, nàng đã đi tìm ta.

Hay là nàng đã khinh người phụ bạc… Cướp công nàng chăm chút bao lâu… Anh lại tự nguyện: Khi anh thi đậu thành tài… sẽ vượt suối, qua đèo để tìm cho gặp mặt nàng tiên nữ… Cầu xin cho phép anh rước nàng về cùng hưởng chung phú quý.

Sương vẫn rơi… Gió vẫn thổi… Hơi lạnh thấu xương, bụng đói như cào… Muốn đứng lên mà chân tay co quắp vì lạnh cóng. Lưu Bình tưởng tượng đến dưới mái nhà ấm cúng… Nhớ những bữa cơm nóng ngon lành…

Bất giác anh kêu thật to: Châu Long!!! Tiếng anh vang lên trên mặt nước trên sông Hương.

Châu Long giật mình. Trời còn sớm, mặt nước sông còn ngủ. Dân kinh đô thưa thớt khách qua đường… Sao trong bức màn sương trắng phủ… Mà ai gọi tên ta?

Chung quanh chẳng ai để ý tới nàng. À chắc mình vừa đói… vừa lạnh, nên tai nghe văng vẳng tiếng gọi… đó thôi. Nàng rảo bước tới gần bờ sông không xa gốc liễu. Lóng tai nghe thấy tiếng ai rên khe khẽ.

Châu Long bước tới, cúi xuống trông. Lưu Bình!!!

Mừng quá, không quản ngại nàng ngồi xuống hai tay nàng đỡ Bình đứng lên. Anh bị lạnh thấu xương… Toàn thân run cầm cập! Nàng cởi chiếc áo ấm ra quàng lên trên vai Bình. Hơi nóng của Châu Long đã làm cho anh dần dần tỉnh lại.

Cô dìu dắt Lưu Bình dựa vào mình rồi khuệnh khoạng đi về nhà…!

Lưu Bình không dám tưởng phút này là sự thật! Ðầu anh đặt lên vai Châu Long, hơi thở ấm của nàng lướt trên má anh, tuy là đã tỉnh… Mà anh còn giả vờ mê, để kéo dài những phút mê ly này. Anh phó mặc thân anh trong cánh tay nàng.

Trời gió lạnh, Châu Long cố lấy hết sức dìu anh… Nặng nề bước từng bước một trên con đường về. Vì thế nàng cũng đỡ bị lạnh, hai má đỏ hồng vì mệt.

Nàng đặt Bình xuống giường, kéo chăn đắp lên người, xong xuống bếp đun nước nóng pha trà bưng lên phòng… Rót một chén cầm đến tận miệng cho anh uống từng hớp nhỏ một, như người mẹ hiền… với đứa con trai vậy.

Khi uống nước xong, Bình hé môi định nói xin lỗi. Nàng bịt miệng anh xua tay:

– Không nên nhắc lại những việc đã qua… Chàng nằm nghỉ cho tỉnh ra rồi trở dậy ăn cháo điểm tâm… Rồi ra trường học… Kẻo mất một ngày là mất một hy vọng thi cử…

Lưu Bình rất cảm kích về lòng độ lượng của Châu Long, nàng đã không có một lời oán trách, không tỏ lòng hờn giận, còn khuyên răn… an ủi.

Trời ơi! Ta đã tu kiếp nào? Mà trời sai nàng tiên nữ dịu hiền đến ở bên ta? Làm sao, lấy gì mà tạ ơn trời bể này đây?

Anh nhắm mắt lẩm bẩm tụng mấy câu kinh nhà phật…

Hai năm trời đằng đẵng… Châu Long đã săn sóc Lưu Bình như người em út.

Nàng đã không lạnh lùng, xa cách như xưa nữa, đã cùng ăn một mâm cơm, tối đã cùng Lưu Bình đèn sách.

Lưu Bình kính trọng nàng như người chị cả… Không bao giờ có một câu nói vô lễ.

Mỗi ngày qua, tấm lòng yêu kính Châu Long của anh càng tăng lên gấp bội, mong chỉ ngày dự thí gần lại… Ta nguyện sẽ ghi tên bảng vàng, ta sẽ đem văn bằng, mũ áo vua ban về đây… Quỳ xuống chân nàng kính dâng trả lại ơn Sơn hải…

Lưu Bình lại nghĩ… Nếu ta thành tài… Nàng đã tròn nhiệm vụ trời phó cho… Rồi trở về thượng giới. Phải xa cách nàng mãi mãi… Nghĩ đến đây tim anh đau nhói.

Ta làm sao mà sống nổi… Nếu không có nàng ở bên ta!

Nàng đã thay cha mẹ ta, mà ra công nuôi dưỡng, nàng là sức nóng mặt trời ấp ủ lòng ta! Nàng đã dạy ta bao nhiêu điều nhân nghĩa, trả lại tim ta một cách yêu đời… Ðã giơ tay kéo ta ra ngoài bể khổ, Châu Long là cả một đời mới của ta… Ta phó mặc vận mệnh ta trong tay tạo hóa!


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Viễn Châu và bài ca vọng cổ ‘Chim Vịt Kêu Chiều’

Dân đờn ca tài tử rất thích học bài “Chim Vịt Kêu Chiều” bởi vì đây là bài ca vọng cổ có xen vào nhiều lớp kịch.

‘Hồng bay mấy lá…’

Một bài thơ của Tản Đà, không có nhan đề, đúng ra nhan đề bài thơ ấy đã được dùng làm nhan đề cho cả cuốn sách, in ở ngoài bìa: hồng bay mấy lá

Tháng Ba, Đà Nẵng và Em – thơ Lê Tấn Dương

Ta vẫn nhớ thương về nơi ấy/ Những chiều nắng nhạt Ngũ Hành Sơn/ Nhớ đỉnh Sơn Trà trong gió lộng/ Tiếng oán than như tiếng gọi hồn.

Lê Công Tâm ghi nhận được những gì qua Hiệp Định Geneva 1954?

Luật Sư Lê Công Tâm cho rằng, ông thật may mắn khi có thể truy lục được các tài liệu liên quan về lịch sử Việt Nam, nhất là lịch sử cận đại.

Bài vọng cổ xưa ‘Nỗi Lòng Nàng Khương Nữ’ của Huỳnh Thủ Trung

Đến giữa thập niên 1950, soạn giả Huỳnh Thủ Trung đã dựa theo trang tình sử bi thảm của nàng Khương Nữ tìm chồng viết lên bài vọng cổ 12 câu

Nhìn lại một tạp chí miền Nam: Hiện Đại

Trong năm 1960 miền Nam Việt Nam xuất hiện tới ba tạp chí văn chương: Hiện Đại xuất bản vào Tháng Tư, tới Thế Kỷ Hai Mươi, và Sáng Tạo.

Tình muộn – thơ Thọ Khương

Giọt mưa buồn thánh thót/ Thu vàng gợi tình xưa/ Lá rơi chiều cúi mặt/ Thầm lặng đời lay đưa

Hành Tây Bắc – thơ Lê Tấn Dương

Ta đã lưu phương Tây Bắc này/ Hai sáu mùa, theo lá thu bay/ Hết năm, Xuân đến, hoa đào nở/ Mới thấy cuộc đời lắm đổi thay.

Tết mẹ tôi – thơ Phùng Hiếu

Sáng nay theo Xuân xuống phố/ Em lì xì ta nụ cười/ Hình như Mai chưa khoe sắc?/ Tết về Tết trải muôn nơi

Những điều nhỏ nhặt – thơ Yên Nhiên

Này hòn sỏi nhỏ giữa đường đi/ Lăn lóc đơn côi có nghĩa gì/ Phải chăng giã từ viên đá tảng/ Trải mình lót lối khách chuyển di