Thơ Luân Hoán

 


Một thời mê gái
(Tặng các cô cảm nhận thấy mình)



mê không có nghĩa là yêu
yêu không hẳn phải hai chiều đủ đôi (LH)


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Huỳnh mũm mĩm dễ thương
tóc ngang vai dẫu chưa thề thốt
mắt tròn xoe chẳng gợn lo buồn


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Hồ đằm thắm có duyên
da thơm thơm mùi cà phê sữa
cánh môi tươi ngời tuổi thần tiên


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Lê thanh thản mặn mà
tóc không kẹp chỉ ưa cột túm
giữ hương quê thuở thả đuôi gà


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Hoàng trang nhã khiêm cung
đời khuê các nhưng không nghiêm mặt
xóm giềng vui sinh động theo cùng


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Phan lộng lẫy phương tây
cùng năm tháng sống à la mode
vẻ phương đông sót giữa thơ ngây


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Ngô nhí nhảnh sa đà
khoái trái ổi trái xoài trái cóc
chuyên về làng hóng gió ngắm hoa


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Thân nhỏ nhẹ hiền hiền
nhà em ở miệt vườn Vĩnh Ðiện
em thay trăng làm sáng mái hiên


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Ðoàn sớm biết mê thơ
lòng em đã cho tôi cuốn vở
chép say mê bao chuyện dật dờ


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Ðinh lụt lịt khờ khờ
rất ít nói nhưng khi mở miệng
thơm mùi hoa ngát cả hương thơ


có một thời tôi mê các bé
đều mang chung họ Nguyễn quân vương
và mỗi em đều cùng bỏ lại
trong lòng tôi chút ít buồn thương


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Trần lí lắc chi đâu
không răng khểnh nút ruồi chi cả
đủ khiến tôi còn mãi theo hầu


tôi tình thiệt không hề bốc phét
cũng không ngờ mê lắm thế kia
xin thú thật vẫn chưa kể hết
những quí nương chưa dám chầu rìa


đời tôi vốn vô cùng hạn hẹp
chỉ linh tinh vụn vặt mê tình
thương vết thương còn chưa kín miệng
đã có em cho lòng hồi sinh


dù bạn nghĩ là tôi nói dóc
có sao đâu, tôi vẫn đang buồn
xa quê nhà than hoài cũng ngượng
chửi ai chừ để có quê hương.


(Nguồn: [email protected])


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Đinh Phụng Tiến, từ ‘bia miệng’ tới ‘hồi kết không có hậu’

Tôi nghĩ, ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, nhà văn Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một cách tài ba...

Nhà văn, tác phẩm, bạn đọc

Đối với người đọc, cái mà người viết bây giờ đã thực hiện được, là đã đẩy được người đọc mình đến đứng chung với mình trên một điểm khởi hành mới, thỏa thuận gia nhập với mình vào hành động.

Ngày của mẹ

Mẹ tôi không còn nữa, tôi mua hoa mang ra nghĩa trang, tôi chọn thứ hoa có thể để lâu ngoài trời cho mẹ.

Đinh Phụng Tiến, ‘minh họa’ khẩu hiệu tuyên truyền, thành ngữ mới?

Đinh Phụng Tiến mỉa mai rằng, chế độ xã hội chủ nghĩa tự hào là một xã hội ưu việt vì nhờ năng suất lao động cao.

Cách phát âm tiếng Anh mới ở Á Châu

Mới đây, xuất hiện một quan điểm mới về việc dạy và học tiếng Anh. Một trong những khuôn mặt tiêu biểu là Giáo Sư Andy Kirkpatrick.

Nửa thế kỷ, 406 số báo Khởi Hành

Gần một năm sau khi Khởi Hành xuất hiện, Hội Văn Nghệ Sĩ Quân Đội mới được hợp thức hóa nhờ nghị định số 814 Bộ Nội Vụ KS-14 ngày 2 Tháng Mười, 1970; trụ sở đặt tại 72 Nguyễn Du, Sài Gòn.

Tình mộng – Thơ Thọ Khương

Em đạp xe trên phố chiều gió lộng/ Áo học trò lay động trái tim anh/ Hàng me xanh trao bóng mát an lành/ Hỏi có biết tình anh phơi nắng ấm

Cho chó ăn chè

Trên bàn tiệc của đất nước Việt Nam hiện nay không thiếu gì món hấp dẫn khiến nhiều vị lãnh đạo đảng và nhà nước trở nên... tối mắt (và nuốt quá nhiều) nhưng chi ra hơi ít nên bị quẳng vô lò một mớ.

Về đâu những mùa hạ xưa – Thơ Nguyễn An Bình

Mùa hè của tôi ơi/ Về đâu sao vội vã/ Giọt mưa bay qua đời/ Ủ tình tôi xanh lá?

Chim Sẻ Hót Rối Nhầu Buổi Sáng – Thơ Trần Vấn Lệ

Chim sẻ hót... chắc hôm nay ngày nắng?/ Mở cửa nhìn: ôi nắng chói chang!/ Cảm ơn sao một nụ hồng vàng/ Hoa cười mỉm... hay người ta cười mỉm?