Thơ Luân Hoán

 


Một thời mê gái
(Tặng các cô cảm nhận thấy mình)



mê không có nghĩa là yêu
yêu không hẳn phải hai chiều đủ đôi (LH)


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Huỳnh mũm mĩm dễ thương
tóc ngang vai dẫu chưa thề thốt
mắt tròn xoe chẳng gợn lo buồn


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Hồ đằm thắm có duyên
da thơm thơm mùi cà phê sữa
cánh môi tươi ngời tuổi thần tiên


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Lê thanh thản mặn mà
tóc không kẹp chỉ ưa cột túm
giữ hương quê thuở thả đuôi gà


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Hoàng trang nhã khiêm cung
đời khuê các nhưng không nghiêm mặt
xóm giềng vui sinh động theo cùng


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Phan lộng lẫy phương tây
cùng năm tháng sống à la mode
vẻ phương đông sót giữa thơ ngây


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Ngô nhí nhảnh sa đà
khoái trái ổi trái xoài trái cóc
chuyên về làng hóng gió ngắm hoa


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Thân nhỏ nhẹ hiền hiền
nhà em ở miệt vườn Vĩnh Ðiện
em thay trăng làm sáng mái hiên


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Ðoàn sớm biết mê thơ
lòng em đã cho tôi cuốn vở
chép say mê bao chuyện dật dờ


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Ðinh lụt lịt khờ khờ
rất ít nói nhưng khi mở miệng
thơm mùi hoa ngát cả hương thơ


có một thời tôi mê các bé
đều mang chung họ Nguyễn quân vương
và mỗi em đều cùng bỏ lại
trong lòng tôi chút ít buồn thương


có một thời tôi mê cô bé
mang họ Trần lí lắc chi đâu
không răng khểnh nút ruồi chi cả
đủ khiến tôi còn mãi theo hầu


tôi tình thiệt không hề bốc phét
cũng không ngờ mê lắm thế kia
xin thú thật vẫn chưa kể hết
những quí nương chưa dám chầu rìa


đời tôi vốn vô cùng hạn hẹp
chỉ linh tinh vụn vặt mê tình
thương vết thương còn chưa kín miệng
đã có em cho lòng hồi sinh


dù bạn nghĩ là tôi nói dóc
có sao đâu, tôi vẫn đang buồn
xa quê nhà than hoài cũng ngượng
chửi ai chừ để có quê hương.


(Nguồn: [email protected])

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thầy Từ Mẫn và, nhà xuất bản Lá Bối…

Cuộc đảo chính thành công ngày 1 Tháng Mười Một, năm 1963, đã đem lại cho miền Nam Việt Nam nhiều thay đổi lớn, từ chính trị, tôn giáo, kinh tế, xã hội, quân sự, văn hóa,...

Jérôme Lindon, vinh quang của một nhà xuất bản

Trong lãnh vực văn hóa nói chung, và văn chương nói riêng, người ta thường vinh danh tác giả, không mấy ai vinh danh nhà xuất bản.

Tuyển Tập 100 Năm Thơ Việt

Bài Thề Non Nước in trong truyện ngắn cùng nhan đề vào năm 1922, tới nay vẫn là một bài thơ giữ nguyên ý nghĩa và giá trị, và tác giả của nó vẫn là một thi bá trong làng thơ

Nguyễn Sỹ Tế, thơ, phao cứu sinh của người tù cải tạo?

Đa số thành viên nòng cốt nhóm Sáng Tạo, căn bản vốn là nhà văn, họa sĩ hay lý luận văn học như Mai Thảo, Ngọc Dũng, Duy Thanh, Doãn Quốc Sỹ, Trần Thanh Hiệp,... không phải là nhà thơ...

Những người xa khuất dịp Xuân sang

Những người vĩnh biệt dương gian vào Tháng Hai Dương Lịch là những người ra đi vào dịp nhân gian đang bận rộn mừng Xuân đón Tết.

Hà Nội, những mùa Xuân phai

Tôi chưa hề nghe ai nói “yêu muốn khóc” bao giờ, chỉ độc nhất có một người làm thơ là Hoàng Anh Tuấn. Yêu đến như thế là... yêu quá là yêu.

Những cánh hoa cuối năm

Vào những ngày cuối tháng của năm, tôi có dịp lên thành phố Saigon, không khí sinh hoạt trông nhộn nhịp hẳn lên, bao hình ảnh xem như đã chuẩn bị trước từ nhiều tháng qua, những sắc màu,những...

Em có hay xuân về! – Thơ Mặc Phương Tử

Em có hay!/ Những chiếc lá thức tàn canh/ Cây chuyển mạch,/ Dòng đời thay sắc áo/ Hoa đương nụ dưới ngàn sương huyền ảo/ Cánh chim về chở trĩu ước mơ xanh.

Sương chiều ngồi nhớ bằng hữu – Thơ Trần Tuấn Kiệt

Sương lạnh chiều vây phủ/ Ngồi rồi nhớ cố nhân/ Độc ấm trà ra khói/ Thời gian quyện lững lờ.

Sắc màu tình yêu – Thơ Lê Minh Hiền

mùa đông lá đỏ/ mùa hạ lá vàng/ xuân hồng thấp thoáng/ thu nay mắt huyền